chương 41 ~ 45
**41. Người tốt, cùng lũ trẻ dọn nhà**
Cảm ơn mọi người đã luôn ủng hộ!
---
Tôi và Matilda đang dọn nhà.
10 phút sau khi cô ấy chạm trán nhóm Ichika tộc Oni và ngất xỉu vì sốc.
Tôi cõng cô ấy trên lưng, đưa về phòng người lớn ở tầng 1 trường mới.
Phía Tây tầng 1 trường mới là khu vực dành riêng cho tôi, Colette, Am và Tiền bối.
Vào cửa là thấy ngay không gian phòng khách, phòng ngủ lớn ở bên trong. Và sâu hơn nữa là phòng riêng của các cô ấy cùng một nhà vệ sinh.
Nhà vệ sinh này là dành cho nam.
Nhà vệ sinh nữ có ở cả tầng 1 và tầng 2, nhưng nhà vệ sinh nam chỉ có ở đây.
Cũng phải thôi, vì cái cô nhi viện này, ngoài tôi ra thì toàn là con gái. Nhà vệ sinh nam chỉ cần một cái ở đây là đủ.
Đặt Matilda nằm xuống giường, tôi quay trở lại sảnh tầng 1 trường mới.
Ở đó, hai cô gái Oni là Ichika và Nitori đang đứng, đôi lông mày nhíu lại đầy lo lắng.
"Anh trai, cô bé đó sao rồi?"
Ichika hỏi tôi. "Cô bé" chắc là đang nói Matilda.
Xét về tuổi (con người), Matilda 18 tuổi còn lớn hơn Ichika đấy...
"Chỉ là sốc quá nên ngất xỉu chút thôi. Không nguy hiểm đến tính mạng đâu."
"Vậy à..." "May quá..."
Ichika và Nitori thở phào nhẹ nhõm.
"Tụi em làm cô bé sợ rồi. Tỉnh dậy em sẽ xin lỗi."
Ichika nói vẻ hối lỗi, nhưng tôi ngăn lại: "Thôi đừng."
"Tại sao vậy?"
"...À, ừm. Tóm lại là thôi đi. Anh sẽ giải thích sau."
Nguyên nhân Matilda ngất xỉu không gì khác ngoài việc gặp tộc Oni - loài quỷ ăn thịt người.
Nếu bây giờ Ichika lại xuất hiện trước mặt Matilda, e là sẽ gây thêm hỗn loạn.
Kiểu như: Quái vật ăn thịt người xuất hiện rồi!
Nếu tôi nói thẳng lý do không cho gặp Matilda, Ichika có thể sẽ hiểu, nhưng đồng thời cũng sẽ bị tổn thương sâu sắc.
Nên tôi đã nói tránh đi.
Nghe vậy, Ichika cười khúc khích: "Anh dịu dàng ghê ha, anh trai. Yêu anh nhất ♡"
Chu, cô bé hôn lên má tôi một cái rồi quay trở về phòng trẻ nhỏ trên tầng 2.
"Nào... giờ chuyển nhà thế nào đây."
Về cơ bản thì đồ đạc từ trường cũ đã chuyển hết sang rồi.
Các thùng các-tông đã được chuyển đến từng phòng ở trường mới.
Giờ chỉ còn việc lấy đồ ra khỏi thùng và sắp xếp lại thôi.
"Làm cái này một mình chắc gãy lưng mất..."
Matilda hiện đang "bất tỉnh nhân sự" rồi còn đâu.
Đúng lúc đó.
"Nóng quá!", "Á cha cha cha, nóng bỏng chân", "Hau... trong nhà mát thật đấy ạ..."
Từ phía cửa kính lớn ở phía Nam sảnh tầng 1, bọn trẻ ùa vào trong nhà.
Vừa nãy chúng còn đang chơi đuổi bắt ngoài sân sau.
"Ô, anh hai. Đứng thộn mặt ra đấy là đang trốn việc đấy ạ?"
Totetete, Canis chạy lại gần tôi, nhảy phốc lên ôm chầm lấy.
Cô bé leo trèo thoăn thoắt lên người tôi, cắn yêu vào cổ rồi cọ má vào.
"Không phải. Dọn nhà xong một công đoạn rồi nên anh nghỉ chút thôi."
Đang xoa đầu Canis thì,
"Vậy thì phải chơi với Me ở trong phòng. Chơi Kabaddi đi."
Nyu, Kon đã ở trên vai tôi từ lúc nào, dí mũi vào gáy tôi hít hít.
"Kabaddi là môn thể thao ngoài trời chứ."
"Gọi cái đó là thể thao được không nhỉ. Cần phải xem xét lại định nghĩa thi đấu."
Bị người chơi Kabaddi mắng cho bây giờ.
"A, anou anh hai..."
Đi chầm chậm lại gần, Rabi rụt rè kéo quần tôi.
"Chị Matilda đang ở đâu ạ?"
"Ồ, nhắc mới nhớ không thấy Matilda đâu ạ."
"Missing Matilda. Where where~"
Nghe Rabi nói, Canis và Kon mới nhận ra. Chúng nhìn quanh quất (kyoro kyoro).
"Đội trưởng Canis, không thấy Matilda đâu."
"Cái gì~. Tìm thôi, Kon!", "Rõ."
