Một ông lão tốt bụng nghỉ hưu sau những cuộc phiêu lưu và trở thành giáo viên tại một trại trẻ mồ côi ~ Ông sống hạnh phúc với người vợ yêu tinh và những cô con gái thú nhỏ

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Thắp Lại Thanh Xuân

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

蜜汁姬

vậy nên trước hết hãy chăm chỉ học tập cho tốt đã.

420 1684

Sinh Tồn Trên Chuyến Tàu: Ta Có Thể Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Sinh Tồn Trên Chuyến Tàu: Ta Có Thể Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

420 846

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

510 3170

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

5 22

tập 1 - chương 46 ~ 50

chương 46 ~ 50

**46. Người tốt, được tặng biệt thự ven biển**

Cảm ơn mọi người đã luôn ủng hộ!

---

Một tuần sau khi chơi pháo hoa cùng bọn trẻ.

Vào một ngày khi mùa hè đang dần trôi về những ngày cuối.

Bọn trẻ đã chơi ở bể bơi vào buổi sáng, ăn trưa xong, và buổi chiều thì mỗi đứa tự do làm việc mình thích.

Nói là vậy nhưng hầu hết bọn trẻ đều đang ngủ trưa trong phòng trẻ em ở tầng 2.

Sau khi đắp chăn mỏng cho bọn trẻ, tôi đi xuống sảnh tầng 1.

"Kon-chan có đề xuất bộ truyện tranh nào không ạ?"

"Thể loại chiến đấu nói chung là thích hết nha. Đời thường cũng thích nữa."

Trong sảnh, cô bé thỏ Rabi và cô bé cáo Kon đang ngồi trên ghế sofa đọc truyện tranh.

"Đời thường? Là loại truyện thế nào ạ?"

"Kiểu như này nè."

Kon nhảy xuống khỏi sofa, *tetete* chạy về phía kệ truyện tranh. Cô bé lấy vài cuốn rồi đưa cho Rabi.

"Truyện về mấy cô gái dễ thương vui đùa ồn ào. Rất là chữa lành."

"?"

"Trẻ con vẫn chưa hiểu được cái hay của nó sao. Được rồi, được rồi, trẻ con thì vẫn còn quá sớm."

Kon ra vẻ người lớn, tỏa ra bầu không khí sầu đời và nói.

"Thế rốt cuộc em bao nhiêu tuổi vậy hả..."

Tôi buột miệng "tsukkomi" (bắt bẻ), Kon liền nhận ra tôi.

"Ồ, Ni. Come on."

Kon dùng đuôi vỗ vỗ *fasafasa* vào chỗ bên cạnh mình. Có vẻ là bảo tôi ngồi xuống.

Hôm nay không có việc gì gấp, nên tôi ngồi xuống cạnh Kon.

"Đùi của Ni. Ghế đặc biệt."

Kon *hyoi* một cái nhảy lên đùi phải của tôi ngồi.

"A, anou anou... anh hai... anou..."

Rabi nhìn Kon với vẻ ghen tị, rồi nhìn sang tôi.

"Rabi cũng lên không? Đùi của Ni, tình trạng rất tốt."

Kon dùng đuôi vỗ *peshipeshi* vào đùi trái của tôi.

"Được không ạ?"

Rabi hỏi tôi, tôi gật đầu đồng ý.

"♡"

Rabi *chokochoko* lại gần, rồi "yoisho" ngồi lên đùi tôi.

Cô bé tựa người vào ngực tôi, *hou* thở ra một hơi nhẹ nhõm.

"Tiếng của anh hai, thật sự rất êm đềm, em thích lắm ạ... ♡"

Rabi tựa lưng vào lồng ngực tôi, đôi tai thỏ *pyokopyoko* cử động khi nói.

"Nói về cái đó thì mùi của Ni cũng khá lắm nha. Sánh ngang với bít tết luôn."

"Cái đó là khen hả?"

"Đang khen nức nở không còn gì để khen hơn đó."

"Thế thì vinh hạnh quá."

Rabi và Kon bắt đầu đọc truyện tranh trên đùi tôi.

Kon thuyết giảng về sự tuyệt vời của truyện tranh đời thường, Rabi thì *funfun* gật đầu thán phục.

Một lúc sau, họ đọc đến đoạn các nhân vật chính trong truyện đi biển chơi.

"Biển..."

*Pyoko, pyoko*, tai Rabi khẽ động đậy.

"To quá ạ... gấp bao nhiêu... gấp bao nhiêu lần bể bơi thế ạ...?"

Rabi mắt lấp lánh *haa*..., chăm chú nhìn vào cảnh biển trong tranh.

Rabi nhìn cảnh các nhân vật chính chơi đùa trên biển, thốt lên "Oa ♡", "Oaa ♡" đầy thích thú, và rồi có chút...

"Thích thật đấy..."

Cô bé nhìn một cách đầy khao khát.

"Fufu, Rabi-kun. Có biết không hả?"

Kon lại dùng đuôi làm râu giả và nói.

"Nước biển mặn lắm đó nha."

"Mặn ạ!"

*Pi~n*, tai thỏ của Rabi dựng đứng.

"Mặn nghĩa là sao thế ạ, Kon-chan...!"

"Non non (Không không). Sai rồi."

Kon lắc ngón tay *chichichi*. "Hả!", Rabi nhận ra và sửa lại: "Tiến sĩ!".

"Nước biển khác với nước bể bơi, nó mặn chát. Vì có chứa lượng muối."

"Lượng muối..."

*Mumumu*, Rabi khoanh tay suy nghĩ. Từ vựng này hơi khó chăng.

"Mặn... lượng muối... muối. Là có chứa muối ăn ạ?"

Nghe Rabi nói, cả Kon và tôi đều thốt lên thán phục.

Cô bé này dù gặp khái niệm chưa biết, nhưng vẫn đoán được nghĩa của từ qua mặt chữ và ngữ cảnh.

"Giỏi lắm Rabi. Quả nhiên Rabi rất thông minh."

"Thông minh, thông minh lắm, rất thông minh."

Tôi dùng tay, còn Kon dùng đuôi xoa đầu Rabi. Rabi cười "Ehehe ♡" vui vẻ.

"Nước có chứa muối... Em muốn nếm thử một cái ghê..."

"Nên bỏ đi. Mặn lắm đó."

Kon nheo mắt lại ><, *peppe* thè lưỡi ra.

"Kon-chan từng đi biển rồi ạ?"

"Vì là người gốc Shonan mà lị."

"?", Rabi nghiêng đầu. Chà, người bản địa sao hiểu được địa danh đó.

"Biển là bạn bè. Cứ đến hè là ngày nào cũng đi. Bơi lội tung tăng cho đến khi da cháy nắng nâu giòn luôn."

"Thế ạ? Thích ghê..."

Chắc là Kon đang nói chuyện kiếp trước, tức là lúc còn ở Trái Đất.

Nhưng Rabi có vẻ đinh ninh rằng Kon đang nói về chuyện trước khi đến đây... Vì Rabi đâu biết Kon là người chuyển sinh.

Rabi liên tục nói "Thích ghê".

"Rabi chưa đi biển bao giờ sao?"

"Vâng ạ!"

"Ồ, xin lỗi nha Sorry."

*Pechon*, Kon cụp đuôi và tai xuống xin lỗi.

"Nói chuyện cứ như khoe khoang, xin lỗi nha."

"Không không, em không để ý đâu ạ. Em muốn được biết nhiều, nhiều hơn nữa về biển ạ!"

"Ra là vậy (Naruheso). Vậy thì ta sẽ dạy cho thật nhiều. Cứ hỏi Shonan Boy này bất cứ điều gì."

"Boy cái gì mà Boy, em là con gái mà..."

Cơ mà... ra là vậy.

Rabi chưa từng đi biển sao.

Nhưng chuyện này không chỉ riêng Rabi.

Như đã giải thích trước đây (tầm chương 9), lục địa này bốn bề được bao quanh bởi rừng và núi.

Khu vực con người sinh sống nằm ở trung tâm lục địa. Khoảng cách đến biển khá xa.

Do đó, ở đất nước này, người chưa từng thấy biển mới là đa số.

Những người quen thuộc với biển như tôi hay Kon mới là thiểu số ở dị giới này.

"Ở biển có thể lướt sóng (surfing) đấy."

"Surfing? Cái đó là gì ạ!"

Rabi nghe Kon kể chuyện có vẻ rất vui. Nhưng mà... đúng rồi. Trăm nghe không bằng một thấy.

"Biển, biển à..."

---

Ngày hôm sau.

Hôm nay là ngày tôi đi làm.

Tôi cùng Ten đi ô tô đến Vương đô.

Điểm đến là trụ sở chính của Ngân Phượng Thương Hội.

Tôi là chủ tịch trên danh nghĩa của Ngân Phượng Thương Hội - Guild thương mại do Kuu đứng đầu.

Dù chỉ là chủ tịch bù nhìn, nhưng để đổi lấy sự bảo hộ cho Long nhân Leia và quyền sở hữu rừng Soltip, tôi phải làm việc tại trụ sở Guild.

Nói là vậy chứ mỗi tháng chỉ làm việc 2 lần.

So với kiếp trước tuần làm 5 ngày, tệ hơn là làm cả thứ 7 chủ nhật, thì làm việc 2 lần một tháng chẳng thấm vào đâu.

Ten lái xe đưa tôi đến Vương đô, tới trụ sở Guild.

Ten đã học lái xe ô tô kể từ khi tôi bắt đầu làm việc ở Vương đô, và cứ thế đưa đón tôi.

Đến trụ sở Guild.

Tại một góc nhà kho khổng lồ của Ngân Phượng Thương Hội, tôi nhúng chân vào một cái bể bơi trẻ em nhỏ và thực hiện [Sao chép]. Vì trong bể có chứa nước từ bể bơi nhà tôi nên có khả năng hồi phục.

Công việc của tôi chủ yếu có 2 phần.

Một là chế tạo các vật phẩm ma pháp gia dụng.

Hai là cung cấp ý tưởng về các vật phẩm của Trái Đất. Và chế tạo chúng.

Tỷ trọng nghiêng về phần đầu hơn. Đặc biệt là đồ gia dụng, hiện tại chỉ có mình tôi làm được.

Làm ra các vật phẩm được ghi trong danh sách là công việc của tôi.

Làm việc từ sáng, giờ đã là buổi trưa.

Vào giờ nghỉ trưa, Kuu đến.

Karasu Tengu (Thiên cẩu quạ) Kuu.

Vốn là cựu thành viên xuất thân từ cô nhi viện do Colette quản lý.

Tốt nghiệp cô nhi viện 15 năm trước và gia nhập thương hội này. Cô ấy đã phát huy tài năng sắc sảo của mình và cho đến gần đây đã giữ chức chủ tịch của Guild này.

Hiện tại cô ấy đang giữ chức giám đốc đại diện. Nói đơn giản thì người nắm quyền thực tế, ông trùm chính là ả người chim này.

Thân hình nhỏ bé trông như trẻ con. Nhưng lại có bộ ngực to không cân xứng.

Cô gái có đôi mắt híp như cáo, đôi cánh đen mọc ra từ lưng và mái tóc đen như người Nhật. Nhân tiện, cô ấy là "gái ế" ngấp nghé 30 (Arasa - around 30) 27 tuổi.

Kuu đến chỗ tôi đang làm việc:

"Chủ tịch. Vất vả rồi. Cơm đã chuẩn bị xong. Đến phòng chủ tịch đi nào."

Cô ấy rủ đi ăn trưa.

Tôi cùng Kuu và Ten di chuyển đến phòng chủ tịch. Trong căn phòng rộng thênh thang, trên bàn đã bày sẵn bữa trưa vô cùng sang trọng.

Hôm nay là bít tết.

"Bít tết sao, cô..."

"Sao dợ? Ghét hả?"

"Không phải ghét, nhưng tôi có vận động gì nhiều đâu, không cần chuẩn bị đồ long trọng thế này đâu."

"Nói gì dợ. Phải ăn cho đàng hoàng chứ không thì rắc rối lắm. Đằng ấy mà ngã bệnh là bên này khổ đó. Không chỉ bên này, đằng ấy là sự tồn tại không thể thiếu của Ngân Phượng. Mất đi không chỉ là rắc rối đâu."

*Gật gật*, Ten đứng phía sau gật đầu đồng tình.

"Biết rồi. Cảm ơn."

Tôi chép miệng thưởng thức món bít tết ngon khủng khiếp mà cô ấy chuẩn bị.

Không có gân, mềm mại. Cắn một cái là thịt tan ra, mỡ ngọt tứa ra *juwari*.

Miếng thịt nóng hổi kêu *juujuu* trên đĩa sắt, mùi thơm của nước sốt nền nước tương (shoyu) xộc vào mũi.

"Cái thứ gọi là [Shoyu] ở thế giới của đằng ấy ghê thật nha. Hợp với cái gì cũng được hết trơn á."

*Gatsu gatsu*, Kuu vừa ăn bít tết vừa nói. Không chỉ cung cấp kỹ thuật, tôi còn cung cấp cả đồ ăn và gia vị Trái Đất cho thương hội.

"Đang cho ban hóa học phân tích cách làm Shoyu, giờ đang làm hàng mẫu rồi. Chút nữa thôi là có khi Shoyu sẽ lưu thông ở thế giới này cũng nên."

Kuu nói với đôi mắt hình ký hiệu $.

"Lúc đó Ngân Phượng bọn này sẽ độc quyền thị trường... Jiro-san, tay đằng ấy đúng là bàn tay vàng mà. Là thần tài đó. Cảm ơn nha."

Kuu chắp tay vái tôi.

"Nhờ đằng ấy mà Ngân Phượng ngày càng vươn đôi cánh lớn hơn trên đất nước này. Cảm ơn đằng ấy bao nhiêu cũng không đủ."

Kuu ăn xong bữa trưa, lau miệng một cách tao nhã bằng khăn ăn.

Khăn ăn là do Ten đứng bên cạnh đưa cho từ lúc nào không hay.

"Chuyện là dậy đó. Cho nên sẽ thưởng bonus mùa hè cho đằng ấy."

"Bonus."

Tôi cũng ăn xong. Kuu ra lệnh cho Ten "Đưa cái đó đây".

Ten di chuyển không tiếng động đến bên cạnh tôi, nói "Xin mời" và đưa cho tôi một tập tài liệu.

Trên đó là ảnh của một cơ sở, quy mô, và một tờ giấy ghi địa chỉ.

"Cái này là?"

"Biệt thự thuộc sở hữu của Ngân Phượng Thương Hội đó."

"Biệt thự..."

Nói đến biệt thự, tôi hình dung đến những ngôi nhà riêng ở nơi nghỉ mát như Karuizawa ở thế giới bên kia.

"Biệt thự này thì sao?"

Trước câu hỏi của tôi, Kuu tỉnh bơ nói.

"Cho đằng ấy đó."

"......"

"............"

"..................Hả?"

"Cho... là sao? Tặng tôi á?"

"Đúng dợ."

Kuu xác nhận một cách thản nhiên.

"Không, không không không, tôi không cần đâu!"

Không phải cho mượn, mà là cho không (phát một cái bộp) cả một cái nhà thì quá đáng lắm rồi.

