Nhân vật chính trong truyện lãng mạn kỳ ảo chỉ thích mình tôi

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 7

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 296

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 102

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 174

Tập 3 - 131. Kế thừa Vòng lặp 3, Lancel trung thành. (9)

131. Kế thừa Vòng lặp 3, Lancel trung thành. (9)

18.

"Ta trông thế nào?"

"Có vẻ... đã lớn hơn một chút..."

"Đừng có qua loa, nói thật lòng đi."

"Tôi không chắc lắm."

"Chết tiệt."

Đầu tháng 12.

Lancel và người lính truyền tin chậm chạp di chuyển qua khu vực hoành hành của lũ đạo tặc.

Thế lực đạo tặc phương Nam ngày càng lớn mạnh. Hiện tại bọn họ còn có thể đối phó được là nhờ tổ chức của chúng còn lỏng lẻo, nhưng nếu sơ sẩy một chút là mất mạng như chơi.

Lancel chậm rãi men theo khu vực an toàn mà đi.

"Biết bao chỗ không vào, lại cứ nhè đúng đầu gối mà bắn. Đúng là xui xẻo tận mạng. Chậc."

"Thiếu gia, đâu thể nào cứ mãi không cao lên được đâu. Ngài cứ yên tâm đi mà, ha ha..."

"Ngươi đang chế giễu ta đấy à?"

"Hả?"

"Ta hỏi có phải ngươi đang chế giễu ta không."

Vốn dĩ ở mỗi vòng lặp, chiều cao của Lancel luôn duy trì trong khoảng 1m8 đến 1m9. Tuy có chút chênh lệch, nhưng thường đều tiệm cận 1m9.

Nhưng theo đà này, e là muốn cao hơn 1mm7 cũng phải cầu trời khấn phật.

Ở cái Đế quốc mà chiều cao trung bình vốn đã vượt trội này, chiều cao đó hoàn toàn thuộc dạng lùn tịt. Chết tiệt thật.

'Cơ mà ít nhất chắc vẫn cao hơn Mary nhỉ.'

Lancel mang theo tâm trạng phức tạp trở về lều. Thắp đèn dầu lên, hôm nay anh lại lấy giấy viết thư ra.

"Ngài vẫn kiên trì viết thư nhỉ."

"Dù sao cũng chẳng có việc gì khác để làm."

Lancel tỉ mỉ chấm mực vào ngòi bút. Lá thư này dù không phải bây giờ, nhưng nhất định một ngày nào đó sẽ được gửi đến tận tay Marigold.

Anh hy vọng những uất ức trong những ngày tháng mất liên lạc này, dù Marigold hiện tại có đang giận dỗi đến mức cong cớn cả môi lên, thì sau này ít nhất nàng cũng sẽ thấu hiểu được tấm lòng này.

Hy vọng nàng hiểu rằng, không phải do anh cố tình bỏ bê.

Thật sự chỉ có vậy thôi.

—————————

— Ngày 3 tháng 12.

— Tiện thể xin hỏi, người nghĩ sao về nam giới có vóc dáng thấp bé? Nếu sau này trưởng thành mà tôi thấp hơn người thì phải làm sao đây? Tuy không để tâm lắm, nhưng vì tò mò nên tôi mạo muội hỏi thử. Mỗi ngày của tôi luôn khép lại bằng một trang thư dưới ánh đèn. (Lược sau)

— Lan.

—————————

* * *

"Ngài Lancel! Có cướp...!"

"Chạy mau!"

"Thiếu gia! Ngài bị thương rồi!"

"Để sau rồi tính!"

—————————

— Ngày 8 tháng 12.

— Việc bị thương rốt cuộc vẫn khó mà quen được. Dù vết thương sẽ lành rất nhanh, nhưng mỗi khi trên người để lại sẹo, tôi luôn cảm thấy hối hận muộn màng: giá như lúc đó cẩn thận hơn một chút thì tốt biết mấy. Sau này nếu người nhìn thấy thân thể tôi, xin đừng quá kinh ngạc. Đây đã là thành quả sau bao nỗ lực né tránh của tôi rồi đấy. (Lược sau)

— Lan.

—————————

"Ngài ổn chứ?"

"Không ổn. Lần này gay go thật rồi."

"Bọn cướp đó hình như có tẩm độc vào dao. Triệu chứng này giống như nọc rắn vậy. Có lẽ ngài sẽ sốt một thời gian đấy. Có cần nghỉ ngơi chút rồi hãy đi không?"