Thấy hai đứa định nhảy xuống khỏi người tôi, tôi vội "Yoisho" bế chúng lại.
"Matilda đang nghỉ trong phòng. Chắc là hơi mệt nên ngủ trưa đấy."
"Ra là ngủ trưa à~", Canis nói.
"Tưởng thiếu máu lăn ra ngất (batankyu) chứ. May quá", Kon thở phào.
Hai đứa mới gặp mà có vẻ thích Matilda ghê.
Trước đây Canis từng bảo thích Matilda vì dù là con người nhưng chị ấy không làm điều tồi tệ với cô bé.
Đương nhiên rồi, Canis từng có cuộc sống trước khi đến cô nhi viện. Chắc lúc đó đã bị đối xử tệ bạc.
Đất nước này vẫn còn tư tưởng phân biệt đối xử với thú nhân. Vẫn còn những kẻ kỳ thị những người mang dòng máu thú.
Theo nghĩa đó, Matilda là trường hợp hiếm hoi, dù là người bản địa nhưng không kỳ thị thú nhân.
Chắc cũng do bản tính lương thiện của cô ấy, nhưng liệu có lý do nào khác không nhỉ? Lý do mà dù thấy thú nhân cũng không kỳ thị ấy.
...Mà, chuyện đó để sau.
"Mọi người đi rửa tay đi. Đến giờ ăn nhẹ buổi chiều rồi đấy."
Tai và đuôi lũ thú nhân dựng đứng lên (pi~n). Chị em Oni mắt sáng rực.
" " " Kemmmmmm! " " "
Hét lên một tiếng, chúng chạy patapatapata về phía nhà ăn.
Kem đúng là được ưa chuộng thật.
Mà dạo này trời nóng, với lại kem ngon mà.
"Nào... mình làm thêm chút nữa."
Giao việc phát đồ ăn nhẹ cho nhóm Colette, tôi quay lại với phần việc chuyển nhà còn lại.
---
Đồ đạc đã được chuyển từ trường cũ sang.
Quần áo cũ và quần áo mùa đông đều chất đống trong kho ở tầng hầm 1.
Các vật dụng nhỏ khác, hay những thứ bỏ thì thương vương thì tội, đều cho hết xuống kho dưới hầm.
Nên phần lớn đồ đạc mang từ trường cũ sang đã được chuyển xuống đây.
Nửa còn lại đang được chuyển đến các phòng ở tầng 1 và tầng 2.
Vào nhà ăn, thấy bọn trẻ đang ngồi ở bàn ăn kem ngon lành: "Ngon quá!", "Ngon ghê ♡", "Ngon lắm ạ!".
Cái thìa chúng đang cầm là thìa yêu thích dùng ở trường cũ.
Vào bếp thì thấy thùng các-tông xếp chồng ở góc. Bên trong là bát đĩa, thìa và các vật dụng linh tinh khác.
Chắc Colette đã lấy ra khỏi thùng.
Cô ấy bảo sẽ lo liệu chỗ này, nhờ tôi lo chỗ khác, nên tôi rời đi.
"Ji............"
Tôi định đi ra thì thấy Kon, miệng ngậm thìa kem, đang nhìn tôi chằm chằm.
"Sao thế?"
"Ni trông vất vả quá. Đến lượt Otasukeman (Người hùng giúp đỡ) chưa nhỉ?"
Ha...! Bọn trẻ dời sự chú ý từ kem sang tôi.
"Đừng bận tâm. Việc bên này anh tự lo được. Mấy đứa ăn kem xong thì chơi game đi."
" " " Nuu... " " "
Dù được chơi game nhưng cả lũ hiếm khi làm mặt khó xử (bimyou) thế này.
"...Đến lượt rồi nhỉ?", "...Đến lượt rồi ha", "...Là đến lượt rồi ạ!"
Yoshi yoshi, bọn trẻ gật đầu với nhau. Cái gì thế?
Không hiểu lắm, nhưng tôi rời chỗ đó lên tầng 1.
Cuối sảnh, ở không gian đặt sofa, có mấy thùng các-tông xếp chồng lên nhau.
Bên trong là truyện tranh.
Là thứ tôi đã tạo ra hồi còn ở trường cũ.
Lúc đó tôi làm để test xem có thể sao chép sách đến mức nào.
Kết quả là, nếu là truyện tranh tôi từng đọc 1 lần thì có thể sao chép được.
Chỉ có vấn đề là, tất cả đều viết bằng chữ của chúng tôi, tức là chữ Trái Đất.
Đương nhiên ở dị giới này, tồn tại ngôn ngữ của dị giới. Nên tôi cứ tưởng làm ra cũng vô ích... nhưng không phải vậy.
Gần đây, Rabi đã bắt đầu nhớ mặt chữ. Nhờ đó em ấy đọc được cả chữ Nhật.
Buổi tối tôi hay đọc truyện tranh cho em ấy nghe, có vẻ việc đó đã có hiệu quả. Rabi đã có thể đọc được những truyện tranh có furigana (chữ phiên âm).
Thế nên những đứa trẻ khác thường ngồi cùng Rabi để đọc truyện tranh.
Tôi lấy truyện tranh từ thùng các-tông ra, xếp vào giá sách đặt trên tường sảnh.
