Nhân vật chính trong truyện lãng mạn kỳ ảo chỉ thích mình tôi

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 1

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 31

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11003

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 870

Tập 3 - 130. Kế thừa Vòng lặp 3, Lancel trung thành. (8)

130. Kế thừa Vòng lặp 3, Lancel trung thành. (8)

16.

Kẻ cướp bóc.

Kẻ bị cướp bóc.

Việc những kẻ cầm dao kiếm thường xuyên quấy phá cuộc sống của các làng biên giới vốn không phải chuyện hiếm lạ trong thế giới này.

Nếu không phải là lãnh địa được các kị sĩ bảo vệ, thì sống chung với đạo tặc vốn là chuyện thường ngày.

Đặc biệt là ở những ngôi làng hẻo lánh như thế này, mỗi khi băng đạo tặc tấn công, mọi người đều đã quá rõ phải làm gì.

"Mau trốn đi!"

"Tuyệt đối đừng ra ngoài!"

"Cha ơi, cha đâu rồi…!"

"Thân ta ta tự biết. Mau đi đi!"

Đám đạo tặc không san bằng cả ngôi làng. Mục tiêu của chúng chỉ là cướp đoạt chính xác những thứ chúng cần.

Đó có thể là lương thực, vật phẩm, công cụ sắt, hay cả người.

Rầm…!

"Bắt đầu lục soát từ phía đó! Cái làng nghèo kiết xác này chẳng có nổi thứ gì đáng giá. Sớm muộn gì cũng phải tắm máu một trận."

"Bên này không có!"

Có năm tên đạo tặc phá khóa cửa lều tranh xông vào.

Lũ trẻ bịt miệng nín thở trốn dưới sàn nhà. Mỗi khi đạo tặc xuất hiện, cảnh chúng bắt cóc trẻ con chẳng phải là chuyện hiếm.

"Đại ca nói khi nào thì đóng quân ở đây?"

"Nghe nói quân Đế quốc đã bị đánh đuổi, nên bọn mình sẽ đóng quân ở đây hai năm tới."

"Chậc, nhỡ quân Đế quốc đột nhiên quay đầu đánh úp thì sao?"

"Làm gì có chuyện đó. Này! Cậy cái sàn nhà này ra xem!"

"Cái gì? Sàn nhà ư?"

Đám đạo tặc ghé tai sát xuống sàn. Lũ trẻ đang nín thở không kìm được mà phát ra tiếng động nhỏ.

"Nghe thấy không?"

"Chà, hay thật đấy. Sao anh phát hiện ra vậy?"

"Hê hê! Mũi của tôi thính như chó ấy mà. Ngửi thấy mùi rồi!"

"Tránh ra!"

Cốp…! Cốp…!

Những nhát rìu liên tiếp bổ xuống sàn nhà. Mặt đất nứt ra, lộ ra khoảng không gian bên dưới. Ánh mắt sợ hãi của lũ trẻ đối diện với ánh mắt của đám đạo tặc.

"Ồ ra là trốn hết ở đây à? Vừa đúng năm đứa, ngoan ngoãn đi theo bọn ta!"

Khi chiếc rìu chuẩn bị bổ xuống lần nữa, một tia sáng lạnh buốt chợt lóe lên.

Lưỡi dao từ dưới sàn đâm xuyên thẳng vào trán tên đạo tặc.

"Ư!"

Dưới sàn nhà, một người đàn ông trung niên bị thương ở chân đang ẩn mình.

Lưỡi dao từ từ rút ra. Thân thể tên đạo tặc đổ sập xuống đất. Đến lúc chết cũng không hiểu mình đã bị gì.

"Chuyện gì thế!"

"Thằng khốn nào…!"

Khi những tên đạo tặc khác xúm lại, một bóng đen nhỏ nhắn từ trần nhà lao xuống.

Xoẹt…!

Một đường vòng cung sắc lạnh quét qua không gian.

"Khụ khụ!"

"Á…!"

Chàng thiếu niên với đầu gối quấn băng nhẹ nhàng đáp xuống đất.

"Ư… cái sụn tăng trưởng của tôi!"

Cùng lúc đó, ba tên đạo tặc bị chém đứt cổ cũng ngã vật xuống.

"…Để xem các ngươi còn lớn thêm được không. Đám tàn dư Công quốc. Ta sẽ nhổ cỏ tận gốc, xóa sổ các ngươi khỏi đại lục này."

"Ngươi, ngươi là ai!"

Tên đạo tặc còn lại lén lút lùi lại phía sau.

