Một ông lão tốt bụng nghỉ hưu sau những cuộc phiêu lưu và trở thành giáo viên tại một trại trẻ mồ côi ~ Ông sống hạnh phúc với người vợ yêu tinh và những cô con gái thú nhỏ

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Thắp Lại Thanh Xuân

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

蜜汁姬

vậy nên trước hết hãy chăm chỉ học tập cho tốt đã.

420 1684

Sinh Tồn Trên Chuyến Tàu: Ta Có Thể Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Sinh Tồn Trên Chuyến Tàu: Ta Có Thể Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

420 846

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

510 3170

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

5 22

tập 2 - chương 66 ~ 70

chương 66 ~ 70

## 66. Bọn trẻ, nhặt nhạnh đủ thứ trong rừng thu

Cảm ơn mọi người đã luôn ủng hộ!

Tôi đã đưa bọn trẻ, những đứa chưa từng thấy lá đỏ trên núi, đi dã ngoại.

Chúng tôi dừng lại sau khi vào núi Thiên Long và leo đường núi được một lúc.

Bọn trẻ đang ngồi xổm xuống ở nơi tầm mắt chúng tôi có thể quan sát được.

"Tìm thấy hạt sồi rồi ạ-!"

"Me cũng thế-"

Rabi cười tươi, giơ hạt sồi trên tay lên.

Bọn trẻ xung quanh *choco choco* lại gần Rabi và Kon.

"Hey Rabi. Battle thôi. Pokemon Battle."

"Được thôi ạ! Hạt sồi của ai to hơn... quyết đấu ạ!"

Giám khảo có vẻ là Canis, chị em Oni và Leia.

Bọn trẻ so sánh hạt sồi của Rabi và Kon.

"Của Me to hơn, hình dáng cũng đẹp hơn, sờ sướng hơn."

"Kon. Mày đang nói về hạt sồi đúng không? Không có ý gì khác đúng không?"

Tôi cảnh cáo (đóng đinh) trước, Kon liền:

"Ni nói gì thế? Me là trẻ con nên không hiểu. Rốt cuộc là Ni đang nói về cái gì thế?"

Nhìn tôi với đôi mắt ngây thơ vô số tội. Nhưng khóe miệng đang cười nên chắc là đang trêu tôi rồi.

"Là hạt sồi đấy."

"Câu trả lời nhạt nhẽo. Cụt cả hứng. Khán giả thất vọng đấy."

"Mày đang bận tâm đến ánh mắt của ai thế hả..."

Trong lúc đó, bọn trẻ đã chấm điểm xong.

"Vậy chúng ta cùng xem kết quả thẩm định nào. Open the Price." (Nandemo Kanteidan reference)

" " " ? " " "

"Nó bảo là hãy cho biết cái nào to hơn đấy."

Tôi phiên dịch lời của Kon. "Anh biết chương trình cũ ha." "Chủ nhật hay xem lắm."

Chuyện đó để sau.

"Vậy thì giơ tay lên nào. Ai nghĩ của Kon to hơn."

"Fufu, nhất trí (manjouicchi) là Me thắng rồi ha. Chiến thắng hoàn toàn của Me. Perfect Victory."

Thế rồi...

Không ai giơ tay cả.

"Cái... gì cơ... Bankai!" (Bleach reference)

Kon mở to mắt kinh ngạc. Tôi muốn vỗ tay khen ngợi cô bé cáo không quên tấu hài ngay cả trong lúc thế này.

"Vậy ai nghĩ của Rabi to hơn."

*Bạt!* Tất cả đồng loạt giơ tay.

"Me thua rồi... I'm Loser... Bại bắc..."

*Gakuri*, Kon quỳ xuống.

"Tại sao, tại sao Diavolo-han lại phải chết chứ." (JoJo reference)

" " " Ai thế-? " " "

"Nỗi xấu hổ khi đùa mà bị bơ (trượt)..."

*Hyaa*, Kon ôm đuôi lăn lộn *koro koro*.

"Kon-chan... Xin lỗi ạ."

*Choco choco*, Rabi lại gần Kon. Rồi *su*... đưa hạt sồi của mình cho Kon.

"Rabi cho Kon-chan hạt sồi của Rabi ạ. Thế này Kon-chan là vô địch ạ."

Có vẻ Rabi muốn nhường chiến thắng của mình cho Kon. Chắc cô bé không nỡ nhìn bạn mình thua cuộc và thất vọng. Thật là một đứa trẻ tốt bụng.

"Rabi, Me xin nhận tấm lòng thôi."

*Suku*... Kon đứng dậy.

"Lần này Me thua. Nhưng lần sau nhất định sẽ thắng. Nên hôm nay Kakarot, ngươi là số một (Number One)." (Dragon Ball reference)

"Kon-chan..."

*Jiwa*... Rabi rưng rưng nước mắt.

"Kakarot là ai thế ạ?" "Là Goku-san ha~... a."

Những đứa trẻ khác có vẻ đã chuyển sự chú ý sang thứ khác.

"O! Nè nè anh hai!"

"Hửm? Sao thế Canis."

Cô bé chó vừa vẫy đuôi *bun bun* vừa lại gần tôi. Trong tay nắm một quả thông (matsu bokkuri).

"To vãi ạ!" "Ghê ha, to phết đấy."

Quả thông to đến mức sắp rơi khỏi bàn tay nhỏ bé của Canis.

"Đúng không-! Hehen."

Nhặt được quả thông to, Canis ưỡn ngực đắc ý.

Bọn trẻ *choco choco* đi bộ tập trung lại.

"Howa-, Canis cái đó to thế. Tuyệt quá."

"To quá đi ạ! Thích ghê."

".........Chị hai."

"Đượ~... c rồi, Oira cũng sẽ tìm cái to~... ô."

Bọn trẻ nhìn quả thông to của Canis chắc thấy ghen tị. Cúi xuống tìm kiếm.

Canis cất quả thông nhặt được vào ba lô trên lưng. Vì được yểm ma pháp [Hộp lưu trữ vô hạn] nên đựng được rất nhiều thứ.

"Mãi không thấy cái to ha~... ê."

"Chị hai! Cái này thì sao... Hừ, của Canis to hơn ha..."

Ayane nhặt quả thông em gái Oni vứt *poi* đi, bỏ vào ba lô.

"Chị hai, em vứt cái đó rồi mà."

"Định là~... sẽ làm phụ kiện (phụ sức) bằng cái này~... a."

Thế là bọn trẻ chỉ vào chị Oni " " " Chính là nó-! " " ".

"Làm phụ kiện bằng hạt sồi hay quả thông thì sành điệu (shareotsu) quá."

"Ayane, cái đó Nice vãi ạ!"

"Nhe~... ê ♡ Vậy sao~... a."

*Teretere*, Ayane gãi đầu.

"Được rồi tụi bay. Vừa tìm cái to nhất, vừa thu hồi những thứ nhặt được nào."

"Tí nữa sẽ làm phụ kiện riêng cho Me. Hóng quá đi mất."

Bọn trẻ đồng loạt nhặt những thứ rơi dưới đất, bỏ *poipoi* vào ba lô.

Nhìn bọn trẻ nhặt đồ như vậy, tôi nói với Ouka và Colette.

"Chúng ta cũng thu thập thôi."

"Thu thập nguyên liệu ha." "...Em hiểu rồi."

Tôi vừa chú ý để bọn trẻ không đi quá xa, vừa thu thập quả thông và hạt sồi.

"Anh hai nhìn nè~... ê."

Chị Oni cùng Akane đi đến chỗ tôi.

"Nhặt được cái này nè~... ê."

"? Đâu nào."

Nó có hình dạng giống hạt sồi, nhưng nhìn giống cơm nắm hơn. Bề mặt trơn láng.

"Cái này cũng là hạt sồi chăng~... a?"

"Không, cái này khác. Đây là hạt dẻ (kuri)."

"N~... ê?" "Hạt dẻ em nhớ là màu vàng và mềm mà?"

A, lũ trẻ này có vẻ chỉ mới thấy hạt dẻ đã bóc vỏ.

"Ayane, cái này nhặt được ở đâu?"

"Đằng kia~... a."

*Pi*, Ayane chỉ về phía Đông.

"Này mọi người tập hợp."

Tôi gọi bọn trẻ lại.

"! Tụi bay tập hợp kìa!" "Tụ hội lại, dưới trướng của Ni."

Oa-, bọn trẻ tập trung lại.

"Giờ di chuyển một chút đi nhặt hạt dẻ."

" " " Hạt dẻ-? " " "

Các thú nhân có vẻ cũng chỉ mới thấy phần nhân hạt dẻ.

Dưới sự dẫn đường của Ayane, tôi đến bên cây hạt dẻ. Quả hạt dẻ gai (Igaguri - hạt dẻ còn nguyên vỏ gai) rơi khắp nơi.

"A-... Đứa nào không đội mũ thì lại đây."

Lấy mũ từ Túi Ma Thuật ra, đội lên đầu bọn trẻ.

"Anh hai... nguy rồi ạ..."

Canis ngồi xổm xuống, gọi tôi với vẻ mặt nghiêm trọng.

"Sao thế Canis."

Tôi ngồi xổm xuống cạnh Canis. *Pi*... chỉ vào quả hạt dẻ gai và nói.

"Em biết cái này ạ. Là Morning Star (Chùy gai) đấy ạ."

...Canis với biểu cảm nghiêm túc lạ thường.

Ừm, mà, cũng đúng ha. Chỉ thấy nhân hạt dẻ thôi mà. Chắc không biết hạt dẻ gai đâu.

"Ou, đúng thật ha (honma yanke)-."

Kon ngồi xổm cạnh Canis.

"Morning Star ha. Cái thứ để vung vẩy ha."

"Kon... Đừng truyền đạt kiến thức sai lệch."

"Kiến thức sai lệch là gì cơ? Kon là cáo con dễ thương cư dân thế giới này. Không biết hạt dẻ gai đâu."

Biết thừa còn gì...

"Hawawa, Morning Star rơi đầy ra kìa ạ!"

"Chị hai~... i. Sợ quá đi-."

Vừa khóc thút thít *gusugusu*, Akane và Rabi bám lấy Ayane.

"Không sao đâu~... ô. Có Oira ở đây rồi~... ô. Oira sẽ làm khiên cho hai đứa nhé~... ê."

Thế là Rabi và Akane lắc đầu " " Không được đâu ạ-! " ".

"Akane-chan sẽ gặp nguy hiểm ạ!"

"Đúng thế! Chị hai nguy hiểm mà. Cái đó em không cho phép đâu!"

Rabi và Akane ôm lấy Ayane.

"Hai đứa cảm ơn nhé~... ê. Oira thật hạnh phúc khi có người bạn và em gái tốt~... a."

"Ayane-chan!" "Chị hai!"

*Hishi*, 3 người ôm nhau. Rồi *wasse wasse* khoác vai nhau nhảy tưng tưng tại chỗ.

