Natsu wo Matsu Bokura to, Uchuu Hikoushi no Hakkotsu Shitai

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mushoku Tensei (LN)

(Đang ra)

Mushoku Tensei (LN)

Rifujin na Magonote

Câu truyện xoay quanh một gã 34 tuổi thất nghiệp và bị đuổi ra khỏi nhà vì những hành động thối nát mà anh ta đã làm. Nhận ra bản thân thật rác rưởi và cả cuộc đời chỉ là một đống đổ nát, anh ta mong

162 2901

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

13 44

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

131 2664

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

531 3646

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

699 9627

Toàn tập - Chương 2: Để Tớ Ban Cho Cậu Trí Khôn Của Mình

Chương 2: Để Tớ Ban Cho Cậu Trí Khôn Của Mình

Một đêm đã trôi qua kể từ tối hôm chúng tôi ghé lại khu nhà cũ.

Dù trong lòng háo hức nhờ những phát hiện mới, nhưng hôm nay là thứ Sáu, nên trước hết vẫn phải đến trường đi học. Cuộc phiêu lưu để tìm lại tuổi thanh xuân── nói thì oai vậy, nhưng chúng tôi vẫn là những học sinh cuối cấp gương mẫu. Nếu quá mải mê điều tra, có lẽ sau này sẽ phải trả giá đắt.

Mang theo tâm trạng dao động đó, tôi vẫn ngồi ăn sáng như mọi ngày trong phòng khách kiêm phòng ăn ngập tràn ánh nắng ban mai.

Khi tôi đang húp sụp soạt bát súp miso, mẹ tôi ngồi đối diện vừa gẩy miếng cá nướng vừa hỏi.

“Hôm qua con đi đâu thế?”

Chắc là mẹ hỏi vì tôi về muộn.

Giọng mẹ không có ý trách móc, nhưng hẳn là bà cũng lo lắng cho hành tung của đứa con trai cuối cấp.

“Con đi nhà hàng gia đình với Souta thì tình cờ gặp Kanoko. Thế là bọn con ngồi nói chuyện suốt”

“Kanoko-chan à?”

Giọng mẹ cao lên.

“Lâu lắm rồi mới nghe thấy tên con bé. Nó đi học ở Fuchigasaki đúng không nhỉ?”

“Vâng”

Fuchigasaki là tên trường cấp ba của Kanoko. Trường đó có điểm đầu vào cao hơn và nội quy cũng thoáng hơn trường Mikomae của tôi. Theo lời con bé, lý do quyết định nó chọn Fuchigasaki tất nhiên là vì nội quy.

“Kanoko-chan vẫn khỏe chứ?”

“Vẫn như xưa mẹ ạ. Khỏe đến mức làm vỡ nát cả điện thoại luôn”

“Cái gì thế? Mà, con bé đó đúng là kiểu cô bé tiên nữ hoạt bát mộng mơ nhỉ”

Mẹ tôi lại dùng một cách diễn đạt khó hiểu. Chắc là một câu nói tiếng Anh nào đó, nhưng đây là lần đầu tôi nghe nên không biết nguyên gốc là gì. Dù vậy cũng không phải là hoàn toàn không hiểu, tôi đoán được sắc thái của nó tương đương với “phá cách” nên cũng cho qua.

Rồi mẹ hỏi.

“Mà Saki-chan dạo này thế nào rồi? Hồi trước bốn đứa hay chơi với nhau lắm mà”

“Bọn con khác lớp nên cũng không hay gặp, nhưng trông cậu ấy vẫn khỏe ạ”

“Vậy thì tốt rồi. Con bé đã phải chịu chuyện đáng thương như vậy… Chuyện đó cũng mấy năm rồi nhỉ?”

Chuyện mẹ đang nói là vụ tai nạn của chị Chiho. Hôm qua chúng tôi cũng vừa nhắc đến, và giờ đây khi khoảng cách với Saki đang dần được thu hẹp, đó là một vấn đề không thể không ý thức được.

“Bốn năm rồi ạ”, tôi đáp.

“Bốn năm rồi à. Mong là vết thương lòng của con bé đã lành…”

Mẹ tôi dừng đũa, một khoảng lặng có chút nặng nề trôi qua.

Sau đó, bà nhìn vào mắt tôi, với vẻ mặt nghiêm túc hơn mọi khi, bà nói.

“Con phải đối xử tốt với con bé đấy, biết chưa? Nếu con trở thành một người không biết đồng cảm với cảm xúc của người khác, mẹ sẽ buồn lắm đấy”

Tôi gật đầu, hoàn toàn đồng ý với mẹ.

Đồng cảm với cảm xúc của Saki── ư.

Tôi rất muốn làm vậy, nhưng cụ thể thì phải làm thế nào đây.

Một nỗi vướng bận mơ hồ trong lòng, ngay cả vấn đề là gì cũng không rõ ràng. Giữa lúc cuộc điều tra về Charlie đang tiến triển, đối với tôi, đó đã trở thành một bí ẩn khác cần phải giải quyết.

Buổi học sáng kết thúc, giờ nghỉ trưa lại đến.

Giống như hôm qua, chúng tôi tập trung tại phòng sinh hoạt của câu lạc bộ Kịch, và buổi báo cáo điều tra lần thứ hai được bắt đầu.

“Có bốn bước tiến triển!”

Souta đứng trước bảng trắng giơ bốn ngón tay, nói với tôi và Saki đang ngồi.

“Đầu tiên, Kanoko đã gia nhập nhóm. Tận dụng kỹ năng của một nghệ sĩ hệ ngụy tạo, cậu ấy sẽ giúp chúng ta tạo ra bức ảnh giả để cho Setake xem. Bức ảnh này dự kiến sẽ có vào đầu tuần sau”

Giải thích đến đó, Souta viết lên bảng trắng “① Kanoko”.

“Thứ hai, chúng ta đã lấy được mẫu xương thành công. Điều này có nghĩa là, việc chuẩn bị để xác nhận xem xương của Charlie có phải là thật hay không đã hoàn tất. Giờ chỉ cần chờ Kanoko làm xong việc và đối mặt với Setake thôi”

Trên bảng trắng có thêm dòng chữ “② Đã có mẫu!”.

“Thứ ba và thứ tư là phát hiện ra manh mối mới”

Souta thoăn thoắt vung bút dạ, viết liên tiếp “③ Bộ đồ bị hỏng”“④ Cuốn sổ tay bí ẩn”.

“Tớ có nghe qua rồi, nhưng rốt cuộc là sao?”

Saki giơ tay phát biểu.

Tôi lấy điện thoại ra, cho cô ấy xem bức ảnh chụp chỗ bị hỏng hôm qua.

“Bộ đồ bị hỏng là đây này, cái ống này. Bị rách rồi thấy không”

“Thậtด้วย… Tớ cũng chụp bao nhiêu ảnh mà không để ý”

“Vì là ống nối với ba lô sau lưng nên tớ nghĩ nó liên quan đến việc cung cấp oxy hay duy trì sự sống. Mà, dù vậy tớ cũng không nghĩ đây là nguyên nhân cái chết của Charlie. Bị Kanoko chỉ ra tớ mới nhận thấy, trên bộ đồ phi hành gia có khá nhiều vết xước. Thay vì chỉ là cái ống, có lẽ nên hiểu là toàn bộ bộ đồ đều bị hư hại đáng kể thì đúng hơn”

“Hừm”, Saki nhíu mày, ghi gì đó vào sổ.