"Không còn thời gian nữa. Xuất phát thôi."

—————————

— Ngày 11 tháng 12.

— Ngày tuyết rơi. Người ở Đế đô hôm nay thế nào? Tôi đang lạnh run cầm cập đây. Dù tôi có chết thì người cũng đừng quá ngạc nhiên. Con người vốn dĩ ai rồi cũng phải chết mà. Hơn nữa... biết đâu một ngày nào đó chúng ta lại gặp nhau thì sao?

(Lược giữa)

Tiện thể xin hỏi, người nghĩ sao về thế giới sau khi chết? Tôi cho rằng sau cái chết nhất định sẽ có kiếp sau. Nếu mang theo ký ức hiện tại mà chuyển kiếp thì sẽ thế nào nhỉ?

— Lan.

—————————

"Thiếu gia, ngài đang sốt cao...!"

"A. Lần này chắc chết thật rồi."

"Ui trời, ngài không được nói gở thế chứ!"

"Xin lỗi... nhờ cả vào thư của ta nhé. Ặc."

"Không phải lúc 'ặc' đâu, xin ngài hãy tỉnh táo lại đi, thiếu gia!"

"Không sao... đằng nào cũng sẽ... sống lại..."

"Ngài đang nói nhảm gì thế?!"

—————————

— Ngày 13 tháng 12.

Đây là buổi sáng tôi vừa vùng vẫy trở về từ cõi chết. Tôi thậm chí đã đắn đo xem có nên đốt lá thư viết hôm qua đi không, tự hỏi sao mình lại viết ra những thứ như thế. Nhưng mà, dù sao cũng đã khỏi rồi, chắc không sao đâu nhỉ?

Tiện thể nói luôn, những nội dung viết hôm qua toàn là lời điên khùng lúc sốt cao mê sảng, xin người đừng quá để tâm. Cứ đọc cho vui thôi nhé. Con người ta lúc sắp chết quả nhiên hay nói mấy lời kỳ quặc thật. (Lược sau)

— Lan.

—————————

"Ha a. Hóa ra thế giới lại tươi đẹp đến thế sao?"

"......Hôm qua ngài thực sự suýt chút nữa là qua đời rồi đấy, thiếu gia."

"Có sao đâu. Dù sao thì sống lại là tốt rồi."

"Nói thì nói vậy..."

—————————

— Ngày 17 tháng 12.

— Xin được tạ lỗi trước tại đây. Sau khi về đến dinh thự, việc đầu tiên tôi làm sẽ là ngâm mình trong nước nóng. Sau đó quăng cái thân xác rã rời này vào trong chăn đệm êm ái. Tôi định sẽ ngủ li bì một mạch hai ngày hai đêm, đợi tỉnh ngủ rồi mới đến thăm người. Mong người lượng thứ.

— Lan.

—————————

"Thiếu gia, thấy ngôi làng rồi! Phía trước có làng kìa!"

"Đi nhanh lên. Biết đâu sẽ có nhà trọ."

"Vâng! Chúng ta thực sự sống sót rồi sao, thiếu gia? Đây thực sự là hiện thực chứ không phải mơ đúng không?!"

"Ừ, ướt sũng rồi."

"Ướt sũng rồi!"

—————————

— Ngày 18 tháng 12.

— (Lược trước) Có lẽ do ảnh hưởng của chiến tranh mà các ngôi làng phương Nam kiên quyết không đón tiếp người lạ. Đúng vậy, hôm nay mặt đất vẫn là giường, và bầu trời vẫn là trần nhà của tôi. (Lược sau)

— Lan.

—————————

Phía Nam sau khi quân Đế quốc rút đi chẳng khác nào vùng đất vô pháp, khiến Lancel chẳng có lấy một ngày yên ổn.

Anh chỉ biết lê bước ngày qua ngày trên con đường vô tận. Những ngôi làng rải rác dọc đường cực kỳ bài xích người lạ, hoàn toàn không có chốn dung thân.

Dọc đường lộ phí cạn kiệt, đến ngựa cũng phải bán đi. Dẫu sao chết đói đầu đường xó chợ vẫn đỡ hơn là bị lính trạm khiêng xác ném vào nhà xác từ thiện.

"Chân đã khỏi rồi thì ráng mà dùng sức đi chứ."

"Vâng..."

Cuối cùng, nhà ga đường sắt Đế quốc cũng hiện ra trước mắt.

