chương 56 ~ 60
## 56. Tình hình cô nhi viện khi có mèo con
Cảm ơn mọi người đã luôn ủng hộ!
Một ngày sau khi quyết định nuôi chú mèo con Kuro.
Trong cô nhi viện bỗng nhiên dấy lên một cơn sốt mèo.
"Aaaaaaaa~~~~~ ♡ Dễ thương quá đi mất~~~~~ ♡"
Buổi sáng.
Tại sảnh tầng 1. Matilda nhìn mèo con Kuro, vặn vẹo cơ thể vì sự dễ thương này.
Hôm nay trời lại mưa từ sáng. Vì thế bọn trẻ đang đọc truyện tranh hoặc chơi game ở sảnh tầng 1.
Trên đầu của Leia đang ngồi trên ghế sofa, mèo con Kuro đang nằm ở tư thế phục kích.
"Hừm hừm. Đúng không? Kuro dễ thương lắm đó."
Leia ưỡn ngực tự hào.
"Thích thật đấy~ ♡ Dễ thương ghê... Nè, nè, Leia-chan. Cho chị sờ Kuro-chan một chút được không? Đi mà!"
*Bốp*, Matilda chắp tay trước mặt, năn nỉ Long nhân Leia.
Thấy vậy, bọn trẻ xung quanh bỗng dừng lại, nhìn Matilda bằng ánh mắt thương hại.
"A..." "Gà mờ ha..." "Hawawa... Chị Matilda..."
"Sao thế, mọi người?"
Matilda thắc mắc trước thái độ của bọn trẻ.
"Không có gì đâu ạ." "Cái gì cũng phải trải nghiệm. Thất bại cũng là mẹ thành công mà." "Kon-chan nói câu ngầu quá ạ!"
*Gật gật*, chỉ có bọn trẻ là gật đầu với vẻ mặt như đã hiểu rõ mọi chuyện.
"C, cái gì thế nhỉ... Mồ, mọi người nói cho chị biết đi."
"Không, Matilda cứ thất bại một lần cho biết đi ạ."
"Đừng sợ thất bại. Don't be afraid."
*Gút!* Canis và Kon giơ ngón tay cái lên.
"?"
"Được thôi. Kuro, nào, xuống đây một chút."
Bỏ mặc Matilda đang nghiêng đầu thắc mắc, Leia tóm lấy Kuro từ trên đầu mình đặt xuống.
"Mii~..."
Kuro kêu lên vẻ bất mãn. Leia nói "Này Matilda" rồi trao con mèo đen qua.
Matilda cười toe toét đón lấy con mèo.
"Oa~ ♡ Dễ thương quá~ ♡"
"........................Mii!"
Đúng lúc đó. Kuro nhe răng gầm gừ.
Khoảnh khắc tiếp theo, *Phập!* Nó cắn vào mu bàn tay Matilda.
"Á đau."
Matilda bất giác buông tay. Kuro rơi tự do, nhưng trước khi chạm đất, Leia đã dùng đuôi rồng đỡ lấy nó.
"Mii~ ♡"
Kuro thay đổi thái độ ngay lập tức, khéo léo leo dọc theo đuôi Leia lên đỉnh đầu cô bé, rồi thở phào nhẹ nhõm *Hộc...*.
"A, quả nhiên là thế ạ." "Chuyện thường ở huyện ha~... a." "Biệt đội thám hiểm chuyện thường ngày ha."
Canis, Ayane và Kon nhìn Matilda, gật đầu vẻ hiểu biết.
"Hu hu... Tại sao chứ~..."
Matilda mếu máo.
"Ngoan ngoan, không khóc."
"Ch, chị Matilda, không được khóc đâu ạ. Rabi cũng bị y như thế ạ."
Kon leo lên vai cô ấy, dùng đuôi cáo xoa đầu an ủi. Rabi ôm lấy eo Matilda nói lời động viên.
"Đứa bé đó ấy mà~... a. Tính tình hơi... khó chiều một tí~... a."
"Thế hả?"
Nghe Ayane nói, tất cả bọn trẻ đều gật đầu *bụp bụp*.
"Ngoài Leia ra thì nó chả thân với ai đâu ạ."
"Thật sao?"
Nghe Canis nói, bọn trẻ lại gật đầu lia lịa.
"Mii~ ♡"
Nhìn sang thì thấy Kuro đã trườn lên vai Leia, đang cọ má vào cái má phúng phính của cô bé.
"Này, ghê quá, dừng lại đi. Mồ, lưỡi của em ráp lắm, đau đấy ♡"
*Liếm liếm*, Kuro liếm má Leia. Quả thực thái độ với Leia và thái độ khi Matilda định chạm vào lúc nãy khác nhau một trời một vực.
"Tại sao nó chỉ quấn mỗi Leia-chan nhỉ?" Matilda thắc mắc.
"Ai biết?" Tất cả bọn trẻ đều nghiêng đầu.
"Nhưng mà... mọi người thấy thế là ổn sao? Nó chỉ thân với mỗi Leia-chan thôi mà?"
Matilda hỏi những đứa trẻ khác ngoài Leia.
Thế là...
" " " Ổn ạ~! " " "
Bọn trẻ gật đầu với vẻ mặt hớn hở.
"Cái tính cách hơi đanh đá đó dễ thương vãi chưởng ạ!"
"Bình thường thì lạnh lùng (tsun tsun), nhưng trước mặt Leia lại nũng nịu (dere), cái kiểu Tsundere đó tuyệt lắm."
"Eto, eto, tuy không cho sờ lắm nhưng mà chỉ cần nhìn thôi đã thấy dễ thương rồi ạ!"
Có vẻ bọn trẻ rất thích cái tính cách hơi "chảnh" đó của con mèo.
"Nói mới thấy... đúng thật. Đúng như mọi người nói!"
Matilda cũng cùng ý kiến với bọn trẻ. V, vậy sao... Tôi thì chịu, không hiểu nổi.
Đây là sự khác biệt về gu thẩm mỹ giữa nam và nữ sao...?
"Leia, Leia, cho tớ bế cái coi ạ!"
Canis nhảy cẫng lên, nài nỉ Leia.
"Canis, nhà ngươi hôm nay lại muốn khiêu chiến sao?"
"L, lại bị cào nữa đấy ạ~. Nguy hiểm lắm~."
Kon mở to mắt, còn Rabi thì nhắm tịt mắt lại ><.
"Đương nhiên rồi ạ! Có bao nhiêu lần tớ cũng sẽ khiêu chiến! Ạ!"
Thấy dáng vẻ quả cảm của Canis, bọn trẻ thốt lên trầm trồ "Oa~".
"Quả không hổ danh Canis. Thủ lĩnh của chúng ta."
"Canis-chan ngầu quá đi ạ!"
"Cái đó gọi là dũng mãnh quả cảm ha~... a."
"Này, đừng có làm mấy trò nguy hiểm thế chứ Canis. Lại bị cào nát mặt thì làm thế nào hả."
Chỉ có cô em Oni là định ngăn Canis lại.
"Không sao đâu, ạ! Vết thương chả là cái đinh gì ạ! Leia."
"Rồi rồi. Kuro, này, bạn ấy muốn sờ em đấy."
Leia nhấc Kuro đang ở trên đầu mình lên.
"Mii! Mii!"
Kuro vùng vẫy chân tay, cất tiếng phản đối. Có vẻ nó rất thích vị trí đó của Leia. Và có vẻ nó không muốn ai ngoài Leia bế.
"Canis-chan, cố lên ạ!"
"Dũng tư của nhà ngươi, Me sẽ dùng đôi mắt này chứng kiến tận cùng."
Bọn trẻ nín thở theo dõi động thái của Canis.
Canis nhận lấy Kuro từ Leia. Định cứ thế ôm vào lòng nhưng...
"Mii!!!"
*Soạt soạt soạt!* Kuro cào vào mu bàn tay Canis.
"Á đau!"
Kuro rơi *bộp* xuống khỏi tay Canis.
"Ca, Canis-chan. Cậu có sao không ạ?"
*Bịch bịch bịch*, bọn trẻ xúm lại quanh Canis. Tôi cũng lại gần cô bé chó để trị thương.
"Chết tiệt. Vẫn chưa cho sờ ạ."
Canis cười nhe răng nói. Không hề có biểu cảm buồn bã. Cô bé nở nụ cười ngầu lòi như một kẻ thách thức những điều không thể.
"Nhưng mà nhất định tớ sẽ bế được cho mà xem ạ!"
*Gút*... Canis nắm chặt nắm đấm.
"Canis-chan ngầu quá ạ!"
"Quả nhiên Canis là thủ lĩnh của bọn Me. Thản nhiên làm được những điều bọn Me không thể."
"Chỗ đó thật tê tái, thật đáng ngưỡng mộ ha~... ê." (JoJo reference)
"Hả, nhà ngươi gọi ta à?"
"Dạo này tớ đang học chữ với Rabi-chan đấy~... a."
Bọn trẻ nhao nhao khen ngợi Canis. Trong lúc đó, Kuro với vẻ mặt "không liên quan đến tôi", lại leo lên đầu Leia ngồi.
"Em cho nhóm Canis sờ một chút cũng được mà?"
"Mii~ ♡"
Lắc đầu như muốn nói "Không chịu đâu", sau đó Kuro cọ má vào đầu Leia.
" " " Thích thật đấy " " "
Bọn trẻ nhìn Leia đầy ghen tị.
"Bọn cậu cũng sẽ sớm thân thiết được thôi."
"Vâng vâng, làm thế nào để thân thiết được ạ?"
Rabi nhảy cẫng lên hỏi Leia.
"Mà Leia, mày làm thế nào để thân được với Kuro thế ạ?"
" " " Đúng ha " " "
Bọn trẻ gật đầu.
"Hưm, không biết nữa!"
*Nikaa*, Leia cười rạng rỡ và lắc đầu.
"Tóm lại điều duy nhất Leia có thể nói là, từ giờ hãy đối xử tốt với Kuro nhé!"
Leia nhấc Kuro từ trên đầu xuống, đưa ra trước mặt mọi người.
"Nào, cả em cũng nói đi. Hãy đối xử tốt với tôi nhé."
"Mii~..."
"Không phải là Ehh~... đâu nhé. Mồ, chẳng phải em ghét cô đơn sao?"
Nhìn Leia nói chuyện thân thiết với Kuro, bọn trẻ ngậm ngón tay nhìn đầy thèm thuồng.
"Tớ không bỏ cuộc đâu! Các cậu cũng thế đúng không!"
"Đương nhiên rồi (Mochinoron) with Lee."
"Rabi cũng sẽ trở nên thân thiết với Kuro-chan giống như Leia-chan ạ!"
"A, tui thì sao cũng được mà... cơ mà nói thế chứ~... ư. Vừa nãy chẳng phải bà đã thó cá khô (niboshi) trong bếp sao~... a?"
"I, im đi!"
Nghe Canis nói, bọn trẻ gật đầu lia lịa.
Có vẻ như Kuro và bọn trẻ sẽ hòa hợp tốt thôi.
---
Vài giờ sau.
Sau khi cho bọn trẻ ngủ trưa, tôi quay lại tầng 1, thấy mẹ Oni, Ouka đang ở sảnh.
"Mii~"
Mèo con Kuro đang nằm sấp ngáp dài trên ghế sofa.
Ouka ngồi xổm trước mặt mèo con, ngắm nhìn nó.
"...Nyaa."
Và rồi, trước mặt mèo con, Ouka thốt ra từ đó.
"Mii. Mii."
"...Nyaa, nyaa."
"Mii. Mii. Mii."
"...Nyaa, nya nyan, nyaa."
Ouka đang... nói chuyện? Với mèo con.
Trông có vẻ hơi vui. Ouka đang cười.