"Đừng có ngại. Đó là một trong rất nhiều biệt thự bên này có. Trong số cả đống đó lấy ra một cái thôi nên đừng bận tâm. Cũng chả phải biệt thự to tát gì đâu."

Nhìn tài liệu ghi sơ đồ và diện tích khu đất... Chỗ nào mà không to tát chứ, tôi lẩm bẩm.

"Nghĩa là đằng ấy đã làm việc xứng đáng để nhận nó. Đằng ấy không biết chứ, nhờ đằng ấy hợp tác mà doanh thu bên này so với năm ngoái tăng gấp đôi, à không gấp đôi đâu. Lãi siêu to khổng lồ luôn."

Kuu nói với khuôn mặt hớn hở.

"Đây là thù lao chính đáng cho công sức của đằng ấy. Đằng ấy mà không nhận là bên này khó xử đó."

Nha? Kuu vẫy vẫy đôi cánh có vẻ tâm trạng rất tốt.

Chuyện lợi nhuận các thứ có vẻ không phải nói dối.

Tôi không có thực cảm là đang làm cho chỗ Kuu giàu lên... Vì tôi chỉ làm những thứ được bảo thôi mà. Làm là việc của tôi. Đưa vào lưu thông là việc của Kuu.

"Nhưng mà..."

Dù vậy, nhận không một tòa nhà hoành tráng thế này, tôi vẫn thấy ngại.

"Hửm?"

Tôi nhìn lướt qua tờ giấy ghi chi tiết tòa nhà, rồi chợt nhận ra.

"Này Kuu. Biệt thự này, nằm ở Dida hả?"

Dida.

Là thành phố nằm ở cực Nam của đất nước này.

Tức là... thành phố biển.

"Ừa. Chỗ đó thành khu nghỉ dưỡng (Resort) rồi đúng hông? Biệt thự nằm ở một góc trong đó. Hơn nữa nghe xong giật mình nè, có kèm theo bãi biển tư nhân (Private Beach) đó nha."

"Private Beach..."

Biệt thự có vẻ được xây ngay sát bờ biển. Khu vực quanh đó là bãi biển tư nhân, thuộc sở hữu của Ngân Phượng Thương Hội.

"Ở đây thì lũ trẻ kia cũng có thể chơi đùa ngoài biển được đúng hông?"

Lũ trẻ kia. Tức là, Kuu đang nói đến bọn trẻ ở cô nhi viện.

"Rabi khác với đằng ấy, đã bao giờ đi biển đâu. Dẫn đến đó chắc Rabi sẽ vui lắm hả?"

"Cô... lại nghe lén nữa hả."

Tôi liếc nhìn Ten đang ở bên cạnh, rồi nói với Kuu.

Nghề nghiệp của Ten là Ninja.

Nên có thể sử dụng Thuật Phân Thân.

Các phân thân có thể giao tiếp ý nghĩ với nhau như một mạng lưới liên lạc.

Kuu cũng giữ một phân thân của Ten bên mình, và thông qua Ten, cô ta nắm bắt được hành động của chúng tôi ở mức độ nào đó.

"Đã bảo thông tin là tiền bạc ngay từ đầu rồi mà ♡"

"Tôi không lại được với cô rồi..."

Tóm lại, ả đàn bà này sợ tôi ngại không nhận biệt thự nên đã thu thập thông tin từ trước.

Không phải ngẫu nhiên mà có được ngôi nhà ở biển. Là do con Thiên cẩu quạ này biết được thông tin tôi muốn dẫn bọn trẻ đi biển, nên mới cung cấp.

"Chủ tịch, nhận cho hông? Bonus mùa hè từ bên này đó ♡"

"...Không còn cách nào khác rồi."

Xác nhận tôi đã gật đầu, Kuu đưa mắt ra hiệu cho Ten.

Ten lấy chìa khóa từ trong ngực áo ra, đưa cho tôi.

"Chìa khóa biệt thự đó."

"Thank you."

...Cứ thế, tôi đã có trong tay một căn biệt thự ven biển.

Lại còn kèm theo bãi biển tư nhân nữa chứ.

Ở đây thì thú nhân, hay vợ bán-elf của tôi, và cả nhóm Ouka tộc Oni nữa, đều có thể tận hưởng biển dưới ánh mặt trời.

"Nào, nhận bonus rồi, chiều nay làm việc cho đàng hoàng nha ♡"

"...Rõ rồi."

Tôi làm việc nghiêm túc đến 17 giờ, rồi cùng Ten trở về cô nhi viện.

---

**Lời tác giả:**

Cảm ơn mọi người đã vất vả! Như vậy là từ lần tới sẽ bắt đầu Arc Biển. Nào là nướng BBQ ở biệt thự, chơi pháo hoa, thử thách gan dạ... đại loại thế.

Hết rồi ạ.

Hẹn gặp lại!

---

**47. Người tốt, chuẩn bị đi đến biệt thự**

Cảm ơn mọi người đã luôn ủng hộ!

---

Đêm hôm đó, sau khi nhận biệt thự ven biển từ Kuu.

Sau khi cho bọn trẻ ngủ, tại sảnh tầng 1 trường mới, một cuộc họp nhân viên được tổ chức.

Chủ đề tất nhiên là về căn biệt thự hôm nay nhận được từ Kuu.

Trên ghế sofa ở sảnh, 5 nhân viên đang ngồi.

Tôi, Colette, Am, Ouka, và Matilda.

Tôi kể cho các nhân viên nghe những chuyện sau:

* Đã nhận được biệt thự ven biển từ Kuu.

* Vì có bãi biển tư nhân nên thú nhân, tộc Oni, và cả Colette nữa, đều có thể vui chơi mà không cần bận tâm ánh mắt người khác.

* Địa điểm biệt thự là thành phố Dida.

* Từ rừng Soltip đến Dida, một chiều khoảng 87km.

* Nếu đi bằng ô tô (vận tốc 40km/h) thì mất khoảng 2 tiếng.

* Lái xe khoảng 2 tiếng thì bọn trẻ chắc cũng chịu được.

"Đấy, đại khái là như thế."

Tôi giải thích một lượt cho các nhân viên.

"Về phần anh thì anh muốn đưa bọn trẻ đi biển. Anh muốn bằng cách nào đó đi trước khi hết hè, để cho bọn trẻ thấy biển mùa hè."

Sau khi về, tôi đã hỏi chuyện nhóm Canis.

Giống như Rabi, nhóm Canis (trừ Kon ra) nói chưa từng thấy biển.

Rabi nói muốn thấy biển. Những đứa khác chắc cũng cùng ý kiến.

Với tư cách là cha mẹ chúng, tôi muốn đưa bọn trẻ đến căn biệt thự Kuu tặng.

Cho chúng thấy biển, chơi đùa, và tạo ra những kỷ niệm mùa hè vui vẻ. Tôi đã nghĩ như thế.

"Em thấy rất tuyệt ạ!"

Người đầu tiên đồng ý với tôi là Matilda.

Chắc vì cô ấy là con người, không có vướng bận về chủng tộc. Có vẻ cô ấy giơ tay vì thuần túy mong bọn trẻ được vui.

"...Phải, nhỉ. ...Nếu không có người khác, thì em nghĩ... là ổn ạ."

Người rụt rè giơ tay là Ouka tộc Oni. Oni bị thế gian bài trừ là kẻ ăn thịt người, nên cô ấy đồng ý với điều kiện là không có người lạ.

"......"

"Colette? Ổn không?"

Thú nhân Am lo lắng hỏi thiếu nữ bán-elf đang có vẻ mặt u ám.

"Hả, a, ừ. Ổn mà."

Như để Am yên tâm, Colette mỉm cười.

Colette nhìn tôi:

"Phải rồi. Em nghĩ điều kiện rất tốt. Đi thôi, đi biển nào."

Cô ấy cười *Niko* và tán thành. Am cũng gật đầu có vẻ cùng ý kiến.

Vậy là đã được sự đồng ý của toàn bộ nhân viên. Có thể tiến hành câu chuyện.

"...Mọi người sẽ vui lắm đây. Ừ, mọi người sẽ vui mà. Phải rồi, thế thì... ừ."

Colette mỉm cười nói với tôi.

Nhưng sao nhỉ.

Tôi cảm thấy câu đó không hẳn là nói với tôi, mà có chút sắc thái như đang tự nhủ với bản thân mình.

Colette sờ sờ vào đôi tai Elf của mình... nói chính xác hơn là đôi tai ngắn hơn Elf nhưng dài hơn con người, gật đầu "Ừ...", rồi nói:

"Được rồii, nếu đã quyết định như vậy thì bắt tay vào chuẩn bị ngay thôi ♡"

"O~", chúng tôi giơ tay lên cao, tất cả nhân viên đều gật đầu.

"Nào, vấn đề đầu tiên là phương tiện di chuyển."

Dida cách Soltip nơi có cô nhi viện khoảng 90km.

Nhờ Kuu bố trí xe ngựa lọc cọc đi cũng được.

Nhưng di chuyển số lượng lớn người. Sẽ tốn khá nhiều thời gian. Cưỡi Thiên Long Leia đi thì bay vèo cái là tới, nhưng bác bỏ.

Leia là Bạch Huy Thánh Ngân Long (Platinum Dragon), quái vật siêu hiếm được chỉ định là loài có nguy cơ tuyệt chủng.

Con đó mà bay trên trời thì sẽ náo loạn hết cả lên, khỏi tắm biển gì nữa.

"Nên anh nghĩ đi bằng ô tô là tốt nhất (Better), có ý kiến nào khác không?"

Tất cả nhân viên lắc đầu. Có vẻ không có dị nghị.

"Nhưng mà Jiro-kun. Ở đây tất cả có 21 người. Xe của Jiro-kun chở được 5 người đúng không?"

"Ừ. Nên cần 5 chiếc xe. Sẽ cần 5 tài xế."

"Fumu fumu, 5 người hả, ra vậy. Vừa đẹp ha ♡ Vừa đúng có 5 nhân viên."

Tôi lảng mắt khỏi Colette.

"Chà vấn đề là thiếu một tài xế."

Trước câu nói của tôi, Ouka gật đầu mạnh *un un*.

"Jiro-san? Anh đang nói gì vậy?"

"Đúng đó Jiro. Tính cả Colette là 5 người. Tài xế đủ rồi mà."

Matilda và Am, những người mới làm nhân viên gần đây, nghiêng đầu thắc mắc "Hate?".

"Đúng rồi đó. Tại sao Jiro-kun lại cho em ra rìa chứ?"

Quá đáng, Colette nói vẻ bị sốc.

"...Colette-san."

Trước khi tôi kịp nói, Ouka lên tiếng.

"...Sự an toàn của bọn trẻ là ưu tiên hàng đầu. ...Cách lái xe của Colette-san, cái đó, hơi Dynamic (bùng nổ/dữ dội) một chút, hay là..."

*Monyo monyo*, Ouka mặt tái mét, ấp úng.

Có lẽ Ouka là người hiểu rõ nhất cách lái xe của Colette.

Đó là chuyện hôm nọ, khi Colette và Ouka vắng nhà 3 ngày.

Colette đã chở Ouka và lái xe.

Cách lái xe của Colette, đúng như Ouka nói, rất thô bạo.

Cô ấy thuộc kiểu người cầm vô lăng là thay đổi tính nết. Cô giáo Elf bình thường ôn hòa, khi lái xe liền biến hình, lái xe thô bạo khủng khiếp.

Từ thái độ của tôi và Ouka, Matilda và Am có vẻ cũng đoán được sự tình.

"Colette. Cái đó... l, lái xe thì cứ giao cho chúng em ạ!"

"Đ, đúng đó. Ừ. Colette thì, cái đó, lúc nào cũng đấy thôi, cái đó... ừ."

Matilda trán đổ mồ hôi, đập *don* vào ngực mình. Am có vẻ muốn tìm lời nói đỡ nhưng không tìm ra.

"Thì đấy, là vậy đó. Colette, lái xe cứ để bọn anh lo."

May mắn là ô tô tôi sao chép ra là xe số tự động (AT).

Thao tác không khó lắm. Quen rồi thì nhóm Am cũng sẽ lái được ngay thôi.

"Đ, đợi đã Jiro-kun! Không sao đâu! Cứ giao cho em! Em lái xe giỏi lắm mà!"

Mắt tôi và Ouka chạm nhau. Không ổn rồi... cả hai cùng cụp mắt xuống.

"Xin lỗi, tấm lòng là đủ rồi", "...Colette-san, xin hãy giao cho chúng tôi", "Jiro-kun! Cả Ouka-san nữa!"

*Shobon*, Colette ngồi xổm xuống tại chỗ, *iji iji* hờn dỗi.

"...Mọi người bắt nạt cô giáo. Lớp học sụp đổ rồi."

Colette với tôi cũng là nhân viên (giáo viên) mà...

Đang lúc lộn xộn thì.

"Không được bắt nạt chị gái ạ!"

Có tiếng nói vọng từ tầng 2.

Nhìn lên trên, thấy bọn trẻ tập trung ở lan can hành lang cầu nối, nhìn xuống chúng tôi.

Sảnh tầng 1 trường mới được thiết kế thông tầng, nên từ tầng 2 có thể nhìn thấy hết bên dưới.

"Đừng bắt nạt Mommy", "A, anh hai nhưng mà, bắt nạt Mama là cấm đó ạ."

Bọn trẻ *tekoteko* chạy xuống cầu thang, xuất hiện trước mặt Colette.

Như để bảo vệ Colette, các bé gái thú nhân đứng chắn trước mặt, dang rộng tay.

Theo sau là chị em Oni *chokochoko* đi tới. Em gái Oni trông rất buồn ngủ, được Ayane dắt tay. Leia thì không thấy xuống.

"Ni, cho Mommy ra rìa là không được. Người ta bảo chỉ có đồ bị loại (kemono) chứ làm gì có người bị loại (nokemono) đâu." (Chơi chữ: Kemono = Thú/đồ bị loại; Nokemono = Người bị ra rìa/kẻ bị ruồng bỏ).

"Mày chỉ muốn nói câu đó thôi chứ gì..."

"Tình yêu đích thực nằm ở đây mà lị."

Kon làm mặt tự mãn (Doya face). Hai đứa kia, Canis và Rabi, với vẻ mặt nghiêm túc, đang bảo vệ Colette.

"Phải cho chị gái lái xe chứ ạ!"

"Đ, đúng vậy ạ! Bắt nạt Mama là... c, cái đó... hư, đó ạ!"

"Các con ơi~..."

Colette rưng rưng nước mắt, ôm chặt *gyu* lấy đám thú nhân từ phía sau.

"Cảm ơn nhé, cô giáo vui lắm ♡"

"Được chị gái ôm nè ♡", "Mềm mại, mềm mại", "Ehehe, Mama vui nên Rabi cũng vui ạ."

Tình mẫu tử đẹp đẽ.

"Vậy à. Nếu thế thì được rồi, giao việc lái xe cho cả Colette nữa."

Tôi nói xong, bọn trẻ cười tươi: "Làm thế ngay từ đầu có phải hơn không ạ", "Bọn Me là Friends (bạn bè) mà lị", "Mama, tốt quá rồi ạ~ ♡".