Giá sách thấp, chỉ tầm ngang hông tôi.
"Cơ mà lôi ra nhiều quá..."
Nhìn núi thùng các-tông chứa truyện tranh, tôi lẩm bẩm.
Thử xem có thể lôi ra truyện tranh từ thời nào, kết quả là thế này. Không ngờ có thể lôi ra trọn bộ Kochikame. Cả Golgo 13 nữa.
"Ca này căng đây..."
Xếp hết truyện lên kệ có vẻ khó khăn.
Đang nghĩ thế, thì đúng lúc đó.
"Otasukema~n!"
Tôi đang ngồi xổm trước giá sách, Canis nhảy lên đầu tôi.
"Otasuke-woma~n"
Kon nhảy lên vai tôi.
"Giúp anh hai một tay ạ!"
Rabi bám vào vai bên kia.
"Tụi em cũng... là Otasukema~...n."
"Chị hai, là Otasukeman đấy."
Chị em Oni đứng sau lưng tôi.
"Cái gì đây? Ăn được không nhỉ? Agu agu."
Leia thì vẫn my pace (tự nhiên), định gặm cuốn truyện tranh nên tôi tịch thu luôn.
"Sao thế mấy đứa? Kem thì sao?"
"Thời đại đó kết thúc rồi", Kon nói.
Có vẻ đã ăn xong bữa nhẹ.
"Máy chơi game ở trong kệ kia kìa?"
Ban đầu tôi tưởng lũ trẻ đến chơi điện tử.
Trên giá sách có đặt một chiếc TV tinh thể lỏng cỡ lớn (hoạt động nhờ sao chép tổng hợp Lôi ma pháp), ngăn dưới là máy chơi game và băng game.
Tôi cứ tưởng chúng đến lấy cái đó...
"Không phải ạ!", "Bọn ta, Otasukeman."
Canis và Kon nhảy xuống khỏi người tôi, tạo dáng ngầu lòi.
"A, anh hai. Việc cất truyện tranh, nhóm Rabi cũng muốn giúp ạ!"
O~! Bọn trẻ giơ hai tay lên.
"Không, được rồi mà. Tấm lòng của mấy đứa anh xin nhận."
"Im đê! Biết ơn thì để bọn em giúp đi ạ!"
"Ni, trông vất vả lắm. Me muốn giúp. Không được à?"
" " " Không được ạ? " " "
...Bọn trẻ lo lắng cho tôi, tình nguyện giúp đỡ.
Thật đáng quý. Hơn nữa, tôi thấy rất vui.
Vui vì bọn trẻ có lòng tốt, biết hành động vì người khác.
Lời dạy của Colette đang chảy trong huyết quản những đứa trẻ này.
Giúp người là giúp mình. Ai gặp khó khăn thì hãy giúp đỡ. Như vậy người khác sẽ đối xử tốt với mình.
"....... Được rồi. Vậy nhờ cả vào mấy đứa nhé."
Nghe tôi nói, bọn trẻ đáp lại đầy năng lượng: " " " Yosshaaaa cứ để đó cho tụi em! " " ".
Cứ thế, tôi cùng bọn trẻ hợp sức tiến hành công việc chuyển nhà.
---
Sảnh tầng 1, trước giá sách.
Nhóm Canis lấy truyện tranh từ trong thùng các-tông ra.
"Rabi, cái này để đâu ạ?"
"Cái đó để kệ này ạ. Em muốn xếp theo thứ tự số tập, nên cứ để nguyên thế ạ."
"O~! Cứ để đó cho tớ!"
"Hey Rabi. One Piece kệ nào?"
"Kệ ngoài cùng nhất ạ.", "Thank you."
Rabi chỉ huy, đưa ra chỉ thị cho những đứa trẻ khác.
Cô bé thông minh, trí nhớ tốt, nên nắm rõ truyện nào nằm ở kệ nào.
Bọn trẻ lấy sách ra khỏi thùng, hỏi Rabi chỗ để rồi xếp vào.
6 đứa trẻ và tôi hợp lực lấp đầy giá sách.
Rabi rất vững vàng nên việc này cực kỳ nhàn. Công việc của tôi là...
"Gusu, Ace sao lại chết vậy?"
"Này, Kon. Đừng trốn việc."
Tôi tịch thu cuốn truyện tranh Kon đang cầm từ phía sau.
"Thực lòng thì có ý kiến cho rằng Ace không nên chết. Nhưng điều đó cần thiết để Luffy mạnh lên. Me nghĩ đó là sự hy sinh cần thiết."
"Anh hoàn toàn đồng ý, nhưng giờ đang làm việc. Đọc để sau nhé."
"Rõ."
Pyon, Kon nhảy vào thùng các-tông, quay lại công việc lấy truyện tranh ra.
"Gu..."
"Leia..."
Tôi bế Leia đã kiệt sức lên, đặt nằm xuống ghế sofa gần đó.
"Gu...", "Akane-chan, buồn ngủ rồi ha~... a? Ới, anh hai ơ~...i."
"Rồi rồi."
Dù sao thì cũng đã chơi ngoài trời chán chê rồi mà.
Chắc ai cũng buồn ngủ. Thực tế là Leia và em gái Oni Akane đã ngủ rồi.