Bóng hình chàng thiếu niên đang ôm đầu gối lẩm bẩm trông quen thuộc đến lạ.

"Chẳng lẽ…"

Sao có thể không nhận ra. Rõ ràng đây là bộ dạng của cái tên tiểu quỷ mà ngay cả trong mơ hắn cũng thấy. Miệng tên đạo tặc há hốc, không ngừng run rẩy.

"Tiểu ác ma…! Ác ma, ác ma phương Nam… lại vẫn còn sống… làm sao có thể…!"

"Ta đã bảo đừng đặt cho ta cái biệt danh kỳ quái đó mà."

"Rõ ràng đã chết rồi… rõ ràng đã chết rồi! Ta tận mắt thấy ngươi cận kề cái chết ở Hẻm núi Demona!"

"Đúng là suýt chết thật."

Lancel nén đau, đạp đất xông lên, lướt đi như bay.

Lưỡi kiếm thoáng chốc áp sát cổ tên đạo tặc. Cái đầu với vẻ mặt kinh hãi xoay tròn bay lên không trung.

Bên ngoài lều tranh đã trở lại tĩnh lặng, tiếng nổ và tiếng la hét thảm thiết vẫn tiếp tục vang vọng.

"Tôi giao lũ trẻ cho anh đấy."

"Thiếu gia thực sự ổn chứ? Đầu gối của ngài vẫn…"

"Không sao. Vẫn chịu đựng được."

Lancel siết chặt băng bó đầu gối để tạo áp lực.

Dù sao thì đám này cũng là những chướng ngại vật nhất định phải dọn sạch trên đường trở về Đế đô.

Cậu không hề muốn lãng phí mấy năm trời chờ đợi viện quân Hoàng gia.

Phải rồi.

Lancel không cần sự giúp đỡ của bất kỳ ai. Cậu sẽ tự mình trở về. Giờ đây trong lòng cậu chỉ có một niềm tin duy nhất.

"Kiếp này, ta thề sẽ sống quanh minh chính đại."

17.

"Ngài kị sĩ, đầu gối của ngài đỡ hơn chưa ạ?"

"Tôi mang đồ ăn đến cho ngài đây!"

Đầu tháng 11.

Lancel nhận được sự đón tiếp chu đáo nhất ở ngôi làng này.

Kể từ sau khi cậu tiêu diệt thêm vài băng đạo tặc tấn công các làng biên giới, thái độ của dân làng đối với cậu đã hoàn toàn thay đổi.

Giờ đây cậu không còn là một khách lạ, mà là ân nhân của cả làng. Dù bề ngoài vẫn chỉ là một thiếu niên nhỏ bé.

"Ngài đang viết gì vậy ạ?"

"Thư."

"Thư ư?"

Lũ trẻ trong làng nhìn Lancel với ánh mắt ngưỡng mộ.

Chúng vây kín xung quanh bàn cậu đang ngồi viết.

Mặc dù người lớn luôn trách mắng lũ trẻ vì sự vô lễ với ngài kị sĩ, nhưng Lancel không bận tâm, nên khoảng cách thân mật này vẫn được giữ nguyên.

"Lá thư này viết cho ai vậy ạ?"

"...Ừm…"

Lancel dùng bút lông chấm nhẹ vào giấy thư, trầm tư một lát. Marigold của kiếp này rốt cuộc có ý nghĩa gì đối với cậu.

Thanh mai trúc mã.

Đồng đội.

Chủ quân.

"Em biết rồi! Là người yêu đúng không ạ!"

"Yêu… cũng không hẳn là người yêu."

Chiếc nhẫn ở cổ đột nhiên hơi ngứa ngáy.

"Trao đổi nhẫn thường là biểu tượng của lễ đính hôn."

Nhưng Marigold là Hoàng nữ, Lancel là kị sĩ. Giữa hai người có quá nhiều rào cản cho hôn nhân hay đính hôn.

Tuy không phải là điều tuyệt đối không thể, nhưng suy nghĩ "liệu có ổn không" quả thực không ngừng nảy sinh.

"Kết hôn với Hoàng nữ Marigold ư?"

Chưa nghĩ ra. Để sau đi. Lancel đặt bút lông xuống, để lá thư đã viết lên bàn.

"Làng Pachio, buổi chiều… những người…"

Một đứa trẻ bắt đầu đọc to lá thư Lancel viết.

"Bên dòng suối róc rách…"

—————————

— Ngày 5 tháng 11.

