Nhân vật chính trong truyện lãng mạn kỳ ảo chỉ thích mình tôi

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1116

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 0

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 30

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 10931

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 855

Tập 3 - 124. Kế thừa Vòng lặp 3, Lancel trung thành. (2)

124. Kế thừa Vòng lặp 3, Lancel trung thành. (2)

3.

"Không có thư hồi âm!"

Khoảng hai tháng sau khi gửi thư đi, Marigold, người đã chờ đợi đến mất cả kiên nhẫn, cuối cùng cũng phải thốt lên tiếng than vãn.

"Bình thường hồi âm chậm thế này sao?"

"Có lẽ do đường sá xa xôi nên mất chút thời gian chăng?"

"Chẳng phải bảo là nếu gửi chuyển phát nhanh thì một tháng là tới sao? Đã hai tháng trôi qua rồi đấy."

"Lần này có thể là chậm hơn chút. Tiểu thư ráng kiên nhẫn chờ thêm nhé."

"Ưm..."

Dù giọng điệu của tinh linh Fina vô cùng bình thản, nhưng Marigold lại chẳng thể nào giữ được bình tĩnh.

Đối với nàng, hoàng cung rộng lớn này, những khu vườn được cắt tỉa gọn gàng, hay phòng ngủ sạch bong không một hạt bụi đều chẳng có ý nghĩa gì.

So với những ngày tháng được tự do chạy nhảy trên đồng cỏ, nơi này chẳng khác nào chốn ngục tù ngột ngạt.

Đã không ít lần nàng muốn lén lút trốn khỏi hoàng cung, chạy ra những con phố ở Đế đô để dạo chơi.

"Oa a a a!"

Quan trọng hơn cả là Lancel Dante.

Cậu ấy không hồi âm.

Điều này cứ ám ảnh tâm trí Marigold mãi không thôi.

"Không lẽ vì không muốn gặp lại kẻ như ta nữa, nên đến thư cũng chẳng thèm viết..."

"Làm gì có chuyện đó. Ngài Lancel đâu phải người hẹp hòi như vậy."

"A, đúng rồi. Chắc chắn là thế."

Marigold bồn chồn vân vê những ngón tay.

Ký ức cuối cùng về thiếu niên Lancel đến giờ vẫn như một tảng đá đè nặng nơi góc lòng nàng.

— Lancel đồ ngốc! Cậu có biết cái đó có ý nghĩa gì không hả, oa a a!

— ...? Làm lại cái khác là được mà?

Đó là chuyện xưa cũ, khi nàng vừa khóc vừa hét vào mặt Lancel, khiến cậu ấy hoảng hốt, ánh mắt dao động không thôi. Giờ nghĩ lại, đó hoàn toàn là lỗi của Marigold.

Đó là món quà chỉ mình nàng hiểu được ý nghĩa.

Bởi Lancel chắc chắn chỉ coi nó như một viên kẹo mật ong bình thường. Lẽ ra nàng nên kìm nén nỗi buồn và không nên nhõng nhẽo một cách vô lý như vậy. Giờ thì nàng hoàn toàn có thể hiểu được sự bối rối của cậu ấy khi tự nhiên bị trách móc mà chẳng hiểu đầu cua tai nheo gì.

Chính vì đó là Lancel, người sẽ sảng khoái đồng ý bất cứ yêu cầu nào, dù là nài nỉ hay ép buộc, nên nàng mới vô tình buông thả mà làm nũng.

Marigold giờ cứ nhớ lại ký ức đó là lại thấy hối hận khôn nguôi.

"...Hay là viết thêm bức nữa nhỉ."

"Lần này lại định viết vỏn vẹn một dòng như lần trước sao?"

"......."

"Nghĩ gì thì cứ viết hết ra rồi gửi đi, thưa tiểu thư. Đứng bên cạnh nhìn người mà em cũng sốt hết cả ruột."

"Nhưng mà... những lời đó ta muốn nói trực tiếp..."

"Nhỡ đâu chẳng bao giờ còn cơ hội để nói thì sao."

"Hự!"

Nghĩ đến khả năng tồi tệ mà bản thân không muốn đối mặt, Marigold cắn móng tay trong sự bồn chồn lo lắng.

Khi gửi thư đi trời vẫn còn vương chút nắng hạ, vậy mà giờ đây đã là giữa mùa đông giá rét.