Đặt chúng nằm xuống sofa, tôi quay lại làm việc.
"Fuaaa...... buồn ngủ quá ạ..."
Canis vừa dụi mắt bằng đuôi gushi gushi, vừa totetote vận chuyển truyện tranh.
"Cơn buồn ngủ của Me đã đạt tới điểm tới hạn. Frisk, cho Me Frisk (kẹo bạc hà)."
Kon chắc cũng buồn ngủ, cái đuôi cáo rũ xuống mềm oặt (funyari).
"Mọi người. Cảm ơn nhé. Thế là được rồi. Lên tầng 2 ngủ trưa đến bữa tối đi."
Việc còn lại để hôm sau cũng được.
Nhưng nhờ mọi người giúp đỡ mà lượng thùng các-tông giảm đi đáng kể. Xếp những thùng còn lại vào góc phòng, tôi bế Leia và Akane lên.
Rồi cả nhóm đi đến Phòng trẻ em 1 2 (Đọc là 【Một Hai】, không phải 【Mười Hai】).
Nhóm Canis nằm lên giường của mình, ngủ khò khò ngay lập tức.
"Cảm ơn nhé, mọi người..."
Tôi đắp chăn mỏng (towelket) cho nhóm Canis, rồi bắt tay vào xử lý đống thùng các-tông chất trong phòng bọn trẻ.
"A, anou anou, anh hai."
Đúng lúc đó. Rabi đang đứng cạnh tôi.
"Rabi? Sao thế. Ngủ trưa đi chứ?"
"Rabi, không chạy nhảy ngoài trời nhiều lắm ạ. Nên không mệt ạ. Vì thế, Rabi giúp anh hai ạ!"
Fusu, Rabi hừ mũi đầy khí thế.
"Tui cũng~... ô, làm thôi làm thôi~... ê."
Ayane tokotoko đi lại gần nói.
"Bộ đôi Thỏ Oni (Usagi Oni Combi) đâ~...y."
"Hợp sức lại, giúp ích cho anh hai ạ!"
Rabi và Ayane nắm tay nhau thân thiết, giơ lên hô "O~".
"Được sao? Giúp anh nhiều lắm đấy."
Tôi cùng Rabi và chị Oni Ayane lấy quần áo trẻ em ra khỏi thùng, cất vào tủ quần áo.
"Xin lỗi nhé, lấy mất thời gian ngủ trưa của hai đứa để giúp anh."
Rabi lấy quần áo ra, tôi và Ayane xếp vào kệ.
"Không sao đâu ạ! Với lại, Rabi vui lắm ạ."
Nikoniko, Rabi cười tươi.
"Lúc nào anh hai cũng chăm sóc Rabi. Nên là, được giúp anh hai, Rabi vui lắm ạ!"
"Ồ~... ô, tui cũng cùng ý kiến với Rabi-chan~... a."
Nhe ♡, Ayane cười.
"Rabi-chan với tui~... i, hợp nhau ghê ha~... a."
Vừa cười tủm tỉm, hai đứa vừa vận chuyển quần áo.
Nhờ 3 người hợp sức nên công việc kết thúc khá nhanh.
Quần áo chuyển vào phòng trẻ em đã được dọn dẹp hết.
"Cảm ơn nhé, cả hai đứa. Không ngờ xong nhanh thế này. Cảm ơn nhé."
Tôi ngồi xổm xuống, xoa đầu Rabi và Ayane "Yoshi yoshi".
Rabi cụp tai xuống (pechon) vẻ thoải mái, Ayane thì "Nhe~... ♡" nheo mắt lại, để mặc tôi xoa.
"Còn một lúc nữa mới đến bữa cơm. Anh đi làm việc ở phòng khác cho đến lúc gọi nhóm Canis dậy. Hai đứa đợi Colette gọi rồi đánh thức mọi người nhé."
Nói rồi, tôi rời khỏi phòng.
"Otasukeman, thành công rồ~...i ha."
"Vâng ạ! Thành công rồi ạ!"
Vẻ vui sướng, Rabi và Ayane đập tay high-five với nhau.
Nhìn hai đứa thân thiết, lạ lùng thay tôi cũng thấy được chữa lành.
"A, anou... Jiro-san."
Ra hành lang, đúng lúc Matilda đang đi từ tầng 1 lên.
"Ồ, Matilda. Em ổn chưa?"
Tôi lại gần hỏi Matilda đang đi lên từ cầu thang phía Tây.
"Vâng. Nhờ trời ạ."
"Vậy à. Đừng quá sức. Ngủ thêm chút nữa đi."
"K, không, em ổn mà. Tiếp tục công việc chuyển nhà thôi ạ."
"A, ừ... Cũng đúng."
Sau đó, tôi cùng Matilda hợp sức cất hết đồ trong các thùng các-tông ở tầng 2.
Lúc xong việc thì trời đã tối hẳn.
"Mọi người ơi ♡ Cơm thôi ♡"
Colette từ sảnh tầng 1 gọi vọng lên tầng 2.
" " " Cơm! " " "
Ba~n! Bọn trẻ ùa ra từ Phòng trẻ em khối phía Đông tầng 2.
Dadada! Chạy xuống tầng 1, bị hút vào nhà ăn.
"Nào, chúng ta cũng đi ăn thôi."