Một mỹ nữ nhìn như quý bà trưởng thành (jukujo) lại đang "nyan nyan" bằng tiếng mèo với một con mèo, cảm giác như đang bắt cô ấy làm chuyện gì đó không đứng đắn vậy, trông gợi cảm thật (eroi).
Ouka "nyan nyan" một lúc, rồi như nhớ ra điều gì, lấy thứ gì đó từ trong ngực áo ra.
"...Cá khô, ăn không nào nyaa~?"
Ouka đưa con cá khô ra trước mặt Kuro.
"Mii~"
Kuro ngoảnh mặt đi chỗ khác *hứ*.
"...Không cần sao, nyaa~?"
*Xìu*, Ouka rũ vai xuống.
".......... Mii."
*Soạt*... Mèo con vẫn ngoảnh mặt đi, chỉ thò mỗi chân phải ra.
"...Ăn, hả nyaa~?"
Đặt con cá khô trước mặt mèo con. Thế là Kuro *tsu tsu*... vươn tay ra, *zuri zuri* kéo con cá khô về phía mình.
Kuro ăn con cá khô như gà mổ thóc.
Ouka mỉm cười nhìn cảnh đó.
"...Ngon không, nyaa~?"
"Mii."
"...Tàm tạm thôi hả, nyaa~?"
"Mii."
Cứ như đang đối thoại mà lại chẳng ra đối thoại.
"...Kuro-chan, dễ thương quá đi nyaa~ ♡ Dễ thương, dễ thương lắm đó nyaa~ ♡"
Dù vậy Ouka vẫn có vẻ rất vui. Cô ấy đang hát bài tự sáng tác. Cứ nyan nyan nghe cũng dễ thương phết.
"Mii."
Mèo con ăn xong cá khô. *Soạt*... đứng dậy, như thể không còn việc gì nữa, bỏ đi ngay trước mặt Ouka.
"...A." "A."
Mèo con đi lên tầng 2. Ánh mắt tôi và Ouka chạm nhau.
"............"
Mặt Ouka đỏ bừng lên trong nháy mắt.
"...Ji, Jiro-san."
*Awa awa*, môi Ouka run rẩy.
"...C, cái đó. ...C, cái này là. ...Cái này, không phải đâu ạ."
Ouka đỏ mặt đến tận mang tai, lắc đầu quầy quậy. Bộ ngực cũng chuyển động theo một cách "dynamic" (dữ dội).
Chắc Ouka nghĩ là tôi đã nhìn thấy cảnh cô ấy "nyaa nyaa" lúc nãy.
Nên trả lời là không thấy không nhỉ. Nói thật thì tội nghiệp quá.
Sau một hồi phân vân,
"Đ, đừng bận tâm. Trông dễ thương cực kỳ luôn."
"..................A, u."
Ouka má đỏ như sắp bốc khói, *Đạt!* chạy biến khỏi chỗ đó.
Cô ấy chạy lên cầu thang phía Tây, trở về phòng mình ở khu Tây tầng 2.
".......... Tiêu rồi."
Đáng lẽ nên giả vờ như không thấy.
Tôi định đi xin lỗi Ouka nên bước lên cầu thang phía Tây.
Đúng lúc đó.
"Kakkakka! Iya~, mẹ tụi mình, dễ thương ghê ha."
"Thật đó~ ♡ Không thể tin là người đã sinh 5 con, cảm giác ngây thơ ghê~ ♡"
Từ hành lang cầu nối tầng 2, vang lên giọng nói quen thuộc của mấy cô gái.
Ở đó có con gái Ouka là Ichika và Nitori. Họ đang dựa người vào lan can nhìn xuống tầng 1.
Cô gái cao ráo tóc dài là con cả Ichika.
Cô bé loli ngực bự tóc ngắn là con thứ Nitori.
Tôi vừa lên cầu thang vừa nói với họ.
"Mấy đứa nhìn thấy hết rồi hả."
"N. Thấy rõ mồn một luôn."
"Mẹ nyan nyan trông dễ thương ha~ ♡"
Cười khúc khích, cười nham hiểm, mấy cô con gái Oni cười.
"Mẹ vẫn còn ngon chán ha. Đeo tai mèo lên giường rồi kêu nyan nyan thì anh trai chắc chắn sẽ lao vào mẹ như một con thú hoang cho mà xem."
"Nguy hiểm quá đi~. Cảm giác sẽ nyan nyan từ sáng đến tối luôn. Chỉ toàn nyan nyan thôi~. Kya~ ♡"
Lũ trẻ này có vẻ không coi mẹ là mẹ lắm. Cảm giác như bạn cùng trang lứa.
"...N, nói linh tinh cái gì thế hả! Mồ! Mồ!"
Có vẻ Ouka đã nghe thấy. Cô ấy thò mặt ra khỏi cửa một chút, đỏ bừng mặt nói.
"Mẹ, để tụi con chuẩn bị tai mèo cho nha?"
"Chuẩn bị cả đuôi mèo nhét vào mông nữa nha~?"
"...H, hai đứa tí nữa bị mẹ thuyết giáo đấy nhé. Mồ."
*Rầm*, Ouka trốn tiệt vào phòng mình.
"Mấy đứa trêu mẹ cũng vừa vừa phai phải thôi."
Bắt đầu sống chung với tộc Oni cũng được khoảng 2 tháng. Tôi cũng đã hiểu là bọn trẻ này không có ác ý gì.
"Không cần anh nói tụi này cũng biết."
"Tí nữa tụi em xin lỗi mẹ sau~."
Nói rồi, nhóm Ichika đi về phía trước phòng mẹ.
"Mẹ ơi xin lỗi nha-", "Xin lỗi vì trêu mẹ nha~"
"...Hai đứa, có kiểm điểm chưa đấy?"
*Cạch*, Ouka mở cửa, thò nửa mặt ra.
"Có chứ có chứ", "Có chứ có chứ~", "...Mồ, có kiểm điểm gì đâu. Thật tình mấy đứa này."
"Quả không hổ danh mẹ. Hiểu rõ tụi con ghê ha."
"A, nhưng tụi con kiểm điểm thật mà. Lần sau sẽ nương tay hơn~ ♡"
*Kya kya*, mấy mẹ con Oni vui vẻ với nhau. Trong lúc tôi nhìn cảnh đó, con mèo đen *pote pote*... đi xuống cầu thang.
Bản thân vừa gây ra cơn bão tố mà cứ như thể không liên quan gì đến mình vậy.
---
Đêm đó.
Sau khi ăn cơm và tắm rửa, tôi cho bọn trẻ đi ngủ.
Tại phòng trẻ em tầng 2, bọn trẻ đang tập trung ở giường của Leia.
"Leia, trước khi ngủ cho tớ nắn (punipuni) một cái đi ạ!"
"Nmo~, hết cách với mấy cậu thật."
Leia hạ Kuro đang ngồi trên đầu xuống.
"Mii~?"
"Mọi người muốn sờ em đấy. Nào, đây là cơ hội làm bạn với mọi người đấy."
"Mii..."
"Không phải là không cần đâu nhé. Nào, mọi người sờ đi này!"
Oa-! Bọn trẻ ùa vào Kuro.
Leia đặt Kuro nằm ngửa, cầm lấy tay nó để lộ đệm thịt ra cho dễ sờ.
"Tớ đầu tiên ạ!" "Này này Me mới là đầu tiên chứ." "R, Rabi cũng muốn sờ ạ!"
Trong lúc mọi người tranh cãi ồn ào,
"Akane-chan này~... a. Leia-chan đang giữ rồi, sờ thử xem~... a."
"O, ờ... Oa ♡ Sướng vãi. Mềm mềm (puni puni) quá."
"Tốt quá ha~... a."
Chị em Oni đã nhanh tay sờ vào đệm thịt mèo trước. Cô chị và cô em Oni đang sờ vào phần đệm thịt màu hồng.
"A-! Ăn gian-!" "Dám đi đường tắt, gan to đấy." "Rabi cũng muốn sờ-!"
Oa-, bọn trẻ lại ùa vào Kuro. Tất cả đều chọt *puni puni* vào đệm thịt của Kuro.
"Mii~..."
"Chịu khó tí đi. Em muốn có thêm bạn mà."
"Mii~..."
Leia nói chuyện với Kuro như người bảo hộ. Kuro có vẻ miễn cưỡng để bọn trẻ sờ mó.
Mặt khác, bọn trẻ thì vô cùng mãn nguyện với đệm thịt mềm mại của mèo đen.
"Puni puni~ ♡" "Sự chữa lành ngang ngửa với đuôi của Me... ♡" "Hau, mềm quá đi ạ~ ♡"
*Hohe~* ♡ Bọn trẻ nở nụ cười mềm nhũn.
"Mặt mọi người trông y hệt chị hai..."
"Kiểu như thế này hả~... a? Hohe~... ê ♡"
Khi bọn trẻ đã thỏa mãn với việc sờ mèo, tôi cất tiếng.
"Nào, sắp đến giờ ngủ rồi."
" " " Vâng......... ạ " " "
Tất cả trả lời với giọng buồn ngủ.
Rời khỏi giường Leia, ai về giường nấy.
"Ngày mai nhất định tớ sẽ bế được cậu... ạ..."
Chui vào chăn, Canis nhắm mắt lại.
"Fuaa~... Me không thua đâu. Sẽ chứng minh cái đuôi này ưu việt hơn đệm thịt... fuaa......"
Kon trùm chăn, ôm lấy đuôi mình, cuộn tròn lại ngủ.
"Kuu-... Kuu-..."
Rabi vừa chui vào là ngủ luôn.
"Ch, chị hai~... Hôm nay cũng ngủ chung..."
"Ừm, được mà~... a. Lại đây~... ê."
Em gái Oni sang giường chị. Chị nằm dịch sang một bên, Akane nằm xuống đó, nhắm mắt với vẻ mặt an tâm *ho...*.
Xác nhận tất cả đã vào giường, tôi tắt điện.
"Goo-... Gaa-..."
Leia cũng đã ngủ từ lúc nào. Kuro cuộn tròn ngủ trên người cô bé. Nhắc mới nhớ, mèo có vẻ thích ngủ kiểu đó. Am cũng hay nằm tư thế đó.
"Chúc ngủ ngon, các con."
Tôi chào bọn trẻ rồi rời khỏi phòng.
---
**Lời tác giả:**
Cảm ơn mọi người đã vất vả! Đó là tình hình của mọi người trong cô nhi viện.
Arc Mèo con tôi định viết thêm khoảng 2 chap nữa rồi đóng lại. Chỉ là dự định nên có thể thay đổi. Chắc sẽ giải quyết hint tại sao nó chỉ thân với mỗi Leia rồi kết thúc.
Hẹn gặp lại,
---
## 57. Mèo con, biến hình lộ nguyên hình
Cảm ơn mọi người đã luôn ủng hộ!
Một buổi chiều nọ, khoảng một tuần sau khi bắt đầu nuôi mèo con Kuro.
Hôm nay trời cũng mưa từ sáng.
"Mưa-..."
"Tension (tâm trạng) tụt dốc không phanh-..."
"Hau... lại nữa ạ..."
Bọn trẻ ăn trưa xong, lê bước chân nặng nề rời khỏi nhà ăn.
Tôi và Colette dọn dẹp nhà ăn.
Trong bếp, tôi đứng cùng vợ Elf rửa những chiếc đĩa bẩn.
Vặn vòi nước, dùng miếng bọt biển lướt qua bề mặt đĩa. Thế là cái đĩa tự động trôi sạch xà phòng, ráo nước, và bay về chạn bát.
Cái đĩa tự động di chuyển như vậy là do bát đĩa được yểm ma pháp [Chương trình nhập liệu hành động].
Vô thuộc tính ma pháp [Chương trình nhập liệu hành động]. Đây là ma pháp làm di chuyển vật vô tri.