Tôi đã nghĩ đến đây Souta sẽ bắt đầu trình bày giả thuyết của mình, nhưng thực tế lại không phải vậy.

Thấy lạ, tôi hỏi.

“Cậu không định nêu thuyết Charlie là người ngoài hành tinh à?”

Hôm qua, cậu ta có nói thoáng qua điều đó. Với một người như Souta, luôn mong đợi những âm mưu khổng lồ, tôi đã đoán chắc cậu ta hoàn toàn nghiêng về hướng đó── nhưng, dự đoán của tôi đã sai.

“Không thể nói thế được nữa rồi”

Souta không biết từ lúc nào đã đeo đôi găng tay trắng bằng vải, lấy cuốn sổ đen kia từ trong cặp sách dưới chân ra.

“Vì tớ không nghĩ người ngoài hành tinh lại viết nhật ký bằng tiếng Nhật”

“Nhật ký?”, Saki hỏi.

“Ừ. Đây chính là ④“Cuốn sổ tay bí ẩn”. Không hiểu sao Charlie lại để lại ghi chép về cuộc sống học đường”

Kế hoạch ELISASố 8

15/6/198X

Hazama Youji khoa Toán kể về vụ tai nạn giao thông xảy ra gần nhà. Có vẻ đã có người chết.

21/6/198X

Nghe nói Uehashi Mana, giáo viên chủ nhiệm lớp bên cạnh, sẽ kết hôn vào tháng tới.

Chi tiết không rõ, nhưng nghe nói cô ấy đã hẹn hò với người đó từ thời sinh viên.

22/6/198X

Seto Ayaka kể một câu chuyện ma thú vị. Nội dung như sau. Vài năm trước, có một nam sinh lẻn vào trường ban đêm để lấy đồ bỏ quên. Lúc đó, có một người bạn đi cùng cậu ta, nhưng người bạn đó đã đột nhiên biến mất. Theo lời kể của nam sinh, người bạn đó nói nghe thấy tiếng động từ nhà kho dưới gầm cầu thang nên đã đi xem thử, và tách khỏi nam sinh đi lấy đồ bỏ quên.

27/6/198X

Mưa từ tiết hai. Mưa không ngớt cho đến lúc tan học. Buổi chiều bắt đầu có sấm.

Lượng mưa có vẻ khá lớn, có thể đã xảy ra thiên tai gì đó.

Trong cuốn sổ, những dòng chữ như vậy được viết một cách lạnh lùng, trải dài hơn chục trang.

Lúc phát hiện ra hôm qua tôi cũng đã xem lướt qua, nhưng quả thực nó vô cùng khó hiểu.

“Kế hoạch Eliza…?”

Saki lẩm bẩm với vẻ bối rối.

“Trông giống như ghi chép về cuộc sống học đường… Chẳng lẽ đây là những chuyện xảy ra ở khu nhà cũ sao?”

“Điều đáng chú ý là ngày tháng”, Souta nói. “198X… tức là một năm nào đó trong thập niên tám mươi, đúng không? Thời đó thì khu nhà cũ vẫn còn được sử dụng. Như Saki nói, có thể đây là ghi chép về cuộc sống học đường ở khu nhà cũ”

Đúng là cũng có thể nghĩ như vậy.

Nhưng đối với tôi, cảm giác không hợp lý vẫn lấn át.

“Không, nhưng năm X là sao chứ? Ai lại ghi chép mà lại làm mờ thông tin như vậy?”

“Điểm đó đúng là lạ thật. Dù sao thì, về cuốn sổ này có quá nhiều điều không rõ. Trước mắt, chúng ta nên xem xét nhiều khả năng khác nhau”

“Ừm… cũng đúng”, tôi gật đầu.

Ngoài ra, còn một điều nữa, dù nghĩ là không thể nhưng tôi vẫn không ngừng suy nghĩ về nó.

Một ý tưởng quá đỗi kỳ quặc, đến mức ngần ngại không dám nói ra──

“Còn một điều đáng lo nữa, là câu chuyện về nhà kho”

Ấy thế mà Souta lại chẳng chút do dự.

Không một chút ngần ngại, cậu ta nói ra ý tưởng vô cùng kỳ quặc đó.

“Là chuyện ma về nhà kho đấy? Có sự trùng hợp nào như vậy không?”

“Chờ đã”, Saki phản ứng. “Souta, đừng nói là cậu nghĩ lá bùa nguyền rủa của chúng ta có liên quan nhé?”

“Chính là điều đó đấy”

“Làm sao có liên quan được chứ. Đó là chuyện của thập niên tám mươi mà”

“Nếu nghĩ theo lẽ thường thì đúng là vậy. Nhưng nếu xem xét một khả năng khác, thì không phải là không thể”

Souta dang rộng hai tay, tạo ra một khoảng lặng đầy kịch tính.

Cái kiểu diễn đó, đã trở thành màn dạo đầu mỗi khi cậu ta sắp nói điều gì đó điên rồ.

“Du hành thời gian đó! Ước muốn tìm kiếm chuyện ma ở khu nhà cũ của chúng ta đã đến được với một ai đó trong tương lai. Và người tương lai đó đã dùng công nghệ du hành thời gian để mang chuyện ma đến trường cấp ba Mikomae vào thập niên tám mươi! Chi tiết thì tớ không rõ, nhưng có khả năng nhà kho chính là một portal du hành thời gian. Người học sinh biến mất kia chẳng phải đã vô tình bước vào đó sao?”

Không biết cậu ta nghiêm túc đến đâu, nhưng khi bị nói ra như vậy, tôi cảm thấy xấu hổ vì bản thân cũng đã từng nghĩ đến điều tương tự. Dù có nhân nhượng một trăm bước mà cho rằng du hành thời gian sẽ thành hiện thực trong tương lai xa, thì cũng chẳng có lý do gì để đáp ứng ham muốn chuyện ma của mấy đứa học sinh cấp hai cả.

“Tớ hiểu cảm giác của cậu, nhưng mà”

Vừa tỏ ra thông cảm, tôi vừa phản đối.

“Nếu có thứ như du hành thời gian xen vào, thì đó sẽ là một đại sự chấn động thế giới. Dù thế nào đi nữa cũng là suy diễn quá xa rồi. Chẳng phải cậu đang để ham muốn tuổi thanh xuân của mình đi quá xa rồi sao?”

“Nhưng đó là một trong những khả năng. Vốn dĩ xác chết của một phi hành gia đã là chuyện vô lý rồi. Có thêm du hành thời gian cũng cân bằng thôi… à, chờ chút”

Có vẻ như điện thoại có thông báo, Souta ngắt lời.

Cậu ta xem nội dung, rồi giơ vội ngón trỏ lên.

“Tớ có việc vặt rồi! Xin lỗi nhưng tớ phải đi trước”

“Hả?”

Nói rồi Souta vội vã rời khỏi phòng sinh hoạt.

Tôi và Saki bị bỏ lại, chìm trong sự im lặng đột ngột.

