Một ông lão tốt bụng nghỉ hưu sau những cuộc phiêu lưu và trở thành giáo viên tại một trại trẻ mồ côi ~ Ông sống hạnh phúc với người vợ yêu tinh và những cô con gái thú nhỏ

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Thắp Lại Thanh Xuân

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

蜜汁姬

vậy nên trước hết hãy chăm chỉ học tập cho tốt đã.

420 1684

Sinh Tồn Trên Chuyến Tàu: Ta Có Thể Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Sinh Tồn Trên Chuyến Tàu: Ta Có Thể Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

420 846

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

510 3170

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

5 22

tập 1 - chương 36 ~ 40

chương 36 ~ 40

**36. Người tốt, trở về nhà**

 

Cảm ơn mọi người đã luôn ủng hộ!

 

Sáng sớm hôm sau khi uống rượu với nhóm Matilda ở thị trấn Kamina.

 

Tôi và Kane đang đứng ngay bên ngoài thị trấn.

 

"Cảm ơn đã ra tiễn nhé, Kane."

 

"Không có gì. À, Matilda hơi yếu vào buổi sáng nên xin lỗi anh nhé."

 

Hôm qua chúng tôi giải tán sớm, tôi ngủ lại Kamina một đêm. Và giờ tôi chuẩn bị lên xe trở về rừng Soltip, nơi có cô nhi viện của tôi.

 

Trước khi về, Kane đã ghé qua nhà trọ của tôi để tiễn.

 

"Gửi lời chào của anh đến Matilda nhé. Bảo là hôm nào lại đi uống tiếp."

 

"Vâng, nhất định rồi! À, đúng rồi Jiro-san, có chuyện hôm qua nói khiến em hơi băn khoăn, anh cho em hỏi được không?"

 

Chúng tôi đứng trước chiếc ô tô.

 

Kane bắt chuyện với tôi.

 

"Chuyện gì?"

 

"Gần đây cô nhi viện đó mới được xây lại đúng không ạ?"

 

"Ừ. Gần đây số lượng người tăng lên mà. Vốn dĩ có 3 người lớn, 2 trẻ em, 4 trẻ nhỏ. Giờ thêm 1 người lớn, 5 trẻ em, 2 trẻ nhỏ và 4 đứa bé sơ sinh. Tổng cộng là 21 người. Đông thế nên phải xây mới cô nhi viện thôi."

 

Nhóm 9 người ở cô nhi viện thú nhân chúng tôi cộng thêm 12 người ở cô nhi viện tộc Oni của Ouka, tổng cộng thành một đại gia đình 21 người.

 

"Nhiều người thế... chắc cô nhi viện phải xây to lắm nhỉ?"

 

"Cũng đúng. Xây 2 tầng, có cả tầng hầm nữa, nên thành ra là tòa nhà to 3 tầng đấy."

 

Hơn nữa lại xây bằng gạch nên chắc chịu được vài tai họa nhỏ.

 

Lại còn làm được phòng riêng cho bọn trẻ theo đúng nguyện vọng nữa.

 

Nên là nó khá to.

 

"Thế đã chuyển nhà xong chưa ạ?"

 

"Chưa đâu, vẫn chưa xong. Tòa nhà mới xây xong thôi. Đồ đạc chưa chuyển gì cả, bên trong trống trơn à."

 

"Hô hô, vậy sao vậy sao... Tiện quá nhỉ..."

 

Niyari, Kane cười một cách nam tính.

 

"Tiện quá?"

 

"À, không. Chuyển nhà quy mô lớn thế thì cần nhân lực đúng không ạ?"

 

"Cũng đúng."

 

Thú thật tôi định chỉ để nhân viên tự chuyển thôi.

 

Tức là 4 người: Ouka, tôi, Am và Colette.

 

5 cô con gái của Ouka vẫn là đối tượng cần bảo vệ, còn bọn trẻ nhỏ và sơ sinh thì khỏi bàn. Không thể bắt chúng giúp được.

 

Nhưng mà, chỉ với 4 người mà chuyển nhà sang cô nhi viện mới to đùng thì... câu trả lời là không thể.

 

"Đúng không ạ. Công việc thường ngày, lại còn phải chăm sóc bọn trẻ nữa mà chuyển nhà thì vất vả lắm, chắc chắn cần người giúp."

 

"Thì cũng thế. Thôi cứ từ từ làm vậy."

 

Thế rồi Kane nói.

 

"Thực ra Jiro-san, có đứa đang rảnh rỗi muốn tìm việc làm thêm đấy. Em muốn giao việc chuyển nhà này cho nó, anh thấy sao?"

 

"Làm thêm chuyển nhà à."

 

Ra là vậy, thuê người làm thêm tạm thời để giúp chuyển nhà.

 

Cũng được đấy.

 

"Nhờ chú em giúp nhé."

 

"Thật ạ! Cảm ơn anh!"

 

...? Tại sao anh chàng đẹp trai này lại vui mừng thế nhỉ. Lại còn cảm ơn nữa?

 

"Vậy thì vài ngày nữa... mai hoặc ngày kia em sẽ bảo nó qua. Số lượng người các thứ em sẽ gửi qua dịch vụ cú sau."

 

"Ừ, hiểu rồi. Xin lỗi nhé, Kane."

 

"Không có gì! Hãy để em làm chút việc này! Ơn nghĩa với Jiro-san, chút này chưa trả hết được đâu."

 

"Thôi đi. Chuyện xưa rồi. Ơn nghĩa gì thì cứ quên đi cũng được mà."

 

"Sao thế được chứ! Giúp người là giúp mình... đúng không ạ?"

 

Kane nhắc lại lời dạy của tôi.

 

Không, không phải của tôi, mà là lời của ân sư tôi.

 

Giúp người là giúp mình.

 

Nếu đối xử tốt với người khác, điều tốt đẹp sẽ quay lại với mình. Nên hãy đối xử tốt với mọi người.

 

Đó là lời dạy của ân sư tôi - Colette.

 

Mười mấy năm sau khi giữ lời dạy đó, tôi gặp lại Colette trong rừng. Trở thành người yêu, và cuối cùng đã kết hôn được với cô ấy.

 

Ở cô nhi viện còn có người vợ thứ 2 - Am. Tiền bối người yêu hay còn gọi là Đại Hiền Triết Pixy.

 

Thêm vào đó là những đứa trẻ thú nhân: Canis, Kon, Rabi, Leia.

 

Gần đây có thêm Ouka tộc Oni, và 5 cô con gái: Ichika, Nitori, Miyuki, Shizuki, Fuugo.

 

Trẻ nhỏ Akane, Ayane. Thêm 4 đứa bé sơ sinh nữa.

 

Được bao quanh bởi rất nhiều trẻ em và mọi người, tôi đang sống hạnh phúc.

 

Tất cả đều là kết quả của việc hành động theo lời Colette.

 

"Lời dạy đó linh nghiệm phết đấy, sau này cũng nhớ giữ gìn nhé."

 

Tôi nói rồi đưa tay thuận là tay trái ra.

 

"Ơ...? Kìa Jiro-san, vết thương ở tay trái?"

 

"À, ừ, gần đây chữa khỏi rồi."

 

Ở cô nhi viện chúng tôi có một suối nước nóng kỳ lạ tên là Suối Rồng, có thể hồi phục hoàn toàn vết thương, bệnh tật và cả ma lực.

 

Ngày trước tôi bị thương tay trái, vì thế mà phải giải nghệ mạo hiểm giả.

 

Nhưng nhờ làm việc ở cô nhi viện và ngâm mình trong suối nước nóng đó, tay trái tôi đã hoàn toàn bình phục.

 

Hơn nữa nhờ kỹ năng đặc biệt 【Sao chép】 của tôi, tôi có thể tạo ra lương thực, quần áo, vật phẩm.

 

Kết hợp với ma pháp, tôi còn có thể sử dụng những công nghệ không có ở thế giới này như đồ điện gia dụng hay ô tô.

 

Nhờ vào Suối Rồng mà khả năng của tôi đã được mở rộng.

 

"Hê~! Lần tới em đến suối nước nóng đó được không? À, Matilda dạo này cũng kêu đau vai, nên em muốn đi."

 

"Được chứ. Hai đứa cứ đến đi. Như hôm qua anh nói đấy, anh sẽ bảo người quản lý để hai đứa qua cửa thoải mái (face pass)."

 

Vì Kuu đã mua khu rừng nên có bảo vệ được bố trí.

 

Bảo vệ, tôi cứ tưởng là ai... hóa ra là bọn họ, làm tôi hết hồn.

 

Nhưng nhờ người quen làm quản lý nên tôi có thể yên tâm giao phó việc quản lý, bảo vệ khu rừng.

 

Tôi sẽ nói với bọn họ về nhóm Kane. Về bộ đôi một to một nhỏ đó.

 

"A, xin lỗi Jiro-san. Mải nói chuyện quá."

 

Từ lúc ra khỏi thị trấn cũng đã khá lâu rồi.

 

Mặt trời sắp lên rồi.

 

"Không, không sao. Đi ô tô về Soltip cũng nhanh thôi."

 

Vậy ạ, Kane thở phào nhẹ nhõm.

 

"Vậy thì Jiro-san."

 

"Ừ, bảo trọng nhé, Kane."

 

Tôi bắt tay Kane.

 

"Gửi lời hỏi thăm Matilda nhé."

 

"Vâng vâng, em cũng gửi gắm Matilda cho anh."

 

? Không hiểu lắm, chắc là cách nói ẩn dụ gì đó thôi.

 

Nghĩ thế, tôi chia tay Kane, lên xe.

 

Điểm đến là rừng Soltip. Nơi có bọn trẻ và các bà vợ đang chờ.

 

Ngồi vào ghế lái, thắt dây an toàn.

 

Nổ máy, vào số Drive.

 

"Vậy nhé, Kane. Gặp lại sau."

 

"Vâng! Jiro-san! Bảo trọng ạ!"

 

Tôi vẫy tay nhẹ với Kane rồi đạp ga.

 

Cứ thế, tôi kết thúc kỳ nghỉ và trở về cô nhi viện.

 

---

 

Tôi về đến cô nhi viện ở rừng Soltip vào khoảng gần 7 giờ sáng.

 

Mùa là đầu hè.

 

Thời tiết đẹp, hôm nay nắng gắt từ sáng sớm.

 

Dừng xe trước cô nhi viện bước xuống, nghe tiếng ve sầu (tôi nghĩ là con gì đó giống ve sầu) kêu râm ran.

 

Trong rừng yên tĩnh, chỉ có tiếng côn trùng vang vọng.

 

Tôi cứ tưởng thế, thì đúng lúc đó.

 

"Thể dục buổi saaaaáng! Động tác thứ nhấttttt!!!!!"

 

Giọng con gái lanh lảnh vang lên từ phía sau cô nhi viện.

 

"Lũ chúng bay, phấn chấn lên xem nào!"

 

" " " Oa~!!! " " "

 

...Đang tập à. Phải rồi, 7 giờ rồi mà. Mọi người dậy cả rồi.

 

Tôi đi về phía cửa chính của cô nhi viện mới.

 

Cửa chính cũng được làm mới, to hơn hẳn. Cửa ra vào là cửa hai cánh (cửa Quan Âm).

 

Tôi mở cửa bước vào.

 

Có cả chỗ tháo giày và tủ giày.

 

Tôi thay giày, đi thẳng qua tầng 1.

 

Vào cái là sảnh (hall), và bất ngờ chưa, là thông tầng (giếng trời).

 

Hai bên trái phải tầng 1 có cầu thang dẫn lên tầng 2.

