Một ông lão tốt bụng nghỉ hưu sau những cuộc phiêu lưu và trở thành giáo viên tại một trại trẻ mồ côi ~ Ông sống hạnh phúc với người vợ yêu tinh và những cô con gái thú nhỏ

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Thắp Lại Thanh Xuân

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

蜜汁姬

vậy nên trước hết hãy chăm chỉ học tập cho tốt đã.

420 1684

Sinh Tồn Trên Chuyến Tàu: Ta Có Thể Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Sinh Tồn Trên Chuyến Tàu: Ta Có Thể Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

420 846

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

510 3170

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

5 22

tập 1 - chương 31 ~ 35

chương 31 ~ 35

**31. Đêm thứ hai. Chuyện tương lai**

 

Cảm ơn mọi người đã luôn ủng hộ!

 

---

 

Nhóm Colette đi vắng, ngày thứ 2 đã kết thúc.

 

Đêm hôm đó.

 

Sau khi ru bọn trẻ ngủ, tôi quay lại phòng kho.

 

"Phù..."

 

Bận rộn thật đấy.

 

Cảm giác như cứ phải làm việc liên tục không ngơi nghỉ chút nào.

 

Nào dọn dẹp, giặt giũ, nấu ăn, rồi trông trẻ...

 

Colette ngày trước chỉ có một mình mà vẫn xoay sở được đống việc khổng lồ này, giỏi thật đấy.

 

Vắng cô ấy mới thấy cô ấy vĩ đại đến nhường nào.

 

Mà, nói là vắng nhưng mai cô ấy về rồi.

 

"Hôm nay ngủ thôi..."

 

Nhắc mới nhớ.

 

Từ lúc cho bọn trẻ đi tắm đến giờ, tôi chưa gặp Am.

 

Lần cuối cùng nhìn thấy là lúc cô ấy tắm xong.

 

Cô ấy gật đầu với vẻ mặt như đã quyết tâm điều gì đó.

 

Tôi có hỏi là chuyện gì nhưng Am không trả lời.

 

Rốt cuộc là chuyện gì nhỉ...?

 

Vừa nghĩ tôi vừa về đến phòng kho, cũng là phòng của chúng tôi.

 

Sắp phải chia tay căn phòng này sau ngày mai rồi.

 

Ở cô nhi viện mới, phòng cho người lớn cũng được xây dựng đàng hoàng.

 

Nên chắc sẽ không còn phải ngủ ở phòng kho này nữa...

 

Nghĩ thế tự nhiên thấy luyến tiếc. Cũng nhiều kỷ niệm ở đây lắm. Nơi tôi tỏ tình với người trong mộng cũng là ở đây mà.

 

Mở cửa ra... thì thấy.

 

"J, Jiro... mừng anh về..."

 

Am với khuôn mặt đỏ bừng, hơi cúi đầu, đang đứng cạnh giường.

 

"À, ừ... Sao thế, bộ dạng đó...?"

 

Buổi đêm nên tôi cứ tưởng cô ấy mặc đồ ngủ (Pyjama)... nhưng không phải.

 

Am đang mặc chiếc váy ngủ (Negligee) xuyên thấu của Colette.

 

"K, kỳ... không?"

 

"Không, không kỳ đâu."

 

Đó là chiếc váy ngủ Colette vẫn hay mặc.

 

Lớp vải màu tím hoàn toàn từ chối nhiệm vụ che chắn những chỗ cần che.

 

Cái rốn của Am, đường cong thắt lưng, và bầu ngực trắng ngần nhỏ nhắn vừa vặn trong lòng bàn tay.

 

Tất cả hiện lên rõ mồn một.

 

Vì là váy ngủ của Colette, người có vóc dáng cao ráo so với phụ nữ, nên Am mặc vào trông hơi rộng.

 

Dưới tà váy phía sau, cái đuôi rủ xuống, ngọ nguậy không yên.

 

"Không kỳ hả? Thật không? Hợp không?"

 

Ji... Đôi mắt vàng kim của Am nhìn tôi dò hỏi.

 

"Ừ, hợp lắm."

 

"♡"

 

Am nheo mắt lại, cười rạng rỡ như hoa nở. Cái đuôi dựng đứng lên, hướng chéo lên trên.

 

"Nhưng mà sao thế? Cái đó không phải của Colette à?"

 

Tôi vừa tiến lại gần giường vừa hỏi.

 

"Colette cho em mượn đấy. Bảo là cố lên..."

 

Am xấu hổ cúi mặt xuống, dùng tay ôm lấy cơ thể mình như muốn che đi.

 

"Em biết mà, cơ thể nghèo nàn thế này, không hợp đâu..."

 

Pechon, tai mèo rũ xuống.

 

"Làm gì có chuyện đó."

 

Dù chưa trưởng thành hoàn toàn nhưng cơ thể Am đang dần trở thành một người phụ nữ.

 

Đường cong từ eo xuống mông đẹp đến mức khiến người ta phải trầm trồ, vừa mang vẻ đẹp vừa gợi cảm.

 

"Nhưng mà... ngực nhỏ hơn Colette."

 

Am ôm lấy người tôi, ngước nhìn lên.

 

Chu môi giận dỗi, lấy đuôi quất "peshi peshi" vào chân tôi.

 

"...Em biết mà. Đằng nào cũng là thân hình trẻ con. Không phải gu của anh."

 

"Đã bảo không phải mà."

 

Tôi nhấc bổng Am lên, di chuyển đến giường rồi đặt cô ấy xuống.

 

"Nư."

 

Am nằm ngửa ra, vươn hai tay về phía tôi.

 

"Nư!"

 

Am giục "nhanh lên", nên tôi leo lên giường, phủ lên người Am và ôm lấy cô ấy.

 

Rồi cứ thế nằm ngửa ra. Tôi nằm dưới, Am nằm trên.

 

"♡"

 

Am cuộn tròn trên bụng tôi như một con mèo con.

 

Chắc do có dòng máu mèo, cô ấy rất thích leo lên người tôi.

 

"Jiro, đồ ngốc."

 

Vừa thấy tâm trạng tốt lên thì Am lại phồng má "Mư~".

 

"Ngốc là sao."

 

"Vắng Colette, khó khăn lắm mới có không gian riêng tư hai người, thế mà anh chẳng tình tứ với em gì cả."

 

Mư~, Am phồng má, lấy đuôi quất "peshi peshi" vào bụng tôi.

 

"Không, ban ngày còn phải trông bọn trẻ mà."

 

"Thì cũng có lúc, như giờ ngủ trưa chẳng hạn, ở bên nhau một chút được mà."

 

Lúc cho bọn trẻ ngủ trưa, đúng là tôi và Am có ở riêng với nhau.

 

Nhưng lúc đó, cũng giống như sáng nay, nhóm Ichika và các cô gái Oni lại xông vào.

 

Lại ép tôi làm cái này cái nọ.

 

"Tại sao anh không cự tuyệt hẳn hoi là anh có người yêu rồi nên không được."

 

"Muốn cự tuyệt nhưng bọn nó khỏe như trâu ấy."

 

Nhóm Ichika là tộc Oni. Nhìn mảnh mai thế thôi chứ sức mạnh cơ bắp còn hơn cả đàn ông trưởng thành.

 

"Thế thì dùng Skill Ouka-san cho ấy."

 

"Anh dùng rồi. Nhưng cái đó có giới hạn thời gian."

 

Chiếc nhẫn Ouka tặng có chứa sức mạnh hạn chế chuyển động của Oni.

 

Nhưng sức mạnh này có thời gian giới hạn, chỉ khiến Oni nghe lời trong vòng 1 phút thôi.

 

Hết 1 phút là bọn nó lại lao vào tôi ngay.

 

"Dù vậy... dù vậy đi nữa."

 

Am dỗi như trẻ con, lấy đuôi quất tôi "peshi peshi".

 

"...Nè Jiro. Em thì anh không thỏa mãn à? Em không làm Jiro thỏa mãn được sao?"

 

Am ngước nhìn tôi, rồi ôm chặt lấy "Kyu~".

 

...Ra là vậy.

 

Vì tôi không cự tuyệt nhóm Ichika mạnh mẽ, nên Am trở nên bất an.

 

Sợ tôi thích bên kia hơn. Sợ mình không đủ tốt.

 

"Làm gì có chuyện đó."

 

Tôi vẫn ôm Am, xoay người nằm nghiêng.

 

Vòng tay qua cơ thể nhỏ nhắn, vòng eo thon gọn của Am, kéo cô ấy sát lại.

 

Am quấn đuôi của mình quanh người tôi.

 

Nheo mắt cúi xuống, cọ má vào lồng ngực tôi.

 

Dưới tầm mắt là mái tóc đỏ rực rỡ như lửa của Am, và đôi tai mèo nãy giờ cứ giật giật "piku, piku" vui sướng.

 

Đặt tay lên đầu xoa nhẹ, đôi tai mèo cứ dựng lên rồi lại rũ xuống.

 

Mỗi lần tai vẫy "pata pata", mùi hương chua ngọt như trái cây miền nhiệt đới lại xộc vào mũi.

 

Am dùng đuôi lướt "tsu tsu" dọc thắt lưng tôi.

 

"...Sao Jiro không có đuôi?"

 

Am vừa dùng đuôi xoa lưng tôi vừa hỏi.

 

"Không, vì anh là con người mà."

 

"...Không có đuôi bất tiện thật đấy."

 

"Nghĩa là sao?"

 

"...Thú nhân ấy nhé, khi người yêu ôm nhau, sẽ quấn đuôi vào nhau."

 

Ra là vậy, hèn gì nãy giờ em ấy cứ đưa đuôi về phía thắt lưng tôi.

 

"Cả lúc 'ấy' nữa hả?" "......" "Ra thế..."

 

Thắc mắc từ khi Am trở thành người yêu, hôm nay đã được giải đáp. Cứ thắc mắc sao em ấy hay cố gắng dính đuôi vào tôi.

 

Am đỏ mặt lẩm bẩm "Ngốc, đồ ngốc".

 

Nhưng không có ý chửi mắng gì, chỉ là do xấu hổ thôi.

 

Tôi buông tay trái khỏi người Am, nắm lấy đuôi cô ấy.

 

Cơ thể Am cứng lại, thở hắt ra.

 

"Tuy không có đuôi, nhưng thế này thì sao?"

 

Am không trả lời. Chỉ co người lại.

 

Với thú nhân, đuôi là bộ phận nhạy cảm. Vì có thể cử động theo ý muốn mà. Tức là có dây thần kinh chạy qua.

 

Tôi nhẹ nhàng, tinh tế đan ngón tay vào đuôi Am.

 

"...Jiro."

 

Am chồm dậy "Gaba", vòng tay qua cổ tôi, và cứ thế hôn tôi chặn họng.

 

---

 

Tắm rửa sạch sẽ cùng Am ở suối nước nóng xong, đêm khuya, tôi đi kiểm tra xem bọn trẻ ngủ chưa, hướng về phía phòng trẻ em.

 

"Gà... gư gư... đê sư..."

 

Trong phòng có vài cái giường xếp hàng.

 

Canis tướng ngủ tuy xấu nhưng không bị rơi xuống giường.

 

Vấn đề là Kon.

 

"......"

 

Kon đang nằm cuộn tròn dưới gầm giường. Ôm lấy đuôi cuộn tròn, tư thế "cục bông" quen thuộc.

 

Tôi nhấc "cục bông bạc" Kon lên, đặt lên giường.

 

"Thank you..., Ni..."

 

Kon ngái ngủ buông đuôi ra, nói "supyo supyo" rồi lại bắt đầu thở đều.

 

Nhìn sang những đứa khác.

 

Leia ngạc nhiên là ngủ rất say.

 

Nằm sấp trên giường không nhúc nhích.

 

"Hửm?"

 

Hai cái giường trống trơn.

 

Là giường của Rabi và chị em Oni.

 

"Nếu không ở đây thì..."

 

Tôi ra khỏi phòng. Kon lại sắp lăn xuống đất nên tôi đẩy vào giữa giường. Chắc phải làm cái rào chắn thôi.

 

Ra khỏi phòng đi dọc hành lang, đến tận cùng là nhà vệ sinh.

 

Ở đó có Rabi và Ayane.

 

【Chị hai... ơi. Còn đó... không?】

 

Giọng cô em Oni Akane vang lên qua cánh cửa nhà vệ sinh.

 

"Còn mà...~. Phù...~. Buồn ngủ quá."

 

Ayane vừa gật gà gật gù vừa trả lời em gái.

 

"Kư...~"

 

Rabi đang tựa đầu vào vai Ayane ngủ ngon lành.

 

"Ayane."

 

"Phù...~ ♡ Anh hai...~ ♡"

 

Ayane nhìn thấy tôi, mắt lờ đờ, vẫy vẫy tay.

 

"Đi vệ sinh à. Đi cùng em, giỏi lắm."

 

"Nhe...~ ♡ Được khen rồi...~"

 

Ayane cười lơ đễnh.

 

Bình thường Ayane không dậy đi vệ sinh đêm.

 

Chỉ có Rabi và Akane đang ở trong toilet là hay dậy đêm thôi.

 

Ayane đi theo để hộ tống hai đứa.

 

"Rabi đang đợi đi vệ sinh hả?"

 

"Không phải đâu...~. Rabi-chan đi trước rồi, giờ đang đợi Akane-chan...~"

 

Ra là trong lúc đợi Akane ra thì Rabi ngủ quên mất.

 

Tôi luồn tay xuống nách Rabi.

 

"Anh đưa Rabi về giường đây. Ayane, em cũng về đi được đấy. Anh đợi Akane cho."

 

Bế Rabi lên, cô bé thỏ bám chặt vào cổ tôi: "Anh hai...".

 

Đôi tai thỏ dài rũ xuống giật giật, Rabi bám chặt lấy tôi như đứa trẻ tìm mẹ.

 

Ayane nghĩ ngợi "Ưm" một lúc, rồi lắc đầu:

 

"Được mà...~. Em đợi Akane-chan...~"

 

Cô chị Oni cười lơ đễnh lắc đầu.

 

"Không nhưng mà em cũng buồn ngủ đúng không?"

 

Tôi nói thế, Ayane vẫn giữ nguyên nụ cười, không nói gì.

 

【Chị hai... ơi, còn đó... không?】

 

"Không còn đâu...~" 【Hueee...】 "Đùa thôi pyo...~n" 【Chị hai!!!】

 

Tiếng quát của Akane vang lên từ trong toilet.

 

"Chị ở đây mà, cứ yên tâm mà shi-shi (tè) đi...~"

 

Ayane cười nói, Akane lí nhí 【...Ừm】.

 

Ra vậy, có chị ở đây thì tốt cho Akane hơn là tôi.

 

"Được rồi. Vậy Ayane, nhờ em nhé. Tối om đấy, lúc về cẩn thận kẻo ngã."

