Nhà Phát Triển Game Kinh Dị: Trò Chơi Của Tôi Không Đáng Sợ Đến Vậy Đâu!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

13 14

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

58 297

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

38 133

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

40 176

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

427 11519

HORROR GAME DEVELOPER: MY GAMES AREN'T THAT SCARY! - Chương 15 : Lối Ra [1]

Chương 15: Lối Ra [1]

Cộp.

Tiếng bước chân đang tiến lại gần.

Toàn thân tôi dựng đứng, tôi giật phắt đầu nhìn ra sau — chỉ thấy một khoảng đen đặc.

Cộp. Cộp.

Âm thanh đó mỗi lúc một gần.

Gần đến mức tôi cảm nhận được hơi lạnh phả vào gáy.

Tim tôi đập loạn như muốn phá tung lồng ngực, từng nhịp càng lúc càng dồn dập, át cả mọi thứ xung quanh.

Rồi khi hơi thở tôi bắt đầu rối loạn—

Tách!

Đèn bật sáng.

Một hành lang dài hiện ra trước mắt tôi. Không có ai cả.

Chỉ còn tiếng vo ve yếu ớt của dãy đèn trên trần.

Tôi nuốt khan.

“Không có ai…?”

Dù nhìn quanh bao nhiêu lần, tôi cũng không thấy ai cả. Tiếng bước chân cũng biến mất.

“Chẳng lẽ… mình bị ảo giác sao?”

Tôi nghĩ ngợi một chút, rồi lắc đầu. Không thể nào. Đây chắc chắn là một phần trong kịch bản.

Thực tế, chỉ vì không nhìn thấy họ… không có nghĩa là họ không ở đây.

“Rất có thể chúng vẫn đang tiến lại gần.”

Ý nghĩ đó vừa lóe lên, tôi lập tức bước nhanh hơn. Mục tiêu của bài kiểm tra này rất rõ ràng — tìm lối ra. Đó là tất cả những gì Trưởng phòng dặn trước khi đẩy chúng tôi vào.

“Tìm lối ra…”

Tôi liếc nhìn xung quanh. Hành lang vẫn kéo dài vô tận, trắng toát, hai đầu là hai khúc rẽ. Không có gì thay đổi. Chính vì thế, cảm giác bất an càng rõ rệt.

Tôi tăng tốc, chạy đến cuối hành lang, và rồi—

“…Vẫn y như cũ.”

Một hành lang dài khác hiện ra trước mắt.

Khoan đã—

Tôi ngẩng đầu, và thấy một vật đen treo lơ lửng trên trần, ống kính hướng thẳng về phía tôi.

“Camera…?”

Tôi còn chưa kịp phản ứng thì—

Tách!

Bóng tối lại nuốt chửng mọi thứ.

Thính giác tôi nhạy hơn hẳn, hơi thở nặng nề vang lên trong không gian.

“Chỉ cần đi thẳng. Mình cần—”

Cộp.

“…!?”

Tiếng bước chân đó lại vang lên.

Lần này, còn gần hơn trước.

Toàn thân tôi đông cứng, bụng quặn lại.

Không nghĩ ngợi nữa.

“Khốn kiếp…!”

Tôi lao đi, cố giữ tốc độ vừa phải để khỏi đâm sầm vào góc rẽ phía trước.

Cộp! Cộp!

Âm thanh đuổi theo, nhưng dần nhỏ lại. Tôi bắt đầu bỏ xa nó.

“Điên thật rồi!”

Đây là “độ khó vừa phải” mà họ nói sao!?

Tôi nghiến răng, tiếp tục tăng tốc.

Âm thanh phía sau ngày càng xa, rồi—

Tách!

Đèn bật sáng. Mọi thứ lại im phăng phắc.

“…Hả?”

Tôi ngoái nhìn, nhưng phía sau trống rỗng.

“Gì chứ? Mình rõ ràng nghe thấy mà…”

Tôi hít sâu, nhanh chóng xâu chuỗi lại thông tin trong đầu.

Mười giây một lần. Đèn tắt, tiếng bước chân xuất hiện. Đèn sáng, nó biến mất.

Khi đã nắm được quy luật, tôi lại bước tiếp, chậm rãi tiến đến góc rẽ phía trước.

Chỉ còn vài bước nữa thôi.

Nếu mình đoán đúng, đây là một vòng lặp. Mỗi lần đèn tắt, tiếng bước chân quay lại — và mỗi lần như thế, nó nhanh hơn.

Tôi cảm thấy dạ dày xoắn lại.