 

Cứ thế vừa đi vừa nhìn cầu thang hai bên, tôi đến cuối sảnh.

 

Ở đó là cửa sổ lớn, qua cửa sổ có thể nhìn thấy tình hình sân sau.

 

"Chan chaka chan chan, chaka chan chan, dang rộng tay ra lũ kiaaa!"

 

Sân sau được san phẳng gọn gàng.

 

Đứng chính giữa làm mẫu cho mọi người là một nhân vật quen thuộc.

 

Cô bé cún Canis.

 

Cô bé mặc áo ba lỗ (running shirt) và quần đùi, trang phục mát mẻ, đang hô "một hai~" tập thể dục theo đài.

 

"Này, Kon! Đừng có vừa tập vừa ngủ chứ ạ!"

 

Nói với cô bé cáo đang đứng đối diện Canis.

 

"Fuaa...... Em có ngủ đâu. Hoàn toàn không ngủ nhé. Em không có nổi cáu đâu nhé (Kirete nai ssu yo - parody)... munya munya."

 

Kon với bộ dạng áo hoodie quần đùi, vừa nhắm mắt vừa cử động cơ thể.

 

"Hawawa, Kon-chan. Ngủ thật rồi ạ!"

 

Đứng bên cạnh là cô bé có đôi tai thỏ trông có vẻ yếu đuối - Rabi.

 

Rabi mặc áo phông màu hồng dễ thương và váy denim, trông rất nữ tính.

 

"Được đấy, Kon! Leia cũng sẽ vừa ngủ vừa tập cho xem! Gu~..."

 

Ngủ ngay lập tức là Long nhân Leia.

 

Da nâu, tóc bạc lởm chởm, trán mọc sừng, mông mọc cái đuôi bọc vảy bạc.

 

"Ufu~... ♡ Mọi người sáng ra đã khỏe ghê ha...~, Akane-chan ♡"

 

"Chị hai... ơi. Em buồn ngủ quá... Chăn đâu rồi..."

 

"Ara~...à, đây là ngoài trời mà...~. Lảo đảo thế nguy hiểm lắm...~. Phải dậy hẳn hoi đi chứ...~"

 

Cười lơ đễnh bên cạnh Leia, tóc đỏ ngắn, là chị Oni Ayane.

 

Đang gật gù bên cạnh, tóc đỏ dài, là em gái Akane.

 

4 thú nhân, 2 tộc Oni, tổng cộng 6 bé gái đang say sưa tập thể dục buổi sáng.

 

"Lũ chúng bay buồn ngủ đến mức nào vậy! Khí thế lên! Không có khí thế là không được đâu ạ! Căn tính (Konjou)!"

 

Kaa~! Cái đuôi chó của Canis dựng đứng lên.

 

"Hả, hình như vừa nghe ai gọi Kon. Tưởng tượng à?"

 

Kon đang ngái ngủ bỗng mở to mắt. Cái đuôi cáo xù dựng lên.

 

"Gọi đâu! Này dậy đi Akane! A-ka-ne!"

 

Canis hét to, nhưng Akane bắt đầu nhõng nhẽo "Fueee...".

 

"Chị hai ơi, ồn ào quá."

 

"Ara ma...~. Ngoan nà~...o. Canis-cha~...n. Em chị down rồi. Please cho nghỉ phép..."

 

Ayane cõng Akane hỏi Canis.

 

"Hết cách rồi. Phải nghỉ trong bóng râm đàng hoàng kẻo bị say nắng (nechuu-shou) đấy nhé?"

 

"Ok~...ay. Cảm ơn Canis-cha~...n."

 

Nói rồi cõng em gái, chị Oni đi về phía bóng râm, tức là về phía tôi đang ở trong tòa nhà.

 

Pachi, mắt tôi và Ayane chạm nhau.

 

"A~~~~~~~~~...... Mọi người ơ~...i."

 

Ayane đặt em xuống bóng râm, chỉ tay vào tôi cười vui vẻ.

 

"Anh hai...~, về rồi kià~...a."

 

Thế là --

 

" " " Oa~!!! " " "

 

Nói rồi, lũ trẻ bao gồm cả Canis đồng loạt chạy ùa về phía tôi.

 

"Anh hai! Mồ~, muộn quá đấy, anh đi đâu thế ạ?"

 

Canis chạy đến đầu tiên, nhảy phốc vào lòng tôi.

 

"Ni, đi qua đêm à. Ngoại tình là không đáng khen đâu nhé."

 

Tiếp theo là Kon.

 

Cũng nhanh nhẹn như Canis, cô bé nhẹ nhàng đậu lên vai tôi.

 

"Anh hai! Mừng anh về ạ!"

 

Rabi chạy tetete đến, ôm chặt chân tôi.

 

"Đi đâu thế, Jiro. Bỏ Leia lại, gan to lắm!"

 

Leia dang đôi cánh từ lưng Basari, bay lên bám vào lưng tôi.

 

"Em biết bay từ bao giờ thế?"

 

"Mới gần đây thôi. Sao, ghê chưa~ ♡"

 

"Ừ, ghê ghê."

 

Lần này đến lượt Ayane, tetete lại gần,

 

"Anh hai anh ha~...i."

 

Nhảy pyon pyon dưới chân tôi.

 

Giơ hai tay ra, có vẻ muốn được bế.

 

Hay đúng hơn là Ayane nhảy lên, leo lên người tôi, rồi,

 

"Chu... ♡"

 

Hôn lên má tôi một cái.

 

"A, ăn gian thế ạ! Em cũng... kapu kapu."

 

Canis cắn yêu vào cổ tôi,

 

"Vậy Me cũng, sun sun, suko suko... mùi thơm quá."

 

Kon dí mũi vào cổ tôi,

 

"Hauu... ♡ Tiếng lòng của anh hai, yên bình quá, em thích lắm... ♡"

 

Rabi áp đôi tai thỏ dài vào người tôi.

 

Đang bị lũ trẻ vây quanh ồn ào, đúng lúc đó.

 

"Jiro-kun ♡"

 

Từ phía nhà bếp ở phía Đông tầng 1, một nàng Elf xinh đẹp đeo tạp dề bước ra.

 

"Colette."

 

Tôi quay về phía đó, gọi tên vợ mình.

 

Mái tóc vàng dài óng ả.

 

Đôi tai nhọn.

 

Đó là minh chứng cô ấy là Elf.

 

Chỉ là độ dài tai chỉ bằng một nửa so với Elf thường.

 

Không giấu gì, cô ấy là Bán Elf (Half-Elf).

 

Với các Elf thì con lai bị ghét bỏ... nhưng chả liên quan.

 

Với tôi, thiếu nữ xinh đẹp này là người vợ không gì thay thế được.

 

Colette tototo lại gần, ôm chầm lấy cả tôi và bọn trẻ.

 

"Mừng anh về Jiro-kun ♡"

 

"Ừ, anh về rồi đây, Colette."

 

Cứ thế, tôi kết thúc kỳ nghỉ, trở về ngôi nhà của mình.

 

Nào, hôm nay cũng làm việc, cố lên thôi.

 

---

 

**Lời tác giả:**

 

Cảm ơn mọi người đã vất vả rồi! Vậy là bắt đầu chương 7.

 

Lần này chưa miêu tả được nhiều về cô nhi viện mới, lần sau tôi sẽ miêu tả kỹ hơn.

 

Toàn bộ chương 7 sẽ là làm quen với môi trường mới, người làm thêm chuyển nhà Matilda đến, rồi từ đó... kiểu vậy.

 

Tôi định viết về cuộc họp chia phòng của bọn trẻ, và hình ảnh bọn trẻ vui mừng với cô nhi viện mới.

 

Vậy nhé!

 

Hẹn gặp lại!

 

---

 

**37. Người tốt, chơi trốn tìm**

 

Cảm ơn mọi người đã luôn ủng hộ!

 

Gặp nhóm Matilda xong, tôi trở về nhà.

 

Chiều hôm đó.

 

Mọi người ăn cơm ở nhà ăn mới, rửa bát xong, giờ chơi với bọn trẻ nào... tôi đi về phía phòng trẻ em.

 

Nhà ăn ở tầng 1, lên cầu thang đi về phía Đông. Băng qua hành lang đến phòng trẻ em ở tầng 2 thì không thấy ai cả.

 

"Hử? Không có ai..."

 

Hiện tại có 4 phòng trẻ em.

 

Trong 4 phòng đó không thấy bóng dáng nhóm Canis đâu.

 

Giường ở phòng trẻ em góc phía Đông.

 

Trên đó có tờ giấy nhắn:

 

『Bọn ta, đang ở trong cô nhi viện』

 

『Liệu có tìm được không đây?』

 

"...Ra là vậy, trốn tìm ha."

 

Có vẻ bọn trẻ muốn chơi trốn tìm với tôi.

 

"Người tham gia chắc là 6 đứa nhóm Canis. Tìm 6 đứa đang trốn trong cô nhi viện... à."

 

Hôm nay trời đẹp, ra ngoài chơi có phải hơn không.

 

Nhưng mà có chỗ chơi mới (nhà mới) mà. Bọn trẻ chắc đang mê mẩn chỗ đó.

 

"Hết cách rồi. Hơi rộng nên tìm chắc vất vả, nhưng cố lên nào."

 

4 phòng trẻ em. Đây là một phòng, 【Phòng trẻ em 2】.

 

"Chắc phòng này không có ai trốn đâu nhỉ."

 

Phòng trẻ em toàn là phòng rộng khoảng 10 chiếu (tatami).

 

Có 3 cái giường, 3 bàn học. Toàn là đồ tôi sao chép từ những thứ tôi từng dùng hồi tiểu học.

 

Có cả tủ quần áo (closet) để cất đồ.

 

Mở cửa nhìn vào trong, tủ quần áo có vẻ không có ai.

 

"Đúng ha. Sao mà có được. Ở điểm xuất phát..."

 

Tôi nghĩ thế, nhưng đúng lúc đó.

 

Góc phòng, chỗ sâu nhất của 3 cái giường... có cục bông bạc đang lăn lóc.

 

"......"

 

Tôi tiến lại gần. Cục bông bạc, Biku~, phản ứng.

 

"Ưm~, đi đâu rồi ta~?"

 

"......" Biku biku.

 

"Chắc không ai ở điểm xuất phát đâu nhỉ."

 

"......" Ừm ừm.

 

"Hết cách rồi, đi tìm chỗ khác vậy..."

 

"......" Phù.

 

Tôi nắm lấy cục bông bạc bằng một tay, nhấc bổng lên "Hyoi".

 

Trạng thái cục bông được giải trừ, hiện ra cô bé cáo tóc bạc, Kon.

 

"Rồi, phát hiện Kon."

 

"A~n, bị tìm thấy rồ~i."

 

Bị túm gáy, Kon treo lủng lẳng trước mặt tôi.

 

"Ni, xấu tính. Tìm thấy rồi mà giả vờ không thấy."

 

"Không, tại tự nhiên la lên tìm thấy rồi thì tội nghiệp."

 

"Không cần thương hại. Tìm thấy thì bắt luôn đi. Giúp người là giúp mình."

 

"Cái đó, dùng sai rồi."

 

Bọn trẻ trước giờ chưa được giáo dục trường lớp gì cả.

 

Nên không biết đọc viết, hay tục ngữ.

 

Vốn liếng dồi dào, cơ sở vật chất mới, cuộc sống dư dả. Giờ cho bọn trẻ đi học cũng được đấy chứ.

 

Cơ mà làm thế nào thì là chuyện khác.