"Thế rồi anh hai, cái này là Morning Star ạ?"

Canis hỏi tôi, tôi trả lời "Không phải đâu".

" " " Không phải hả-? " " " "Không phải." " " " Vậy saooo... " " "

*Ho*, bọn trẻ thở phào nhẹ nhõm.

"Gì thế-" "Không nguy hiểm thì tốt quá ạ!" "Akane-chan, tốt quá ha~... ê. Không cần khóc nữa đâu~... ô" "Có khóc đâu chứ!"

Trong lúc bọn trẻ đang an tâm, tôi lấy cái kẹp (tong) từ ba lô ra.

*Gusa*, cắm vào quả hạt dẻ gai, tách ra.

" " " ! " " "

Bọn trẻ mở to mắt kinh ngạc.

"Yotto. Nè, nhìn đi."

Tách vỏ gai ra, tôi chỉ vào quả bên trong lộ ra.

"Cái này là~... a."

Ayane có vẻ nhận ra chân tướng sớm nhất. Lúc nãy tôi cho xem hàng thật rồi mà.

Ayane ngồi xổm xuống, chọc vào phần quả.

"A, chị hai. Nguy hiểm đấy! Sờ vào là bị chích (chiku) đấy! Chích đấy!"

"Nếu là phần không có gai thì~... a. Không sao đâu~... ô."

Hou hou, Canis ngồi cạnh Ayane, chọc thử.

"Đúng là không có gai (chikuchiku) ạ." "Thật vậy ạ."

*Tsun tsun*, chọc vào quả trơn láng.

"Tránh ra chút nào."

Tôi bảo bọn trẻ tránh ra, dùng kẹp lấy hạt dẻ ra, "Ayane. Tay", "Vâ~... ng".

Đặt lên bàn tay nhỏ của Ayane.

"O~... ô. Cái này là cái lúc nãy ha~... ê."

Chị Oni ngắm nghía hạt dẻ.

"Hey Ayaneru."

*Sususu*, Kon lại gần.

Hướng đuôi về phía Ayane nói.

"Câu hỏi đây. Cái này là cái gì-?"

"N~... ư. Đúng ha~... ê."

Cầm hạt dẻ trơn bóng lên, Ayane nói.

"Oira nghĩ cái này là hạt dẻ (Kuri no mi) đó~... a."

"Chính xác. Vậy tiếp theo câu hỏi thứ 2. Cái gai góc kia là gì?"

Trước câu hỏi của Kon, Canis *Bạt!* giơ tay.

"Mời bạn Canis." "Cái mà hạt dẻ tiến hóa thành-!" "Tiếc quá."

*Che-*, Canis tặc lưỡi.

"Em em. Kon-chan!"

"Mời bạn Rabi."

"Cái này là... cái này là, lớp vỏ bao bọc hạt dẻ ạ!"

Bọn trẻ nhìn chằm chằm Kon.

Kon hỏi Rabi "Final Answer?".

"Fa, Final Answer." "........."

Kon giữ vẻ mặt vô cảm nhìn chằm chằm Rabi.

"Thực sự đó là Final Answer?" "U, uu... em mất tự tin rồi ạ."

Đôi tai thỏ cụp xuống lại càng cụp hơn.

"Rabi! Tự tin lên đi ạ!"

Người đẩy lưng cho cô bé thỏ nhút nhát đó, là vị thủ lĩnh năng nổ nhà tôi.

"Đúng đó~... a. Rabi-chan thông minh mà lị~... a."

"Đúng thế. Tự tin lên Rabi-chan!"

"Akane-chan, Ayane-chan..."

*Un*, Rabi gật đầu mạnh mẽ.

"Fa, Final Answer, ạ!"

Thế là Kon "........." há miệng với vẻ mặt "Aaa...", biểu cảm tuyệt vọng.

Bọn trẻ " " " Không được sao-! " " " lấy tay che mặt.

"Chính xác."

Kon làm dấu O bằng đuôi.

" " " Oa-! " " "

Bọn trẻ đồng loạt lại gần Rabi.

"Ghê vãi Rabi!" "Rabi-chan biết rõ ha~... ê" "Đương nhiên là biết rồi. Rabi-chan ghê gớm lắm mà!"

Bọn trẻ vây quanh Rabi, *wasse wasse* nhảy tưng tưng.

"Ehehe ♡ Đúng rồi vui quá ạ! Hạt dẻ gai (Igaguri)... em nhớ rồi ạ!"

Cứ thế bọn trẻ có vẻ đã tiếp thu được kiến thức mới.

---

**Lời tác giả:**

Cảm ơn mọi người đã vất vả! Tiếp theo Ouka-san và bọn trẻ sẽ nhặt nấm và hạt dẻ trên núi.

Hẹn gặp lại!

---

## 67. Người tốt, nhặt nấm cùng mẹ Oni

Cảm ơn mọi người đã luôn ủng hộ!

Chúng tôi tiếp tục leo núi.

Bọn trẻ nhặt hạt cây và ném vào trong ba lô.

"Kon, tớ nhận ra một điều vãi chưởng ạ."

"Hô, nghe thử xem Canis."

*Choco choco*... cô bé chó và cô bé cáo đi trước tôi đang nói chuyện.

"Đống hạt cây thu thập được... nếu đó là tiền, thì giờ tụi mình... là đại gia rồi ạ!"

"........."

Kon dừng lại *pitari*. *Mumumu* rên rỉ, sau đó

"Thiên tài hả."

*Pi*, làm súng bằng hai tay chỉ vào Canis.

"Ehehe ♡ Đúng không?"

"Thế là chúng ta đều là đại gia."

*Choco choco*, bọn trẻ tập trung lại chỗ Kon.

"R, Rabi cũng là người giàu."

"Đúng. Có tiền thì làm gì?"

Trước câu hỏi của Kon, Rabi u~n u~n suy nghĩ, sau đó

"Sẽ mua quà tặng cho anh hai và Mama, chị Ouka, chị Am, và chị Matilda ạ!"

*Nipaa*, Rabi cười tươi nói. Bọn trẻ lẩm bẩm thán phục " " " O-! " " ", rồi vỗ tay cho Rabi.

Rabi ngượng ngùng gãi đầu. Nhưng mà vui thật đấy.

"Nhưng mà tiếc quá. Thực sự tiếc quá ạ."

U~mu... Canis khoanh tay.

"Sao thế~... ê?"

"Hạt cây rốt cuộc cũng chỉ là hạt cây thôi đấy nhé. Không thành tiền được."

" " " Chuẩn luôn- " " "

*Hafun*, bọn trẻ thở dài.

"Uổng công Rabi có ý tưởng Nice (hay)."

"Không, chỉ cần tấm lòng là đủ vui rồi."

Tôi ngồi xổm xuống, xoa đầu Rabi.

"Cảm ơn em Rabi. Anh vui lắm."

"Ehehe ♡ Ehehehe ♡"

Tai thỏ của Rabi *pyoko pyoko* cử động. Sau đó *moji moji* vặn vẹo, Rabi *chira* liếc nhìn tôi.

Tôi bế cơ thể nhỏ bé của Rabi lên *yoisho*. Đứa trẻ này khá nội tâm, nên không tự mình nói "bế em đi" được.

"Ni, ăn gian. Bế cả Me nữa."

*Shurururun*, Kon khéo léo leo lên người tôi, ngồi lên vai.

"Ăn gian quá tụi bay! Tớ... tớ thì... chị gái!"

*Dadada*, Canis chạy đến chỗ Colette. Colette ngồi xuống, bế cô bé lên *yoisho*.

"Hehen, thấy sao tụi bay. Bên này có bộ ngực to mềm mại (fukafuka) đấy nhé!"

Thắng rồi ha! Canis đắc thắng.

"Nếu thế thì Oira cũng~... ô. Mẹ ơi~... i."

Chị em Oni chạy đến chỗ Ouka. Ouka mỉm cười, nhấc bổng hai đứa Ayane và Akane lên nhẹ nhàng *hyoi*.

Ouka có thịt ở ngực và mông, nhưng tay và eo thì thon thả đến kinh ngạc.

Thế mà cô ấy nhấc bổng 2 đứa trẻ nhẹ tênh.

"Của mẹ~... a, ngực to hơn kìa~... ê."

"Mu-, chị gái! Em muốn chị to hơn nữa ạ!"

"N-, ngay lập tức thì không được đâu-"

Colette cười khổ, Canis chu môi "Che-".

Kon chứng kiến cảnh đó, nhìn tôi hỏi "Ni không to lên sao?".

"Anh là con trai mà."

"Chuyển giới (seitenkan) thì có cơ hội (wan-chan) đấy."

"Wan-chan-? Chó hả-?"

"Rabi nên tinh tiến (tu luyện) thêm đi."

"Vâng ạ-!"

"Chói mắt quá. Ánh sáng thuần khiết vô ng垢. Sự thuần khiết mà Me không có..."

*Hyaa*, Kon nhắm mắt lăn *koro koro*. "Aun", Kon sắp rơi nên tôi đỡ lấy.

"Tuyệt vời... Người đàn ông vạm vỡ... *Po*."

"Rồi rồi cảm ơn."

Tôi định thả Kon và Rabi xuống. Nhưng cả hai ôm chặt lấy tôi, lắc đầu quầy quậy.

"Vác hai đứa leo núi thì cũng hơi mệt đấy."

"Vậy thì Me xuống. Rabi để được bế đi."

"R, Rabi sẽ xuống ạ. Kon-chan được anh hai bế là được rồi ạ!"

Không Rabi, không Kon-chan, hai đứa nhường nhau. Rốt cuộc cả hai quyết định xuống đi bộ.

"Mẹ ơi~... i. Tụi con cũng đi bộ~... ô."

"...Vâng, được rồi."

Ouka thả chị em Oni xuống *yoisho*.

"Được rồi, tụi bay leo núi thôi-!"

"A, đúng rồi. Canis tạm dừng (tanma)."

Tôi nhấc bổng Canis từ phía sau *hyoi*.

"Gì thế-, đang đoạn hay mà-"

Nói vậy nhưng Canis di chuyển lên đầu tôi, thở ra vẻ thỏa mãn.

"Di chuyển từ đây một chút có chỗ mọc nhiều nấm lắm. Nhặt nấm ở đó, bữa trưa sẽ là cơm nấm."

Bọn trẻ mắt lấp lánh " " " O-! " " ", *jururi*... chảy nước miếng.

"Có ai phản đối không?" " " " Không-! " " " "Được rồi, đi thôi mọi người." " " " Sha-! " " "

Tôi dẫn bọn trẻ di chuyển về phía rừng sâu hơn.

---

Đi một lúc thì đến nơi cây cối rậm rạp. Ánh nắng bị che khuất, không khí ẩm ướt.

Tôi bảo bọn trẻ tạm thời thấy nấm nào thì nhặt nấm đó.

Tuy nhiên chạm tay trực tiếp thì nguy hiểm, nên tôi đưa cho găng tay bảo hộ đã yểm ma pháp phòng thủ.