Chờ đợi hồi âm lúc này đã là quá muộn.

Ngay vào cái ngày nàng không thể chịu đựng thêm nữa và định viết bức thư thứ hai…

"Điện hạ, sứ giả từ Lãnh địa Dante đã đến. Nghe nói do bão tuyết đầu đông nên bị trì hoãn khá lâu. Xin hỏi người muốn triệu kiến khi nào..."

"Lancel!"

Nghe tiếng thị nữ vọng vào từ ngoài cửa, Marigold bật dậy như lò xo, quăng luôn cuốn sách lịch sử đang đọc dở sang một bên.

Đôi chân trần lao vun vút trên nền đá cẩm thạch.

Rầm!

"Hả!"

Cánh cửa bật mở khiến cô hầu gái kinh ngạc trố mắt nhìn.

"Điện, Điện hạ?"

"Ở đâu? Thư đâu!"

"Hiện, hiện giờ đang sưởi ấm ở phòng khách... Điện hạ?"

"Đến phòng khách mau! Ngay lập tức!"

"Vâng, mời, mời người đi lối này."

"Nhanh lên, nhanh nữa lên! Ngay bây giờ! Tức khắc!"

"Điện hạ, ít nhất người cũng phải mang giày vào đã chứ... Điện hạ! Chạy chân trần thế kia nhỡ bị thương thì sao...!"

"Không còn thời gian nữa!"

"Điện hạ!"

Marigold đã chờ đợi mòn mỏi suốt mấy tháng trời trong căn phòng lạnh lẽo, giờ đây nàng không muốn lãng phí dù chỉ một giây.

Nàng cứ thế để chân trần chạy băng băng trên nền đá trơn nhẵn.

'Lancel! Thư hồi âm!'

Dọc theo hành lang dài hun hút của hoàng cung, khung cửa sổ phía cuối hành lang mở ra khung cảnh tuyết phủ trắng xóa.

Ngày mùng một tháng Giêng.

Một ngày tuyết rơi đầy trời.

Marigold dốc toàn lực chạy, hệt như cái cách nàng từng băng qua những cánh đồng hoang dã ở Lãnh địa Dante.

'Thư hồi âm Lancel gửi!'

Nàng xốc váy lên, đôi bàn chân trần liên tục nện xuống nền đá lạnh buốt. Vị Hoàng nữ để lộ đôi chân trắng muốt đến tận đầu gối, chạy thình thịch vang động cả hành lang đang hiện diện ngay tại đó.

"Điện hạ! Người không được thất lễ như vậy, Điện hạ!"

"Hộc, hộc!"

Các thị nữ bị bộ dạng thiếu đoan chính này làm cho chết sững, nhưng Marigold chẳng còn tâm trí đâu mà để ý.

Tại mỗi ngã rẽ đều có lác đác vài kị sĩ đứng gác.

Thị nữ vội vàng hét lớn về phía họ.

"Này! Quay mặt đi chỗ khác ngay! Điện hạ hiện giờ, đang, đang rất gấp. Nhanh lên! Đằng kia, cả ngươi nữa! Còn không mau cúi đầu xuống!"

"Vâng, vâng...!"

Trước tiếng quát tháo đáng sợ của thị nữ, đám lính cận vệ và hộ vệ kị sĩ lần lượt cúi gầm mặt.

"Thư!"

Phải đến khi tiếng bước chân mang theo tiếng gió của Marigold khuất hẳn về phía xa, các kị sĩ mới dám lén lau mồ hôi lạnh.

Những kị sĩ trung thành thầm hạ quyết tâm sẽ xóa sạch hình ảnh vừa nhìn thấy hôm nay khỏi ký ức.

Rầm...!

Marigold đẩy mạnh cánh cửa phòng khách.

"Thư! Đưa cho ta!"

4.

"Dill! Ai bên cạnh em thế?"

"Chào các chị! Đây là... người kế nhiệm của em!"

"Người kế nhiệm?"

"Vâng ạ!"

Lancel kéo thấp vành mũ, cúi đầu thật sâu.

Trên đường thâm nhập sâu vào nội bộ hoàng thất, lại chẳng có lấy một ai nghi ngờ Lancel.