"Vâng ạ."
Tôi và Matilda đi xuống cầu thang.
"Anou... Jiro-san."
Ton, ton... Matilda đi phía sau gọi tôi.
"Sao thế?"
"......"
Mãi không thấy trả lời. Xuống đến tầng 1, thấy lạ tôi quay lại nhìn.
"......"
Mặt Matilda đỏ bừng.
Mắt xung huyết. Rưng rưng.
"Sao thế? Sốt à?"
"Không ạ. Cái đó... không phải vậy đâu ạ..."
Kyu, Matilda cắn môi dưới.
"Anou... Jiro-san. Lát nữa, em có chuyện muốn nói riêng với anh. Nhưng mà... được không ạ?"
"Hả, ừ. Được chứ. Sau bữa cơm, rửa bát xong nhé?"
Vâng, Matilda đồng ý.
Thế rồi...
"Ồ, cô bé đây mà."
Tontonton, nhóm con gái Oni Ichika từ tầng 2 đi xuống.
"Ichika..."
Nhìn về phía đó, tôi an tâm.
May quá. Có vẻ họ đã uống thuốc nước Colette làm rồi.
Cặp sừng trên trán đã biến mất.
"Cô bé, ban nãy có sao không vậy?"
"Chị gái tự nhiên ngã lăn ra. Làm em hết hồn à~"
Ichika và Nitori lo lắng nói với Matilda.
Có vẻ họ định cho qua chuyện ban nãy là nhìn nhầm...
Đó là cách tốt nhất.
Tôi đã nghĩ thế nhưng...
"Anou, chị Ichika, chị Nitori."
Matilda nhìn thẳng vào nhóm Ichika, nói:
"Hai người là... ừm, Oni, đúng không ạ?"
---
**Lời tác giả:**
Cảm ơn mọi người đã vất vả rồi! Lần tới sẽ kết thúc chương 7.
Lần tới là màn tỏ tình của Matilda-san. Liệu cô ấy có đạt được ý nguyện không. Cố lên Matilda-san!
Hẹn gặp lại!
---
**42. Matilda-san, tỏ tình**
Cảm ơn mọi người đã luôn ủng hộ!
---
Đêm hôm đó, sau khi hoàn thành công việc chuyển nhà an toàn cùng lũ trẻ và Matilda.
Ăn tối xong, tôi và Colette dẫn lũ trẻ đến Suối Rồng.
Khối phía Nam trường mới có phòng tắm trong nhà, nhà vệ sinh nữ và cửa kính dẫn ra sân sau.
Cạnh cửa kính có một cánh cửa, ra khỏi đó là hành lang cầu nối, dẫn lối đi đến Suối Rồng.
Trước kia phải đi bộ đường núi Etchira Otchira (lọc cọc), nhưng khi xây trường mới, tôi đã nhờ làm lối đi này.
Gọi là lối đi nhưng cũng chẳng phải thứ gì to tát. Chỉ là hành lang đơn giản có mái che và sàn (gỗ) giống kiểu nối nhà thể chất với phòng học ở trường học thôi.
Nhưng nhờ có sàn nên không cần phải thay giày dép lằng nhằng như trước nữa.
Đi dọc hành lang là đến thẳng phòng thay đồ. Chia nam nữ riêng biệt.
Phòng thay đồ nữ đông người nên làm rộng hơn. Phòng nam thì hẹp. Mà cũng chỉ có mình tôi dùng.
Qua phòng thay đồ là đến Suối Rồng quen thuộc. Nhưng chỗ này cũng đã được cải tạo.
Tôi đã mở rộng bồn tắm so với trước.
Và tăng thêm không gian tắm rửa.
Lắp thêm vòi hoa sen. Dùng sao chép tổng hợp Thủy ma pháp và vòi hoa sen, sử dụng 【Kháng trở Resist】 (giảm áp lực nước phun ra) và 【Nhập liệu hành động Programming】 (điều chỉnh số lượng ma pháp kháng trở để chỉnh áp lực), tôi đã tạo ra vòi hoa sen.
Cũng làm được cả chuyển đổi nước nóng lạnh. Tham khảo đồ ở Trái Đất, vặn tay cầm sang phải, nước chảy ra sẽ được hâm nóng bằng Hỏa ma pháp (điều chỉnh nhiệt bằng kháng trở) theo 【Mệnh lệnh hành động】, thành nước nóng.
Hiện tại điều chỉnh nhiệt độ được 5 mức (combo kháng trở và mệnh lệnh hành động). Đang thử nghiệm điều chỉnh nhiệt độ chi tiết hơn chút nữa.
Trước vòi hoa sen có ghế gỗ cho người lớn và trẻ em, trước gương có để sẵn mấy chai dầu gội, dầu xả, sữa tắm.
" " " Tắm thôiiiii! " " "
Tôi túm lấy bọn nhóm Canis đang định nhảy ùm vào bồn, lôi ra khu vực tắm rửa.
"Trước khi vào bồn phải tắm rửa sạch sẽ chứ? Học tập Rabi kìa."
Canis, Kon, Leia định chơi bài liều mạng (Tokkou) không tắm rửa kỹ, nhưng Rabi và chị em Oni thì ngoan ngoãn nghe lời, ngồi ngay ngắn trên ghế.