Cậu ta cứ thế vung vãi ra một mớ lý luận điên rồ, rồi bỏ đi mà không dọn dẹp hậu quả.

“…Cậu ta vẫn chẳng thay đổi gì cả”

Để lấp đầy khoảng lặng, tôi nói bâng quơ với Saki ngồi bên cạnh.

“Ừ. Tiêu chí chọn địa điểm du lịch của Souta là ‘có muốn chiến đấu ở đó không’ mà. Cậu ấy lúc nào cũng tìm kiếm những cuộc phiêu lưu”

“Ừ”

Rồi lại im lặng.

Dù không muốn thừa nhận, nhưng tôi thấy mình đang căng thẳng khi chỉ có hai người với Saki.

“Mà Saki này, dạo này cậu thế nào”

Cuối cùng, câu hỏi bật ra lại là một câu hỏi bâng quơ như vậy.

“Thế nào là sao?”

“Ờ thì…”

Lúng túng không biết trả lời sao, tôi đưa mắt nhìn quanh thì thấy cuốn sổ của Saki. Từ buổi báo cáo hôm qua, cô ấy đã ghi chép rất cẩn thận, và trên trang đang mở cũng có nội dung cuộc nói chuyện vừa rồi── và rồi, tôi nhận ra một điều.

Cuốn sổ cô ấy đang dùng là loại sổ trơn, không có dòng kẻ.

“Ơ? Cuốn sổ đó, có phải là cuốn ngày xưa cậu hay vẽ không?”

Saki chớp mắt, rồi nét mặt chợt bừng sáng.

“Cậu nhớ rõ thật đấy. Ừ. Đúng là loại sổ của hãng đó đấy”

Từ lần đầu gặp nhau hồi lớp năm, cô ấy đã luôn mang theo một cuốn sổ như vậy.

Hồi đó cô ấy mê động vật, vẽ đủ các loại từ động vật có vú đến bò sát. Cô ấy rất giỏi trong việc nắm bắt đặc điểm và biến tấu chúng, tôi còn nhớ cô ấy đã cố tình vẽ cạnh nhau những loài dễ nhầm lẫn như lửng chó và gấu mèo, rồi liệt kê chúng như trong một cuốn sách ảnh.

Tận dụng vốn liếng đó, cô ấy còn có tài biến tấu đặc điểm của bạn cùng lớp và những người thân quen thành động vật, vẽ thành những bức tranh minh họa nhân hóa. Chẳng hạn như Souta lúc nào cũng ra vẻ trí thức thì thành cú, còn Kanoko toát lên vẻ hoang dã thì thành sói.

Còn tôi, vì lý do chạy khá nhanh, đã trở thành một con cáo.

“Cậu vẫn còn vẽ tranh động vật không?”

Tôi hỏi một cách bâng quơ để nối dài câu chuyện, nhưng Saki lại có một phản ứng bất ngờ.

Cô ấy nhìn tôi, vẻ mặt đầy ngạc nhiên.

“Ơ… sao thế?”

“Bị cậu nói tớ mới nhận ra, tớ chẳng vẽ gì cả”

Cô ấy cứ thế tiếp tục với giọng điệu mơ màng.

“Tớ đã thích nó đến thế. Không hiểu sao nữa, nhưng từ sau khi chị mất. Tớ đã không còn vẽ nữa”

“Vậy… à”

Sợi dây trong lòng tôi căng ra, tôi nghẹn lời một cách điển hình.

Lại nữa rồi. Cứ nhắc đến chị Chiho là tôi lại có cảm giác muốn trốn chạy. Tôi thấy mình thật thảm hại, cố gắng đứng vững nhưng lại không thể. Dù tôi có nói gì đi nữa, chẳng phải cũng sẽ thành tọc mạch thừa thãi, hay nói những điều không đâu sao, cái tính nhút nhát ra vẻ bình tĩnh đã cản trở tôi, khiến tôi không thể đối diện với Saki đang ở ngay trước mắt.

“Thiên thạch”

Cô ấy đột ngột nói ra, một cách rõ ràng.

Tôi hoàn toàn bối rối, không thể phản ứng lại một cách trôi chảy.

Thế rồi Saki bắt đầu nói một cách sôi nổi, như thể đang kể về một bộ phim truyền hình thú vị.

“Thay vì vẽ, tớ bắt đầu tìm hiểu về thiên thạch. Lần theo lịch sử, cậu sẽ thấy nó khá thú vị đấy? Ban đầu, người ta còn không nhận ra chúng đến từ vũ trụ xa xôi. Họ nghĩ chúng bay ra từ núi lửa, hay hình thành trong khí quyển, đủ các khả năng được đưa ra. Chúng còn được gắn với thần linh, trở thành đối tượng tín ngưỡng nữa. Ở Nhật cũng có những ngôi đền thờ thiên thạch đấy”

“Hể…”

“Tìm hiểu rồi tớ mới biết, các thiên thạch trên thế giới đều được đặt tên, và có cả một cơ sở dữ liệu tổng hợp trọng lượng, thành phần của chúng nữa. Có thể xem bình thường trên mạng, nên từ đó tớ bắt đầu tìm hiểu về từng viên thiên thạch một──”

Đúng lúc đó, cửa phòng sinh hoạt mở ra, cắt ngang câu chuyện của Saki.

“Tuyệt vời! Nhìn cái này đi!”

Souta vừa mới ra ngoài lúc nãy đã quay lại, giơ cao một tấm ảnh.

Souta đập mạnh nó xuống bàn.

Trong tấm ảnh cũ kỹ đó, là hình ảnh những người đàn ông đứng xếp hàng trước khu nhà cũ. Trên nóc tòa nhà có một chiếc chong chóng chỉ hướng gió lạ mắt, và trên tay người đàn ông đang cười ở trung tâm, là một chú chó Shiba đáng yêu đang được bế.

Bức ảnh ngụy tạo của Kanoko, dự kiến hoàn thành vào đầu tuần sau, đã xong sớm hơn dự định rất nhiều. Có vẻ như Kanoko đã quá phấn khích sau khi nhìn thấy Charlie thật, nên đã gác lại mọi kế hoạch khác để ưu tiên việc này. Con bé còn trốn học để mang đến tận nơi, chứng tỏ nó rất hăng hái.

Nhờ đó, việc phân tích xương bằng kính hiển vi đã được đẩy lên sớm hơn vào chiều nay. Dù vậy, trước hết chúng tôi phải cho Setake xem ảnh và thuyết phục ông ta tin vào câu chuyện bịa đặt của mình.

Đương nhiên, buổi học chiều tôi chẳng thể nào tập trung được.

Nếu bộ xương đó là thật, mức độ nghiêm trọng của sự việc sẽ tăng lên đột ngột. Bởi vì, điều đó có nghĩa là đã có một người chết. Dù chúng tôi đang hào hứng với tuổi thanh xuân, với phiêu lưu, nhưng có lẽ cũng nên chuẩn bị tinh thần rằng mình đang ở một lập trường không mấy vẻ vang về mặt đạo đức.

Cái chết của một người── ư.

Dù bị sự xuất hiện đột ngột của Souta làm cho gián đoạn, nhưng chuyện xảy ra với Saki cũng không thể cứ lảng tránh mãi được. Khi Saki bắt đầu nói về thiên thạch, tôi không chỉ nghẹn lời mà cả người còn cứng đờ. Bởi vì đó chính là cốt lõi của chủ đề khó nói.