"O-! Phát hiện nấm! Ouka-! Chị Ouka-!"

Canis đang nhặt nấm bên cạnh tôi gọi Ouka.

Nhân tiện tôi trông Canis, chị em Oni; Colette trông Rabi, Kon và Leia.

Ouka được gọi liền đi tới.

"...Sao rồi? Tìm thấy chưa?"

Ouka ngồi xuống, mỉm cười nói với Canis. Dù đối phương là trẻ con, cô ấy vẫn giữ cách nói chuyện lịch sự.

"Cái này thì sao ạ? Cái này ăn được không ạ?"

*Pi*, đưa cho Ouka. Đó là cây nấm nhỏ có đầu tròn như hạt dẻ.

Ouka gật đầu *un*.

"...Cái này là nấm hạt dẻ (Kuritake). Cho vào Udon ăn ngon lắm đấy."

"O-! Vậy sao ạ? Đằng kia mọc đầy ra kìa ạ!"

"...Vậy thì, cùng đi nhặt nào."

Canis và Ouka rời khỏi chỗ đó.

"Nè-, anh hai~... i."

"Hửm? Sao thế Ayane?"

Ayane chìa nấm ra cho tôi. Nhìn giống nấm hạt dẻ lúc nãy.

"Cái này thế nào~... a?"

"N~... Để xem nào."

Tôi dùng ma pháp [Thám trắc Detect].

Sơ cấp Vô thuộc tính ma pháp [Thám trắc Detect]. Ma pháp kiểm tra xem vật thể đối tượng có an toàn hay không.

Đây là ma pháp thường dùng trong Dungeon để phán đoán xem rương báu có bẫy hay không.

Ngoài ra, cũng có thể dùng cho nấm hay rau dại mọc hoang.

Tôi dùng [Thám trắc], ma pháp báo cho tôi biết cái này nguy hiểm.

"Đừng ăn thì tốt hơn đấy."

"Vậy sao~... a."

Thế rồi Ouka và Canis quay lại chỗ chúng tôi.

"Mẹ ơi~... i. Cái này không ăn được sao~... ô?"

Ouka nhìn chằm chằm cây nấm giống nấm hạt dẻ nhận từ Ayane, "...Không được đâu" lắc đầu.

"...Cái này là nấm hạt dẻ đắng (Nigakuritake). Rất giống nấm hạt dẻ, nên phải chú ý. ...Ăn vào sẽ đau bụng đấy."

"Nghe thấy chưa. Mọi người nghe chưa-?"

Tôi nhắc nhở bọn trẻ. Bọn trẻ trả lời " " " Rõ (Ryo)! " " ".

"Ryo là cái gì."

"Cách trả lời đang là Trend (trào lưu) trong bọn em đấy. Nhỉ, Ayane."

"Đúng đó~... ô. Dễ thương ha~... ê."

Cảm tính của trẻ con người lớn không hiểu nổi.

Sau đó Ouka phân loại nấm bọn trẻ mang đến: "Cái này không ăn được", "Cái này OK".

"Am hiểu thật đấy, Ouka."

Tôi nói với Ouka, cô ấy cười khiêm tốn "...Không có gì ạ".

"...Mẹ em, là người am hiểu về núi rừng."

"Ra là vậy. Túi khôn của mẹ ha."

Vâng... Ouka mỉm cười. Khuôn mặt đó trông thực sự vui vẻ. Chắc cô ấy rất yêu mẹ.

"...Hồi nhỏ, em hay cùng mẹ và bạn của mẹ vào núi hái nấm. Hái thật nhiều nấm, mùa thu mọi người cùng ăn."

Ouka nhớ về ngày xưa đầy hoài niệm. Nheo mắt lại, cảm thán.

"Vậy à. ...Nhưng mà nấm không ăn được nhiều thật đấy."

Tôi cầm cây nấm trứng (Hokoritake), loại chạm vào *pofu*... phun khói, nói.

"...Mùa này thì, chắc là động vật trong núi đã ăn hết nấm ăn được trước rồi ạ."

"Ra là vậy..."

Nên nấm ăn được tìm mãi không thấy mấy.

Định ăn cơm nấm, nhưng chắc khó rồi... đúng lúc tôi nghĩ vậy.

"Ni, vãi chưởng (panai). Vãi chưởng."

*Bun bun bun*, Kon vẫy đuôi loạn xạ gọi tôi và Ouka.

Tôi đi đến chỗ nhóm Kon.

"Sao thế?"

"Không ngờ có thứ tuyệt vời thế này..."

Kon uốn đuôi thành hình trái tim ♡ lắc lư.

"Có cái gì?"

"Jiro-kun. Hình như Kon-chan tìm thấy loại nấm chưa từng thấy bao giờ."

Hỏi Colette, cô ấy có vẻ cũng không biết đó là gì.

Tôi và Ouka nhìn cây nấm Kon đang cầm... kinh ngạc.

"Này Kon, cái đó là..."

"Fufufu, Ni cũng nhận ra rồi sao?"

Cây nấm màu nâu. Phần mũ màu nâu sẫm, ngửi thử thì thấy mùi thơm phức khủng khiếp tỏa ra.

"Cái này... chẳng phải là nấm Tùng Nhung (Matsutake) sao."

Khoan bàn chuyện tại sao dị giới lại có nấm Matsutake.

"Kon, giỏi quá. Tìm giỏi thật đấy."

"Mũi Me thính mà lị."

*Fufun doya-*, Kon đắc ý.

"...Tuyệt quá, Kon-chan. Mũi thính thật đấy."

"Được mỹ nhân khen thấy vui ha."

*Hyaa*, nói rồi Kon ôm đuôi che mặt.

"Tuy nhiên thông báo đáng tiếc. Quanh đây, chỉ có chừng này thôi."

Kon cầm 2 cây nấm Matsutake nói.

Ngoài 2 cây này ra chắc bị động vật ăn mất rồi.

"Đã nghĩ là sẽ cho mọi người ăn cơm nấm Matsutake rồi mà... Shobo-n (thất vọng)."

*Pecho*, đuôi cáo của Kon rũ xuống.

"Không, Kon. Làm tốt lắm. Còn lại cứ giao cho anh."

"...? ...! Phải rồi, Ni có cái đó mà ha."

Kon *hyaa!* dang rộng hai tay.

"Các khanh, vãi chưởng. Thông báo khủng khiếp."

Gì thế gì thế, bọn trẻ tập trung lại chỗ Kon.

"Có thể sẽ được ăn cơm nấm siêu ngon (umai) đấy. Tuyệt lắm vãi lắm, ngon lắm đấy."

" " " Thật hả-! " " "

*Jururi*, bọn trẻ chảy nước miếng.

"Ni, nhờ anh."

"Cứ giao cho anh."

Tôi sử dụng kỹ năng [Sao chép].

2 cây nấm Matsutake thành 4. 4 thành 8. 8 thành 16.

Thế là dùng hết giới hạn kỹ năng, nhưng có mang theo đồ hồi phục, tí nữa hồi phục sau.

"Nào mọi người. Ngửi thử chút xem."

Tôi phát nấm Matsutake đã sao chép cho bọn trẻ.

"Cũng chỉ là nấm bình thường thôi mà ạ?"

Canis tò mò, cầm nấm lên đầu tiên, *sun sun* ngửi thử.

"!!!"

*Pi~n!* đuôi chó của Canis dựng đứng.

"Tụi bay vãi chưởng. Cái này, vãi chưởng!"

Canis hớn hở nói.

Bọn trẻ đồng loạt ngửi thử, *hou*... thở ra với vẻ mặt ngây ngất.

"Tuyệt quá~... ô ♡ Mùi thơm quá đi~... ô."

"Nấm thơm thế này, lần đầu tiên thấy ạ... ♡"

*Powa-*, bọn trẻ lộ vẻ mặt như đang mơ.

"Bữa trưa sẽ là cơm nấm dùng thật nhiều cái này. Nấu cơm bằng cà mèn (Hango) bên bờ sông."

" " " Oa-! " " "

Cứ thế, tình cờ có được nấm Matsutake, nên bữa trưa quyết định làm cơm nấm Matsutake.

Lần tới sẽ nấu cơm bằng cà mèn ở bờ sông. Câu cá ở sông nữa.

Hẹn gặp lại!

---

## 68. Bọn trẻ, chơi đùa bên bờ sông

Cảm ơn mọi người đã luôn ủng hộ!

Chúng tôi đang đi dã ngoại cùng bọn trẻ.

Rời khỏi cô nhi viện, leo đường núi, cũng sắp đến giờ ăn trưa.

Chúng tôi đã đến sông Thiên Long, con sông lớn chảy giữa các ngọn núi thuộc dãy núi Thiên Long.

"Một hai! Một hai! Tụi bay sắp đến nơi rồi đấy nhé!"

"M, mọi người cố lên nào ạ!"

" " " O-! " " "

Bọn trẻ *wasse wasse* cố gắng đi bộ.

"Uu, chị hai... Mệt quá-..."

"Sắp đến nơi rồi~... ê. Cố lên~... ô."

"Vâng."

Chị Oni lau mồ hôi cho em, cùng nhau bước đi.

Một lát sau đến bãi sông.

Nơi rừng cây mở ra đó, trước mắt là con sông lớn đang chảy.

" " " Đến nơi rồi-! " " "

Bọn trẻ *Waa...!* reo lên.

Tôi vừa lau mồ hôi cho bọn trẻ bằng khăn vừa nói.

"Vất vả rồi. Nghỉ một chút rồi chuẩn bị cơm trưa."

" " " Okie-! " " "

Bọn trẻ cởi ba lô ra, cứ thế *da-!* chạy ra sông.

"A, awawa... Mọi người chờ đã. Đừng bỏ lại em mà-!"

Tôi đang lau mồ hôi cho Rabi. Những đứa khác chạy đi trước một bước. Có vẻ không muốn bị bỏ lại, Rabi luống cuống *wata wata*.

"Được rồi. Nào Rabi, đi đến chỗ mọi người đi."

Lau mồ hôi xong, tôi thu hồi ba lô từ Rabi.

"Vâng ạ!"

Rabi gật đầu đầy năng lượng, *da-!* đuổi theo bọn trẻ.

"Năng động ghê ha-" "...Đúng thế ạ."

Colette và Ouka nhìn bọn trẻ nói.

"Hai người vất vả rồi. Hai người nghỉ ngơi đi."

Ouka và Colette là phụ nữ. Đường núi chắc mệt rồi. Thực tế là trên trán lấm tấm mồ hôi.

"Jiro-kun thì sao?"

"Anh đi trông bọn trẻ."

Lỡ ngã xuống sông thì khổ.

"Được không?"

"Ừ. Anh không mệt lắm. Hai người nghỉ đi."

Tôi lấy ghế gấp từ Túi Ma Thuật ra. Đồ dùng dã ngoại (Outdoor) đã được làm trước ở xưởng cô nhi viện.