— Buổi chiều ở Làng Pachio, những người phụ nữ giặt giũ bên dòng suối róc rách. Ngay cả trên mảnh đất nơi cuộc sống đầy gian khó, tiếng cười nói vẫn chưa từng ngưng nghỉ. Còn Đế đô hôm nay thì sao? May mắn thay, tôi vẫn ổn. Khi viết lá thư đã định sẵn sẽ không bao giờ gửi đi này, lòng tôi cũng thấy khá thư thái.

— Lan.

—————————

Dù sao thì lá thư này cũng không thể đến tay Marigold ngay lập tức.

Cậu còn phải vượt qua một chặng đường rất dài.

Vết thương ở đầu gối chưa lành, cùng với thế lực đạo tặc hoành hành quanh đây, đều là những thử thách khó khăn mà cậu khó lòng vượt qua.

"Ngài kị sĩ sẽ rời làng sao ạ?"

"Phải đi thôi."

"Không thể ở lại đây mãi sao ạ?"

"Ừm…"

Lancel lặng lẽ nhìn cô bé đang tiến lại gần.

Hồi mới gặp Marigold ở Lãnh địa Dante, nàng có lẽ cũng ở tuổi này.

"Vừa mới quen thân thì ngài lại đi, em buồn lắm."

Nhớ lại hình ảnh Marigold năm xưa, Lancel không kìm được bật cười.

Cậu nhẹ nhàng xoa đầu cô bé dân làng đang rầu rĩ. Dù là một đứa trẻ mà cậu thậm chí còn chưa biết tên.

"Khi nào rảnh, hãy đến Làng Pachio du ngoạn nhé. Dẫn theo Chủ quân của tôi cùng đến."

"Là lời hứa… sao ạ?"

"Ừm. Lời hứa."

Lancel ngoắc ngón út.

—————————

— Ngày 6 tháng 11.

— Người dân Làng Pachio rất trọng tình nghĩa.

Hôm qua có một cô bé đến tìm tôi, nói những lời như vậy. Cầu xin tôi đừng đến Đế đô, hãy ở lại ngôi làng này.

Không kìm được nhớ lại chuyện cũ, lòng bỗng dâng lên hoài niệm. Chúng ta có nên tìm một vùng biên cương yên bình để sống qua ngày không?

— Lan.

—————————

Ngày hôm đó lại chất chồng thêm một lá thư không bao giờ đến được tay người nhận.

***

Giữa tháng 11.

Lancel kéo lê tấm thân chỉ vừa đủ để di chuyển lảo đảo, chuẩn bị khởi hành.

Cậu leo lên yên ngựa, đây là chiến lợi phẩm có được khi cậu tiêu diệt những tên đạo tặc lảng vảng gần đây.

Trong thời gian ngắn, khu vực quanh làng này chắc sẽ không có đạo tặc xuất hiện nữa.

"Ngài kị sĩ! Nhất định phải gặp lại nha!"

"Kị sĩ Bình Minh đại nhân!"

"Ngài phải đến trước khi em lớn đấy nhé!"

Toàn thể dân làng đều ra vẫy tay tiễn biệt.

Người lính truyền tin bên cạnh mỉm cười.

"Kị sĩ Bình Minh. Thiếu gia đúng là có được một danh hiệu oai phong lẫm liệt đấy ạ."

"…Nghe hơi quá khoa trương rồi."

Chỉ vỏn vẹn một hai tháng.

Đây là danh hiệu có được nhờ cậu tranh thủ thời gian dọn dẹp đám đạo tặc xuất hiện quanh làng.

Dù là sự trùng hợp nhưng lại quá hoàn hảo, song cậu cũng không thấy lạ. Dù sao thì các danh hiệu kị sĩ chẳng phải đều na ná nhau sao?

"Thỉnh thoảng ôn lại một chút thì sao nhỉ?"

Sự do dự chỉ diễn ra trong chốc lát.

Lancel bất ngờ ghìm chặt dây cương, như muốn khoe khoang với những người dân làng biên giới đang vẫy tay tiễn biệt.

— Hý!

Con tuấn mã đang cào đất bỗng chốc dựng hai chân trước lên. Chớp lấy thời cơ này, Lancel vút một tiếng rút trường kiếm ra.

Đây là khoảnh khắc Lancel Dante, người đã từng say mê ảo mộng kị sĩ bấy lâu nay, sống lại.

"Hãy nhìn về phía ấy. Nơi mặt trời mọc, nhất định sẽ có ta đứng vững."