"Quý tộc? Với cái bộ dạng này của các người á?"

"Sao dám ăn nói kiểu đó hả! Ngươi có biết vị đại nhân này là ai không? Là người của gia tộc Tử tước Dante đấy...!"

"Phụt ha ha ha! Nhìn cái bộ dạng rách rưới của các người kìa, đến ăn mày nhìn thấy cũng phải khóc thét! Muốn giả danh quý tộc nhưng sợ mất mạng thì xéo ngay cho khuất mắt!"

"Ngươi nói xong chưa!"

"Ồn ào quá! Không có tiền thì đến toa hàng cũng không được lên đâu! Người ngợm hôi rình, cút ngay!"

"Thiếu gia, ngài đừng cản tôi. Để tôi đấm vỡ mặt lũ này..."

"Thôi. Chúng ta đi bộ vậy."

Lời của tên cảnh vệ đường sắt cũng chẳng sai.

Lancel và người hầu của anh giờ đây không một xu dính túi, trông chẳng khác nào hai gã ăn mày.

Hành lý đã thất lạc trong lúc bị cướp truy đuổi, ngay cả giấy tờ chứng minh thân phận cũng không còn. Trên người chỉ còn lại duy nhất một thanh kiếm.

Không thể bán nốt cái này được.

"Khoan đã! Hai tên ăn mày kia!"

"......?"

"Gọi các người đấy, đúng rồi!"

"Thằng cha đó từ nãy cứ..."

"Nam tước Corbet thấy mấy tên ăn mày bên ngoài đáng thương, nên đặc biệt trả tiền vé toa cuối cho rồi. Các người liệu mà cảm tạ Nam tước đại nhân đi."

'Nam tước Corbet, ông ấy là thánh sống sao?'

Lancel và người hầu lập tức chấp nhận lòng tốt đầy ngẫu hứng của vị quý tộc kia, bước lên toa tàu cuối cùng.

—————————

— Ngày 19 tháng 12.

— Quả nhiên vẻ bề ngoài rất quan trọng. Suýt chút nữa vì bị coi là ăn mày mà không được lên tàu. Nam tước Corbet, người đã bố thí cho tôi! Xin gửi lời kính trọng đến lòng tốt của ngài. Nhờ phúc của ngài ấy, tôi đã lên được chuyến tàu đến Đế đô. (Lược sau)

— Lan.

—————————

"Đường đường là Kị sĩ Hoàng gia trẻ tuổi nhất mà lại phải chen chúc trong cái không gian chật hẹp này cùng đám người hạ đẳng, đúng là sỉ nhục to lớn đối với thiếu gia..."

"Thôi đi, có chỗ chui ra chui vào là tốt lắm rồi. Nếu bị đuổi xuống thì còn khốn khổ hơn, ngồi yên đi."

"......Món nợ này tôi sẽ ghi nhớ. Dù là vì danh dự của gia tộc Dante, chuyện này tuyệt đối không thể cứ thế mà cho qua được."

Sau nửa ngày co ro trong góc toa cuối.

Rầm rầm…!

Đoàn tàu đang chạy trên đường ray bỗng va mạnh vào chướng ngại vật rồi dừng khựng lại.

Ngay sau đó, hàng trăm tên cướp như thủy triều tràn vào.

"Không có thời gian đâu, cướp sạch cho tao!"

"Á a a a!"

"Lũ, lũ khốn này!"

"Dám động thủ với tàu hỏa của Đế quốc sao...! Các ngươi nghĩ có thể toàn thây mà rút lui à? Đế quốc dù có đuổi xuống tận địa ngục cũng sẽ không tha cho các ngươi đâu!"

"Vị đại nhân chết dưới kiếm ta cũng từng nói y hệt như thế đấy."

Nếu không phải là những kẻ cùng hung cực ác, tuyệt đối sẽ không dám tơ tưởng đến đường sắt Đế quốc.

Nhưng đối phương lại chính là Băng cướp Iberk khét tiếng khắp phương Nam.

Một gã đàn ông da ngăm đen, tóc xoăn bồng bềnh tao nhã, giương một thanh hoàn đao với đường cong mượt mà.

"Quét sạch từ toa quý tộc đến toa hàng hóa. Cạo sạch không chừa lại dù chỉ một đồng xu lẻ."

"Rõ, đại ca Iberk!"

Đoàn tàu trong nháy mắt biến thành địa ngục trần gian.

