Nhân vật chính trong truyện lãng mạn kỳ ảo chỉ thích mình tôi

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 1

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 31

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11003

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 870

Tập 3 - 126. Kế thừa Vòng lặp 3, Lancel trung thành. (4)

126. Kế thừa Vòng lặp 3, Lancel trung thành. (4)

8.

Nói thật lòng, Lancel không ngờ tờ báo lại gây ra tiếng vang lớn đến vậy.

Thông qua tờ báo, anh lên kế hoạch cho cái gọi là "trao đổi thư tín bí mật một cách công khai" - một cái tên nghe thôi đã thấy mâu thuẫn, nhưng mục đích thì chỉ có một.

Anh chỉ muốn gửi gắm chút an ủi đến Marigold, người đang vùi đầu vào đủ loại khóa học. Hy vọng cô bé đang chịu đựng nỗi khổ nhớ nhà ấy sẽ không trở nên u sầu thêm nữa.

Chỉ cần để Marigold biết rằng mình vẫn đang sống bình an vô sự ở một nơi nào đó trên Đế đô, hẳn cũng có thể trở thành niềm an ủi cho cô ấy.

……Tất nhiên, bản thân Lancel cũng muốn biết tin tức của Marigold. Nhỡ có chuyện gì bất trắc xảy ra thì còn phải kịp thời ứng phó. Chỉ vậy thôi.

"Là cập nhật mỗi tuần một lần sao?"

"Tôi đã bắt đầu mong chờ đến tuần sau rồi đấy. Đúng vậy, báo chí thì phải thú vị thế này mới đúng chứ."

Những nhân vật thuộc giới thượng lưu tụ tập trong salon bàn tán xôn xao.

Tuy chuyện này khác với kế hoạch ban đầu và có phần nhận được sự kỳ vọng thái quá.

Nhưng Lancel quyết định không bận tâm đến họ nữa.

'Cứ coi như là đang viết thư tay là được.'

Ngày hôm sau, Lancel đặt dao khắc gỗ xuống và lại cầm bút lên.

.

.

.

"Nhanh lên, nhanh lên!"

"Của người đây, Điện hạ. Hô hô, dạo này người hoàn toàn mê mẩn tờ báo này rồi nhỉ……"

"Cảm ơn!"

"Điện hạ?"

Vị quý tộc hoàng cung chớp mắt, cảm thấy tờ báo trên tay mình bị rút đi trong chớp mắt.

Marigold sau khi giật lấy tờ báo đã phóng như bay về phía cuối hành lang. Thị nữ trưởng đứng bên cạnh chống nạnh đầy bất mãn.

"Điện hạ! Thật là, thần đã nói bao nhiêu lần rồi, trong hoàng cung không được chạy nhảy thiếu thể thống như vậy……"

"Xin đừng trách mắng người quá, Thị nữ trưởng. Điện hạ dạo này đã lấy lại được sức sống, chẳng phải là chuyện đáng mừng sao?"

"……."

"Điện hạ thật đáng khâm phục. Tuổi còn nhỏ mà đã phải sống xa gia đình, sao có thể không vất vả cho được. Nếu là con gái tôi, e là đã sớm khóc lóc đòi về nhà rồi."

Thị nữ trưởng cũng không phản bác lại câu nói đó.

Bầu không khí tại tẩm cung nơi Marigold sinh sống dạo gần đây ngày càng trở nên tươi vui. Gương mặt lấy lại được thần thái rạng rỡ của nàng khiến tất cả mọi người đều cảm thấy phấn chấn lây.

Thực ra, có không ít quý tộc và người hầu thầm cảm thấy tiếc nuối khi không còn được nhìn thấy dung nhan u sầu diễm lệ kia nữa.

Dẫu sao thì nàng cũng là một vị Hoàng nữ có quá nhiều điểm khác biệt so với những người trong Hoàng tộc.

"Hô hô hô!"

Bước ra đến ban công, Marigold nóng lòng mở tờ báo đang ôm trong lòng ra.