"Nhưng mà mọi người nghe này. Colette là cái đó đấy, là Honda trong Kochikame đấy."

Thế là vẻ mặt bọn trẻ *pishi*... đông cứng lại.

"Ho, Honda...", "Kẻ cưỡi lên xe máy là biến hình đó hả...", "Hawawa..."

Tôi đã nhập khẩu truyện tranh Trái Đất vào dị giới này.

Bọn trẻ nhờ có những đứa biết chữ (Rabi và Kon), nên cũng theo kịp chuyện manga Trái Đất ở mức độ nào đó.

Đến mức có thể dùng manga để ví von thế này... văn hóa manga có vẻ đã thấm nhuần vào bọn trẻ.

Chuyện đó để sau.

"Ho, Honda thì... hơi đáng sợ ạ."

*Susu*, Canis lùi xa khỏi Colette.

"Me cũng quý cái mạng này."

*Sususu*, Kon rời khỏi Colette, leo lên đùi tôi.

"Ca, Canis? Kon? Hai đứa, s, sao thế này~"

Colette trán đổ mồ hôi hỏi hai đứa. Bé cún và bé cáo *sa*... lảng mắt đi.

Còn lại Rabi, chạm mắt với Colette.

"Rabi", "Híu...!"

Rabi làm vẻ mặt run rẩy *purupuru*.

"K, không sao đâu! Không đáng sợ. Cô giáo lái xe, không đáng sợ đâu mà."

Nhưng Rabi nói "Xin lỗi Mama ạ!" rồi leo lên đùi tôi.

"Rabi, thế là tốt. Thế là đúng đắn. Nhặt lại được cái mạng rồi ha."

*Fasafasa*, Kon xoa đầu Rabi.

"......"

Colette *gakuri*... rũ vai xuống.

"...Nè, Jiro-kun."

*Potsuri*, Colette ngước nhìn tôi thì thầm.

"...Em lái xe, thô bạo lắm hả?"

Nhìn phản ứng của bọn trẻ, và sắc mặt của các nhân viên, Colette cuối cùng cũng đã tự nhận thức được.

Tôi nhìn thẳng vào đôi mắt xanh của Colette. Nhìn vào đôi mắt xinh đẹp như bầu trời xanh cô đọng mà tôi yêu thương, tôi nói:

"Tanh bành khói lửa."

...Cứ thế, Colette từ chối làm tài xế. Dù không phải nhân viên, nhưng chúng tôi quyết định nhờ Đại Hiền Triết Pixy lái xe.

---

Từ ngày hôm sau, công tác chuẩn bị đi biệt thự bắt đầu.

Đầu tiên Am, Matilda, Ouka, 3 người được huấn luyện lái xe dưới sự hướng dẫn của Tiền bối Pixy.

Tiền bối cũng giống tôi là người chuyển sinh. Nên Tiền bối cũng biết lái xe.

Trong lúc Tiền bối hướng dẫn nhân viên, tôi tiến hành các công việc cần thiết.

Bắt buộc phải có là ghế trẻ em (Child seat).

Di chuyển bằng ô tô thì được, nhưng nhà tôi có 6 đứa trẻ nhỏ, 4 đứa nhũ nhi.

Không thể cho chúng ngồi ghế thường như người lớn được. Việc đưa ghế trẻ em vào là bắt buộc.

Nên tôi hợp sức với các kỹ thuật viên Ngân Phượng Chùy nhóm Wado, nghĩ ra ghế trẻ em.

Cung cấp ý tưởng/thiết kế là đám Sơn Tiểu Nhân Dwarf, còn người thực sự làm là tôi.

Sau khi thảo luận, tôi quyết định dùng Vô thuộc tính ma pháp [Tạo hình Modeling] để gia công ghế xe vốn có.

Vô thuộc tính ma pháp - [Tạo hình Modeling].

Đây là ma pháp có thể thay đổi hình dạng vật vô cơ một cách tự do.

Gia công ghế xe vốn có, làm nhỏ lại cho trẻ con ngồi được. Cũng điều chỉnh để dây an toàn tạo thành hình chữ X đàng hoàng.

Ngoài ra để phòng vạn nhất, ghế ngồi được yểm Vô thuộc tính ma pháp [Kết giới Barrier].

[Kết giới Barrier].

Đây là ma pháp ngăn chặn mọi xung kích từ bên ngoài.

Cụ thể là, một [Kết giới] mềm như thạch sẽ bao bọc đối tượng.

Dù người thứ ba có định chạm vào, hay bị va chạm, thì cũng không chịu bất kỳ sát thương xung kích nào.

Kết hợp cái này với combo [Trì hoãn Delay] và [Nhập liệu hành động Programming], lập trình 'Nếu cảm nhận xung kích thì [Kết giới phát động]'.

Tóm lại là túi khí (Airbag).

Hơn nữa để không bị say xe, ghế ngồi được yểm [Quang ma pháp] hồi phục trạng thái bất thường.

Thông thường, Phụ ma thuật (kỹ thuật yểm ma pháp lên vật thể) chỉ yểm được Vô thuộc tính ma pháp, nhưng trường hợp của tôi, khi dùng kỹ năng [Sao chép] tạo ra vật thể, tôi tạo cùng lúc với ma pháp thuộc tính, nên có thể thực hiện phụ ma giả lập.

Lắp đặt ghế trẻ em cho 10 người vào ghế sau của xe 5 chỗ (6 bé gái + 4 bé trai sơ sinh tổng là 10). Phân chia thành 2 x 5 xe.

Phương tiện di chuyển đã xong. Tiếp theo là chuẩn bị đồ mang theo.

Tôi chui vào xưởng làm việc dưới hầm trường mới, làm thực phẩm, dụng cụ chơi biển, và các thứ linh tinh khác.

Chúng tôi vừa hoàn thành công việc nhân viên thường ngày, vừa ai nấy chuẩn bị phần việc của mình.

Rồi ngày tháng trôi qua, cuối mùa hè.

Cuối cùng thì nhóm cô nhi viện chúng tôi cũng xuất phát đến biệt thự ven biển.

Sáng sớm.

Khi mặt trời còn chưa lên hẳn.

Trước cô nhi viện, 5 chiếc xe, cùng rất nhiều người cả lớn lẫn bé tập trung lại.

Tôi cùng Colette bàn giao với quản lý là Thủ lĩnh Ngân Phượng Chùy Wado và Phó thủ lĩnh Ymir.

Việc quản lý trường trong lúc vắng nhà cũng giao cho các cô ấy.

Thảo luận xong quay lại, thấy bọn trẻ đã lên đồ tập trung trước xe bàn bạc gì đó.

"Lên thôi lũ chúng bay..."

6 đứa trẻ chụm đầu vào nhau, tạo thành một vòng tròn.

"Guccho ki pa na. Guccho ki pa na." (Oẳn tù tì)

Nghe Kon nói, tất cả bọn trẻ gật đầu.

"Nếu hòa (Aiko) thì làm thế nào ạ?" Rabi hỏi.

"Thoát theo thứ tự tạo thành cặp 2 người nha. Được chưa lũ chúng bay?"

*Gokuri*... bọn trẻ nuốt nước bọt.

Làm gì à, là thế này:

"Se~no, Guu, Choki, Pa~ de"

Cùng tiếng hô của Canis,

" " " Wakare massho! (Chia phe nào!) " " "

Bọn trẻ đưa tay ra.

Kết quả chia như sau:

Gu (Búa): Kon, Rabi.

Choki (Kéo): Canis, Leia.

Pa (Lá): Akane, Ayane.

...Nhân tiện thực ra Leia và Ayane đã tráo đổi. Thực ra là cặp Canis - Ayane, nhưng em gái Oni khóc thút thít.

Tóm lại trò oẳn tù tì ban nãy là để chia đội. Xem ai đi cùng xe với ai... kiểu thế.

"Được rồii lũ chúng bay. Đã chia Team rồi ha?"

"Tiếp theo cuối cùng là trận chiến đại diện..."

"Được rồii, không thua đâu~... ô."

Bọn trẻ chia thành 2-2-2. Mỗi team cử một người bước lên.

Team [Gu] là Kon.

Team [Choki] là Canis.

Team [Pa] là Ayane.

"Kon-chan cố lên ạ!"

"Canis, thua là không xong đâu nhé."

"Chị hai! Cố lên!"

Rabi, Leia, Akane còn lại gửi lời cổ vũ cho đại diện.

Tôi đứng sau quan sát động thái của bọn trẻ, hỏi Rabi:

"Mấy đứa làm gì thế? Trận chiến đại diện là sao?"

"Bây giờ oẳn tù tì quyết định xem ai được đi cùng xe với anh hai ạ!"

Có vẻ nhóm Canis tất cả đều muốn đi cùng xe với tôi.

Nói sao nhỉ, vừa xấu hổ, vừa vinh hạnh...

"Kon, Ayane, mấy đứa là bạn bè. Nhưng không thua đâu."

"Dù là bạn bè, nhưng không chiến đấu thì không thể sống sót." (Kamen Rider Ryuki reference)

"Đương nhiên rồi~... ô. Là trận đấu nghiêm túc (chân kiếm) mà~... a. Tuyệt đối không thua đâu~... ê."

Canis bẻ ngón tay *pokipoki*.

Kon dang hai chân cúi thấp người, tạo dáng như sắp có con rồng từ trên trời lao xuống để tung Rider Kick.

Ayane cười *powapowa*, nhưng sâu trong mắt ánh lên vẻ nghiêm túc.

"Tớ sẽ thắ~ng! Ạ!"

"Me sẽ Survive (sống sót)."

"Tui sẽ nắm lấy chiến thắng~... ư."

Bọn trẻ đầy khí thế: "Lên nào! Jan, Ken,"

" " " Pon!! " " "

Dưới sự chứng kiến của nhóm Rabi, mỗi đứa đưa tay ra.

Và người chiến thắng là...

"Me."

Vẫy cái đuôi cáo *fasafasafasa* đầy vẻ thượng đẳng, Kon giơ hai tay lên.

"Kon-chan, cảm ơn nhé ạ!"

Rabi *tatata* chạy lại, *pyon* ôm chầm lấy Kon.

"Fufufu, người nắm giữ Chén Thánh là Me và Rabi. Không được dùng Lệnh Chú bắt tự sát đâu nha." (Fate reference)

Kon ngượng ngùng, dùng đuôi cáo xoa đầu Rabi.

"Che~, đành chịu thôi ạ", "Thua mất tiêu rồi~... a. Xin lỗi nha, Akane-chan."

Canis tuy tiếc nuối nhưng cũng ngoan ngoãn nhường chiến thắng. Chị Oni xoa đầu an ủi cô em gái đang mếu máo.

"Vậy Me và Rabi sẽ đi xe của Ni nhé. Có dị nghị gì không?"

" " " Không! " " "

Vậy là trận chiến oẳn tù tì đã ngã ngũ.

Xe tôi lái gồm tôi và Colette ngồi ghế phụ. Ghế sau là Rabi và Kon, tổng 4 người.

Nhân tiện 21 người chia theo 4-4-4-4-5.

5 chiếc xe dự kiến sẽ nối đuôi nhau di chuyển.

Điểm đến đã cài trong hệ thống định vị (Navi), nên lỡ có rắc rối bị tách đoàn cũng không sao.

Chúng tôi lên lịch trình đi 1 tiếng nghỉ 1 lần, rồi đi tiếp 1 tiếng nữa là đến Dida.

Đi lâu quá bọn trẻ buồn vệ sinh mà. Với lại lái xe đường dài dễ gây tai nạn.

Cuối cùng bọn trẻ và nhân viên đều lên xe.

"Rabi, Kon. Dây an toàn OK chưa?"

Tôi ngồi ghế lái, hỏi bọn trẻ phía sau.

"All OK. Không vấn đề gì (Mondai nai-sshingu)."

Kon *bishi* giơ ngón cái.

Rabi *unsho unsho* vất vả một hồi, được Kon giúp đỡ cũng đã thắt xong dây an toàn.

"Kon-chan cảm ơn nhé ạ ♡"

"Có gì đâu. Đừng bận tâm. Khi nào Rabi sắp bay cái vèo (supon) đi thì túi khí đuôi của Me sẽ cứu."

*Fasafasa*, Kon vẫy đuôi cáo nói.

"Kon-chan đáng tin cậy quá ạ!"

"Thôi đi, ngại lắm. Khen nữa đi."

Rốt cuộc là sao... tôi vừa *tsukkomi* vừa xuống xe kiểm tra các xe khác một lần.

Xác nhận tất cả đã thắt dây an toàn. Xác nhận nhanh với các tài xế, rồi quay lại xe mình.

"Được rồi, chuẩn bị hoàn tất", "Được rồii vậy Jiro-kun."

Colette nắm chặt tay *Gu*, nhóm Rabi cũng bắt chước.

" " " Xuất phát tiến lên! " " "

...Cứ thế, tất cả chúng tôi cùng hướng về biệt thự ven biển.

---

**Lời tác giả:**

Cảm ơn mọi người! Từ lần tới Arc Biệt thự ven biển sẽ chính thức bắt đầu. Cơ bản chỉ là vui chơi thôi, nhưng tôi cũng định đề cập đến "Fukusen" (tình tiết cài cắm/hint) của Colette lần này, và cả quá khứ nữa.

Hết rồi ạ!

Hẹn gặp lại!

---

**48. Người tốt, lái xe ra biển**

Cảm ơn mọi người đã luôn ủng hộ!

---

Vào một ngày cuối hè, vì nhóm Rabi nói chưa từng thấy biển, chúng tôi quyết định đi đến biệt thự ven biển nhận được từ Kuu.

Điểm đến là cực Nam đất nước, [Dida].

Soltip nơi có cô nhi viện của chúng tôi nằm ở trung tâm đất nước. Tức là hành trình sẽ đi thẳng xuống phía Nam.

Đoàn xe chúng tôi lái cứ thế nhắm hướng Nam mà chạy.

"Ou, toàn ruộng là ruộng ha."

Ngồi ghế sau, Kon nhìn ra cửa sổ lẩm bẩm.

"Bù nhìn kìa ha. Thiên Điểu (Chidori) kìa ha." (Naruto/Kakashi reference)

*Dyukushi*, Kon làm tay phải thành hình móc câu, chọc *tsun tsun* vào Rabi ngồi bên cạnh.

"Kon-chan nhột quá ạ ♡"

Ngồi cạnh cô bé cáo là cô bé thỏ Rabi.

Mái tóc màu nhạt, đôi tai thỏ mọc ra.

Nhưng không phải tai nhọn như tưởng tượng về thỏ thông thường.

Tai Rabi là tai cụp toàn tập. Gọi là Lop Ear (Thỏ tai cụp) chắc đúng hơn.

Dù sao thì nhắc đến người thỏ thường tưởng tượng ra Bunny Girl, nhưng Rabi với đôi tai dài rủ xuống, gợi nhớ đến chú thỏ nhút nhát hơn.

Từ hình ảnh Rabi trong gương chiếu hậu, tôi đưa mắt trở lại phía trước.

Tôi thỉnh thoảng liếc nhìn tình hình phía sau qua gương, chỉ qua giọng nói mà tưởng tượng ra dáng vẻ của các cô bé.

"Rabi, chơi trò Naruto đi. Me làm Kakashi nha."