Có thể đặt điều kiện khi di chuyển. Có thể viết [Chương trình mệnh lệnh hành động] kiểu như vỗ tay thì quả bóng sẽ lăn.
Trên cái đĩa được viết chương trình với điều kiện kích hoạt (trigger) là [Bề mặt bị miếng bọt biển lướt qua] thì [Rửa sạch xà phòng, làm ráo nước, trở về chạn bát].
"Bọn trẻ... mặt đứa nào cũng u ám nhỉ."
"Đúng ha..."
Tôi và Colette chia nhau rửa đống bát đĩa khổng lồ.
Vẻ mặt nhóm Canis rõ ràng là rất u ám.
"Không ngờ mưa kéo dài thế này."
Mùa hè đã hoàn toàn kết thúc, sắp sửa vào mùa thu chính thức.
Mưa kéo dài từ đầu tháng, giờ đã là cuối tháng.
Người ta nói lúc giao mùa hay có mưa, nhưng không ngờ mưa lại dài đến mức này.
"Nhờ có Kuro đến mà sự bất mãn của bọn trẻ đã được giải tỏa phần nào, nhưng mà..."
"Dù vậy thì cũng đến giới hạn rồi ha..."
Trước khi Kuro đến, bọn trẻ đã tích tụ khá nhiều sự ức chế (frustration).
Đặc biệt là đám Outdoor (thích hoạt động ngoài trời) khá là chán nản với tình trạng không được ra ngoài này.
Thú thật nếu Kuro không đến, chắc khối khí dồn nén đó đã nổ tung rồi. Nhưng mà, dù vậy thì... vẫn là.
Cái gì cũng có giới hạn.
"Hôm nay rõ ràng đã làm món mì Somen mà mọi người đều thích... thế mà trông chẳng vui vẻ gì cả."
Mọi khi bọn trẻ ăn *churu churu* ngon lành, nhưng hôm nay đứa nào cũng ủ rũ.
Và bọn trẻ vốn ăn rất nhiều cơm, nay cũng chả có hứng ăn uống.
Làm rất nhiều mì Somen. Mọi khi bát sạch trơn, hôm nay thừa lại khá nhiều.
"Làm sao bây giờ..."
"Cần phải có cơ sở vận động trong nhà thôi, cái này là..."
Tạm thời thì cũng có phương án xây dựng. Cũng có cách làm, và thực tế là đã nhờ nhóm thợ mộc (Ngân Phượng Chùy) rồi.
Chỉ là để hoàn thành công trình thì vẫn còn tốn nhiều thời gian.
"Tóm lại bây giờ không làm gì được với cơn mưa này. Những gì làm được là chú ý chăm sóc vấn đề stress thôi."
"Đúng ha. Mưa, không tạnh được sao ta..."
Colette với khuôn mặt u sầu.
Đúng lúc đó.
"Mii~"
Tiếng mèo kêu từ đâu đó vọng lại.
"Ara?"
Dưới chân Colette là mèo đen Kuro.
"Kuro-chan. Sao thế?"
Colette ngồi xổm xuống hỏi con mèo.
"Mii. Mii. Mii."
*Soạt soạt*... nó cào vào chân Colette.
"Hưm? Đói bụng hả?"
Như để khẳng định lời Colette, Kuro gật đầu *bụp*.
"Đợi một chút nhé. Chắc vẫn còn cá ngừ (tuna) thừa lúc trưa đấy."
Nói rồi Colette lấy một ít cá ngừ vun đầy lên chiếc đĩa nhỏ, đặt xuống chân.
"Mii."
*Hagu hagu hagu!* Kuro ăn ngấu nghiến chỗ cá ngừ.
"............"
Tôi cảm thấy có gì đó sai sai ở đây.
"Sao nào? Ngon không?"
"Mii."
Cơ thể nhỏ bé của Kuro, chẳng biết chứa vào đâu mà ăn hết lượng cá ngừ lớn đến thế.
"Dễ thương quá ♡ Mèo con đúng là dễ thương thật ha~ ♡"
"...Phải rồi, là cái đó."
Tôi nhận ra chân tướng của sự sai sai.
"Cái gì?"
Vừa đúng lúc Kuro ăn xong. *Phui*... ngoảnh mặt đi, không nói một lời cảm ơn nào, cứ thế đi ra khỏi bếp.
"Này, Colette."
"Hửm? Gì thế Jiro-kun."
Colette cầm chiếc đĩa trống không, đứng dậy, tráng qua nước.
"Kuro ấy mà... là mèo con, mèo sơ sinh đúng không."
Tôi không rõ lắm về tuổi mèo, nhưng cơ thể Kuro rõ ràng không phải mèo trưởng thành. Nhỏ xíu như mèo con mới đẻ.
"Đúng rồi. Mèo con dễ thương~ ♡"
"...Nhưng mà, nếu thế thì chẳng phải lạ sao?"
"Lạ? Cái gì?"
"Không... Trẻ sơ sinh mới đẻ ấy, sao mà ăn cơm (đồ ăn dặm/thịt cá) được chứ?"
Tôi nhìn chiếc đĩa trống không và nói.
"? Kể cả sơ sinh nếu đói thì cũng ăn cơm chứ."
"Dù vậy thì ban đầu phải là sữa chứ. Đã mọc răng đâu."
Thế mà lúc nãy Kuro ăn cá ngừ ngấu nghiến. Hơn nữa lúc mới đến đây cũng thế.
Nhóm Canis đã cho nó ăn cơm bình thường chứ không phải sữa. Tuần trước, Ouka còn cho con mèo con đó ăn cá khô. Kì lạ thật đấy.
Mèo là động vật có vú. Lúc mới sinh, để dễ bú sữa mẹ, chắc chắn là chưa mọc răng...
"Nhắc mới nhớ... lạ thật. Có răng mà ha."
"Đúng thế. Matilda và Canis đều bị con mèo đó cắn."
Nếu giả định con mèo con đó mới sinh được vài tháng, thì tất cả đều là hiện tượng không thể xảy ra.
"...Jiro-kun."
Tai Elf của Colette rũ xuống lo lắng. Tôi ôm vợ vào lòng, xoa đầu để cô ấy an tâm.
"Để anh đi xem tình hình chút."
Tôi để Colette ở lại, rời khỏi bếp.
---
Tôi đến sảnh tầng 1.
Trên ghế sofa, bọn trẻ nằm la liệt.
"A... Anh hai..."
*Pata*... Rabi chỉ hơi nhấc cái tai cụp lên một chút.
Thực sự rất uể oải. Chị em Oni cũng tình trạng tương tự.
Nhóm Indoor (thích ở trong nhà) nói là vậy nhưng không được ra ngoài cũng là stress đối với họ.
"Em cũng... giới hạn rồi ạ..."
"Me cũng chịu hết nổi cái này rồi..."
Nhóm Outdoor thì khỏi phải nói. Lông lá mất đi độ bóng, tai và đuôi đều rũ xuống.
"Anh hai, em muốn chơi ở ngoài... ạ..."
*Pote*, Canis lăn khỏi ghế sofa, ngồi dậy, đi đến bên cạnh tôi.
"Buổi tối muốn tổ chức đại hội thể thao ở nghĩa địa." (Gegege no Kitaro reference)
"Buổi tối chắc cũng mưa nên không được đâu."
"Cái gì cơ-"
*Gaku*... Kon rũ vai xuống.
"............"
Trong đám trẻ đang uể oải trên ghế sofa, có Leia.
Tôi xoa đầu Kon và Canis, định rời khỏi chỗ đó.
Nhưng *surun*, hai đứa leo lên vai tôi, nên tôi cứ thế đi đến chỗ Leia.
"Leia."
"............"
Long nhân Leia đang nằm sấp trên ghế sofa.
Cái đuôi rồng *bộp bộp bộp* đập vào ghế sofa vẻ bực bội.
"Mii~ ♡ Mii~ ♡"
Bên cạnh mặt Leia là Kuro. *Suri suri*... đang cọ má vào cô bé.
"Đi chỗ khác đi."
Leia lấy tay gạt Kuro ra vẻ phiền phức. Nhưng Kuro chẳng bận tâm, cứ quấn lấy người chủ nhân.
"Tránh ra." "Mii~ ♡" "Xê ra." "Mii mii~ ♡"
Giọng Leia ngày càng pha lẫn sự bực dọc. Mèo chắc không hiểu được sự tinh tế trong lòng người đâu nhỉ.
Cuối cùng...
"Mồ---------!!!!!"
Leia *Gabari!* bật dậy.
"Ồn ào quá đấy!"
*Basa!* Leia dang rộng đôi cánh. Cứ thế *byu!* bay vút lên.
"A----!!! Mồ! Ghét mưa ghét mưa ghét mưa-----!!!!"
*Byun byun byun!* Leia bay loạn xạ khắp không gian thông tầng trên lầu 2.
"M, mii~..."
Kuro lo lắng ngước nhìn Long nhân đang bay lượn. Có vẻ nó nghĩ là mình đã làm phật ý Leia... hay gì đó.
"Mồ! Mồ! Ghét nhất luôn!!"
"............!"
Nói rồi, Leia *byun!* bay tọt vào phòng trẻ em tầng 2.
"Em cũng không phải không hiểu cảm giác của Leia đâu ạ."
Canis phồng má nói.
"Mưa suốt chán vãi ạ. Không chịu nổi nữa rồi ạ."
"Me cũng đến giới hạn chịu đựng rồi."
"Rabi cũng..."
Haa... sau tiếng thở dài nặng nề, mọi người rời khỏi sảnh tầng 1, trở về phòng mình trên tầng 2.
"............"
Sau đó, chỉ còn lại mình Kuro ở đó.
"Mii~..."
Kuro *shun*... rũ vai xuống vẻ thất vọng.
"Sao thế, Kuro?"
Tôi ngồi xổm xuống bên cạnh Kuro hỏi.
Chà có hỏi thì mèo vẫn là mèo (có thể không phải). Chắc không hiểu tiếng người, và cũng không truyền đạt được.
Hơn nữa con này là sự tồn tại khá cô độc. Định chạm vào là lại bị cào *soạt*... rồi đi đâu mất cho xem.
"............"
Kuro lảo đảo đi lại gần tôi, dính chặt *pitari*.
"N, này này sao thế...?"
"Mii~..."
Có vẻ như nó hoàn toàn suy sụp rồi. Tôi suy nghĩ một chút, luồn tay xuống nách Kuro nhấc lên.
Kuro không phản kháng. *Guttari*... rũ rượi, để mặc tôi làm gì thì làm.
Tôi bế Kuro lên, ngồi xuống ghế sofa.
Đặt Kuro lên đùi, xoa đầu con mèo này.
"Sao thế hả? Sao lại suy sụp thế?"
"Mii~..."
Tình trạng trở nên lạ lùng là từ sau khi Leia bùng nổ bất mãn và bay lên trời.
"Mii~..."
*Hafuu*, Kuro thở dài.
"Có chuyện gì à? Chẳng lẽ..."
Tôi bận tâm đến câu nói lúc nãy của Leia.
-- Mồ! Mồ! Ghét nhất luôn!!
Con này trở nên lạ lùng sau khi nghe câu đó của Leia.
"Này nhé, Kuro. Leia ấy mà, lúc nãy bảo ghét mày đúng không?"
"!"
Lập tức đuôi mèo dựng đứng *pi~n*.
"Cái đó chắc là ghét mưa đấy."
Đuôi Kuro *funyan*, rũ xuống.
"Mii~?"
Thật không... con mèo đen ngước nhìn tôi với vẻ mặt bất an.
"Ừ, đúng đấy. Leia bảo ghét mưa đấy. Mưa lâu thế này không ra ngoài được, nên bất mãn bùng nổ thôi..."
