Nhà Phát Triển Game Kinh Dị: Trò Chơi Của Tôi Không Đáng Sợ Đến Vậy Đâu!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

13 14

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

58 297

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

38 133

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

40 176

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

427 11519

HORROR GAME DEVELOPER: MY GAMES AREN'T THAT SCARY! - Chương 19 : Phát Triển Trò Chơi [1]

Chương 19: Phát Triển Trò Chơi [1]

“…..”

Cuối cùng cũng thoát ra được, tôi bước qua cánh cửa, và ngay lập tức cảm nhận được hàng loạt ánh nhìn dồn về phía mình.

Không ai nói gì.

Cả căn phòng rơi vào tĩnh lặng.

“Có gì dính trên mặt tôi à?”

Ánh mắt của họ khiến tôi hơi khó chịu. Nhưng rồi, như chợt nhớ ra điều gì, tôi liền đưa chiếc laptop cho Trưởng Bộ phận.

“Tôi lỡ cầm cái này ra ngoài. Cho hỏi, tôi nên đưa lại cho ai?”

Từ lúc thoát khỏi nơi quái dị kia, tôi đã lo chuyện này rồi. Dù chiếc máy không phải loại đắt tiền, trông nó vẫn khá xịn.

Tôi không muốn bị bắt đền, vì tôi thật sự không đủ tiền.

“…À, phải.”

Trưởng Bộ phận nhận lại laptop, đặt lên bàn.

Ông ta gật gù, lẩm bẩm, “Thật là tốt bụng. Tự giác trả lại máy. Rất tốt, rất—”

Cạch!

Ông ta đột nhiên đập mạnh tay xuống bàn.

“Đó không phải trọng điểm!!”

Tôi giật mình, nhìn ông với vẻ hoang mang khi ông đứng bật dậy.

“Cậu làm thế nào mà vượt qua bài kiểm tra? Cậu đã làm cái gì vậy?!”

Trên mặt ông tràn đầy vẻ sửng sốt.

“Đây là lần đầu tiên tôi thấy có người hoàn thành nhanh như vậy. Làm sao có thể chứ!?”

“…Gì cơ?”

Tôi nhíu mày nhìn ông, ngơ ngác.

Ông… không thấy sao?

“Cậu ra nhanh như vậy bằng cách nào?”

“…Tôi dùng máy tính.” — tôi đáp, ngừng một nhịp, ánh mắt lướt về phía các màn hình hiển thị.

Rồi tôi khựng lại.

Trên các màn hình chẳng hề có đoạn ghi hình nào từ thử thách.

Thay vào đó là những chỉ số, dữ liệu lạ lùng hoàn toàn chẳng liên quan.

Như hiểu được điều tôi nghĩ, Trưởng Bộ phận khẽ tặc lưỡi.

“Nếu tôi nhìn thấy thì tôi đã không hỏi rồi, đúng không?”

“Ờ… nghe cũng hợp lý.”

“Thế thì sao?”

“Như tôi nói đấy, tôi dùng máy tính.”

Tôi mở nắp laptop, khởi động chương trình mình đã viết. Màn hình bắt đầu nhấp nháy liên tục.

Tôi xoay nhẹ máy tính, hướng về phía Trưởng Bộ phận.

“Thứ ở trong đó sợ ánh sáng, nên tôi tạo một chương trình khiến máy nhấp nháy liên tục, nhốt nó bên trong. Sau đó, mọi chuyện trở nên dễ hơn nhiều.”

Tất nhiên, tôi không kể hết mọi chuyện. Nhưng cách tôi trình bày cũng không sai — nên chẳng ai có thể bắt bẻ được.

“Dù chưa hoàn hảo, nhưng với năng lực hiện tại của tôi thì đó là cách tốt nhất rồi.”

Tôi nói xong, im lặng chờ phản ứng.

Nhưng đáp lại chỉ là… sự im lặng nặng nề.

Mọi ánh mắt đều dồn cả vào tôi.

“…..”

Không khí thật khó chịu.

Cho đến khi—

“Wow, chết tiệt… ra là có thể làm kiểu đó à?”

Giọng Zoey vang lên, phá tan tĩnh lặng.

Câu nói của cô khiến Trưởng Bộ phận như bừng tỉnh. Ông ngồi phịch xuống ghế, nhìn chằm chằm vào chương trình trên màn hình.

“Tại sao tôi lại không nghĩ ra nhỉ?”

Ông lẩm bẩm, rồi đột nhiên quay lại nhìn tôi.

Ánh mắt ấy khiến tôi lùi lại một bước.

Linh cảm chẳng lành dấy lên.