"Thần dâng trà cho người."

Dưới ánh mắt dõi theo của các thị nữ và người hầu, Marigold lật mở trang cuối cùng.

—————————

— Tuần đầu tiên của tháng 5.

— Luyện kiếm thật sự là một việc tẻ nhạt. Có lẽ trí nhớ của tôi tồn tại chính là để chịu đựng những khoảnh khắc mệt mỏi này. Mỗi nhát kiếm vung lên lại nhớ đến phong cảnh nơi đồng ruộng, mỗi nhát kiếm lại nhớ về chuyện cũ ở cố hương, mỗi nhát kiếm lại hồi tưởng dư vị món ngon đã ăn trong ngày dã ngoại, mỗi nhát kiếm lại tái hiện khung cảnh ngày đầu gặp gỡ. Cứ mải suy nghĩ như vậy thì mặt trời đã ngả về tây. Hôm nay người cũng vui vẻ chứ?

— Lan.

—————————

"Ư ư ư……!"

Marigold ôm chặt tờ báo vào lòng. Từ bờ vai đến đầu mũi chân, cả người nàng run lên khe khẽ.

Cảm giác như người ấy đang ở nơi phương xa, giờ phút này lại hiện ra ngay trước mắt để trùng phùng.

Những dòng thư bí mật công khai của cậu ấy, chẳng hiểu sao vừa cục mịch lại vừa chân thành, mang đến cho nàng một sự rung động mạnh mẽ đến mức chấn động tâm can.

"Ha a."

"Đó chính là mục nổi tiếng gần đây sao……"

Các thị nữ đang tết tóc cho Marigold thỉnh thoảng cũng liếc nhìn về phía tờ báo.

Tản văn dài kỳ. Đó là một trong những lý do khiến báo chí đắt hàng dạo gần đây.

'Lần tới là đến lượt mình!'

Trong lòng Marigold dâng lên khí thế hừng hực. Dạo gần đây trong số rất nhiều môn học, nàng đặc biệt say mê tiết văn học.

"Điện hạ, văn học là bộ môn mà đối với độ tuổi còn non nớt của người, việc theo đuổi nó vẫn còn quá sớm."

"A, tại sao vậy?"

"Bởi vì văn học là những đắng cay ngọt bùi được cất giữ trong linh hồn con người đã trải qua bao thăng trầm tuế nguyệt, là sự thể hiện của những tinh hoa và cốt lõi lắng đọng theo thời gian."

"Nhưng ta vẫn muốn viết cho thật hay!"

"Thế nên mới có thần ở đây, thưa Điện hạ. Chỉ cần nỗ lực học tập, người nhất định sẽ viết được những áng văn hay."

Vị quý tộc hoàng cung đảm nhiệm vai trò giáo viên văn học nhìn Marigold với đôi mắt sáng rực, mỉm cười hài lòng.

* * *

"Các kị sĩ tập sự hôm nay sẽ thực hiện huấn luyện giám sát tại đây. Nếu để xảy ra hành vi xâm nhập hay trinh sát, các cậu sẽ bị trừ điểm, hãy khắc cốt ghi tâm điều đó."

"Rõ!"

"Huấn luyện kéo dài hai ngày! Bất kể là rạng sáng hay ban ngày, Đội thâm nhập sẽ được phái đến kiểm tra trạng thái cảnh giới bất cứ lúc nào, các cậu vất vả rồi!"

"Rạng, rạng sáng cũng phải làm sao ạ? Thưa đoàn trưởng?"

"Chẳng lẽ các cậu tưởng chiến đấu kết thúc, mặt trời xuống núi là được nghỉ ngơi sao? Nếu tóm được Đội thâm nhập, ta sẽ dẫn các cậu đi tham quan bên trong hoàng cung. Tất cả hãy nghiêm túc cho ta."

Các kị sĩ tập sự tay cầm kiếm gỗ được phân tán ra xung quanh các chuồng ngựa nằm rải rác khắp cánh đồng ngoại thành.