Bốn năm trước, chị gái hơn Saki hai tuổi, Hayasaka Chiho, đã qua đời do bị thiên thạch va phải.

Đó là lúc chúng tôi học năm hai trung học cơ sở. Vào một buổi chiều mùa hè nắng đẹp, khi đang đạp xe trên con đường ven ruộng, chị đã bị kẹt giữa một chiếc xe tải nhỏ đi ngược chiều và cột điện rồi qua đời. Đó không phải là một vụ tai nạn giao thông thông thường. Chiếc xe tải nhỏ đi ngược chiều, ngay trước đó đã bị một viên thiên thạch đường kính khoảng mười centimet va trúng và mất lái. Người lái xe tải may mắn thoát nạn, nhưng chị ấy bị cuốn vào và không bao giờ trở về nữa.

Tùy thuộc vào cách định nghĩa, nhưng nghe nói đây là trường hợp tử vong do thiên thạch đầu tiên được xác nhận trên thế giới. Bi kịch cực kỳ hiếm hoi này đã được đưa tin một cách giật gân, và bị xem như một biểu tượng của sự không may. Tin đồn lan rộng, Saki và cha mẹ cô, những người còn sống, cũng phải đối mặt với những ánh mắt tò mò.

“À, cái vụ thiên thạch đó…”

Họ bị chỉ trỏ từ xa, trở thành đối tượng quan tâm của giới học thuật như một “trường hợp thú vị”, và giữa tất cả những điều đó, không khí tiếc thương và đau buồn dường như đã tan biến đâu mất.

Tôi vẫn nhớ rõ cái không khí bất an lúc đó, khi một chuyện không tưởng đã xảy ra.

Tôi cũng quý mến Hayasaka Chiho và gọi chị là “chị Chiho”. Chị đối xử bình đẳng với cả những người nhỏ tuổi hơn, là một thành viên thứ năm ảo của nhóm, lúc ẩn lúc hiện tùy theo tâm trạng. Vì vậy, tôi, Souta và Kanoko, mỗi người đều bị sốc. Dù vậy, chúng tôi nghĩ rằng người đau khổ nhất là Saki, nên trong suốt thời gian tang lễ, chúng tôi đã quan tâm và cố gắng ở bên cạnh cô ấy nhiều nhất có thể.

Và cô ấy, dường như đã đón nhận cái chết của chị Chiho một cách bình tĩnh.

Không khóc lóc đau buồn, cũng không tỏ ra tức giận trước sự bất công.

Cô ấy chỉ lặng lẽ, tiễn đưa Hayasaka Chiho.

Tất nhiên, tôi không biết Saki thực sự cảm thấy thế nào. Nhưng trong mắt tôi, người đã ở bên cạnh cô ấy, hình ảnh cô ấy giữ bình tĩnh như vậy trông thật đau đớn.

Nhưng rồi có thể làm được gì?

Lúc đó, tôi đã bối rối trước cái chết đầu tiên xảy ra gần mình. Tôi nghĩ Souta và Kanoko cũng tương tự. Thời gian trôi qua mà không biết phải làm gì, và sự bối rối đó cuối cùng đã trở thành một bức tường vô hình. Dù bề ngoài tỏ ra như không có gì thay đổi, nhưng giữa chúng tôi chắc chắn đã có một khoảng cách. Dù có tiếc nuối, nhưng năm sau đó, do sự bùng phát của dịch bệnh, lệnh tình trạng khẩn cấp được ban bố, và chúng tôi cũng bị cách xa nhau về mặt vật lý.

──Tuổi thanh xuân của chúng ta đã bị cướp mất!

Souta đã nói vậy, nhưng tôi chắc rằng đó không chỉ là về việc học trực tuyến hay thời gian tự cách ly.

Bởi những tai ương ập đến không vì lý do gì, số phận con người bị đảo lộn.

Đúng vậy, là số phận.

Khi nghĩ về những sự trùng hợp không tưởng, tôi không thể không nghĩ đến chị Chiho.

Và cả Saki nữa.

Trong phòng thí nghiệm khoa học thoang thoảng mùi hóa chất, tôi, Souta và Saki ngồi xếp hàng một bên chiếc bàn dài, đối diện là Setake đang ngồi và chúng tôi đang theo dõi ông. Việc ông mặc áo blouse trắng cho thấy tiết học ngay trước đó hẳn là một buổi thực hành nào đó.

Trên tay Setake là bức ảnh chụp khu nhà cũ, những người đàn ông và chú chó Shiba. Đó là manh mối cho một yêu cầu điều tra không tồn tại, mà chúng tôi bịa ra là do một bà lão hàng xóm nhờ. Và trên bàn, cũng có một túi nhựa đựng xương của Charlie. Cái này được cho là mảnh vỡ bí ẩn có thể là di cốt của chú chó Shiba, nên chúng tôi phải cẩn thận để nói chuyện cho khớp.

“Hừm… quả thật ta chưa từng thấy cái chong chóng chỉ hướng gió nào như thế này”

Setake đã nói rằng, với tư cách là một người sống lâu ở Mikomae, có thể ông sẽ biết gì đó nếu nhìn vào bức ảnh. Dù chúng tôi đã cất công chuẩn bị bức ảnh, nhưng cuối cùng ông cũng không nhớ ra điều gì. Vốn dĩ đây là ảnh ngụy tạo, và dù Setake có nhận ra điều gì đi nữa, thì yêu cầu điều tra cũng không tồn tại, nên chúng tôi chẳng thu được gì cả── dù vậy, cũng không phải là không cảm thấy bất mãn khi đã làm phiền ông mà chẳng có kết quả gì.

“Như các em nói, có thể nó chỉ được gắn tạm thời để quay phim gì đó”

“Thầy có biết tác phẩm nào có chong chóng chỉ hướng gió không ạ? Với kiến thức của bọn em thì không có nhiều manh mối”

Không cần phải đào sâu vào hướng này, nhưng Souta vẫn hỏi một cách ra vẻ.

“Cố tình gắn chong chóng chỉ hướng gió lên mái nhà, có nghĩa là nó cần thiết cho diễn biến câu chuyện, hoặc là một loại hình ảnh đã được quyết định rất rõ ràng… À, cũng có khả năng là quay quảng cáo hay CM gì đó nhỉ?”

“Ồ, đó là một điểm mù ạ! Đúng là có thể lắm. Bọn em sẽ thử tìm hiểu theo hướng quảng cáo”

Nhìn Souta phản ứng một cách phấn khích, Setake cũng có vẻ hài lòng.

“Rồi, kính hiển vi à. Các em muốn xác nhận xem có phải là xương không, đúng không”

Dù đã tung ra tác phẩm tâm huyết của Kanoko, nhưng vụ bức ảnh lại được giải quyết khá nhanh gọn. Mà, điều đó cũng có nghĩa là tay nghề của Kanoko rất tốt. Đối với Setake, ông chỉ đưa ra một nhận xét đơn giản cho bức ảnh mà ông yêu cầu một cách tùy hứng. Nếu ông không cảm thấy có gì bất thường, thì không có kết quả nào tốt hơn.