“Này, cậu chắc chắn chỉ muốn làm người quan sát thôi à?”

Ông khép laptop lại, tiến lại gần.

Tôi theo bản năng lùi thêm một bước.

“Rõ ràng cậu rất có năng khiếu. Cách cậu xử lý tình huống, chúng tôi chưa từng nghĩ đến. Thật đáng tiếc nếu cậu không tham gia với chúng tôi.”

“Cái đó thì…”

Tôi liếc sang Kyle cầu cứu, nhưng anh chỉ nhìn tôi với vẻ bàng hoàng pha lẫn ngơ ngác.

“Chúng tôi đãi ngộ rất cao, tiền thưởng ký hợp đồng cũng cao. Cậu sẽ được hướng dẫn cụ thể và—”

“Tôi rất cảm kích, nhưng xin lỗi, không được.”

Thấy chẳng ai chịu giúp, tôi đành cắt ngang.

“Tôi… sợ mấy thứ kinh dị.”

“…..”

Trưởng Bộ phận nhìn tôi bằng ánh mắt kiểu như: “Cậu đang nói vớ vẩn cái gì thế?”

Tôi ho khẽ, lúng túng.

“Là thật mà.”

Ông vẫn không tin.

“…Tôi cũng thích công việc hiện tại của mình.”

Hệ thống bắt tôi phải phát triển trò chơi.

Nếu tôi gia nhập Guild, chắc chắn tôi sẽ chẳng còn thời gian để làm game nữa.

“…Có lẽ sau này, nhưng hiện giờ thì không.”

“Được rồi.”

Trưởng Bộ phận trông như còn muốn nói thêm, nhưng cuối cùng chỉ thở dài gật đầu.

“Nếu cậu không muốn, tôi cũng chẳng ép được. Đáng tiếc thật, tôi thấy cậu rất có tiềm năng.”

“Cảm ơn ông.”

Sau đó, ông không đề cập gì thêm.

Tôi quay lại chỗ Kyle, dựa lưng vào tường rồi trượt xuống, ngồi phịch xuống sàn.

“Haa…”

Hơi thở dài bật ra, toàn thân như trút được gánh nặng.

“Tôi thật sự tưởng mình chết chắc rồi.”

Từng giây trong thử thách đều như tra tấn.

Giờ nghĩ lại, tôi không hiểu sao mình lại dám làm những chuyện đó.

“…Tôi không muốn dính dáng gì tới kinh dị ít nhất là trong một tuần tới.”

Đó là điều ước duy nhất của tôi lúc này.

Nhưng nghĩ đến con quái vật kia, dạ dày tôi lại quặn lên.

Cơn buồn nôn ập đến, tôi định đứng dậy đi nhà vệ sinh thì—

“Vì sao cậu không nhận lời?”

Giọng nói quen thuộc vang lên.

Zoey đứng khoanh tay dựa vào tường, ánh mắt nhìn tôi đầy không hiểu.

“Trưởng Bộ phận hiếm khi khen ai. Cậu nên biết ơn và nắm lấy cơ hội đó. Nhiều người mơ còn không được đâu.”

Tôi cau mày.

Lập luận kiểu gì đây?

Đúng là cô ta chẳng khác gì nhân vật trong game — thẳng thừng, kiêu ngạo và sống trong lồng kính.

“Mà nghĩ lại, sau những gì cô ta đã trải qua, tôi ngạc nhiên là cô ta vẫn giữ thái độ kiểu đó.”

“Vậy sao?”

Tôi chỉ đáp hờ, mong cô ta im.

Nhưng ngược lại, điều đó càng khiến cô ta bực hơn.

Không muốn bị cuốn vào cuộc cãi vã, tôi lập tức đứng dậy, cắt ngang trước khi cô ta kịp mở miệng lần nữa.

“Bỏ đi. Tôi không có cái ‘xa xỉ’ gọi là lựa chọn như cô đâu.”

“Ý cậu là gì?”

Tôi liếc cô ta, buông khẽ:

“Tôi không có cha mẹ giàu để dựa vào mỗi khi mọi thứ không như ý.”

Nếu có, tôi đã chẳng phải lo về tiền thuốc men nữa rồi.

Hệ thống cũng chẳng cho phép tôi được chọn.

“Cái… Cậu nói gì?”

Cả người cô cứng lại.

Tôi đoán mình đã nói trúng tim đen, nhưng tôi không nói dối.

Và thành thật mà nói — tôi thật sự cần đi vệ sinh.

“Nói lại xem. Nói—”

“Xin lỗi, cho tôi đi qua.”

Tôi lách sang bên, đi ngang qua Kyle đang nhìn tôi với biểu cảm khó hiểu.