Cứ tưởng chỉ là lịch trình huấn luyện hai ngày một đêm, ai ngờ lại hoàn toàn nằm ngoài dự đoán. Phóng mắt nhìn quanh chỉ toàn là cỏ và ngựa đang gặm cỏ, nơi họ phải ở trong ba ngày tới lại là cái chuồng ngựa chất đầy những đống cỏ khô.

"Chết tiệt. Cái này mà là huấn luyện gì chứ, đơn thuần là hành xác thì có."

"Đừng than vãn nữa, Kyle. Chỉ huy sắp xếp thế này chắc chắn đều có dụng ý cả. Em xem những người khác cũng đâu có ai oán thán gì đâu?"

"Dụng ý á? Bắt người ta ngủ trong chuồng ngựa thế này hai ngày thì là huấn luyện cái nỗi gì. Em nói có đúng không, anh Leo? Cái nơi chỉ toàn cỏ với rác thế này làm sao mà ở tận hai ngày? Đến đồ ăn còn chẳng có! Em sắp chết đói rồi đây này!"

"……Ý là bảo chúng ta tự đi mà kiếm ăn đấy."

"Chẳng lẽ bảo chúng ta đi ăn xin à? Biết thế này thì thà ăn thịt no nê rồi hẵng đến!"

Nghe Kyle càm ràm một bụng đầy bất mãn, Lancel rút từ trong túi ra một tờ giấy.

Trên đó chép tay lại bức thư của Marigold được đăng trên báo tuần này.

—————————

— Tuần thứ hai của tháng 5.

— Trần nhà, sữa, tủ quần áo, đồ ăn vặt, cửa sổ, bầu trời, vườn hoa, giá sách, bánh mì trắng, mặt trời, ánh nến, chim nước, chó con, bồn hoa, ráng chiều, cửa sổ, bầu trời sao, gió đêm, trần nhà. Đột nhiên ta suy nghĩ xem một ngày của mình còn thiếu điều gì. Bao giờ chúng ta mới có thể gặp lại nhau đây? Một buổi chiều buồn bã không tên. Tha thiết mong chờ ngày tái ngộ.

— Mary.

—————————

'…….'

Lancel đọc một lúc rồi lại nhét mẩu giấy vào túi.

Chả hiểu gì cả.

Chỉ nhìn vào những dòng chữ này thì không thể biết được tình trạng của Marigold. Chẳng lẽ bệnh tương tư lại tái phát rồi sao?

'……Hay là tóm một tên trong Đội thâm nhập rồi hỏi thử nhỉ.'

Rạng sáng hôm đó.

Sột soạt…!

Lancel giật mình bởi tiếng động lạ, mở bừng mắt. Anh cảm nhận được có thứ gì đó đang lợi dụng màn đêm để di chuyển. Hai ông anh trai đáng lẽ phải gác đêm thì đã nằm lăn quay ra đất ngáy o o từ đời nào.

Anh nhẹ nhàng đứng dậy không phát ra tiếng động, siết chặt thanh kiếm gỗ.

"Bắt đầu từ đâu trước đây?"

"Cứ bắt đầu từ chỗ gần nhất. Lần lượt lục soát từng chuồng ngựa rồi đánh dấu là xong."

Tiếng thì thầm trầm thấp.

Đối phương có tổng cộng năm người.

Lancel hạ thấp người, rẽ đám cỏ cao ngang hông, lướt nhanh giữa cánh đồng tranh tối tranh sáng.

Anh giơ cao thanh kiếm gỗ.

"Ai, là ai!"

"Sao có thể phát hiện ra vị trí của bọn ta nhanh đến thế……!"

Tiếng kêu la thảm thiết vang vọng khắp cả cánh đồng trong nháy mắt.