Dù sao thì nhìn bề ngoài, Lancel trông cũng trẻ con y hệt Dill - chiếc mũ nhỏ, bộ đồ lao động, cộng thêm khuôn mặt búng ra sữa.

Vóc dáng của Lancel quá đỗi nhỏ nhắn xinh xắn, chẳng hề giống một kẻ xâm nhập khả nghi chút nào. Chết tiệt thật.

"Em cũng nuôi cún con à? Dễ thương quá đi mất."

"Cảm... cảm ơn ạ."

"Xấu hổ rồi kìa? Cưng quá! Khoan đã, thế thì Dill thành tiền bối rồi sao?"

"Đúng thế ạ!"

"Nhanh thế mà đã làm tiền bối rồi, Dill giỏi thật đấy!"

"Hì hì!"

Lancel bị các nữ hầu vừa xoa đầu vừa véo má, hành hạ suốt mấy chục phút đồng hồ.

Ngày nào Dill cũng phải trải qua chuyện này sao?

"Vậy bọn em đi làm việc đây ạ. Lần sau cún con đẻ nhớ mang cho bọn chị xem với nhé, Dill!"

"Có cho bánh kẹo không ạ?!"

"Đương nhiên là có rồi!"

Vừa thoát khỏi sự quan tâm thái quá của các nữ hầu, Lancel liền thở hắt ra một hơi dài kìm nén nãy giờ.

"Thành công rồi, thưa ngài Lancel!"

"Còn sớm lắm. Dẫn ta đến chỗ có chó đi."

"Vâng ạ! Ngài muốn đi xem chúng sao?"

Người quản lý chó săn.

Bề ngoài có vẻ là một công việc nhàn hạ, chỉ việc dắt chó đi dạo chơi, nhưng thực tế công việc của Dill có cường độ lao động khá nặng.

Chó săn ở đây không bắt động vật. Chúng bắt người.

Dù là truy đuổi kẻ xâm nhập hay cảnh giới quanh hoàng thất, lũ chó săn luôn theo sát như hình với bóng.

Bởi vì dù là đạo tặc hay sát thủ cao tay đến đâu, cũng khó lòng qua mặt được khứu giác của loài chó.

"Là chỗ này ạ. Rộng rãi và sạch sẽ hơn tưởng tượng phải không ngài?"

— Gâu! Gâu gâu gâu! Gâu!

— Gừ rừ rừ!

'Đúng là cái ổ chó mà.'

Nhìn tòa nhà trông như chuồng ngựa nhưng lại nhung nhúc hàng chục con chó săn đang chạy nhảy tung tăng, Lancel nhất thời đứng chôn chân tại chỗ.

"Đừng thấy mấy đứa này dễ thương mà coi thường, chúng khỏe lắm đấy, ngài cẩn thận nhé! Tuy đi với em thì chúng không cắn đâu, nhưng sẽ chồm lên đấy ạ. Hì hì!"

"......."

Vết thương cũ do sói cắn dường như lại bắt đầu đau âm ỉ.

'Được rồi, nhào vô đây.'

Nhưng Lancel vẫn lê bước chân nặng nề đi vào giữa bầy chó.

Đám chó săn hiếu kỳ trợn ngược mắt, ùa tới vây lấy anh.

— Gâu! Gâu! Gâu!

— Gâu gâu! Ư ử!

— Ăng ẳng!

"Hự!"

Lancel bị xô ngã, tầm nhìn chỉ còn toàn là chó với chó. Hình ảnh hàng chục con chó săn chen chúc nhau, vừa dụi mũi vừa thè lưỡi liếm láp choán hết cả mắt anh.

Một tiếng.

Hai tiếng.

Cho đến khi mặt trời đang treo trên đỉnh đầu ngả dần về tây, Lancel chỉ biết bất lực chịu trận để mặc chúng liếm láp khắp người.

"Ngài Lancel, chẳng lẽ..."

Dill đang cầm cái cào sắt dọn dẹp xung quanh nghiêng đầu thắc mắc.

"Ngài bảo em dẫn đi tham quan hoàng cung, hóa ra chỉ vì ngài thích chó nên mới đến đây thôi ạ!"

"......À thì, coi là vậy đi... Phù! Hự phù!"

"Ngài cứ nói thẳng ra là được mà! Sau này em sẽ thường xuyên dẫn ngài tới!"