"Mii~..."
Kuro *hoo*... thở ra. Cứ như thể nó nghe hiểu lời tôi nói, truyền đạt được vậy.
"Nên không phải nó bảo ghét mày đ..." chưa kịp nói hết câu "đâu".
*Hyoi*, Kuro nhảy xuống khỏi đùi tôi.
*Tokotoko*... lại gần cửa sổ sảnh, *soạt soạt*... Kuro cào vào cửa kính.
"Mii."
"Sao thế?"
"Mii!"
*Soạt soạt, soạt soạt soạt*, Kuro cào liên tục vào cửa kính.
"Chẳng lẽ muốn mở cửa sổ sao?"
"Mii!"
Như muốn nói "Đúng thế", Kuro gật đầu.
"Thì được thôi nhưng làm gì..."
Tôi mở cửa sổ *garari*. *Byoo byoo*, mưa gió tạt vào từ cửa sổ.
"Mii!"
*Pyon*, Kuro nhảy khỏi cửa sổ, với tốc độ kinh khủng, lao ra giữa sân sau.
"Kuro! Đi đâu đấy!"
Phát huy sự nhanh nhẹn, Kuro loáng cái đã biến mất.
Tôi đuổi theo sau Kuro.
Kuro đứng giữa sân sau, dừng lại *pitari*..., rồi ngước nhìn lên trời.
"Mii~..."
"Này Kuro. Ướt hết bây giờ. Vào trong đi."
Thế rồi...
"Gừ...~..."
Tiếng của Kuro thay đổi. Lúc nãy còn là giọng cao vút như mèo con. Nhưng giờ thì,
"Gừừừừư...~.... Gừừừừừư...~...."
Âm thanh trầm, nặng, vang vọng từ trong bụng.
[Gừừừừừ... ! Gàoooooo... !!]
Đúng lúc đó.
Đôi mắt hai màu của Kuro. Con mắt màu cam, *Bou!* đột nhiên bùng cháy.
"C, cái gì thế!?"
Từ mắt Kuro, lửa tuôn ra xối xả.
Tôi lùi lại giữ khoảng cách với Kuro để không bị lửa bén vào.
[Gàoooooo!! Aaaaaaa!!!]
Ngọn lửa tuôn ra từ mắt Kuro không hề bị dập tắt dù bị mưa ướt. Ngược lại dù biến tất cả nước mưa thành hơi nước, thế lửa vẫn không giảm.
Chẳng mấy chốc ngọn lửa bao trùm hoàn toàn Kuro, trở thành ngọn lửa địa ngục (nghiệp hỏa).
*Gòoooooo!!!* Ngọn lửa cuộn xoáy lấy Kuro làm trung tâm.
Ngọn lửa đó giữa chừng đổi màu.
Từ màu đỏ rực cháy, sang màu đen như bóng đêm.
"Cái gì...? Lửa đen...?"
Ngọn lửa màu bóng tối cháy dữ dội, rồi dần dần giảm thế. Khi ngọn lửa yếu dần đi, nó tạo thành một hình hài.
Đó là... một cơ thể to lớn đến mức tôi phải ngước nhìn.
Tứ chi cường tráng. Bộ lông lửa đen tuyền bao phủ cơ thể.
Từ miệng mọc ra 4 chiếc răng nanh lớn, sắc nhọn. Hai cái từ hàm trên, và hai cái từ hàm dưới.
Bao phủ lên bộ lông đen tuyền là ngọn lửa có màu tối hơn cả bóng đêm. Nó quấn lấy cơ thể Kuro như những đường vằn.
Ở đó là... một con hổ đen tuyền.
Là con hổ lửa.
[Gừừừừừừừừừừ............!!]
Con hổ *gugu*... co mình lại, rồi *gui*, ngửa mặt lên trời.
*Gaba*...! Há to miệng, nhìn lên trời và đứng im.
"L, làm gì thế?"
Ngọn lửa bóng tối bao quanh cơ thể bắt đầu hội tụ trước miệng.
*Gòoooooo*............ Như tạo ra địa chấn, ngọn lửa hội tụ thành hình cầu.
Khi nó biến thành viên bảo ngọc lửa, Kuro *Bakun!* nuốt chửng nó.
"............"
Một thoáng tĩnh lặng. Tưởng là cứ thế không làm gì... thì đúng lúc đó.
[Gào oooooo aaaaaaaaa aaaaaaaa aaaaaaaaa !!!!]
Tưởng chừng như rách màng nhĩ, con hổ đen tuyền gầm lên một tiếng lớn, rồi từ miệng nó, ngọn lửa nhiệt độ cao được phun ra mạnh mẽ.
"Uwaaaaaa!!!"
Dư chấn thổi bay tôi khỏi chỗ đó.
Lăn vài vòng, sau khi lực đẩy hết, tôi ngẩng mặt lên nhìn Kuro.
Thứ được phun ra từ Kuro là tia Laser lửa công suất cao.
Nó như xuyên thủng bầu trời, *Bigaaaaa!!!* vươn dài ra.
Tia Laser lửa xuyên qua đám mây mưa, *Juo...!* đám mây mưa... bốc hơi.
"Bốc hơi... rồi, sao?"
Một phần đám mây mưa bị thủng một lỗ lớn, từ đó bầu trời xanh lộ ra.
Nhưng tia Laser lửa của Kuro không dừng lại.
Lửa thiêu đốt mây mưa. Mây mưa cứ thế biến mất, bầu trời lộ diện.
Tia Laser lửa tiếp tục được phóng ra. Cùng với đó, cơ thể đen tuyền của Kuro cứ thế nhỏ dần đi.
Nhỏ dần, nhỏ dần, Kuro bé lại.
Cuối cùng khi tia Laser lửa mất đi uy lực và dừng hẳn.
"Mii."
Ở đó là con mèo đen con quen thuộc mọi khi.
*Pote*... ngã xuống tại chỗ.
"............"
Tôi ngẩn người một lúc. Ngước nhìn lên, ở đó là bầu trời xanh không một gợn mây trải rộng.
"Trời nắng rồi... không lẽ, con này..."
Chân tướng của Kuro, hay tại sao Kuro lại làm thế. Tôi bận tâm nhiều thứ, nhưng hơn hết.
"Này! Có sao không!"
Tôi hoàn hồn, chạy đến bên Kuro.
Nâng Kuro đang nằm gục lên kiểm tra hơi thở thì.
"Khò-"
Đang thở đều đều, ngủ ngon lành.
Cái mặt thỏa mãn như kiểu đã làm xong việc lớn vậy.
"Tạm thời tính mạng không sao..."
*Hộc*... thở phào nhẹ nhõm. Nhưng không thể an tâm được.
Rõ ràng Kuro không phải mèo con bình thường.
Đã khổng lồ hóa.
Đã biến thành con hổ lửa đen.
Nhìn thế nào... cũng không bình thường.
Lại còn cú Beam lửa kia nữa.
"Đứa bé này... rốt cuộc là cái gì?"
---
**Lời tác giả:**
Cảm ơn mọi người đã vất vả!
Đó là tập Kuro-chan bắn Beam. Lần tới sẽ tiết lộ thân phận thật của Kuro-chan, giải quyết hint tại sao nó chỉ thân với Leia, và kết thúc Chương 9.
Lần tới cũng mong mọi người giúp đỡ!
---
## 58. Người tốt, dù thế vẫn nuôi mèo con
Cảm ơn mọi người đã luôn ủng hộ!
30 phút sau khi Kuro biến thành hổ lửa và bắn Beam lửa lên trời.
Tôi mang Kuro đến phòng của Tiền bối, tức Đại Hiền Triết.
Ở sâu phía Tây tầng 1 cô nhi viện là nơi Tiền bối, Đại Hiền Triết Pixy ở.
Ngày xửa ngày xưa, có một sự tồn tại gọi là Ma Vương, và người đảm nhận vai trò tham mưu trong tổ đội Dũng Sĩ đánh bại nó chính là người này.
Người này nhìn bề ngoài như đứa trẻ con, nhưng là người sống thọ hơn 500 năm.
Cô ấy thuộc chủng tộc gọi là [Yêu Hồ Nhân Halfling], sống lâu, và ai cũng có ngoại hình nhỏ nhắn như Tiền bối.
Thiếu nữ có mái tóc tím bồng bềnh và cặp kính gọng đỏ đặc trưng.
Tiền bối ngồi trên ghế sofa trong phòng, nghe tôi kể chuyện. Tôi kể hết những gì vừa xảy ra cho Tiền bối.
Kuro đột nhiên to lên. Biến thành hổ lửa. Bắn Beam lên trời.
Giải thích tình hình xong, Tiền bối gật đầu, mở miệng.
"Đứa bé này là Ma thú."
Mở đầu câu chuyện, Tiền bối nhìn Kuro nói.
Tôi lấy ghế ngồi đối diện Tiền bối. Trên sàn nhà bên cạnh, Kuro đang ngồi.
"Ma thú..."
"Là quái vật cấp cao được gọi là Hắc Huy Luyện Ngục Hổ (Black Radiance Purgatory Tiger) - Black Tiger."
Tôi cũng lờ mờ đoán ra Kuro là ma thú, nhưng không ngờ lại là ma thú có cái tên hoành tráng thế...
"Hắc Huy Luyện Ngục Hổ - Black Tiger là siêu quái vật hiếm (Super Rare Monster) được chỉ định tuyệt chủng giống như Leia - Bạch Huy Thánh Ngân Long (Platinum Dragon). Ở lục địa này hầu như không còn thấy nữa. Tôi sống lâu thế này rồi nhưng đây là lần đầu thấy hàng thật."
Tiền bối nhìn chằm chằm Kuro lẩm bẩm đầy cảm thán. Chính chủ thì ngáp *fua*... một cái vẻ như không liên quan đến mình.
"Hắc Huy Luyện Ngục Hổ là quái vật cấp SSS... Nghe nói quần áo làm từ lông của nó có khả năng kháng lửa hoàn toàn. Ngoài ra răng nanh là nguyên liệu làm ra thanh kiếm lửa hùng mạnh."
"Nên bị săn bắt bừa bãi và bị chỉ định là loài nguy cấp sao."
Đúng vậy, Tiền bối gật đầu.
"Nhưng tại sao siêu quái vật hiếm thế này lại ở cô nhi viện nhà mình?"
Tiền bối đưa ra giả thuyết cho thắc mắc của tôi.
"Có lẽ là chạy trốn đến đây. Bị con người săn lùng loài quý hiếm đuổi theo. Ở đây là đất tư nhân. Khu rừng này cấm người không phận sự vào. Chạy trốn đến nơi con người không vào được, thì chính là chỗ này."
Tức là Leia đã nhặt được Kuro khi nó bị con người truy đuổi.
"Thái độ không cho ai lại gần của Kuro, là do bị con người truy đuổi sao?"
"Khả năng đó cao đấy."
*Fuu*... Tiền bối thở dài nói.
Ra là vậy... thế nên nó không thân thiết với cả con người lẫn thú nhân. Vì đã gặp chuyện tồi tệ với con người và chạy trốn đến đây.
"Vậy tại sao chỉ thân với mỗi Leia?"
"Kuro hay Leia đều là ma thú. Không phải con người. Chắc là vì thế."
Sự thiên vị lộ liễu của Kuro với Leia, nghe Tiền bối nói lý do đó tôi cũng thấy thuyết phục.
Tuy nhiên... con mèo con nhặt được lại là ma thú sao...
"Mii~..."
Kuro nhìn chằm chằm tôi. Không biết nó muốn nói gì.
"Nào Jiro. Từ giờ tính sao?"
Tiền bối hỏi tôi.
"Tính sao là sao?"
"Thì là, định làm gì với con ma thú này."
Tiền bối vừa nhìn xuống Kuro, vừa vắt chân nói.