Thủ lĩnh băng cướp Iberk nhe răng cười gằn.

"Nếu gặp đứa nào mặt mũi sáng sủa thì đừng giết, bắt sống mang về đây. Vừa hay có chỗ dùng..."

Giọng nói của Iberk đột ngột tắt lịm.

Đường chỉ đỏ hiện lên sau gáy chính là nguyên do của tất cả.

Cái đầu từ từ trượt xuống, rơi bịch xuống đất.

"Đại ca...!"

Tên đạo tặc Iberk khét tiếng cứ thế đón nhận cái kết lãng xẹt, thậm chí còn chẳng kịp nhận ra khoảnh khắc cái chết ập đến với mình.

"Tiền truy nã của tên này là bao nhiêu ấy nhỉ?"

Chàng thiếu niên kị sĩ đi khập khiễng, Lancel, xách mái tóc của Iberk lên khi cái đầu còn chưa kịp lăn đi.

Cảnh vệ tàu hỏa bàng hoàng nhìn Lancel, người mà chỉ vài phút trước họ còn gọi là "thằng ăn mày".

"À, tuy biết là một khoản tiền lớn..."

"Ít nhất cũng đủ mua một cỗ xe ngựa chứ nhỉ?"

"Cái đó... chắc chắn là nhiều hơn thế nhiều chứ ạ?"

"Thế à? Vậy thì tốt."

Lancel mỉm cười ném cái đầu của Iberk ra. Tên cảnh vệ tàu hỏa hét lên thất thanh rồi đỡ lấy nó.

"Làm ơn chuyển tiền nhanh cho nhé."

—————————

— Ngày 25 tháng 12.

— Tôi về rồi đây.

— Lan.

—————————

19.

"Nhanh! Nhanh lên!"

Có lẽ cả đời này Nam tước Ivel Shen chưa bao giờ chạy bán sống bán chết như thế. Ông ta chạy theo đám gia nhân đến mức thở không ra hơi.

Ông ta hớt hải lao về phía cỗ xe ngựa đang tiến vào dinh thự từ đằng xa.

"Lancel! Cậu Lancel!"

Nơi đó đã sớm chật cứng người của gia tộc Dante. Leo Dante và Kyle Dante, thậm chí cả Lala Dante – người chị bình thường vốn lạnh nhạt với em trai – cũng đã có mặt.

"Lancel về rồi!"

"Thiếu gia Lancel!"

Lancel, người tưởng chừng đã chết, nay đã trở về.

Nam tước Ivel Shen lúc này suýt chút nữa thì òa khóc.

Khoảng thời gian qua, ông ta đã phải chịu biết bao sự sỉ nhục từ quý tộc Đế quốc, lại trải qua bao nhiêu khoảnh khắc nơm nớp lo sợ.

Cửa xe ngựa mở ra, Lancel xuất hiện với chiếc áo choàng rách rưới khoác trên vai.

"Nước tắm... giường..."

Anh thẫn thờ lẩm bẩm lặp đi lặp lại hai từ đó.

.

.

.

Đến cả sức lực để cảm nhận sự chào đón nồng nhiệt cũng chẳng còn.

Lancel thả trôi những mệt mỏi tích tụ suốt chuyến hành trình dài vào bồn nước tắm, giờ đây anh chẳng còn chút sức nào để cử động dù chỉ là ngón tay.

Anh dùng chút hơi tàn cuối cùng tìm đến Nam tước Ivel Shen.

"Cái này, là thư."

"Cậu Lancel, đây chẳng lẽ là..."

"Hãy đăng ngay những thứ này lên báo bắt đầu từ ngày mai. Đăng hết một lần chắc hơi khó, nhờ ông chia ra thành nhiều kỳ cho hợp lý."

Bỏ lại câu nói đó, Lancel lảo đảo bước về phía phòng ngủ dưới sự dìu đỡ của người hầu.

Bây giờ mà ngủ thì ít nhất nửa ngày cũng không dậy nổi. Việc còn lại giao cả cho Nam tước Ivel Shen vậy.

"Thư từ... trong tình cảnh đó mà viết được nhiều thế này sao...?"

Nam tước Ivel Shen run rẩy đôi tay, vội vàng mở xấp giấy vừa nhận từ Lancel.

Ước tính dè dặt cũng phải hơn một trăm tờ.

Soạt…

Một trang, lại một trang.

Vốn chỉ định xem lướt qua, nhưng Nam tước Ivel Shen đã nín thở đọc hết toàn bộ tập thư lúc nào không hay.