Bọn trẻ chán rồi, bắt đầu hào hứng chơi đóng vai.

"Được ạ. Rabi sẽ làm Naruto ạ!"

Rabi hùa theo đề xuất của Kon.

"Hừ, chọn nhân vật chính sao. Bình thường quá ha. Nhưng Me nghĩ cũng được. Beta (cơ bản/rập khuôn) cũng quan trọng."

"Ehehe ♪ Kon-chan có cảm giác hơi khác với người bình thường, ngầu lắm ạ!"

"Cái gì. Rabi nhìn thấu thân phận thật của Me sao. Huệ Nhãn (Keigan) ha."

"Hoe? Là chuyện gì cơ~"

Rabi nghiêng đầu.

Hiện tại, người biết Kon là người chuyển sinh chỉ có tôi và Tiền bối, tức là những người chuyển sinh.

Rabi dù là người bản địa không phải chuyển sinh, nhưng lại nhìn thấu thân phận thật của Kon (dù không nói trúng phách là gì).

"Quả nhiên ha, Rabi", tôi nói.

"Sasuga Onii-sama (Quả không hổ danh anh hai), Rabi", Kon nói. (Irregular at Magic High School reference)

"Ng, ngại quá ạ... ♡"

*Patapata*, Rabi cử động đôi tai cụp như đôi cánh.

Vừa trò chuyện với bọn trẻ, ô tô vừa chạy xuống con đường hướng về phía Nam.

Cảnh vật *byun byun* trôi qua, nhưng nói là thế chứ cảnh vật xung quanh hầu như không thay đổi.

Phía Nam là vùng quê. Lý do là vì Vương đô của nước này nằm ở phía Bắc.

Các cứ điểm quan trọng nằm ở phía Bắc, nên dân số cũng tập trung về phía Bắc, phía Nam ít người.

Nhân tiện ngôi làng biên cảnh Kisoina quê tôi cũng nằm ở phía Nam đất nước.

Dù sao thì, nơi sắp đến là vùng quê. Xung quanh chỉ toàn ruộng đồng và nông thôn. Nhìn chán chết đi được.

Chắc bọn trẻ cũng thấy thế, Kon hào hứng chơi đóng vai với Rabi.

"Nhẫn pháp, Thuật đuôi xù (Shippo Fusafusa no Jutsu). Fusafusa."

Kon duỗi đuôi từ ghế trẻ em ra, cù vào hông Rabi.

"Ahaha ♡ Kon-chan d, dừng lại đi mà ạ ♡ Aha ♡ Ahahaha ♡"

"Nói ghét là yêu đó. Fusafusa, Fusafusa."

"Mồ~! Trả đũa nè ạ. Nhẫn pháp, Thủy Độn Chi Thuật (Suiton no Jutsu)!"

Trò chơi trẻ con cứ thế tiếp diễn.

"Fufufunofu, Thủy Độn á? Làm gì có chuyện nước bắn ra thật đâu chứ."

Giọng Kon đắc ý vang lên.

"Ra đấy ạ! Mumumu, mumumu..."

"Dùng khí thế thì không dùng được ma pháp đâu. Fufufu..."

Đúng lúc đó.

"Terya~! (Hây a!)", "Fufufu... Hebu!"

Sau tiếng hô đầy khí thế của Rabi, Kon thốt lên tiếng kêu lạ lùng.

"K, Kon-chan có sao không ạ!?"

Giọng Rabi hốt hoảng.

Tôi liếc nhìn gương chiếu hậu kiểm tra phía sau, nhưng không thấy gì bất thường.

Chỉ là Rabi đang lấy khăn tay ra.

"Rabi... làm thế nào dợ? Cái đó, ma pháp?"

Ma pháp? ...Phép thuật à.

Nếu làm được thật, thì ghê gớm lắm đấy.

Không, không chỉ là ghê gớm đâu.

Ma pháp không phải là thứ được quyết định bởi tài năng bẩm sinh có dùng được hay không.

Tất nhiên có sự phù hợp hay không, lượng ma lực sở hữu nhiều hay ít.

Nhưng ai học cách sử dụng ma pháp cũng sẽ dùng được.

Tóm lại nó là một loại học vấn.

Ngược lại, nếu không học thì sẽ không dùng được ma pháp. Dù có tố chất đến đâu, không biết cách làm thì cũng vô nghĩa.

Ví dụ như lái xe, dù có bằng lái, nhưng không được giáo viên hướng dẫn dạy cách lái thì cũng không lái xe được.

Nhà tôi có Đại Hiền Triết là chuyên gia ma pháp sống cùng, nhưng tôi chưa từng thấy Tiền bối dạy ma pháp cho Rabi.

Nếu Rabi thực sự dùng được ma pháp, nghĩa là dù không được ai dạy, em ấy đã tự học và dùng được.

...Nhưng mà, chắc là nhìn nhầm thôi.

Nhìn mặt Kon qua gương chiếu hậu, không thấy ướt nhẹp nước. Chắc là một phần của trò chơi ninja ban nãy thôi.

"Ghê thật. Rabi ghê thật. Ma phá~p, ma phá~p, Me cũng muốn dùng được~"

Tôi đưa mắt trở lại lái xe. Giọng Kon phấn khích vang lên. Rabi thì "Eto, eto... đưa tay ra trước, cảm giác như di chuyển cái *powapowa* ở dưới rốn ấy..."

Đang chơi trò ma pháp.

Sau trò ninja là trò ma pháp ha. Thật đấy, bọn trẻ dù không có gì cũng tự tạo ra trò chơi được ha.

...Lúc đó tôi không truy cứu gì thêm nữa.

---

Sau đó xe thuận lợi đi xuống phía Nam.

Nghỉ giữa hiệp sau 1 tiếng xuất phát.

Địa điểm nghỉ ngơi là ngôi làng ở cửa ngõ Khu rừng phía Nam (Nam Lâm), chúng tôi quyết định nghỉ ở đó.

Mượn nhà vệ sinh trong làng, cho bọn trẻ bổ sung nước đầy đủ, chúng tôi lại xuất phát.

Xuyên qua Nam Lâm, vượt qua ngọn núi...

-- Ở đó, đường chân trời trải dài bất tận mở ra trước mắt.

"......"

Trong xe. Rabi nhìn chằm chằm ra cửa sổ, không chịu cử động.

Kon mở cửa sổ xe. *Basasasa*, tai cô bé cáo bay phần phật trong gió.

"Ou, gió quê hương. Gió Shonan đây mà." (Shonan no Kaze - Nhóm nhạc/Địa danh)

Kon vừa khịt khịt cái mũi nhỏ, vừa ngắm nhìn cảnh vật ngoài cửa sổ.

Trải rộng trước mắt là bầu trời xanh và biển cả trải dài vô tận. Không biết đâu là ranh giới, cả hai đều trong xanh như nhau.

"......"

Rabi *poke~* áp má *buni* vào cửa kính, ngắm nhìn cảnh vật bên ngoài. Nhìn ra biển.

"Rabi, mở cửa sổ ra thích lắm."

"Cửa sổ...?"

Kon dùng đuôi chỉ vào nút bấm lên xuống cửa kính. Rabi ấn *pochi* một cái, kính hạ xuống, gió biển vuốt ve tai Rabi.

"Oa, oa oa......"

Giống như Kon, Rabi khịt khịt mũi. Đôi tai cụp dựng đứng lên *pi~n*, *pikupiku* cử động vi tế.

"Kon-chan! Kon-cha! Tuyệt quá ạ!"

"Bình tĩnh nào, Rabi-kun."

Kon làm râu bằng đuôi, nhìn Rabi nói.

"Cái gì tuyệt nào?"

"Eto nè, eto! Trong mũi cứ *tsun* (cay/xộc) lên! Mở miệng ra là gió mặn thổi *byu* vào ạ!"

Rabi nói đầy phấn khích. Kon gật đầu *umu umu* vẻ hiểu biết. Chà xuất thân hình như là Shonan ở Trái Đất, nên chắc không có sự ngạc nhiên mới mẻ như Rabi.

"Tuyệt quá Kon-chan! Cái này là ma pháp ạ?"

"Non. Đây là gió biển (Shiokaze). Gió thổi từ biển. Vị mặn của muối biển chứa trong gió. ...Peppe. Mặn chát."

Kon vẫn ngồi trên ghế trẻ em, nhoài người ra cửa sổ. Chắc bị gió biển thổi trực diện vào miệng, nheo mắt >< vẻ mặn chát.

"Gió biển... đây là gió của biển... đây là... biển!"

Qua gương chiếu hậu có thể thấy mắt Rabi. Đôi mắt to tròn long lanh, tỏa sáng lấp lánh như bầu trời sao.

Rabi di chuyển ánh nhìn khắp đường chân trời trải rộng trước mắt, từ góc này sang góc kia không biết chán.

"Biển đẹp hơn Shonan. Nhớ Waiha (Hawaii) ghê. Aloha."

"Mày... từng sống ở cả Hawaii hả?"

Trước câu hỏi của tôi, Kon che miệng bằng đuôi, cười "Fufufunofu" đầy ẩn ý. Vẫn là thiếu nữ nhiều bí ẩn như mọi khi.

Chuyện đó để sau.

Đoàn xe chúng tôi chạy trên đường, bên cạnh là đường bờ biển trải dài vô tận.

Và chúng tôi đã tiến vào thành phố Dida, cực Nam của lục địa hình chữ [To] (ト) này.

"Ou, cây dừa. Nhà hàng ven biển (Umi no ie). Waiha-yan (Hawaii phết). Yukou, yukou (Let's go), Hawaiians."

Dọc con đường, những cây dừa (hoặc giống thế, chắc là loài khác) mọc san sát, những ngôi nhà một tầng mái rơm nối tiếp nhau.

Ở bãi biển gần đó dựng đầy dù che nắng. Có người nằm phơi nắng trên bãi biển, có người đang bơi dưới biển.

Đúng là cảm giác rất giống vùng nhiệt đới như Okinawa hay Hawaii.

"Ni, Private Beach ở đâu. Ở đâu. Ở đâu đâu don doko?"

"Anh hai, anh hai, vẫn chưa tới ạ!"

Bọn trẻ nhoài người ra cửa sổ ngắm cảnh đến mức tưởng như sắp rơi ra ngoài.

"Surfer. Có Surfer (người lướt sóng) kìa."

*Pi*, Kon dùng đuôi chỉ ra ngoài cửa sổ.

Đi dọc con đường là khách du lịch tắm biển.

Tất cả đều có làn da rám nắng vừa phải, trong số đó có những khách mang theo tấm ván to bằng người.

"! Tấm ván to kia là gì thế ạ? Tiến sĩ Kon!"

"Đó là ván lướt sóng (Surfboard). Surfer sẽ cưỡi lên cái đó."

"Cưỡi lên cái đó làm gì ạ?"

"Cưỡi lên sóng và quẩy (Wei wei)."

Kon dang hai tay, lắc lư cơ thể sang trái phải. Hình như muốn bắt chước lướt sóng.

"Lên sóng á? Cưỡi? Oaa! Tuyệt quá! Kon-chan tuyệt quá ạ!"

"Rabi cố gắng cũng cưỡi được thôi. Sóng đang gọi bọn Me đấy."

*Guigui*, bọn trẻ thò đầu ra cửa sổ *nyu*.

Phải nhắc nhở thôi. Nguy hiểm lắm.

...Đúng lúc đó tôi nhận ra.

Colette đang làm gì thế nhỉ? Nãy giờ cứ im lặng suốt.

Tôi liếc sang bên trái.

Cô ấy cúi gằm mặt, co rúm người lại.

"......"

Mặt khác bọn trẻ: "Surfer kìa. Vẫy tay đi Rabi", "Các anh chị Surfer ơi! Xin chào ạ~!".

Thú nhân vẫy tay với những người bên ngoài cửa sổ.

Người dân vùng nhiệt đới có vẻ hào sảng, vẫy tay đáp lại lũ trẻ thú nhân.

"Mọi người da đen như sô cô la (Chocolate) thú vị quá ạ!"

"Đó là cháy nắng (Hiyake). Rabi cũng có thể thành như thế. Thành thế rồi thì đã là Surfer rồi đó."

Các Surfer đang đi trên đường. Tất cả đều mặc đồ bơi, đeo kính râm. Đúng như Kon nói, ai cũng rám nắng.

"Rabi cũng... thành được không nhỉ..."

Rabi quay lại, nhìn Kon vẻ bất an.

"Không phải là thành được không nhỉ mà là thành. Kẻ có thể trở thành thứ mình muốn, chỉ có kẻ định trở thành nó mà thôi."

"Kon-chan! Ngầu quá ạ!"

"Danh ngôn thì cứ đạo (bắt chước) thôi (Style)."

*Teretere*, Kon dùng đuôi gãi mũi.

Bọn trẻ chưa tới biển mà đã vui vẻ thế rồi.

Tôi vừa lái xe, vừa liếc nhìn khách tắm biển, phóng xe đi. Mọi người nhìn chúng tôi vẻ lạ lẫm, nhưng không để ý lắm.

Bởi vì bên hông xe chúng tôi có dán Sticker của Ngân Phượng.

Đây là Sticker của Guild lớn - Ngân Phượng Thương Hội.

Ngân Phượng bán những đồ tối tân, nên gần đây dân chúng đều biết tiếng.

Nên xe của chúng tôi chắc bị tưởng là xe ngựa tối tân hay gì đó, không bị làm ầm ĩ lên.

"......A. ......U."

Đúng lúc đó. Mặt Colette dần dần tái mét.

"Người... đông quá... không được... đừng nhìn... đừng nhìn tôi..."

"Colette?"

*Buruburuburu*, Colette mặt xanh mét, co rúm người lại.

Hai tay ôm đầu, tạo tư thế như bịt tai.

Tôi đặt tay lên vai cô ấy. *Ha*... Colette ngẩng đầu lên nhìn tôi.

"Jiro-kun..."

Cô ấy thở ra một hơi dài, như thể nhẹ nhõm từ tận đáy lòng. Nheo mắt lại, lặp lại hít thở sâu *suu, ha*.

"Sao thế?"

Cùng lúc tôi hỏi,

"Mommy, say xe ạ?"

"Mama, có sao không ạ? Đau bụng ạ?"

Bọn trẻ cũng lo lắng nhìn Colette.

Colette nhắm mắt, *pashi* vỗ vào má mình, rồi:

"Không sao! Cô giáo không có vấn đề gì hết nhé!"

*Don*, Colette vỗ vào ngực mình. Bộ ngực lớn *yusa* nảy lên xuống. Mắt tôi suýt dán vào điểm nhô lên sau lớp áo mỏng.

"Vậy à, Mondai nai-sshingu (Không vấn đề) ha. Hitoan-sshingu (Tạm an tâm) rồi."

"Hitoan-sshingu, rồi ạ."

*Hou*, bọn trẻ thở phào nhẹ nhõm.

"Này này, Rabi-san. Đó là từ do Me nghĩ ra. Dùng không xin phép là không tốt đâu."

"Hawawa, xin lỗi ạ! Trả tiền là được đúng không ạ?"

"Không cần tiền. Giá cả là nụ cười của đằng ấy."

"Ngầu quá đi!!"