Dù là hành động đã hàng trăm năm chưa thực hiện, nhưng động tác của Lancel vẫn mượt mà như nước chảy mây trôi. Bởi lẽ, đây vốn là trò mà cậu đã tập đi tập lại không biết bao nhiêu lần.

"Từ đầu này đến đầu kia của cương thổ Đế quốc bao la. Đuổi theo ánh bình minh lạnh lẽo từ Đông sang Tây. Tôi, Lancel, nhất định sẽ trở về, tìm đến nơi tăm tối nhất của đại lục này..."

Vừa dứt lời đã cảm thấy có chút ngượng ngùng.

Cậu đã không còn là tên nhóc mới lớn theo đuổi kị sĩ đạo, hơn nữa trong vòng lặp này cậu thậm chí còn chưa phải là kị sĩ chính thức.

"Thật thừa thãi."

Trái ngược với vẻ hối hận của Lancel, dân làng Làng Pachio lại vô cùng xúc động. Họ nhìn Lancel đang giương kiếm thề thốt mà kinh ngạc không thôi.

Trong đôi mắt bị sự ngưỡng mộ che lấp, cậu hệt như một kị sĩ bước ra từ truyền thuyết.

"Tạm biệt, Làng Pachio!"

Lancel với má đỏ ửng thúc mạnh vào bụng ngựa, cùng con ngựa trạm dần rời xa về phía Đế đô.

Sau này cậu mới biết, trong làng đã dựng một bức tượng lấy cậu làm mẫu - vị kị sĩ đang ghìm cương giương kiếm.

Kị sĩ Bình Minh.

Khác hẳn với biệt danh "Ma vương Freesia" mà đám đạo tặc gán cho cậu.

.

.

.

"Đế đô Rodnes đã sẵn sàng phát động tấn công, đánh đuổi đạo tặc và tàn dư Công quốc chưa!"

"Oa a a a a!"

"Đế đô Rodnes đã sẵn sàng báo thù để bảo vệ vinh quang của Hoàng thất Freesia chưa!"

"Hoàng thất Freesia vạn tuế!"

Tại Quảng trường háng 11, các kị sĩ Đế quốc tập kết đồng thanh hô vang.

"Tam Hoàng nữ Điện hạ đang vẫy tay với chúng ta kìa!"

"Hoàng nữ Claria Điện hạ vạn tuế!"

"Oa a a a a!"

Tam Hoàng nữ Claria bật dậy trên cỗ xe ngựa mui trần.

Cô ấy đang khản cổ gào thét điều gì đó, nhưng âm thanh gần như bị nhấn chìm hoàn toàn.

Bởi lẽ tiếng hò reo của Quân chi viện Hoàng gia đợt hai đang rung chuyển cả Đế đô.

Những cánh hoa bay rợp trời rơi xuống, hàng hàng lớp lớp giáp trụ phản chiếu ánh mặt trời, sáng loáng đến lóa mắt.

"Khí thế thật hùng hậu."

"Hầu hết các gia tộc có chút danh tiếng đều tham chiến cả rồi."

Những kị sĩ Đế đô vốn luôn chạy theo trào lưu, nay đến cả chiến tranh cũng phải đu theo mốt cho bằng được.

'Đây là cơ hội tuyệt vời để nâng cao vinh quang kị sĩ!'

Dù có sự thổi phồng của báo chí, nhưng sự quan tâm của Đế đô dành cho chiến tuyến phía Nam là hoàn toàn chân thật, đây chính là sân khấu để các kị sĩ phô diễn tài năng.

"Cho lũ đạo tặc sáng mắt ra, để chúng biết thế nào là sự lợi hại của Đế quốc!"

Từ bốn phương tám hướng vọng lại tiếng trống trận, tiếng hò reo, tiếng tụng kinh cầu nguyện, và cả tiếng gọi của những người phụ nữ đang vẫy khăn tay tiễn biệt.

"Lần này có trận hay để đánh rồi!"

"Xuất phát!"

Các kị sĩ bước đi trong tiếng hoan hô chưa từng có, nện những bước chân nặng nề tiến về phía cổng thành.

Bên vệ đường nơi họ đi qua, sừng sững tấm bia tưởng niệm Quân chi viện Hoàng gia đợt một.

Trên bia đá khắc tên mười lăm vị kị sĩ chưa thể trở về.

— Lancel Dante.

Quân chi viện Hoàng gia đợt hai nhìn chằm chằm vào những cái tên ấy mà lao ra chiến trường.

"Vì những kị sĩ đã hy sinh!"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!