Mở ghế ra.

"Jiro-kun... cảm ơn. Vậy em không khách sáo nhé."

"........."

Colette cười *niko-* tươi rói. Ouka "........." đỏ mặt nhìn chằm chằm tôi.

"Ouka? Sao thế?" "........." "Ouka?" "A, dạ! Không có gì, đâu ạ."

*Puru puru*, Ouka lắc đầu.

"Vậy anh đi đây."

"Đi nhé."

Tôi để Colette và Ouka lại, đi đến chỗ bọn trẻ.

Bọn trẻ đang đứng xếp hàng cách sông một chút.

" " " O-...... " " "

Há hốc mồm *pokan*, nhìn dòng sông chảy trước mặt.

"Za- kìa! Za- kìa! Ghê vãi ạ!"

"Chèo thuyền Kayak vượt thác (kawakudari) chắc thú vị lắm."

"Hawawa, nhanh quá ạ. Sợ quá ạ..."

"Chị hai~..."

Nhóm Outdoor Canis mắt sáng lấp lánh, nhóm Indoor thì sợ sệt.

"Đừng lại gần quá đấy."

"Anh hai!"

Rabi nhận ra tôi, *tetete*, chạy lại. Tôi ngồi xuống bế cô bé lên *yoisho*.

"Ehe, có anh hai là yên tâm ạ... ♡"

*Hou*, Rabi thở phào nhẹ nhõm.

"Rabi đúng là trẻ con ha đấy nhé-" "Trẻ con mà, đành chịu thôi ha."

*Hyoi*, Canis và Kon đã leo lên vai tôi từ lúc nào.

"Nói thế mà lại leo lên ha."

"Chỉ muốn nhìn xuống sông từ chỗ cao thôi ạ."

"Đúng đúng. K, không phải là thích Ni đâu nhé."

Un un, hai đứa gật đầu.

"Kon, cái đó của mày là gì thế ạ?" "Tsundere Tsundere" "Lại nói cái gì khó hiểu rồi" "Canis lớn lên sẽ hiểu thôi."

Mặt khác, chị em Oni thì.

"Te-i."

"O o o-! Ghê vãi chị hai ghê vãi!"

Gì thế gì thế, bọn trẻ xuống khỏi người tôi.

"Ayane-chan, đang làm gì thế ạ?"

"N~... ư? Cái này là~... ê. Trò chơi thế này nà~... y."

Ayane nhặt hòn đá rơi ở bãi sông lên. *Kui*, cúi thấp người, *shu*, ném hòn đá theo phương ngang.

Hòn đá bay đi,

"Ghê vãi! Pyun pyun! Kìa! Pyun pyun kìa!"

"Ayaneru vãi chưởng thật (maji panee). Hòn đá như cá chuồn ấy."

"Ayane-chan giỏi quá đi ạ-!"

Các thú nhân *yanya yanya* khen ngợi chị Oni hết lời.

"Fufun, đúng không? Chị hai giỏi lắm đấy!"

Chị được khen, em gái Oni vui sướng vô cùng.

"Iya~... a. Ngại quá ha~... a."

*Teretere*, Ayane gãi đầu.

"Được rồi! Bọn mình cũng làm cái pyupyun đó, làm thôi tụi bay!"

"Thi đua nhé! Leia không thua đâu!"

Bọn trẻ đồng loạt cầm đá lên,

"Terya-!" "Dai League Ball số 1" "Ei!"

Ném đá.

Tuy nhiên chưa kịp nảy (bound) lần nào, *pochari*... hòn đá đã chìm xuống nước.

Có vẻ đã ném mấy lần, nhưng hoàn toàn không nảy lên được.

"Khó vãi ạ" "Đây là sự khác biệt về tài năng sao..." "Ayane-chan quả nhiên là giỏi thật ạ!"

*Pachi pachi pachi*... vỗ tay cho Ayane.

"Có bí quyết gì không? Dạy đi đấy nhé Ayane."

"N~... ư, bí quyết hả~... ê."

Uu~n, Ayane nghiêng đầu.

"Kiểu~... ô, cái dẹt (pechon) ấy, kiểu~... ô, ném shushu, thì sẽ pyunpyun thôi~... ô."

" " " O-...... " " "

Dấu hỏi chấm hiện lên trên đầu tất cả bọn trẻ.

"Ayaneru, giải thích dở tệ (bakuretsu ni setsumei beta)."

"Uu~... ư. Dạy người khác~... ê, khó quá~... i."

Ayane khoanh tay suy nghĩ.

"Anh hai làm gì đi~... i?"

"U~n, đúng ha."

Tôi nghĩ người lớn xen vào trò chơi của trẻ con là vô duyên, nhưng được nhờ vả thì không thể làm ngơ.

"Mọi người tập hợp chút nào."

*Tetete*, bọn trẻ tập trung lại.

"Tìm hòn đá, dẹt thế này này."

Tôi dùng kỹ năng [Sao chép] nhân bản hòn đá dẹt tìm được. Ma lực được hồi phục nhờ tắm nước nóng còn thừa của [Long Chi Thang] mang theo lúc nãy.

Tôi cho vào bình nước rồi bỏ vào Túi Ma Thuật.

Nhân bản đá theo cấp số nhân, phát cho bọn trẻ.

"Rồi như Ayane nói lúc nãy, đừng đập đá xuống, mà ném như kiểu cắt ấy."

Tôi cầm đá, làm tư thế ném kiểu Side throw (ném ngang).

*Shu*, hòn đá được ném ra, cắt mặt nước nảy lên vài lần.

" " " O-! " " "

Bọn trẻ nhìn tôi với ánh mắt lấp lánh.

"Nào, làm thử đi."

" " " Okie-! " " "

Bọn trẻ ném đá *tei tei* nhiều lần. *Pechon, pochan*, không nảy lần nào, đá chìm xuống.

"Teiya-! ...A-! Chết tiệt-!"

"Te-i. O-. Không được ha-."

Tôi ngồi cạnh bọn trẻ, hì hục tạo ra đá. Vẫn còn nước nóng Long Chi Thang trong bình, nên có thể hồi phục ma lực bao nhiêu lần cũng được.

Tôi cứ thế tạo ra đá tại chỗ cho đến khi bọn trẻ chán thì thôi.

Một lúc sau,

"H, hoàn toàn không được ạ~..." "Tụi Me không có tài năng sao?"

*Haa*, Rabi và Kon thở dài.

"Tụi bay đừng có bỏ cuộc đấy nhé!"

Canis nhe răng *ka-*.

"Không có lý nào tụi mình không làm được đấy nhé! Ayane làm được, thì tụi mình cũng làm được!"

Nghe Canis nói, các thú nhân dựng tai *pin*.

"Canis-chan..." "Canis..."

Hai đứa yếu lòng gật đầu *un*.

"Đúng như Canis-chan nói ạ!"

"Tụi Me yếu đuối quá ha."

Được, Rabi và Kon gật đầu, cầm hòn đá dẹt lên.

"Cố lên tụi bay!" "Cố lên ạ!" "Nhìn đi, dũng tư của Me, ở ghế đặc biệt (tokutouseki)."

*Tei!* Các thú nhân ném đá.

Thế rồi...

Hòn đá rời khỏi tay 3 đứa, *pyon pyon* nảy trên mặt nước.

Hòn đá nảy lên vài lần, rồi chìm xuống nước.

"! Pyon pyon rồi!"

"Nảy rồi ạ!"

"Haneru no Tobira (Cánh cửa nảy - Tên show truyền hình) ha."

Oa-! Các thú nhân reo hò.

Chị em Oni đứng xem bên cạnh vỗ tay *pachi pachi*.

"Sao nào Ayane! Ngầu không ạ?"

Cười *nika*, Canis nói.

"Ừm~... Rấ~... ất là."

"Được đấy. Ghê đấy. Chỉ sau chị hai thôi."

Ehehe, Canis cười vui sướng.

"Tụi Me cũng làm đá nảy pyon pyon được rồi ha."

"Nhờ Canis-chan bảo đừng bỏ cuộc đấy ạ!"

"Có cái đó. Ari yori no ari (Có thể trong có thể - Hoàn toàn có thể)."

Un, Kon và Rabi gật đầu.

Hai đứa *tototo* lại gần Canis, nắm lấy tay cô bé chó.

"Canis-chan cảm ơn ạ!"

"Tụi Me học được kỹ năng mới rồi. Nhờ Canis. Thank you."

Ehe-, Kon và Rabi cười.

Canis "B, bình thường tớ có làm gì đâu đấy nhé" ngượng ngùng, đuôi ngoe nguẩy.

"Với lại tớ có làm gì đâu đấy nhé. Là tụi bay cố gắng mà."

"Nhưng, nhưng mà. Nếu không có Canis-chan, bọn em đã bỏ cuộc rồi ạ!"

"Quả không hổ danh Canis. Thủ lĩnh của chúng ta."

"Uu... Dừng lại đi mà~... ♡ Xấu hổ lắm~... ♡"

Cô bé chó ngượng ngùng, Rabi và Kon cười với nhau.

"Tình bạn ha~... ê."

"........."

"Akane-chan, ghen tị~... ị?"

".........Hừ, bình thường."

*Pui*, em gái ngoảnh mặt đi. Chị gái làm động tác suy nghĩ gì đó.

Được rồi, gật đầu,

"O~... ôi. Mọi người~... ơi."

Chị Oni kéo tay em gái, đi đến chỗ các thú nhân.

"Mọi người cùng ném đá đi~... ô."

"O-! Vậy mọi người cùng ném đấy nhé!"

"Tuyệt kỹ của Me sẽ phun lửa đấy. Xem mà kinh ngạc đi."

Bọn trẻ cầm đá tôi đưa lên. Mỗi đứa ném *tei tei*.

Đá của Ayane bay xa nhất, tiếp theo là Canis, Rabi, Kon, lần lượt rơi xuống nước.

Tuy nhiên...

"........."

Đá của em gái Oni Akane ném, không nảy lần nào mà chìm nghỉm.

"M, muốn cười thì cười đi!"

Akane mếu máo nói.

"Nnya, bình thường."

Canis tỉnh bơ.

Cô bé chó vỗ tay *pon*,

"Được rồi tụi bay! Cùng huấn luyện đặc biệt để Akane ném đá pyon pyon được nào đấy nhé!"

Trước hiệu lệnh của Canis, Rabi và Kon giơ tay " " O-! " ".

"Ng, ngốc, tôi không cần đâu. Dù không làm được cũng..."

"Nói cái gì thế ạ." "Làm được pyon pyon vui hơn ạ!" "A~. Trái tim đang pyon pyon đây (Gochuumon wa Usagi Desu ka? reference)."

Canis cầm đá dạy tư thế ném thế này này.

Rabi đưa đá mới cho Akane sau khi ném xong.

Kon thì cổ vũ "Fure fure Precure".

Em gái Oni ban đầu còn bảo "Bình thường thôi mà...", nhưng ở cùng nhóm Canis, dần dần cười vui vẻ.