*Waiwai*, trong xe lại rộn ràng.

Tôi hướng về phía trước tập trung lái xe.

"......"

Colette *kyu* nắm lấy tay tôi đang cầm vô lăng, chồng tay cô ấy lên.

"Colette. Có chuyện gì à?"

"......Ừ. Một chút thôi."

Colette co người lại, tư thế như đang cúi xuống. Vừa đúng tư thế để người ngoài cửa sổ không nhìn thấy.

Colette ban nãy nói không sao trước mặt bọn trẻ.

Nhưng rõ ràng là đang quá sức. Mặt trắng bệch, và tai rũ xuống như đã chết.

"...Cứ thế này một chút được không? Đến Private Beach là sẽ khỏi thôi."

"......"

Tại sao cô ấy đột nhiên cảm thấy khó chịu. Tại sao đến Private Beach (bãi biển tư nhân) thì triệu chứng sẽ cải thiện?

Tôi không đoán ra được.

Nhưng thấy cô ấy có vẻ đau khổ, có vẻ không muốn nói lý do, nên tôi im lặng để cô ấy nắm tay.

---

Khu nghỉ dưỡng của thành phố Dida.

Cách đó vài phút đi xe... căn biệt thự nhận từ Kuu được xây dựng ở đó.

Dừng xe trước biệt thự.

*Zorozoro*, người lớn trẻ con xuống xe.

Bọn trẻ *chokochoko* tập trung trước biệt thự, rồi:

" " " To vãi chưởng!!! " " "

Hét lên.

Cũng phải thôi.

Đó là tòa nhà 1 tầng, nhưng chiều ngang rộng khủng khiếp. 50... không, khéo phải đến 100m.

Tòa nhà hình chữ thập có thanh ngang dài.

Mặt trước thì bình thường, nhưng tường mặt sau tòa nhà được lắp kính lớn.

Trước kính là sàn gỗ (deck). Trên Wood Deck bày rất nhiều ghế và bàn, cực kỳ rộng.

Và cảnh quan từ sàn gỗ, chỉ có thể nói là tráng lệ.

" " " Rộng quá!!! " " "

Bọn trẻ xếp thành hàng ngang, dang rộng hai tay, cố gắng diễn tả độ lớn của biển.

Trước sàn gỗ là bãi cỏ được lát chỉnh chu, phía bên kia là đại dương bao la trải rộng.

Bãi cát trắng như tuyết. Những cây giả dừa mọc lên, phía sau là biển màu xanh kỳ lạ, không biết là xanh dương (Ao) hay xanh biếc (Ao/Heki).

San hô chìm dưới biển, từ sàn gỗ cách xa thế này cũng nhìn thấy. Biển trong vắt đến mức đó.

"Được rồii!"

Canis đứng trước bọn trẻ.

"Lũ chúng bay! Biết phải làm gì rồi chứ! Ạ!"

Trước hiệu lệnh của Canis, thú nhân dựng tai *pi~n*, chị em Oni từ trạng thái vong ngã (ngây người) trở lại tỉnh táo.

"Đội trưởng Canis. Me biết rồi nhé."

*Gu*... Kon giơ ngón cái.

"Mô típ (Oyakusoku) đời thường. Đến biển là làm cái đó ha?"

"Biết rồi... Kon, mày hiểu rõ lắm ạ!"

*Bishi*, Canis chỉ vào Kon. Những đứa trẻ khác cũng gật đầu như ý ta cũng vậy.

"Đến biển... là cái đó ạ!"

"Cái đó ha~... a. Mọi người cùng làm cái đó~... ư. Biết mà~... ư."

"A~... Làm cái đó hả? Chị hai, em xấu hổ nên Pass (bỏ qua) nhé."

Rabi và Ayane gật đầu. Em gái Oni xấu hổ định rời đi, nhưng chị gái cười *niko* và kéo tay lại.

"Yossha đi thôi lũ chúng bay! Theo tớ!"

Canis chạy xuống cầu thang sàn gỗ.

Bọn trẻ hô " " " Oa~! " " " rồi vội vã xuống cầu thang, cứ thế hướng ra bãi cát.

Nhóm người lớn chúng tôi đi theo sau bọn trẻ.

Một lúc sau bọn trẻ đến trước bãi cát.

"Đến nơi... rồi ạ."

Bên cạnh Canis, Kon đứng đó.

"Ocean View (Cảnh biển) ngút tầm mắt. Chịu không nổi."

Bên cạnh Kon là Rabi.

"Không có ai cả... yên tĩnh quá ạ!"

Bên cạnh Rabi là Ayane.

"Nhưng tiếng sóng to ha~... a."

Bên cạnh Ayane là Akane.

"Cảm giác ồn ào ghê... Yên tĩnh mà lại ồn ào cảm giác lạ vãi..."

Trên bầu trời nhóm Akane, Leia dang cánh bay, nhìn xuống biển bên dưới.

"Cái gì thế này, chẳng phải giống đá quý sao!"

*Kyakkya*, Leia vui sướng. Nhắc mới nhớ rồng thích đá quý ha. Trong RPG cũng hay tích trữ mấy thứ đó.

Bọn trẻ xếp hàng ngang trước bờ biển.

"Được rồii, lũ chúng bay! Chuẩn bị chưa!"

"Lúc nào cũng Oke nha."

Ngoài Kon ra bọn trẻ cũng gật đầu "Ừ".

"Vậy thì làm thôi... Se~no!"

Nhóm Canis hít một hơi thật sâu, nhìn ra mặt biển trước mắt, hét lớn.

" " " Biển kìaaaaa aaaaaa!!!! " " "

---

**Lời tác giả:**

Cảm ơn mọi người đã vất vả!

Tốn khá nhiều dung lượng (đất diễn) cho đến khi ra được biển. Chương 8 có thể sẽ hơi dài một chút.

Ngoài ra Fukusen của Rabi-chan tạm thời chưa được thu hồi (giải quyết) trong chương này. Fukusen của Colette sẽ được thu hồi.

Hết rồi ạ!

Hẹn gặp lại!

---

**49. Người tốt, tận hưởng biển**

Cảm ơn mọi người đã luôn ủng hộ!

---

Tất cả mọi người trong cô nhi viện đã đến biệt thự nhìn ra biển.

1 tiếng sau khi đến biệt thự.

Sau khi chuẩn bị các thứ, tất cả mọi người trong cô nhi viện chúng tôi đã ra bãi biển sau biệt thự.

Thời gian là trước buổi trưa.

*Jirijiri*... mặt trời thiêu đốt làn da. Ngước nhìn lên là bầu trời xanh trong vắt trải rộng, mặt trời đang ở trên đỉnh đầu.

" " " Oa~... " " "

Nhìn biển trải rộng sau biệt thự, bọn trẻ vẫy đuôi *bunbun*.

"Đây là biển..."

"This is, Sea."

"To và rộng... to và rộng quá ạ!"

Thú nhân xoay đuôi động vật *gurun gurun*.

Nhóm Canis đang mặc những bộ đồ bơi trẻ con dễ thương. Phần đuôi có khoét lỗ.

"Leia sẽ đi đầu tiên!"

Leia dang rộng cánh *basari*, định cứ thế bay ra biển.

Tôi bế cô bé lại ngăn cản.

"Làm cái gì thế!"

"Từ từ đã. Mọi người lại đây. Bôi kem chống nắng đã."

Tắm nắng trực tiếp mùa hè ở nơi không có vật che chắn, kết quả thế nào là chân lý hiển nhiên (tự minh chi lý).

Da trẻ con khác với người lớn, rất nhạy cảm (delicate). Phải chăm sóc (care) cẩn thận.

...Nhưng bọn trẻ lần đầu đến biển thì,

"Mấy thứ đó không cần đâu ạ!"

"Eto eto... em muốn đi chơi nhanh ạ!"

Đang phàn nàn. Với người bản địa lần đầu đi biển, chuyện này khó hiểu ha.

"Kon. Nhờ em."

"Cứ để cho Me."

Những lúc thế này hay nhờ cậy Kon. Để người cùng góc nhìn trẻ con nói thì tốt hơn là người lớn tôi áp đặt một chiều.

"Các khanh, không bôi kem chống nắng là chuyện kinh khủng xảy ra đó."

Kon làm râu bằng đuôi.

"Tiến sĩ Kon. Chuyện kinh khủng là sao ạ?"

"Nổ tung hay~... à, gì đó chăng~... a? Đùa thôi~... ê."

Canis và chị cả Ayane nghiêng đầu.

"Theo một nghĩa nào đó, có thể là vậy."

*Su*... Kon lảng ánh mắt, vẻ mặt nghiêm trọng. Bọn trẻ "!!" mở to mắt.

"Nắng hè, cứ thế này da sẽ *piripiri* (đau rát). Lúc tắm bồn, sẽ nếm mùi đau khổ đến chết..."

Kon nhìn xa xăm.

Chắc từng có trải nghiệm tương tự.

Bọn trẻ *gokuri*... nuốt nước bọt. Chắc cảm nhận được bầu không khí không tầm thường của Kon.

"A, anh hai, bôi kem chống nắng cho em với ạ!"

Canis ôm chầm lấy tôi.

"Rabi cũng, em không muốn đau khổ đến chết đâu ạ!"

"Tui cũng không muốn chết đâu..."

Rabi và Akane nhảy *pyonpyon* hối thúc tôi nhanh lên.

"Leia-chan, Canis-chan cũng bôi kìa~... a."

"Cái gì! Thế Leia cũng bôi!"

Ayane đã giữ Leia lại. Quả không hổ danh Quỷ follow (hỗ trợ).

Tôi lấy kem chống nắng đã [Sao chép] trước ở cô nhi viện từ túi ma thuật ra.

Các nhân viên có vẻ không biết cách dùng, nên tôi làm mẫu.

"Kon, lại đây."

"Có chỉ định (booking) rồi."

Kon *tetete* lại gần. Tôi lấy một ít kem chống nắng ra tay.

Đổ chất kem đó ra lòng bàn tay.

"Cái gì đây? Đồ ăn à?"

Leia định liếm nên tôi ngăn lại.

Tôi lấy tấm bạt và cái dù che nắng được cải tạo từ cái ô bằng [Tạo hình Modeling] từ túi ma thuật ra.

"Kon, nằm xuống bạt đi."

"Người tuổi dậy thì, chú ý tim đập thình thịch."

Kon *pecho* nằm sấp xuống.

Tôi luồn tay vào giữa đồ bơi, thoa kem chống nắng lên da cô bé.

"A~n, hông đượcc. Chỗ đó hông được đâu~"

"Đừng có phát ra tiếng lạ..."

"Dịch vụ cho độc giả (Fan service), cần thiết mà."

Cần (nhu cầu) ở đâu ra chứ...

Bôi *nurunuru* lên lưng, tay chân Kon, và cuối cùng là mặt, xong.

"Được rồi, xong."

"Đã có kháng tính với cháy nắng. Thế này là thắng (katuru)." (Slang)

Kon đứng dậy. Lục lọi túi ma thuật, lấy phao bơi và đeo kính râm.

"Vậy Kon. Đợi mọi người xong một chút nhé."

"Tâm trạng háo hức không kìm được. Các khanh, nhanh lên (tốc độ - speed) đi."

Được Kon giục, bọn trẻ nằm sấp xuống, tôi bôi kem chống nắng lên.

"Ahaha! Nhột quá ạ!"

"Au... ♡ Hau... ♡ Ưư..."

"Cảm giác lạ quá. *Nurunuru tsurutsuru* (trơn trơn nhớt nhớt)."

"Aha~... a ♡ Nurunuru sướng ghê ha~... a ♡ Nên là Akane-chan, không sao đâu~... u."

"A, chị haiii~. Thật hả? Này thật sự là cái an toàn hả? Không có chuyện cơ thể nhão nhoét (derodero) ra đâu ha."

Bôi kem chống nắng xong cho tất cả bọn trẻ.

"Được rồii, nghe này mấy đứa."

Tôi đứng trước bọn trẻ.

"Tuyệt đối không được đi xa. Không được đi đến chỗ anh không nhìn thấy. Rõ chưa?"

Bọn trẻ *kokukoku* gật đầu.

"Với lại phát cái này. Tất cả đeo vào tay thuận nhé."

Nói rồi tôi phát dây chun buộc tóc đã làm sẵn cho bọn trẻ.

"Ni, cái cao su (gomu gomu) này là gì?" (One Piece reference)

"Biện pháp an toàn. Tạm thời là thế."

Ngoài Kon ra, đây là lần đầu bọn trẻ đến biển. Khả năng xảy ra tai nạn nước là cao.

Nên tôi phát cho bọn trẻ dây chun đã yểm ma pháp. Cơ chế là sẽ phát động khi nguy hiểm ập đến với các em.

"Được rồii, vậy đi thôi nào mọi người."

" " " Sha~! " " "

Tôi dẫn bọn trẻ ra biển.

Bọn trẻ dừng chân *pitari* trước biển. Trước những con sóng vỗ *zazaa... zazaa...*, có vẻ đang bối rối.

"Các khanh nhát quá."

" " " Tiến sĩ! " " "

Kon cầm phao bơi, *tetete* đi xuống biển.

"Ou, cảm giác sóng luồn qua cơ thể này... ♡"

*Buruburu*, Kon rung đuôi cáo.

"Lâu rồi mới đi biển thấy thế nào, Kon?"

"Choberigu (Super very good)."

*Gu*, Kon giơ ngón cái. Thôi tôi quyết định không tsukkomi về thế hệ (ngôn ngữ cổ lỗ sĩ) nữa...

"Kon đi rồi kìa! Được rồii, chúng ta cũng đột kích thôi! Ạ!"

Những lúc thế này người nhảy vào đầu tiên là Canis.

Bọn trẻ gật đầu, theo sau Canis nhúng chân xuống biển.

"Cát dính vào chân!"

"Nước chảy qua kẽ chân kìa ạ!"

"Chị hai! Chị hai! Tuyệt đối đừng buông tay nhé! Bị trôi đi là không xong đâu!"

"Biết rồi mà~... a. Fuaa~... a ♡ Cảm giác trôi này, thích ha~... ê ♡"

Bọn trẻ lần đầu xuống biển, đứng chôn chân run rẩy.

"Các khanh, thử liếm (pero) nước một chút xem."

Nghe lời Kon, bọn trẻ ngoan ngoãn làm theo. Canis và Leia *Gaba!* úp mặt xuống biển.

Rabi và chị em Oni rụt rè chấm ngón tay, liếm *pero*.

"Puha...!! Pe!"

"Cái gì thế này...!! Peppe!"

"Mặn quá ạ. Đúng như Kon-chan nói ạ. Pepepe!"

"Chị hai! Độc hả? Độc hả cái này?"

"Ưm, chị nghĩ không phải đâu~... u."

Liếm nước mặn xong, bọn trẻ *Ba!* nhìn Kon.

"Đây là biển. Nước mặn."

" " " Oa!!! " " "

Mọi người vỗ tay cho Kon hiểu biết rộng. Kon ngượng ngùng che mặt bằng đuôi.

"Vậy thì các bạn, tận hưởng biển thôi."

*Pi*, Kon chỉ ra biển.

" " " Oa~! " " "

---

Để bọn trẻ không đi xa, nhóm người lớn quyết định thay phiên nhau trông chừng.

