Nhân vật chính trong truyện lãng mạn kỳ ảo chỉ thích mình tôi

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 1

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 31

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11003

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 870

Tập 3 - 134. Kế thừa Vòng lặp 3, Lancel trung thành. (12)

134. Kế thừa Vòng lặp 3, Lancel trung thành. (12)

23.

Nói ra nghe có vẻ hơi tự cao, nhưng Lancel đã sớm quen với cái gọi là sự nổi tiếng.

Trong những năm tháng sống cần mẫn với tư cách kị sĩ, một lòng tu luyện Kị sĩ đạo, Lancel đã nhận được vô số lời tỏ tình và sự theo đuổi si mê. Bởi lẽ trong lứa kị sĩ trẻ tuổi, anh là sự tồn tại xuất chúng nhất.

Ở bất cứ nơi đâu trên Đế quốc, người nhận ra anh nhiều nhan nhản. Những tiểu thư quý tộc từng tuyên bố sẽ quyến rũ Lancel Dante lại càng như thi nhau bám theo anh cả ngày, mùi phấn son nồng nặc trên người họ đôi khi khiến anh đau đầu như búa bổ.

— Lancel, hãy trở thành kị sĩ của ta. Ta sẽ ban cho cậu lâu đài và lãnh địa.

— Có thể đến dự đám cưới của ta không? Thù lao chắc chắn sẽ rất hậu hĩnh.

— Lancel Dante, cậu thực sự bị bất lực sao? Xem ra lời đồn là thật rồi!

Nhớ lại thì, Lancel khi đó chẳng khác nào ngôi sao của Đế quốc. Bởi vì dù là quý tộc, bình dân hay nô lệ, ai ai cũng biết đến anh.

Lý do khiến anh cố tình tránh xa Đế đô suốt gần trăm năm qua, ngoài chiến tranh, quần đảo và hải sản ra, còn có vô vàn lý do khác, mà sự nổi tiếng quá mức này nghĩ lại cũng góp một phần không nhỏ.

"Lancel Dante, ta, Violet, thay mặt Bệ hạ ban tặng thanh kiếm Hoàng gia này cho cậu."

Và giờ đây.

Lancel dù không chủ ý, nhưng lại một lần nữa đích thân nếm trải mùi vị của sự nổi tiếng năm xưa.

Đêm giao thừa của Lễ Thánh Dạ, trong sảnh tiệc Hoàng gia đèn đuốc sáng trưng, mọi quý tộc đều đang dán mắt vào Lancel.

"Cậu giờ đây là thanh kiếm chiến đấu vì Đế quốc Freesia và Hoàng thất, đã trở thành tấm gương cho tất cả kị sĩ. Mong cậu hãy trân trọng vinh quang này."

Anh cẩn trọng đón lấy thanh kiếm mà Đại Hoàng nữ trao cho.

Đại Hoàng nữ Violet sắp sửa làm lễ trưởng thành, tầm mắt còn cao hơn Lancel một chút.

Qua lớp ren che mặt, có thể thấy khóe mắt cô ấy cong lên đầy tinh nghịch.

"Marigold chắc sẽ vui lắm đấy, Lancel."

Giọng nói nhẹ bẫng như tiếng thì thầm.

"Chúng ta là bạn, đúng chứ?"

"...Điện hạ, ở đây tai vách mạch rừng."

"Vậy là bạn bè bí mật nhé."

Lancel toát mồ hôi lạnh.

"Ta đã ban ơn cho Marigold, cho nên, Lancel, ta tin rằng sau này cậu nhất định sẽ báo đáp ta."

"Thần sẽ suy nghĩ xem sao."

"Hê hê."

Lancel nhận lấy kiếm, đứng thẳng dậy.

"Lancel Dante, mười lăm tuổi đã trở thành Kị sĩ Hoàng gia..."

"Theo tôi biết thì chỗ dựa của nhà Dante là Ngũ Hoàng nữ Điện hạ..."

"Vậy thì, nhân vật Mary trong thư, chẳng lẽ là..."