Khi chúng tôi trình bày suy nghĩ của mình rằng có thể xác định được có phải là xương hay không bằng cách kiểm tra sự tồn tại của ống Havers, Setake gật đầu một cách thán phục. Sau đó, ông kiểm tra mảnh xương trong túi nhựa và mang một chiếc kính hiển vi từ phòng chuẩn bị bên cạnh ra.

“Nếu muốn xem ống Havers thì phải dùng kính hiển vi sinh học. Kính hiển vi soi nổi chắc không đủ độ phóng đại đâu”

Thú thật tôi cũng không hiểu sự khác biệt giữa hai loại đó, nhưng tôi vẫn gật đầu ra vẻ đã biết.

Souta và Saki cũng có phản ứng tương tự.

“Để xem bằng kính hiển vi sinh học, thì phải cắt mỏng mảnh vỡ đó ra và làm tiêu bản… Nhưng nếu đúng là xương, thì các em định rải nó cùng với di cốt của chồng bà ấy xuống biển đúng không?”

“Ơ… vâng, đúng vậy ạ”

Souta trả lời ngay lập tức, nhưng trên mặt cậu ta thoáng hiện vẻ bối rối.

“Vậy thì nghiền ra cũng không vấn đề gì nhỉ? Đằng nào cũng làm nhỏ nó đi mà”

“À, vâng… không vấn đề gì ạ”

Souta nhìn tôi với vẻ mặt “chết rồi”.

Tôi hiểu lý do cậu ta lo lắng. Dù không rành về luật pháp, nhưng tôi có cảm giác rằng nếu đây là xương người thật, thì có thể sẽ bị quy vào tội hủy hoại thi thể hay gì đó.

Việc chúng tôi tự mình điều tra mà không báo cảnh sát cũng có thể bị coi là một tội nào đó, nhưng tôi cho rằng nếu cuối cùng báo án ẩn danh thì sẽ không có vấn đề lớn. Nhưng giờ nghĩ lại, việc mang xương và sổ tay đi đã là một hành động khá mạo hiểm, và thêm vào đó là nghiền nát xương, thì có lẽ chúng tôi sắp vượt qua một giới hạn nào đó.

Nhưng có thật là vậy không?

Dù chúng tôi có tìm ra được sự thật nào đó, hay không tìm ra được gì cho đến ngày “Lễ tham quan cuối cùng”, thì cuối cùng vẫn sẽ là một cuộc gọi báo án ẩn danh. Sổ tay thì có thể đặt lại vào túi áo phi hành gia, còn mảnh xương thì cứ im lặng là được. Hoặc giả như có ai đó khác ngoài chúng tôi phát hiện ra Charlie và báo án, thì họ cũng không thể nào nhận ra một mảnh xương nhỏ đã biến mất.

Đúng vậy. Chắc chắn sẽ ổn thôi.

Tôi nhìn Souta và Saki, rồi nhún vai một cách nhẹ nhàng, như thể nói, thôi thì cũng đành chịu.

Thao tác sau đó của Setake khiến chúng tôi kinh ngạc. Ông cho túi nhựa đựng xương vào một chiếc túi khác, dùng búa cẩn thận đập vỡ mảnh xương, khi có được một mảnh mỏng vừa ý thì dùng nhíp gắp lên, đặt lên phiến kính, nhỏ một giọt nước bằng ống nhỏ giọt, đậy lá kính lên và trong nháy mắt, tiêu bản đã hoàn thành.

Nếu tự mình làm, chắc chắn chúng tôi sẽ vừa sợ vừa mất rất nhiều thời gian. Việc được ông làm giúp tất cả một cách tự nhiên là một may mắn không gì sánh bằng.

“Độ phóng đại là 100 lần. Nào, ai đó soi thử đi”

Do đã được phân công là “người phụ trách xương” từ đầu, nên người đầu tiên đương nhiên là tôi.

Tôi ghé mặt vào thị kính của kính hiển vi, cuối cùng cũng đến lúc đối mặt với câu trả lời.

Và rồi, ống Havers ở đó──── có.

Thế giới màu xám trải rộng ra sau ống kính.

Vô số những đường vân nhỏ như vân gỗ chạy ngoằn ngoèo. Ở vài nơi có những hình tròn, trông như một bản đồ thời tiết với vô số cơn bão đang chen chúc nhau. Ở trung tâm của những “cơn bão” được hình thành bởi nhiều vòng tròn chồng lên nhau, có thể thấy một điểm đen, đó chính là ống Havers.

Giống hệt như hình ảnh tôi đã tra trên mạng.

Không thể nhầm được. Charlie thực sự là xương người.

Vậy thì sao?

Sự thật rằng đó chắc chắn là một xác chết, rốt cuộc có ý nghĩa gì?

Liệu cách nhìn nhận về bộ đồ phi hành gia hay cuốn sổ tay kia có thay đổi không?

Vô số suy nghĩ chạy đua trong đầu, ngôn từ không theo kịp.

Kết quả là, một sự phấn khích mơ hồ bao trùm toàn thân, khiến tim tôi đập thình thịch.

Vì đã nói với Setake rằng đây là “mảnh vỡ giống di cốt của chó”, nên chúng tôi lần lượt soi kính hiển vi, rồi giả vờ nói “là xương thật”, “đúng là xương của con chó đó rồi” để che giấu và chia sẻ cú sốc với nhau.

Vì giờ học thêm của mỗi người đã gần kề, chúng tôi vội vã chạy ra bãi để xe.

Và rồi, ở phía bên kia hàng rào lưới, là bóng dáng của Kanoko. Dù đã trốn học để đến đây, nhưng cô ấy vẫn mặc đồng phục của trường Fuchigasaki, ngồi trên chiếc xe đạp màu kem mang phong cách cổ điển, và có vẻ như đang nghe nhạc bằng chiếc tai nghe hầm hố mà cô ấy đã đeo hôm qua.

“Ơ, Kanoko?”

Người lên tiếng đầu tiên là Saki.

Nhận ra chúng tôi, Kanoko tháo tai nghe ra.

“Saki!? Lâu quá không gặp!”

À phải rồi. Hai người họ vẫn chưa gặp lại nhau.

Cả hai đập tay vào hàng rào rầm rầm, chia sẻ niềm vui hội ngộ.

“Gì chứ. Nếu đợi thì nói một tiếng là được mà”, Souta cũng tham gia vào cuộc trò chuyện.

“Không, tớ định về luôn, nhưng mà. Thấy tò mò nên quay lại. Mà sao rồi? Xương ấy, đã soi bằng kính hiển vi rồi chứ”

“Ừ. Bộ xương đó…”, Souta ngập ngừng.

Kanoko chống tay lên hông, nhíu mày tỏ vẻ sốt ruột.

“…Là thật!”

“Ồ ồ ồ ồ ồ ồ ồ…!”

Kanoko thốt lên một tiếng gầm gừ xen lẫn hơi thở, đôi mắt mở to.

“Vậy là sao? Là xác chết thật, nên khả năng là phi hành gia thật cũng không còn là con số không nữa à?”

“Còn có cả thuyết du hành thời gian nữa đấy”, Souta cười khẩy.

“À, ra thế. Souta hiểu những dòng chữ trong cuốn sổ đó theo hướng đó à”

“Chỉ là một trong những khả năng thôi”

Sau đó, Kanoko cùng với Saki, người mà cô đã lâu không gặp, đã vui đùa một lúc.

