Nhà Phát Triển Game Kinh Dị: Trò Chơi Của Tôi Không Đáng Sợ Đến Vậy Đâu!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

13 14

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

58 297

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

38 133

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

40 176

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

427 11519

HORROR GAME DEVELOPER: MY GAMES AREN'T THAT SCARY! - Chương 21 : Phát triển trò chơi [3]

Chương 21: Phát triển trò chơi [3]

“Vậy…? Cậu thấy thế nào?”

Chúng tôi dừng lại trước một căn phòng nhỏ. Nhìn không gian chật chội chỉ đủ chứa một chiếc bàn và ghế, tôi liếc sang Kyle.

“Đây là cái mà anh gọi là phòng làm việc à?”

“…..”

Mặt Kyle khẽ giật, rồi anh ta quay đi, đưa nắm tay lên che miệng ho khan.

“Ờ thì… tôi cũng đang khá bận rộn dạo này, mà cậu thì lại chưa chính thức là thành viên của Guild. Đây là chỗ tốt nhất tôi có thể sắp xếp cho cậu rồi. Với lại chỗ này cũng không tệ đâu, đúng không? Tuy hơi nhỏ, nhưng ít ra yên tĩnh, cậu có thể làm việc mà không bị ai làm phiền.”

“…Tôi đoán vậy.”

Tôi nhìn xuống tấm thảm xám dưới chân, ngẩng lên thấy chiếc đèn chập chờn trên trần, ánh sáng mờ mờ chiếu xuống căn phòng không có cửa sổ. Cái bàn gỗ thì đã cũ sờn, góc cạnh mòn đi theo năm tháng.

Thật lòng mà nói, nơi này giống phòng chứa đồ của lao công hơn là văn phòng làm việc.

Nhưng mà… tôi còn quyền gì để phàn nàn đâu?

“Chỗ này cũng được rồi.”

Tôi ngồi xuống ghế, lấy laptop từ trong túi ra.

Thời gian chẳng đợi ai. Tôi phải bắt tay vào dự án ngay, trước khi quá muộn.

Tôi cũng vừa nhớ ra một chuyện.

“À, còn cái vụ—”

“Cậu thật sự không biết à?”

“Hả?”

“…Vụ Zoey ấy?”

Vụ Zoey? Cô ta có chuyện gì sao? Hay là anh ta đang nói đến mấy việc trước đây?

“Haa…”

Thấy vẻ mặt ngơ ngác của tôi, Kyle thở dài.

“Biết tính cậu rồi, đôi khi đầu óc cứ ở trên mây. Đoán cũng được là cậu chẳng biết gì đâu.”

“Không biết gì cơ?”

Anh ta đang nói cái quái gì thế?

Khoan đã…

“Zoey…”

Một ý nghĩ thoáng qua trong đầu tôi.

“…Cha mẹ cô ấy đã chết rồi.”

Tôi nghe mà chết lặng. Tay run run lấy điện thoại, tôi lập tức tra tin. Không mất bao lâu để thấy hàng loạt bài báo.

— [Tin nóng: Thảm kịch giáng xuống tập đoàn Terlin – Chủ tịch và gia đình mất tích sau vụ tai nạn trên đảo; con gái duy nhất sống sót.]

— <8 News> [Tập đoàn Terlin bên bờ sụp đổ giữa khủng hoảng lan rộng.]

Tôi nhắm mắt lại sau khi đọc xong hai dòng tiêu đề đầu tiên.

Chết tiệt.

Giờ thì tôi cũng chẳng ngạc nhiên nổi nữa. Thật ra, lẽ ra tôi nên đoán được chuyện này. Chẳng có gì đảm bảo là những người bước vào thế giới này sẽ giữ nguyên thiết lập nhân vật của họ trong game cả.

“Đúng như tôi nghĩ, cậu thật sự không biết.”

Tôi ngẩng lên. Kyle đang nhìn tôi, khẽ thở ra.

“Tôi đã nói với cô ấy là có thể cậu không biết, nhưng tốt nhất cậu nên giải thích rõ để tránh hiểu lầm.”

“Không thể nào mà cô ta—”

Tôi dừng lại giữa chừng, ngay trước khi buột miệng nói: Không thể nào cô ta chịu nghe lời xin lỗi của tôi đâu.

“Hửm? Cậu nói gì cơ?”

“À, không… không có gì. Tôi sẽ tìm cơ hội nói chuyện với cô ấy.”

“Ừ, tốt.”

Kyle gật đầu, trông thấy rõ sự nhẹ nhõm hiện trên mặt.