 

"Mà Kon này, sao lại trốn ở điểm xuất phát thế. Dễ tìm nhất còn gì."

 

"Nhắm đến tính bất ngờ."

 

Kiran, Kon làm mặt tự mãn (doya face).

 

"Vậy à. Nhưng lần sau cố gắng trốn kỹ hơn nhé. Chui vào tủ quần áo chẳng hạn."

 

"Cái đó, bình thường. Tầm thường quá. Thời đại này cần tính bất ngờ."

 

"Trước khi tạo bất ngờ thì nắm vững cơ bản cũng quan trọng đấy."

 

Tôi định thả Kon xuống. Nhưng cô bé cáo cứ thế khéo léo leo lên tay, ngồi chễm chệ trên đầu tôi.

 

"Còn 5 người. Liệu có bắt được không. Me sẽ quan sát trên đầu Ni."

 

Đội Kon trên đầu, tôi rời khỏi 【Phòng trẻ em 2】.

 

---

 

Cô nhi viện mới xây có 2 tầng.

 

Hình vuông mỗi cạnh 50 mét.

 

Tầng 1 là sảnh. Tầng 2 là thông tầng, lên cầu thang hai bên trái phải là đến tầng 2.

 

【Phòng trẻ em 2】 nằm ở chỗ lên cầu thang bên phải (Đông).

 

Tầng 2 có hành lang ở giữa chia thành khối (block) Đông và Tây.

 

Khối phía Đông có 4 phòng trẻ em.

 

Phòng trẻ em 2 là phòng góc Đông.

 

Đối diện là Phòng trẻ em 4. Bên cạnh là Phòng trẻ em 3.

 

Cạnh Phòng trẻ em 2 là Phòng trẻ em 1.

 

Hiện tại chỉ dùng Phòng 1 và 2, 3 và 4 đang trống.

 

Và việc chia phòng vẫn chưa quyết định.

 

Đang bàn là chia 6 người thành 3-3, nhưng đang tranh cãi xem ai sẽ ở cùng ai.

 

Chuyện đó để sau.

 

"Trong phòng trẻ em không có ai nhỉ."

 

Đã xem hết 4 phòng, ngoài Kon ra không có ai.

 

"Thử sang khối phía Tây xem."

 

"Go go five~"

 

Pen pen, Kon vỗ đầu tôi.

 

Con bé này nhẹ hều, nên đội lên cũng chẳng thấy nặng.

 

"Em có ăn cơm... đầy đủ không đấy. Ăn nhiều vào cho béo lên chút đi."

 

"Bảo Lady béo lên, Ni thật thiếu tinh tế đến kinh ngạc."

 

Yare yare, Kon lắc đầu.

 

Nhắc mới nhớ đứa này cũng là con gái ha.

 

"Xin lỗi nhé, Kon."

 

"Gì chứ, không sao đâu. Đừng bận tâm. Con người ai chả có lúc sai lầm. Nhưng lấy sai lầm làm bài học, con người sẽ trở nên mạnh mẽ hơn."

 

"Câu thoại gì đấy. Ngầu vãi."

 

"Chuẩn chưa. Doya~"

 

Vừa nói chuyện, chúng tôi đi dọc hành lang phía Đông, đến hành lang cầu nối ở giữa.

 

Vừa nãy là cạnh phải của tòa nhà hình vuông. Phía Đông.

 

Đây là cạnh trên của hình vuông. Phía Bắc có 3 phòng liền nhau.

 

Lần lượt từ ngoài vào là nhà vệ sinh nữ, phòng rửa mặt, phòng giặt. Các phòng thông nhau bên trong.

 

Vì cô nhi viện này, nữ 20 người, tỉ lệ nữ áp đảo.

 

Nên cả tầng 1 và tầng 2 đều làm nhà vệ sinh.

 

"Howa howa howa howa, Hanako-sa~n."

 

Chúng tôi đến nhà vệ sinh nữ.

 

"Em biết anime cổ ha."

 

"Chưa xem realtime (thời gian thực)."

 

Thật đấy, thỉnh thoảng tôi tự hỏi con bé này bao nhiêu tuổi.

 

Nhà vệ sinh nữ lát gạch (tile).

 

Có 5 buồng mỗi bên trái phải.

 

Bên phải là toilet nhỏ cho trẻ em. Bên trái là cho người lớn. Nhân tiện cả hai đều là toilet xả nước, dưới sàn chôn Slime hạ đẳng.

 

"Muốn có Washlet (vòi rửa tự động)~"

 

Nhìn vào buồng vệ sinh nữ từ bên ngoài, Kon nói.

 

"Đang mày mò, đợi chút đi."

 

"Jiro-chan nói gì cũng nghe ha. Chuẩn ha."

 

Nikkori, Kon-san mãn nguyện.

 

"Nhưng mà trốn trong nhà vệ sinh nữ thì gay go thật. Anh là con trai, không vào được."

 

Thế là Kon nói "Có Me đây", rồi đáp Suta xuống chân tôi.

 

"Servant của Ni, Caster Kon, mang theo Lệnh chú (Reiju) tuân theo mệnh lệnh của Ni."

 

"Vậy à. Được rồi đi đi, Servant của ta."

 

"Hạ gục luôn cũng được chứ gì."

 

Nói rồi Kon, sutetetete, chạy vào nhà vệ sinh nữ.

 

Trốn trong nhà vệ sinh nữ, đúng là sách lược cao tay.

 

Vì người tìm là nam. Trốn trong đó thì bó tay.

 

Xác suất sống sót cao. Kẻ trốn trong đó chắc cũng khá thông minh.

 

Trong số bọn trẻ thì là...

 

"Ni, Sekai Fushigi Hakken (Khám phá bí ẩn thế giới)."

 

Tiếng Kon vọng ra từ toilet.

 

"Hau! Bị tìm thấy rồi ạ~..."

 

Người nắm tay Kon đi ra là cô bé thỏ Rabi.

 

"Em tưởng ở đây thì không bị tìm thấy chứ..."

 

"Không, xuất sắc đấy Rabi. Em trốn ở chỗ khó tìm nhất rồi."

 

"Kakarot, người là Số 1."

 

Tôi và Kon vỗ tay khen ngợi Rabi.

 

Tôi đã nghĩ từ trước, Rabi khá thông minh. Tuy không biết viết nhưng học đọc chữ rất nhanh.

 

"Tương lai làm tiến sĩ hay bộ trưởng ha." "Em nói câu đó à, Kon. Câu đó của anh mà."

 

"T, tiến sĩ hay bộ trưởng gì chứ... làm gì có..."

 

Teretere, Rabi gãi đầu xấu hổ.

 

"Kon, trong toilet không còn ai khác à?"

 

Kon gật đầu trả lời câu hỏi của tôi, nên chúng tôi đi sang chỗ khác.

 

Đội Kon lên đầu, tay phải dắt Rabi, lần này sang bên cạnh, phòng rửa mặt.

 

Nơi đánh răng rửa mặt.

 

Dùng 【Tạo hình Modeling】 tạo bồn rửa từ kim loại, bề mặt được yểm ma pháp 【Cố định hóa Protection】 chống ăn mòn và lão hóa.

 

Tôi muốn làm bồn rửa (sink) nhưng không biết cách, nên làm thế này.

 

Nhân tiện trong lỗ thoát nước có Slime hạ đẳng, nên nước bẩn sau khi đánh răng sẽ được xử lý.

 

Bồn rửa cũng có hai loại trái phải. Cho người lớn và trẻ em.

 

Của trẻ em làm thấp hơn.

 

Trên tường có vòi nước, vặn là nước chảy ra.

 

"Phòng rửa mặt không có chỗ trốn nhỉ."

 

Chỉ có mỗi bồn rửa. Thế là chúng tôi đi thẳng sang phòng giặt.

 

Nơi giặt ga trải giường và quần áo của bọn trẻ.

 

Có tới 4 máy sấy và 4 máy giặt được lắp đặt.

 

Góc phòng là kệ nhựa chứa đầy khăn tắm. Kệ đựng đồ lót. Và kệ đựng ga trải giường, vỏ chăn sạch sẽ... nội thất gợi nhớ đến phòng vải (linen room).

 

Lại có mấy cái giỏ đựng đồ giặt, trong đó có quần áo đã cởi ra.

 

Và, tôi nhận ra.

 

"Ni, nó phồng lên một cách thiếu tự nhiên kìa."

 

"Hawawa... Canis-chan... lòi đuôi rồi ạ..."

 

Quần áo trong giỏ đồ giặt phồng lên kỳ lạ. Và từ trong giỏ thò ra... cái đuôi chó.

 

"Canis. Trong đó khó chịu lắm. Ra đi."

 

Nhưng Canis dựng đứng đuôi Pi~n!, nhưng vẫn không chịu ra.

 

Chắc muốn khăng khăng là chưa bị tìm thấy.

 

"Lupin~, bắt giữ~"

 

Kon trên đầu ra lệnh bắt giữ Canis.

 

"Rồi rồi."

 

Tôi ngồi xổm xuống, từ trong đống đồ giặt, bế cô bé chó nhỏ lên.

 

"Puha! Bị lộ rồi ạ!"

 

Che~, Canis tiếc nuối.

 

"Hay thật, chui vào chỗ này mà không thấy khó chịu à."

 

Trong giỏ là ga trải giường vừa thu hồi hôm nay, Canis chui vào trong đó.

 

"Không hề. Anh hai giặt đồ, đồ giặt thơm lắm ạ ♡"

 

"Dùng nước xả vải hả?"

 

Phòng giặt có nước giặt, nước xả, dụng cụ giặt giũ đầy đủ.

 

Thế giới này không có hương liệu hay nước xả vải mà. Chắc là mùi lạ lẫm.

 

"Thế là 3 người. Còn lại Leia và chị em Oni thôi à."

 

Ra khỏi phòng giặt, tôi cùng bọn trẻ đi sang khối phía Tây tầng 2.

 

Đây là phòng của nhóm Ouka tộc Oni.

 

Cấu trúc giống khối phía Đông, có 4 phòng.

 

3 phòng cho các cô con gái Oni, 1 phòng Ouka và các bé sơ sinh ngủ.

 

Nhân tiện nội thất gần như giống hệt phòng trẻ em. Chỉ khác kích thước giường.

 

Đã xem phòng của Oni, nhưng không có trẻ con ở đây.

 

"Tầng 2 xem hết rồi nhỉ."

 

Còn lại tầng 1. Và tầng hầm.

 

"Ở đây tạm thời, chèn Eyecatch (cắt cảnh) vào."

 

"Em nói với ai thế..."

 

Tsukkomi Kon xong, chúng tôi xuống tầng 1.

 

---

 

Chúng tôi xuống tầng 1 cô nhi viện.

 

Tầng 1 vào cửa là sảnh, thông tầng.

 

Có cầu thang Đông Tây để lên xuống tầng 2.

 

Xuống đến sảnh.

 

Sảnh có cửa ra vào ở cạnh dưới hình vuông.

 

Cạnh trên là phòng tắm trong nhà, và toilet. Kẹp giữa là cửa kính lớn.

 

Từ đó nhìn thấy sân sau.

 

"Không ở ngoài đâu nhỉ?"

 

Hỏi bọn trẻ thì,

 

"Anh hai đúng là ngốc ạ."

 

"Trốn tìm, chơi trong nhà, mới thú vị. Jiamari (thừa chữ/không đúng vần điệu)."

 

Nên là có vẻ không ở ngoài sân.

 

Đầu tiên tôi đi vào phòng tắm trong nhà.