* * *

—————————

— Tuần thứ ba của tháng 5

— Thú thật, tôi đến giờ vẫn chưa hiểu rõ lắm về cái gọi là văn học, tinh thần kị sĩ hay phẩm cách mà một quý tộc nên có. Đêm qua tôi cầm kiếm đánh thức bình minh, âu cũng là có lý do bắt buộc phải làm như vậy. Chúng ta nhất định sẽ sớm gặp lại nhau. Nếu ngày đó người nhìn thấy tôi từ xa, xin hãy chào tôi một tiếng.

— Lan.

—————————

"Nhìn kìa. Đây chính là hoàng cung của Hoàng thất Đế quốc vĩ đại. Đợi sau này các cậu thành công trở thành Kị sĩ Hoàng cung, sẽ có thể tự do ra vào nơi này."

Theo tiếng nói của Đoàn trưởng Kị sĩ Hoàng cung, các kị sĩ tập sự đều ngẩn ngơ ngắm nhìn khung cảnh trước mắt.

Là con em quý tộc Đế đô, họ tuy đã nhiều lần vào hoàng cung, nhưng đây là lần đầu tiên được đích thân bước vào khu vực bên trong.

Lancel liên tục nhìn quanh như đang tìm kiếm điều gì đó. Khi anh băng qua đại sảnh trung tâm và bước ra đến khu vườn...

'Marigold.'

Một bóng dáng quen thuộc xuất hiện trên ban công phía xa.

Chính là khoảnh khắc Marigold đang chạy vội ra lan can chạm mắt với anh.

— ……!

Cái người đang hét toáng lên và vẫy tay nhiệt tình kia.

Tuy khoảng cách quá xa không nhìn rõ, nhưng cũng đủ để thấy tình trạng của cô ấy tốt hơn anh tưởng tượng nhiều.

'Cũng tươi tỉnh gớm nhỉ.'

Lancel nhẹ nhàng nhấc chiếc nhẫn đang đeo trên cổ lên ra hiệu với đối phương.

Marigold cũng đáp lại anh bằng hành động tương tự.

9.

Tháng 5, tháng 6, tháng 7.

Những lá thư liên tục qua lại cuối cùng được Nam tước Ivel Shen tập hợp thành sách, và độ nổi tiếng của nó tăng vọt lên đến đỉnh điểm.

Ban đầu do diện tích góc độc giả trên báo cực kỳ hạn chế, nên dung lượng thư của Lancel và Marigold đều không dài. Hoàn toàn chưa đủ độ dày để biên soạn thành sách.

Thế nhưng.

Khi tờ tuần báo bỗng nhiên đổi sang phát hành cách nhật, và cuối cùng biến thành loại hình báo chí gần như nhật báo với những số đặc biệt ra hàng ngày, thì tình thế đã thay đổi.

Lẽ dĩ nhiên, tần suất trao đổi thư từ giữa Lancel và Marigold tăng lên đáng kể, chỉ tính riêng lượng thư từ trong hai mùa xuân hè đã đủ để đóng thành một quyển sách.

"Tôi phát tài rồi! Cậu Lancel, tôi thành đại phú hào rồi!"

Vì người gửi Lancel và Marigold luôn xuất hiện dưới cái tên ẩn danh là "Kị sĩ" và "Thục nữ", nên việc xuất bản hoàn toàn do Nam tước Ivel Shen độc lập đảm nhận, dù sao ông ta cũng là nhà đầu tư.

Trong xã hội thượng lưu Đế đô nhạy bén tin tức và luôn chạy theo trào lưu, việc cuốn sách bán đắt như tôm tươi là chuyện đương nhiên. Việc Nam tước Ivel Shen bắt đầu hốt bạc cũng là lẽ thường tình.

Hơn nữa, sách ở thế giới này không có giá niêm yết cố định. Người muốn mua đông thì giá cả leo thang, nếu cung vẫn không đủ cầu, thì sẽ dựa theo địa vị giai cấp mà sắp xếp thứ tự ưu tiên mua hàng.