"Akane-chan, có chỗ nào ngứa đầu không ạ~ ♡"
"K, không sao đâu ạ ♡ Em tự gội được mà... ♡"
Colette ngồi sau em gái Oni Akane, gội đầu cho cô bé. Trên đầu Akane đang đội cái mũ gội đầu (shampoo hat) tôi sao chép ra.
Cặp sừng trên trán đẩy cái mũ lên một chút.
"Ayane-chan, tớ kỳ lưng cho cậu ạ!"
"Ồ~... ô, xin lỗi nha~... a ♡ Lát nữa tui làm lại cho~... ô."
Rabi và chị Oni Ayane đang dùng bông tắm kỳ cọ lưng cho nhau Goshigoshi.
"Nào, Canis. Lại đây tắm."
"Ê~. Biết rồi ạ~..."
Canis phồng má Pu~, ngồi xuống trước mặt tôi.
Đuôi chó và tai rũ xuống (Pechon). Tụt hứng (Tension) thê thảm.
Tôi dùng dầu gội xả 2 trong 1 (Rinse in Shampoo). Nhóm Rabi hay Ayane không ngại tắm rửa kỹ càng, nhưng nhóm Canis thuộc phe muốn nhảy vào bồn càng nhanh càng tốt.
Nên với Canis, Kon, Leia, tôi dùng loại gội xả kết hợp.
Đánh bọt dầu gội rồi gội đầu cho Canis Goshigoshi.
"Ha~............ ♡ Anh hai gội đầu sướng ghê ạ... ♡"
Patapata, tai chó vẫy vẫy. Trước khi làm thì ghét lắm, nhưng gội một lần thế này là lại ngoan ngoãn ngay, lạ thật.
Xả nước cho Canis xong, giờ đến lượt Kon.
"Nhanh lên. Tóc tai xả nhanh giùm cái (Oyahaku onagashi kudaseu)."
"Rồi rồi."
Giống Canis, Kon trước khi gội thì ghét, nhưng đầu đầy bọt là lại "Fooo... ♡" phê pha (uttori).
Xả sạch tóc xong, lần này cô bé chìa cái đuôi xù về phía tôi Kui.
Khác với đuôi Canis, đuôi Kon lông rất dày (như cái bút lông ấy).
Phải gội cả chỗ này nữa.
"Ni, Rinse in Shampoo là không được. Làm tử tế vào."
Kon-san cầu kỳ ghê.
Dùng dầu gội và dầu xả làm mượt tóc mà nhóm Rabi đang dùng để gội đuôi cho cô bé.
"Lần nào anh cũng thắc mắc, sao tóc với đuôi không dùng cùng loại dầu gội vậy?"
"Ni, chả hiểu tí gì về trái tim thiếu nữ (Otomegokoro)."
Yare yare, Kon lắc đầu.
"Đuôi của Me là điểm nhấn (Kodawari point). Đuôi ma mị (Mashou) mê hoặc lòng người đấy."
Đúng là ai cũng thích sờ đuôi Kon thật. Xù bông sờ vào thích mà.
Gội xả sạch sẽ, bôi dầu xả lên toàn bộ đuôi, rồi xả lại bằng nước.
"Ni, Thank you. Thế là chỉ số đàn bà (Onna) của Me lại tăng lên rồi."
Pyon, nhảy xuống ghế, cô bé sang chỗ Canis đang tắm bên cạnh: "Kỳ lưng cho nào", "Ồ, nhờ cả vào ngươi đấy ạ", bắt đầu tắm rửa.
Nào cuối cùng là Leia...
"Leia-chan ♡ Sao, thích không?"
"Cũng được đấy! Khá thoải mái. Matilda, được việc phết!"
Gì đó...
Hả, ơ?
Tôi nhìn sang khu vực tắm rửa cách đó một chút, thấy Leia và...
"M, Matilda."
Cựu tiếp tân Matilda, người vừa trở thành nhân viên hôm nay, đang quấn khăn tắm quanh người trần, ở đó.
Tóc dài được búi lên bằng kẹp tóc, để lộ gáy trắng ngần.
Bộ ngực như muốn trào ra khỏi khăn tắm.
Matilda vừa cười tươi Nikoniko vừa gội đầu cho Leia.
"Không... sao em lại ở đây."
"C, cái đó... Tại em cũng là nhân viên mà. Tắm cho bọn trẻ cũng là, ừm, công việc của nhân viên mà!"
Thì đúng là thế, nhưng mà.
Nhưng tôi đã bảo Matilda là được rồi (không cần làm) mà.
Bởi vì dù có là nhân viên, thì việc phơi bày da thịt trước mặt người lạ là tôi đây liệu có ổn không, tôi nghĩ thế.
Colette thì được. Tôi và cô ấy đã kết hôn. Am cũng vậy. Tiền bối cũng là người yêu nên tắm chung cũng không sao.
Nhưng Matilda là người ngoài, lại là người khác giới. Tắm chung thì hơi...
"Không sao đâu ạ! Em thì bị Jiro-san nhìn thấy cũng không sao hết ạ!"
"Không nhưng mà..."