Đầu tiên là lượt của tôi.

"Kon! Cái đó là gì ạ! Cái trò cưỡi lên phao bơi đó là gì ạ!"

Nhóm Outdoor Kon, Canis, Leia đi phao ra chỗ hơi sâu một chút.

Nói là vậy chứ chân tôi vẫn chạm đáy, nên cũng không sâu lắm.

"Suỵt. Canis trật tự. Đang đợi sóng."

"Đợi sóng...? Làm gì thế. Đừng có làm màu nữa coi."

Thế rồi *Zazaa*... con sóng ập đến.

*Kiran* mắt Kon sáng lên, rút người ra khỏi phao, đứng lên trên vòng phao.

"Kon, đã dùng, Lướt sóng (Naminori)." (Pokemon reference)

Vừa nói xong, sóng đến chỗ Kon. Phao trôi đi. Kon đứng dậy trên đó, theo đúng nghĩa đen là cưỡi lên sóng.

Kon khéo léo dùng đuôi giữ thăng bằng, cứ thế đến bãi cát. *Pyon* nhảy xuống khỏi phao, làm dấu Peace (chữ V) đắc thắng.

"Ghê thật! Kon ghê vãi ạ!"

"Leia cũng làm được!"

Canis và Leia đợi sóng, đứng trên phao giống Kon.

"O, o, oa! Làm được! Mình cũng làm được!"

"Leia cũng làm được nè!"

Canis bắt chước Kon dùng đuôi giữ thăng bằng, Leia dùng cánh sửa lại độ nghiêng cơ thể.

Rồi hai đứa đến chỗ Kon.

"Lần tới đua xem ai cưỡi sóng giỏi nhất nhé ạ!"

"Được đấy! Có thắng được Naminori Pikachu này không?"

Nhóm Outdoor mải mê lướt sóng.

Mặt khác nhóm Indoor, tức là Rabi và chị em Oni, đang ngồi trên bãi cát.

Nhóm Kon cưỡi con sóng thứ 2 trôi dạt vào bờ. Tôi đi đến chỗ Rabi.

Rabi và chị em Oni đang gom cát lại, tạo thành một khối lớn.

"Làm gì thế?"

"Anh hai, cái này là lâu đài! Đang xây lâu đài ạ!"

Nhìn kỹ thì không chỉ gom cát, mà còn nén thành hình vuông, khắc cửa sổ bên hông.

"Tương lai trở thành công chúa~... a, sẽ xây lâu đài muốn sống~... ê."

Ayane vừa cười *powapowa* vừa nói. Rabi cũng khá thích truyện tranh mà. Rabi là người khởi xướng à.

"Th, là Akane-chan nói đấy ạ~... a."

"Chị haiiiii ii ii ii ii!!!"

Em gái Oni đỏ mặt tía tai, nắm cổ áo Ayane lắc lắc.

"Gì thế Akane, cũng có điểm dễ thương ha."

"Uga~! Không phải! Không phải mà!"

"Akane-chan là thế đấy~... ê. Có điểm khá dễ thương đấy~... ê. Thích váy vóc các thứ nữa~... ư."

"Bà im đi cho tôiiiiiii !!"

*Gakugaku* Akane lắc chị gái, Ayane cười vui vẻ "Hahaha".

Trong lúc đó Rabi *chokochoko* đi ra vùng nước nông, ngồi xổm xuống.

"Làm gì thế?"

"Em đang tìm vỏ sò, gắn lên lâu đài ạ!"

Nhìn kỹ thì lẫn trong cát có mấy vỏ sò rơi vãi. Nhặt lên, cầm đầy tay, rồi đi về chỗ chị em Oni.

"Akane-chan, Ayane-chan! Em lấy được đồ tốt rồi! Jaa~n!"

Rabi khoe đống vỏ sò đầy tay cho Oni xem.

"Oa~... ♡ Dễ thương ha~... a ♡"

"...Rabi-chan, tui cũng muốn cái đó. Ở đâu thế?"

Chị em Oni mắt lấp lánh *kirakira*.

"Rơi đầy ngoài biển ạ! Mọi người cùng nhặt ạ!"

Oa~, nhóm Rabi tập trung ở vùng nước nông, nhặt vỏ sò.

"Mumumu, Catch (bắt) được bầu không khí vui vẻ gì đó."

"Mấy đứa làm gì thế ạ?"

Kon và Canis lướt sóng dạt vào vùng nước nông, lại gần nhóm Rabi.

"Đang thu thập vỏ sò ạ! Trò chơi làm cho lâu đài trở nên Gorgeous (lộng lẫy) ạ!"

Cười *nipaa*, Rabi nói.

"! Cái đó nghe thú vị vãi ạ!"

"Công tác kiến trúc ha. Minecraft thì cứ để Me. Cài Mod vào thôi."

*Tetete*, nhóm Outdoor gia nhập nhóm Rabi, say mê xây lâu đài.

Đúng lúc đó.

"...Anou, Jiro-san."

Từ phía sau Ouka gọi tôi.

"......"

"...Bọn trẻ, em sẽ trông."

"......"

"...Nên là, anh đi chơi biển đi ạ."

"......"

"...Anou, Jiro, san?"

Hả! Tôi hoàn hồn lại.

"...Có chuyện, gì sao ạ?"

Ouka nghiêng đầu *ottori* (điềm đạm).

Cô ấy mặc bộ đồ bơi liền thân (one piece) cổ yếm (halter neck) màu đen.

Không tách rời trên dưới như bikini, bụng được vải che kín.

Sự lựa chọn vì xấu hổ không muốn lộ da thịt quá nhiều, cộng với động tác vặn vẹo *mojimoji*, rất gợi cảm (eroi).

"...Anou Jiro-san. ...Bị nhìn chằm chằm quá. ...Em xấu hổ, ạ."

"A, a... xin lỗi."

Mỗi lần vặn người là bộ ngực khủng (bakunyuu) của Ouka lại rung lên. *Pechi, pechi*... ngực đập vào da phát ra tiếng. Phát ra tiếng là cái gì chứ...

"...Anou, nên là. ...Anou, em sẽ trông. ...Anou, vâng."

Nói rồi Ouka lấy tay che mặt, chạy về phía bọn trẻ.

Không nhìn thấy ngực rung từ phía sau, nhưng tấm lưng trắng nõn lộ ra (pakkuri) thực sự rất khêu gợi.

Giao bọn trẻ cho Ouka, tôi di chuyển đến chỗ cắm dù.

"Oya, anh trai đấy hả."

"Yahho~, anh trai ♡"

Nằm trên ghế bãi biển (Beach chair) là con gái Ouka, chị cả Ichika, và con gái thứ Nitori.

Ichika cao ráo tóc dài mặc bikini dây táo bạo. Nitori loli ngực bự mặc đồ bơi liền thân màu trắng.

Tưởng là đồ bơi kín đáo so với Nitori, nhưng nhìn kỹ thì da thấu qua (xuyên thấu), nhìn thấy rõ ràng chỗ nhạy cảm.

"Ya~n ♡ Anh trai này ♡ Lảng mắt đi dễ thương ghê~ ♡"

*Kusukusu*, Nitori cười tôi.

Nhóm Ichika đang nằm trên ghế bãi biển, có vẻ đang tắm nắng.

"Ở đây tốt ghê ha. Không có ánh mắt người khác."

"Thật đó~ ♡ Có thể thoải mái (nobinobi) ha~ ♡ Micchan cũng đến thì tốt ha~"

[Micchan] mà Nitori nói là con gái Ouka, con thứ 3 Miyuki.

"Nhắc mới nhớ không thấy Miyuki ha..."

Con thứ 4 Shizuki và con thứ 5 Fuuko đang sờ ngực Ouka dưới biển. Bị mắng nhưng hai đứa không chừa, vẫn sờ tiếp, Ouka đầu gối *gakugaku*.

"Miyuki đang trông mấy đứa bé (sơ sinh) ở nhà đó."

"Tụi này bảo thay phiên nhau trông~ nhưng nó bảo mình không định đi biển, không nghe lời gì hết trơn à~"

Không phải chuyện mới bắt đầu từ hôm nay, nhưng Miyuki khác với những cô con gái Oni khác, thích hành động đơn độc.

Nói đúng hơn là chưa từng thấy con bé đó ở cùng mọi người trong cô nhi viện. Kiểu như tránh né, chứ không hẳn là ghét...

"Mà, kệ con bé đó đi, anh trai ♡"

*Niyari*, Ichika nheo mắt.

"Làm chuyện sướng sướng với tụi em không ♡"

Ichika kéo dây quần bikini bên dưới sang ngang *gui*. Cố tình dùng ngón tay che đi khe hở không cho nhìn thấy. Cố tình làm thế đây mà.

"Ở bên ngoài chắc chắn sướng hơn bình thường nhiều đó~ ♡ Ha~ ♡"

Nitori nằm sấp trên ghế, chổng cái mông căng tròn lên, lắc *furifuri* mời gọi.

"Cẩn thận không say nắng đấy. Đồ uống ở đằng kia."

Cách đó một chút có đặt tủ lạnh ma pháp (yểm Lôi ma pháp, hoạt động không cần nguồn điện).

Trong ngăn đá có chai nước đóng đá, ngăn mát có nước uống thể thao (sports drink), xếp đầy ắp.

"Lạnh lùng ghê ha."

Ichika cười *kutsukutsu*.

"Nè Icchan. Tấn công (hấp diêm) luôn đi~ ♡"

"Ồ, được đấy. Đẩy ngã ra cưỡng ép cũng thú vị (otsu) lắm ha ♡"

"Mấy cô có nhẫn đấy nhé?"

Tôi đang cầm chiếc nhẫn hạn chế cử động của Oni nhận từ Ouka. Tôi đưa nó lại gần, các cô gái Oni phồng má "Che~" vẻ chán nản.

Rời khỏi đám con gái Oni, tôi đến chỗ cái dù.

Ở đó Pixy đang đeo kính râm nằm ngửa ngủ trên tấm bạt.

Cô ấy mặc bộ bikini hai mảnh màu đỏ sẫm đã mặc ở bể bơi hôm nọ.

Mắt tôi dán vào chiếc bụng *puni* trắng trẻo như trẻ con.

"Jiro. Đồ uống."

"Rồi rồi."

Tôi lấy chai trà không đường từ tủ lạnh ra, ngồi cạnh Tiền bối.

"N", "Rồi rồi."

Mở nắp, đưa cho Tiền bối.

Tiền bối nhỏm dậy nửa người, *kokukoku* uống.

Trên trán và bụng lấm tấm mồ hôi *jittori*. Mỗi lần nuốt đồ uống, cái bụng *puni* lại chuyển động, khiến tôi bất giác muốn chạm vào.

Uống xong đóng nắp chai, cô ấy đưa cho tôi.

"Cậu cũng uống đi. Chỉ là bổ sung nước thôi. Không có ý gì khác (tà ý)."

Tiền bối cười *ninmari* nói. Tôi nhận lấy đưa chai lên miệng. Vết son bóng (gloss) thoa mỏng dính trên miệng chai.

Tiền bối nhìn như trẻ con nhưng trang điểm kỹ càng như người lớn. Điều đó tạo ra sự tương phản (Gap).

Tôi uống trà. Không ngọt. Không thích lắm, nhưng uống xong đóng nắp.

"Tiền bối, chị biết em không thích đồ không đường mà?"

"Biết chứ. Nhưng muốn cho cậu uống."

Tiền bối tháo kính râm, nháy mắt (wink) với tôi.

"Đến biển với cậu là từ bao giờ nhỉ."

Bên bờ biển bọn trẻ đang xây lâu đài cát. Đã lên cấp thành 3 tầng.

Ouka bị các con gái sờ soạng đang lắc đầu nguầy nguậy "Không không". "Mồ~!" đỏ mặt tía tai, các con gái bỏ chạy.

"Từ hồi sinh viên chăng?"

"Đúng rồi ha. Tận dụng nghỉ hè đại học, đi đến biển gần quê cậu. Hồi đó tệ thật. Tại sao biển ở thành phố lại bẩn thế nhỉ."

Tiền bối nằm sấp, nhìn ra biển.

"Ở đây tốt thật. Cứ như Okinawa hay Hawaii ấy. Được đến vùng biển đẹp thế này cùng cậu, tôi thực lòng nghĩ chuyển sinh thật tốt quá."

*Patapata*, Tiền bối nằm sấp đập đập chân.

Cái mông ít thịt được gói trong bikini, nhưng dây hơi ấn vào thịt. Cứ nghĩ là không có, nhưng hóa ra cũng có thịt ha.

"Dê xồm", "Xin lỗi", "Không sao. Cậu là của tôi, tôi là của cậu. Thích nhìn thì cứ nhìn."

Lăn *koron* một cái, Tiền bối nằm sấp cạnh tôi. Đặt cằm lên đầu gối tôi.

"Ở đây tốt thật. Biển đẹp và không có ánh mắt người đời."

Nhìn quanh. Bãi biển trải rộng xung quanh, ngoài nhóm cô nhi viện chúng tôi ra không có ai khác.

Chỉ có tiếng vui đùa của bọn trẻ và tiếng sóng vang vọng. Theo một nghĩa nào đó rất yên tĩnh. Biển thành phố thì ồn ào tiếng radio, tiếng người mà.

"Jiro. Hai đứa mình sống ở đây thì sao? Vứt bỏ tất cả mọi thứ ấy."

"Không thể nào. Sao làm chuyện đó được."

Lâu đài cát của bọn trẻ đã lên cấp 5 tầng. Bọn trẻ cõng nhau (kiệu), hợp tác với cả Ouka, làm cho to hơn nữa.

"Ha."

Tiền bối cười khổ.

"Xin lỗi Jiro. Nhìn biển làm tâm trạng tôi hơi Sentimental (đa sầu đa cảm). Xin lỗi vì hỏi câu kỳ cục."

Tiền bối đứng dậy, vươn vai, nói "Đi bơi chút đây", rồi đi về phía biển.

Đến biển, cô ấy *zabun* lao đầu xuống như vận động viên bơi lội, cứ thế bơi ra xa.

Tôi chống tay duỗi chân, nhìn bọn trẻ dưới dù che nắng.

Lâu đài đã lên 6 tầng từ lúc nào. Bọn trẻ gật đầu thỏa mãn.

"Jii~ro-san ♡"

Giọng nói hồ hởi, Matilda từ phía sau, tức là từ biệt thự đi xuống.

Mắt tôi suýt dán vào vòng một đẫy đà và cặp đùi non *muchi* được bao bọc trong bikini xanh nước biển.

"Jiro-kun đợi lâu chưa ♡"

Tiếp theo là vợ tôi, bán-elf Colette đi tới. Cơ thể nghệ thuật của cô ấy. Ngực to mông nở, chỉ có eo là thon gọn *kyu*.

Tay chân dài, tóc vàng búi lên phía sau, lộ gáy thực sự rất sexy.

Mặc bộ đồ bơi hai mảnh màu trắng có diềm xếp nếp, mỗi lần cô ấy hô hấp hay cử động, bộ ngực *taputapu purupuru* lại rung động vi tế.

"Hai người chậm quá đấy."