“Tôi không bảo cậu phải làm bạn thân với cô ấy đâu, nhưng cô ấy khá được lòng mọi người ở đây. Cậu sẽ không gặp rắc rối với tôi, nhưng tin tôi đi, gây thù với cô ấy chẳng có lợi gì đâu.”

“…Ờ.”

Khóe môi tôi giật nhẹ.

Tôi biết rõ điều đó.

Rõ hơn ai hết.

Cô ta nhỏ nhen, cực kỳ nhỏ nhen. Đến mức tôi từng phải tự hỏi đội thiết kế game khi đó nghĩ gì mà lại tạo ra một nhân vật như vậy.

Dù sao thì, tính cách ấy lại được khán giả yêu thích. Vấn đề duy nhất của game là ở đoạn kết.

“Thôi được rồi, xem ra cậu hiểu ý tôi. Tôi phải đi đây, còn ít việc chưa làm xong. Gặp lại sau nhé.”

“Ừ…”

Kyle xoay cổ tay nhìn đồng hồ, rồi quay người bước đến cửa. Trước khi ra ngoài, anh ta dừng lại, tay đặt lên nắm cửa, vẻ mặt có chút lo lắng.

“Còn một chuyện nữa.”

“Chuyện gì?”

“….Cậu nên đi ngủ đi.”

“Hả?”

Kyle mở cửa, lắc đầu.

“Nhìn cậu chẳng khác gì cái xác biết đi cả.”

Cạch—

Cửa khép lại ngay sau câu nói ấy.

Tôi ngồi im, chưa hiểu anh ta nói gì, cho đến khi nhìn thấy khuôn mặt phản chiếu trên màn hình máy tính — đôi mắt thâm quầng, da dẻ nhợt nhạt.

‘Ừ thì, nói cũng đúng…’

“Chết tiệt!”

Tôi đập nhẹ trán, chợt nhớ ra điều mà nãy giờ định hỏi Kyle.

Chuyện liên quan đến các “thực thể” xuất hiện ở thế giới con người. Anh ta từng nói họ cần một tuần để thích nghi. Liệu có phải ai cũng vậy không?

“Thôi, để lần sau hỏi.”

Giờ tôi vẫn còn thời gian.

Ưu tiên hàng đầu vẫn là phát triển trò chơi.

“Giờ thì…”

Tôi khởi động laptop, ngả người ra ghế, khẽ thở dài.

“…Làm thế quái nào tôi sẽ bắt đầu đây?”

Ngay khi Kyle rời khỏi “phòng làm việc” chật hẹp nơi để lại Seth, anh bước vào một căn phòng rộng lớn nhộn nhịp người qua lại.

Những hàng bàn chia thành ô nhỏ, người người cắm cúi viết báo cáo hoặc xem tài liệu, tạo nên không khí hối hả như một văn phòng thật sự.

Khung cảnh kỳ lạ này chính là Khu tác vụ hiện trường — nơi các thành viên chuyên xử lý các cánh cổng và những thứ bước ra từ đó.

Dù cái tên nghe có vẻ nguy hiểm, nhưng phần lớn công việc ở đây lại là nghiên cứu và phân tích. Bọn họ dành nhiều thời gian đọc báo cáo và điều tra dữ liệu hơn là trực tiếp đối đầu với dị thể.

Đó là lý do nơi này trông chẳng khác gì một văn phòng bình thường.

“Kyle.”

Một giọng nói vang lên. Một người đàn ông cao lớn tiến lại gần. Anh ta mang nét Á Đông, cao ngang Kyle, tóc cắt gọn, bên cằm có một nốt ruồi nhỏ.

Terrance Li.

Vừa tới nơi, Terrance đã liếc về phía cánh cửa nhỏ bên cạnh Kyle, nhướn mày.

“Người cậu mang về ở trong đó à?”

“…Ừ.”

Khi Terrance nhắc đến Seth, Kyle hơi căng thẳng. Dù hai người thân nhau — cùng trong Đội Delta — nhưng câu hỏi ấy khiến anh có phần cảnh giác.

Thế nhưng Terrance chỉ bật cười.

“Vẫn không tin được là cậu có thể thuyết phục được ông trưởng nhóm keo kiệt kia giao cho cậu căn phòng đó. Nhưng mà nghĩ lại, nó vốn là phòng hút thuốc cũ, nên chắc cũng hợp lý.”

“Nghe cậu nói nhẹ nhàng quá ha.”

Kyle cười gượng. Anh biết rõ mình phải vất vả đến mức nào mới xin được căn phòng ấy.