"Trời ơi..."

Lancel không hề gán cho những dòng chữ mình viết một ý nghĩa đặc biệt nào cả.

Anh chỉ coi đó là thư.

Chỉ là viết để gửi cho Marigold, viết để xoa dịu những tiếc nuối trong những ngày tháng qua, cùng lắm cũng chỉ là thư hỏi thăm mang tính an ủi mà thôi.

Nhưng đối với Nam tước Ivel Shen thì lại hoàn toàn khác.

Vô số ngôi làng, cánh rừng, trộm cướp, doanh trại, pháo đài, cạm bẫy và những trận chiến ở vùng phía Nam, cùng với những sự kiện Lancel đã trải qua và những chúng sinh anh đã lướt qua.

Xấp giấy dày cộm này chứa đựng một câu chuyện tráng lệ đầy sóng gió.

Là thể loại tự sự mà người dân Đế quốc chưa từng được thấy.

"...Du ký... không, đây là... truyền kỳ (saga)... là sử thi truyền kỳ."

Bàn tay nắm chặt xấp thư của Nam tước Ivel Shen khẽ run lên.

.

.

.

Giữa tháng 1.

Quân chi viện Hoàng gia đợt hai vượt qua bão tuyết đến biên giới Đế quốc, đang rơi vào bối rối vì tình huống bất ngờ.

Tại vùng phía Nam nơi đạo tặc hoành hành, duy chỉ có thị trấn nhỏ này lại yên bình một cách bất thường.

Đó là một ngôi làng nhỏ hẻo lánh tên là Làng Pachio.

"Tuy nói là nơi hẻo lánh, nhưng cũng không đến mức bọn cướp không tìm ra chỗ này..."

"Có phải vì không có gì để cướp không?"

"Sao có thể chứ. Cho dù phải vắt kiệt thì cũng phải cướp đi thứ gì đó, đây mới là tác phong của tàn dư Công quốc."

Công tước Felt, với tư cách là chỉ huy, rất nhanh đã có được manh mối từ dân làng.

Câu trả lời nằm ở bức tượng sừng sững giữa làng.

"Đây là tượng của ai?"

"Là ngài Kị sĩ Bình Minh đã bảo vệ ngôi làng của chúng tôi."

"Kị sĩ Bình Minh?"

"Vâng. Trong miệng bọn cướp, ngài ấy được gọi là Ma vương Freesia."

"Cái gì thế này..."

Công tước Felt bật cười. Danh xưng nào nghe cũng hoang đường hết sức.

"Xem ra lại là một thần tượng được tạo nên bởi tin đồn rồi."

Ông vuốt râu quan sát bức tượng.

Không biết do ai làm, tay nghề thực sự chẳng ra sao. Ngũ quan và tứ chi đều thô sơ đến mức khó mà nhận diện.

Chỉ có thể miễn cưỡng nhìn ra dáng vẻ một thiếu niên đang cưỡi ngựa giương kiếm.

"Hửm?"

Đúng lúc đó.

Công tước Felt đọc dòng chữ khắc trên bệ tượng.

Hãy xem đây. Khi mặt trời mọc, tôi ắt sẽ đứng ở phương xa. Từ đầu này đến đầu kia của cương thổ Đế quốc bao la. Đuổi theo ánh bình minh lạnh lẽo từ Đông sang Tây. Tôi, Lancel, nhất định sẽ trở về, tìm đến nơi tăm tối nhất của đại lục này.

"Lancel?"

Công tước Felt nghiêng đầu. Trong lời tuyên bố hùng hồn này lại khắc một cái tên nghe quen quen.

"Công tước Felt các hạ? Ngài cần phải xuất phát trước khi mặt trời lặn..."

"À à, đúng rồi. Hừm..."

Công tước Felt rốt cuộc vẫn không nhớ ra lai lịch của cái tên này. Rõ ràng là cái tên đã nghe ở đâu đó rồi.

'Rốt cuộc là ai nhỉ?'

.

.

.

"Khò..."

Lancel đã ngủ li bì suốt hai ngày trời.

Trong thời gian đó, báo chí đang được phân phát khắp Đế đô.

[Tin tức về "Kị sĩ" bấy lâu nay bặt vô âm tín, sẽ lần lượt được công khai liên tục trong một tháng]

"Khò o o o..."

Tất nhiên, Lancel vẫn đang chìm trong giấc ngủ say.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!