 

"Vâng...~ ♡ Biết rồi anh hai...~ ♡"

 

Tôi bế Rabi rời đi.

 

Ayane vẫy tay "Chúc ngủ ngon...~", rồi lại bị Akane hỏi còn đó không, trả lời không còn, lại một màn cãi cọ.

 

Đúng là bà chị biết chăm sóc em.

 

Quay lại phòng trẻ em, đặt Rabi xuống giường.

 

Rabi nói "Cảm ơn anh ạ..." với giọng không rõ là thức hay ngủ, rồi chìm vào giấc mộng.

 

Chắc ổn rồi, tôi rời khỏi phòng trẻ em.

 

Lại nhét cái cục bông bạc sắp rơi xuống đất vào trong chăn, rồi tôi rời đi.

 

---

 

Quay lại phòng kho, Am đã ngủ.

 

Sợ em ấy cảm lạnh, tôi đắp chăn cho.

 

"Jiroo...~"

 

Am cựa quậy, hướng đôi mắt ngái ngủ về phía tôi.

 

"Anh đi đâu thế...~"

 

Mư~, Am phồng má như trẻ con.

 

"Anh đi xem bọn trẻ thế nào. Nhất là Kon tướng ngủ xấu, toàn lăn xuống sàn."

 

Nói rồi tôi ngồi xuống cạnh Am.

 

Ngay lập tức cô ấy sáp lại gần, quấn đuôi vào tay tôi.

 

Kui kui, cô ấy kéo tay tôi bằng lực yếu ớt như trẻ con, làm nũng.

 

Tôi nằm ngửa xuống cạnh cô ấy, Am vui vẻ leo lên bụng tôi nằm.

 

Tôi vuốt ve đầu con mèo đang nằm ở vị trí cố định.

 

Am rên gừ gừ dễ chịu.

 

"Đúng là giống mèo thật."

 

"Thật với chả giả, mèo mà."

 

"Thì cũng phải."

 

Cơ mà trên đời này có con mèo nào dễ thương thế này không thì chưa chắc.

 

Xoa đầu một lúc, Am đột nhiên nói "Xin lỗi".

 

"Xin lỗi? Sao tự nhiên lại xin lỗi."

 

"Ưm... cảm giác em chẳng giúp ích được gì nhiều cho Jiro cả."

 

Am xoay người nằm sấp, nhìn tôi nói.

 

Lông mày rủ xuống hình chữ bát, vẻ mặt đầy hối lỗi.

 

"Không có Colette và Pixy, em đã nghĩ mình phải giúp ích cho Jiro. ...Nhưng thực tế thì Jiro một mình làm hết mọi thứ."

 

"Không, làm gì có chuyện đó."

 

"Có chuyện đó mà..."

 

Am lẩm bẩm giận dỗi.

 

"Dọn dẹp, giặt giũ, nấu ăn, Jiro làm hết."

 

"Không... nói là anh làm, nhưng anh chỉ đưa vào tự động hóa thôi, chứ anh đâu có trực tiếp giặt hay dọn đâu."

 

"Nhưng nếu không có Jiro thì đâu có tự động hóa được, rốt cuộc vẫn là nhờ Jiro mà. Tất cả đều thế."

 

Puku, Am phồng má nói.

 

"...Cho em giúp một chút đi. Em muốn, giúp ích cho anh."

 

Am nói với giọng hơi khó chịu.

 

Cái đuôi dựng đứng lên như bị điện giật.

 

"Giúp đỡ... à."

 

Nghĩ lại thì 2 ngày nay, đúng là tôi cố làm mọi thứ một mình.

 

Nhưng Am nói đúng ra không phải nhân viên, mà là trẻ cô nhi. Là đối tượng cần được bảo bọc.

 

Tất nhiên tôi rất biết ơn việc em ấy giúp đỡ, và không hề có ý định từ chối.

 

Nhưng dù sao em ấy vẫn là trẻ con. Không phải nhân viên, mà là một trong những đứa trẻ quan trọng của chúng tôi.

 

Không thể bắt trẻ con giúp hoàn toàn công việc của người lớn được.

 

"...Không phải trẻ con đâu. 15 tuổi rồi đấy. Tuổi này tốt nghiệp ở đây được rồi."

 

"Vậy sao?"

 

Am gật đầu.

 

"Bọn trẻ ở cô nhi viện này, tầm 15 tuổi là rời đi hết."

 

Rồi tìm việc làm ở thị trấn lân cận hoặc xa hơn.

 

"Thế Kuu bây giờ khoảng 30 tuổi à?"

 

Thương nhân Kuu đã rời khỏi đây 15 năm trước.

 

Tính ra thì con quạ đen tối đó đã băm rồi.

 

"Không. Kuu đi sớm hơn, hình như lúc 12 tuổi. Bảo là ở đây mãi sẽ thành gánh nặng kinh tế. Colette kể thế."

 

"Vậy à... Thế là 27 tuổi."

 

Dù vậy với cái thân hình loli ngực khủng đó mà đã U30 rồi sao.

 

Nhưng mà tự mình rời đi trước khi tốt nghiệp 3 năm sao.

 

Đúng là đông trẻ con thì gánh nặng kinh tế càng lớn.

 

Con quạ hám tiền đó hóa ra cũng biết suy nghĩ phết.

 

"Nên em cũng... thực ra năm nay là tốt nghiệp."

 

"Vậy à... Sau khi tốt nghiệp, thì,"

 

Am nhăn mặt khó chịu "Mư".

 

"Anh mà nói kiểu 'tính sao', là em cắn đấy..."

 

Sha~, Am nhe răng.

 

"...Tốt nghiệp xong, đương nhiên là em ở bên cạnh anh rồi."

 

"Cái đó... tức là muốn làm việc ở đây hả?"

 

Nghe tôi hỏi, Am gật đầu.

 

"Không được à?"

 

"Không, không phải không được. Không phải không được nhưng mà..."

 

Tôi lại suy nghĩ.

 

Liệu con bé có con đường nào khác không.

 

Am nhìn thế này chứ rất xinh xắn.

 

Dạo này ăn uống đầy đủ nên da dẻ hồng hào, ngày càng xinh đẹp hơn.

 

Đến thành phố làm người mẫu hay diễn viên cũng được.

 

Hoặc tận dụng sự nhanh nhẹn để làm mạo hiểm giả cũng khả thi.

 

Dù sao thì, trước mắt con bé là vô vàn khả năng.

 

...Liệu có nên giữ con bé lại trong cô nhi viện này không.

 

"Am. Nếu có điều gì muốn làm thì cứ nói. Từ đây đến Zumia hay Kamina cũng gần. Vừa sống ở đây vừa làm nghề khác cũng được mà."

 

"Jiro..."

 

"Việc em coi trọng cô nhi viện và muốn giúp ích khiến anh rất vui. Nhưng anh không muốn vì thế mà em thu hẹp khả năng của mình."

 

Được con cái nói muốn nối nghiệp gia đình là điều hạnh phúc với cha mẹ.

 

Nhìn bóng lưng cha mẹ mà ngưỡng mộ, muốn trở thành như thế, thì còn gì bằng.

 

Dù vậy tôi vẫn muốn con cái tự do chọn nghề nghiệp.

 

Nhìn nhiều, học hỏi, biết nhiều, rồi chọn con đường phù hợp với bản thân.

 

Tôi không muốn em ấy chỉ nhìn con đường trước mắt mà lầm tưởng đó là con đường của mình.

 

"......"

 

Am lắng nghe những lời tôi nói một cách nghiêm túc.

 

"Tóm lại là... Hắt xì!"

 

Tôi chưa kịp nói hết câu thì hắt hơi một cái.

 

"Jiro? Ổn không đấy, cảm à?"

 

Am lo lắng leo xuống khỏi người tôi.

 

"Không, không sao đâu."

 

Chỉ hơi hắt xì tí thôi.

 

"Nhắc mới nhớ Jiro... Anh đã chuẩn bị rất nhiều thứ kể từ khi quyết định Colette đi vắng nhỉ."

 

Kiểm tra và điều chỉnh tự động hóa đồ gia dụng.

 

Quay và tập làm theo video nấu ăn.

 

Ngoài công việc thường ngày, anh còn cố gắng chuẩn bị những thứ đó từ tuần trước.

 

"Em cứ thắc mắc mãi, anh làm mấy cái đó lúc nào vậy. Buổi đêm thì... với tụi em rồi. Ban ngày thì làm việc nhân viên."

 

Am nói đúng.

 

Nên tôi đáp:

 

"Sau khi nhóm Am ngủ, anh tranh thủ làm tí chút."

 

"...Ra là vậy."

 

Am cúi mặt vẻ nghiêm trọng.

 

"Thế mà sáng nào cũng dậy lúc 6 giờ... Anh không bị thiếu ngủ à?"

 

"Không có chuyện đó... Hắt xì!"

 

Lại hắt hơi.

 

"...Quả nhiên anh tích tụ mệt mỏi rồi đúng không?"

 

"Đã bảo không sao mà. Anh có tắm Suối Rồng mà, không thấy mệt đâu."

 

"Thể lực hồi phục hoàn toàn không có nghĩa là hết thiếu ngủ đâu!"

 

Am hơi lớn tiếng.

 

"Ngày mai anh nghỉ đi. Mai em sẽ làm thay Jiro."

 

"Không, ổn mà... Cảm ơn em đã quan tâm nhưng thật sự ổn mà. Nhé?"

 

"Nhưng... nhưng mà, nãy em nói rồi, em muốn giúp ích cho anh. Cho em giúp một chút đi mà..."

 

Am nói với vẻ mặt buồn bã.

 

"......"

 

Am quay lưng về phía tôi nằm xuống.

 

Có vẻ dỗi rồi.

 

Tôi ôm lấy cô ấy từ phía sau.

 

"Xin lỗi nhé, Am."

 

"...Cái tật cứ xin lỗi trước của Jiro, em ghét. Nhưng em yêu anh."

 

Pechi pechi, Am lấy đuôi đập vào bụng tôi.

 

Tôi ôm lấy Am, chiếc gối ôm ấm áp và mềm mại tuyệt vời nhất, rồi nhắm mắt lại.

 

"....... Người nóng ran kìa. Quả nhiên là..."

 

Lúc ý thức sắp mất đi, tôi dường như nghe thấy giọng nói lo lắng của Am.

 

---

 

**Lời tác giả:**

 

Cảm ơn mọi người đã vất vả rồi!

 

Chương tới chắc chắn sẽ kết thúc chương 6.

 

Thu hồi Flag Jiro hắt hơi ở đoạn cuối. Am cố gắng thay Jiro, và ước mơ tương lai của Am được xác định... đại loại thế.

 

Sau chương 6 sẽ xen vào vài truyện ngắn (tầm 3 chương), rồi sang chương 7.

 

Vậy nhé!

 

Lần tới cũng mong mọi người ủng hộ!

 

Ngoài ra, cuối cùng, tôi đang có bộ truyện mới.

 

Link ở bên dưới, nếu được mong mọi người ghé đọc!

 

Hẹn gặp lại!

 

P/S: Lần cập nhật tới sẽ có một thông báo nhỏ. Chi tiết sẽ có trong lần cập nhật ngày mai.

 

---

 

**32. Người tốt, bị cảm, nhưng được cô nàng mèo cứu giúp**

 

Cảm ơn mọi người đã luôn ủng hộ!

 

---

 

Trong lúc ngủ... tôi cảm thấy nóng như thiêu đốt.

 

Cảm giác như bị nướng trên lửa trong bóng tối.

 

Nóng, khổ sở, nhưng ý thức tôi vẫn không hồi phục.

 

Dù tự nhủ phải tỉnh dậy bao nhiêu lần, cơ thể tôi vẫn không thể thoát khỏi cơn mê man nóng rực này.

 

Khổ sở quá...

 

Muốn thoát khỏi đây...

 

Muốn thoát khỏi bóng tối này...

 

Dù có vùng vẫy thế nào, tình hình vẫn không cải thiện.

 

Trong lúc đang khổ sở trong bóng tối, đúng lúc đó.

 

...Su, một thứ gì đó mát lạnh đặt lên trán tôi.

 

【Không sao đâu, sẽ khỏe lại ngay thôi】

 

Giọng nói ấm áp. Giọng của một người phụ nữ, giọng nói quen thuộc của cô ấy.

 

【Không sao đâu, em sẽ cố gắng thay anh】

 

Thứ gì đó mát lạnh vừa xoa trán tôi vừa thì thầm vào tai.

 

Thay anh? Cố gắng...?

 

【Giờ anh cứ nghỉ ngơi đi. Nhé?】

 

Nói rồi giọng nói đó định rời xa tôi.

 

Tôi nhận ra thứ đặt trên trán là bàn tay của người đó.

 

...Tôi nắm lấy bàn tay ấy. Bảo chờ đã.

 

【Không sao đâu, Jiro】

 

Giọng nói dịu dàng ấm áp vô cùng vang lên từ phía trên.

 

【Từ trước đến giờ, em toàn dựa dẫm vào anh. Nhưng em quyết định rồi】

 

Quyết định...?

 

【Em cũng sẽ đẩy lưng cho anh. Cùng với Colette, em cũng sẽ chống đỡ cho anh】

 

Bàn tay mát lạnh bao lấy tay tôi.

 

【Từ giờ Jiro không cần phải cố gắng một mình nữa đâu. Nếu mệt mỏi, hãy dựa vào em bất cứ lúc nào. Làm như thế, là hạnh phúc đối với em】

 

Nhé, cô bé nói rồi dường như đang mỉm cười.

 

...Giọng nói khiến tôi an tâm lạ thường.

 

Sự mệt mỏi, khổ sở, nóng bức... chẳng biết từ lúc nào đã tan biến, trở nên dễ chịu hơn nhiều.

 

【Vậy nhé, Jiro. Gặp lại sau】

 

Nói rồi cô ấy rời đi.

 

Tôi gọi tên cô ấy. Cô ấy quay lại hỏi có chuyện gì.

 

Tôi chỉ nói với cô bé đó một câu.

 

Chỉ một câu duy nhất, biến những suy nghĩ trong lòng thành lời, và truyền đạt tới cô ấy.

 

【...Ừm, nghe được câu đó, em vui lắm】

 

Vậy nhé, cô bé nói rồi rời đi. Phía sau bóng tối lan rộng, nhưng sự ngột ngạt ban đầu đã hoàn toàn biến mất.

 

---

 

"......A~?"

 

Rõ ràng đã mở mắt, nhưng trời tối om.

 

Kỳ lạ, đáng lẽ phải dậy rồi chứ.

 

Thế mà phía trước tối thui. Sao thế, mù rồi à?

 

Cảm giác mềm mại kỳ lạ ở nửa trên khuôn mặt. Ví như là cái đuôi... mà cái đuôi xù này là,

 

"Ồ, Ni. Good Morning Musume."