"Hơn nữa, nhân viên đã tăng lên rồi, phân công lao động sẽ hiệu quả hơn chứ ạ. Em nghĩ thế đấy! Em hoàn toàn không có ý đồ đen tối (yamashii) nào đâu ạ! Số 0 luôn!"
Thì đúng là có tận 6 đứa trẻ. Chia ra làm sẽ xong nhanh hơn, ý kiến đó cũng đúng.
Matilda xả tóc cho Leia xong, giờ kỳ lưng cho cô bé.
"Matilda, cảm ơn nhé!"
"Không có gì, Leia-chan. Không có chi ♡"
Thế là Leia đứng dậy, chạy về phía bồn tắm.
"O~! Matilda đến nhà tắm rồi ạ!"
"Matilda, Come here~"
Waawaa, bọn trẻ gọi Matilda.
"Được yêu thích ghê ha, Matilda."
"Không, đâu có... đ, được rồii tắm rửa thôi nàoo! Bọn trẻ đang gọi, phải tắm rửa nhanh thôi!"
Matilda đỏ mặt đến tận mang tai, Pasa... cởi bỏ khăn tắm quấn quanh người.
"N, này...!"
Tôi quay mặt đi chỗ khác.
"Em... trước mặt anh mà..."
"Ơ, gì ạ. Em chỉ định tắm rửa với tâm hồn trong sáng thôi mà!"
Trộn sữa tắm vào bông tắm, Goshigoshi... Matilda rửa cánh tay.
"A, Jiro-san đừng bận tâm. Tắm rửa xong rồi đến chỗ bọn trẻ đi ạ!"
"A, ừ..."
Tôi quyết định dùng vòi hoa sen cách xa Matilda một chút. Ngồi xuống ghế, lấy bông tắm.
"Goshigoshi, Goshigoshi."
"...Anou, Matilda-san ơi."
"Ơ, Jiro-san đấy à~?"
...Tôi đã tránh xa Matilda rồi, thế mà cô ấy di chuyển đến ngay cạnh tôi.
"Sao em lại dịch sang đây."
"Hể! Không có ý gì sâu xa đâu ạ! Chỉ là vòi hoa sen bên kia nước hơi yếu, nên em dịch sang thôi ạ!"
"A, thế à..."
Lạ thật, áp lực nước được quản lý bằng ma pháp mà. Lại mới làm nữa, không nghĩ là có lỗi đâu...
Thân thể trần trụi đầy bọt càng thêm gợi cảm. Bọt che đi những chỗ nhạy cảm, ngược lại càng Eroi (gợi tình).
"JIRO-KUN, ĐANG NHÌN KÌA..."
Cảm thấy ánh nhìn, tôi quay lại phía sau, Nuu... Colette đang ở cự ly cực gần.
"C, Colette..."
"NHÌN CHẰM CHẰM, GHÊ HA."
"Đâu có..."
"THÍCH, GÁI TRẺ, HẢ?"
"Không phải đã bảo không phải rồi mà. Colette cũng đủ trẻ rồi..."
"AI MÀ BIẾT. TÔI 180. CÔ TA 18. CÁCH NHAU, TẬN 10 LẦN CƠ MÀ."
"Thì tính theo tuổi người Colette với Matilda bằng nhau còn gì."
Đang dỗ dành Colette ghen tuông, thì
"...Tuyệt đối không thua đâu. Dù đối thủ là Elf cũng không thua đâu", Matilda lầm bầm gì đó nhỏ xíu, rồi:
"A, Jiro-san. Nếu được thì, lưng anh! Để em kỳ lưng cho anh nhé!"
Giơ bông tắm lên, vẫn trong tình trạng đầy bọt, Matilda nói.
" " !? " "
Tôi và Colette trố mắt ngạc nhiên.
"L, lưng của Jiro-kun, vợ là tôi, tôi sẽ rửa. Matilda-san, cô mau vào bồn tắm đi. Bọn trẻ đang đợi đấy ♡"
Colette nói vòng vo ý bảo "Đi chỗ khác chơi", nhưng
"Vâng! Thế nên, em xả lưng cho Jiro-san xong, em sẽ đi ngay ạ!"
Matilda không chịu lùi bước.
"......" "......"
Colette cười (nhưng không vui), Matilda đầy khí thế.
"Anou, hai người. Anh tự làm được mà", " " Trật tự chút đi " ", "A, vâng..."
Kết quả là trong lúc hai người tranh chấp, tôi tự tắm rửa rồi nhanh chóng chạy trốn vào bồn tắm.
Suu~... Kon lại gần,
"Tu la trường (Shuraba - Tình tay ba hỗn loạn)?"
Hỏi thế, tôi trả lời "Không phải đâu", rồi xoa đầu Kon.
Không phải... chắc thế.
---
Sau một hồi lộn xộn trong phòng tắm, tôi đưa bọn trẻ về trường mới.
Đánh răng rửa mặt và sấy tóc ở phòng rửa mặt tầng 2, rồi cho bọn trẻ đi ngủ.
Trở lại sảnh tầng 1, thấy Matilda đang ngồi trên sofa.
Cô ấy đang mặc bộ đồ ngủ (pyjama) mùa hè mua từ Guild Thương mại.
Nhân tiện bộ đồ ngủ này là do Ngân Phượng Thương hội làm dựa trên mẫu tôi sao chép.