Dù thế nào đi nữa, điều này cũng đồng nghĩa với việc Nam tước Ivel Shen ngày càng có nhiều vốn liếng để khoe khoang.

"Tước sĩ Shen, chuyện thương lượng trước đó có thể châm chước thêm không?"

"Ngài cũng biết đây là ấn phẩm giới hạn mà…… Nhưng nể lời Hầu tước Ball, tôi sẽ phá lệ giữ lại cho ngài một cuốn."

"Vô cùng cảm kích. Cuối cùng cũng có thể tặng cho con gái ta một món quà ra hồn rồi."

Vấn đề chia chác lợi nhuận bán sách cũng theo đó mà được thảo luận.

Lancel kiên quyết từ chối khoản tiền hoa hồng mà Nam tước Ivel Shen đề nghị.

"Tôi đâu cần tiền bạc gì. Cứ nhờ Nam tước Shen bảo quản giúp vậy."

"Ngài Lancel, ngài quả thực là……!"

Nam tước Ivel Shen trông có vẻ vô cùng cảm động.

'Đằng nào thì tiền của Nam tước Ivel Shen cũng là tiền của mình, chẳng việc gì phải rút sớm.'

Phải rồi. Cần lúc nào thì lấy lúc đó là được, hà cớ gì phải vội vàng lấy ngay bây giờ. Cứ để cái túi tiền di động mang tên Nam tước Ivel Shen tiếp tục bảo quản xem ra còn hời hơn.

Lancel chăm chú nhìn tiêu đề cuốn sách trên tay một lúc lâu.

—《Tuyển tập thư tín cùng chàng Kị sĩ trẻ》

"Hôm nay nên viết gì đây nhỉ."

.

.

.

===============

[Thời gian chơi 0 năm 0 ngày]

— Thời gian còn lại cho đến khi tiến vào Điện Kế thừa: 4 năm 21 ngày 12 giờ 55 phút 37 giây.

===============

Thời gian còn lại cho đến lúc kế thừa là bốn năm.

Đang là thời điểm nắng nóng đỉnh điểm của tháng 7.

"Lancel."

"Vâng, thưa Đoàn trưởng."

"Sắp tới sẽ có đợt triển khai thực chiến. Cậu hãy báo trước với Gia tộc Dante đi."

"Ngài nói sao cơ?"

Lancel nghe được tin tức ngoài dự đoán từ miệng Đoàn trưởng Kị sĩ Hoàng cung.

"Thực chiến nghĩa là sao ạ?"

"Thực chiến chính là thực chiến theo đúng nghĩa đen. Sắp tới cậu sẽ được phái đến phía Nam Đế quốc dưới danh nghĩa Quân chi viện Hoàng gia. Hãy đi và trải nghiệm không khí chiến trường thực sự xem sao. Chênh lệch chiến lực đôi bên rất lớn, sẽ không nguy hiểm đâu."

"……Đây là chuyện mà tôi được phép từ chối sao?"

"Tuy có thể từ chối, nhưng cậu thực sự muốn làm thế à?"

"……?"

"Chỉ cần khải hoàn trở về, Hoàng thất đã phê chuẩn việc bổ nhiệm cậu làm Kị sĩ Hoàng gia ngay trong Lễ Quốc khánh năm sau……"

"Vậy thì tôi đi."

Lancel không chút do dự trả lời.

Được bổ nhiệm làm Kị sĩ Hoàng gia sớm hơn dự định.

Được tiến vào hoàng cung sớm hơn dự định.

Chẳng có lý do gì để từ chối cả.

'Việc liên lạc với Marigold chắc cũng không thành vấn đề.'

Nơi Lancel sắp đến là phía Nam Đế quốc, cách đây chỉ hai ngày đường.

Việc gửi bài đăng báo cũng hoàn toàn khả thi.

Khoảng cách này đủ để sử dụng ngựa trạm dịch chuyển thư.

Trong lòng bỗng dâng lên một dự cảm tốt lành.

"Bao giờ xuất phát ạ?"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!