Thể lực tôi vốn chẳng tốt. Chạy như nãy giờ, tôi đã bắt đầu mệt.

Nếu nó còn nhanh hơn nữa thì…

Mình phải tìm lối ra trước khi quá muộn.

Nhưng tìm bằng cách nào?

Tôi rẽ qua góc và—

“…!”

Chân tôi khựng lại.

Giữa hành lang mới là một cánh cửa kim loại nằm bên phải bức tường.

Từ bao giờ…?

Cùng lúc đó, tôi nhận ra một chiếc camera khác ở xa, ống kính vẫn hướng thẳng về phía tôi.

Cảm giác bị dõi theo khiến lưng tôi lạnh toát, và rồi—

Tách!

Đèn tắt.

Cộp, cộp, cộp!

“…!?”

Lần này, tiếng bước chân còn nhanh hơn nữa!

Chúng gần như sắp chạm đến tôi.

Toàn thân tôi nổi da gà.

“Chết tiệt!”

Tôi tăng tốc, tim đập loạn xạ, bụng thắt lại, cổ họng dâng trào vị chua của dịch nôn.

“…Mình sắp ói mất rồi.”

Giờ tôi gần như đang chạy, hai tay giơ ra trước để tránh va vào tường.

Cộp, cộp!

Không khí trở nên lạnh buốt. Âm thanh dội vào tai như dao cứa.

Tôi tiếp tục chạy.

Bao lâu nữa…?

Mười giây dài như cả thế kỷ. Cảm giác bất an dâng tràn.

Thể lực tôi đang cạn dần.

Không quá nghiêm trọng — chưa phải lúc này.

Nhưng tôi biết mình không còn nhiều thời gian.

Chỉ cần cầm cự. Cầm cự đến khi đèn bật lại—

Tách!

Đèn sáng.

“Haa…”

Tôi thở dốc, nuốt nước bọt, đảo mắt nhìn quanh. Hành lang… vẫn vậy. Không, khoan—

“…..”

Giữa hành lang giờ đã có một cánh cửa.

Tôi không nghĩ thêm, lao đến, nắm lấy tay nắm kim loại.

Cạch, cạch!

Không mở được.

“Khóa…”

Tôi thử thêm vài lần nữa, nhưng vô ích.

Thở hắt ra, tôi che miệng, rồi liếc về góc tường gần đó. Không biết còn bao nhiêu thời gian, nhưng tôi vẫn lao đi.

Mình cần xác nhận điều gì đó.

Tôi rẽ qua góc, và… mắt mở to.

“Như mình nghĩ…”

Một hành lang y hệt. Một ống kính camera. Và— hai cánh cửa.

Đúng vậy. Đối diện với cửa đầu tiên, giờ xuất hiện thêm một cửa nữa.

“Đúng như dự đoán. Mỗi khi đèn tắt rồi sáng lại, và mình rẽ qua một góc, hành lang sẽ thay đổi. Sẽ có thêm thứ gì đó…”

Tim tôi đập nhanh hơn.

Tôi đang dần hiểu luật chơi.

Chỉ cần một chút nữa thôi… tôi có thể tìm được lối ra.

Tôi chỉ cần—

Tách!

Tạch tạch tạch!

“…!?”

Không còn là tiếng bước chân nữa.

Âm thanh sắc bén, dồn dập, như móng vuốt quét qua nền gạch.

Tim tôi suýt bật khỏi lồng ngực. Tôi lập tức lao đi.

Hơi thở gấp gáp, cổ họng khô khốc, nhưng tôi không dừng lại.

Một… hai… ba…

Tôi đếm thầm trong đầu.

Mười!

Tách!

Đèn sáng. Tôi ôm ngực thở dốc, không dừng lại dù chỉ một giây, tiếp tục tiến đến góc tiếp theo và rẽ—

Và như tôi đoán.

Một thay đổi mới.

Trước mặt tôi, ba cánh cửa.

Nhưng chỉ có một vấn đề.

Cạch. Cạch. Cạch.

Tất cả đều khóa.

Tôi mím môi, nuốt xuống.

Nếu mình chịu đựng thêm một chút, có thể vài cánh cửa sẽ mở. Có lẽ sau một số vòng nhất định, khóa sẽ tự bật. Mình chỉ cần cầm cự thêm một chút nữa.

Chỉ cần trụ lại.

Nhưng—

Tôi nắm chặt áo, cố lấy hơi.

“Haa… haa…”

Tôi không chắc mình còn chịu nổi bao lâu nữa.

Thể lực sắp cạn rồi.

Tôi…

Tách—!

Bóng tối lại bao trùm.