Việc bộ xương là thật đã khiến tình hình trở nên nghiêm trọng hơn, đó là điều chắc chắn. Nhưng cũng có thể nói, đó là một khả năng mà trong thâm tâm chúng tôi đã mong đợi. Vốn dĩ, chúng tôi đã bị cuốn hút bởi bí ẩn về bộ hài cốt của phi hành gia và bắt đầu cuộc phiêu lưu mùa hè này.

Chia sẻ sự phấn khích có phần tội lỗi, chúng tôi đã tiến lên một giai đoạn mới. Khi biết Charlie là một xác chết thật, khả năng bộ đồ phi hành gia là thật, hay thậm chí là có sự liên quan của du hành thời gian, dường như cũng không còn là điều hoàn toàn không thể nữa.

Biết đâu…

Những khả năng nhỏ bé đó kết nối lại, và chúng tôi sẽ đi đến một nơi không tưởng nào đó. Linh cảm đó, đang tóe lên những tia lửa lách tách sâu trong lồng ngực tôi.

Do có tiến triển trong cuộc điều tra, một buổi báo cáo bổ sung đã được tổ chức vào buổi tối. Souta và Saki, những người sắp đến giờ học thêm, đã vội vã rời trường, Kanoko, người nói rằng có nơi muốn đến, cũng nhanh chóng khởi hành, và tôi bị bỏ lại một mình ở bãi để xe.

Tôi học ở một trung tâm khác với Souta và những người khác, nên do sự khác biệt về thời khóa biểu, tôi vẫn chưa cần phải vội.

Vậy thì── tôi nghĩ.

Không hiểu sao, tôi lại muốn ghé qua một nơi đã lâu không đến.

Tại nơi cần đến, có một vị khách bất ngờ đã ở đó.

Dưới bầu trời bắt đầu ửng đỏ, một khung cảnh đồng quê trải dài ngút tầm mắt. Phía không có gì của Mikomae, thành phố có hai bộ mặt. Giữa con đường thẳng tắp, một chiếc xe đạp màu kem đang đỗ. Kanoko đang ngồi xổm trên con dốc giữa đường và ruộng, cạnh một cây cột điện hơi nghiêng, đang làm gì đó với mặt đất.

Tôi đạp xe đến phía sau cô ấy và gọi.

“Kanoko”

“À, Riku!”

“Nơi cậu muốn đến lúc nãy, là ở đây à”

“Ừ”

Đó là nơi thiên thạch rơi xuống.

Cây cột điện nghiêng là dấu tích của vụ tai nạn còn sót lại cho đến ngày nay, là dấu hiệu duy nhất cho biết bi kịch đã xảy ra ở đây. Mọi thứ khác đã thay đổi, hòa vào khung cảnh của một thị trấn nông thôn.

Tôi đỗ xe bên lề đường và đứng cạnh Kanoko.

Từ nãy đến giờ, cô ấy đang nhặt thứ gì đó trên mặt đất cho vào một chiếc túi ni lông nhỏ.

“Cậu đang làm gì thế?”

“Đầu lọc thuốc lá”, cô ấy nói và giơ lên một đầu lọc thuốc lá vừa nhặt. “Vứt bừa bãi ở đây. Đúng là một kẻ vô lễ”

“À. Điều đó thì không thể tha thứ được”

Tôi nhìn quanh và bắt đầu tìm xem có rác nào khác không. Tôi nhặt những đầu lọc thuốc lá tìm thấy và cho vào túi ni lông của Kanoko. Cứ như vậy, chúng tôi cẩn thận xem xét khu vực xung quanh cây cột điện.

Giống như dọn dẹp mộ── tôi nghĩ.

Tất nhiên, ngôi mộ thực sự ở một nơi khác. Nhưng ở đây, tôi lại cảm nhận được sự hiện diện của chị Chiho mạnh mẽ hơn nhiều. Có lẽ không phải vì xương cốt của chị được chôn ở đây, mà vì chị đã thực sự ở đây, và đã trải qua những giây phút cuối cùng ở đây.

“Cả Riku và Souta, đều đã xa cách với Saki một thời gian dài đúng không?”

Kanoko đang cúi người bỗng đứng thẳng dậy và hỏi một câu như vậy.

“Ừ”

“Vì vụ Charlie mà gặp nhau nhiều hơn, nên cậu cũng có chút để ý đến chuyện thiên thạch à?”

“Ừm, cũng có thể nói là vậy. Kanoko cũng thế à?”

“Đúng vậy”

Cô ấy buộc miệng túi ni lông lại và nhét nó vào túi váy.

Sau đó, cô ấy vươn vai một chút và ngồi xuống con dốc bên cạnh cột điện.

Tôi cũng ngồi xuống bên cạnh cô ấy, và chúng tôi im lặng một lúc.

Một cơn gió thổi qua, mang theo mùi đất ẩm và cỏ dại xộc vào mũi.

Mùa hè rồi── một cảm xúc vu vơ thoáng qua trong đầu.

“Nhân tiện đây tớ nói thật nhé”

Kanoko đột ngột lên tiếng, liếc nhìn tôi.

Sau đó, cô ấy quay lại, nhìn lên bầu trời hoàng hôn và tiếp tục.

“Tớ ấy, vì muốn làm lành lại với Saki nên mới tham gia vào vụ Charlie”

“Ơ… à, chuyện đó…”

Vừa đột ngột, vừa là một câu chuyện mà tôi không biết phải đáp lại thế nào.

Khi tôi đang lúng túng, Kanoko cười một cách ngán ngẩm.

“Đừng có bối rối thế chứ. Tớ chỉ đang thổ lộ tâm trạng thật của mình thôi. Phiền cậu à?”

“Không, không phải là phiền… chỉ là không biết sao cậu lại đột ngột nói vậy”

Nghe vậy, Kanoko thở dài một cách chán nản.

Sau một lúc im lặng, cô ấy nói với giọng mệt mỏi.

“Không phải đột ngột đâu, thật đấy”

Nghe đến đó, tôi mới chợt hiểu ra.

“Ý cậu là, cậu đã luôn chờ đợi một cơ hội như thế này?”

“Ừ”

“Nhưng lại không có cái cớ nào… kiểu vậy”

“Đúng”

“Điện thoại vỡ nát, nên cũng không biết số liên lạc”

“Không không”, Kanoko nói với nụ cười nửa miệng. “Cậu tin thật à?”

“Hả?”

“Làm gì có chuyện điện thoại vỡ nát chứ. Tớ nói dối đấy”

“Hảả?”

“Chuyện đó, kiểu như là, vì cảm thấy có lỗi nên tớ đã giữ khoảng cách”

“Tại sao Kanoko lại phải cảm thấy có lỗi chứ”

“Sau vụ tai nạn của chị Chiho, không khí cứ ngượng ngùng, rồi tớ lại một mình đi học trường khác, đúng không. Thế là kiểu… tớ đã bỏ trốn, đại loại thế. Cậu hiểu tớ đang nói gì không?”