 

"Có bồn tắm trong phòng kỳ lạ thật đấy ạ."

 

Bồn tắm khá to, có vòi hoa sen. Giống kiểu phòng tắm ở nhà nghỉ (Minshuku).

 

Tôi đã nghĩ từ trước rồi. Tắm lúc trời đẹp thì không sao, nhưng mưa thì không tắm được.

 

Nên tôi đã nhờ làm phòng tắm.

 

"Trong bồn tắm, không có đâu."

 

Từ bồn tắm không có nước, Kon thò mặt ra "Nyu".

 

"Uo, em ở đó từ bao giờ thế."

 

Rõ ràng vừa nãy còn ở trên đầu tôi mà.

 

"Lúc nào cũng ở đó McDonald."

 

Trả lời không đâu vào đâu, Kon tetete lại gần, định leo lên đầu tôi... thì dừng lại.

 

"Không thể nào, Canis. Đó là vị trí của Me."

 

"Fufufu, ai nhanh thì được ạ!"

 

Sau khi Kon xuống, Canis đã nhanh chóng leo lên đầu tôi.

 

"Đó là chỗ của Me."

 

"Sai rồi ạ. Đây là chỗ của tớ ạ."

 

"Hawawa, trên đầu anh hai không phải của ai cả đâu ạ~"

 

Cãi nhau yai no yai no một hồi, kết quả là Canis trên đầu, Kon trên lưng. Và...

 

"Anh hai, em xin lỗi ạ..."

 

"Đừng bận tâm. Đứa nào cũng nhẹ hều, không vấn đề gì."

 

Rabi cũng muốn leo lên nên tôi bế Rabi.

 

Kon dính chặt vào lưng. Ninja à.

 

"Phòng tắm trong nhà không có ha..."

 

Ra khỏi phòng tắm, đi sang toilet nữ tầng 1 cạnh cửa kính. Cấu trúc giống tầng 2.

 

Ở đây không có ai, nên việc tìm kiếm phía Bắc tầng 1 kết thúc.

 

Tiếp theo đi sang phía Đông tầng 1.

 

Phía Đông tầng 1 là nhà ăn lớn.

 

Căn phòng to bằng 4 phòng trẻ em gộp lại. Khá rộng.

 

Bàn dài đặt làm riêng, giống nhà ăn khu tập huấn.

 

Có cả nhà bếp, đầy đủ đường nước, bếp ma thuật, tủ lạnh... cần thiết cho nấu nướng.

 

Và điểm nhấn lớn nhất là tủ lạnh cỡ lớn.

 

Cái này không phải đồ tôi sao chép.

 

Tôi chỉ có thể tạo ra tủ lạnh tôi từng dùng.

 

Tức là chỉ tạo được tủ lạnh nhỏ cho người sống một mình.

 

Nhưng thế thì không đủ chỗ chứa thực phẩm cho 21 người.

 

Nên tôi đã hợp tác với Thương hội Ngân Phượng để phát triển tủ lạnh cỡ lớn.

 

Nói là phát triển nhưng cấu trúc đơn giản, dùng 【Tạo hình Modeling】 gia công kim loại thành cái hộp to.

 

Sau đó sao chép cái hộp đó, đồng thời sao chép tổng hợp 【Băng ma pháp】.

 

Thế là bên trong hộp giữ được nhiệt độ thấp, hoàn thành tủ lạnh khổng lồ.

 

Nhân tiện việc điều chỉnh nhiệt độ thực hiện bằng 【Nhập liệu hành động Programming】. Điều chỉnh công suất ma pháp khác nhau cho ngăn mát và ngăn đông.

 

Nhờ đó mà tủ lạnh to như tủ lạnh công nghiệp đã ra đời.

 

Tất nhiên tôi vẫn để lại vài cái tủ lạnh cũ tôi từng dùng để bọn trẻ ăn vặt khi đói.

 

"Đói rồi ạ. Đề xuất ăn kem ạ!"

 

"Đề xuất Nice (hay). Vì là Ice (kem)." (Chơi chữ Nice - Ice)

 

"Hawawa, Mama bảo không được tự tiện ăn kem đâu ạ~"

 

Bị Rabi cản, hai đứa thôi không ăn kem nữa.

 

"Nhưng mà nhà ăn cũng không có ha... Thế thì ở đâu..."

 

Đúng lúc đó.

 

"Hắt xì hắt xì. A~, hắt xì không ngừng được nè~... ~"

 

Giọng con gái kéo dài vang lên từ phía nhà ăn.

 

Từ bếp ra nhà ăn,

 

"Chị hai... ơi. Em muốn đi vệ sinh~..."

 

Giọng em gái Oni vang lên từ dưới gầm bàn dài.

 

"Ara~... à. Làm sao đây~... ờ. Ra ngoài là bị lộ đấy~... ê."

 

Cả giọng chị Oni nữa. Mà, Akane bám chị lắm mà.

 

Trốn thì trốn cùng nhau ha.

 

"Nhưng mà~, són mất, són mất thôi~..."

 

Có vẻ đang trốn tìm thì mắc vệ sinh.

 

Phải tìm nhanh thôi.

 

Tôi đi bên cạnh bàn dài, dừng lại ở khoảng giữa.

 

Dưới gầm bàn, tìm thấy chị em Oni đỏ.

 

"Akane, Ayane, tìm thấy rồi nhé."

 

Thế là Akane hét "Toilet!", rồi Babyun!, lao ra khỏi nhà ăn.

 

"A~... bị tìm thấy rồi~... à."

 

Yoisho, Ayane chui ra từ gầm bàn.

 

"Anh hai tìm giỏi ghê ha~... ~"

 

Cười lơ đễnh, chị Oni Ayane nói.

 

"Không, Ayane. Em tự báo vị trí cho bọn anh còn gì."

 

Em gái Akane muốn đi vệ sinh. Nhưng đang trốn tìm nên không đi được.

 

Nên Ayane đã hắt xì để chúng tôi tìm thấy. Để cho em gái đi vệ sinh.

 

"Làm gì có chuyện đó~... đâu~... u. Chỉ hắt xì thôi mà~... a."

 

"Cứ coi là thế đi. Em dịu dàng thật đấy."

 

Xoa đầu Ayane, cô bé cười Nihera, nói "Em cũng Toilet", rồi chạy theo em gái.

 

"Vậy là còn mỗi Leia..."

 

Bọn trẻ vì cuộc tranh luận muốn ăn kem nên không chịu rời khỏi trước tủ lạnh.

 

Tôi một mình rời khỏi khối phía Đông tầng 1.

 

Còn lại khối phía Tây tầng 1 và tầng hầm.

 

Khối phía Tây tầng 1 là phòng người lớn chúng tôi.

 

Giống nhà ăn, là căn phòng to bằng 4 phòng.

 

Vào là thấy không gian phòng khách, bên cạnh là phòng ngủ, trong cùng là 3 phòng riêng, lần lượt là phòng của Colette, Am và Tiền bối.

 

Nhân tiện tôi không có phòng riêng. Nếu nói thì phòng ngủ là phòng tôi.

 

Trong phòng ngủ chỉ có một cái giường cỡ lớn đặt làm riêng. Mục đích sử dụng thì... tự hiểu nhé.

 

Không gian phòng khách chỉ có sofa và giá sách, bên trong trống huơ trống hoác. Từ giờ sẽ bổ sung thêm.

 

"Phòng người lớn không có... vậy thì cuối cùng là tầng hầm."

 

Cầu thang lên tầng 2 phía Tây, bên dưới là cầu thang xuống tầng hầm.

 

Xuống cầu thang có 2 phòng.

 

Bên ngoài là xưởng làm việc. Bên trong là nhà kho.

 

Xưởng làm việc dùng để chế tạo đồ bằng sao chép.

 

Giữa phòng có bồn tắm gỗ nông (kiểu ngâm chân), dẫn nước nóng từ Suối Rồng vào.

 

Việc đào đường nước cũng do bên Ngân Phượng làm hết. Mặc dù ý tưởng ống nước là do tôi.

 

Tạo hình kim loại thành ống, yểm ma pháp cố định chống ăn mòn, làm thành ống nước.

 

Đào đất dẫn ống nước đến đây, để nước Suối Rồng chảy đến đây được.

 

Thế là ngày mưa không cần ra ngoài cũng có thể làm việc trong nhà.

 

Xưởng làm việc chỉ có bồn ngâm chân, không có chỗ trốn nào khác.

 

"Vậy thì... cuối cùng là nhà kho."

 

Ra khỏi xưởng làm việc, phòng bên cạnh là nhà kho.

 

Đồ mẫu làm thử ở xưởng vứt lăn lóc ở đây.

 

Kệ kê bốn phía tường, trên đó để đồ linh tinh lộn xộn.

 

Lẫn trong đống đồ linh tinh đó...

 

"Gu~... Gu~..."

 

"Leia... tìm thấy rồi."

 

Thiếu nữ Long nhân đang cuộn tròn ngủ.

 

"Cảm lạnh đấy."

 

"Gu~..."

 

Con bé này chỗ nào cũng ngủ được ha, tôi cười khổ, bế Leia lên, quay lại tầng 1.

 

Đúng lúc bọn trẻ đang tập trung ở sảnh.

 

"Này, tìm thấy Leia rồi nhé."

 

Bọn trẻ đồng loạt, Wa!, chạy lại.

 

"Anh hai thắng rồi ạ!"

 

"Ni, tìm quá giỏi. Cảnh sát quốc tế (Interpol) à. Patren (Patranger) ha."

 

"Không thắng được anh hai rồi ạ!"

 

"Chị hai... xin lỗi nhé... Tại em mà bị tìm thấy..."

 

"Không không không phải đâu~... u. Tại anh hai tìm giỏi thôi mà~... a. Không phải tại Akane-chan đâu. Đối thủ quá mạnh thôi~... a."

 

Bọn trẻ ồn ào vui vẻ. Mà, đi loanh quanh cũng hơi mệt, nhưng thấy bọn trẻ chơi trốn tìm vui vẻ là tốt rồi.

 

Đúng lúc đó.

 

"Mọi người ơi ♡ Ăn nhẹ nào ♡"

 

Đúng giờ ăn nhẹ buổi chiều. Colette gọi bọn trẻ.

 

Sảnh tầng 1 có đồng hồ quả lắc lớn, từ xa cũng biết giờ.

 

Đuôi bọn trẻ thú nhân đồng loạt dựng lên, chị em Oni giơ hai tay lên trời,

 

" " " Kemmmmmm!!! " " "

 

Bọn trẻ lao thẳng vào nhà ăn như bị hút vào.

 

Leia đang ngủ trong tay tôi cũng nói "Kem ha!", dang cánh bay vèo vào nhà ăn.

 

"Thật tình, ai cũng thích kem ha."

 

Cười khổ, tôi cũng đi về phía nhà ăn.

 

---

 

**Lời tác giả:**

 

Cảm ơn mọi người đã vất vả rồi!

 

Vậy là xong màn trốn tìm và giới thiệu cô nhi viện mới.

 

Lần tới là màn chuyển nhà. Mới xây xong nên đồ đạc ở cô nhi viện cũ gần như chưa động đến.

 

Người đến làm thêm chuyển nhà là người ấy... đại loại thế.

 

Vậy nhé!

 

Hẹn gặp lại!

 

---

 

**38. Thú nhân, quyết định chia phòng**

 

Cảm ơn mọi người đã luôn ủng hộ!

 

---

 

Đêm hôm đó sau khi chơi trốn tìm với bọn trẻ.