Tuy đây là chuyện đáng tiếc đối với các quý tộc Đế đô, nhưng loạt tản văn dài kỳ "Thư từ cùng chàng kị sĩ trẻ" đã chính thức kết thúc tại đây.

—————————

— Ngày 25 tháng 12.

— Tôi về rồi đây. Mary.

— Lan.

— Ngày 1 tháng 1.

— Ta vẫn luôn đợi người. Lan.

— Mary.

—————————

Cùng với việc cuốn sách thứ hai được phát hành tại Đế đô, Lan và Mary trong câu chuyện cuối cùng cũng đón nhận một kết thúc hạnh phúc - một cái kết viên mãn mà ngay cả Lancel và Marigold cũng chưa từng được nếm trải.

Tiện thể nói thêm.

Các quý tộc Đế quốc vốn không có sức đề kháng với sự lãng mạn và trào lưu, giờ đây dường như đang bận rộn bắt chước những bức thư của Lan và Mary qua tờ báo đó.

— Nỗi buồn của Kị sĩ trẻ Don.

— Lời cầu hôn của Kị sĩ già Adan gửi tiểu thư Rau.

— Thư tình yêu xa của đại phú hào Was và Gan.

Vân vân.

Phàm là quý tộc và phú hào có chút tiền của, đều thông qua báo chí để trao đổi thư từ, dốc hết ruột gan để bày tỏ nỗi nhớ nhung da diết dành cho nhau - chuyện này đã trở thành lẽ đương nhiên của thời đại. Đôi khi thực sự khiến người ta hoang mang không biết đây rốt cuộc là báo chí, tạp chí văn học, hay là công cụ nhắn tin nữa.

Do đó, báo chí ngày nào cũng bán đắt, chi phí yêu đương của giới thượng lưu cũng tăng theo cấp số nhân.

Những chàng kị sĩ có tình cảm thuần khiết không biết trời cao đất dày, nằng nặc đòi ra chiến trường để trao đổi thư từ giống như Lancel xuất hiện nhiều vô kể, khiến biết bao bậc cha mẹ quý tộc phải đau đầu nhức óc.

Tuy nhiên, những chuyện này đối với Lancel hiện tại, đều chỉ là câu chuyện của người khác mà thôi.

"Vinh quang thuộc về Lancel Dante của Kị sĩ đoàn Marigold!"

Lancel đã trở thành một Kị sĩ Hoàng gia.

Kị sĩ Hoàng gia trực thuộc Kị sĩ đoàn Marigold.

.

.

.

"Kị sĩ đoàn Marigold?"

"Có kị sĩ đoàn đó sao?"

"Làm gì có. Vị đại nhân đó chẳng phải vẫn đang bị cấm túc sao? Chắc chưa có dư lực để chiêu mộ kị sĩ đâu."

"...Ngài Lancel cái gì cũng tốt, mỗi tội chọn sai chủ..."

"Cứ coi cậu ấy là người thuộc phái lãng mạn đi. Thế cũng rất ra dáng kị sĩ, chẳng phải tốt sao?"

Việc các Hoàng tộc tự thành lập kị sĩ đoàn mang tên mình là một trong những thiết lập cơ bản của nguyên tác "Mô phỏng Quý cô Sa cơ".

Nhớ lại cảnh người thân làm Giám đốc Trò chơi của mình từng gào lên rằng: “Các đoàn trưởng kị sĩ vây quanh nữ chính, tranh giành ngay trước mặt Chủ quân Hoàng tử Điện hạ! Chị muốn xem cảnh hỗn loạn đó!”, xem ra đây chẳng phải là một thiết lập được tạo ra sau khi cân nhắc kỹ lưỡng cho lắm.

'Nhưng đó là game, còn đây là hiện thực.'

Nhờ phúc của cái thiết lập này, các Hoàng tộc Freesia coi việc mỗi người sở hữu một kị sĩ đoàn hàng trăm người làm đội cận vệ riêng là lẽ đương nhiên.