 

...Giọng nói đều đều quen thuộc. Và cái trò đùa (neta) chỉ người chuyển sinh mới biết. Cái đuôi xù.

 

"...Kon. Là em à?"

 

"Đại khái là vậy."

 

"Đại khái là sao... Kon, tránh ra đi."

 

"Nhà hàng của nhiều yêu cầu." (Tác phẩm văn học Nhật Bản)

 

Nói rồi fasa... Kon nhấc cái đuôi ra, cuối cùng tầm nhìn cũng được giải phóng.

 

Ánh nắng chói chang chiếu vào từ cửa sổ.

 

Ánh nắng ban mai màu cam chiếu lên mặt tôi.

 

"Hôm nay đẹp trời thật. Tuyệt vời để đá bóng đây."

 

Tôi nhìn cửa sổ nói, Kon nghiêng đầu lạ lùng đáp:

 

"Hôm nay ĐÃ là một ngày đẹp trời."

 

"Hả?"

 

Gì thế, con bé vừa dùng thì quá khứ (đã)...?

 

Với lại... có gì đó sai sai.

 

Ánh nắng màu cam chiếu vào từ cửa sổ.

 

Nhìn đồng hồ treo tường, đang chỉ 4 giờ.

 

4 giờ...? 4 giờ sáng... liệu Kon có dậy giờ này không.

 

Dự cảm chẳng lành vụt qua.

 

"Kon, bây giờ là mấy giờ?"

 

"Four."

 

Kon giơ 4 ngón tay.

 

"Sáng?" "? Chiều."

 

.......

 

..............

 

..............T, toang rồi!

 

Tức là bây giờ không phải 4 giờ sáng, mà là 16 giờ chiều!

 

Tôi đã ngủ quên.

 

"Xin lỗi, Kon!"

 

Tôi bật dậy khỏi giường, định leo xuống.

 

"Na ni nu ne no?" Kon nghiêng đầu.

 

"Phải chuẩn bị cơm ngay... không, giặt giũ... chết tiệt, dọn dẹp cũng chưa làm gì cả..."

 

Tức là tôi đã ngủ li bì từ đêm ngày thứ 2 đến chiều ngày thứ 3.

 

Tại sao, tại sao lại ngủ lâu thế này...?

 

"Ni, nên ngủ. Mới ốm dậy, hãy nghỉ ngơi."

 

Kon lo lắng rũ tai xuống, nhìn tôi nói.

 

"Mới ốm dậy? Em nói cái gì..."

 

Đúng lúc đó.

 

...Gurari.

 

Cơ thể tôi nghiêng đi. Su... lực trong người biến mất, tôi ngã phịch xuống tại chỗ.

 

"Ni!"

 

Hiếm khi thấy Kon lớn tiếng, chạy lại gần tôi.

 

Cơ thể như bị đục lỗ... Gu... dù cố dùng sức nhưng không đứng dậy nổi.

 

"Phải ngủ, không được!"

 

Kon gắt lên.

 

Cô bé cáo thường ngày vô lo vô nghĩ, lúc này lại nói với giọng điệu mạnh mẽ.

 

"Kon... nhưng mà cơm nước, giặt giũ... với lại Colette cũng sắp về. Phải ra đón."

 

Thì... đúng lúc đó.

 

"Jiro-kun."

 

...Giọng nói, đầy hoài niệm vang lên.

 

Nghe thấy giọng nói của người đó sau 3 ngày xa cách, tôi cảm thấy an tâm vô cùng.

 

...Đúng rồi. Cô ấy bảo ngày thứ 3 sẽ về.

 

Ngày thứ 2 có cuộc họp, ngày thứ 3 sẽ về.

 

Từ tư thế đang ngồi bệt, tôi chỉ quay mặt về hướng đó.

 

Ở đó là... nàng tiên xinh đẹp.

 

Mái tóc vàng dài óng ả. Ngực và mông nở nang khiến đàn ông say đắm.

 

Khuôn mặt thanh tú, đôi mắt xanh như bầu trời ngày nắng.

 

Và đặc biệt là đôi tai dài. Quá dài so với người, nhưng hơi ngắn so với Elf.

 

"Colette..."

 

Tôi gọi tên cô gái đứng trước mặt.

 

Colette mỉm cười, đi lại gần tôi, cho tôi mượn vai.

 

"Ổn không? Đứng được không, đi được không?"

 

Cảm động trước mùi hương ngọt ngào của da thịt và mái tóc Colette, tôi gật đầu.

 

Colette dìu tôi, bước đi chậm rãi.

 

Chắc là đưa tôi về giường... tôi nghĩ thế, nhưng,

 

Cô ấy đi ngang qua giường, định ra khỏi phòng.

 

"Colette...? Đi đâu thế...?"

 

"Ưm, tạm thời Jiro-kun đã tỉnh rồi, nên trước khi anh ngủ lại, mình đi đến chỗ đó đi."

 

"Chỗ đó...?"

 

Là đâu nhỉ...?

 

"Hơi xa một chút, nhưng cứ đi từ từ nhé. Sẽ đỡ hơn nhiều đấy. Nsho, nsho."

 

Colette vừa thở vừa cố dìu tôi.

 

Nhưng,

 

"A...!"

 

Chân bị vướng, Colette suýt ngã.

 

Tưởng chừng cả hai cùng ngã... thì đúng lúc đó.

 

"Nguy hiểm đấy, Jiro!"

 

Ai đó nhanh chóng nắm lấy tay tôi, kéo mạnh về phía mình.

 

Nhờ cô ấy mà chúng tôi không bị ngã.

 

"Ổn không, Jiro?"

 

"Ừ, ổn mà, Am."

 

Đứng đó là cô nàng mèo thú nhân tóc đỏ.

 

Cô gái nhỏ nhắn đang đeo một chiếc tạp dề khá lớn.

 

"Am, tạp dề đó là... không lẽ..."

 

Tạp dề quen thuộc. Vì đó là cái tôi vẫn thường đeo.

 

...Tôi nhớ lại ký ức mơ hồ trước khi tỉnh giấc.

 

Không lẽ đó không phải mơ, mà là hiện thực...?

 

Nếu vậy thì...

 

"...Tạm thời, đi thôi."

 

"Đúng rồi, đi thôi, Jiro-kun."

 

Am cho tôi mượn vai bên kia.

 

Tôi mượn sức của Colette và Am, chậm rãi đi ra ngoài cô nhi viện.

 

Ra ngoài, đi ở sân sau... cuối cùng tôi cũng hiểu họ định đưa tôi đi đâu.

 

Tôi nhìn cô gái tóc đỏ bên cạnh.

 

Rồi nhìn cơ thể yếu nhớt của mình, rồi lại nhìn Am.

 

...Tôi đoán ra rồi. Tất cả. Tóm lại là, tôi đã gục ngã, và cô bé này đã làm thay tôi (cover).

 

"Am... cái đó..."

 

"Được rồi, bây giờ, không cần nói gì cả."

 

Vậy à, tôi im lặng cùng họ đi đến đó.

 

Nơi ở sân sau nhà tôi, có thể chữa lành mọi vết thương bệnh tật và hồi phục thể lực hoàn toàn.

 

---

 

"Xin lỗi nhé, Am."

 

Từ Suối Rồng trở về thì trời đã tối hẳn.

 

Bây giờ là chiều tối ngày thứ 3 kể từ khi Colette đi.

 

Sắp đến giờ ăn tối.

 

Tôi đang ở phòng khách cô nhi viện thú nhân.

 

Bên kia bàn là Am và Colette, phía sau là Ten đang sụt sịt khóc.

 

"Ten, sao cô lại khóc..."

 

"Gusu... Tại vì... Tôi không nhận ra sự bất thường của Giám đốc... Thế này thì mất tư cách thư ký giám đốc rồi... Gusu gusu... Uwaaaa."

 

Ten khóc nức nở như một đứa trẻ.

 

"Được rồi mà, lần này là do tôi quản lý bản thân không tốt thôi."

 

Thật đấy, lần này là tự làm tự chịu.

 

"Nè, Am."

 

Tôi nhìn cô mèo thú nhân nói.

 

"Gì?"

 

Am nghiêng đầu với vẻ mặt bình thường. Không có sự giận dữ, cô ấy vẫn bình thản như mọi khi.

 

"Anh muốn xác nhận chuyện gì đã xảy ra... Tạm thời em giải thích sáng nay có chuyện gì được không?"

 

Tôi cũng đoán được đại khái rồi... nhưng người chứng kiến hiện trường trong số này chỉ có Am thôi.

 

Am gật đầu nói.

 

"Sáng dậy thì thấy Jiro sốt cao lắm."

 

...Quả nhiên, đúng như tôi nghĩ.

 

"Thiếu ngủ và quá sức."

 

Colette thở dài, cụp mắt xuống.

 

Người có kiến thức y học như Colette đã nói thì chẩn đoán chắc chắn chính xác.

 

"Tức là thiếu ngủ dẫn đến thể trạng kém, bị cảm và nằm liệt giường nửa ngày... đúng không?"

 

Tôi nói, Am gật đầu.

 

"Đưa anh đến Suối Rồng thì được thôi. Nhưng không thể vác người bệnh như hành lý, cũng không thể ném cái tùm người bệnh xuống suối nước nóng được."

 

"Ra là vậy... nên em đợi đến khi anh tỉnh... à."

 

Suối Rồng ở sân sau.

 

Vào đó là chữa được bệnh, tức là cảm cúm.

 

Nhưng không làm thế là vì lý do Am vừa giải thích.

 

Nhờ sự giúp đỡ của hai người, tôi đã ngâm mình trong Suối Rồng và hoàn toàn hồi phục sức khỏe.

 

"Trong lúc anh ngủ thì tình hình thế nào?"

 

Am kể ngắn gọn những việc từ sáng đến giờ.

 

Am đã làm thay tất cả công việc của tôi.

 

Từ dọn dẹp giặt giũ, chuẩn bị bữa tối, đến chăm sóc bọn trẻ.

 

"Một mình làm hết không nổi, nên em nhờ nhóm Ichika giúp."

 

"...Vậy à. Lát nữa phải cảm ơn bọn nó mới được."

 

Tôi nhìn lên trần nhà, nhắm mắt lại.

 

Tự giận bản thân vì sự ngu ngốc của mình.

 

Mở mắt ra, nhìn thẳng vào Am.

 

"Am. Thật sự x..."

 

Tôi định nói xin lỗi, đúng lúc đó.

 

...Chụt.

 

Am chồm tới, hôn lên môi tôi chặn lại.

 

Một nụ hôn nhẹ. Ngay lập tức cô ấy rời ra, đặt ngón tay lên môi tôi.

 

"Đừng nói xin lỗi hay gì cả. Đừng tạ lỗi."

 

Am nói với giọng mạnh mẽ. Cảm nhận được ý chí kiên quyết ở đó.

 

Am ngồi lại ghế nói.

 

"Em muốn giúp Jiro nên em làm. Em làm theo ý muốn của em. Nên anh không có lý do gì phải tạ lỗi, và em cũng không muốn anh tạ lỗi."

 

"Am..."

 

Am mỉm cười nói.

 

"Quan trọng hơn là Jiro bình an vô sự, thế là tốt rồi."

 

Cô bé này...

 

Cô bé này, thật sự là một cô gái dịu dàng, tôi nghĩ vậy.

 

Công việc lúc tôi vắng mặt chắc chắn rất vất vả.

 

Vậy mà không than vãn nửa lời, ngược lại còn lo lắng cho tôi.

 

Cô ấy đã bảo đừng xin lỗi.

 

Vậy thì chỉ cần nói thế này thôi.

 

Với Am, người đã giúp đỡ tôi, người con gái dịu dàng ấy,

 

"Am... Cảm ơn em."

 

Tôi nói, Am đáp "Không có chi" và nở nụ cười rạng rỡ như đóa hoa lớn.

 

---

 

Sáng hôm sau ngày Colette về.

 

Cuối cùng cô nhi viện mới cũng hoàn thành.

 

" " " Oa~!! " " "

 

Lũ trẻ thú nhân đồng loạt reo lên.

 

Ở đó là... tòa nhà bằng gạch kiên cố, to gấp 3 lần cô nhi viện cũ.

 

"To quá!", "Đây là ngôi nhà thứ 3 sao", "Thứ 3? Không phải 2 ạ, Kon-chan?"

 

Hoaaaa... lũ trẻ há hốc mồm nói.

 

"Fuaa... to thật, hoành tráng ha...~, Akane-chan?"

 

"Ừ ha. Thế này thì bọn mình sống thoải mái dư dả nhỉ."

 

Lũ trẻ tộc Oni cũng thán phục khi nhìn thấy tòa nhà mới.

 

Dù cả cô nhi viện thú nhân và cô nhi viện tộc Oni chuyển vào hết thì vẫn còn thừa nhiều phòng.

 

"Đi thám hiểm ngay thôi ạ!"

 

"Duyệt. Thám hiểm nào." (Aru aru tankentai - reference)

 

Lũ trẻ nhanh chóng chạy về phía tòa nhà.

 

"Khoan! Đợi đã, đừng bỏ Leia lại chứ!"

 

"Ayane-chan, Akane-chan, đi thôi ạ!"

 

Leia và Rabi chạy theo sau.

 

Rabi dắt tay chị em Oni đi vào tòa nhà mới.

 

"Pho~! Anh hai tuyệt quá! 2 tầng luôn! 2 tầng luôn ạ!"

 

"Không thể nào, đây là lâu đài sao? Pháo đài sao?"

 

Tôi đã yêu cầu làm rộng hơn và cao hơn trước.

 

"Hawa, có giếng trời kìa ạ!"

 

"Foo... ♡ Giống lâu đài ha...~"

 

"Chị ha...i, đâu rồi. Mọi người, đâu rồi?"

 

Có vẻ Akane bị lạc. Rộng mà, lại mới nữa, lạc cũng phải.

 

"Akane! Ở đây này ạ!"

 

"Gọi cái là xuất hiện ngay...~. Chị hai tham thượng (xuất hiện)..."

 

Có vẻ Canis và Ayane đã thu hồi được cô em Oni.

 

Một lúc sau, lũ trẻ chạy ra ngoài, quay lại chỗ tôi.

 

"Cô nhi viện mới thế nào?"

 

Tôi ngồi xổm xuống hỏi nhóm Canis.

 

" " " Siêu tuyệt vời!!! " " "

 

Nhận được cảm tưởng vô cùng chân thật.

 

Ừm, làm ra thứ bọn trẻ thích, tốt quá tốt quá.

 

"Đi thám hiểm lần nữa ạ!"

 

"Field (Vùng đất) mới, phải lập bản đồ (Mapping) thôi."

 

O~! Nói rồi lũ trẻ lại bị hút vào trong tòa nhà.

 

Ouka và các con gái tộc Oni cũng đi theo sau.