 

Ngày mai sẽ tiến hành chuyển nhà.

 

Kane sẽ cử nhân sự đến làm thêm chuyển nhà.

 

Số lượng người làm thêm lên tới 10 người.

 

Vì có tận 10 người nên tôi quyết định không nhờ Kuu thuê dịch vụ nữa.

 

Danh sách thành viên đến làm thêm được Kane gửi qua dịch vụ cú.

 

Trong đó bất ngờ có tên Matilda.

 

Có vẻ Matilda cũng đến giúp. Cảm ơn cô ấy đã lặn lội đường xa.

 

Trước ngày chuyển nhà, đêm hôm đó, tại sảnh tầng 1 cô nhi viện mới.

 

Bọn trẻ thú nhân: Canis, Kon, Rabi, Leia, và chị em Oni Ayane Akane, với vẻ mặt nghiêm trọng, đang ngồi trên sofa ở sảnh.

 

Sảnh có vài bộ sofa bọc da. Gần sofa có tivi, giá sách, thành không gian giải trí nhỏ.

 

Và bọn trẻ đang ngồi trên sofa.

 

Hai cái sofa lớn đối diện nhau qua cái bàn.

 

Một bên là thú nhân, bên kia là Oni đang ngồi.

 

"Nào, thảo luận thôi ạ..."

 

"Đúng vậ~y ha~... a."

 

Không, nhầm rồi.

 

Bên phía Oni, có một đứa không phải Oni.

 

"Hawawa, đừng cãi nhau mà..."

 

Vừa lo lắng, Rabi nhìn Canis, rồi nhìn Ayane.

 

"Là lúc quyết định xem, Rabi sẽ về phòng bên nào ạ!"

 

Tôi ngồi ở cái ghế nhỏ chính giữa, quan sát cuộc thảo luận của bọn trẻ.

 

"Canis, chuyện này là sao? Sao anh lại bị gọi đến đây?"

 

Tôi hỏi cún con Canis.

 

"Anh hai là chủ tịch (nghị trưởng) ạ!"

 

"Chủ tịch...? Của cái gì?"

 

"Thì là, hội nghị xem Rabi về phòng bên nào chứ gì nữa ạ."

 

"Bên nào...?"

 

Bọn trẻ đang nói chuyện gì thế nhỉ.

 

Hình như bọn trẻ đang tranh cãi vụ chia phòng.

 

Có 4 phòng trẻ em. Và 6 đứa trẻ.

 

Tôi nghĩ cứ chia 3-3, 2 phòng còn lại để trống là được.

 

Để khi các bé con của Ouka lớn lên thì dùng.

 

"Ni không hiểu rồi. Chia 3-3, chia thế nào, đang cãi nhau (momemome) đây."

 

Kon ngồi cạnh Canis nhìn tôi nói.

 

Kon đặt cái đuôi cáo xù lên miệng mình. "Cái đó là?" "Râu". À thế à.

 

"Chia 3-3 mà cãi nhau... À, Rabi là thế à."

 

Tức là.

 

Chia 6 người thành 3-3 thì sẽ mất cân bằng chủng tộc.

 

Thú nhân 4 người, Oni 2 người.

 

Chia 3-3 thì kiểu gì một thú nhân cũng phải sang bên Oni.

 

Vậy thì ai sang...?

 

Chắc là Rabi rồi.

 

"Rabi-chan thì~... i, mình muốn em ấy sang phòng bọn mình ha~... a. Nhỉ, Akane-cha~...n."

 

Cười lơ đễnh, Ayane hỏi em gái.

 

Đội hình bên Oni là Ayane, Rabi, Akane... kẹp Rabi vào giữa.

 

"Ừ. Th, thì cũng được. Rabi-chan... tốt tính mà. Khác với con Canis thô lỗ kia."

 

Akane ngoảnh mặt đi nói.

 

Thực ra 3 đứa này khá thân nhau.

 

Akane trông có vẻ mạnh mẽ nhưng thực ra không hiếu động lắm, cũng chẳng mạnh mẽ lắm. Thiên về hệ giống Rabi, yếu đuối, bám chị, là đứa trẻ trầm tính.

 

Ayane lơ đễnh thì khỏi nói.

 

Theo nghĩa đó, chị em Oni và Rabi là phe trong nhà (Indoor). Nhóm Canis là phe ngoài trời (Outdoor), chia 3-3 rất đẹp.

 

Nhưng mà...

 

"Không được đâu ạ!"

 

"Đúng đấ~y."

 

Canis và Kon phản đối. Nhân tiện Leia đang ngủ khò khò. My pace quá mức...

 

"Rabi là đồng bọn của bọn tớ ạ!"

 

"Thành viên khởi đầu (Sơ kỳ member), Zoro hay Usopp gì đó, kiểu thế."

 

"Nên là Rabi phải về chỗ bọn tớ ạ!"

 

"Không cần trái ác quỷ, dùng được Haki là theo kịp lạm phát (sức mạnh) rồi, không sao đâu."

 

Có vẻ Canis và Kon không muốn bị cướp mất Rabi.

 

Đúng là 3 đứa chơi với nhau từ lâu rồi.

 

Đồng đội gắn bó lâu hơn chị em Oni... thế mà lại định sang phòng Ayane... là ý đó.

 

"Gì hả, ý mày bảo Oni bọn tao không phải đồng đội à, Canis."

 

"Tao có nói thế đâu ạ! Sao lại thành chuyện đó được ạ! Bọn mày cũng là bạn bè mà ạ!"

 

"Ồ, ừ... Vậy à. Cảm ơn..."

 

"Ừ ạ!"

 

Có vẻ Canis cũng công nhận nhóm Akane là đồng đội.

 

Thì từ đầu đã thân rồi, sống chung đến giờ thì tình bạn càng khăng khít hơn.

 

"Vậy thì 6 người sống chung... khó ha."

 

Phòng trẻ em rộng khoảng 10 chiếu.

 

3 đứa trẻ thì sống thoải mái. Nhưng 6 đứa thì phải kê giường, bàn học, khá chật chội.

 

"Nếu coi bọn tao là đồng đội, thì chia phòng 3-3 có sao đâu. Rabi-chan sẽ sống ở phòng bọn tao!"

 

"Khô~ng, Rabi phải ở cùng bọn tao mãi mới được ạ! Không có Rabi tao không chịu đâu ạ!"

 

Cuộc cãi vã giữa Canis và Akane nóng lên.

 

"Cái này thì~... i, gay go ha~... a."

 

Ư~m, Ayane nghiêng đầu.

 

"Rabi thấy sao ạ!"

 

Canis hỏi Rabi.

 

"Mày chọn Akane hay Canis, bên nào..."

 

Đến đó Canis im bặt.

 

"Gusu... Gusu... Uwaaaa......"

 

Rabi òa khóc.

 

Tôi đứng dậy bế Rabi lên, dỗ dành "Ngoan nào ngoan nào".

 

"R, Rabi...?"

 

"Sao thế, đau bụng à? Uống Ebios không?"

 

"Rabi-chan... s, sao thế. Ổn không đấy...?"

 

Bọn trẻ lo lắng nhíu mày.

 

"Cãi nhau... gusu, em không thích đâu... Uwaaaa......n."

 

Rabi vừa khóc trong tay tôi vừa sụt sịt.

 

"Rabi thì... mọi người hòa thuận là tốt nhất... Canis-chan, Akane-chan, đừng cãi nhau nữaaaa..."

 

Thấy Rabi khóc mãi, thú nhân rũ tai xuống. Tộc Oni... hay đúng hơn là Akane cũng khóc theo "Bieeeeee! Xin lỗi Rabi-chaaaan!".

 

Ngoan nào ngoan nào, Ayane xoa đầu Akane.

 

"Tao cũng nghĩ cãi nhau là, không tốt đâu. Mọi người là bạn bè mà. Ai lấy ai, bỏ đi thôi."

 

Ayane bình thường giọng điệu lơ đễnh, nhưng lúc này lại nói rõ ràng suy nghĩ của mình.

 

"X, xin lỗi... Rabi, Akane."

 

"Xin lỗi."

 

Pekori, Canis và Kon đứng dậy, tekoteco đi đến chỗ Akane, cúi đầu.

 

Tôi đặt Rabi xuống.

 

Akane, Canis, Kon 3 đứa đến chỗ Rabi xin lỗi.

 

"Không sao đâu ạ. Mọi người hòa thuận, là Rabi vui nhất rồi ạ."

 

Nipa~, Rabi cười tươi.

 

Nhìn bọn trẻ xin lỗi nhau, tôi đứng dậy.

 

"Anh đi đâu thế ạ?"

 

"Ừ, à... đi giải quyết vấn đề chút."

 

" " " Vấn đề? " " "

 

Bọn trẻ nghiêng đầu.

 

Tôi rời sảnh tầng 1, lên cầu thang phía Đông, lên tầng 2.

 

Qua hành lang, đến khối phía Đông tầng 2, nơi có phòng bọn trẻ.

 

"Anh hai, rốt cuộc anh định làm gì thế ạ?"

 

Nhận ra thì cả lũ trẻ đang đứng sau lưng tôi.

 

"Tóm lại là vì có 2 phòng nên mới thành vấn đề đúng không?"

 

Tôi vào một bên, 【Phòng trẻ em 1】.

 

Vào phòng bên trái kê giường. Tường bên phải không có gì.

 

May mà chưa chuyển đồ. Nếu đồ đạc tăng lên thì làm việc này phiền phức lắm.

 

"Tóm lại là, bức tường này vướng víu đúng không."

 

Bên kia bức tường phải là Phòng trẻ em 2.

 

"Vậy thì xử lý bức tường này là xong."

 

Tôi đặt tay lên tường, dùng ma pháp 【Tạo hình Modeling】.

 

Ma pháp có thể thay đổi hình dạng vật vô cơ tùy ý.

 

Dùng nó, tôi tạo một cái lỗ hình chữ nhật lớn trên tường.

 

Nếu xóa hoàn toàn bức tường thì cân bằng tòa nhà sẽ bị phá vỡ, nên tôi mở cái lỗ kích thước vừa sát với bức tường.

 

Yểm ma pháp 【Cường hóa Defend】 lên phần tường quanh lỗ để tường không bị sập.

 

" " " Oa~! " " "

 

Vậy là 2 phòng, nhờ cái lỗ, biến thành 1 phòng lớn.

 

"To quá!", "Bụng của Hiroshi (Crayon Shin-chan?)", "Thế này thì! Mọi người ở cùng nhau rồi ạ!"

 

Rabi cười vui sướng.

 

"Anh hai, cảm ơn anh ạ!"

 

Rabi nhảy phốc lên ngực tôi.

 

Xoa đầu Rabi "Ngoan nào", bọn trẻ khác cũng nhao nhao đòi "Em nữa em nữa".

 

Và thế là, chuyện chia phòng của bọn trẻ đã được quyết định.

 

Ngày mai là chuyển nhà rồi.

 

Có nhân lực, chắc sẽ xong nhanh thôi.

 

---

 

**Lời tác giả:**

 

Cảm ơn mọi người đã vất vả rồi!

 

Xin lỗi, chuyện chuyển nhà của Matilda để lần sau nhé. Tôi nghĩ phải viết trước khi chuyển nhà mới được.

 

Lần tới Matilda-san sẽ đến làm thêm chuyển nhà. Dự định 10 người mà ơ kìa chỉ có mỗi Matilda-san... lại còn "Hãy thuê em đi" là sao? Kiểu thế.

 

Vậy nhé!

 

Hẹn gặp lại!