"Nhìn cú Breath (Hơi thở rồng/Chưởng) lửa lúc nãy là hiểu chứ. Tia Laser nhiệt độ cao của đứa bé này là mối đe dọa. Vạn nhất nó làm bùng nổ thì đúng là cô nhi viện sẽ bay màu đấy."
"...Ý chị là giữ lại thì nguy hiểm hả?"
Tiền bối gật đầu *kokuri* trước câu hỏi của tôi.
Kuro kêu "Mii~..." đầy bất an. Ngước nhìn tôi với đôi mắt ầng ậc nước.
"Không... Đứa bé này không phải đứa trẻ nguy hiểm đâu. Vì là..."
Định nói tiếp thì đúng lúc đó.
"Không được!!!"
*Rầm!* Ai đó xông vào phòng Tiền bối. Nhìn sang, thấy thiếu nữ tóc bạc da nâu, Leia ở đó.
Leia bay *byun!* đến thu hồi Kuro, ôm chặt lấy *gyu*.
"Không được! Kuro là bạn của Leia mà! Không nguy hiểm đâu mà!"
"Mii~..."
Được Leia ôm vào ngực, mắt Kuro rưng rưng.
Có vẻ Leia đã nghe cuộc nói chuyện giữa tôi và Tiền bối.
"Xin lỗi. Đã nói những điều như muốn đuổi bạn em đi. ...Nhưng mà vậy tại sao, đứa bé đó lúc nãy lại phun Breath lên trời?"
Tiền bối hỏi vặn lại.
"Sau này nếu cứ tùy hứng bắn Breath lung tung (hoihoi) như thế thì phiền lắm. Nếu bảo đứa bé đó không nguy hiểm, thì tại sao lúc nãy lại bắn Breath?"
"C, cái đó..."
Leia ấp úng. Có vẻ con bé cũng không hiểu.
Nhưng tôi thì hiểu. Tại sao Kuro lại làm hành động đó.
Tôi ngồi xổm xuống bên cạnh Leia. Nhìn vào mắt Kuro nói.
"Kuro, mày, làm thế vì muốn Leia vui đúng không."
Nghe tôi nói, Kuro mở to mắt.
"Muốn Leia... vui...?"
Long nhân nghiêng đầu.
"Leia. Lúc nãy ở sảnh em đã nói đúng không. Là ghét mưa. Vì mưa mà không ra ngoài chơi được."
Kuro nghe thấy thế, ban đầu tưởng là mình bị ghét, nên đã suy sụp.
Ngay khi hiểu lầm được giải tỏa, Kuro đã ra ngoài và bắn Breath. Xét theo tình huống, Kuro đã làm thế vì Leia.
"Nhờ Breath của Kuro mà mây mưa đã tan biến. Kuro đã làm vì Leia... vì em đấy. Vì em than thở không được ra ngoài chơi."
"...Thật sao?"
Kuro không trả lời câu hỏi của Leia. Chỉ im lặng, *kokuri*... gật đầu.
"Tiền bối. Em nghĩ con mèo con này không phải đứa trẻ xấu. Cú Breath đó nó dùng vì bạn bè."
Tuyệt đối không phải bắn tùy hứng. Con mèo này có ý chí. Có nhân cách. Và... có sự dịu dàng.
Sự dịu dàng có thể làm gì đó vì bạn bè.
"Vậy à. ...Vậy à. Thế thì... đúng ha."
Được thôi, Tiền bối gật đầu.
"...Nè, Jiro."
Leia ngước nhìn tôi, hỏi yếu ớt.
"Nè, không được nuôi Kuro sao? Ma thú, không được ở đây sao?"
Đôi mắt dao động đầy bất an. Đôi mắt của Kuro, và của Leia.
Tôi xoa đầu 2 đứa, ôm lấy chúng.
"Không có chuyện đó đâu. Nuôi được. Ở nhà mình được. Ma thú hay gì không quan trọng. Cả Leia và Kuro, đều là đồng đội của cô nhi viện chúng ta, là gia đình."
Chân tướng là hổ lửa thì đã sao. Mèo con Kuro, tuy có hơi bài ngoại một chút, nhưng là chú mèo con dịu dàng biết hành động vì bạn mình là Leia.
Và tôi không thể làm cái chuyện tước đoạt bạn bè khỏi bọn trẻ được.
"Kuro. Mày thấy sao?"
Tôi hỏi Kuro. Tôi đã biết con mèo con này không phải động vật không có tư duy hay ý chí.
Là một cá thể có cái đầu biết suy nghĩ và trái tim biết cảm nhận.
"Nếu mày muốn đi thì cứ đi. Nhưng nếu mày muốn ở lại đây, thì hãy ở lại. Thế nào?"
Dù không nói được tiếng người, nhưng Kuro có ý chí. Điều đó truyền tải được.
"Mii."
Kuro ngước nhìn Leia. Rồi *pero li*, liếm má cô bé. Rồi *suri suri*... cọ má vào lồng ngực.
Không cần nghe câu trả lời cũng biết. Chắc chắn là muốn ở bên cạnh bạn mình.
"Leia. Đứa bé này không phải là động vật cưng (thú cảnh/pet) nữa. Là người bạn đàng hoàng của em đấy. Hãy đối xử với nó cho xứng đáng nhé."
"Pet là cái gì? Kuro ngay từ đầu đã là bạn của Leia rồi mà!"
Leia mặt mày hớn hở, nâng Kuro lên. Rồi ôm chặt *gyu*.
"Kuro, cấm rời xa Leia đấy! Mày phải ở bên cạnh Leia mãi mãi! Rõ chưa!?"
Thế là Kuro nheo mắt vui sướng,
"Mii!"
Kêu to một tiếng, như để đồng ý.
Cứ thế, ma thú Kuro đã trở thành gia đình của chúng tôi.
---
Ngày hôm sau vụ náo động Breath.
Cơn mưa kéo dài đã tạnh hẳn. Vốn dĩ mưa dầm cũng sắp kết thúc, nhưng nhờ Breath của Kuro, mây mưa đã bị thổi bay hoàn toàn.
Sáng nay bầu trời xanh không một gợn mây trải rộng từ sớm.
"Đá bóng thôiiiiiii - !!!"
Ăn sáng xong, Canis cầm quả bóng đá chạy ra sân sau.
"Ole-. Ole ole ole-. Matsuken Samba." (Reference: Bài hát)
"Được chơi ở ngoài rồi ạ-!"
Kon và Rabi vui sướng chạy theo Canis.
"Mưa tạnh rồi ha~... a."
"Chị hai. Em không muốn ra ngoài lắm. Bẩn hết người."
"Hưm~... ư. Nhưng mà nhìn kìa mọi người đi chơi hết rồi~... ô. Nào, đi thôi~... ô. Nhé?"
"...Đành vậy."
Chị em Oni cũng *toko toko* đi theo đám trẻ đi trước.
Dưới bầu trời xanh hoàn toàn nắng ráo, bọn trẻ đang đá bóng.
"Nếm thử Ultra Shoot của tớ này!"
"Nếm thử God Hand Crusher của Me." (Inazuma Eleven reference)
Kon dùng hai tay chặn cú sút của Canis.
"Hey Rabi pass."
Kon ném bóng cho Rabi.
"Hawawa, hawa, aun."
Rabi định đỡ, bóng đập *moro* (trực diện) vào mặt.
"Có sao không Rabi-cha~... an?"
"! Chết cha! Anh hai help-!"
"Ni, gọi quân y."
Tôi đến bên cạnh Rabi, định dùng trị liệu ma pháp, "Không sao đâu ạ!"
Rabi hồi phục.
"Chừng này nhằm nhò gì ạ (heichara)!"
*Mun*, Rabi lấy lại khí thế. Bọn trẻ trầm trồ " " " Oooo " " ".
"Rabi... mày trở thành người của phái Cường Khí Lưu (Tsuyoki Ryuu) từ bao giờ thế. Bom-aye." (Reference: Antonio Inoki)
"Rabi... không đau đâu ạ. Nên là, muốn tiếp tục đá bóng cùng mọi người ạ-!"
*Pyon*, Rabi nhảy lên.
Thế rồi...
"Leia-chan cũng nhanh lên nào-!"
Rabi gọi vọng vào trong nhà gọi Leia. Cửa sổ tầng 2 mở ra, *Basa...!* Leia bay xuống.
"Kuro. Mày đợi ở đó chút nhé. Jiro."
*N*, Leia đưa Kuro cho tôi.
"Đi chơi chút đây. Nhờ anh trông Kuro."
"Ou. Đi đi."
Tôi nhận lấy Kuro. Leia *basa* dang cánh, bắt đầu đá bóng cùng bọn trẻ.
Sau khi tiễn Leia, tôi đặt Kuro xuống.
"Nào, mày ghét bị tao chạm vào đúng không. Xin lỗi vì đã bế nhé."
Thế là Kuro kêu "Mii" rồi *hyoi hyoi* leo lên người tôi, ngồi chễm chệ trên đầu tôi.
"Mày... không phải là ghét con người sao?"
Như để trả lời câu hỏi của tôi, Kuro kêu "Mii". Đó là khẳng định, hay là phủ định?
Không biết, nhưng Kuro, con mèo chưa từng định cho ai ngoài Leia chạm vào, đang ngồi trên đầu tôi.
Chắc là đã mở lòng một chút rồi chăng.
Thế rồi...
"A-----!!!!!"
Canis hét toáng lên. Chỉ tay vào tôi. Run lên bần bật.
"Anh hai ăn giannnnnnn!!!!"
*Daaa-!* Canis chạy lao về phía này. Theo sau là nhóm Kon.
"Anh hai cho Kuro lên đầu kìa ạ-!"
"Ni, vãi chưởng (panee). Kuro là Tsundere. Dere rồi sao?"
Trước câu hỏi của Kon, Kuro trả lời "Mii".
"Leia. Kuro bảo gì thế?"
Tôi hỏi, Leia bảo "Không biết, nó bảo thế".
Câu trả lời đúng chất Kuro.
"Anh hai... ăn gian quá nha mày. Bọn này đã... đã nỗ lực bao nhiêu để được sờ Kuro chứ!"
Nhắc mới nhớ Canis đã bao lần định bế Kuro ha.
"Canis, đừng buồn. Con người có cái hợp cái không. Từ bỏ đi là vừa."
Kon dùng đuôi cáo xoa đầu an ủi Canis. Những người khác cũng vỗ vai độp độp.
"Không! Tớ không bỏ cuộc đâu!"
*Gui*, Canis ngẩng mặt lên, trèo lên vai tôi.
"Kuro, leo lên đầu tao đi đấy nhé!"
"Mi!"
Kuro *hyoi* nhảy xuống khỏi đầu tôi, *toko toko*... định đi đâu đó.
"A, chạy rồi! Mấy đứa đi bắt thôi! Ạ!"
Canis dẫn bọn trẻ đuổi theo Kuro. *Dadada-!* chạy đi mất.
"Đứng lại-!", "Đứng lại Lupin", "Muốn bế Kuro-chan cơ ạ-!"
Tôi nhìn bóng dáng bọn trẻ vừa chạy vừa la hét vui vẻ.
Leia cũng vui vẻ chạy theo sau nhóm Canis.
...Nhìn dáng vẻ cười đùa của Leia, của Kuro, và hơn hết là của bọn trẻ, thật sự, thấy sao cũng được.
Chuyện Kuro là ma thú, hay có thể biến thành hổ lửa, sao cũng được hết.
Quan trọng là có thể trải qua thời gian vui vẻ cùng bạn bè hay không. Nếu xảy ra vấn đề, lúc đó dốc toàn lực bảo vệ là được.