"Oshaa, Akane. Thêm chút nữa ạ. Thêm chút nữa là được ạ."

"Akane-chan, cố lên (ganba) ạ!"

Nhận đá từ Rabi, Akane gật đầu *un*.

"Ora-!"

Akane ném đá *hyu* bằng kiểu ném ngang (side throw).

Thế là hòn đá ném ra, *pyon pyon pyon*, nảy lên.

" " " O-! " " "

Các thú nhân mở to mắt, reo hò.

"Làm được rồi kìa, ạ!" "Tốt quá ạ!" "Congratulation."

Oa-! Các thú nhân giơ hai tay lên vui mừng.

"A, anou... cái đó,"

Akane lảng tránh ánh mắt, "C, cảm, cảm ơ... cảm cảm..." nghẹn lời.

Nhưng có vẻ xấu hổ, mãi không nói ra được.

Chị Oni đặt hai tay lên vai em gái *pon*,

"Mọi người~... ơi, Akane-chan bảo là~... ê, cảm ơn~... ô kìa. Bảo là yêu mọi người lắm~... ắm kìa."

"Ba, nói cái gì thế chị hai!"

Đỏ bừng mặt, em gái hét lên.

"T, tôi bình thường chả nghĩ thế đâu..."

"Không nghĩ thế~... ê?"

"Chuyện đó, không có đâu, nhưng mà..."

Thế là các thú nhân, "Iyaa", "Ehehe ♡", "Ngại quá ha" gãi đầu.

"Tớ thấy Akane cũng, ma, không ghét đâu đấy nhé."

"Rabi rất thích Akane-chan ạ!"

"Me cũng thích. Kya, lỡ nói ra rồi lỡ nói ra rồi."

Nhận được nụ cười không toan tính và thiện ý, Akane đỏ bừng mặt cúi gầm xuống.

"Xấu hổ rồi kìa?" "Xấu hổ rồi ha" "K, không có xấu hổ!"

Akane hét lên với Canis và Kon.

"Xấu hổ rồi đấy, nhỉ, Kon."

"Cái đó là siêu cấp xấu hổ luôn ha."

"Đã bảo là không phải mà lị!"

*Ka-!*, em gái Oni hét lên, Kon và Canis *wa-*, bỏ chạy. Nhìn em gái đuổi theo bạn, chị gái cười tủm tỉm.

"Giỏi lắm Ayane."

Tôi ngồi cạnh Ayane, xoa đầu cô bé.

"N~... ê? Chuyện gì cơ~... ô."

"Em đã giúp Akane hòa nhập vào vòng tròn của mọi người còn gì."

Xoa mái tóc đỏ của chị Oni.

"Quả không hổ danh chị hai ha."

"Nhe~... ê ♡ Được khen rồi~... a."

Cười *nipaa*, chị Oni.

Thế rồi, *n*, cô bé giơ hai tay ra.

"Sao thế?"

"Oira cũng~... ô. Muốn được bế giống Rabi-chan lúc nãy~... a."

"A, ừ. Được thôi."

*Yoisho*, bế chị Oni lên.

"O~... ô. Cái này~... a, view đẹp ha~... ê."

Ayane trầm trồ trên ngực tôi.

"Như kiểu Oira trở nên to lớn vậy~... a."

Hơn nữa, Ayane áp má vào lồng ngực tôi.

"Cơ thể anh hai, rấ~... ất là ấm ha~... ê."

Nhắm mắt lại, Ayane cọ má *suri suri*.

"Muốn cứ như~... ư thế này mãi ha."

"Lúc nào cũng bế được mà. Em đã nói thế mà."

"Thật~... ư. Vậy thì~... a. Làm thế."

Thế rồi...

"A-!"

Canis hét toáng lên.

"Ayane đang được anh hai bế kìa ạ!"

"Nanu, Gipo (phát hiện)? Gipo sao?"

*Tetete*, bọn trẻ tập trung lại.

"Anh hai bế cả em nữa ạ!"

"Bế cả Me nữa. Đừng bận tâm ấu dâm trẻ em (jidou porno)."

*Shururun*, Canis và Kon leo lên vai tôi.

"A, anou anou... anh hai..."

"Rồi rồi."

*Yoisho*, bế cả 4 đứa trẻ lên. ...Đúng là đau lưng thật, nhưng mà ma,

"Quả nhiên anh hai cao thật đấy nhé!"

"View từ chỗ này, đáng giá triệu đô ha."

"Tiếng của anh hai làm yên lòng ạ... ♡"

Thấy bọn trẻ vui vẻ thế này, tôi chịu đựng, làm cây sào cho bọn trẻ đậu vậy.

---

**Lời tác giả:**

Cảm ơn mọi người đã vất vả. Lần tới mọi người sẽ ăn trưa ở sông.

---

## 69. Người tốt, làm cơm trưa bên bờ sông

Cảm ơn mọi người đã luôn ủng hộ!

Vài chục phút sau khi bọn trẻ chơi đùa bên bờ sông.

Chúng tôi quyết định ăn trưa.

Dòng chảy xiết chảy qua dãy núi Thiên Long, sông Thiên Long.

Hôm nay mọi người cùng nấu cơm bằng cà mèn (Hango suisan) ở bãi sông.

Gạo đã mang theo. Nấm thì lúc nãy nhặt được nấm Matsutake trên núi. Chỉ còn kiếm thức ăn kèm thôi.

Chúng tôi quyết định câu cá ở sông.

"Được rồi, Kon. Thi xem ai câu được nhiều hơn nào đấy nhé!"

"Liệu có thắng được Me, người được gọi là Grander Kon không?" (Grander Musashi reference)

Cầm cần câu, tôi cùng cô bé chó, cô bé cáo, và "Chuyện thắng thua Leia không thể thua được! Mii!" cùng Long nhân Leia, đi ra sông.

"Grander là gì thế ạ?"

"Người câu cá Bass (cá vược) giỏi. Ni, King Orcaizer Please."

"Hôm nay không phải câu Lure (câu mồi giả) đâu."

"Cái gì cơ-"

*Gakkari*, Kon rũ vai xuống.

"Hôm nay câu mồi thật (Esa tsuri). Dùng cái này."

Tôi lấy cần câu và trứng cá hồi (Ikura) trong cốc từ Túi Ma Thuật yểm [Hộp lưu trữ vô hạn] ra.

"Ni, không phải Isome (giun biển) à?"

"Anh nghĩ là hơi kinh dị (guroi). ...Mà em biết rõ ha."

"Vì còn được gọi là Tsuri Kichi Kon-pei (Kon-pei cuồng câu cá - Tsuri Kichi Sanpei reference) mà."

Fufufu, Kon lấy đuôi che miệng nói.

Thật sự, cô bé này nhiều bí ẩn thật...

Đưa cần câu cho bọn trẻ.

Cần câu này được yểm ma pháp [Tăng cường cơ bắp Build Up], nên trẻ con cũng dùng dễ dàng.

Tôi gắn trứng cá hồi làm mồi vào đầu lưỡi câu.

"Còn lại chỉ cần thả cái này xuống sông thôi. Làm được không?"

" " " Làm được-! " " "

Bọn trẻ lần lượt ném cần câu *hyu* xuống sông.

"Tớ sẽ câu phần cho cả mọi người, cho ăn cá no nê luôn ạ!"

Canis nói đầy khí thế.

"Canis, không được coi thường câu cá đâu. Câu sông khó lắm. Người mới có khi chả câu được con nà..." "Câu được rồi-!" "Nanu-"

*Kuwa!*, Kon mở to mắt.

Đầu cần câu Canis kéo lên nhẹ nhàng, có con cá sông đang cắn câu.

"Tại sao (Naniyue)? Tại sao?"

Kon ngẩn người nhìn Canis. Tôi gỡ cá từ cần Canis, cho vào lưới.

Nhìn cần của Kon, thấy *piku piku*... chuyển động vi tế.

"Kon. Đang cắn câu đấy."

"! Really (Thật sao) -yan."

Kon nắm chặt cần *gashi*, "Fish!" nâng lên.

Giống như Canis lúc nãy, có cá dính câu.

"Tuyệt quá. Cảm giác câu được vãi chưởng. Ni, anh làm gì à?"

"Không, anh có làm gì đâu. Nhóm Canis giỏi đấy chứ."

Gỡ cá từ lưỡi câu của Kon, gắn mồi mới vào.

Canis "Câu được rồi-!" câu con thứ 2, Leia "Bên này cũng thế-!" câu lên.

"Ji- (nhìn chằm chằm)"

Kon câu được con thứ 2 trong vài giây, nhìn tôi chằm chằm.

"Gì thế?"

"Ni, Cheat (gian lận)?"

"Đã bảo không dùng mà."

"Nếu thế thì không tự nhiên."

Chắc vì cùng là người chuyển sinh, nên bị Kon phát hiện rồi.

Thực ra là, tôi đúng là có dùng ma pháp.

Tôi yểm Vô thuộc tính ma pháp [Dụ dỗ Temptation] vào trứng cá hồi làm mồi câu.

[Dụ dỗ Temptation]. Đây là ma pháp Vô thuộc tính thu hút ma vật và động vật.

Thường dùng trong nhiệm vụ tiêu diệt (thảo phạt). Nhờ yểm cái này vào mồi, cá tự động bị thu hút đến.

"Quả nhiên là Cheat và Cheater. Diavolo-ha~n."

Kon dựng đứng đuôi *pi~n* nói.

"Anh nghĩ là nếu không câu được mấy thì chán lắm. Vô duyên quá hả?"

"Ma-, nhiều người mới mà. Ni, Me nghĩ đó là phán đoán Nice đấy."

"Được khen thật vinh hạnh."

Tôi nói thế, Kon cười *niko-*.

"Ni hiền thật. Me thích Ni như thế. Kya, lỡ tỏ tình rồi. Lỡ rồi."

*Mufufu*, Kon vừa cười vừa trêu tôi.

"Kìa, nhóm Canis câu được quá trời kìa."

"Ou, đúng rồi ha. Không thua đâu."

Kon ném lưỡi câu xuống sông.

"Torya-! Lại câu được rồi-!" "Leia là con thứ 5 rồi đấy thứ 5. Chẳng lẽ là thiên tài sao!"

"Ngây thơ quá mọi người. Xem kỹ thuật vẩy cần (rod sabaki) của Me đây."

"O-! Á, chả câu được gì cả đấy nhé!"

"Chết cha. Cái này không cử động thì dễ câu hơn."

*Waa waa*, bọn trẻ vui vẻ câu cá. Một lúc tôi thu hồi cá bọn trẻ câu được, gắn mồi cho chúng.

Tôi lấy Smartphone từ túi ra chụp ảnh bọn trẻ đang câu cá.

Hồi trước lúc Colette và Ouka đi ra ngoài, tôi đã làm Smartphone để quay video nấu ăn.

Chức năng điện thoại dĩ nhiên không dùng được, nhưng có thể quay video và chụp ảnh.