"Thiếu nữ có nhiều thứ phải chuẩn bị lắm đấy, Jiro-kun."

"Đúng đúng ạ!"

Không hiểu lắm, nhưng đám con gái Oni, Ouka, Tiền bối ra ngay mà...?

Với lại nhìn Colette cũng không thấy thay đổi gì lắm. Chuẩn bị cái gì thế...?

Không biết, nhưng có vẻ có sự nỗ lực ngầm (dưới mặt nước).

Colette ngồi xuống cạnh tôi, tựa đầu lên vai tôi, nắm chặt *gyu* lấy cánh tay.

"A! Ăn gian thế Colette! Em nữa!"

"Tiếc quá ha Matilda. Bên cạnh Jiro-kun, là chỗ chuyên dụng của Colette này."

"Colette! Đừng có bịa đặt lời thoại của Jiro-san!"

Matilda ngồi bên kia, dính sát vào, "Ei ei ♡" cọ bộ ngực to vào.

Bộ ngực khủng trong đồ bơi bị ép dẹp *guniguni*. Mùi cơ thể ngọt ngào như trộn lẫn trái cây và sữa xộc vào mũi làm tôi choáng váng.

"...Matilda, eighteen (18). Colette, one hundred over (hơn 100)."

*Zuuuu...n*, Colette nói giọng u ám.

"Đã bảo rồi. Colette. Tuổi trẻ không liên quan. Anh yêu em mà."

"Ara thế hở ♡ Mồ~ ♡ Jiro-kun thật là, mồ~ ♡"

*Pechipechi*, Colette vui sướng vỗ vai tôi, hớn hở.

"Mumumu! Jiro-san!"

*Gaba*, Matilda đứng dậy, tạo tư thế cúi người trước mặt tôi. Khe ngực được nhấn mạnh nguy hiểm quá. Ký ức được kẹp ùa về (Flashback). "Guilty (Có tội)", "Đau, đã bảo đừng véo mà".

*Giriri*... trong lúc bị Colette véo đùi, Matilda nói.

"Khó khăn lắm mới đến biển! Hãy chơi riêng hai người đúng kiểu tình nhân đi ạ!"

"Câu đó không thể bỏ qua nha Matilda..."

*Yurari*, Colette đứng dậy.

"Jiro-kun là chồng tôi. Làm gì có chuyện để cô độc chiếm."

Colette cũng cúi người xuống, hơn nữa còn kéo vải lệch đi để lộ ngực.

"Thế thì 3 người! Chơi té nước đi ạ."

*Gui*, bị Matilda kéo tay đứng dậy.

Được hai mỹ nữ Colette và Matilda kéo tay, tôi ra bãi biển.

Matilda nhúng chân xuống biển, "Hya ♡ Lạnh quá Jiro-san ♡" *patapata* cử động chân.

*Burun burun* bộ ngực nảy lên xuống.

"Matilda... Cô cố tình làm thế đúng không?"

Trán nổi gân xanh *pikipiki*, Colette hỏi.

"Hể~? Gì cơ~? Tiếng sóng to quá hổng nghe thấy gì hết trơn á~!"

"C, con nhỏ này..."

Colette tức giận té nước vào Matilda. *Hebu*, Matilda hứng trọn nước biển vào mặt.

"Chị làm rồi nhé! Ei ei!"

Matilda té nước vào Colette.

"Cả Jiro-san nữa! Ei ei!"

*Pashapasha*, nước bay về phía Colette. *Hebu!* Nước biển Hit vào mặt Colette.

"A, xin lỗi Colette! Phương hướng không xác định được ♡"

Matilda thè lưỡi kiểu Tehepero.

"Jiro-kun, Matilda bắt nạt em~"

Colette bám chặt lấy tay tôi. Cơ thể lạnh đi do nước biển. Nhưng thân nhiệt cao vừa phải, chứa đựng cả sự lạnh lẽo và nóng bỏng.

Muốn em ấy ôm thế này mãi.

"Ăn gian thế Colette! Cả em nữa!"

*Pashapasha* Matilda tiến lại gần. Cứ thế từ trực diện, Matilda lao vào (Huc), chúng tôi ngã nhào xuống nước biển.

*Bashaan!* Tiếng động lớn và nước bắn tung tóe.

"X, xin lỗi... Jiro-san..."

*Shun*, Matilda ủ rũ.

Tôi nhìn chằm chằm (Ganmi) vào nửa thân trên của Matilda.

"M, Matilda... Đằng trước. Che đằng trước đi."

"Hể?"

Matilda ngơ ngác. Tôi vừa lảng mắt vừa chỉ ra.

"Em, cú va chạm vừa nãy làm áo bơi..."

"Hả..................? A, thật kìa!"

Không những không xấu hổ, ngược lại còn có vẻ vui mừng nói.

"Yoisho yoisho. ...Kohon, a~, Jiro-kun nguy rồi. Áo bơi của em cũng đi đâu mất tiêu rồi. Gay go ghê~"

Colette tự cởi áo bơi, giấu ra sau lưng rồi nói.

Tôi cố tìm áo bơi của Matilda mà không nhìn đằng trước và bên cạnh.

"An ♡" Funyu. "Tei ♡" Gusa. "Đauuu quáaaaaa!!"

Vừa thấy cái gì mềm mềm chạm vào phía trước thì ăn trọn đòn chọc mắt của Colette. Đã bảo đau rồi mà!

Colette lập tức dùng Quang ma pháp (Hồi phục ma pháp). Tầm nhìn hồi phục.

"Các chị làm gì thế ạ~?"

*Pachapacha*, Canis đập chân bơi lại gần.

"Đang chơi với Jiro-san... ơ, Canis-chan! Giỏi quá! Đang bơi không cần phao kìa!"

Nhìn thì không chỉ Canis mà cả Leia cũng đang bơi không cần phao.

"Hehe, được Kon dạy đấy ạ. Con nhỏ đó bơi giỏi vãi ạ."

Chính chủ bơi ếch *sui~* đến bên cạnh tôi.

"Ni, tìm thấy Bra của Matilda rồi."

Không biết từ lúc nào trên tay Kon đã cầm chiếc áo bơi Matilda làm mất ban nãy.

"Cảm ơn nhé, Kon-chan ♡"

Matilda nhận áo bơi từ Kon, ôm chầm lấy *Gyu*.

"Đồ bơi của Matilda to thật. Đựng dưa hấu à?"

Lúc đó Kon *Ha...!* vẻ mặt nhận ra điều gì đó.

"Ni, dưa hấu. Chưa ăn dưa hấu. Đến biển là phải ăn cái đó."

"Dưa hấu! Em cũng muốn ăn!"

Đáp lại yêu cầu của bọn trẻ, tôi đứng dậy.

"Bịt mắt lại. Đập dưa hấu thôi."

"Kon! Cái gì thế! Đập dưa hấu là cái gì thế ạ!"

"Fufufu, trò chơi nguy hiểm của người lớn đấy."

Bọn trẻ chọc tôi từ phía sau.

Đến biển rồi, nhưng thật sự, có quá nhiều việc muốn làm, thời gian có vẻ không đủ.

---

**Lời tác giả:**

Cảm ơn mọi người đã vất vả!

Lần tới cũng là màn vui chơi ở biển. Sau khi đập dưa hấu thì BBQ trên bãi biển... đại loại thế.

Hết rồi ạ!

Cuối cùng, tôi đã bắt đầu bộ truyện mới. Link dán ở bên dưới. Nếu được mong mọi người ghé đọc! Rất vui nếu được mọi người đọc!

Hẹn gặp lại!

---

**50. Bọn trẻ trải qua thời gian ở biển**

Cảm ơn mọi người đã luôn ủng hộ!

---

Chúng tôi đã đến căn biệt thự nhận được từ Kuu.

Chơi ở biển, rồi đến giờ ăn trưa.

Tôi và Colette phải chuẩn bị bữa trưa nên tạm thời quay lại biệt thự.

Dụng cụ nấu ăn và thực phẩm đã chuẩn bị và mang theo từ cô nhi viện. Tôi chuẩn bị bếp ma pháp (bếp được sao chép tổng hợp từ bếp ga và Hỏa ma pháp) và nồi.

Đổ nước vào nồi và luộc [Cái đó].

Nhắc đến mùa hè là nhắc đến món này, tôi cứ thế luộc [Cái đó].

Trong lúc đó nhờ Colette thái rau, giăm bông, trứng tráng thành dạng sợi (tanzaku).

Giữa chừng Tiền bối cũng đến bảo giúp một tay, nên nhờ Tiền bối giúp công đoạn luộc.

Chắt nước, cho vào bát, bỏ đá lộc cộc (gorogoro) vào là hoàn thành.

"Đã mất công đến đây rồi, ăn trưa ở bãi biển nhé?"

Khoác chiếc áo Hoodie trắng bên ngoài đồ bơi, Colette đề xuất với tôi. Tóc búi cao, mặc đồ bơi và Hoodie, trang phục hiện đại khiến cô ấy trông chẳng khác gì du học sinh nước ngoài dễ thương.

Chỉ là cô ấy là bán-elf.

Bằng chứng là đôi tai nhọn lộ ra.

Nhưng đôi tai đó... không phải độ dài như mọi khi. Dài hơn tai người, và dài hơn tai bán-elf.

"......"

Tôi nhìn chằm chằm vào đôi tai đã dài ra hơn bình thường, trở thành tai Elf hoàn toàn.

"Jiro. Sao thế?"

"A, không... Không có gì."

"...Hưm. À, ra thế."

Tiền bối nhận ra ánh nhìn của tôi, nhìn Colette. Gật đầu vẻ đã hiểu, lầm bầm "Ra là vậy".

"? Jiro-kun? Pixy?"

"A, xin lỗi. Đúng ha. Thời tiết đẹp, ăn bên ngoài đi."

Tôi hì hục (ecchira otchira) vác bàn ghế có sẵn trong biệt thự ra bãi biển.

Lúc đó không chỉ nhân viên, mà Tiền bối và các con gái Ouka cũng giúp một tay.

Một lúc sau trên bãi biển có ghế tròn và bàn, trên bàn là dù che nắng.

Mấy cái như thế xếp hàng trên bãi cát trắng, trông y như nhà hàng ven biển thật sự.

Bày biện các thứ lên bàn, chuẩn bị hoàn tất.

Nào gọi bọn trẻ thôi.

Tôi nhìn bọn trẻ đang chơi trên bãi cát.

"Được rồi... làm thôi ạ."

"Đúng ý ta lắm!"

"Me sẽ thắng."

Trên bãi cát, Canis, Leia và Kon đang nằm sấp.

"Set cờ xong rồi nha~... a."

Cách đó một chút, chị cả Ayane cắm một cây cờ nhỏ. Là cái tôi làm từ vải thừa bằng [Tạo hình Modeling].

Rabi đứng cạnh nhóm Canis cũng cầm vật tương tự.

"M, mọi người chuẩn bị xong chưa ạ?"

Rabi cầm cờ hỏi nhóm Canis đang nằm.

"Tớ sẽ dạy cho lũ chúng bay biết tớ mới là tốc độ nhất...!"

"Mấy người ngốc thật. Đấu với Leia hả? Đương nhiên là Leia thắng một mình rồi!"

"Gái Shonan là bạn của biển. Không có cảm giác sẽ thua đâu."

Nhóm Canis ở tư thế nằm sấp, *jirijiri* nâng cao chiến ý.

"Vào chỗ~"

Rabi giơ cao cờ lên.

"Chuẩn bị, Bắt đầu (Don)!"

Khoảnh khắc cờ hạ xuống, nhóm Canis bật dậy.

Lao ra đầu tiên là Canis.

"Đừng có coi thường chân chó~! Ạ!"

Phát huy đôi chân khỏe. *Babyun*, chạy băng băng trên bãi cát.

"Đồ ngốc mấy người! Đừng có coi thường cánh của Leia!"

*Basa!* Dang cánh, Leia bay lên trời, *byun!* bay đi.

Tốc độ của Leia thật kinh khủng. Nhưng chân của Canis cũng nhanh ngang ngửa rồng bay trên trời.

Tôi chú ý đến hai đứa, nghĩ một trong hai sẽ lấy được cờ. Canis hoặc Leia, một trong hai sẽ thắng.

...Tuy nhiên.

"Ye~. Me thắng~."

Người lấy được cờ, không phải Canis, cũng không phải Leia.

Là cô bé cáo tóc bạc, Kon.

"Kka~! Thua rồi ạ!"

*Zusa~*, Canis trượt (sliding) trên cát. Leia tiếp đất bên cạnh.

"Kon, cậu nhanh khủng khiếp luôn đấy."

"Ghê thật Kon! Nhoáng cái đã biến mất rồi ạ!"

"Tuyệt quá Kon-chan! Cứ như dịch chuyển tức thời ấy ạ!"

Oa~! Thú nhân khen ngợi Kon.

"Gọi là Eyeshield 21 cũng được đó."

Fufun, Kon ưỡn ngực tự hào.

"Dịch chuyển tức thời... ồ, ha~... ê."

Đôi mắt của Ayane, người cắm cờ và đứng đó, *su*... nheo lại.

"Đúng là trong khoảnh khắc ha~... a."

Ayane nhìn Kon lẩm bẩm.

Đương sự thì đang bị nhóm Rabi vây quanh.

"Phỏng vấn người chiến thắng ạ! Kon-chan, cảm xúc bây giờ?"

"Không tự mãn, từ giờ sẽ tiếp tục cố gắng."

"Nè~... ê, anh trai."

*Kui*, Ayane kéo quần bơi của tôi.

"Sao thế?"

"Hưm~... u, từ trước em đã nghĩ rồi~... ô, Kon-chan với tụi em~... ô, hơi khác chút ha?"

Chị cả nghiêng đầu. Em gái Oni nắm tay chị từ nãy, có vẻ không theo kịp câu chuyện.

"Đúng ha. Kon hơi đặc biệt chút."

"Hưm~... ê, ra là vậy~... ô. Hèn chi ha~... a."

*Un un*, Ayane gật đầu.

"Có chuyện gì à?"

"Không~... a, ừm."

Tôi định hỏi là cái nào, thì đúng lúc đó.

Guuuuuuuuuuuuuu.

Bụng bọn trẻ, cụ thể là Canis và Leia, kêu lên sòng sọc.

"Anh hai! Đói rồi ạ! Cho ăn cái gì đi ạ!"

"A, xin lỗi. Chuẩn bị bữa trưa xong rồi, anh đến gọi mấy đứa đây."

Tai thú nhân *pi~n!* dựng đứng.

" " " Cơm! " " "

Nói rồi bọn trẻ chạy đi. Ayane nắm tay em gái, "Cơm kìa", chạy đi. Giữa đường em gái "Bube!" vấp chân ngã.

Chị đỡ dậy, xoa đầu yoshi yoshi, phủi cát, rồi chạy về phía cái dù.

Ayane ban nãy, muốn nói gì nhỉ? Nghĩ thế, tôi cũng đi về phía mọi người.

---

Đến giờ ăn trưa.

Trước bàn tròn, bọn trẻ và các cô gái Oni ngồi xuống.

"O~...? Lại có món chưa từng thấy ạ?"

"Bát trong suốt, đẹp quá ạ... ♡"

Oa~ ♡ Canis và Rabi tròn xoe đôi mắt.