"Kuro-, Ote (bắt tay)!", "Okawari (đổi tay)-", "Canis-chan, Kon-chan, Kuro-chan không phải là cún con đâu ạ~"
Dưới bầu trời xanh mùa thu nắng ráo, tiếng cười đùa của bọn trẻ vang vọng.
Tôi nhìn Kuro đang bị bọn trẻ vây quanh.
Mèo con trong lúc bị bọn trẻ nhào nặn (xoa bóp), tuy nhiên, hoàn toàn không có vẻ gì là khó chịu.
Nở một nụ cười mỉm... tôi đã thấy như vậy.
---
**Lời tác giả:**
Cảm ơn mọi người đã vất vả. Đến đây là kết thúc Chương 9.
Lần tới sau khi chen vào một đoản văn (truyện ngắn), sẽ bắt đầu Chương 10.
Đoản văn là chuyện thay quần áo của bọn trẻ, và chuyện ca làm việc (ngày nghỉ là khi nào) của nhân viên, định viết khoảng 2 chap.
Lần tới cũng mong mọi người giúp đỡ!
---
## 59. Bọn trẻ, đổi quần áo theo mùa
Cảm ơn mọi người đã luôn ủng hộ!
Sự việc xảy ra vào tuần sau khi quyết định chính thức nuôi Kuro.
Buổi sáng. Tôi đến phòng bọn trẻ để gọi chúng dậy.
"Khò-..." "Supyo supyo... không ăn nổi nữa đâu" "Suu-... suu-..."
Phòng trẻ em tầng 2 được đập thông 2 phòng nên rất rộng.
Ở đó có 6 cái giường, nhưng vài cái trong số đó đang trống không.
Khoảng một nửa là trống.
"Guguu..." "Supi supi... supi supi... supissupi. Ikkyu-san..." "Kuu-..."
Ngay chỗ cửa vào là giường của Rabi.
Ở đó có cô bé chó Canis, cô bé cáo Kon đang ngủ dính lấy Rabi.
Kon ở giữa, Canis và Rabi ôm lấy cái đuôi cáo của Kon mà ngủ.
3 đứa nằm sát rạt vào nhau, ngủ khò khò ngon lành.
"N~... ê. Nn~... ư" "............"
Mặt khác, ở giường bên cạnh của Ayane, có em gái Oni Akane.
Em gái Oni dính chặt vào người chị. Ayane vừa ôm đầu em gái vừa thở đều đều khe khẽ.
"Nga-... Ngo-..." "Mii~..."
Ở giường phía đối diện, Leia đang nằm ngửa ngủ. Trên bụng cô bé, mèo đen Kuro cuộn tròn ngủ.
Bọn trẻ mỗi đứa một kiểu, nằm sát vào nhau ngủ. Mùa hè thì không có chuyện đó đâu (Trừ Akane và Ayane. Hai đứa này quanh năm ngủ cùng giường).
Đầu tiên tôi đánh thức nhóm thú nhân.
"Nào, Canis. Kon. Rabi, sáng rồi."
Cô bé chó và cô bé cáo thì chỉ cần lay nhẹ vai. Rabi không dậy được buổi sáng nên tôi bế lên, yoshi yoshi vỗ vỗ vào lưng.
"Sáng rồi hả-! Lạnh vãi!"
*Gaba!* Canis dậy ngay lập tức.
"Buổi sáng lạnh (Samii) quả nhiên đuôi của Kon là nhất đấy nhé!"
*Dakii-*, Canis ôm chầm lấy cái đuôi tự hào của Kon. Mofu mofu fuwa fuwa (xù bông mềm mại) nên chắc chắn là ấm rồi.
"Mùa đông quả nhiên là cái này ha, Toppo của Lotte." (Reference: Quảng cáo)
*Pachi*... Kon mở mắt, nhìn Canis.
"Lại một kẻ nữa bị ma lực đuôi của Me mê hoặc... Me là người phụ nữ ma mị sao?"
Kon ngước nhìn tôi hỏi.
"Đúng đấy. Đuôi của em đúng là có sức hút thật. Muốn sờ."
"Sờ một lần 100 yên nha."
"Lấy tiền hả..." "Người không biết đùa ha."
Yare yare... Kon lắc đầu.
Trong lúc đó Rabi *Pachi*... tỉnh dậy. Rồi *Moji moji*... vặn vẹo cơ thể.
"Nhà vệ sinh hả?" "Vâng ạ" "Biết rồi. Nào mọi người dậy đi-. Đứa nào dậy trước ăn cơm trướcc-."
Tôi gọi nhóm Ayane. Chị cả Oni dậy, vừa xoa đầu em gái nhẹ nhàng vừa gọi: "Akane-chan, sáng rồi~... ô".
Leia vẫn ngủ bất chấp sự đời. Tí nữa đến gọi sau vậy.
"Đi thôi Kon! Đi ăn sáng!"
"Hôm nay lạnh nên muốn uống súp Miso ha."
*Tetete-*, Canis và Kon đi ra ngoài.
Tôi đưa Rabi đi vệ sinh ở hành lang cầu nối tầng 2. Đặt Rabi xuống trước nhà vệ sinh trẻ em.
"Mọi người đi ăn rồi, nhưng không cần vội đâu nhé."
Tôi nói với Rabi ở bên ngoài nhà vệ sinh.
Một lúc sau có tiếng nước chảy *Jaa*..., rồi Rabi mở cửa *Gacha* bước ra.
"Anh hai. Cảm ơn anh từ sáng ạ."
Cười *nipa*, Rabi nói. Cho rửa tay ở bồn nước xong, tôi đưa khăn lau tay cho Rabi.
"Vậy đi nhà ăn thôi."
"............Anou, anh hai."
*Moji moji*... Rabi lại vặn người. Chắc không phải nhà vệ sinh đâu. Vừa đi xong mà.
"Anou, anou, anou" "Rồi rồi."
Tôi nhấc cơ thể Rabi lên *yoisho*. Rabi vui vẻ ôm chặt lấy người tôi *Kyu-*.
"Ehehe. Rabi rất thích tiếng của anh hai ạ."
Rabi áp tai vào trái tim tôi. Rồi *piku, piku*, cử động vi tế.
Cô bé này thính giác tốt. Nghe nói sở thích là áp tai nghe tiếng tim đập thế này.
Đưa Rabi qua phòng trẻ em một lần.
Leia và Kuro vẫn đang ngủ nên tôi lay dậy.
Dẫn Leia và Kuro vừa tỉnh ngủ, chúng tôi đến nhà ăn.
"Chậm quá mấy người" "Me đói meo mốc meo mỏ rồi (Pekopeko no Peko-chan)."
*Puu-*, Canis và Kon phồng má.
Tôi cho Rabi ngồi cạnh Kon.
"Xin lỗi mọi người ạ."
Rabi nhíu mày nói vẻ hối lỗi.
"Ma, đành chịu ha đấy nhé" "Đừng bận tâm" "Vốn dĩ Leia-chan cũng ngủ nướng mà ha~... ê" "Đúng đấy Rabi-chan. Đừng để bụng."
Bọn trẻ tha thứ cho Rabi. Leia thì "Cơm chưa có à-!" "Mii!" đúng là My pace (tự nhiên như ruồi).
Từ trong bếp Colette đeo tạp dề đi ra.
Đứng trước bọn trẻ,
"Haa-i. Vậy thì mọi người, hôm nay chọn cái nào. Ai ăn món Nhật (Washoku)!"
"Em-!" "Me" "Mii"
Canis, Kon và Kuro trả lời.
"Oya trùng rồi (kabutta). Trùng nhân vật (Kyara kaburi) sao."
"Mii?"
"Mii là độc quyền của Me. Không được dùng. Phải trả phí sử dụng."
"Mii?"
"Gununu bất đồng ngôn ngữ, thực sự ngứa ngáy..."
Món Âu (Yoshoku) là Rabi, chị em Oni và Leia.
Trên bàn ăn, món Nhật thì có súp Miso nóng hổi, món Âu thì có súp Potage.
Sau khi mời cơm (Itadakimasu), món đầu tiên bọn trẻ động đến là súp.
"Súp Miso ngon vãi ạ..."
"Súp Miso, bàn tay làm ra, tràn đầy sự dịu dàng." (Bài hát)
*Funyari*, đuôi của Canis và Kon mềm nhũn ra như tảo bẹ trong nước nóng.
"Mama, thêm súp ạ!"
"Akane-chan nữa~... a. Thêm nữa kìa~... ê."
"A, chị hai được rồi. Em tự nói được."
Nhóm Rabi cũng húp súp Potage *zuzuzu*.
"Quả nhiên ngày lạnh (samii hi) là phải có súp nóng (attakee suupu) ha, đấy nhé."
" " " Chuẩn luôn- " " "
Bọn trẻ gật đầu đồng tình với Canis. Vào thu, sáng tối trời trở lạnh. Ban ngày có nắng thì ấm, nhưng vào bóng râm là lạnh.
"Sắp đến lúc mọi người đổi quần áo (Koromogae) rồi."
---
Ngày hôm sau là ngày làm việc ở chỗ Kuu. Tôi mua sắm ở chỗ Kuu xong rồi về nhà.
"Anh về rồi đây-"
Buổi chiều, tôi bước qua cửa cô nhi viện, thấy bọn trẻ đang ở sảnh tầng 1.
"Anh hai."
Rabi nhận ra tôi đầu tiên, *tetete* chạy lại. *Pyon*, nhảy vào lòng nên tôi đỡ lấy Rabi.
"Anh về rồi đây Rabi."
"Mừng anh về ạ anh hai!"
*Suri suri*... Rabi cọ má vào tôi.
"Yare yare Rabi đúng là trẻ con ha đấy nhé."
"Đừng nói thế. Rabi là trẻ con mà."
Canis và Kon đang chơi rút gỗ (Jenga) qua cái bàn. Là đồ tôi sao chép ra.
"Me sẽ lấy khối này."
Kon dùng đuôi chọc *su*... rút thanh Jenga ở giữa ra.
"A, Kon mày. Đừng có rút ở giữa chứ."
"Làm gì có luật đó. Nếu buộc phải nói thì Me là luật."
Canis và Kon mải mê Jenga.
"Akane-chan, không được cử động nha~... a."
"Biết rồi mà, chị hai."
Chị em Oni ngồi trên ghế sofa, chị đang tết tóc đuôi sam cho em.
"Kuro, móng tay mày dài rồi đấy. Leia gặm cho nhé?"
"Mii~ ♡"
Leia đang nói chuyện với Kuro.
"A, đúng rồi. Có quà cho mọi người đấy."
Tôi nói với tâm thế nhẹ nhàng, thì
" " " Quà--!!! " " "
Kon xô đổ tháp Jenga, chị em Oni đang tết tóc dở đứng phắt dậy, Leia cùng với Kuro *byon!* ôm chầm lấy tôi.
"Nà nà-! Anh hai cho xem quà đi đấy nhé!"
"Quà, nghe êm tai ghê. Vào giải thưởng từ ngữ thịnh hành cũng không lạ."
*Waa waa*, bọn trẻ bám lấy quần tôi.
"Đ, mọi người thực dụng quá ạ."
"Trẻ con mà, đành chịu thôi ha" "Kon, mày cũng là trẻ con đấy nhé."
Bọn trẻ hối thúc nhanh lên nhanh lên, nên tôi lấy thùng các tông từ Túi Ma Thuật (Túi yểm [Hộp lưu trữ vô hạn]. Đựng gì cũng được) ra.
Bọn trẻ xúm lại quanh thùng các tông vừa đặt *dosa* xuống.
"Đồ ăn? Dưa muối (Narazuke)? Đồ ngon chăng~... a" "Đồ ngọt thì tốt ha" "Leia thích đồ cay-!"
Tất cả đều đang tưởng tượng là đồ ăn.
"Xin lỗi, không phải đồ ăn. Là đồ mặc."