Tôi *pasha pasha* lưu lại hình ảnh và video bọn trẻ câu cá.

Không có máy in, nhưng mà dùng ma pháp ứng dụng chắc cũng làm ra ảnh được. Về nhà thử xem sao.

---

Sau khi câu cá cùng bọn trẻ, tôi cầm cá quay về chỗ nhóm Colette.

Nhóm Colette cùng với Rabi đang nấu cơm.

Cà mèn và bạt che (tarp) là đồ cắm trại làm sẵn ở cô nhi viện mang theo.

Vo gạo xong rồi, giờ có vẻ đang đợi cơm chín trên củi.

"Mừng anh về Jiro-kun ♡ Mừng mọi người về."

Cười *niko*, Colette nói.

" " " Con về rồi-! " " " "Thành quả thế nào ha-?" " " " Được mùa lớn-! " " "

Chỉ vào cái giỏ tôi đang cầm, bọn trẻ ưỡn ngực *ehen*.

"Tuyệt quá. Nhiều thế này. Mọi người là thiên tài câu cá ha."

Colette ngồi trước bọn trẻ, xoa đầu *yoshi yoshi*.

"Cũng không đến mức đó đâu ạ... ♡"

"Tụi Me bình thường thôi ạ ♡"

"Leia nữa xoa nữa đi! Mii! Mii!"

Colette xoa đầu tất cả. Đuôi các thú nhân rũ xuống *funyari*.

Mặt khác, trước đống lửa trại, Ouka, Rabi và chị em Oni đang ngồi xổm.

"Hawa, hawawaw, từ cà mèn có bọt trào ra kìa ạ!"

"Mẹ ơi~... i. Không mở nắp sao~... ô?"

"...Vẫn chưa được đâu. Đợi thêm chút nữa, bí quyết là phải để (chín hơi/nghỉ) một chút, ạ."

" " " Ra là vậy... tsu " " "

Nhóm Rabi gật đầu *fun fun* thán phục.

"Chị Ouka, biết nhiều, rất nhiều thứ tuyệt thật đấy ạ!"

"Đúng thế Rabi-chan. Ma... mẹ tớ (ofukuro) giỏi lắm đấy."

Bên cạnh em gái Oni, chị Ayane cười *nii-*.

"Akane-cha~... an. Sao không gọi mẹ~... ẹ, như mọi khi~... i?"

"Mọi khi?"

"Ba...! Chị hai, đ, đừng có dạy Rabi-chan mấy cái thừa thãi!"

Thế rồi, *toko toko*... nhóm Canis gia nhập vòng tròn của nhóm Ayane.

"Hey Ayaneru" "Gì thế~... ê Kon-chan"

*Tsutsutsu*, Kon lại gần Ayane.

"Bình thường Akaneru gọi Ouka Mama là gì thế ạ?"

"Bình thường gọi là Mama~... a, đó~... a."

"Hô hô, tại sao lại sửa lời nhỉ?" "Chắc là gọi Mama~... a, xấu hổ đó mà~... ê."

"A-----ya-----ne-----chị----------!!!"

Đỏ bừng mặt, Akane hét lên.

"Kya~... a, bị em gái tấn công~... u."

Vừa cười *kerakera*, Ayane bỏ chạy. Akane đuổi theo sau, "Đuổi bắt hả! Cho tớ chơi với-!" "Săn bắt ha. Cho Me chơi với-".

Và bọn trẻ chạy đi *wa-!*.

"Vậy Jiro-kun. Chúng ta chuẩn bị cá nhé."

"Không, cái đó để anh làm. Colette trông bọn trẻ đi. Rơi xuống sông thì khổ."

"Rõ. Vậy, em đi nhé."

Colette chạy về phía bọn trẻ.

Tôi lấy thớt và dao ra.

Đặt cá lên thớt, mổ bụng, lấy nội tạng ra.

"A, anh hai."

Quay lại thì thấy Rabi đang ngước nhìn tôi.

"Sao thế?"

"R, Rabi, muốn giúp anh hai ạ!"

*Pi*, Rabi giơ tay nói.

"Vậy à. Cảm ơn em. Vậy thì, nhờ em cái này. Xiên cá vào que giúp anh."

"Vâng ạ-!"

Tôi giải thích cách làm cho Rabi.

Rabi khéo tay nên nắm bắt được vị trí xiên và bí quyết ngay.

"Giỏi lắm Rabi. Quả không hổ danh."

"Ehehe, được anh hai nói thế, em vui lắm ạ."

Ngồi bên bờ sông, chúng tôi xiên cá vào que.

Trong lúc đó Ouka đã nhấc cà mèn khỏi lửa để nguội bớt.

"Bên đó xong chưa?"

"...Vâng. Hoàn thành rồi ạ."

*Paka*... Ouka mở nắp cà mèn. Phía sau làn khói nghi ngút *hokahoka*, là cơm chín sáng bóng *pikapika*.

"! Cảnh báo đồ ngon phát lệnh-!"

Canis đang chơi đuổi bắt, dừng lại *pitari*, hô to.

"! Có đồ ngon ở gần đây. Các khanh tập hợp."

Cùng với tiếng hô của Kon, bọn trẻ tập trung lại *wa-!*.

Kon đến đầu tiên, *sun sun* khịt mũi trước làn khói bốc lên từ cà mèn.

"Hoàn hảo. Perfect. Mùi này, 1 ức vạn điểm."

"Đến mức đó sao" "Với Me đây cũng là mùi hương hoài niệm mà lị."

Đuôi của Kon *bun bun bun!* lắc lư dữ dội.

"Jururi... ngon quá ha... jururi..." "Mii..."

"Leia-cha~... an. Nước miếng nước miếng."

Chị Oni lau miệng cho Leia bằng khăn tay.

Thấy thế Akane, "........." *gui gui*, kéo tay áo chị.

"Chị hai. Em nữa."

"A-... Xin lỗi nha~... ê. Không để ý đến em~... ê."

"B, bình thường không phải kiểu đó đâu..."

Nói vậy nhưng được chị lau miệng cho, Akane rất mãn nguyện.

"Kon, cái này là cái Nấm Matsutake mày nói lúc nãy ạ?"

"Đúng thế Canis. Đây là Matsutake. Rất mỹ vị (bimi). 1 cây giá mấy vạn yên đấy. Yuuzan (Oishinbo reference) đã nói thế."

" " Ai thế-? " " " "Người hay Reaction (phản ứng)."

Anh nghĩ nhận thức đó hơi sai sai...

"Nào mọi người-, cơm chín rồi, chuẩn bị ăn trưa thôi-"

" " " Đợi mãi rồi-! " " "

Bọn trẻ mặt mày hớn hở.

Colette và Ouka dùng khăn ướt (tôi làm bằng sao chép), lau tay cho bọn trẻ.

Tôi nướng cá trên lửa trại.

"Ni, chưa được à? Mùi cá nướng làm Me đói meo rồi (hara peko-chan)."

Kon dính vào lưng tôi, vẫy đuôi loạn xạ *bun bun*.

"K, Kon-chan nhột quá ạ-"

Đuôi Kon chạm vào má Rabi bên cạnh, cô bé vặn người vì nhột.

"Hore hore, hore hore" "Kyahaha ♡ Mồ-, Kon-chan dừng lại đi mà" "Không có ai bảo dừng là dừng đâu nhé."

Chờ một lúc, cá sông nướng xong, bữa trưa bắt đầu.

Thực đơn là, cơm nấm Matsutake, cá nướng. Và súp rau Ouka làm nhanh *papa*.

Lấy đĩa giấy từ Túi Ma Thuật, xới cơm và súp cho bọn trẻ.

"Vậy thì mọi người-, Itadakimasu-!"

" " " Itadakimasu-! " " "

Colette hô hiệu lệnh, bọn trẻ hô to đầy năng lượng.

Canis xúc cơm nấm Matsutake bằng thìa.

"Kon, cái này thật sự ăn được ạ?"

"Ăn được ăn được. Siêu ăn được."

"Được rồi... Ei."

*Paku*, Canis ăn một miếng cơm nấm Matsutake. Kon, Leia cũng *mogu mogu* cử động miệng.

*Gokun*, sau khi Kon nuốt xuống.

"Hafun. Cái này cái này. Cảm giác này. Cảm giác cảm nhận được cố hương."

*Toron*, đuôi cáo của Kon rũ xuống.

"Ghê vãi! Mùi hương bùng nổ (buwa)! Bùng nổ lan tỏa ạ!"

"Gatsu gatsu gatsu gatsu gatsu!"

Canis dính cơm quanh miệng, cười nói. Leia thì mải mê và cơm vào mồm.

"Anh hai, ngon vãi chưởng ạ!"

"Thế thì tốt quá. Nhưng người làm không phải anh. Cảm ơn thì nói với nhóm Rabi đã cố gắng ấy."

Tôi lấy hạt cơm dính trên miệng Canis và nói.

"Rabi! Mày làm tốt lắm! Ạ!"

Canis cười *nika*, vỗ lưng cô bé thỏ *bashi*.

"Cảm ơn ạ! Cá này cũng... rất ngon ạ!"

Cười *niko niko-*, Rabi ăn cá *hafu hafu*.

"Chị hai, nóng. Thổi cho em (fuu fuu)."

"Rồi rồi~... ô."

Fuu, fuu, Ayane làm nguội cá, đút cho em ăn.

"Chị hai. N."

Lần này Akane thổi nguội rồi đưa cho chị.

"Cảm ơn~... ô ♡"

Ayane xoa đầu Akane, rồi *mogu mogu* ăn cá.

Nhân viên chúng tôi xới thêm cơm cho bọn trẻ, lấy cơm dính trên miệng. Bữa ăn của chúng tôi để sau.

"Cá cũng ngon ạ. Chỉ rắc muối thôi ạ?"

"Đúng thế ạ. Nhưng mà nhưng mà, ngon lắm ạ! Kỳ lạ thật."

"Không kỳ lạ đâu. Cơm ăn cùng mọi người ở bên ngoài, cái đó rất ngon."

" " " Ra là vậyyy-! " " "

Bọn trẻ ăn cá ngon lành, uống súp, chén sạch cơm.

Nấu khá nhiều gạo mà loáng cái đã hết sạch.

"A, mọi người nguy rồi ạ."

Bọn trẻ đã ăn xong hòm hòm. Rabi hô to.

"Sao thế Rabi?"

"Cơm phần của các anh chị, không còn ạ."

" " " Nanu " " "

Cà mèn trống rỗng.

"Ma được rồi. Bọn anh có cá, có cả súp mà."

Thế là Canis lắc đầu "Không, thế là không được ạ!".

"Cơm nấm Matsutake ngon lắm ạ."

"Không ăn cái này, nhóm Ni lỗ vốn cuộc đời đấy."

"Tức là thế đấy, bọn mình sẽ nấu cơm phần của các anh chị! Có ai phản đối không?"