 

---

 

**39. Matilda-san, đã đến**

 

Cảm ơn mọi người đã luôn ủng hộ!

 

---

 

Ngày hôm sau cuộc họp chia phòng của bọn trẻ.

 

Tập thể dục buổi sáng, cho bọn trẻ ăn sáng xong.

 

Hôm nay là ngày chuyển nhà.

 

Trước giờ thiếu nhân lực nên việc chuyển nhà cứ bị hoãn lại.

 

Nhưng hôm nay, những người làm thêm chuyển nhà do Kane gọi sẽ đến.

 

Có họ giúp thì chuyển nhà sẽ xong ngay thôi.

 

Kane đã chuẩn bị tận 10 người làm thêm.

 

Trong đó có cả Matilda. Cô ấy cũng đến giúp tôi.

 

"Mà 10 người thì chắc ổn thôi. Nhờ nhóm Colette trông bọn trẻ vậy..."

 

Tôi nghĩ thế, nhưng đúng lúc đó.

 

"Warning, Warning."

 

Đang rửa bát ở bếp, Kon tototo chạy lại.

 

"Ni, có biến, Shaker sờ vào Ni." (Teihen kakeru takasa waru ni - Đáy nhân chiều cao chia 2 = Diện tích tam giác. Chơi chữ Taihen - Teihen).

 

Vừa nhảy pyon pyon Kon vừa nói.

 

"Vặn vẹo quá chả hiểu muốn nói gì. Sao thế?"

 

Tôi ngồi xổm xuống, nhìn Kon hỏi.

 

"Người lạ, đến rồi. Biến căng (Taihen)."

 

Yoisho, tôi bế Kon lên.

 

"Không sao đâu. Chắc là người làm thêm chuyển nhà Kane gọi đến đấy."

 

Thế giới này có phân biệt đối xử với thú nhân. Nhưng là người Kane lo liệu. Chắc không chọn người ghét thú nhân đâu.

 

"Cái đó ha, làm thêm ha. Đã từng làm rồi."

 

"Hả, thật á?"

 

"Làm thêm đấm lưng cho Mommy, trình độ sơ cấp (tashinamu teido)."

 

Kon-san, cái đó không phải làm thêm. Chỉ là giúp việc vặt thôi.

 

Tôi bế Kon đi ra sảnh tầng 1 cô nhi viện.

 

Ở cửa ra vào...

 

"Oa ♡ Mấy đứa này, dễ thương quá đi mất~ ♡"

 

Gương mặt quen thuộc đang ngồi xổm trước mặt Rabi và Canis.

 

"Hawawa. Người lạ ạ..."

 

"Chị là ai ạ?"

 

Rabi trốn sau lưng Canis, bám chặt lấy cô bé chó.

 

Canis không sợ hãi, ngước nhìn 【Cô ấy】 hỏi.

 

"Chị là Matilda. Từ hôm nay mong được giúp đỡ nhé."

 

Cô ấy... Matilda mỉm cười nói chuyện với nhóm Canis.

 

"Matilda đến làm gì ạ?"

 

"Chị đến giúp Jiro-san... à ừm, anh trai các em đấy."

 

Thế là "Ồ", nhóm Canis giải tỏa cảnh giác.

 

"Là người quen của anh hai ạ."

 

"Vậy thì không phải người xấu rồi ạ."

 

Ừm ừm, bọn trẻ gật đầu với nhau.

 

"Hey mọi người, dẫn Ni đến rồi đây. Thế là thắng rồi (katsuru)."

 

Kon trên đầu tôi nhảy xuống, chạy đến chỗ nhóm Canis.

 

"Oa ♡ Lần này là bé cáo. Xin chào, bé cáo ♡ Tóc bạc đẹp quá. Đuôi cũng xù xù trông thích ghê."

 

Ngoan nào ngoan nào, Matilda xoa đầu Kon.

 

"Khen đuôi, nhà ngươi sành sỏi đấy (Tsuu). Rất hiểu chuyện."

 

Doya, Kon ưỡn ngực.

 

"Đáp lễ lời khen, đặc biệt cho sờ đuôi đấy."

 

"Được sao? Cảm ơn~ ♡"

 

Nói rồi Kon chĩa đuôi về phía Matilda.

 

"Oa, oa oa, mềm mại quá."

 

"Bộ lông tự hào đấy."

 

Matilda mofumofu sờ cái đuôi đắc ý của Kon.

 

"Kon, hôm nay tớ chưa được sờ đuôi cậu đâu nhé! Cho tớ sờ với ạ."

 

"Ra, Rabi nữa~"

 

Nói rồi Canis và Rabi cùng Matilda mofumofu đuôi Kon.

 

"Đuôi của Kon vẫn tuyệt phẩm như mọi khi ạ... ♡"

 

"Mềm mại mofumofu~... ♡"

 

"Là thế đấy ạ~... ♡"

 

Nihe~, bọn trẻ và Matilda cười. Dù lớn tuổi hơn nhưng trông cứ như đồng trang lứa, kỳ lạ thật.

 

Đang mofumofu thì Kon,

 

"Ni cũng, thử không? Làm một phát (ippon)?"

 

"Không, anh xin kiếu."

 

Thế là Matilda "Ji ji ji ji, Jiro-san!", Pi~n! đứng dậy.

 

Đứng nghiêm, cô ấy ngước nhìn tôi.

 

"Đ, đã lâu không gặp ạ!"

 

Matilda vừa vuốt tóc liên tục vừa mỉm cười.

 

"Ừ, Matilda. Lâu... cũng không hẳn nhỉ."

 

Mới uống rượu mấy hôm trước mà.

 

"Hôm nay cảm ơn em nhé."

 

"? Cảm ơn gì ạ?"

 

"Hả?"

 

Cả hai cùng nghiêng đầu.

 

"Mà thôi. Anh nghe Kane nói rồi."

 

"Kane...?"

 

Matilda bỗng rạng rỡ hẳn lên.

 

"J, Jiro-san... cái đó... vậy là... Em được phép giúp đỡ Jiro-san đúng không ạ?"

 

Matilda nói với giọng phấn khởi.

 

"Ừ, à. Nhờ em nhé Matilda."

 

Tôi đưa tay phải ra.

 

Matilda, không hiểu sao mắt rưng rưng, chùi tay phải vào áo goshi goshi, rồi nắm lấy tay tôi.

 

"Mong anh giúp đỡ ạ Jiro-san ♡"

 

---

 

Chúng tôi vào sảnh tầng 1.

 

Bọn trẻ quấn lấy Matilda đang ngồi trên sofa.

 

"Chị mềm mại quá ạ."

 

"Dưa hấu (suika melon) không thua kém gì Mommy."

 

Kon và Canis ngồi trên đùi Matilda.

 

Dùng đầu nâng bộ ngực của Matilda lên, kui kui.

 

"Xin lỗi, Matilda. Canis, thôi đi."

 

"Không sao đâu ạ, Jiro-san. Em bình thường mà!"

 

"A, thế à..."

 

Ngực Matilda cũng thuộc hàng khủng không thua kém Colette.

 

Mỗi lần bọn trẻ nhúc nhích đầu, ngực lại nảy lên tưng tưng.

 

...Không được. Mắt cứ bị hút vào.

 

"Để anh đi lấy trà."

 

"A, không. Đừng bận tâm ạ."

 

Tôi đi vào bếp, dùng ấm điện (một loại ma pháp gia dụng, đun nước không cần điện) pha trà.

 

Đúng lúc đó.

 

"Jiro-kun."

 

Colette lau bàn ăn xong đi lại chỗ tôi.

 

"Trà... có khách à?"

 

"Ừ. Thì người làm thêm chuyển nhà đến đấy."

 

"Vậy à. ...Sao có mỗi một ly trà? Hình như có 10 người đến mà."

 

"Ừ. Mà giờ mới có mỗi Matilda thôi, chắc lát nữa họ đến."

 

Mắt Colette nheo lại Kyu...

 

"Sao thế?"

 

"...Jiro-kun, vừa nãy bảo Matilda. Phụ nữ à?"

 

"Hả, ừ..."

 

"Hư~m. Hư~m. Hư~m."

 

Colette lại gần, nhìn tôi từ dưới lên.

 

"Dễ thương không?"

 

"Hả, cũng tàm tạm."

 

"Hô. Hê. Hô."

 

Puku, Colette phồng má.

 

"Sao thế."

 

"...Con gái dễ thương ha. Hư~m. Dễ thương hơn em?"

 

Câu hỏi khó trả lời.

 

Matilda có nét dễ thương ngây thơ như thiếu nữ, Colette có vẻ đẹp hoàn hảo. Mỗi người một vẻ.

 

"Phải nói rõ ràng. Ở đây nếu Jiro-kun không trả lời ngay là 'Vợ anh' thì không cho qua đâu nhé!"

 

Colette dang hai tay chặn cửa thông ra ngoài từ bếp.

 

"Cho qua đi." "Không ♡" "Haizz..."

 

Colette 180 tuổi, tính ra tuổi người là 18, nhưng sống lâu hơn tôi nhiều.

 

Thế mà cô ấy đôi khi ghen tuông như trẻ con.

 

"Colette là Số 1."

 

Nghe tôi nói, tai Elf của Colette piku piku piku~ ♡ vẫy vẫy.

 

"Đằng nào anh cũng nói thế với Am và Pixy chứ gì."

 

Pui, Colette quay đi. Nhưng có vẻ vui, tai cứ vẫy suốt nãy giờ.

 

"Không không Colette-san là Số 1 mà."

 

"...Hư~m ♡ Vậy à ♡ Thế thì được ♡ Tha cho anh đấy ♡"

 

Nipa, Colette cười tươi rói, dựa vào người tôi.

 

Bộ ngực mềm mại và đàn hồi ép vào lưng tôi bẹp dí.

 

Colette chu môi đòi hỏi, tôi hôn nhẹ một cái, cô ấy vui vẻ rời ra.

 

"Nào ♡ Phải mang trà cho khách thôi ♡"

 

Cùng Colette đang vui vẻ, chúng tôi từ bếp ra sảnh.

 

Matilda đang bị bọn trẻ vây quanh, nhìn chằm chằm tôi... hay đúng hơn là Colette bên cạnh.

 

"E, Elf..."

 

Matilda môi run run wana wana... nhìn Colette.

 

"Xin chào ♡ Tôi là Colette, nhân viên ở cô nhi viện này. Và là vợ của Jiro-kun ♡"

 

Colette đặt trà lên bàn bên cạnh, mỉm cười.

 

...Tai của Colette không phải tai Bán Elf, mà là tai dài của Elf.

 

Chắc là trong khoảnh khắc từ bếp ra đây, cô ấy đã uống thuốc ma thuật tự chế.

 

Thuốc nước (Potion) thay đổi ngoại hình khi uống. ...Colette vẫn phải uống thuốc này khi gặp người ngoài cô nhi viện.

 

"...A, kia là vợ của Jiro-san... Ghê thật, đẹp quá. Thế này sao thắng nổiii..."

 

Matilda lầm bầm gì đó nhỏ xíu.

 

"...Nhưng mà, không thua đâu. Kane đã đẩy lưng cho mình rồi. Không quay đầu lại nữa."

 

Ừm ừm, Matilda-san gật đầu mạnh mẽ.

 

Matilda đứng dậy, Ba! cúi đầu mạnh.

 

"Xin chào, Colette-san! Em tên là Matilda ạ. Đây là quà gặp mặt ạ. Mọi người cùng ăn nhé ạ!"

 

Nói rồi Matilda đưa hộp bánh bao (manjuu) cho Colette.