"Battousai?" "Sai rồi đấy nhé." (Rurouni Kenshin reference)
Canis tsukkomi Kon. Bọn trẻ đang đọc truyện tranh Nhật Bản, nên dù không có tôi, cũng đã biết tsukkomi mấy câu đùa của Kon.
"Đây là quần áo mùa đông cho trẻ em."
Lấy từ trong thùng ra là quần áo kích cỡ trẻ em.
Áo thun dài tay. Áo nỉ (Sweatshirt). Áo Hoodie và áo phao gile (Down vest). Áo khoác len (Cardigan).
Cái nào cũng là do tôi sao chép từ vật phẩm Trái Đất. Tôi cung cấp kỹ thuật đó cho Guild thương mại - Ngân Phượng Thương Hội.
Dựa vào những thứ tôi đưa, nhóm Kuu đã làm ra quần áo ngay tại đây.
"Mặc thử không? Ấm lắm đấy."
Thế là bọn trẻ *Waa...!* xỏ tay vào áo dài tay và áo khoác.
"O-! Cái áo Vest (Gile) xù bông này, ấm vãi chưởng ạ!"
Canis xỏ tay vào áo phao gile, vẫy đuôi *bun bun bun* kịch liệt.
"Sweatshirt được đấy. Mặt trong được gia công bằng lông vũ (nỉ bông?). Quả không hổ danh chất lượng Uniqlo."
Kon mặc áo nỉ trơn, vẫy đuôi *bun bun bun* cùng Canis.
"Hơn nữa còn khoét lỗ cho thú nhân nữa ha. Đáp ứng tiếng nói của khách hàng. Cảm nhận được sự hiếu khách (Hospitality)."
"Biết nhiều từ khó ha-" "Me là đứa trẻ khó chiều mà."
Tôi nghĩ không phải thế đâu.
"Hawawa, cái áo khoác này... dễ thương quá ạ!"
"Được ha~... ê. Khoác lên từ bên ngoài đơn giản ha~... ô."
"Chị hai, em ghét màu hồng. Muốn đồ đôi với chị hai cơ."
Rabi và chị em Oni có vẻ thích áo Cardigan. Tôi đưa cho cô em chiếc Cardigan màu vàng giống cái chị Oni đang mặc.
"Leia thích Hoodie. Cho Kuro vào chỗ này."
"Mii-!"
Leia khoác áo Hoodie, Kuro chui vào phần mũ trùm đầu. Kuro có vẻ cực kỳ mãn nguyện như vừa tìm được vị trí cố định (VIP seat).
"Em cũng muốn Hoodie ạ!"
"Mặc Down vest bên ngoài Hoodie, trông sành điệu (shareotsu) lắm đấy."
"! Ý tưởng đó không tồi! Kon, được đấy!"
"Người làm được việc mà."
Canis mặc Hoodie giống Leia, khoác thêm áo Down bên ngoài.
"Canis-chan, sành điệu! Rất là sành điệu đấy ạ!"
"Ngầu quá ha~... ei."
*Pachi pachi*... bọn trẻ vỗ tay.
"D, dừng lại đi mà. Nhột quá đấy nhé."
Canis đỏ mặt, *pori pori* gãi má.
"Leia cũng sẽ trở nên sành điệu cho mà xem!"
Leia cũng giống Canis, khoác Down vest bên ngoài Hoodie.
"Fufu, vậy thì Me cũng" "Rabi cũng!" "Oira cũng~... ô."
Bọn trẻ đều ăn mặc giống Canis. Tuy khác màu, nhưng đều bắt chước cách phối đồ ngầu lòi của Canis.
"Hyu-, Canis tạo ra trào lưu (Trend) rồi kìa-. Ngầu quá hyu-."
Kon tung hô, Canis vừa ngượng ngùng *tere tere* vừa nói:
"Thế này thì không phải chịu lạnh nữa rồi ạ!"
"Buổi tối thế này cũng ngủ ấm ha."
"Đúng ha~... a. Thế này thì ngủ một mình được rồi ha~... ê."
"............"
"Đùa thôi mà~... ô. Từ giờ ngủ chung cũng được mà~... ô."
"C, cũng chả bận tâm gì đâu..."
Cứ thế, quần áo thu đông đã được trang bị cho bọn trẻ.
---
**Lời tác giả:**
Cảm ơn mọi người đã vất vả. Lần tới cũng là truyện ngắn. Nói về ca làm việc của nhân viên.
Hẹn gặp lại!
---
## 60. Người tốt, thong thả tận hưởng ngày nghỉ cùng vợ Elf
Cảm ơn mọi người đã luôn ủng hộ!
Một ngày sau khi bọn trẻ đổi quần áo.
Sáng. Tôi thức dậy một cách tự nhiên.
Bình thường tôi đặt chuông báo thức lúc 6 giờ để dậy.
Nhưng hôm nay tôi không đặt báo thức. Tất nhiên không phải là trốn việc.
"Jiro-kun ♡ Tỉnh rồi hả?"
Vừa mở mắt ra, đập vào mắt tôi là thiếu nữ tóc vàng xinh đẹp nằm ngay bên cạnh.
Colette trong bộ đồ ngủ, nằm sấp, đang đập chân *pata pata*... (vẫy vùng).
"Colette. Chào buổi sáng..."
*Kua*, ngáp một cái.
"Cảm giác lâu lắm mới ngủ đẫy giấc. Mấy giờ rồi?"
"Bây giờ là... 6 giờ ạ."
Tôi nhìn đồng hồ báo thức. Kim ngắn chỉ 6 giờ.
"Ngày nghỉ mà lại dậy cùng giờ mọi khi ha."
"Đúng ha. Theo thói quen lỡ dậy mất tiêu."
*Un un*, tôi và Colette gật đầu với nhau.
"N~~~~~"
Colette lăn *koron* nằm ngửa, vươn vai *gui-*.
"Ngày nghỉ nhưng mà làm chút việc đi nhỉ."
"Đúng ha. Dậy sớm cũng rảnh mà."
Tôi và Colette ngồi dậy, mỗi người định bắt đầu hành động thì...
"Không được đâu ạ!" "Không được."
Có tiếng các thiếu nữ từ bên cạnh.
Thiếu nữ tai mèo Am và cựu tiếp tân Matilda đang ngủ bên cạnh.
Hai người đã tỉnh dậy.
"Jiro-san, hôm nay là ngày nghỉ, nên hãy để cơ thể nghỉ ngơi đàng hoàng đi ạ!"
"Hôm qua tụi này nghỉ rồi, hôm nay đến lượt nhóm Jiro nghỉ chứ."
Matilda nhỏm dậy nửa người nói với tôi. Am cũng ngồi dậy vươn vai nói.
"Không nhưng mà rảnh lắm... Nè Colette" "Nè, Jiro-kun."
Thế là Am thở dài thườn thượt *haa*...
"Anh lại muốn bị cảm lạnh rồi lăn ra ốm nữa hả?"
"U..."
Trước đây khi Colette và Ouka đi vắng 3 ngày. Lúc đó tôi đã quá hăng hái nên bị cảm và lăn ra ốm.
"Dịp đó đã gây phiền phức cho mọi người rồi."
Tôi cúi đầu trước Am.
"C, cũng chả sao đâu. Chuyện qua rồi mà."
Chỉ là... Am nhíu mày lo lắng.
"Em không muốn anh lại gặp chuyện khó khăn nữa. Hãy nghỉ ngơi trước khi gục ngã. ...Nhé?"
Lời nói của Am chứa đựng sự chân thành. Có vẻ cô ấy thực sự lo cho thân thể tôi.
"...Biết rồi. Anh sẽ nghỉ ngơi đàng hoàng."
Tôi gật đầu, Am mỉm cười e thẹn.
"Đúng thế đấy ạ! Jiro-san. Hãy nghỉ ngơi đi ạ."
*Fun*, Matilda lấy lại khí thế.
"Đừng bận tâm bên này! Em sẽ cùng Am-chan và Ouka-san cố gắng xoay sở! Nè, Am-chan."
"Đúng thế, Matilda."
Matilda ôm chầm lấy Am *Gaba* từ phía sau.
"Nên là Colette. Cô cũng nghỉ ngơi đàng hoàng đi nhé."
"Vâng ạ, cô giáo Am."
Colette giơ tay kiểu trẻ con, cười khúc khích.
"Am cũng ra dáng cô giáo rồi ha."
"...Đừng có coi người ta là trẻ con nữa, mồ."
*Kusu kusu*, Colette và Am cười với nhau.
Mặt khác Matilda thì,
"Uu... Ngày nghỉ riêng tư với Jiro-san. Ghen tị quá đi mất... Eei, không được thất vọng. Tuần sau là được ở cùng Jiro-san rồi. Cố lên tôi ơi."
*Mun*, tự cổ vũ bản thân.
"Nào Matilda. Đi gọi bọn trẻ dậy thôi."
Am xuống giường, *pasa*... cởi bộ đồ ngủ ra.
"Vâng ạ."
Matilda cũng cởi cúc đồ ngủ *puchi... puchi...*.
Lấy áo lót từ tủ quần áo gần giường, mặc vào, thay áo sơ mi và quần.
Đeo tạp dề vào, "Vậy thì, em đi đây", "Em đi đây ạ!"
Cầm bộ đồ ngủ đã cởi, hai người rời khỏi phòng.
Còn lại mình tôi và Colette.
"Vậy thì Jiro-kun. Tính sao? Ngủ tiếp (Nidone) không?"
Sau khi chỉ còn hai người, Colette hỏi trên giường.
"Hay là... làm?"
Colette để lộ phần ngực áo ngủ, nhìn tôi *chira chira* với ánh mắt kỳ vọng.
"Sáng sớm ngày ra không có sức đâu. Với lại dù tụi mình được nghỉ, nhưng mọi người đang làm việc đấy. Tự trọng chút đi."
"Vâng ạ thưa thầy."
Nói vậy rồi rốt cuộc chúng tôi quyết định ngủ tiếp.
Tôi nằm xuống giường, Colette ngay lập tức ôm chầm lấy tôi.
"...Cái ngày có thể trải qua ngày nghỉ thong thả thế này, trước đây chút xíu thôi cũng không dám nghĩ tới ha-"
*Kyu-*, Colette ôm chặt lấy tôi. Mùi tóc ngọt ngào cù vào mũi.
"Thật đó, là nhờ Jiro-kun đấy. Nhờ Jiro-kun đến với bọn em. Biết ơn lắm."
*Un un*, Colette gật đầu.
"Không có chi, cô giáo."
"A, không được không được. Mồ, Jiro-kun. Khác với ngày xưa, bây giờ cô giáo không phải là cô giáo mà là vợ rồi đấy. Phải nói là anh yêu Colette đàng hoàng mới được nha."
*N-*, Colette chu môi ra. Sau khi hôn nhẹ lên đôi môi căng mọng, Colette vui vẻ cọ má vào lồng ngực tôi.
Cứ thế chúng tôi ngủ tiếp hiệp 2.
---
Tỉnh dậy thì đã khoảng 9 giờ.
Tôi và Colette đói bụng, đi xuống nhà ăn tầng 1.
Phía bên kia sảnh, Matilda đang đá bóng cùng bọn trẻ.
"A-! Anh hai-!"
*Buun buun*, Canis nhận ra tôi, vẫy tay.
"Ngủ nướng là không đáng khen đâu nhé." "Kon-chan, hôm nay là ngày nghỉ của anh hai ạ." "Ou đúng rồi ha. Chị, không được chơi với Ni gunununuu (cay cú)."
Bọn trẻ cũng biết hôm nay tôi và Colette được nghỉ.
"Ăn cơm xong anh đá cùng nhé" "Jiro-san! Ngày nghỉ! Hãy nghỉ ngơi đi ạ-!"