" " " Không! " " "

Nhóm Canis có vẻ sẽ nấu cơm cho chúng tôi.

"Eto eto, đầu tiên là vo gạo ạ."

"Nước thì dùng cái trong chai này nha~... ô."

Nhóm Rabi lúc nãy đã được Ouka hướng dẫn cách dùng cà mèn.

Được nhóm Rabi chỉ, nhóm Canis hợp tác vo gạo, đổ nước, cho nấm Matsutake đã cắt và gia vị vào.

Đặt cà mèn lên lửa.

"Dù có trào bọt cũng không được mở nắp ạ."

"Dù con đỏ có khóc cũng đừng mở nắp nha~... a (Akago naitemo futa toruna - Tục ngữ về nấu cơm)."

" " " Fun fun " " "

Nhân viên chúng tôi dõi theo cảnh bọn trẻ làm cơm nấm Matsutake.

"Fufu."

Colette mỉm cười.

"Sao thế?"

"Em thấy vui. Lũ trẻ nấu cơm cho chúng ta."

Colette nhìn bọn trẻ nói.

"Lũ trẻ, đang hấp thu rất nhiều thứ. Đang lớn lên từng ngày. ...Em cũng, phải trưởng thành thôi."

Colette vô thức lấy thuốc thay đổi ngoại hình ra. Nhưng... *su*, cất lại vào trong ngực.

"Colette. ...Đúng ha."

Tôi xoa đầu Colette. Thế là *tsutsu*, cô ấy dịch lại, tựa đầu vào vai tôi.

"Bọn trẻ nhìn thấy đấy."

"Cũng không làm gì mờ ám (yamashii) đâu, không sao không sao."

Cười *niko-*, Colette dựa vào người tôi. Mùi hương ngọt ngào như hoa hay dầu gội đầu, lẫn với mùi mồ hôi làm tôi choáng váng.

"........."

Ouka nhìn chằm chằm cảnh đó.

"Colette. Kìa Ouka đang nhìn đấy."

"A, xin lỗi. Ouka-san."

Colette *pa*, tách ra cúi đầu.

"........."

Ouka ngẩn ngơ (po-) nhìn chúng tôi... hay đúng hơn là nhìn tôi.

"Ouka?" "...A, ơ, xin lỗi."

Ouka hoàn hồn xin lỗi.

"Không sao đâu, nhưng mà sao thế? Hôm nay em lạ lắm đấy?"

"...Kh, không có chuyện đó đâu ạ. Chỉ là."

"Chỉ là?"

Đúng lúc đó.

" " " Hoàn thành-! " " "

Vừa đúng lúc cơm nấm Matsutake bọn trẻ làm hoàn thành.

"Anh hai ăn lúc nóng đi ạ!"

"Ăn đến khi bụng nổ tung (panku) cũng được đấy."

*Gui gui*, bọn trẻ kéo tay tôi. Rốt cuộc, tôi đã lỡ mất câu nói của Ouka.

---

**Lời tác giả:**

Cảm ơn mọi người đã vất vả. Lần tới sẽ đi sâu vào chuyện của Ouka-san.

Hẹn gặp lại!

---

## 70. Người tốt, cứu mẹ Oni rơi xuống sông

Cảm ơn mọi người đã luôn ủng hộ!

Chúng tôi đang đi dã ngoại ở núi mùa thu cùng bọn trẻ.

Sau khi ăn trưa ở bãi sông, chúng tôi nghỉ trưa một lát.

"Kon! Chờ đã ạ-!"

"Quỷ dữ (Oni-san) đằng này-"

Canis và Kon đang chạy trên bãi sông.

Canis chạy nhanh hơn, nên sắp đuổi kịp Kon.

"Akan (Không được). Đây là lúc phát động cái tuyệt kỹ đó-"

"Chút nữa thôi! Tou~ch!"

Canis sắp chạm vào Kon.

Đúng lúc đó.

"Barrier!"

Kon bắt chéo hai tay, hô to.

"Kư! Chết tiệt! Dùng Barrier rồi-!"

Đây là trò chơi [Barrier Oni (Quỷ khiên/Quỷ rào chắn)].

Cách chơi cơ bản giống trò đuổi bắt lây (Fuyashi Oni - Cá sấu lên bờ/Ma da?). Nếu bị quỷ chạm vào thì người đó cũng thành quỷ.

Chỉ là trong Barrier Oni, phe chạy trốn được dùng Barrier. Nhưng dùng Barrier thì không được di chuyển khỏi chỗ đó.

"Help. Ai đó giải trừ Barrier cho Me với."

"Kon-chan, cứ giao cho tớ ạ. Rabi sẽ giải trừ..."

"Otto phát hiện Rabi! Đứng lại-!"

"Hawawa, etto, Ba, Barrier-!"

Thế là Rabi và Kon đã dùng Barrier.

Còn lại Leia và chị em Oni.

"Tụi bay hiểu chứ ạ? Tất cả dùng Barrier thì tớ thắng ngay tại chỗ đấy ạ!"

Luật là thế.

Nhân viên chúng tôi đang uống cà phê tôi pha, nghỉ ngơi ở một chỗ hơi xa.

"Hey Ayaneru. Cứu với Please."

"Akane-chan! Cứu tớ-!"

Hai người dùng Barrier không cử động được, cầu cứu chị em Oni.

"Otto không để chuyện đó xảy ra đâu ạ!"

Canis chặn trước mặt Kon và Rabi.

"Uu~... ưn. Thế này thì~... a. Không đến gần hai người được~... ô."

"Làm sao giờ chị hai..."

*Jirijiri*, Canis thu hẹp khoảng cách với chị em Oni.

"Nào ngoan ngoãn để tớ bắt đi ạ!"

"Gay go ha~... ê."

*Jirijiri*, chị em Oni lùi lại phía sau.

"Kukuku, tớ sẽ bắt hai người dùng Barrier! Torya-!"

Canis *byon!* nhảy tới.

Sức bật kinh khủng, khoảng cách với chị em Oni lập tức về 0.

"Barrier~... a" "Barrier!"

Chị em Oni dùng Barrier trước khi bị Canis bắt.

"Được rồi! Tớ thắng-!"

*Pyon pyon*, Canis nhảy tưng tưng.

"Liệu~... ô. Có phải thế không ha~... a."

*Niyari*, chị Oni Ayane cười ngạo nghễ.

Đúng lúc đó.

"Tou~ch! Giải trừ Barrier nhé!"

*Bạt!* Canis quay lại phía sau.

Ở đó là Kon và Rabi đã được giải trừ Barrier.

"C, chuyện gì thế ạ!?"

"Quên mất Leia rồi ha!"

Đúng thế, trong lúc chị em Oni thu hút sự chú ý của Canis, Long nhân Leia đã lén lút vòng ra sau, giải cứu nhóm Rabi.

"Kư! Tụi bay là mồi nhử sao, ạ!"

"Đúng đó~... a."

*Niyari*, Ayane.

"Chiến thuật của chị hai vãi chưởng thật!"

Em gái khen ngợi chị. Ngượng ngùng chị xoa đầu em "Cảm ơn nhé~... ê", Akane cười "Ehehe" bẽn lẽn.

"Me được giải phóng rồi-"

"Rabi cũng chạy thôi ạ"

*Da-*, Rabi và Kon bỏ chạy.

"Chết tiệt! Đứng lại-!"

Trong lúc đó Leia giải trừ Barrier cho chị em Oni.

"Kư...! Sắp hết thời gian rồi! Anh hai còn mấy phút!?"

Barrier Oni có giới hạn thời gian. Chạy thoát trong thời gian đó thì phe Barrier thắng.

"Còn 30 giây nữa. Cố lên Canis!"

"Chết tiệtttt-! Không thua đâu!"

*Bạt!* Canis cởi giày, chống bốn chân xuống đất.

"Mumu, cái đó chẳng lẽ là."

"K, Kon-chan biết gì sao ạ?"

Nhóm Rabi giữ khoảng cách với Canis.

"A. Biết chứ. Đó là Chế độ Chiến đấu (Battle Mode) của Canis. Bằng cách cởi giày... tốc độ, sẽ tăng gấp đôi."

"G, gấp đôi á-!?"

Rabi kinh ngạc.

"H, hừ! Dù Canis có nhanh thế nào, bên này tất cả đều bình an vô sự mà? Tụi này thắng chắc!"

"Akane-cha~... an. Cái đó là Flag đấy~... ô."

Thế rồi Canis *Babyun!* lao đi như gió.

Canis dùng tứ chi, với tốc độ như chó săn, lần lượt chạm (touch) từng người một.

"Aun" "Hau" "A~... an" "Chết tiệt!"

Trong nháy mắt, Rabi, Kon, chị em Oni bị Canis chạm vào.

"Còn lại Leia! Chỉ còn mình mày thôi! Ạ!"

"Không thua đâu! Leia cũng Battle Mode!"

*Basari!* Leia dang rộng cánh. Và bay lên trời.

"Sao nào? Bay lên trời thì Leia thắng! Sao mà với tới được!"

Leia ưỡn ngực đắc ý.

"Akan, Leia. Cái đó là Flag (cờ tử thần) rồi."

Kon lẩm bẩm, Canis *gugut* hạ thấp người.

"Torya-!"

Không ngờ nó *byun*, nhảy lên tận chỗ Leia đang ở trên không.

"Điêu-!?"

Canis ôm lấy người Leia đang ngạc nhiên từ phía sau.

"Hehen, tớ thắng rồi-! Ạ!"

Thế rồi Leia cõng Canis, quay trở lại mặt đất.

*Wa!* Bọn trẻ chạy lại chỗ Canis.

"Tuyệt quá ạ! Canis-chan!"

"Cứ như sao băng vậy. Game thủ hoàng kim mạnh nhất."

Bọn trẻ nhìn Canis với ánh mắt lấp lánh ngưỡng mộ.

"Tốc độ và sức bật tuyệt vời ha~... ê."

"Ghê thật đấy Canis. Quả không hổ danh là chó."

Chị em Oni cũng vỗ tay *pachi pachi* tán thưởng Canis.

"Hehen. Battle Mode của tớ ghê chưa!"

" " " Ghê vãi-! " " "

Nhận được tiếng tung hô *yanya yanya* của bọn trẻ, Canis cười vui sướng.

"Canis... Thua rồi! Quả không hổ danh đối thủ của Leia!"

*Su*... Leia đưa tay ra phía trước.

"Hôm nay cậu thắng! Nhưng mà, Leia cũng không thua đâu!"

"Ou, nhào vô bất cứ lúc nào đấy nhé!"

*Gashi*, Canis và Leia bắt tay nhau.

"Cả Canis-chan và Leia-chan, đều ngầu quá đi ạ!"

"Kình địch vĩnh cửu ha~... ê."

"Naruto và Sasuke sao" " " " Chuẩn luôn " " "

Bọn trẻ bắt đầu đọc truyện tranh, nên đã theo kịp meme của Kon.