 

"Ara lịch sự quá, cảm ơn em nhé ♡ Lát nữa chị sẽ ăn cùng mọi người ♡"

 

Colette mỉm cười.

 

"Ồ, cái này ngon nè."

 

Bánh bao Matilda mang đến là loại tôi thích.

 

"Ehehe ♡ Em nghĩ Jiro-san sẽ thích nên mua đấy ạ! A, tất nhiên nghe nói bọn trẻ cũng thích nên em cũng cân nhắc cả khoản đó rồi ạ!"

 

Colette Piku, đuôi mắt giật giật.

 

"H, hê. Vậy à, Jiro-kun thích bánh bao này ha."

 

"Hả, ừ." "Đúng vậy đấy ạ!"

 

Matilda đứng dậy, lại gần tôi, "Eiya", nắm lấy tay tôi.

 

Bộ ngực không chỉ là 'hơi to' va vào tay tôi bẹp dí.

 

"Matilda? S, sao thế?"

 

Tự nhiên sao thế nhỉ.

 

"...Cố lên Matilda Elf là cái thá gì" cô ấy lầm bầm nhỏ, rồi nói,

 

"Jiro-san và em là chỗ quen biết từ xưa ạ! Em được anh ấy chăm sóc suốt 10 năm từ khi em 8 tuổi cơ! Em biết gần như mọi thứ về Jiro-san ạ!"

 

Fusu, Matilda hừ mũi nói.

 

"V, vậy sao. Nh, nhưng tôi và Jiro-kun cũng là người quen từ xưa đấy nhé. Quen từ lúc Jiro-kun còn bé tí cơ."

 

Colette nắm lấy tay kia, ép bộ ngực lớn của mình vào.

 

Được chạm thế này mới thấy rõ sự khác biệt. Colette mềm mại như tan chảy, Matilda đàn hồi như bóng cao su.

 

"Jiro-kun. Sao lại sướng (dere dere) thế kia hả?"

 

"Jiro-san. Không sao đâu ạ! Cứ sướng nữa đi ạ! Nhìn nữa cũng được ạ!"

 

Gui gui, hai mỹ thiếu nữ cứ ép tay tôi vào ngực mình.

 

Tình huống gì đây...?

 

"Anou, Matilda. Buông tay ra đi. Bọn trẻ đang nhìn kìa."

 

Ji~, nhóm Canis đang nhìn hành động của chúng tôi với vẻ lạ lùng.

 

"A, a a... xin lỗi ạ!"

 

Pa... Matilda buông tay.

 

"Cả Colette nữa." "Vâng ạ..."

 

Colette buông tay vẻ không phục. Yare yare.

 

Mải tranh chấp tốn bao nhiêu thời gian.

 

Phải chuyển sang việc chuyển nhà thôi.

 

"Nhắc mới nhớ Matilda. Những người khác bao giờ đến?"

 

Matilda tròn mắt "Hả?".

 

"Những người khác... là sao ạ?"

 

"Không thì là, người làm thêm chuyển nhà ấy. Anh nghe Kane nói có khoảng 10 người bao gồm cả Matilda mà."

 

Matilda càng ngơ ngác "Hể?".

 

"A, anh đang nói chuyện gì thế ạ...? Làm thêm? 10 người?"

 

Hửửử? Tôi và Matilda cùng nghiêng đầu.

 

Bọn trẻ cũng bắt chước tôi, Hửửử, nghiêng đầu.

 

"Không... Matilda đến giúp chuyển nhà đúng không. Và chuyện làm thêm có 10 người... hả?"

 

"Hả?"

 

Matilda ngạc nhiên thật sự.

 

"Cái này là..."

 

Có vẻ một trong hai bên, đang hiểu lầm gì đó rồi.

 

---

 

**Lời tác giả:**

 

Cảm ơn mọi người đã vất vả rồi!

 

Vậy là Matilda-san đã tham chiến. Rốt cuộc sẽ ra sao đây.

 

Lần tới sẽ bắt đầu công việc chuyển nhà thực sự. Matilda-san làm việc thế nào đây.

 

Vậy nhé!

 

Hẹn gặp lại!

 

---

 

**40. Người tốt, chuyển nhà vèo vèo bằng ma pháp cụ**

 

Cảm ơn mọi người đã luôn ủng hộ!

 

---

 

30 phút sau khi Matilda đến.

 

Nghe chuyện từ cô ấy, có vẻ Matilda đến để xin việc ở cô nhi viện của tôi.

 

Không phải làm thêm theo ngày, mà là muốn được thuê.

 

Là chủ tịch Thương hội Ngân Phượng thuộc Guild Thương mại, lương tháng 1000 vạn Yên (đại loại thế), với tôi việc tăng thêm một nhân viên chẳng vấn đề gì.

 

Cô nhi viện cũng to ra rồi, cô ấy lại không ngại thú nhân. Hơn nữa nhóm Canis và Kon cũng thích cô ấy, nên tôi quyết định thuê Matilda.

 

Nhân tiện hỏi công việc tiếp tân thế nào, cô ấy trả lời tỉnh bơ "Em nghỉ rồi ạ!".

 

Có vẻ cô ấy đã ngưỡng mộ công việc ở cô nhi viện từ lâu.

 

Biết tôi làm cô nhi viện, như gặp được phao cứu sinh, cô ấy đến chỗ chúng tôi.

 

Khi tôi bảo thuê Matilda, cô ấy lẩm bẩm "...Ossha qua cửa ải thứ nhất rồi~" gì đó, rồi nhảy cẫng lên.

 

Gì thế nhỉ? Mà thôi nhân lực tăng lên là tốt rồi.

 

Chuyện đó để sau.

 

Tôi và Matilda đến cô nhi viện tộc Oni cũ.

 

Nhân tiện Colette và Ouka làm việc thường ngày (dọn dẹp giặt giũ), Am giúp các cô con gái Oni trông nom bọn trẻ nhỏ.

 

Các cô con gái Oni chia 3-2 làm việc ở trong và ngoài cô nhi viện.

 

Ở ngoài nghĩa đen là ngoài cô nhi viện. Chuyện này để sau kể kỹ hơn.

 

"Dự tính bị lệch chỉ có hai người... mà, cố gắng vậy."

 

"Vâng! Đượcc rồi, cố lên nào!"

 

Matilda trong trang phục dễ vận động, hừ mũi Fun! đầy khí thế.

 

"Matilda cố gắng cái gì thế ạ?"

 

Canis bám vào lưng Matilda. Có vẻ hoàn toàn mất cảnh giác với cô ấy rồi.

 

"Tất nhiên là, công việc chuyển nhà rồi, Canis-chan ♡"

 

Matilda nhớ tên bọn trẻ ngay lập tức. Cô ấy bảo, 【Em là tiếp tân mà. Do công việc nên gặp rất nhiều người, nhớ tên là kỹ năng bắt buộc đấy ạ】.

 

"Liệu có thật không ta."

 

Nyu, Kon đã ở trên đầu Matilda từ lúc nào.

 

"Thật là sao, Kon-chan?"

 

"Heart (Trái tim) của Ni, Catch Precure?"

 

Kon lại nói mấy câu khó hiểu theo giọng điệu thường ngày.

 

"Nà nà nà, nói gì thế hả! Mồ~, Kon-chan thật là, nói gì thế hả! Mồ~!"

 

Matilda bế Kon lên, ôm chặt "Kyu~".

 

"Paiotsu kaidee (Vòng 1 to quá - đọc ngược Oppai dekai)" Kon nói giọng nghẹt thở mogo mogo.

 

"Thân thiết thế là tốt rồi."

 

"Matilda tai không nhọn cũng không phải tai thú, nhưng dịu dàng nên em thích ạ."

 

Ừm ừm, Canis trên vai gật đầu. Kon bị ép vào ngực Matilda cũng gật đầu lia lịa koku koku.

 

"Vậy à. Mà nhờ em nhé Matilda. Với lại thả Kon ra đi."

 

"Không cần lo lắng. Me đã thoát ra rồi."

 

Nhận ra thì Kon đã thoát khỏi khe ngực Matilda, đang ở trên đầu tôi.

 

"Vẫn nhanh nhẹn như mọi khi ha."

 

"Cô gái vượt núi băng đèo, đến thị trấn của chúng ta đấy." (Yama wo tobi, tani wo koe - Bài hát Ninja Hattori?)

 

Kiran, mắt Kon sáng rực.

 

"Nào đùa thế đủ rồi, chuyển nhà thôi."

 

"Vâng!"

 

Bắt đầu làm việc nên tôi bảo Kon và Canis tránh ra. Hai đứa nhảy xuống "Hyoi", chạy về phía cô nhi viện mới.

 

Nào.

 

Chúng tôi bàn nội dung công việc tại phòng khách cô nhi viện thú nhân cũ.

 

"Cơ bản là chuyển hết đồ ở đây sang cô nhi viện mới. Vất vả đấy nhưng cố lên nhé."

 

"Không sao đâu ạ! Em không thấy vất vả đâu! Em chỉ được cái thể lực tốt thôi ạ!"

 

Nhìn kỹ thì Matilda có khung xương chắc chắn so với phụ nữ.

 

Colette, Am hay Tiền bối thì mảnh mai hơn.

 

Matilda mang lại ấn tượng cô gái thôn quê khỏe mạnh.

 

"Mà cũng không cần nhiều sức thế đâu. Này, dùng cái này đi."

 

Nói rồi tôi đưa cho cô ấy găng tay lao động (Gunte).

 

"Cái này là... găng tay ạ?"

 

Matilda là người dị giới. Chắc chưa thấy găng tay lao động bao giờ.

 

"Đại loại thế. Nó được yểm sức mạnh đặc biệt, nên cầm đồ nặng cũng nhẹ nhàng, tốc độ làm việc cũng tăng. Đeo vào thì không thấy mệt đâu."

 

Găng tay lao động được yểm rất nhiều vô thuộc tính ma pháp như 【Tăng cường cơ bắp Build Up】, 【Tốc độ hóa Haste】.

 

"Tạm thời em cho đồ vào cái thùng này đi."

 

Trong lúc Matilda đeo găng tay, tôi lấy từ Túi Ma thuật (túi yểm 【Chứa đồ vô hạn】) ra một đống đồ Dosa dosa.

 

"Cái này là... hộp giấy ạ?"

 

Tôi lắp một cái, cho Matilda xem.

 

"Đại loại thế. Gọi là Hộp các tông (Danboru), hộp ma thuật nhẹ mà bền."

 

Tôi đưa ra một đống hộp các tông đã ép dẹp.

 

"Tạm thời Matilda cho hết đồ trong tòa nhà này vào hộp các tông này nhé."

 

"Đã rõ. Rồi mang sang trường mới (tòa nhà mới - Shinkousha) là được đúng không ạ."

 

Trường mới à. Ra là vậy, cách gọi đó hay đấy. Lần sau dùng thôi.

 

"Không, không cần đâu. Cứ cho vào hộp các tông là nó tự làm."

 

"?"

 

...Mà giải thích từng chút một thì cho xem thực tế nhanh hơn.

 

Tôi cầm một cái hộp các tông ép dẹp, đi vào phòng trẻ em trường cũ (Kyuukousha).

 

Phối hợp với Matilda, gấp quần áo trong tủ quần áo của bọn trẻ cho vào hộp.

 

"Oa, oa oa, tuyệt quá. Cơ thể cử động nhanh hơn bình thường!"

 

Vô thuộc tính ma pháp 【Tốc độ hóa Haste】. Yểm vào thì chuyển động của người đó sẽ nhanh hơn. Giống như tua nhanh băng video vậy.