 

Hôm qua tôi đã xin lỗi Ichika. Bảo là xin lỗi đã gây phiền phức, Ichika cười nam tính bảo "Đừng bận tâm. Là đồng đội sống chung mà?".

 

Quả nhiên con gái của Ouka, tất cả đều là những đứa trẻ tốt, qua chuyện lần này tôi đã hiểu rõ.

 

Mọi người đều vào cô nhi viện mới, chỉ còn tôi, Colette và Am ở lại.

 

Tiền bối đi hội thảo đến tuần sau mới về.

 

"Jiro. Cái này. Em có chuyện muốn nói với anh."

 

Am ngước nhìn tôi nói.

 

"Em, sẽ ở lại đây mãi. Ở đây giúp đỡ anh và Colette."

 

Với khuôn mặt đầy quyết tâm, Am nhìn tôi, rồi nhìn Colette.

 

Trong đôi mắt Am, tôi cảm nhận được niềm tin không gì lay chuyển được.

 

"Hôm qua, làm thay công việc của Jiro và Colette, em đã hiểu ra. Hai người... đã làm công việc vất vả thế này sao."

 

Trước giờ Am vẫn giúp đỡ chúng tôi ở những chỗ cần thiết.

 

Nhưng hôm qua tôi ngã bệnh, cô ấy lần đầu tiên trải nghiệm công việc cô nhi viện từ A đến Z.

 

"Vất vả lắm. Dọn dẹp giặt giũ, nếu Jiro không tự động hóa, nếu nhóm Ichika không giúp... em tuyệt đối không làm nổi."

 

Nhân tiện nghe bảo hôm qua nấu ăn thì dùng đồ ăn liền.

 

Bọn trẻ không ai phàn nàn câu nào. Kể cả Am, tất cả đều là những đứa trẻ dịu dàng.

 

"Nên là, Jiro, Colette. Em nghĩ rồi. Không phải để hai người chăm sóc nữa, mà em muốn giúp đỡ hai người."

 

"Am. Cái đó... tức là làm việc ở nhà mình sao?"

 

Am gật đầu.

 

"Ừm. Em quyết định rồi. Em sẽ làm việc ở đây. Ở nơi có mọi người em yêu quý. Ở nơi có những người em yêu thương, ở đây. Tại nơi này."

 

Am ngước nhìn cô nhi viện mới và nói.

 

"Chị ơiii!", "Mommy", "Anh hai!"

 

Đám thú nhân thò đầu ra cửa sổ vẫy tay với chúng tôi.

 

Am nheo mắt lại.

 

"Tòa nhà cũng to hơn rồi này. Sau này có thể số lượng người sẽ tăng lên như nhóm Ouka-san. Thế thì thêm người làm càng tốt chứ sao?"

 

Nè Jiro, Am nhìn tôi nói.

 

"Đừng gánh vác tất cả một mình nữa. Đừng coi em là trẻ con nữa. Em muốn ngang hàng với anh, và Colette. Em ghét bị coi là trẻ con rồi. Hãy cho em... đứng cùng phía với hai người."

 

Am cúi đầu "Pekori".

 

"Xin hai người đấy! Hãy cho em làm việc ở đây!"

 

Nhìn thái độ chân thành của Am, tôi nhìn sang Colette.

 

"Jiro-kun."

 

Colette đang cười. Trong đôi mắt cô ấy ngân ngấn nước.

 

Trông cô ấy như một người mẹ vui mừng nhìn con trưởng thành.

 

Tôi gật đầu, lại gần Am.

 

Đặt tay lên vai Am đang cúi đầu "Pon".

 

"Am. Ngẩng đầu lên đi."

 

Su... Am ngẩng mặt lên, nhìn tôi.

 

"Am, anh ấy mà, đâu đó trong thâm tâm, có lẽ vẫn coi em là trẻ con."

 

Từ ngày tuyên bố hẹn hò, đến tận hôm nay.

 

Dù đã thành người yêu, tôi nghĩ mình vẫn có ý thức coi Am là đứa trẻ của chúng tôi.

 

Điều đó thể hiện qua thái độ trong 2 ngày qua. Nên tôi tự mình chuẩn bị, tự mình nấu ăn.

 

Không thể nhờ Am giúp, chắc là vì đâu đó tôi vẫn nghĩ cô ấy là người ở phía được bảo vệ.

 

Nhưng... tôi đã sai.

 

Cô ấy đã là một người lớn đàng hoàng.

 

"Am. Từ giờ, anh sẽ dựa vào em. Có chuyện gì anh sẽ bàn bạc, có chuẩn bị gì thì hãy giúp anh một tay nhé."

 

"Jiro... thế tức là..."

 

Nước mắt ầng ậng trong mắt Am.

 

Tôi gật đầu, ôm lấy cô ấy.

 

"Am. Đến nhà mình đi. Hãy ở bên nhau mãi mãi. Cả đời này, bên nhau."

 

"Jiro... Thế tức là..."

 

"Ừ."

 

Không sai đâu. Hãy làm việc ở nhà mình, và, hãy trở thành gia đình.

 

"Không được à?"

 

Đáp lại lời tôi, Am trả lời bằng một nụ hôn. Đó là dấu hiệu khẳng định. Và là minh chứng của khế ước.

 

"Colette... được không?"

 

Am rời khỏi tôi, hỏi Colette.

 

"Đương nhiên là được rồi. Nhờ em nhé, Am."

 

"..................Ừm!"

 

Am cười, Colette cũng cười.

 

Colette nắm lấy tay phải, Am nắm lấy tay trái tôi.

 

Nhà mới. Nhân viên mới.

 

Và... gia đình mới.

 

Cuộc sống ở cô nhi viện, tất cả đều được làm mới.

 

Từ giờ sẽ có chuyện gì xảy ra.

 

Từ giờ chúng tôi sẽ ra sao.

 

Tất cả đều chưa định. Tương lai chưa định hình đang trải rộng trước mắt chúng tôi.

 

Dù vậy... tôi hoàn toàn không thấy sợ.

 

Có lũ trẻ đang chờ tôi ở ngôi nhà mới.

 

Và tôi có gia đình mới.

 

Không có bất an. Không có sợ hãi.

 

Dù tôi có gục ngã, vẫn có những người vợ dịu dàng chống đỡ cho tôi.

 

Vậy thì chẳng có lý do gì phải sợ tương lai cả.

 

Hãy thành thật tận hưởng những điều mới mẻ liên tiếp đến.

 

Vì cuộc sống vui vẻ của chúng tôi, vẫn chỉ, mới bắt đầu mà thôi.

 

---

 

**Lời tác giả:**

 

Cảm ơn mọi người đã vất vả rồi!

 

Vậy là kết thúc chương 6, cảm ơn mọi người!

 

Lần tới sẽ xen vào vài truyện ngắn (Palm-sized story), rồi sau đó sẽ vào chương 7.

 

Nội dung truyện ngắn dự định sẽ là về Matilda-san.

 

Từ lúc chia tay Jiro đến khi kết thúc chương 6, tình hình của Matilda-san thế nào, và thu hồi flag ở chương 1 (đi uống với Kane 3 người).

 

Ở đó thấy Jiro đã kết hôn, cô ấy không thể ngồi yên... dẫn đến chương 7, đại loại thế.

 

Dung lượng không nhiều lắm. Chắc là 2 hoặc 3 chương. Không đến 4 chương đâu.

 

Mong mọi người tiếp tục ủng hộ lần tới!

 

Và, cuối cùng là thông báo!

 

Bộ truyện này đã được quyết định xuất bản sách (Sách hóa)!

 

Nhờ sự ủng hộ của mọi người, tôi đã nhận được lời mời từ nhà xuất bản!

 

Thật sự là nhờ mọi người cả! Cảm ơn mọi người!

 

Tôi có thể cố gắng đến đây là nhờ có các bạn luôn đọc và ủng hộ câu chuyện này!

 

Thật sự, thật sự cảm ơn rất nhiều!

 

Từ giờ tôi sẽ tiếp tục cố gắng, viết hết mình những thứ mọi người thấy thú vị, những thứ khiến mọi người dù chỉ cười một chút!

 

Thông tin chi tiết về sách hóa sẽ được viết trong lời bạt hoặc báo cáo hoạt động ngay khi quyết định.

 

Xuất bản ở đâu, họa sĩ minh họa là ai.

 

Tôi cũng sẽ tung tin ầm ầm trên Twitter, nên nếu các bạn check cả bên đó thì tôi vui lắm! Link Twitter có trên trang cá nhân của tôi!

 

Dài dòng rồi, lời bạt đến đây là hết!

 

Thật sự cảm ơn mọi người! Từ giờ tôi sẽ cố gắng hết mình!

 

Hẹn gặp lại!

 

---

 

**33. Matilda-san, thất bại trong việc tỏ tình và suy sụp**

 

Cảm ơn mọi người đã luôn ủng hộ!

 

---

 

Câu chuyện quay ngược thời gian một chút.

 

Sự việc xảy ra vào đêm Jiro giải nghệ mạo hiểm giả.

 

Tại thị trấn Kamina nằm ở phía Tây Nam đất nước.

 

Mạo hiểm giả Kane hôm đó sau khi hoàn thành công việc, đã đến hội quán Guild để báo cáo hoàn thành nhiệm vụ (Quest).

 

Hội trường Guild vẫn đông đúc như mọi khi.

 

Khắp nơi có người uống rượu Ale, người ăn cơm, xua tan mệt mỏi của một ngày.

 

Kane cũng định xong việc hôm nay sẽ uống rượu.

 

Mà, mục đích không phải để xả hơi, mà là mục đích khác.

 

"Không phải của mình, mà là của tên kia ha."

 

Kane cười khổ, băng qua hội trường, tiến về phía quầy tiếp tân.

 

Ở đó cô bạn thuở nhỏ Matilda đang đứng trực quầy.

 

"......"

 

Poke~, với vẻ mặt thẫn thờ, Matilda đang nhìn vào hư không.

 

Trước quầy tiếp tân có một thanh niên trạc tuổi Kane.

 

Kane nhận ra đó là anh chàng có ý với Matilda và hay rủ cô ấy đi hẹn hò.

 

"Thế là nhé, hôm nay tôi đã hạ gục Nhân mã sáu tay (Lục Thủ Centaur) đấy."

 

"Hả."

 

"Ở cấp B mà hạ được con đó thì chỉ có tôi thôi nhỉ!"

 

"Hả..."

 

"Thậậật sự tôi nghĩ mình là cổ phiếu tiềm năng đấy! Nên là Matilda-san! Tối nay đi uống với tôi được không!?"

 

Anh chàng thanh niên đang tuyệt vọng tán tỉnh Matilda, người rõ ràng tâm trí đang ở trên mây.

 

Matilda rất nổi tiếng.

 

Trẻ trung, xinh đẹp, và hơn hết là ngực khủng.

 

Bầu ngực to hơn đầu trẻ con, eo thon, mông căng tròn.

 

Mái tóc bồng bềnh tết bím lỏng lẻo vắt qua vai.

 

Khuôn mặt thiên về dễ thương hơn là đẹp sắc sảo. Đôi mắt to hơi xệ, đôi má phúng phính. Vẻ mộc mạc đó tạo cảm giác gần gũi, nên cô ấy rất được yêu thích.

 

"Matilda-san được không!? Nè!?"

 

Xin lỗi anh chàng đang tán tỉnh tuyệt vọng kia, nhưng Matilda chắc chắn sẽ không để mắt đến cậu ta đâu.

 

Vì trong tim cô ấy đã có một người đặc biệt ngự trị rồi.

 

"Người phụ nữ tội lỗi ha, Matilda..."

 

Phù, thở dài một cái, Kane tiến lại gần cô ấy.

 

"Xin lỗi. Cho tôi nhờ chút được không?"

 

Kane bắt chuyện với anh chàng kia.

 

"Hả? Gì thế đang bận. Đi chỗ khác đi."

 

Shicci, anh chàng nhăn mặt xua tay đuổi Kane.

 

"Xin lỗi, tôi có hẹn trước với cô ấy một chút. Nhỉ, Matilda-san."

 

Nikori, Kane mỉm cười.

 

Phía sau, các cô gái phục vụ trong hội trường Guild hét lên "Kya ♡", "Đẹp trai quá ♡" trước nụ cười của Kane.

 

Hộc...! Matilda sực tỉnh.

 

"X, xin lỗi... Ơ, chuyện gì thế nhỉ...?"

 

Matilda lẩm bẩm vẻ hối lỗi.

 

Chắc là nãy giờ nghe tai này qua tai kia hết chuyện của cậu thanh niên kia rồi, Kane suy đoán.

 

"Th, thế là sao... Không nghe gì hết hả..."

 

Cậu thanh niên gục xuống... Gakkuri.

 

Mà, tán tỉnh nhiệt tình thế mà đối phương bơ đẹp thì ai mà chẳng suy sụp, Kane nghĩ.

 

Cứ thế cậu thanh niên lủi thủi... bước đi đâu mất.

 

"Không được đâu Matilda. Dù có sốc vì Jiro-san đi mất thì cũng phải làm việc đàng hoàng chứ."

 

Kane đưa một phần quái vật cho Matilda.

 

Vừa làm thủ tục hoàn thành nhiệm vụ thu thập, Matilda vừa tiu nghỉu "Xin lỗi nhé, Kane...".

 

Dù tinh thần xuống dốc nhưng tay nghề của Matilda vẫn rất điêu luyện.

 

Làm thủ tục trôi chảy không vấp váp, rồi đưa tiền thưởng cho Kane.

 

"Hà~~~~~......"

 

Matilda thở dài thườn thượt. Nhìn mặt là biết đang suy sụp.

 

"Sao mà suy sụp thế."

 

"Thì... biết rồi còn gì?"

 

Giọng điệu hai người trở nên suồng sã.

 

Họ là bạn thuở nhỏ mà.

 

"Jiro-san không còn ở đây nữa... Hà~... Tớ lo không biết có sống nổi không đây."

 

Matilda ngồi thụp xuống tại chỗ "Hena hena". Nói ra miệng càng làm nỗi sốc tăng lên.

 

"Matilda, đang làm việc."

 

"Biết rồi mà... Hà~... Jiro-san... Tại sao lúc đó, tớ không dũng cảm hơn nhỉ..."

 

Lúc đó chắc là lúc Jiro rời khỏi thị trấn này.

 

Matilda đã lấy hết can đảm tỏ tình là thích anh ấy.

 

Kane đã hoan hô vì điều này. Cô bạn thuở nhỏ nhát cáy cuối cùng cũng chịu thổ lộ lòng mình với người thương.

 

Nhưng câu trả lời nhận được lại khác với mong đợi của họ.

 

Được tỏ tình là thích, Jiro trả lời là cũng thích các em.

 

Thích cả Kane và Matilda.

 

...Tiếc thay Jiro thậm chí còn không nhận ra tình cảm nam nữ của Matilda.