"Độc quyền của Me đang dần mất đi. Ni, help me."

*Tekoteko*, Kon lại gần tôi.

Đòi bế bế, nên tôi nhấc lên *yoisho*.

"Ma cũng tốt mà. Chia sẻ được chủ đề nói chuyện rồi còn gì."

Trước giờ toàn mô típ chỉ mình Kon biết còn xung quanh ngơ ngác *pokan*.

"Ý tưởng đó không tồi. Ni, ý tưởng đó không tồi."

"Sao nói hai lần..."

"Vì là chuyện quan trọng."

*Yura yura*, Kon lắc đuôi cáo.

"Ni lúc nào cũng đi nước cờ bất ngờ (naname ue - chéo lên trên). Ninja bất ngờ số 1 (Naruto reference)."

"Anh đã bảo anh không phải Ninja mà."

*Tsun*, chọc vào trán Kon.

"Tha lỗi cho ta Sasuke. Hẹn lần sau nhé (Itachi reference)" "Mày thích cái đó ha..." "Ai cũng thích Naruto cả."

Kon muốn xuống nên tôi ngồi xuống thả con bé ra.

Kon đi đến chỗ mọi người, đề xuất "Hey mọi người. Chơi trò Naruto đi."

" " " Được đấy! " " "

Bọn trẻ duỗi hai tay ra sau, lòng bàn tay hướng lên trên (kiểu chạy Naruto), *tatata*, chạy đi mất.

"Đừng đi xa quá đấy."

" " " Biết rồi-! " " "

Nói thế nhưng vẫn lo, nên tôi đi theo sau bọn trẻ.

"Jiro-kun. Em cũng" "Nhóm Colette nghỉ ở đó đi. Chuẩn bị cơm trưa mệt rồi đúng không?"

Thế là Colette mỉm cười "Cảm ơn, yêu anh ♡".

"........."

Ouka đang vặn vẹo *mojimoji*. Tôi thắc mắc hỏi sao thế, nhưng cô ấy bảo "Anou, không có gì ạ".

Rời khỏi chỗ đó tôi đến chỗ bọn trẻ.

"Đa trọng ảnh phân thân chi thuật (Tajuu kage bunshin no jutsu)."

Kon kết ấn bằng tay.

Thế là từ sau lưng Kon xuất hiện Rabi tạo dáng y hệt. Và bên cạnh là chị em Oni.

"Chết tiệt! Vậy bên này cũng Đa trọng ảnh phân thân chi thuật, ạ!"

Canis kết ấn xong, di chuyển qua lại tại chỗ với tốc độ cao.

Vì quá nhanh nên thực sự tạo ra phân thân (tàn ảnh).

" " " Canis-chan ghê vãi-! " " "

Bọn trẻ khen ngợi Canis.

---

Sau khi chơi trò đóng vai với bọn trẻ, tôi dẫn bọn trẻ quay lại chỗ các nhân viên.

"Mọi người vất vả rồi. Bổ sung nước nhé-."

" " " Rõ Dattebayo-! " " "

Vẫn chưa thoát vai trò chơi ha.

Tôi cùng Colette rót nước trái cây ra cốc giấy đưa cho bọn trẻ.

"Ngọt-!" "Lạnh buốt óc luôn~. Tội lỗi quá~" "Puha, ngon quá ạ-!"

Các thú nhân uống nước cam.

Thế rồi *kui kui*, ai đó kéo quần tôi.

Nhìn xuống thấy Ayane.

"Nè- anh... hai."

"Sao thế Ayane?"

Tôi ngồi xuống cạnh Ayane hỏi.

Ayane nhìn thẳng vào mặt tôi nói.

"Mẹ không có ở đây~... a."

Mẹ (Okaa-chan), tức là Ouka.

"Nhắc mới nhớ Ma... Mẹ (Ofukuro) không có đây ha."

Akane bên cạnh đồng tình với chị.

"Nói mới để ý... Colette."

Tôi đứng dậy đi đến chỗ Colette.

"Sao thế?"

"Ouka không có đây, em có biết đâu không?"

"Hình như bảo đi hái hoa (đi vệ sinh) một chút."

Ra là đi vệ sinh.

"Vậy à. Thế thì không sao."

Tôi đi đến chỗ chị em Oni.

Và bảo là Ouka đi vệ sinh.

"Nn~... ư. Vậy sao~... a."

Tuy nhiên biểu cảm của Ayane vẫn u ám.

Tôi bế chị em Oni lên *yoisho* hỏi.

"Có gì lo lắng sao?"

"Ừm. Một chút~... ô nhé. Ở đây, là chỗ đó mà."

Nghe Ayane nói, Akane bảo "Ra vậy".

"Chỗ đó là sao?"

Ayane nhìn dòng sông Thiên Long chảy bên cạnh nói.

"Gần đây ấy mà~... a. Là nơi ngày xưa có cô nhi viện của bọn Oira đó~... ô."

"Hả? A. A-... Ra là thế."

Tôi đã từng đến gần sông Thiên Long này một lần.

Đó là trước khi vào hè.

Mưa lớn đã cuốn trôi cô nhi viện của Ouka. Tôi và Colette đã đến đây xem tình hình một lần.

Từ đó đến nay cũng 4 tháng rồi, nên quên béng mất.

"Đây là nơi từng có cô nhi viện, vậy thì lo lắng điều gì?"

"N~... ư. Nn~... ư. N~..."

Ayane trầm ngâm, "Không nói rõ được~... ô. Xin lỗi nha~... ê."

*Peko*, cúi đầu. Em gái Oni cũng cúi đầu cùng chị.

"Không, đâu phải chuyện nhóm Ayane cần xin lỗi đâu."

*Yoisho yoisho* bế lên.

Nhưng mà... ra là vậy.

Đây là nơi ngày xưa có cô nhi viện.

Đối với Ouka, là nơi thân thuộc.

Nên Ouka mới có vẻ lạ lạ sao.

"Mẹ, có sao không ha~... a."

Thấy chị em Oni lo lắng, tôi xoa đầu "Không sao đâu".

Cứ thế chờ Ouka quay lại.

Thế, nhưng mà...

"Jiro-kun. Ouka-san không về ha."

"........."

Đã đợi khoảng 30 phút từ lúc đó.

Nhưng Ouka không quay lại.

Vẻ mặt lo lắng của bọn trẻ, đặc biệt là chị em Oni, nhìn mà đau lòng.

Akane đang khóc thút thít *gusugusu*.

Ayane dỗ dành *yoshi yoshi*, nhưng bản thân cũng khá căng thẳng. Chị Oni lúc nào cũng cười *powapowa* giờ đang có vẻ mặt nghiêm trọng.

Thấy thế tôi quyết định.

"Colette. Nhờ em trông bọn trẻ."

"Jiro-kun... Em hiểu rồi."

Tôi bàn bạc với Colette phòng trường hợp vạn nhất.

"Nếu anh không quay lại, hãy cùng bọn trẻ xuống núi."

"Đừng nói điềm gở thế chứ..."

Tai elf của Colette rũ xuống lo lắng.

"Đừng lo. Anh sẽ bình an trở về mà. Nhé?"

"Ừm..."

Để chắc chắn, tôi cũng đeo Misanga giống cái đưa cho bọn trẻ.

Cái này đã được điều chỉnh bằng ma pháp để có vai trò như thiết bị phát tín hiệu vị trí.

"Vậy, anh đi đây."

Tôi kích hoạt Vô thuộc tính ma pháp [Thám tra Search].

Ma pháp kiểm tra phản ứng sinh thể vùng này.

Theo đó, cách đây vài km xuôi dòng sông, có Ouka.

"Không sao đâu. Ouka ở phía trước này. Mọi người an tâm đi."

Bọn trẻ thở phào *ho*... nhẹ nhõm.

Nhưng vẻ mặt Colette vẫn cứng đờ.

Đúng là có phản ứng. Nhưng không di chuyển khỏi chỗ đó. Lý do không quay lại cũng không rõ ràng.

Vạn nhất... cũng có thể xảy ra.

"Sẽ quay lại ngay thôi, mọi người nghe lời chị Colette nhé."

Nói rồi tôi rời khỏi chỗ nhóm Colette, xuôi theo dòng sông.

Liếc nhìn dòng chảy xiết, tôi chạy xuôi dòng.

Một lúc sau, thấy Ouka.

"Ouka!"

Ouka đang đứng bên bờ sông.

Ngẩn ngơ *bou*... nhìn mặt nước.

May quá còn sống... vừa nghĩ thế thì.

*Furari*...

Ouka đổ người về phía trước ngay tại chỗ đó.

"Ouka!"

*Zapa-n!* Tiếng động lớn vang lên, Ouka rơi xuống sông.

Cứ thế... không nổi lên!

"Ouka! Ouka! Chết tiệt!"

Tôi chạy hết tốc lực lại gần bờ sông.

Và, để cứu Ouka, tôi nhảy xuống sông.

Trong dòng nước cuộn trào, tôi bơi về phía Ouka.

Nhưng dòng chảy quá nhanh, mãi không đuổi kịp. Thêm vào đó cái lạnh của dòng sông mùa thu cướp đi thể lực và cảm giác tay chân tôi.

Tôi vật lộn khổ sở (khổ tâm thảm đạm), liều mạng đuổi theo Ouka.

Một lúc sau đuổi kịp Ouka.

"Ouka! Có sao không!"

Nâng lên nhưng có vẻ không có ý thức. *Guttari* bất tỉnh rồi.

Định đưa cô ấy đang ngất xỉu quay lại bờ sông nhưng... không được.

"Chết tiệt...! Này, Ouka! Tỉnh lại đi!"

Chúng tôi cứ thế bị cuốn trôi đi.

Một lúc sau,

"Nguy rồi!"

Phía trước sông Thiên Long, không có gì cả.

Có vẻ là thác nước.

"Chết tiệt!"

Tôi uống nước nóng Long Chi Thang còn thừa để hồi phục ma lực từ Túi Ma Thuật, kích hoạt Vô thuộc tính ma pháp [Kết giới Barrier].

Ma pháp hấp thụ xung kích.

Thế này chắc không chết đâu.

Vấn đề là thoát khỏi thác nước thế nào, định dùng [Không trung phù du Levitation] hay [Bay Fly], nhưng đó là ma pháp Vô thuộc tính cao cấp.

Tôi không ngâm mình trong Long Chi Thang thì thiếu ma lực không dùng được ma pháp cao cấp.

"Chết tiệt thật!"

Tôi ôm lấy Ouka, chuẩn bị cho cú va chạm.

Bị thác nước nuốt chửng, chúng tôi cứ thế rơi xuống.

Nhận ra thì ý thức của tôi cũng rơi vào bóng tối.

---

**Lời tác giả:**

Cảm ơn mọi người đã vất vả!

Lần tới là Ouka-san trôi dạt cùng tôi chỉ có hai người. Sẽ đề cập đến lý do và quá khứ của cô ấy.

Hẹn gặp lại!

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!