“Ừm… cũng hiểu sơ sơ”

“Cảm giác tội lỗi ấy, nó ngày càng nặng nề hơn”

Tôi cảm thấy không cần phải suy nghĩ sâu xa đến thế, nhưng có lẽ đó là vì tôi đang xem nhẹ cảm xúc của người khác, nên tôi nghĩ mình không nên nói gì cả. Cảm giác của tôi đối với Saki, có lẽ từ góc nhìn của người khác cũng có thể bị coi là suy nghĩ quá nhiều.

“Nhưng tớ”, Kanoko nói. “Vẫn rất quý Saki. Nghĩ lại thì, người đã kết nối bốn đứa chúng ta cũng là Saki, và người đã dạy cho chúng ta niềm vui sáng tạo, cùng nhau vẽ vời, cũng là cậu ấy. Vì vậy, nhân cơ hội này, tớ mong có thể trở lại như xưa”

“Ra vậy”

Tôi gật đầu, và rồi nhận ra.

Cảm giác của Kanoko, cũng không khác gì cảm giác của tôi.

“À!”

Và rồi đột nhiên, mọi chuyện từ trước đến nay đã kết nối lại thành một.

“Ra là vì thế mà mọi chuyện lại nhanh gọn đến vậy”

“Chuyện gì?”, cô ấy hỏi.

“Lần đầu Souta liên lạc cậu cũng trả lời ngay, vụ Charlie cậu cũng đồng ý không do dự, hôm nay cũng vậy, bức ảnh ngụy tạo dự kiến đầu tuần sau cậu đã làm xong trước thời hạn, còn trốn học để mang đến. Tất cả những điều đó, là vì cậu đã luôn chờ đợi một cơ hội như thế này…”

Nói xong, tôi và Kanoko nhìn nhau.

Dù không khí có chút trưởng thành hơn, nhưng ấn tượng về đôi mắt của cô ấy vẫn không thay đổi.

Và rồi cô ấy, mở to đôi mắt đó, nở một nụ cười có phần kỳ dị.

“…Gì thế”

“Không có gì”

Nói rồi, Kanoko đứng dậy và đi về phía chiếc xe đạp.

“Cậu đi rồi à”

“Riku không sao chứ? Cậu có lớp học thêm mà”

“À, quên mất!”

Tôi cũng vội vàng đứng dậy và đi về phía chiếc xe đạp.

Và rồi ở phía sau, Kanoko hét lớn.

“Để tớ ban cho cậu trí tuệ mà tớ đã học được sau bao hối tiếc!”

“Hả?”

Tôi quay lại vì không hiểu cô ấy đột nhiên nói gì, và cô ấy nói với vẻ mặt rạng rỡ.

“Những điều mà cậu phân vân không biết có nên nói hay không, thì tốt nhất là cứ nói ra đi!”

Buổi báo cáo đột xuất được tổ chức tại nhà hàng gia đình trước ga, cũng là nơi hôm qua chúng tôi đã đến.

Đã hơn chín giờ, chúng tôi vừa ăn tối vừa gọi pizza, salad và quầy đồ uống tự phục vụ, cuộc họp diễn ra trong không khí sôi nổi. Có lẽ một phần là do phát hiện lớn rằng bộ xương là thật đã khiến tinh thần chúng tôi phấn chấn hơn.

“Đầu tiên có thể nói là”, Souta bắt đầu. “Cái kết ‘tất cả chỉ là một trò đùa’ đã hoàn toàn biến mất. Một khi đã có một người chết, thì việc mặc đồ phi hành gia hay bị bỏ lại ở khu nhà cũ cũng phải có lý do chính đáng”

Tôi gật đầu, bổ sung vào suy nghĩ đó.

“Việc có một câu trả lời chắc chắn là một điều lớn. Vậy thì, tiếp theo chúng ta sẽ tấn công vào đâu…”

“Ban đầu chúng ta đã phân công ba vai trò đúng không? Xương, đồ phi hành gia, và khu nhà cũ. Trong đó, vụ xương đã được giải quyết, nên việc tiếp tục với hai cái còn lại là hợp lý nhất, phải không”

“Còn lại là đồ phi hành gia và khu nhà cũ…”

Vừa lẩm bẩm, Saki vừa cắn một miếng pizza Margherita.

“Khu nhà cũ là sao? Ý là sao?”, Kanoko hỏi.

“Là xem có mối liên hệ nào giữa khu nhà cũ và phi hành gia không. Đó là phần của tớ, tớ đã thử tìm hiểu các bộ phim và phim truyền hình được quay ở khu nhà cũ. Bộ đồ phi hành gia có thể là trang phục quay phim, và vì lý do nào đó mà bị bỏ lại, cũng có khả năng đó đúng không?”

“À, ra thế. Vậy theo hướng đó có phát hiện được gì không?”

“Không, hiện tại chưa có tiến triển gì. Tớ đã lập một danh sách các tác phẩm được quay ở khu nhà cũ, nên đang nghĩ đến việc tổ chức một buổi xem phim. Thú thật, tớ cũng không nghĩ là sẽ tìm ra được gì từ đó…”

“Còn một cái nữa là gì nhỉ”

“Đồ phi hành gia”, Saki, người phụ trách, trả lời. “Là điều tra xem bộ đồ phi hành gia có phải là thật không”

“À. Trên bộ đồ có logo của một công ty dệt may đúng không?”

“Đúng vậy. Tên là East Lanell. Tớ đã tìm ra được rằng công ty đó có liên quan đến dự án phát triển không gian của chính phủ”

“Hả, vậy là khá nghiêm túc nhỉ”

“Ừ. Nhưng nếu muốn tìm hiểu thêm, có lẽ cần phải có những hành động táo bạo hơn, như mở những bộ phận trông giống thiết bị chính xác trên bộ đồ ra. Vì chúng ta đang tự ý điều tra mà không báo cảnh sát, nên làm vậy có chút rủi ro. Sợ là lỡ tay làm hỏng, hay làm xương vỡ vụn”

“Đúng là…”

“Nhân tiện”, tôi cũng tham gia. “Cũng có ý kiến là đến nhà máy của East Lanell Textiles. Ở Shizuoka nên chắc đi về trong ngày được”

“Đúng rồi, Riku! Cuối tuần này luôn, đi qua đêm cũng được mà?”

“Không, chờ đã. Ý cậu là đi ngay ngày mai à?”

Khi tôi tỏ ra do dự trước sự phát triển nhanh chóng, Kanoko đã nhanh chóng chỉ ra.

“Thứ Hai là Ngày của Biển nên được nghỉ ba ngày liền. Nếu nói là gấp, thì sao không lùi lại một ngày, đi vào Chủ Nhật và thứ Hai?”

“Dù vậy cũng vẫn gấp quá…”

“Tại sao chứ? Cứ nói thế thì bao giờ mới hành động được. Vụ xương hôm nay cũng là nhờ tớ hành động nhanh chóng nên mới có tiến triển đấy thôi!”

“Đúng vậy đúng vậy!”, Souta cũng đồng tình.

Tôi không thể phản bác. Thực tế, có lẽ Kanoko nói đúng.

Bị thuyết phục bởi sự hăng hái của hai người họ, Saki lấy điện thoại ra và nói.

“Trước mắt, chúng ta thử tìm địa chỉ nhà máy, phương tiện đi lại và chỗ ở xem sao”

Và thế là chúng tôi bắt đầu xem xét tính khả thi của chuyến đi đến Shizuoka.