Người trưởng nhóm đó… đúng là kẻ tham lam đến khó tin.

“Bỏ qua chuyện đó đi, tôi nghe nhiều thứ về người cậu đưa đến rồi đấy.”

“Cậu nghe gì cơ?”

Sau thoáng ngạc nhiên, Kyle bình tĩnh lại. Đến giờ này, chuyện Seth làm trong buổi thử thách chắc ai cũng biết rồi.

Vượt qua bài kiểm tra tân binh bằng một cách chưa từng có tiền lệ, lại không có năng lực đặc biệt, cậu phá vỡ kỷ lục trước đây — việc đó đủ khiến cả công ty xôn xao.

“Tất nhiên là nghe rồi. Tất cả lính mới đều bàn tán về cậu ta.”

“Oh…?”

Kyle có chút tò mò.

“Họ nói gì?”

“…Rằng cậu ta chỉ may mắn thôi.”

Sắc mặt Kyle lập tức cứng lại.

“May mắn? Ý cậu là—”

“Thôi nào, Kyle. Đừng nói là cậu thực sự tin là cậu ta vượt qua được vì kỹ năng nhé?”

Terrance nhìn Kyle bằng ánh mắt kỳ quặc, rồi liếc về phía cánh cửa. Không có ác ý, nhưng ánh nhìn ấy đủ khiến Kyle thấy khó chịu.

“Tôi không tin đó là may mắn.”

Anh lắc đầu.

Anh đã nghe tận tai lời giải thích của Seth, chứng kiến cậu ta làm được điều không tưởng.

Không, đó không thể chỉ là may mắn.

“Nhìn vẻ mặt cậu, chắc cậu thật sự tin thế nhỉ.”

Bởi vì đúng là như vậy mà.

Kyle mím môi, gượng cười.

Thấy anh như thế, Terrance nhún vai, đổi chủ đề.

“Thôi được, nghe nói cậu ta là nhà phát triển game à?”

“Phải.”

“…Và đến đây để nghiên cứu, phát triển trò chơi của mình?”

“Đúng vậy.”

Kyle gật đầu. Ánh mắt Terrance càng thêm kỳ quặc. Anh liếc về phía căn phòng, khẽ thở dài.

“Tôi nghe nói Trưởng ban có mời cậu ta làm việc chính thức, mà cậu ta từ chối à?”

“Đúng.”

“Vì sao?”

“Vì sao à?”

Terrance nhìn Kyle như thể anh vừa hỏi điều ngớ ngẩn nhất thế giới.

“Cậu cũng biết rồi đó. Giờ ai còn thấy mấy trò kinh dị đáng sợ nữa đâu? Dân mình hằng ngày phải đối mặt với thứ đáng sợ gấp trăm lần. Ai mà còn rùng mình vì mấy thứ vớ vẩn trong game chứ?”

“Nhưng…”

Kyle định phản bác, nhưng rồi im bặt. Anh biết Terrance nói đúng — một phần trong anh cũng đồng ý.

Dù vậy, anh vẫn tin Seth. Tin rằng cậu ta có thể làm được.

“Bạn cậu đang tự chuốc thất bại đấy. Tốt nhất nên khuyên cậu ta đổi ý trước khi quá muộn.”

“…..”

Kyle mím môi, định lắc đầu thì Terrance giơ tay chặn lại.

“Hay là thế này.”

Anh ta liếc về phía cửa phòng Seth.

“Khi bạn cậu hoàn thành game, gọi tôi đến. Tôi sẽ làm người chơi thử đầu tiên.”

“Cái gì—”

“Sao? Cậu không tin bạn mình à?”

“Tôi…”

Kyle không biết đáp sao. Không phải anh không tin, chỉ là Terrance vốn nổi tiếng trong đội, dù cấp bậc thấp hơn nhưng tiếng nói rất có trọng lượng.

Nếu anh ta chịu chơi thử, đó có thể là cơ hội tốt.

“Đừng lo, Kyle.”

Terrance cười, vỗ vai anh.

“Cứ coi như tôi đang giúp bạn cậu một tay.”

“Cậu chỉ muốn chiếm cái phòng đó thôi đúng không?”

Terrance chỉ nhún vai, nở nụ cười tinh quái.

“Cứ báo tôi khi nào xong nhé. Tôi thật sự muốn xem game của cậu ta thế nào.”

Nói rồi, anh ta rời đi. Kyle đứng nhìn bóng lưng ấy dần khuất, ánh mắt trĩu nặng, rồi khẽ nhắm mắt, thở ra.

“…Có lẽ… cũng không hẳn là chuyện xấu.”