 

"Thì đấy. Đáng lẽ lúc đó phải lấn tới thêm bước nữa chứ. Đồ nhát gan."

 

"Nhưng mà..."

 

Việc Matilda nhút nhát nặng độ thế nào, bạn thuở nhỏ Kane biết rõ nhất.

 

Và cả việc cô ấy thích Jiro đến mức nào nữa.

 

Kane thở dài,

 

"Xong việc tớ nghe cậu than thở cho."

 

Matilda vẫn ngồi thụp xuống đáp "Cảm ơn~...".

 

"Thế 20 giờ ở chỗ cũ nhé."

 

"Ừm... Nè, Kane."

 

Thò đầu ra khỏi quầy, Matilda làm mặt hối lỗi, lông mày rủ xuống hình chữ bát.

 

"Lúc nào cũng xin lỗi cậu nhé."

 

"Đừng bận tâm."

 

Vậy nhé, nói rồi Kane rời đi.

 

---

 

Tại quán rượu bình dân ở rìa thị trấn Kamina.

 

Xong việc, Kane và Matilda vào quán, ngồi ở góc.

 

Rượu Ale rẻ tiền được mang ra, Matilda uống ừng ực với tốc độ kinh hoàng.

 

Hết ly 1 đến ly 2.

 

Rồi 3 ly, 4 ly, 5 ly... uống xong Matilda mới thở hắt ra một hơi.

 

"Hà... Jiro-san... Jiro-sa~n..."

 

Kuttari, Matilda áp má xuống bàn nói.

 

"Hà~......"

 

Mặt cô ấy hơi ửng hồng.

 

Đúng vậy, chỉ hơi hơi thôi.

 

"Tại sa~o lúc đó, tớ không nói được câu 'Cho em đi cùng vớiii' chứ. Tớ đúng là đồ ngốc ngốc~... Hà~..."

 

Cách nói chuyện vẫn rất rõ ràng. Dù uống chừng đó rượu nhưng ý thức vẫn tỉnh táo.

 

"Cậu đúng là, tửu lượng cao thật đấy."

 

"Uu... ghét cái dòng máu của mẹ..."

 

"Chuẩn. Kiểu giả vờ say cậu cũng không làm được ha."

 

Thi thoảng đi uống 3 người với Jiro, Matilda chưa bao giờ say bí tỉ cả.

 

Ngược lại Jiro toàn gục trước, Kane phải vác về nhà, kỷ niệm đắng lòng.

 

"Lúc đó tớ nghĩ cậu thất bại thật sự. Sao cậu không đưa Jiro-san vào nhà nghỉ (nhà trọ) hả."

 

"Th, thì là..."

 

Làm thế thì có thể dẫn đến tình huống 'ngược lại bị tấn công', diễn biến tốt thế mà... Kane thở dài.

 

"Cái đó... lần đầu tiên, tớ muốn lãng mạn hơn cơ. Dựa hơi men thì không được. Với lại... t, tự mình làm thế... chuyện, m, mất nết thế tớ không làm được đâu!"

 

Matilda nhỏm dậy, mặt đỏ bừng, lấy tay che mặt.

 

"Matilda-san con sâu rượu (Uwabami), uống bao nhiêu rượu mặt không đỏ, nhưng cứ nhắc đến Jiro-san là đỏ lựng ngay..."

 

Kane vừa thở dài vừa nốc rượu.

 

"Tại sao lại có bà mẹ tửu lượng cao thế chứ..."

 

Kane cũng biết, mẹ Matilda là bợm nhậu thứ thiệt.

 

Uống rượu mạnh như uống nước lã. Khả năng chịu cồn của Matilda là do di truyền.

 

"Thôi mà. Nhờ có bà mẹ mỹ nhân mà cậu cũng xinh xắn thế này, phải thấy may mắn chứ."

 

"......Chẳng vui tẹo nào."

 

Puku, phồng má, Matilda đặt cằm lên bàn.

 

"Được Kane khen dễ thương tớ chẳng vui tẹo nào. Tớ muốn Jiro-san nói cơ. Hà~~~~~...... Jiro-sa~n..."

 

Tình cảm Matilda dành cho Jiro sâu đậm lắm.

 

Vì từ bé cô ấy đã thầm thương trộm nhớ Jiro rồi mà.

 

"Yêu từ cái nhìn đầu tiên khi mẹ được cứu. Từ đó đến giờ 10 năm yêu đơn phương ha. Mặt tiền (ngực) đẹp thế kia, tự tin lên, tỏ tình sớm có phải tốt không."

 

"Uu... Kane ngốc. Chẳng hiểu trái tim thiếu nữ gì cả."

 

Puku, Matilda phồng má dễ thương nói.

 

"Đâu có dễ dàng... tỏ tình cái rụp được đâu."

 

"Thế á? Biết đâu lại được OK cái rụp thì sao."

 

"Không được đâu... Không tự tin mà..."

 

Hà~... Nhìn Matilda thở dài, Kane thấy lạ.

 

Tại sao cô gái xinh đẹp này lại hoàn toàn không tự tin vào bản thân.

 

Nhan sắc Matilda đâu phải dạng vừa. Trong số các tiếp tân xinh đẹp, cô ấy nổi bật hơn hẳn một cái đầu, à không hai cái đầu.

 

Khuôn mặt thanh tú mang nét mộc mạc, bộ ngực khủng thu hút mọi ánh nhìn của đàn ông.

 

Chỗ nào là yếu tố không tự tin chứ... Kane luôn thắc mắc.

 

"Nè Kane. Từ giờ tớ phải làm sao đây..."

 

Matilda gọi ly Ale thứ 6, uống cạn trong vài giây rồi hỏi Kane.

 

"Cái đó ha. Thú thật, bỏ lỡ sáng nay là đau đấy."

 

"Đúng hông... Hà..."

 

"Jiro-san đã rời khỏi đây rồi. Bảo là sẽ quay lại, nhưng bao giờ thì chưa biết. 1 tháng, hay 2 tháng..."

 

"Uu... Không gặp Jiro-san lâu thế tớ chết mất..."

 

Matilda nhõng nhẽo như trẻ con.

 

Cơ thể Matilda ngày càng da dáng phụ nữ, nhưng lạ là khuôn mặt chẳng thay đổi gì so với hồi bé.

 

Kỳ lạ thật, Kane vừa nghĩ vừa nói.

 

"Muốn viết thư cũng chả biết địa chỉ. Không liên lạc được. Chỉ còn cách kiên nhẫn đợi bên kia đến Kamina giữ lời hứa thôi."

 

"Là bao giờ~...? Nè Kane, là bao giờ~...? Nè~, ê~"

 

Nè nè, Matilda kéo tay Kane.

 

Nhắc lại lần nữa là Matilda không say. Vừa nốc cạn ly thứ 7 trong nháy mắt mà mặt không đỏ tí nào.

 

Thái độ trẻ con lộ ra là vì đối phương là bạn thuở nhỏ không cần giữ kẽ.

 

"Đã bảo không biết mà. Việc cậu có thể làm là kiên nhẫn đợi Jiro-san đến Kamina giữ lời hứa thôi."

 

"Đau lòng lắm, thế thì... Thật sự, đau lòng lắm..."

 

Matilda mặt tối sầm, gusu gusu... bắt đầu khóc.

 

"Tớ đúng là đồ ngốc, cứ lần lữa mãi bảo là sẽ tỏ tình, kết cục là hối hận. Đúng là ngốc, tớ ngốc quá..."

 

"Mà... ừm. Donmai (Don't mind)."

 

Nói gì thì cũng không thể an ủi cô ấy lúc này. Chỉ là lời an ủi sáo rỗng, à không, còn chẳng được gọi là an ủi.

 

Người duy nhất thực sự chữa lành trái tim cô ấy chỉ có Jiro, người trong mộng mà thôi.

 

"Cho đến khi Jiro-san quay lại, cậu phải sửa cái tính nhát gái (nhát trai/renai hetare) đó đi."

 

"Nhát trai là cái gì?"

 

"Có người thích mà không dám tỏ tình. Không dám rủ đi hẹn hò. Nhìn mặt 5 giây là đỏ lựng quay đi. Mấy cái đó đấy."

 

"Uu... Kane ngốc. Mấy cái đó, không cần cậu nói tớ cũng tự biết mà. Tớ cũng định sửa... đang huấn luyện đấy nhé."

 

Matilda nhỏm dậy, cầm ly Ale thứ 8 uống cạn trong giây lát, rồi ưỡn ngực "Hưm".

 

Barun! Bộ ngực căng tròn nảy lên.

 

"Hô, huấn luyện ha. Ví dụ như làm gì?"

 

Như chỉ chờ được hỏi, Matilda vui vẻ kể.

 

"Trong đầu nhé, tớ tưởng tượng cảnh ở riêng với Jiro-san. Rồi nhìn nhau với Jiro-san... rồi tỏ tình... kiểu thế! Tớ tập tỏ tình bao nhiêu lần rồi. Image Training (Tập luyện trong tưởng tượng) là hoàn hảo rồi nhé!"

 

Tuyệt chưa, Matilda cười kiểu thế, Kane cười nửa miệng gật đầu "Thế à".

 

"...Gì? Đang coi thường tớ hả?"

 

"Ừ, coi thường đấy. Cái đó chỉ là vọng tưởng (hoang tưởng) thôi. Chẳng luyện tập được cái gì sất."

 

"V, vọng tưởng cũng là một phần của luyện tập mà!"

 

Chắc không đâu, Kane thở dài.

 

Nếu cái đó mà là luyện tập, thì giờ này Matilda đã cùng Jiro rời khỏi thị trấn này rồi.

 

"Nhưng nói nghiêm túc này, cứ thế này tớ nghĩ cậu nguy to thật đấy."

 

Kane nói với giọng nghiêm túc.

 

"Nguy to là...?"

 

"Thì đấy, cứ thế này cơ hội gặp mặt ít đi, Jiro-san sẽ có người phụ nữ khác đấy, ý là thế."

 

Mặt Matilda sa... tái mét.

 

"Đúng... ha. Jiro-san... ngầu, đáng tin cậy, lại dịu dàng... Con gái, đâu có để yên đâu ha..."

 

Zuuuuuuu...n, Matilda mặt tối sầm, vai rũ xuống.

 

Chết cha. Định khích lệ mà lại làm người ta suy sụp thế này.

 

Kane hối hận, nói xốc lại tinh thần.

 

"A~, nhưng biết đâu lại ổn đấy. Jiro-san khá là chậm tiêu (đụt) đúng không? Có khi được thích mà không nhận ra, vẫn độc thân cũng nên."

 

Thực tế Jiro không nhận ra tình cảm của Matilda tẹo nào.

 

Chắc cũng không nhận ra tình cảm của những cô gái khác đâu.

 

Người đó, tốt tính nhưng cứ lơ ngơ thế nào ấy... Kane cười khổ. Cái tính lơ ngơ đó của Jiro cũng là điểm rất "người" và đáng mến, Kane nghĩ.

 

"Th, thật hả."

 

Được khích lệ, Matilda Paa...! mặt sáng bừng lên.

 

"Ừ, thật đấy. Yên tâm, chắc chắn chưa có người yêu đâu."

 

"Vậy thì... vậy thì, tớ, sẽ cố gắng!"

 

Gaba! Matilda đứng dậy, nắm chặt tay "Gyu".

 

"Khi Jiro-san đến thị trấn này giữ lời hứa, lần này nhất định, tớ sẽ tỏ tình!"

 

Khuôn mặt chứa đựng quyết tâm chắc chắn.

 

Mera mera... ngọn lửa đang cháy trong đôi mắt.

 

Tốt rồi, có vẻ phấn chấn lại rồi...

 

Kane thở phào nhẹ nhõm.

 

"Mà không biết bao giờ mới đến, nên để lúc nào đến cũng được thì cậu lo mà tút tát lại bản thân đi, Matilda."

 

Kane cười khổ nói,

 

"Đúng rồi ha! Ừm, được rồi, phải học trang điểm nhiều hơn. Phải vận động nhiều hơn để giảm cân. Để được Jiro-san khen là xinh đẹp hơn... ♡"

 

O~! Matilda giơ nắm đấm lên trời nói.

 

Dễ suy sụp, nhưng phục hồi nhanh chóng và hướng về phía trước. Kane rất nể phục điểm tích cực đó của Matilda.

 

---

 

Và thời gian trôi qua... hiện tại.

 

Vào lúc chớm hè.

 

Hôm nay Kane cũng đến Guild, cô tiếp tân Matilda lao đến chỗ Kane với tốc độ kinh hoàng.

 

"Kane Kane Kaneee!!!"

 

Với nụ cười rạng rỡ, Matilda vẫy tay chạy lại.

 

"Sao thế?"

 

Kane hỏi Matilda đang đứng trước mặt.

 

Sau khi thở hổhel lấy hơi, Matilda nói.

 

"Jiro-san ấy nhé, ngày mai, sẽ đến thị trấn Kamina đấy! Vừa có thư gửi cho tớ ở Guild xong!"

 

---

 

**Lời tác giả:**

 

Cảm ơn mọi người đã vất vả rồi!

 

Vậy là xong phần Màn gian (Interlude) về Matilda-san.

 

Diễn biến tiếp theo sẽ là kể lại quá trình dẫn đến việc Jiro đi uống rượu, rồi 3 người đi uống.

 

Ở đó Matilda-san nhận ra chiếc nhẫn trên ngón tay Jiro. Hơn nữa anh còn định mua chiếc nhẫn thứ hai, ôi thôi xong.

 

Matilda-san không thể ngồi yên được nữa... sẽ dẫn đến chương 7, đại loại thế.

 

Chắc là truyện ngắn sẽ kết thúc ở phần sau, hoặc sau nữa, và khoảng chương 35 sẽ bắt đầu chương 7.

 

Vậy nhé!

 

Cuối cùng, tôi đang có bộ truyện mới! Link ở bên dưới, nếu ai chưa đọc thì mong mọi người ghé đọc, tôi vui lắm!

 

Hẹn gặp lại!

 

---

 

**34. Người tốt, xin nghỉ phép**

 

Cảm ơn mọi người đã luôn ủng hộ!

 

---

 

Ngày hôm sau khi Colette đi vắng về, tức là ngày cô nhi viện mới hoàn thành.

 

Đêm hôm đó, tôi, Am và Colette 3 người đi Suối Rồng.

 

Sau khi rửa sạch mồ hôi, ngâm mình trong bồn nước nóng thở phào nhẹ nhõm, Colette bỗng mở lời.

 

"Jiro-kun, nghỉ ngơi đi."

 

Colette đang ngồi cạnh, tựa đầu vào ngực tôi nói.

 

"Nghỉ?"

 

"Ừm, nghỉ phép."

 

Colette nắm lấy cánh tay phải của tôi, ôm chặt "kyu~". Cảm giác mềm mại chạm vào rất thích.