Lý do khiến Đế quốc thường xuyên rơi vào nội chiến, một phần cũng chính là vì điểm này. Tất nhiên, đến nước này thì đó đã là chuyện hiển nhiên ai cũng biết rồi.

"Nói vậy thì, Kị sĩ đoàn Marigold hiện tại chỉ có mỗi ngài Lancel là Kị sĩ Hoàng gia thôi sao?"

"Chuyện rõ như ban ngày thế còn phải hỏi. Đâu thể vì vội vàng mà tuyển bừa mấy kẻ ất ơ vào được, xem ra vẫn cần thêm thời gian thôi."

Vấn đề thực sự nằm ở chỗ, có một bộ phận không nhỏ Hoàng tộc thậm chí còn chẳng thể tập hợp đủ biên chế cho một kị sĩ đoàn ra hồn.

Đa phần các Hoàng tộc nhỏ tuổi bị gạt ra rìa trong Hoàng thất đều như vậy.

Tam Hoàng nữ, Tứ Hoàng nữ, Thất Hoàng tử... và cả Ngũ Hoàng nữ Marigold vừa mới gia nhập lần này.

— Chọn được minh chủ cũng là một trong những tài năng của kị sĩ, Lancel.

Lời Đại Hoàng nữ nói ngày hôm đó là sự thật. Kị sĩ muốn công thành danh toại thì phải chọn đúng Chủ quân. Nếu là kị sĩ khác, e rằng sẽ chẳng chút do dự mà chấp nhận lời đề nghị kia.

Bởi lẽ bản thân Kị sĩ đoàn Violet đã là vinh quang của gia tộc, là biểu tượng chứng minh thân phận kị sĩ mạnh nhất Đế quốc.

"A a, ngài Lancel quả là một người lãng mạn."

"Vì tình yêu mà lại đưa ra lựa chọn như thế."

"Đây mới là Kị sĩ đạo chân chính!"

"Một vị đại nhân có tiền đồ xán lạn như vậy, thế mà lại cố tình từ bỏ tương lai của mình... Là tôi thì đã sớm phản bội chủ quân mà đi tìm chỗ tốt hơn rồi!"

So với điều đó, Kị sĩ Hoàng gia duy nhất của Kị sĩ đoàn Marigold, Lancel Dante... anh tuy là anh hùng của cuộc chiến phương Nam, nhưng không tránh khỏi việc bị xem là kẻ cố chấp bám lấy sợi dây thừng mục nát. Nói dễ nghe thì như các tiểu thư quý tộc Đế đô bảo là "tình yêu thuần khiết". Nói khó nghe thì như các quý tộc già cỗi nhận xét, là "hành động ngu xuẩn".

"Lancel sẽ ở bên cạnh ta."

Tất nhiên, Lancel nghe giọng nói của Ngũ Hoàng nữ Marigold đang bám chặt lấy cánh tay mình, trong lòng chẳng chút gợn sóng.

"Ta sẽ cho Lancel giữ chức vụ dính lấy ta cả ngày!"

"...Điện hạ."

Thị nữ trưởng Anna bất lực vuốt mặt.

24.

"Từ hôm nay, Lancel sẽ thực hiện hộ vệ thân cận bên cạnh ta. Quyết định thế đi, Thị nữ trưởng Anna."

"Điện hạ, trong Hoàng thất, người không cần thiết phải được bảo vệ nghiêm ngặt đến thế..."

"Có thể có nguy hiểm mà. Biết đâu có tên trộm giả làm mèo trèo qua cửa sổ vào thì sao! Cái này gọi là phòng bệnh hơn chữa bệnh. Ta đã học trong môn Quân chủ học rồi!"

"......."

"Lancel sẽ đi theo ta như hình với bóng, bà đừng hòng chia cắt chúng ta, Thị nữ trưởng Anna. Đây là mệnh lệnh."

Hoàng nữ nhỏ tuổi rốt cuộc vẫn là Hoàng nữ.