"Chị hai, cái gì đây. Spaghetti à?"

"Đúng ha~... ê. Nhưng mà có màu ha~... ê. Chắc không phải đâu ha~... a?"

U~n, chị em Oni nghiêng đầu.

Mặt khác Kon nhìn món ăn trong bát, ngước nhìn tôi.

"Ni, Ibonoito?" (Thương hiệu Somen nổi tiếng)

"Ừ, Ibonoito."

"Nhắc đến mùa hè, quả nhiên là cái này ha."

*Un un*, Kon gật đầu.

"! Tiến sĩ Kon! Lại Pattern chỉ mình mày biết hả!?"

"Dạy đi chứ, cái churu churu này là cái gì?"

"Seisei. Đợi chút. Cái này ăn thì hơn là nói."

*Munuu*... bọn trẻ rên rỉ.

"Được rồi ăn thôi."

Đầu tiên cho bọn trẻ ăn trước.

Tôi ngồi cạnh Kon, cầm bát thủy tinh của Kon lên.

Cầm chai nước dùng (tsuyu), đổ vào bát. Pha loãng với nước, hoàn thành.

"Đầy vào. Xới đầy vào please."

"Rồi rồi."

Lấy mì từ bát to, nhúng vào nước dùng.

Tất cả bọn trẻ chăm chú nhìn cử động của Kon và tôi.

"Ni, mọi người đang nhìn kìa. Trong hoàn cảnh này mà A~n thì xấu hổ lắm, không làm được đâu."

Hya~, Kon nói bằng giọng đều đều như mọi khi. Chẳng thấy xấu hổ lắm. Con bé này xấu hổ là lấy đuôi che mặt cơ.

Tôi nhúng mì vào nước dùng,

"Nào, Kon. A~n."

"Cứ như người yêu. Cảm giác không tệ. A~n."

Cái miệng nhỏ của Kon mở ra. Đưa đũa vào cho ăn, *churun*, nuốt xuống.

*Momu momu*, phồng má như chuột hamster nhai rồi nuốt (yết hạ).

"Thế nào?"

"Hương vị hoài niệm. Rất tốt."

*Gu*, Kon giơ ngón cái (Thumbs up).

"Ni, churu churu. Muốn churu churu thêm nữa."

"Rồi rồi."

Tôi lại lấy mì từ bát, A~n cho Kon.

Kon nuốt *churun* sợi mì, *momu momu* cử động miệng, *gokkun* nuốt xuống.

"Churu churu, more, churu churu."

Thế là...

"Anh hai! Anh hai!"

Canis chống tay lên bàn, *pyonko pyonko* nhảy tưng tưng.

"Cho em nữa! Cho em ăn churu churu nữa ạ!"

Dù đối phương là món ăn chưa biết, nhưng đúng là Canis. Tính tò mò không thua ai.

"Kon, còn lại tự ăn được chứ?"

"Đương nhiên. Chỗ này cứ để Me lo, đi trước đi."

Để Kon cầm đũa, tôi di chuyển sang cạnh Canis.

Kẹp giữa Canis và Rabi, tôi lấy mì.

"Anh hai! Đây là món gì thế ạ?"

Tôi cầm bát, vừa pha loãng nước dùng (mentsuyu) vừa trả lời.

"Đây là, Somen."

" " " So~? " " " "Men." (So-Men = Amen)

Kon *shu, shu*, làm động tác hai tay chém xuống phía trước.

" " " ? " " " "Chết cha. Joke bị trượt (xịt) rồi. Kiểm điểm."

Kon dùng đuôi che mặt. Đúng đúng, đó mới là động tác khi thực sự xấu hổ.

"Chà, người bản địa không hiểu được Gag (trò đùa) đó đâu. Anh hiểu mà nên không trượt đâu."

"Ni... Dịu dàng... Thế này là đổ mất rồi. Po (đỏ mặt)."

Với giọng điệu hoàn toàn đều đều, Kon *momu momu* ăn Somen.

"Anh hai! Cho ăn nhanh lên ạ!"

"Xin lỗi, để em đợi lâu. Nào."

Với Canis chưa dùng đũa thạo, tôi dùng dĩa cuộn lại như Spaghetti, cho ăn.

Canis cho mì vào miệng, *churun*, nuốt xuống.

"~~~~~~~~~~~~~~~~ ♡"

Canis ôm má, nhắm mắt lại. Đuôi dựng đứng *Bi~n!*. Sau đó *funya funya* đuôi cong lại, lắc lư.

"Ca, Canis-chan, thế nào ạ?"

"Nó... churun~... a... rồi~... a?"

Canis nuốt mì xong, *koku koku* gật đầu.

"Churu! Churun!"

" " ! " "

Canis hướng đôi mắt lấp lánh về phía nhóm Rabi. Các cô bé thỏ nhìn Canis đầy ghen tị.

"Fufufu, Canis. Khanh cũng nghiện rồi sao. Sự tuyệt vời của churu churu."

*Churu churu*, Kon vừa húp mì một mình vừa nói.

"A, anh hai Rabi nữa! Rabi cũng muốn churu churu ạ!"

"Tui cũng thế~... ô. Muốn churu rurun~... ư."

*Waawaa*, bọn trẻ nhao nhao không chờ được hối thúc cho ăn nhanh.

"Colette", "N, đại khái hiểu rồi Jiro-kun."

Các nhân viên người bản địa nhìn động tác của tôi, đã hiểu cách cho bọn trẻ ăn.

Colette cho Rabi, Ouka cho Ayane ăn mì.

Rabi húp *churun* xong: "Churun ạ!"

Ayane ăn mì xong: "Tsururun ha~... ê."

Cả hai vui vẻ húp mì.

Am cho Leia, Matilda cho Akane ăn Somen.

"Khác với thịt các thứ, không gatsu gatsu juwa lắm. Nhưng ngon. Muốn churu nữa."

"Chị hai chị hai! Churu rồi! Thật sự churu rồi!"

"Đúng ha~... ê. Ngon ha~... ê."

"Vâng ạ!"

Có vẻ Somen được đánh giá cao với trẻ con dị giới.

"Các khanh. Chỉ ăn mì thôi là không được đâu."

Kon đang húp một mình, nhìn quanh bọn trẻ.

"Tại sao ạ? Ngon vãi mà. Muốn churu churu cái này mãi cơ ạ."

"Non non. Cái này không nhiều dinh dưỡng lắm. Phải ăn cùng giăm bông, hay rau nữa."

Kon dùng đuôi *pi* chỉ vào đĩa. Trên đĩa có giăm bông thái sợi, dưa chuột các thứ.

"Me ăn với dưa chuột nhé."

Lấy dưa chuột từ đĩa, ăn cùng Somen.

"Cùng với churu churu có thêm poki poki (giòn). Thực sự ngon."

Nhìn dáng vẻ ăn của Kon, Canis nài nỉ: "Anh hai! Em nữa!".

Tôi lấy trứng rán và dưa chuột, cho Canis ăn cùng Somen.

"~~~~~~~ ♡"

Đuôi Canis thành hình trái tim ♡, ôm má vặn người. Khéo thật. Mà có thần kinh thông qua mà lị.

"Sao? Ngon chứ?"

"......" *Bun bun!* (Gật mạnh)

Canis miệng đầy thức ăn, gật đầu mạnh. Tai *patapata* chuyển động không ngừng, đuôi lắc *kune kune*.

Rabi và những đứa khác cũng vậy. Tai cụp của Rabi dựng đứng *pi~n*. Leia dang cánh vỗ *bassa bassa*.

Bụi cát bay lên làm em gái Oni Akane dụi mắt *kushi kushi*, chị Ayane lau mắt cho.

"Ni, nguy rồi nguy rồi (teehen da teehen da)."

Kon giơ hai tay gọi tôi.

"Sao thế?"

"Ăn Somen không dừng lại được. Non-stop. Bao nhiêu cũng churun được."

Kon liên tục lấy thêm mì mới, ăn *churu churu*. Những đứa khác cũng ăn rất nhiều. Vốn dĩ sức ăn khủng mà, bọn trẻ nhà tôi.

"Ăn nhiều vào. Vẫn còn nhiều đồ ăn thêm lắm."

"Cái gì. Nói thế thì béo mất. Hỏng dáng (Body shape) mất~"

"Trẻ con thì quan tâm Diet (ăn kiêng) làm gì. Ăn no bụng là được."

Thế là Kon... hiếm hoi mỉm cười *nikkori*. *Churu churu*, húp mì.

"Ni, sắp đến lúc cho Me ăn đi. Tâm trạng muốn được A~n."

"A, Kon mày~! Dùng đũa được thì tự ăn đi ạ! Anh hai đang bận chăm sóc tớ ạ!"

Canis bám chặt lấy tay tôi.

"Đến lúc tự lập rồi. Me vẫn chưa thể tự lập được. Ni, Come on."

"Anh hai! Làm thế là em giận lắm đó nha! Giận đó nha!"

Vừa cho Canis ăn, vừa cho cả Kon ăn. Cứ thế cho bọn trẻ ăn Somen.

---

Sau bữa cơm là tráng miệng. Đại hội đập dưa hấu.

Luật chơi đơn giản. Bịt mắt xoay vòng vòng. Dựa vào tiếng nói xung quanh, di chuyển đến chỗ quả dưa hấu cách đó một chút.

Người đập vỡ thắng.

"Iyo~shi! Tớ làm trước ạ!"

Những lúc thế này Canis không biết sợ là gì. Giơ tay đầu tiên.

"Vậy người xoay kurukuru để Me làm nhé."

Trong lúc tôi bịt mắt cho Canis, Kon xung phong làm người xoay.

"Sha! Tới đi! Kon!"

"Bí kỹ, Địa Ngục Cầu (Jigoku Guruma)."

*Kurukurukuru*, Kon xoay Canis. Một lúc sau dừng lại ở hướng chính diện, Kon buông tay khỏi vai.

"Canis-chan! Trước! Phía trước ạ!"

Dựa vào lời Rabi, Canis định bước lên trước.

"Canis-cha~... n. Lệch sang phải rồi~... ô."

"Oa nguy hiểm! Này Canis! Đập gậy vào chị hai là không xong đâu nhé!"

"Biết rồi ạ. Cho gợi ý thêm chút nữa đi ạ!"

*Waawaa*, bọn trẻ đưa gợi ý cho Canis. Một lúc sau đến được trước quả dưa, nhưng

"Tei!"

Cây gậy làm bằng báo cuộn tròn trên tay đập trượt quả dưa.

"A~! Thua rồi~!"

Canis tháo bịt mắt, giậm chân tiếc nuối.

"Canis-chan tiếc quá ạ!"

"Lệch có vài cm ha~... a."

Chắc do năng lực thể chất vốn có cao, Canis làm khá sát nút.

"Tiếp theo là Rabi làm ạ!"

"Vậy Me lại làm người xoay kurukuru cho."

Bịt mắt cho Rabi xong, Kon xoay cô bé thỏ vòng vòng.

"Hawa, hawawawa...!"

Xoay xong, Rabi ngã *koten* tại chỗ. Tôi cứu hộ Rabi, bế lên yoshi yoshi.

"Anh ha~... i. Xin lỗi ạ..."

"Đừng bận tâm", "Xin lỗi nha, Rabi. Me, kiểm điểm. Làm quá rồi."

*Shun*, Kon cụp đuôi xin lỗi. Rabi hết chóng mặt: "Không không, không sao đâu. Cách xoay của Kon-chan không tệ đâu ạ! Chỉ là Rabi lảo đảo thôi ạ", follow lại. Hai đứa cười *niko*.

Sau đó Leia, Ayane, Akane lần lượt thử sức, nhưng không ai chạm tới quả dưa.

"Hư... nhân vật chính, là người đến muộn sau cùng."

Và đến lượt Kon.

"Kon... mày hả. Mày... sẽ quyết định sao...?"

"Xin lỗi nha Canis. Me sẽ quyết định (ghi bàn). Bằng Me và thanh Thánh Kiếm Durandal này."

*Chaki~n*, Kon giơ thanh kiếm báo trên tay lên. Muốn nói Durandal nhưng bị líu lưỡi.

"Cắn lưỡi rồi... ngại quá..."

*Kaa*, Kon ôm đuôi che mặt.

"Lấy lại tinh thần. Ai đó, che mắt hộ."

Tôi quấn băng đầu cho Kon.

Xoay vòng vòng. Khi đến hướng chính diện, buông vai ra.

"Ni, nhìn nhé. Dũng tư (dáng vẻ dũng mãnh) của Me. Me sẽ chứng minh, Me là ngầu nhất."

"Ou, anh kỳ vọng đấy."

Kon gật đầu, bước đi. *Furafurafura*... bước đi, và "Au", *pote* vấp ngã.

"Ni, help. Bị ai đó cản trở (phá game). Chắc chắn là ma pháp. Ma pháp cản trở (Debuff)."

*Patapata*, khua chân múa tay cầu cứu.

Bế Kon lên tháo bịt mắt, yoshi yoshi dỗ dành.

"Ni, Me tiêu rồi... Cuối cùng... muốn nhìn thấy mặt mọi người... Gaku." (giả chết)

"K, Kon-cha~n!!"

Rabi hét lên bi thảm. Những thành viên khác: "Jaa~, đi vòng 2 nhé?", "Đúng ha~... a", không quan tâm lắm.

"A rể, còn sống. Me còn sống. Why?"

*Pachi*, Kon mở mắt trong vòng tay tôi.

"Kon-chan! May quá! Tỉnh lại rồi ạ!"

"Rabi... lo lắng cho Me sao?"

"Đương nhiên rồi ạ! Kon-chan là bạn bè mà ạ! Em lo lắng lắm đó ạ~!"

"Rabi... ♡ Thích... ♡", "Rabi cũng thích Kon-chan ạ~ ♡"

Trong lúc đó bọn trẻ đang định đập dưa. Cuối cùng Leia "Teiya!" trúng quả dưa.

Đồng thời kỹ năng rồng phát động, quả dưa chẻ làm đôi. Có vẻ đã kích hoạt lưỡi dao chân không bằng kỹ năng.

Đập dưa hấu Leia vô địch, nhận được miếng dưa hơi to một chút.

Phần còn lại chia đều cho mọi người ăn.

"Shakushaku (giòn sộp) ngon ngon (umauma). Muốn tí muối ha."

"Muối? Kon, mày rắc muối lên hoa quả hả. Đồ kỳ cục."

"Fufu... thử xem?"

"! Ngọt vãi!"

Cứ thế buổi chiều sau khi ăn nhẹ, lại bơi ở biển.

Chẳng mấy chốc trời tối, chúng tôi rút về biệt thự.

---

**Lời tác giả:**

Cảm ơn mọi người đã vất vả! Cảm giác như vậy đó, màn bọn trẻ chơi ở biển.

Lần tới là mọi người cùng ồn ào BBQ buổi tối, và nửa đêm ra biển cùng Colette... đại loại thế.

Hết rồi ạ. Lần tới cũng mong mọi người giúp đỡ!

Ngoài ra, hiện tôi đang chạy bộ truyện mới. Link ở bên dưới, nếu được mong mọi người ghé xem!

Hẹn gặp lại!

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!