 

Am thấy thế cũng ôm lấy cánh tay trái. Cảm giác đàn hồi dễ chịu.

 

"Đúng đấy, anh nên nghỉ đi. Mấy hôm nay làm việc suốt còn gì."

 

"Đúng đúng ♡ Nên là được đấy, nghỉ khoảng 3 ngày đi. Việc trong thời gian đó bọn em sẽ làm cho."

 

Nè~ ♡ Am và Colette cười với nhau thân thiết. Hai người thân nhau ghê.

 

"Không... cảm ơn lời đề nghị nhưng anh ổn mà. Mọi người làm việc mà anh trốn việc thì không được."

 

"Ara Jiro-kun. Không phải trốn việc. Nghỉ ngơi dưỡng sức cũng là công việc đàng hoàng của nhân viên đấy."

 

"Đúng đấy, để rồi lại lăn ra ốm thì bọn em khổ đấy."

 

Nghe mà nhột.

 

Phải nghỉ ngơi điều độ à. Không thì lại lăn ra như hôm nọ, gây phiền phức cho mọi người.

 

"Hiểu rồi, vậy anh xin phép nghỉ không khách sáo nhé."

 

Tôi gật đầu nói. Nhưng mà ưm, nghỉ phép à...

 

"Bảo nghỉ chứ cũng chẳng có việc gì làm..."

 

Công việc hiện tại gần như là sở thích và lẽ sống rồi.

 

Bảo nghỉ cũng chẳng biết làm gì.

 

"A, nhưng mà Jiro-kun-san nha."

 

Kiri, Colette dựng ngược lông mày nói.

 

"Rảnh rỗi mà sinh nông nổi, sống sa đọa với nhóm Ichika-chan là cô giáo không tha đâu nhé."

 

"...Làm thế là biết tay đấy nhé."

 

Colette và Am phồng má "Mư~".

 

"Biết rồi mà. Anh không làm thế đâu."

 

Cả hai thở phào nhẹ nhõm "Hoo".

 

Mắt hình trái tim ♡, lướt "tsu tsu tsu" lại gần.

 

"Tại sao Jiro-kun cứ để mắt đến cô khác thế nhỉ."

 

"Tụi em không hấp dẫn... đến thế à?"

 

Puku, Colette phồng má. Am thì nhíu mày lo lắng.

 

"Đã bảo không phải mà."

 

Tôi xoa đầu Am và Colette. Kéo hai người lại, họ dính chặt vào lồng ngực tôi.

 

"Am, chị nghĩ ra cái này hay lắm. Cứ thế này 3 người chúng ta sống sa đọa trong 3 ngày đi."

 

Với vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc, Colette nói. Nhưng tôi và Am đều biết.

 

Khi Colette nói đùa, cô ấy luôn làm mặt nghiêm trọng.

 

"Đừng nói ngốc nghếch thế chứ Colette."

 

Pechin, Am lấy đuôi quất vào cái mông mắn đẻ căng tròn của Colette.

 

"Nhưng Am. Làm thế thì nỗi lo Jiro-kun kiếm gái khác trong 3 ngày này sẽ biến mất đấy? Không thấy là đề xuất hay sao?"

 

"Ư... Cái đó, cũng đúng."

 

Uưm... hai cô vợ rên rỉ.

 

"Hai người. Tất nhiên là nói đùa đúng không?"

 

Tôi vừa xoa đầu vừa hỏi.

 

" " Đương nhiên rồi " "

 

Với hai người họ, và cả tôi, cuộc sống của bọn trẻ cô nhi viện là ưu tiên số 1.

 

Nhân viên nghỉ hết là chuyện không thể xảy ra.

 

"Nhưng Am, chị nghĩ nên chăng dây phòng ngừa (đánh dấu chủ quyền) tạm thời."

 

"Chuẩn. Làm thế đi, Colette."

 

Ừm ừm, Am và Colette gật đầu với nhau.

 

"Phòng ngừa? Là sao..." Tôi chưa kịp nói hết câu,

 

"Ei ♡"

 

Đầu tiên Colette chồm lên người tôi.

 

Rồi ấn đôi môi mềm mại vào cổ phải của tôi, mút mạnh "Chuuuuuuuuu......".

 

Bị mút mạnh nhưng không đau chút nào. Ngược lại cảm giác ướt át của nước bọt và độ ấm trong miệng cô ấy rất dễ chịu.

 

Một lúc sau Colette rời môi khỏi cổ tôi.

 

"Ừm ♡ Thế này là Okie ♡ Nào, Am."

 

"Ừm."

 

Lần này thay phiên nhau, Am chồm lên.

 

Hôn "Chu" vào cổ bên trái ngược với Colette, rồi...

 

Kari.

 

"Á."

 

Cô ấy cắn nhẹ một cái.

 

Nhưng không đau, chỉ cỡ như bị chó con cắn yêu thôi.

 

"Jiro kỳ lạ thật. Giống tụi em mà vị ngon tuyệt."

 

Pero, Am liếm mép nói.

 

"Nhắc mới nhớ Canis cũng nói thế. Cả Kon nữa."

 

Kon thì bảo là mùi thơm.

 

Dù sao thì.

 

"Thế này là đánh dấu xong xuôi ♡"

 

"Thế này là ông xã... nhà mình, không lo bị sâu bọ bám nữa ha."

 

"Ừm, an tâm an tâm ♡"

 

Colette vui ra mặt. Am thì quay đi "Pui", nhưng cái đuôi thì quẫy "Kune kune" thành thật vui sướng.

 

"Đánh dấu...?"

 

Cái gì thế nhỉ, tôi nhìn cổ mình và hiểu ra.

 

Trên cả hai bên cổ, in rõ hình đôi môi phụ nữ.

 

Dấu hôn (Kiss mark) ở vị trí không thể che bằng quần áo.

 

Đánh dấu là cái này à.

 

"Sao thế Jiro-kun? Không hài lòng ạ? Vì không thể ngoại tình?"

 

Niko~, Colette cười nói. Chỉ có cái miệng cười thôi. Mắt thì sắc lẹm (Gingin). Nghiêm túc (Gachi) đấy.

 

"Hoàn toàn không. Mà anh cũng không có ý định ngoại tình đâu."

 

Có hai cô vợ xinh đẹp thế này là đủ với anh rồi.

 

" " Hư~~~~~~~~~m " "

 

"...Gì thế."

 

Colette và Am nhìn tôi chằm chằm "Jito".

 

"Am-san Am-san, có tin được lời Jiro-kun không."

 

"Đáng ngờ lắm."

 

Ừm ừm, Colette và Am gật gù.

 

"Tin anh đi mà."

 

"Sao đây ta." Am hừ mũi "Fun".

 

"Ví dụ có cô gái ngực to lại gần, mắt anh chả liếc sang đấy ngay còn gì."

 

"Cái đó... thì... à..."

 

Tôi liếc nhìn Colette. Colette nhận ra ánh mắt tôi, cố tình nằm sấp, hơi hướng người về phía này.

 

Bộ ngực quá khổ bị cơ thể đè lên, tạo ra cảnh tượng kinh hoàng (theo nghĩa tốt).

 

"Đấy thấy chưa. Hứ."

 

Am dỗi rồi. Nhưng cái đuôi lại vẫy "pin pin piku piku" như mong chờ điều gì đó.

 

"Jiro-kun. Nhường lượt cho Am đi. Đặc biệt đấy ♡"

 

"Vâng vâng cảm ơn nhé, Colette-san."

 

Tôi nhẹ nhàng ôm lấy cơ thể nhỏ bé của Am.

 

Cô ấy vui vẻ leo lên bụng tôi, quấn đuôi vào tay tôi.

 

---

 

Ngày hôm sau, tức là ngày sau khi cô nhi viện mới hoàn thành.

 

Tôi lái xe ô tô chạy trong rừng Soltip.

 

Số là, tôi đang hướng về thị trấn quê hương thời mạo hiểm giả, Kamina.

 

Được nghỉ phép.

 

Nhưng không cần 3 ngày, tôi bảo chỉ cần ngày mai 1 ngày là đủ.

 

Nhưng mà 1 ngày bị bắt nghỉ cũng gay go. Vì không có gì làm cả.

 

Ở nhà chơi với con cũng được, nhưng thế thì Am lại mắng là "Thế thì em không được nghỉ à", rồi đá đít tôi.

 

Vậy thì... nghĩ thế, tôi đã gửi thư bằng Cú (Owl Service) cho Matilda ở Kamina.

 

Thế giới này không có công cụ tiện lợi như mail hay điện thoại.

 

Trao đổi thư từ chủ yếu do cú đảm nhiệm.

 

Nội dung thư là hỏi hôm nay có rảnh không. Và nếu rảnh, thì thực hiện lời hứa trước đó.

 

Lời hứa trước đó là lúc tôi giải nghệ mạo hiểm giả, rời khỏi thị trấn.

 

Hẹn Matilda và Kane, 3 người cùng đi uống lại nhé.

 

Từ đó đến nay khoảng 2 tháng.

 

Cuối cùng cuộc sống bên này cũng ổn định. Và có được kỳ nghỉ hiếm hoi, tôi viết nội dung như vậy và nhờ cú chuyển thư.

 

Thư gửi đến chỗ Matilda ở Kamina, chưa đầy 1 tiếng sau đã có hồi âm.

 

【Hoàaaaaan toàn, rảnh ạ!!!】

 

Hồi âm viết bằng nét chữ đẹp nắn nót.

 

Có vẻ Kane cũng rảnh.

 

Vậy thì... chúng tôi chốt kèo đi uống, và tôi lên đường đến Kamina.

 

"Nhưng mà không hiểu nổi. Sao lại uống từ trưa?"

 

Trong thư viết là gặp nhau từ trưa.

 

Tôi thì sao cũng được, nhưng Matilda và Kane đều có công việc riêng. Kane là mạo hiểm giả, Matilda là tiếp tân.

 

Nên tôi định uống vào buổi tối sau giờ làm (hôm đó tôi định ngủ lại Kamina 1 đêm, hôm sau lái xe về).

 

Nhưng họ bảo rảnh từ trưa, nên 3 người gặp nhau luôn được không.

 

"Mà cũng được."

 

Trong lúc đó, tôi đã đến thị trấn Kamina đầy hoài niệm.

 

Khoảng 2 tháng rồi nhỉ...

 

Chào người gác cổng quen biết, nhờ họ bố trí chỗ đậu xe.

 

Rồi vào thị trấn, khung cảnh Kamina quen thuộc hiện ra trước mắt.

 

"Nhớ ghê~"

 

Kamina là thị trấn miền núi. Xa xa có thể thấy dãy Thiên Long. Hôm nay trời đẹp nên có thể chiêm ngưỡng rõ ràng vẻ hùng vĩ của nó.

 

"Nào... ừm, hình như là đến Guild mạo hiểm giả là được nhỉ."

 

Định đi đến điểm hẹn ghi trong thư, đúng lúc đó.

 

"Jiroooooooo-saaaaaaaan ♡"

 

Giọng thiếu nữ quen thuộc vang lên từ phía trước bên phải.

 

Nhìn sang... một cô gái tóc dài vừa vẫy tay vừa cười chạy lại.

 

Đôi chân dài thon thả. Vòng eo thon gọn. Bộ ngực đầy đặn và mái tóc bồng bềnh.

 

Cô ấy chính là Matilda, cô tiếp tân đã giúp đỡ tôi thời mạo hiểm giả.

 

Phù phù ha ha, thở hổn hển, Matilda chạy đến chỗ tôi.

 

Đến ngay trước mặt, cô ấy điều chỉnh hơi thở, và

 

"Jiro-san ♡ Mừng anh trở về."

 

Với nụ cười tuyệt vời nhất, Matilda chào đón tôi.

 

"Ừ, anh về rồi đây Matilda."

 

Tôi theo thói quen cũ, xoa đầu Matilda.

 

"A......"

 

Mắt Matilda mở to.

 

"~~~~~~~~~ / / /"

 

"A, xin lỗi. Lỡ theo thói quen..."

 

Không được rồi. Bị ông chú thế này xoa đầu, chắc khó chịu lắm.

 

Matilda hình như 18 tuổi. Đang tuổi dậy thì. Bị chạm vào đầu, bộ phận nhạy cảm như thế, chắc đang giận lắm đây.

 

Tưởng cô ấy giận... nhưng có vẻ không phải.

 

"......♡"

 

Với vẻ mặt mơ màng, cô ấy lảo đảo lắc lư người.

 

Mãi mà Matilda vẫn không chịu xả cái biểu cảm "Po~..." đó ra.

 

"Matilda? Này."

 

Tôi gọi, Hộc! Cô ấy sực tỉnh.

 

"X, xin lỗi Jiro-san! Tại em vui quá nên lỡ..."

 

"Vui?"

 

"A không có gì đâu ạ ohohoho ♡"

 

Pata pata, Matilda lấy tay làm quạt quạt mặt.

 

Mà bảo không có gì thì là không có gì vậy.

 

"Nhân tiện Kane đâu? Hôm nay bảo 3 người mà."

 

"A CÁI ĐÓ THÌ."

 

Matilda lảng tránh ánh mắt tôi nói.

 

"CÓ VẺ NHƯ ĐỘT NHIÊN BẬN Ạ." (Nói giọng robot/ngang phè)

 

"Vậy sao?"

 

Có vẻ như đột nhiên có việc.

 

Chiều tối sẽ xong nên có thể đi uống được.

 

"Vậy à. Thế Matilda. Tạm thời đi ăn cơm đã nhé."

 

"Vâng ạ!"

 

Matilda trả lời đầy năng lượng.

 

Tạm thời dẫn cô ấy đến quán ngon tôi biết, chúng tôi bắt đầu đi bộ.

 

"...Làm được rồi Tham mưu Kane ♡ Đúng như kế hoạch. Yeah ♡ Yeah ♡"

 

"Hử? Gì cơ?"

 

"Không có gìiii! Không có gìiii!"

 

Matilda mặt mày hớn hở, di chuyển sang bên cạnh tôi. Rồi nhìn cánh tay tôi mấy lần, lẩm bẩm nhỏ "dũng khí", rồi ôm chầm lấy tay tôi.

 

"Hử? Sao thế?"

 

"A, không không ạ. Cái đó, th, thấy chưa. Lúc nãy Jiro-san, theo thói quen cũ xoa đầu em đúng không? đ, đáp lễ đấy ạ đáp lễ."

 

Nhắc mới nhớ ngày xưa Matilda hay ôm thế này thật.

 

Hoài niệm ghê.

 

"Vậy à. Hiểu rồi."

 

Nhưng mà tưởng lớn rồi, hóa ra Matilda cũng có nét trẻ con ha.

 

"Ehehe ♡ Bên cạnh Jiro-san ♡ Cơ thể to lớn của Jiro-san. Của Jiro-san...... Của Jiro............san............"