Ngoại trừ việc không được ra ngoài, sự cố chấp này chẳng ai lay chuyển được. Cuối cùng, Thị nữ trưởng Anna đành thở dài.

"Tuy nhiên, người cũng không thể dính chặt lấy cậu ấy như thế được, Điện hạ. Dạo gần đây lời ra tiếng vào về hai người đã đủ nhiều rồi, lại thêm tin đồn gì nữa thì không hay đâu ạ."

Marigold nhìn cánh tay Lancel mà mình đang ôm chặt. Hai người họ chẳng những ôm ấp, mà còn thân mật đến mức má kề má.

"Vậy, thế này được chưa?"

Marigold nới lỏng khoảng cách ra một chút.

Thị nữ trưởng Anna lắc đầu.

"Không được."

"Thế này?"

"Không được."

"Cái này cũng không được?"

"Xin hãy tách ra xa hơn nữa."

"Chẳng lẽ... thế này cũng không được sao?"

"Chẳng phải người vẫn đang dính vào nhau sao ạ?"

"Vậy cái này thì sao?!"

"Điện hạ, thứ lỗi cho thần nói thẳng, ngay từ đầu việc người nắm tay cậu ấy đã không thỏa đáng rồi. Việc này sẽ làm mất thể thống của người."

"Sao lại thế!"

Nhìn Marigold đang bị sốc nặng, Lancel lặng lẽ rút bàn tay bị nắm ra.

"Lancel!"

Lancel phớt lờ khuôn mặt trắng bệch trong nháy mắt của Marigold, chạm mắt với Thị nữ trưởng Anna. Hai người như đạt được sự đồng thuận ngầm, cùng gật đầu một cái.

"Chúng ta cũng đâu phải đang yêu đương, khoảng cách đúng là hơi gần quá."

"Chúng ta... không phải đang yêu đương sao?"

Hóa ra vấn đề nằm ở đây à?

Họ đương nhiên không phải quan hệ yêu đương.

Bởi vì họ rốt cuộc chỉ là quan hệ giữa chủ quân và kị sĩ mà thôi.

"Nhưng mà... Lancel... chúng ta ngày nào cũng ở trong chăn... Kẹo Mật Đường..."

"Người đang nói linh tinh cái gì thế."

Marigold lập tức ỉu xìu.

Thật không biết một mình cô ấy đang suy diễn lung tung cái gì nữa.

"Trước khi người vượt qua tất cả các bài kiểm tra để được ra ngoài, xin hãy tập trung học hành. Nếu không, thần cũng sẽ không đi chơi cùng người nữa đâu."

"Á!"

"Tiện thể nói luôn, thần cũng sẽ không dùng bữa cùng người nữa."

"Không chịu đâuuuuuuuuu!"

Marigold "bịch" một tiếng ngồi phệt xuống đất.

"Cậu rõ ràng... đã nói yêu mình cơ mà..."

"......?"

Hình như mình đâu có nói câu đó bao giờ đâu nhỉ.

"Như thần đã nói, học tập là ưu tiên hàng đầu."

Dù trong lòng Lancel cũng cảm thấy áy náy khôn nguôi, nhưng tình thế bắt buộc chẳng còn cách nào khác. Hiện tại, anh chỉ còn nước giữ khoảng cách với nàng.

Suốt thời gian qua, Marigold cứ lặp đi lặp lại điệp khúc viết thư, hờn dỗi, rồi lại viết thư, lại hờn dỗi, khiến tiến độ học tập đình trệ vô cùng.

Cứ đà này, kế hoạch ra ngoài chơi năm nay e là sẽ tan thành mây khói. Dù lòng đầy hối lỗi, anh cũng đành phải cắn răng làm ngơ trước ánh mắt ngấn lệ tội nghiệp của Marigold.

.

.

.

Nhưng xem ra nàng chẳng hề có ý định buông xuôi dễ dàng như vậy.

Từ ngày hôm sau, cô nhóc ấy bắt đầu phát động cuộc tấn công theo một phương thức nằm ngoài dự liệu.