 

Trong nháy mắt, quần áo bọn trẻ đã đầy hộp.

 

Đóng nắp lại,

 

"Được rồii, em mang đi nhé!"

 

Matilda định bê hộp các tông đi, thì đúng lúc đó.

 

Suu...

 

Hộp các tông hơi nổi lên.

 

"U, u u u nổi lên kìaaa!?"

 

Phản ứng Nice. Dạo này mọi người quen với vô thuộc tính ma pháp của tôi quá rồi, chả ai ngạc nhiên cả.

 

Phản ứng này mới mẻ ghê.

 

"Cái này... ma pháp... 【Khinh trọng Levitation】 ạ?"

 

"Ồ, quả là Matilda. Không hổ danh từng làm ở Guild mạo hiểm giả."

 

Hehe ♡ Matilda vui sướng nheo mắt. "...Từ giờ ngày nào cũng được Jiro-san khen ♡ Tuyệt vời ông mặt trời ♡"

 

"Hả, gì cơ?"

 

"Không có gì ạ!"

 

Mà thôi kệ.

 

Hộp các tông cứ thế lơ lửng Suu... bay ra khỏi phòng trẻ em.

 

Tôi cùng Matilda đuổi theo sau giải thích.

 

"Hộp các tông đó được yểm ma pháp 【Nhập liệu hành động Programming】."

 

Vô thuộc tính ma pháp 【Nhập liệu hành động Programming】. Ma pháp nhập mệnh lệnh vào vật vô cơ để điều khiển nó.

 

Viết mệnh lệnh di chuyển đến đâu đó, hộp các tông sẽ di chuyển y hệt.

 

Để di chuyển mượt mà, tôi sao chép tổng hợp hộp các tông và 【Khinh trọng Levitation】.

 

Rồi dùng Bút Ma thuật (Bút có thể viết thêm ma pháp 【Nhập liệu hành động】 sau đó), viết 【Chương trình mệnh lệnh hành động】 lên hộp các tông:

 

* Khi đầy hành lý, di chuyển đến 【Phòng có tên】 được viết trên mặt hộp.

* Nếu có hộp các tông khác, chồng lên đó.

* Nếu chồng đủ 3 cái, hạ xuống sàn ngay bên cạnh.

 

Tôi dùng kỹ năng 【Sao chép】 tạo ra hàng loạt hộp các tông có sẵn mệnh lệnh đó.

 

Thế là đỡ tốn công lôi hộp ra rồi viết chương trình từng cái một.

 

Tôi dùng bút ma thuật viết 【Phòng trẻ em 1 2】 và 【Quần áo】 lên hộp các tông đựng quần áo ở phòng trẻ em.

 

Theo mệnh lệnh hành động, hộp các tông tự động rời trường cũ, di chuyển sang trường mới.

 

"...Tuyệt quá."

 

Matilda mở to mắt,

 

"Tuyệt quá tuyệt quá tuyệt quá điiii!"

 

Dang rộng tay, ôm chầm lấy tôi.

 

"...Cái này là bất khả kháng nhé", cô ấy lầm bầm gì đó nhỏ và nhanh, rồi,

 

"Jiro-san tuyệt quá! Anh dùng được kỹ thuật cao siêu thế này từ bao giờ vậy!?"

 

Guni guni, vừa ép bộ ngực lớn vào tay tôi, Matilda vừa hỏi.

 

"A, ừ... Mà, có nhiều chuyện xảy ra lắm."

 

Từ khi giải nghệ đến nay, nhiều chuyện lắm. Không kể hết được.

 

"Nhất định! Kể hết cho em nghe nhé! Em muốn biết mọi thứ về Jiro-san!"

 

"A, ừ. Biết rồi... Lúc nào có thời gian nhé."

 

"Vâng ạ!" Matilda trả lời đầy năng lượng.

 

Ư~m, đây là tuổi trẻ sao. Quả nhiên 18 tuổi. JK (Nữ sinh cấp 3) có khác. Như một khối năng lượng vậy.

 

Dù sao thì tôi cũng đã truyền đạt phương pháp làm việc cho Matilda.

 

Đưa Bút Ma thuật sao chép cho Matilda, chúng tôi chia nhau ra bắt tay vào việc chuyển đồ từ trường cũ sang trường mới.

 

---

 

Việc chuyển hộp các tông sang trường mới tiến hành trôi chảy (sakusaku).

 

Thì cứ nhét đồ vào, viết tên phòng, là nó tự vận chuyển mà. Nhàn quá thể.

 

Chỉ có việc lấy từng cái hộp ra, nhét đồ vào, viết tên lên mặt hộp... là tốn công thôi.

 

Nên tôi mới cần nhân lực, nhưng nhờ có Ma pháp cụ (Găng tay lao động), công việc không tốn quá nhiều thời gian.

 

Nhân tiện trong lúc vận chuyển hộp các tông, tôi cho bọn trẻ chơi ngoài sân.

 

Đang giữa mùa hè.

 

Mới hôm nọ còn mưa dầm dề, nhưng gần đây nắng liên tục.

 

Bọn trẻ chạy nhảy khỏe khoắn ngoài trời.

 

Dù có đưa đồ hiện đại ra, có vẻ chơi ngoài trời vẫn vui hơn.

 

Nhưng nóng thế này, chắc sắp muốn vào 【Cái đó】 rồi ha.

 

Việc chuẩn bị làm 【Cái đó】 cũng đang tiến hành thuận lợi. Đã nhờ 【Bọn họ】, chắc sắp xong rồi.

 

Chuyển nhà xong sẽ công bố cho bọn trẻ.

 

Chuyện đó để sau.

 

Chuyển hết đồ bên cô nhi viện thú nhân, tiếp theo sang cô nhi viện tộc Oni.

 

Tôi và Matilda cũng làm công việc tương tự ở đó.

 

Trong nhà không có nhóm Ichika. Nên chắc không bị giật mình vì Oni đâu.

 

Phòng khi Matilda gặp nhóm Ichika, tôi đã đưa cho họ thuốc nước thay đổi ngoại hình do Colette chế tạo.

 

Mà nhóm Ichika đang ở bên trường mới tập trung chăm sóc trẻ sơ sinh, chắc Matilda không gặp họ đâu.

 

Đồ đạc bên cô nhi viện tộc Oni cũng được đóng thùng sakusaku và gửi sang trường mới.

 

Tôi đưa cho Matilda túi ma thuật chứa đầy hộp các tông, hai người chia nhau ra làm.

 

Một lúc sau, việc đóng đồ bên cô nhi viện tộc Oni cũng kết thúc.

 

Nhân tiện đồ nội thất gia dụng, trừ những món kỷ niệm, tôi quyết định thay mới hết.

 

Những thứ không nhét vừa hộp các tông thì vứt bỏ.

 

Tủ lạnh máy giặt đều làm mới, tạo ra bao nhiêu cái chả được.

 

Xong việc thì cũng đã quá trưa.

 

"Trước khi về trường mới, ăn gì không."

 

Chúng tôi đang ở phòng khách trống trơn của cô nhi viện tộc Oni.

 

Tôi bảo Matilda ngồi xuống ghế, chuẩn bị bữa trưa muộn.

 

"Món gì nhỉ? Pasta được không?"

 

"Kh, không được ạ! Jiro-san, được rồi ạ. Em làm cho ạ! Em giúp ạ!"

 

Nói rồi Matilda đứng dậy Gata! khỏi ghế.

 

Vội vàng định lại gần tôi,

 

Gat! "A đau!" Đền!

 

...Và ngã sấp mặt (Koke) một cách ngoạn mục.

 

"Đau quá~... Đập mũi rồi..."

 

Matilda bò bốn chân, ôm cái mũi đỏ ửng.

 

"Ổn không?"

 

Tôi ngồi xổm xuống, chạm vào mũi Matilda.

 

"Oa, oa oa..."

 

Mặt Matilda đỏ bừng.

 

"Etto etto, xin mời ạ...!"

 

Nói rồi Matilda nhắm tịt mắt ><, chu môi ư~.

 

"Mũi hơi xước rồi."

 

Tôi lấy băng cá nhân yểm Quang ma pháp (Trị liệu) từ túi ma thuật bên hông, dán lên đầu mũi cô ấy.

 

"......"

 

Zu uuuuuuu...n, Matilda mặt tối sầm lẩm bẩm "...Cảm ơn (Zassu)".

 

"Eei, không thua đâu."

 

Fun! Matilda lấy lại khí thế, nhìn tôi bằng đôi mắt to tròn.

 

"Anou, Jiro-san!"

 

Từ tư thế bò bốn chân, Matilda chuyển sang ngồi chính tọa (Seiza).

 

"Anou... anou, là thế này ạ. Khi ở riêng hai người, Jiro-san ạ, em có điều muốn nói ạ!"

 

Dù vấp váp nhưng cô ấy nhìn thẳng vào mắt tôi nói.

 

"Anou... Jiro-san. Em, thực ra từ ngày xưa, em đã... Jiro-san..."

 

Đúng lúc đó.

 

"Ô~, gì thế anh trai. Chuyển nhà có vẻ thuận lợi ha."

 

Cửa ra vào cô nhi viện tộc Oni mở ra, các cô ấy rầm rập đi vào.

 

"Đồ đạc đi hết sạch rồi ha."

 

"Người đóng gói hành lý là anh trai hả? Không lẽ quần lót của tụi em cũng cho vào hộp các tông... Kya ♡"

 

"Kakka. Gì thế anh trai cứ giả vờ không quan tâm, hóa ra hứng thú với đồ lót tụi em ha. Mà, là phụ nữ thì vui lắm đấy ♡"

 

"Nhỉ~ ♡ Icchan ♡"

 

Cô gái to lớn là con gái cả của Ouka, Ichika.

 

Cô gái nhỏ nhắn là con gái thứ, Nitori.

 

Hai cô con gái Oni đã đến cô nhi viện tộc Oni.

 

"Bọn mày, ngốc...!"

 

Tôi nhìn trán họ mà hoảng hốt.

 

Trên trán họ... sừng mọc sừng sững.

 

"Đã đưa thuốc nước rồi mà! Sao không uống hả!"

 

"Không, tại cái đó đắng lắm."

 

"Em uống đắng giỏi nhưng cái đó thì chịu~"

 

Và, tôi nhận ra.

 

"Oa, oa oa oa oa..."

 

Matilda nhìn Ichika và Nitori, mặt sa... tái mét.

 

Chết rồi. Matilda là người bản địa. Biết tộc Oni. Biết tộc Oni bị sợ hãi là quỷ ăn thịt người.

 

"M, Matilda."

 

"Kyuu~......"

 

Nhìn thấy Oni, Matilda cứ thế lảo đảo ngồi bệt xuống, rồi ngất xỉu.

 

---

 

**Lời tác giả:**

 

Cảm ơn mọi người đã vất vả rồi! Cuối cùng Matilda-san cũng gặp Oni. Liệu có ổn không đây. Cố lên Matilda-san!

 

Lần tới sẽ viết về phản ứng của Matilda-san khi gặp Oni, và cô ấy vẫn khăng khăng "Em muốn ở lại đây!". Hỏi tại sao... đại loại thế. Trước đó có thể chèn cảnh mở hộp các tông.

 

Chương 7 sẽ kết thúc trong khoảng 1-2 lần tới. Chuyển nhà hoàn tất và Matilda-san làm cái đó rồi kết thúc, kiểu vậy.

 

Vậy nhé!

 

Hẹn gặp lại!

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!