Bị Matilda mắng mất rồi.
"Jiro-kun, nhiệt tình với công việc là rất tốt. Nhưng giờ là ngày nghỉ. Nghỉ ngơi đàng hoàng cũng là một phần công việc đấy."
"...Rõ."
Tôi cùng Colette đi vào nhà ăn. Đã qua giờ ăn sáng lâu rồi nên trong này không có ai.
Trong bếp cũng không có ai, nên muốn ăn thì tự túc.
Nói là vậy chứ trong tủ lạnh có bữa sáng, hâm nóng bằng lò vi sóng, tôi ăn sáng cùng Colette.
"Nào Jiro-kun. A~n ♡"
Colette gắp miếng trứng ốp lết (Omelette) bằng đũa, định đút cho tôi.
"Được rồi mà, anh tự ăn được."
"Otto Jiro-kun, bây giờ không phải chế độ thầy trò lúc nãy đâu nhé. Bây giờ là chế độ vợ chồng đấy. Muốn tình tứ (ichacha) cơ."
Ra là vậy.
Tôi được Colette đút A~n, ăn trứng ốp lết.
"Nào Jiro-kun. A~n ♡"
Colette vừa cười tủm tỉm, vừa hé miệng, đưa mặt về phía tôi *tui*.
Có vẻ muốn được đút lại.
"Jiro-kun, có gì mà xấu hổ? Xung quanh không có ai đâu nha. Nào, đừng có ngại."
"Biết rồi biết rồi."
Tôi lấy trứng ốp lết, đưa đũa về phía Colette.
"A~ ♡"
Colette nhắm mắt vui sướng mở miệng. Ăn, nhai, nuốt.
"N~ ♡ Ngon quá đi ♡ Quả không hổ danh Ouka-san. Trình độ Pro~"
Colette mặt mày hớn hở. Đúng là trứng ốp lết ngon thật.
Ăn sáng cùng nhau một lúc, tôi lau bàn, Colette rửa bát đĩa bẩn.
Ăn xong, tôi và Colette ra sân sau.
"Oh-! Anh hai chậm quá đấy nhé!"
"Bọn Me đợi không nổi nữa rồi. Hãy mau trở thành tiểu tử đá bóng đi."
*Tetete*, Canis và Kon lại gần chúng tôi.
"Hawawa, đ, đã bảo là hai người được nghỉ mà ạ."
Rabi ngăn lại, nhưng
"Không, chính vì nghỉ nên mới đến chơi với mọi người đấy."
"Đúng rồi đó ♡ Nào mọi người, cùng đuổi theo bóng nào!"
Colette đuổi theo quả bóng Canis đá.
Tôi nhìn về phía Matilda. Cô ấy phồng má *puku*, "Đã bảo là ngày nghỉ mà ạ", hơi giận dỗi một chút.
"Có phải làm việc đâu. Chỉ chơi với bọn trẻ thôi mà."
"Nhưng mừ... Jiro-san..."
"Anh muốn làm nên làm thôi. Tiện thể anh trông bọn trẻ cho, em đi giúp Am dọn dẹp đi."
"............"
Matilda làm vẻ mặt có lỗi. *Un*, gật đầu như đã quyết tâm, cô ấy lại gần tôi.
"Em cũng rất thích Jiro-san chăm chỉ làm việc ạ!"
*Chut*, hôn tôi một cái, cúi đầu *peko*, rồi chạy vào trong tòa nhà.
"Anh hai! Pass!"
Canis đá bóng về phía tôi.
Tôi nhận bóng, rê bóng về phía khung thành đặt ở sân sau.
"Ni, ngây thơ quá. Cú xoạc bóng hoa lệ của Me."
*Shu*, Kon lao vào từ bên cạnh, định cướp bóng.
Nhưng chân không móc trúng bóng, "Aun", đầu gối bị trầy xước.
Tôi lại gần Kon, dùng trị liệu ma pháp [Sao chép Copy] từ Colette.
Vết xước lành ngay lập tức.
"Lúc nào cũng xin lỗi nhé" Kon nói giọng bà cụ.
"Đã hứa không nói câu đó rồi mà."
Yoshi yoshi, xoa đầu Kon.
"Ngày nghỉ mà lại làm việc. Ni là người tham công tiếc việc. Nhưng chết vì làm quá sức (Karoshi) là không được đâu nha (Ya-yo)?"
"Anh sẽ cẩn thận. Thanks vì lời khuyên."
Tôi cùng Kon đuổi theo trái bóng.
---
Sau khi chơi với bọn trẻ cả buổi sáng, tôi và Colette đi đến Long Chi Thang.
Cởi đồ ở phòng thay đồ, tôi và Colette dùng bàn chải cọ sàn Long Chi Thang.
"Oya, anh trai đấy hả."
"A~. Anh trai và chị gái kìa~."
Nói rồi cầm bàn chải đi tới là con gái Ouka, Ichika và Nitori.
"Anh trai làm cái gì thế hả. Việc của tụi này mà?"
"Đúng rồi đó~. Anh chị được nghỉ mà. Làm việc quá sức là không tốt đâu~."
Giống như Matilda, tôi lại bị họ nhắc nhở.
"Không, có làm việc đâu. Chỉ cọ sàn chút thôi mà."
"Mu~. Nói thế mà dọn sạch bong kin kít thế kia á~?"
Yare yare, Ichika lắc đầu.
"Tụi này làm thêm (Arubaito) được nhận tiền, đừng có cướp việc của người làm thêm chứ."
"Không, anh vẫn trả lương theo giờ đàng hoàng mà."
"Cái đó thì biết. Chỉ là nhận lương mà không làm việc thì thấy có lỗi thôi."
Phải...
Gần đây, tôi đã nhờ các con gái của Ouka giúp việc cô nhi viện.
Vốn dĩ con gái Ouka đã tự nguyện chăm sóc lũ trẻ sơ sinh của cô nhi viện Oni. Dù không phải nhân viên, cũng không có lương.
Nên tôi quyết định thuê họ làm nhân viên bán thời gian (Albeit).
Nhân viên chính thức chúng tôi có 5 người xoay vòng. Nhưng một ngày cần 2 người lo ăn uống + 2 người dọn dẹp + 1 người trông trẻ, tổng cộng phải có 5 người thì nơi làm việc mới vận hành được.
Nhưng nếu thế thì tất cả phải làm Full, thế này thì không nghỉ được.
Thế là tôi nhờ con gái Ouka vào làm bán thời gian trong ca làm việc (Shift) của chúng tôi.
Nhân viên chính thức làm thông từ sáng đến tối. Các cô gái Oni làm thêm thì làm theo giờ, từ sáng đến trưa, hoặc trưa đến chiều.
Nhờ đưa cả người làm thêm vào ca trực như vậy, nhân viên chính thức mới có thể có ngày nghỉ.
Nhân tiện lương của họ và lương của nhân viên chính thức, được trích ra từ lương tháng chủ tịch mà Kuu trả cho tôi.
Chà một tháng nhận 1000 vạn yên (tương đương 2 tỷ VND), nên thuê người xong tiền vẫn còn dư dả.
"Dọn dẹp Long Chi Thang thì thôi, Ichika đi dọn chỗ khác giúp anh."
Tôi nói thế, nhóm Ichika cười *niyari*.
"Thế hả ra là vậy."
"Hai người tắm riêng với vợ, không được làm phiền ha~"
Un un, bọn Oni gật đầu vẻ hiểu chuyện.
"Vậy nhé anh trai. Phần sau nhờ anh."
"Bye bye~ anh chị~"
Nói rồi, bọn Oni vẫy tay rời khỏi chỗ chúng tôi.
Dọn dẹp cùng Colette một chút, rồi ngâm mình vào suối nước nóng.
"Phu... Nước dễ chịu thật ha~"
Colette ngồi bên cạnh.
"Ban ngày ban mặt mà được tắm... ừm, xa xỉ thật ha."
"Đúng ha."
"............ Ei ei."
Colette làm súng nước bằng tay, *pyu pyo*, bắn nước vào tôi.
"Trẻ con hả."
"Không thể nào. Không nhìn thấy bộ ngực vĩ đại này sao?"
Colette ưỡn ngực, *barun*, bộ ngực khủng nảy lên.
"Chỉ là muốn tình tứ với Jiro-kun thôi. Không được à?"
"............ Ei."
Tôi cũng làm như Colette, dùng súng nước bắn tỉa cô ấy.
"Kya ♡ Bắn em ha-"
Sau đó chúng tôi ngâm mình cho đến khi nóng ran người.
---
Sau khi tắm xong, vừa trông chừng bọn trẻ, vừa chơi game với bọn chúng ở sảnh tầng 1.
"Anh hai, mạnh vãi! Nhưng mà, em không thua đâu ạ!"
Ngồi trước Tivi, tôi và Canis hào hứng chơi game đua xe.
"Anh hai cố lên ạ-!" "Nào trận đấu giữa Ni và Canis. Đặt cược xem ai thắng nào."
Rabi cổ vũ tôi, Kon rủ chị em Oni và Leia cá cược.
"Anh trai thắng chăng~... a" "Tui cũng giống chị hai" "Leia chọn Canis. Là đối thủ mà lị" "Mii"
Một lúc sau đến giai đoạn cuối cuộc đua.
Canis dùng vật phẩm vượt qua tôi.
"Thắng rồi! Tớ thắng rồi ạ!"
"Không được rồi Canis. Đó là Flag (cờ tử thần)."
Tôi cũng lấy vật phẩm. Là nấm tăng tốc liên tục.
"C, cái gì~!"
Bỏ mặc Canis đang ngạc nhiên, tôi dùng tăng tốc liên tục. Loáng cái đã vượt qua Canis và về đích.
"A~-! Thua rồi-!"
*De~n*, Canis ngã ngửa ra sau.
"Quả nhiên anh hai mạnh vãi ạ."
"Em cũng mạnh lắm. Lần này anh may mắn thôi."
Tại cuối cùng ra vật phẩm hiếm mà.
Phía sau Kon đang chia tiền thưởng (kẹo cao su) cho chị em Oni.
"Canis, tiếp theo đấu với cô giáo nhé?"
Thế là Canis "Ou! Không thua đâu! Ạ".
Trận đấu giữa Canis và Colette bắt đầu.
"Colette. Em chơi game được không đấy?"
"Đừng coi thường em Jiro-kun. Em đã lén lút luyện tập rồi đấy."
" " " O- " " "
Bọn trẻ vỗ tay *yanya yanya*.
"Cái này có dự cảm là kình địch đây ạ..."
"Nào trận tiếp theo. Đặt ai? Me đặt Mommy gấp đôi (Bai push - Kaiji reference)."
Kon lại cá cược bằng kẹo cao su.
"Nào Canis! Hãy xem dáng vẻ chiến thắng của cô giáo đây." 5 phút sau. "Thua~ rồi~" "Chị gái yếu vãi chưởng ạ..."
Yếu đến mức ngạc nhiên thật sự, Colette yếu xìu.
"Uu... Canis mạnh quá ha."
"Chị gái nên tinh tiến (luyện tập) thêm thì hơn ạ."
Bọn trẻ an ủi Colette *yoshi yoshi*.
Sau đó cùng bọn trẻ và Colette chơi Party Game, đọc truyện tranh, trải qua thời gian thong thả.
Rồi đến tối mọi người cùng ăn cơm và tắm rửa, ngày hôm đó kết thúc.
Ngày nghỉ đã trôi qua như thế đấy.
---
**Lời tác giả:**
Cảm ơn mọi người đã vất vả! Đó là chap 2 của màn chuyển cảnh (Mạc gian).
Tôi sẽ đăng thêm 1 chap chuyển cảnh nữa. Tiếp theo dự định viết về Am-chan và ngày nghỉ.
Hẹn gặp lại!
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