"Ta đã làm xong bài tập buổi sáng rồi, gọi Lancel đến đây cho ta ngay lập tức!"

"Vâng, thưa Điện hạ!"

Các thị nữ ùa ra như ong vỡ tổ, tìm thấy Lancel đang luyện tập ở bãi đất trống.

"Ngài Lancel!"

"......?"

"Nhanh lên!"

"Có chuyện gì vậy?"

"Mau đi theo chúng tôi, nếu chậm trễ sẽ không kịp mất!"

"Hửm?"

"Điện hạ đã ban chỉ, đây là nguyên tắc 'Một tiết học một Lancel'! Mau đi theo chúng tôi! Nếu muộn, người sẽ đau lòng lắm đấy!"

"Sao tôi chưa nghe nói đến chuyện này bao giờ?"

"Thì cứ biết là có chuyện như thế đi!"

"Hả?"

Cái nguyên tắc quái quỷ gì thế này.

Lancel thậm chí còn chưa kịp lau khô mồ hôi, đã bị các thị nữ vừa đẩy vừa lôi đi.

Đến khi hoàn hồn lại, anh đã đứng trước ban công hoàng cung nơi Marigold học tập.

Đây cũng chính là nơi phát ra những ánh nhìn thỉnh thoảng liếc xuống mỗi khi anh tập luyện buổi sáng.

"Lancel!"

Marigold đang đứng chễm chệ trên bàn, dùng ánh mắt đầy vẻ "lẽ đương nhiên" và hùng hồn nhìn xuống Lancel.

"Điện hạ, đứng trên bàn là trái với lễ nghi."

"Hửm? Ồ."

Nghe Lancel nhắc nhở, Marigold rón rén leo xuống khỏi bàn, nhưng vẫn giữ nguyên tư thế hiên ngang như ban nãy.

"Lancel! Buổi học sáng đã kết thúc rồi, từ giờ cho đến một tiếng sau, cậu bắt buộc phải ở bên cạnh ta. Nào, mau lại đây."

"......?"

"Ngươi đang làm cái gì thế, Lancel! Còn không mau lại đây xoa đầu ta! Mỗi giây mỗi phút đều đang lãng phí đấy!"

Đây là dáng vẻ uy quyền nhất của Marigold mà anh từng thấy từ trước đến nay.

"Người thực sự đã thương lượng xong với Thị nữ trưởng rồi sao?"

"Đương nhiên rồi! Lancel, cậu coi ta là hạng người nào chứ. Ta đã hứa sẽ nỗ lực học tập, đổi lại yêu cầu mỗi ngày cho ta ba khoảng thời gian tự do. Hê hê!"

"...Có lẽ bà ấy không ngờ rằng cái gọi là 'thời gian tự do' mà người nói lại là làm chuyện này đâu nhỉ?"

Lancel nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc Marigold đang nép chặt vào lòng mình, nở nụ cười bất lực.

Có lẽ do tâm lý muốn bù đắp, khoảng cách giữa hai người dường như còn gần gũi hơn cả ngày thường.

Các thị nữ đứng đằng xa đỏ bừng cả mặt, đang chăm chú nhìn về phía này.

"Cuộc hội ngộ của Lan và Mary...!"

"Tuyệt quá đi...!"

Thảo nào cô nàng lại tích cực đến thế.

"Lancel... mùi thơm thật đấy..."

"...Lần sau xin hãy đợi thần tắm rửa sạch sẽ rồi hẵng gọi."

Lancel bị gọi đi đột ngột giữa lúc đang tập luyện, vội vàng lau đi những giọt mồ hôi trên người.

"Tối nay và cả trước khi đi ngủ, ta đều sẽ gọi cậu tới."

"......."

"Hê hê hê!"

.

.

.

===============

[Thời gian chơi 0 năm 0 ngày]

— Thời gian còn lại cho đến khi tiến vào Điện Kế thừa: 2 năm 311 ngày 12 giờ 33 phút 13 giây.

===============

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!