Nếu đi vào ngày mốt, và ở lại qua đêm, thì mỗi người sẽ phải nghỉ học thêm vào Chủ Nhật và thứ Hai. Cho đến nay, chúng tôi đã hành động một cách kiềm chế để không ảnh hưởng đến nhiệm vụ chính của học sinh, nhưng ở đây, Kanoko, người đã trốn học hôm nay, lại có tiếng nói mạnh mẽ hơn, và việc thực hiện chuyến đi vào cuối tuần đã được thúc đẩy.

Và kết quả nghiên cứu cho thấy, việc thực hiện chuyến đi từ ngày mốt là khả thi.

Dù đã lo sợ rằng đi tàu Shinkansen sẽ tốn kém, nhưng chúng tôi có thể đến nhà máy của East Lanell Textiles một cách dễ dàng bằng cách chuyển tàu thông thường. Vấn đề là có ở lại một đêm hay không, và điều này chỉ có thể quyết định tùy thuộc vào diễn biến của cuộc điều tra. Quyết định tại chỗ cũng là một lựa chọn, nhưng đây là chuyến đi bốn người chứ không phải một mình. Không chắc có thể tìm được chỗ ở đột ngột hay không, và nếu ở lại thì cũng cần phải có lý do để nói với gia đình, nên những việc chuẩn bị đó nên được thực hiện trước.

Vì vậy, dù có thực sự cần ở lại hay không, chúng tôi đã quyết định hành động với giả định là sẽ ở lại một đêm ngay từ đầu. Địa điểm, giá cả, quy định đối với người vị thành niên, có bao gồm bữa ăn hay không, sau khi thảo luận tất cả các điều kiện, khi mọi thứ đã được quyết định, thì đĩa khoai tây chiên gọi thêm cũng đã được ăn hết.

“Ngày mốt đi Shizuoka à…”, Souta nói một cách trầm ngâm. “Về bộ đồ phi hành gia thì sẽ tìm hiểu ở East Lanell Textiles, còn có thể điều tra được gì khác không?”

Tôi nhìn đĩa khoai tây đã hết và suy nghĩ về những quân bài còn lại.

Vụ xương đã xong. Về các tác phẩm có sử dụng khu nhà cũ, trước mắt là chờ buổi xem phim.

Vậy thì, còn lại là cái này.

“Cuốn sổ tay kia thì sao? Những dòng chữ như nhật ký đó là gì, có thể có chỗ để suy ngẫm”

“Sổ tay giờ có ở đây không?”, Kanoko hỏi.

“Có”

Souta, người đã nhận nhiệm vụ giữ sổ, đeo găng tay trắng và lấy cuốn sổ đen từ trong cặp ra. Tôi hiểu là cậu ta đang xử lý nó một cách cẩn thận, nhưng nếu vậy thì không phải nên cho cả cuốn sổ vào túi nhựa hay gì đó sao. Có vẻ như cậu ta đã để nó cùng với sách giáo khoa và vở ghi, nhưng như vậy có thể bị nhàu nát, và tôi nghĩ sẽ an toàn hơn nếu để riêng nó vào một ngăn nhỏ.

“Mà cái găng tay đó, cậu kiếm được từ lúc nào thế”

Hôm qua, khi lấy mẫu xương, cậu ta đã dùng găng tay ni lông của cửa hàng tiện lợi. Thế mà không biết từ lúc nào, nó đã biến thành một đôi găng tay trắng ra dáng.

“Ni lông thì không có không khí”

Souta nói một cách tự nhiên, rồi mở sổ và đặt lên bàn.

Ở đó, cuộc sống học đường của năm 198X được ghi lại.

“Từ đây có thể biết được gì nhỉ…”

Vừa lẩm bẩm, Kanoko vừa chống cằm.

Chúng tôi nhìn chằm chằm vào trang sách đang mở và im lặng một lúc.

Điều có thể nói chắc chắn, có lẽ là Charlie là người nói tiếng Nhật. Không, nếu người viết nhật ký không phải là Charlie, thì cũng không thể khẳng định là người nói tiếng Nhật. Nếu xem xét cả khả năng đó, thì cũng không thể phủ nhận thuyết Charlie là người ngoài hành tinh chỉ vì lý do sử dụng tiếng Nhật.

“Thông tin thì nhiều đấy, nhưng mà…”

Souta lộ vẻ mặt băn khoăn, cầm cuốn sổ lên và lật qua lật lại các trang.

Khi lật đến trang cuối, cậu ta đóng sập cuốn sổ lại và đặt lại lên bàn.

──Hử?

Khi tôi đang lơ đãng nhìn cảnh đó, tôi cảm thấy có gì đó không ổn.

“Souta. Ở cuối cuốn sổ, trong phần gập của bìa, có gì đó kẹp vào phải không”

Tôi có cảm giác đã nhìn thấy thứ gì đó màu trắng giữa bìa da và phần thân sổ.

Souta cầm cuốn sổ lên một lần nữa và kiểm tra phần gập của bìa.

“Thật lạ. Cái gì đây”

Và rồi Souta kéo thứ ở đó ra.

Là một mảnh giấy gấp đôi. Cậu ta từ từ mở nó ra và đặt lên bàn để mọi người đều có thể nhìn thấy rõ.

Tất cả chúng tôi đều nín thở, không nói nên lời.

Ở đó, không phải tiếng Nhật, cũng không phải tiếng Anh, mà là những ký hiệu kỳ lạ chưa từng thấy được viết chi chít. Chuỗi ký tự có nhiều phần góc cạnh đó, gợi nhớ đến ngôn ngữ của các nền văn minh cổ đại hay người ngoài hành tinh trong phim ảnh.

------------------------------------------

Người tù nhân mở mắt, kiểm tra đồng hồ kỹ thuật số trên bàn cạnh giường.

Đêm đã qua, một khoảng trống trước khi bình minh đến.

Người tù nhân ngồi dậy trên giường, một tay che mắt và nghĩ.

──Lại mơ thấy gã đàn ông đó.

Gã khổng lồ màu xanh liên tục xuất hiện trong mơ, khuấy động những gợn sóng trong lòng người tù nhân.

Cuộc gặp gỡ đó trong biển cây, có lẽ đã thay đổi tất cả.

Lang thang giữa ranh giới sinh tử, người tù nhân đã có thể chạm đến sự thật.

Nơi tận cùng của tuyệt vọng, người đó đã biết được bộ mặt thật của thế giới này.

Người tù nhân, biết rằng mình đang bị giam cầm,

Và nhận ra rằng phải chiến đấu để được giải thoát.

Đúng vậy. Sự giải thoát không nằm ở phía sau cái chết.

Nó nằm ở phía sau chiến thắng trong cuộc chiến với thế giới này.

Bỏ tay đang che mắt ra, người tù nhân một lần nữa nhìn về phía bàn cạnh giường.

Bên cạnh chiếc đồng hồ kỹ thuật số, là một chiếc laptop màu bạc.

Người tù nhân mỉm cười, và thầm nói trong lòng.

──Mọi sự chuẩn bị đã hoàn tất.

──Sắp rồi, Erina.

──Sắp có thể thức tỉnh khỏi ELISA rồi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!