Anh cũng trông hơi cứng người, ánh mắt dao động giữa tôi và Zoey.

Chắc vẫn còn sốc vì màn thể hiện của tôi.

“Kệ đi. Giờ quan trọng là phải đi cho xong.”

Shaa—

Dòng nước lạnh chảy xuống bồn rửa, tôi cúi người rửa mặt.

“Kh…!”

Một tiếng rên bật ra.

Ngẩng đầu nhìn vào gương, tôi nghiến răng, bám chặt hai bên thành bồn để giữ thăng bằng — tay tôi run rẩy.

Tôi… lại lên cơn.

“Chết tiệt…”

Không nặng, nhưng vẫn đủ khiến cơ thể tôi chao đảo.

Tôi phải cố giữ vững người để không gục xuống.

Cơn đau mơ hồ ở phía sau đầu, trong khi cánh tay vẫn run lên từng hồi.

Không nghiêm trọng, nhưng đủ khiến tôi khó đứng vững.

“Haa… haa…”

Lồng ngực phập phồng, tôi nuốt khan.

“Quả nhiên… mình thật sự ghét kinh dị.”

Những cơn phát tác ngày càng dày đặc hơn, tất cả đều do lo âu và sợ hãi tích tụ gần đây.

“Cái chết—”

Cạch!

Tiếng bản lề cửa vang lên, kéo tôi khỏi mớ suy nghĩ.

Tôi chậm rãi quay lại, hơi thở dần ổn định—

—và rồi tôi thấy cậu ta.

Myles.

Bước vào với vẻ mặt không cảm xúc.

Có gì đó ở cậu ta… khác thường.

Nhưng khi ánh mắt cậu ta bắt gặp tôi, biểu cảm ấy liền biến đổi — nụ cười hiện lên, lúm đồng tiền thấp thoáng.

“Ồ, cậu ở đây à.”

Cậu ta bước đến bồn rửa bên cạnh, rút xà phòng ra rửa tay.

“…Nghe nói cậu là người ra đầu tiên trong bài kiểm tra?”

“À, đúng.”

Tôi gật đầu ngắn gọn, cố giữ hơi thở đều.

“Ấn tượng đấy.”

“Cảm ơn. Còn cậu thì sao?”

“Hạng hai. Tôi về nhì.”

“Ồ.”

Không khí giữa hai người chùng xuống.

Một khoảng im lặng kéo dài, cho đến khi Myles phá vỡ nó.

“Tôi tưởng cậu không định tham gia.”

“Ờ…”

Tôi liếm môi, lắc đầu.

“…Tự nhiên thành ra vậy.”

“Tự nhiên thành ra vậy? Chuyện kiểu đó mà ‘tự nhiên’ được sao?”

“Hả?”

“Thôi bỏ đi. Dù sao cậu làm tốt mà.”

Cậu ta lại cười, rửa tay dưới làn nước, động tác bình thản, đều đặn.

“….”

Tôi đứng yên, để câu nói của cậu ta vang vọng trong đầu.

Có gì đó… không ổn.

Tôi liếc sang cậu ta. Không biểu hiện gì lạ — chỉ là một người bình thản lau tay bằng khăn giấy.

Vậy mà, cảm giác bất an trong lòng tôi vẫn không dứt.

Myles… Myles… Myles…

Ngay từ lần đầu gặp, tôi đã thấy có gì đó sai sai ở cậu ta.

Và đến giờ, tôi vẫn chưa tìm ra được là gì.

“Tôi đi trước đây.”

Cậu ta nở nụ cười quen thuộc, lúm đồng tiền vẫn còn, rồi với tay mở cửa.

Ngay lúc cánh cửa vừa mở—

“Này…”

“Hửm?”

Cậu ta dừng lại, ngoảnh đầu lại.

“Gì thế?”

“À…”

Tôi ngập ngừng, rồi hỏi:

“Tôi quên mất chưa hỏi. Họ của cậu là gì?”

“Họ tôi?”

Cậu ta chớp mắt, có vẻ ngạc nhiên.

Rồi, tay vẫn giữ nơi tay nắm cửa, cậu ta đáp—

“Holms.”

Cạch!

Cánh cửa khép lại sau lưng cậu ta, để lại không gian yên tĩnh.

Tôi đứng yên, nhắm mắt lại, để cái tên ấy vang vọng trong đầu.

“…Ra là vậy.”

Bỗng nhiên, mọi thứ kết nối lại.

Cảm giác quen thuộc, sự bất an, linh cảm lạ lùng…

Myles.

Cậu ta chính là một nhân vật trong trò chơi mà tôi từng phát triển trước đây.