"Cái, này, hự phù!"

Không được.

Đừng có liếm mặt.

5.

"......?"

Marigold cầm bức thư nhận được từ tay sứ giả, nhất thời sững sờ không nói nên lời.

===============

— Bệnh án của Lancel Dante.

Vết thương xuyên thấu sâu ở vai, trầy xước diện rộng phần thân trên, gãy một phần xương sườn, rạn xương mu bàn tay, gãy ngón chân, răng hàm bị rụng, vết chém sâu ở đùi, v.v...

Tiên lượng cực khó hồi phục. Ngay cả khi sống sót cũng có khả năng để lại di chứng lâu dài. Nếu là một đứa trẻ bình thường, chịu thương tích nặng thế này có chết ngay tại chỗ cũng không có gì lạ.

===============

Dòng suy nghĩ của Marigold đứt phựt.

"Điện hạ, đó không phải là thư, đó là hồ sơ điều trị của ngài Lancel."

"A, đây mới là thư ạ, thưa Điện hạ."

Người đưa tin vội vàng dâng bức thư lên.

Marigold thất thần đón lấy lá thư.

===============

— Mình sẽ đến tìm cậu. Lancel Dante.

===============

Một lời hồi âm ngắn gọn.

.

.

.

"Điện hạ, người không sao chứ?"

"......."

"Điện hạ?"

"......."

Hồ sơ điều trị của Lancel Dante.

Dù đã cố quên đi, nhưng nàng không sao ngăn được nỗi bận tâm. Hễ có thời gian rảnh, Marigold lại túm lấy trị liệu sư mà gặng hỏi.

"Tình trạng của Lancel Dante, ừm, thế nào rồi?"

Nhưng lần nào câu trả lời nhận được cũng chỉ có một.

"Xin người đừng quá lo lắng, Hoàng nữ Điện hạ. Cậu ấy có khả năng hồi phục rất tốt, chắc chắn đã đỡ hơn nhiều rồi."

"...Lúc đó bị thương nặng lắm sao?"

"Nói thật thì sống sót được đã là một kỳ tích rồi. May mà lúc đó có trị liệu sư tài ba xuất chúng như thần ở bên cạnh, đúng là trong cái rủi có cái may. Cho nên Điện hạ, người thực sự không cần phải lo lắng đâu ạ."

"......."

Đừng lo lắng.

Nói thì dễ lắm.

'Lancel, thực sự không sao chứ.'

Cứ ngỡ nhận được thư là sẽ yên lòng.

Cứ ngỡ sẽ có thêm động lực để cố gắng sống tiếp cho đến ngày được ra ngoài gặp mặt.

Nhưng mọi chuyện lại trái ngược hoàn toàn.

Giờ đây mỗi khi Marigold nhắm mắt lại, nàng như thấy hiện ra trước mắt hình ảnh một Lancel với cơ thể đầy rẫy thương tích.

Mary... tớ sắp chết rồi.

Không được!

Marigold cúi gầm mặt xuống thật sâu.

Nàng vẫn luôn canh cánh trong lòng, rằng khi Lancel chịu trọng thương sắp chết, bản thân là Chủ quân lại chẳng thể túc trực bên cạnh.

'……Lancel……'

Năm xưa khi cậu ấy chiến đấu với bầy sói và bị thương nặng, Marigold đã từng túc trực bên giường bệnh.

Hình ảnh khuôn mặt say ngủ bình yên của Lancel sau khi nắm lấy tay nàng trong cơn sốt cao đau đớn cứ liên tục hiện về trong tâm trí.

Dù Lancel là một đứa trẻ hiểu chuyện, nhưng Marigold biết rõ hơn ai hết rằng cậu ấy cần được an ủi.

Nàng hiểu rõ hơn bất kỳ ai, rằng thiếu niên này cần có người nắm chặt lấy đôi tay.

"Điện hạ, bài học hôm nay..."

"Hoãn lại đến mai đi, xin lỗi."

"......Ngày mai thần sẽ lại đến."

Đông qua xuân tới, Marigold hoàn toàn đánh mất mọi ý chí chiến đấu.

Chính nàng cũng chẳng rõ nguyên do, chỉ là đến cả sức lực để ngồi dậy cũng tan biến sạch trơn.