 

Đúng lúc đó.

 

Matilda khựng lại.

 

Ngước nhìn tôi... không, nhìn vào vùng cổ tôi, Matilda nói.

 

"Anou... anou anou... Ji, Jiro, san?"

 

"Hử? Sao thế Matilda?"

 

Mặt Matilda sa... tái mét, nhìn chằm chằm vào tôi.

 

Nói đúng hơn là nhìn vào cổ.

 

"Gì thế? Có sâu bọ bám à?"

 

Tôi dùng tay thuận là tay trái, sờ lên vùng cổ phải mà Matilda đang nhìn chằm chằm.

 

"!? !? !? !? !? !? !?"

 

Mắt Matilda càng mở to hơn nữa.

 

Kakun! Hàm rớt xuống đất.

 

"S, sao thế..."

 

"...Cái đó... không lẽ... cái đó..."

 

Butsu butsu butsu butsu, Matilda lầm bầm gì đó rất nhanh.

 

"? Matilda? Sao thế không khỏe à?"

 

"...Không, thể trạng hoàn hảo ạ. Chỉ là trái tim, hơi..."

 

Xin lỗi ạ, Matilda xin lỗi.

 

Rốt cuộc lúc hai người ăn trưa, hay lúc đi mua sắm sau đó, Matilda vẫn cứ lạ lạ.

 

Cứ thế trời tối, tôi, Kane và Matilda 3 người đi uống rượu.

 

---

 

**Lời tác giả:**

 

Cảm ơn mọi người đã vất vả rồi!

 

Vậy là lần tới Matilda-san và Kane sẽ đi uống. Matilda biết Jiro đã kết hôn. Kane an ủi cô ấy đang suy sụp, và cô ấy lấy lại dũng khí... sẽ dẫn đến chương 7.

 

Chương 7 sẽ viết về những ngày tháng mới ở cô nhi viện, như bọn trẻ vui mừng với cô nhi viện mới, tranh giành xem ai chung phòng với ai khi có phòng riêng, và Matilda-san cũng sẽ tham gia vào... đại loại thế.

 

Vậy nhé!

 

Hẹn gặp lại!

 

---

 

**35. Matilda-san, được bạn thuở nhỏ khích lệ, hướng về phía trước và theo đuổi anh ấy**

 

Cảm ơn mọi người đã luôn ủng hộ!

 

---

 

Sau khi đến thị trấn Kamina, Jiro gặp Matilda, hai người đi ăn trưa.

 

Sau đó Jiro hỏi Matilda có biết quán nào tốt không vì anh muốn mua 【một thứ nào đó】 trong thị trấn.

 

Hỏi lại là muốn mua gì... câu trả lời nhận được đã đẩy Matilda xuống vực thẳm tuyệt vọng.

 

Và rồi chiều tối.

 

"Matilda, làm ăn có ổn không đây ta."

 

Kane xong việc, đi đến quán rượu bình dân là điểm hẹn.

 

Đúng 2 tháng trước, cậu đã đến đó để an ủi Matilda đang suy sụp, giờ lại đến đó lần nữa.

 

Đi bộ trong Kamina, đến quán rượu đích.

 

"Ồ, Kane."

 

"Jiro-san! ...Và, Matilda."

 

Gặp lại ân nhân, Kane không giấu nổi sự phấn khích. Nhưng nhìn mặt Matilda bên cạnh, cậu lập tức lấy lại bình tĩnh.

 

"......"

 

Khuôn mặt Matilda, tươi cười rạng rỡ đến mức đáng sợ.

 

Người đi đường ai cũng ngoái nhìn nụ cười của cô tiếp tân nổi tiếng Matilda.

 

Nhưng Kane biết.

 

"(Có biến rồi, cái này là...)"

 

Matilda thế kia là đang suy sụp đấy. Chỉ là cô ấy, dù có suy sụp đến đâu, trước mặt người thương vẫn luôn giữ nụ cười.

 

Kể cả khi trong lòng đang khóc, hay bão tố đang nổi lên.

 

"Xin lỗi đến muộn, Jiro-san."

 

Tiến lại gần Jiro, Kane nói.

 

"Không, bọn anh cũng vừa đến thôi, đừng bận tâm."

 

"A, vậy ạ!"

 

Vừa nói chuyện với Jiro, Kane vừa tìm hiểu lý do Matilda suy sụp.

 

Câu trả lời có ngay lập tức.

 

Trên ngón áp út tay trái của anh ấy, chiếc nhẫn sáng lấp lánh.

 

Và trên cổ, dấu vết nụ hôn có vẻ là của phụ nữ, hơn nữa là hai cái.

 

"(Ôi trời ơi lo ngại của mình trúng phóc rồi...)"

 

Ai nhìn cũng biết, Jiro đã đính hôn (kết hôn), và có vẻ có quan hệ với nhiều phụ nữ.

 

Ra là vậy, hiểu rồi. Thế thì suy sụp là phải... Kane liếc nhìn Matilda.

 

Cô ấy đang cười tươi rói. Nhưng chắc chắn là đang cố quá sức. Chắc nếu không làm thế thì nỗi buồn trong lòng sẽ trào ra mất.

 

"Vậy, vào trong thôi nhỉ."

 

"Vâng."

 

Sau lưng Jiro là Matilda, rồi đến Kane.

 

Matilda lí nhí gọi tên "Kane..." với giọng như sắp khóc, Kane vỗ vai cô ấy "Ngốc. Đừng làm mặt đó. Cứ để tớ lo", rồi vào quán.

 

Đằng nào thì cái cô bạn thuở nhỏ nhát cáy này chắc cũng chưa hỏi được gì từ Jiro đâu.

 

Vậy thì nhiệm vụ điều tra xem chuyện gì đã xảy ra với anh ấy là của Kane.

 

3 người vào quán rượu đông khách, được dẫn vào bàn trong góc.

 

Jiro ngồi xuống trước. Kane ngồi đối diện anh ấy. Matilda định ngồi cạnh Kane, nhưng Kane nắm vai cô ấy, giục ngồi cạnh Jiro.

 

Matilda thoáng vẻ buồn bã lắc đầu, nhưng Kane ra hiệu bằng mắt, ép cô ấy ngồi.

 

Nếu ngồi cạnh cậu, với tính cách thật thà của cô bạn này, sự dao động sẽ lộ rõ trên mặt.

 

Nếu ngồi cạnh Jiro, dù biểu cảm có thay đổi chút ít thì cũng khó bị phát hiện hơn, đó là sự quan tâm của Kane.

 

Gọi đồ uống, cạn ly xong xuôi, Kane quyết định vào thẳng vấn đề.

 

"Jiro-san, không lẽ anh kết hôn rồi hả?"

 

Cố gắng giữ giọng điệu nhẹ nhàng nhất có thể, Kane hỏi Jiro.

 

"Hử, à. Ừ. Đáng lẽ phải báo cáo với mấy đứa trước ha."

 

Quả nhiên... Kane và Matilda thầm xác nhận.

 

Matilda sắp xỉu, Kane đá nhẹ chân cô ấy dưới bàn "Kotsun".

 

Matilda lập tức quay lại nụ cười tươi rói, cố nặn ra lời "Ch, chúc mừng anh ạ!".

 

Tuy hơi gượng gạo nhưng cũng tạm chấp nhận được. Kane đoán là chưa bị lộ sự dao động, liền hỏi sâu hơn.

 

"Đối tượng kết hôn là ai vậy ạ?"

 

Jiro kể lại quá trình từ khi rời thị trấn.

 

Trên đường đến Zumia, anh gặp lại ân sư cũ.

 

Cô ấy đang điều hành một cô nhi viện, và anh cũng làm việc ở đó như một nhân viên.

 

Và Jiro đã kết hôn với người phụ nữ ở cô nhi viện đó.

 

Nghe xong đầu đuôi câu chuyện, Kane liếc nhìn Matilda.

 

Định cho cô bạn thuở nhỏ chắc đang đau khổ lắm rời đi một chút để bình tĩnh lại.

 

Nhưng...

 

"Jiro-san."

 

Matilda với vẻ mặt bình thản (flat), hỏi người ngồi bên cạnh.

 

"Cái đó... cuộc sống ở cô nhi viện, thế nào ạ?"

 

Với Jiro không biết sự tình, anh chỉ nghĩ Matilda hỏi vì tò mò.

 

Nhưng Kane không hiểu. Bây giờ trong lòng cô bạn chắc đang bão tố, tại sao lại làm cái việc như tự hành hạ bản thân thế này...

 

"Ừm... vất vả lắm."

 

Jiro vừa uống Ale vừa kể tiếp.

 

Dậy sớm. 6 giờ dậy chuẩn bị cơm.

 

Sau đó gọi bọn trẻ dậy tập thể dục, rồi ăn sáng.

 

Rửa bát, giặt đồ, làm việc nhà, vừa trông nom bọn trẻ.

 

Bọn trẻ đứa nào cũng hiếu động, trông nom rất mệt.

 

Đá bóng, chơi bóng chày, vất vả lắm.

 

Lúc bọn trẻ ngủ trưa thì dọn dẹp sau bữa trưa, dọn phòng, chuẩn bị bữa tối, hầu như không có thời gian nghỉ ngơi.

 

"Vất vả thế mà... tại sao."

 

Matilda ngước nhìn Jiro.

 

Nhìn thẳng vào mắt anh ấy hỏi.

 

"Tại sao... anh không nghĩ đến chuyện bỏ cuộc? Vất vả hơn làm mạo hiểm giả nhiều mà. Tại sao anh có thể cố gắng được?"

 

Jiro nhìn lại Matilda, mở miệng nói ngay "Thì là".

 

"Vất vả chứ. Nhưng quan trọng hơn thế. Bọn trẻ, và cả các bà vợ nữa. Vì mọi người, anh cảm thấy dù có cực khổ đến đâu cũng có thể cố gắng được."

 

Mỉm cười, Jiro trả lời câu hỏi của Matilda.

 

Nhìn biểu cảm của anh ấy, Kane cảm thấy đó là những lời từ đáy lòng.

 

Có cực khổ, có vất vả không hề nói quá, nhưng anh ấy vẫn cố gắng vì những điều quan trọng.

 

Đến mức đó, Jiro trân trọng bọn trẻ cô nhi viện, và hơn hết, là những người vợ của anh ấy.

 

...Ngay cả Kane là con trai cũng nhận ra điều đó. Không lý nào Matilda là con gái lại không cảm nhận được.

 

"Vậy sao ạ..."

 

Kane tưởng Matilda sẽ òa khóc tại chỗ. Nhưng không phải vậy.

 

"Chúc mừng anh, Jiro-san."

 

Matilda nở nụ cười rạng rỡ.

 

"Chắc chắn có nhiều vất vả, nhưng anh cố lên nhé! Em, ủng hộ anh!"

 

Kane quan sát biểu cảm của Matilda. Cô ấy nheo mắt, có vẻ như đang chúc phúc cho hạnh phúc của anh ấy từ tận đáy lòng.

 

Chắc chắn là thật lòng, nhưng, sự cố gắng quá sức hiện rõ mồn một.

 

Đôi môi run run. Chỉ cần chọc nhẹ một cái là òa khóc ngay.

 

"Cảm ơn em, Matilda."

 

Jiro mỉm cười với cô ấy. Matilda hỏi Jiro "Vậy thì hôm nay không nên uống muộn quá nhỉ?".

 

"Không, hôm nay anh ngủ lại mai mới về. Nên cứ uống tới bến đi."

 

"Không ạ. Không được đâu. Dù mai mới về, nhưng công việc ở cô nhi viện đang chờ Jiro-san mà. Say xỉn là nghiêm cấm ạ."

 

Kane lập tức hiểu được tâm trạng và nỗi lòng của cô ấy.

 

"Đúng đấy Jiro-san. Say bí tỉ thì mai sao trông bọn trẻ được? Hôm nay uống vừa vừa thôi. Với lại mai em cũng đi làm sớm, muộn quá cũng không tiện."

 

Tất nhiên là nói dối. Tối nay cậu định uống với Jiro và Matilda đến khuya.

 

Tuy nhiên, Kane đồng ý với ý kiến của Matilda. Vì lo cho tâm trạng của cô ấy.

 

Cuối cùng hôm đó chỉ uống tầm 1, 2 tiếng là giải tán. Jiro bảo sẽ ngủ ở nhà trọ quen.

 

Jiro đưa Matilda về ký túc xá nhân viên Guild, Kane đi cùng đến nhà trọ.

 

"Vậy, Jiro-san. Mai trước khi anh về em sẽ ghé qua nhé."

 

"Ừ. Ngủ ngon."

 

Chia tay Jiro, Kane không về nhà mình mà đến ký túc xá nhân viên nơi Matilda ở.

 

Đứng trước cửa phòng cô ấy, gõ cửa.

 

"Tớ đây. Mở cửa ra."

 

『......』

 

Không có tiếng trả lời. Xoay nắm cửa, không khóa.

 

"Vào đấy."

 

Dù đã báo trước, vẫn không có hồi đáp từ Matilda. Thở dài, Kane bước vào trong.

 

---

 

Căn phòng 6 chiếu (Tatami) dọn dẹp gọn gàng.

 

Bên cửa sổ có cái giường, Matilda đang nằm trên giường quay lưng lại.

 

Kane thở dài, ngồi xuống ngay cạnh Matilda.

 

Biết cô ấy còn thức. Vì vai đang run run.

 

"Nè, Kane."

 

Kane đang lựa lời thì Matilda bắt chuyện.

 

"Jiro-san, tốt quá ha."

 

"Tốt cái gì...?"

 

"Thì Jiro-san ấy, trước giờ khổ sở lắm mà? Toàn làm những việc phiền phức không ai chịu làm, chỉ cần một bộ phận quái vật thôi nhưng lúc nào cũng vật liệu hóa item (Materialize) mang về. Trong khi mọi người toàn làm Quest hào nhoáng để có danh tiếng, chỉ có mình Jiro-san làm mấy Quest giản dị và vất vả đó."

 

Matilda luôn dõi theo hoạt động của Jiro ở Guild mạo hiểm giả. Kane cũng vậy.

 

"Kết cục là bị thương tay... giải nghệ mà không lên được Rank cao. Jiro-san như thế, cuối cùng cũng nắm bắt được hạnh phúc. Có vợ đẹp, con ngoan, trông vui vẻ lắm... Ừm! Thật sự tốt quá! A~! Tốt quá!"

 

Rõ ràng là đang cố tỏ ra mạnh mẽ. Matilda đang thút thít khóc.

 

"Jiro-san hạnh phúc, tớ vui lắm! Thật đấy, Kane. Đừng hiểu lầm."

 

"......"

 

Chắc chắn đó là thật lòng. Matilda với trái tim nhân hậu, chắc chắn thật lòng chúc phúc cho hạnh phúc của Jiro.

 

Kể cả khi điều đó khiến trái tim cô ấy như bị xé nát...

 

"Ahaha... Kane. Tớ, chưa kịp tỏ tình đã bị đá rồi..."

 

Matilda cuộn tròn người lại như thai nhi.

 

"Đã học trang điểm rất nhiều mà. Sáng nào cũng chạy bộ nên bụng bớt mỡ hơn trước rồi đấy. Muốn được Jiro-san khen xinh đẹp hơn... Nên là..."

 

Nên là hôm nay cô ấy định lấy hết can đảm để tỏ tình.

 

Để hai người ở riêng từ trưa là để Matilda tỏ tình.

 

...Không ngờ Jiro đã kết hôn, không ai biết chuyện đó.

 

"Thật tình, tớ lúc nào cũng thế ha... Thích lắm nhưng không đủ dũng khí tỏ tình... Kết cục là bỏ lỡ cơ hội..."

 

Kuru, Matilda nằm ngửa ra. Tay che mắt.

 

Mỗi lần nấc lên, bộ ngực lớn của cô ấy lại nảy lên. Nhìn cảnh đó Kane...

 

Nắm chặt tay thuận bằng tay kia, nhắm mắt, hít sâu.

 

Mở mắt ra, Kane ôm vai cô ấy, đỡ dậy.

 

"Kane?"

 

Khuôn mặt Matilda lem luốc phấn son vì nước mắt...

 

Kane lấy khăn tay trong túi ra lau cho cô ấy.

 

Lau xong, xoa đầu cô ấy rối bù, rồi,

 

"Ngốc."

 

Chặt nhẹ (Chop) vào đầu cô ấy.

 

"Au... Mồ~, tự nhiên làm gì thế?"

 

"Để thức tỉnh cô bạn thuở nhỏ ngốc nghếch ấy mà."

 

Dấu hỏi hiện lên trên đầu, Matilda nghiêng đầu.

 

"Matilda-san ơi, sao bỏ cuộc dễ dàng thế hả."

 

Kane nói với Matilda đang ngồi bên cạnh.

 

"Jiro-san đã kết hôn. Hạnh phúc rồi. Cái đó thì tốt. Thế, cậu thế là xong à."

 

"Thế là xong...?"

 

"Ý tớ là, cậu cứ thế rút lui, liệu có hạnh phúc được không."

 

Matilda tối sầm mặt. Chuyện đó thì không thể nào, chính cô ấy và cả Kane đều biết rõ.

 

Chính vì thế... phải đẩy lưng cho cô ấy.

 

"Nói trước nhé, nếu cứ thế này mà từ bỏ, cậu sẽ hối hận cả đời đấy. Sự hối hận 2 tháng trước không là gì so với cái này đâu. Cậu chịu được không?"

 

2 tháng trước khi Jiro giải nghệ. Matilda đau khổ vì không tỏ tình đàng hoàng.

 

Liệu cô ấy có thể sống tiếp với nỗi đau lớn hơn thế trong tim không...

 

Kane hỏi như vậy.

 

Câu trả lời của Matilda rất đơn giản. Im lặng run rẩy. Điều đó hơn bất cứ lời nói nào, là sự khẳng định.

 

"Đúng không? Vậy thì để không hối hận, cậu phải hành động."

 

"Hành động...? Làm thế nào?"

 

Với sự ngây thơ như trẻ con, Matilda hỏi Kane.

 

"Cứ hành động thôi. Theo trái tim cậu. Trái tim cậu đang gào thét điều gì, cứ thành thật nghe theo nó mà hành động thôi."

 

Matilda đặt tay lên ngực, cúi đầu.

 

Có vẻ vẫn thiếu chút dũng khí.

 

"Matilda. Vĩ nhân ngày xưa có câu nói thế này."

 

Kane nhìn vào mắt Matilda, nhớ lại câu thoại trong cuốn sách từng đọc.

 

"【Đằng nào cũng chết】"

 

Mắt Matilda mở to, lộ rõ vẻ nghi hoặc. Kane bổ sung.

 

"Con người ai rồi cũng chết thôi."

 

"Nên là... sống là vô nghĩa? Ý là thế hả?"

 

Matilda nói ra cách hiểu giống hệt Kane ngày xưa.

 

"Không phải. Con người đằng nào cũng chết. Sống vật vờ qua ngày cũng chết. Sống hết mình làm điều mình thích cũng chết."

 

Nên là, Kane tiếp lời.

 

"Nếu đằng nào cũng chết, thì thà làm hết sức những gì mình muốn còn hơn. Theo trái tim, theo ý mình, hết mình."

 

Dù bây giờ có đau khổ, muốn ngồi thụp xuống cuộn tròn lại, thời gian cũng không an ủi Matilda đang đau lòng đâu.

 

Thời gian cứ trôi, và con người sẽ chết.

 

Thế có được không? Kane hỏi.

 

Ôm nỗi hối hận mà chết, chết như thế có được không?

 

Kane không thể chấp nhận việc Matilda cứ thế sống mòn mỏi. Với tư cách bạn thuở nhỏ, và một người đàn ông, cậu không thể khoanh tay đứng nhìn.

 

"Kane..."

 

Cô ấy ngẩng mặt lên. Khuôn mặt trẻ con không đổi từ bé. Đôi mắt tròn xoe. Ra là thế, hèn gì nổi tiếng.

 

"Cậu có ưu điểm là luôn hướng về phía trước (tích cực) mà, sao lại cứ ủ rũ thế hả."

 

Kane cười, xoa đầu bạn thuở nhỏ.

 

"Tình yêu của cậu còn chưa bắt đầu mà. Chưa tỏ tình. Chưa bị từ chối. Thế thì làm sao?"

 

"......"

 

Cô ấy, dường như đã biết câu trả lời.

 

Đôi mắt ướt đẫm nỗi buồn dần lấy lại sức sống.

 

"Cậu sống ở đất nước này lâu rồi. Đa thê là chuyện bình thường mà đúng không? Thế thì có sao đâu. Làm vợ ba của Jiro-san cũng được mà."

 

Matilda cụp mắt, trầm tư suy nghĩ, rồi mở mắt ra lần nữa.

 

Trong đôi mắt ấy, ý chí chiến đấu đã nhen nhóm.

 

...Thế là được rồi, Kane gật đầu.

 

"Kane. Tớ, sẽ rời khỏi thị trấn này."

 

"Hô, rồi làm gì? Đi tu à?"

 

Kane hỏi đùa.

 

Matilda lắc đầu "Ư ưn",

 

"Tớ, sẽ đến làm việc ở cô nhi viện nơi Jiro-san làm. Ở đó tớ sẽ tấn công (Cưa) Jiro-san. Và, tớ sẽ trở thành vợ ba của Jiro-san!"

 

Với đôi mắt đầy quyết tâm, Guk... Matilda nắm chặt tay.

 

Ở đó không còn cô gái ủ rũ vì không tỏ tình được 2 tháng trước. Cũng không còn cô gái buồn bã vì Jiro đã có vợ.

 

Ở đó là... một thiếu nữ đang yêu.

 

"Vậy sao. Được đấy chứ, cuộc đời cậu mà. Cứ làm theo ý cậu."

 

"Ừm! Tớ sẽ làm thế. Đi xin nghỉ việc ở Guild ngay đây!"

 

Kane túm gáy cô bạn thuở nhỏ đang định lao ra khỏi phòng mà không suy nghĩ.

 

"Làm gì thế, mồ~"

 

Bị cản trở, Matilda khó chịu, Kane bình thản nói.

 

"Này Matilda. Xin nghỉ thì phải nói với Guild Master (Hội trưởng) chứ. Guild thì mở cửa đêm nhưng Gil-Mas (Hội trưởng) thì về nhà ngủ rồi. Giờ đến cũng công cốc thôi."

 

"A... Đúng ha."

 

Bị chỉ ra, Matilda mới nhận ra.

 

"Với lại rời Guild tức là phải rời khỏi phòng này. Chuẩn bị chuyển nhà thế nào? Hơn nữa quan trọng nhất, cậu có biết Jiro-san làm việc ở đâu đâu."

 

Ugu... Matilda cứng họng.

 

"Thật tình, cậu đúng là, tích cực nhưng chỉ nhìn về phía trước thôi nhỉ (không nhìn xung quanh). Nói thẳng ra là Ngốc đấy."

 

"A, không ngốc đâu nhé."

 

Nhìn Matilda phồng má Puku, Kane yên tâm. Chắc là ổn rồi.

 

Kane lấy tờ giấy trong túi ra, đưa cho Matilda.

 

"Cái này là?"

 

"Địa chỉ hiện tại của Jiro-san. Tớ hỏi rồi. Với lại nghe bảo chỗ đó giờ là đất tư nhân, nhưng tớ đã nói chuyện với Jiro-san, xin phép cho đến chơi bất cứ lúc nào rồi."

 

"Kane..."

 

Matilda lẩm bẩm đầy cảm kích, rồi Gabari, ôm chầm lấy cậu.

 

"Cảm ơn! Kane đúng là người tốt thật đấy!"

 

Matilda nói vẻ vui sướng. Kane định ôm lấy cơ thể cô ấy... nhưng dừng lại.

 

Đẩy ra "Gui",

 

"Có thời gian đùa giỡn thì ngủ đi. Với lại đừng vội. Chuẩn bị xong xuôi mọi thứ rồi hãy đến chỗ Jiro-san. Được chưa?"

 

"Ừm. Biết rồi! Cảm ơn, Kane! Kane đúng là người anh trai đáng tin cậy nữa của tớ!"

 

Cười khổ, Kane đáp "Không có chi".

 

---

 

Vài ngày sau sự kiện đó.

 

Kane cùng Matilda đứng ở cổng ra vào thị trấn Kamina.

 

"Thật sự chỉ cần một cái túi đó thôi à?"

 

Một cái túi du lịch cỡ lớn đặt dưới chân Matilda.

 

"Đừng coi thường nhé Kane-san. Đây là 【Túi Ma thuật (Magic Bag)】 đang hot gần đây đấy. Được yểm 【Hộp vật phẩm chứa đồ vô hạn】, túi ma pháp đựng gì cũng được!"

 

Fusu~, Matilda hừ mũi tự hào.

 

"Hê, cái này là cái đó à. Hình như là đồ của Thương hội Ngân Phượng đúng không. Cái loại bán rẻ như cho ấy."

 

"Đúng! Túi hay cặp yểm 【Chứa đồ vô hạn】 trước giờ đắt lắm, nhưng đồ của Thương hội Ngân Phượng rẻ cực, hot lắm luôn."

 

Hưm, Kane lẩm bẩm.

 

"Vậy là nhìn nhỏ nhưng chứa được nhiều đồ ha. Nặng không? Hay là để tớ đi cùng đến chỗ Jiro-san?"

 

"Bình thường. Túi này được yểm cả 【Khinh trọng (Levitation/Bay lơ lửng)】 nữa. Nên nhẹ hều à."

 

Nghe bảo được yểm 【Khinh trọng】 giúp trọng lượng về 0, giữ vật thể lơ lửng trên không.

 

Kane nhấc thử, gật gù. Đúng là không thấy nặng tẹo nào.

 

"Túi này xịn ha. Tiện lợi mà lại rẻ nữa."

 

"Nhỉ. Dạo này Magic Item trên thị trường toàn là của Thương hội Ngân Phượng thôi. Rẻ mà tiện, ai cũng vui vẻ mua hết."

 

"Ra thế. Chắc tớ cũng mua cái túi ma thuật quá..."

 

Chuyện đó để sau, Kane chuyển chủ đề.

 

"Vậy thì Matilda-san thất nghiệp đã rời Guild. Từ giờ đi tìm việc (Shuukatsu), khí thế thế nào?"

 

Tìm việc ở đây là đến chỗ Jiro, xin cho làm việc.

 

"Ừm, hoàn hảo! Khí thế hừng hực!"

 

"...Ừ, có vẻ ổn ha."

 

Matilda đột ngột đến chỗ Jiro chắc anh ấy ngạc nhiên lắm. Nên Kane đã có biện pháp phòng ngừa. Chắc thư đã đến nơi rồi.

 

"Vậy thì Matilda. Đi nhé, sống khỏe mạnh nha."

 

Kane vẫy tay nói giọng nhẹ nhàng.

 

"Mồ~, có phải sinh ly tử biệt đâu. Biết đâu tìm việc thất bại lại quay về không chừng."

 

Ừ ha, Kane cười gật đầu. Mặc dù cậu nghĩ chắc là ổn thôi.

 

"Vậy nếu không được thì về nhanh đi. Lúc đó tớ đành miễn cưỡng cưới cậu, nuôi cậu vậy. Nể tình xưa nghĩa cũ đấy."

 

"Ừm, cảm ơn Kane."

 

"Ngốc. Đã bảo nói đùa rồi mà, đừng nói mấy câu lạ lùng chứ, phải bảo là 'Đồ ngốc' đi."

 

Cười khổ, Kane đưa tay phải ra.

 

"Cố lên."

 

Matilda nắm lấy tay Kane gật đầu.

 

"Cố lên."

 

Nói rồi buông tay, Matilda xách túi lên.

 

"Được rồiiiiii, cố lên nàooooo!"

 

Eiei-o! Lấy khí thế xong, Matilda quay người lại, nhìn Kane nói.

 

"Vậy nhé Kane. Bye bye!"

 

"Ừ, vậy nhé Matilda. Hạnh phúc nhé."

 

Matilda gật đầu mạnh, xách túi bước đi. Để thực hiện tham vọng to lớn, thực hiện giấc mơ, cô ấy bước về phía người mình yêu.

 

"......"

 

Kane đứng đó tiễn cô ấy cho đến khi khuất bóng.

 

"Yare yare... Cô em gái rắc rối."

 

Cười tự giễu, ừm, cậu gật đầu.

 

"Nào, mình cũng cố gắng thôi."

 

Quay lưng lại, Kane bước đi.

 

Hôm nay công việc cũng đang chờ. Dù ở quầy tiếp tân không còn cô ấy nữa, nhưng.

 

Mạo hiểm giả Kane, hôm nay cũng bước đến Guild.

 

---

 

**Lời tác giả:**

 

Cảm ơn mọi người đã vất vả rồi!

 

Vậy là xong phần Màn gian. Mong Matilda-san cố gắng giành lấy hạnh phúc, nhưng cũng mong Kane hạnh phúc không kém. Cố lên Kane.

 

Lần tới sẽ vào chương 7. Cô nhi viện mới. Lũ trẻ bối rối với môi trường mới nhưng dần quen.

 

Rồi Matilda-san đến xin việc... đại loại thế.

 

Vậy nhé! Mong mọi người ủng hộ chương 7!

 

Cuối cùng, nếu được mong mọi người ấn nút đánh giá bên dưới, tôi sẽ rất rất vui! Đó là động lực cho tôi!

 

Hẹn gặp lại!

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!