Tòa hoàng cung này đối với nàng, từ lâu đã trở thành chiếc lồng giam ngột ngạt đến nghẹt thở.

'......Hay là bỏ trốn nhỉ.'

Cốc.

"......."

Cốc. Cốc.

"Mai ta sẽ tắm."

Cốc. Cốc. Cốc.

Hôm nay đám người hầu gõ cửa có vẻ kiên trì lạ thường.

Cốc. Cốc. Cốc. Cốc.

Marigold dứt khoát vùi cả khuôn mặt vào trong gối.

'Xin lỗi mọi người! Cho ta nằm lì thế này thêm hai ngày nữa thôi! Từ ngày kia nhất định ta sẽ sống phấn chấn lại mà!'

Mặc dù quyết tâm kiểu này đã thề thốt đến hàng chục lần, nhưng hôm nay Marigold vẫn cứ chìm sâu vào chiếc giường rộng lớn.

Cứ đà này đám người hầu chắc chắn sẽ bỏ cuộc mà rời đi thôi. Dù sao thì trong cả hoàng thất này cũng chẳng ai to gan đến mức dám lôi xềnh xệch Hoàng nữ Điện hạ đi tắm cả.

Cốc. Cốc. Cốc. Cốc. Cốc.

"Ư ư ư......!"

Dai dẳng quá.

Thực sự là quá mức rồi.

"......?"

Ngay khi Marigold nghĩ như vậy.

Nàng chợt nhận ra hướng âm thanh vọng lại khác hẳn so với mọi khi.

Cốc!

Không phải cửa chính, mà là cửa sổ.

Nàng ngẩng phắt đầu lên. Quả nhiên, một thanh gỗ nhỏ đang gõ côm cốp vào cửa sổ.

Cốc!

"......?"

Marigold bước về phía cửa sổ như bị mê hoặc, nàng cẩn thận mở cánh cửa sổ vốn đang đóng chặt ra.

"Ái chà, sao mở cửa muộn thế."

Giọng nói quen thuộc. Trong khoảnh khắc, trái tim Marigold đập thình thịch liên hồi. Giọng nói ấy vang lên từ ngay phía dưới bệ cửa sổ.

Nàng từ từ hạ tầm mắt xuống. Treo lơ lửng trên lan can tầng hai, có một người đang bám ở đó.

"Hự."

Người đó nhẹ nhàng men theo khung cửa sổ đang mở mà leo vào trong.

Thiếu niên chẳng hiểu vì sao lại dính đầy lông chó trên người, cứ thế đột nhập vào nơi ở của Marigold.

"Phù, suýt nữa thì bị phát hiện. May mà mình quen thuộc đường đi lối lại."

"......Lan......cel......?"

"Vâng, như người thấy đấy, chính là Lancel đây. Thưa Hoàng nữ Điện hạ."

Marigold mười một tuổi ngẩn người há hốc mồm. Chẳng lẽ là xuất hiện ảo giác rồi sao?

Cốc cốc.

Đúng lúc đó.

"Điện hạ, thần mang nước đến đây ạ. Thần sẽ để tạm ở trong này rồi lui ra ngay."

Chết dở.

Là giọng của Thị nữ trưởng.

Bà ấy là một trong số ít những người có thể tự do mở cửa phòng Marigold.

Cánh cửa phòng ngủ từ từ bị đẩy vào.

"Thất lễ rồi, Điện hạ."

Thị nữ trưởng bước vào phòng, cẩn trọng đặt bình nước đầy và ly nước xuống cạnh giường.

Ánh mắt bà hướng về phía chiếc giường ngủ.

Chỉ thấy chăn phồng lên một cục tròn vo. Thị nữ trưởng nhìn chằm chằm một lúc rồi lặng lẽ lui ra ngoài.

Cạch.

Tiếng cửa đóng lại vang lên.

"......."

"......."

Marigold đang bị bịt chặt miệng chớp chớp mắt. Lancel ở ngay trước mặt nàng thở phào một hơi "Phù..." nhẹ nhõm.

"Mình đã nói là sẽ đến tìm cậu mà, đúng không?"

Dưới lớp chăn dày, trong không gian chật hẹp.

Kẻ xâm nhập Lancel và Hoàng nữ Marigold đang bị bịt miệng.

Hai người bốn mắt nhìn nhau ở khoảng cách gần ngay gang tấc.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!