Vì tôi chỉ có thể tạo ra đồ ngủ nam thôi. Đồ nữ thiết kế dễ thương thì phải làm mới thế này.
"A, Jiro-san."
Matilda nhận ra tôi, cười vui vẻ.
"Phải rồi, trước bữa cơm em bảo có chuyện muốn nói với anh ha."
"Vâng ạ. Nên là, nếu anh dành chút thời gian."
Được rồi, nói thế tôi ngồi xuống sofa đối diện Matilda.
Matilda "Yoisho" đứng dậy, "X, xin phép ạ" rồi ngồi xuống ngay cạnh tôi.
Mùi dầu gội ngọt ngào thoang thoảng Fuwari xộc vào mũi.
Cô ấy ngồi dính sát vào, da thịt mềm mại ở cánh tay Matilda chạm vào tôi.
"Sao lại ngồi ngay cạnh thế..."
"T, tại vì là chuyện nghiêm túc mà. Em muốn anh nghe cho rõ ràng tử tế ạ!"
"Không, ngồi đối diện cũng được mà?"
Matilda "Có thể là thế", "Đúng không?", "Nhưng em không thích!"
Matilda cao giọng.
"Cái đó... tại sao?"
"Jiro-san... em. Em..."
Matilda vẻ mặt buồn bã, mắt rưng rưng.
Lặp lại "Em... em..." vài lần, rồi:
"Em, t, thích Jiro-san ạ!"
Câu nói đó, 2 tháng trước khi nghỉ làm mạo hiểm giả, tôi cũng đã nghe rồi.
Lại nữa à? Tôi định bảo "Anh cũng thế" thì Matilda lắc đầu "Không phải ạ!".
"Em thích Jiro-san, với tư cách, là, đàn ông ạ. Không phải Like, mà là Love... thích, nên là... cái đó..."
Câu nói của Matilda hoàn toàn nằm ngoài dự đoán.
Tôi cứ đinh ninh cái thích của Matilda là thích tôi như một con người.
Nhưng không phải. Cô ấy bảo thích tôi như người khác giới.
...Gay go rồi. Tôi nên trả lời thế nào là tốt nhất đây.
Trường hợp lần này giống hệt hồi Am. Tôi coi Matilda là em gái, còn cô ấy nhìn tôi là đàn ông.
...Tại sao lại đi thích ông chú như tôi chứ.
Định hỏi thế nhưng lại thôi, cảm giác như thế là chà đạp lên tình cảm của cô ấy dành cho tôi.
Hơn nữa, trả lời lời tỏ tình của cô ấy thế nào. Đó là vấn đề cần giải quyết trước tiên.
"Matilda. Anh vui khi nhận được lời tỏ tình của em. Được em nói thích anh thực sự rất vui. Nhưng mà..."
Tôi thành thật nói ra cảm xúc hiện tại.
Rằng tôi coi cô ấy như cô em gái dễ thương.
Rằng tôi không nhận ra tình cảm nam nữ cô ấy dành cho mình.
Tôi trả lời như vậy.
Nghe câu trả lời của tôi, Matilda lẩm bẩm nhỏ "Ra là vậy... thế ạ", rồi.
"Em hiểu rồi ạ!"
Cô ấy gật đầu mạnh.
"Nhưng mà... tình cảm của em không thay đổi đâu. Em thích Jiro-san. Em yêu sự dịu dàng của Jiro-san."
Nói rồi, cô ấy kể về cơ duyên khiến mình thích tôi.
10 năm trước.
Mẹ cô ấy mắc bệnh lạ. Để chữa cần túi mật của quái vật.
Đã đăng yêu cầu thu thập nhưng không ai chịu nhận vì phiền phức (quái vật mạnh, lại phải xẻ thịt), đang lúc khốn đốn thì tôi đã đi thu thập về cho.
Lại còn miễn phí.
"Đó là khởi đầu mối tình của em. Từ lúc đó, Jiro-san, em đã luôn nghĩ về anh."
"...Vậy à."
Cô ấy đã nghĩ về tôi thuần khiết đến thế sao.
"Xin lỗi. Anh hoàn toàn không nhận ra."
Đơn phương suốt 10 năm, chắc bứt rứt lắm.
"Xin lỗi vì anh là gã đàn ông vô tâm (đần độn)."
"Không, cái chỗ hơi đần đó, cũng là điểm em thích ở Jiro-san ạ."
Kusu... Matilda cười trả lời.
"Vậy à...", "Vâng ạ."
Pita, Matilda tựa đầu vào vai tôi.
"...Dù bị từ chối, nhưng em, không định bỏ cuộc đâu nhé."
Matilda nói nhỏ nhưng dứt khoát.
"Em quyết định rồi. Sẽ không cúi đầu nữa. Dù anh có không thích em, thì việc em thích Jiro-san cũng sẽ không thay đổi."
Vậy nhé, nói rồi Matilda đứng dậy.
Tôi nắm lấy cánh tay mảnh khảnh của cô ấy.
"Jiro-san?"
"Matilda, xin lỗi. Nghe anh nói."
Vâng, nói rồi Matilda ngồi phịch xuống (Petan).
"Thú thật anh vẫn coi em là trẻ con, là em gái, và bây giờ vẫn nghĩ thế."
".... Vâng, em biết ạ."
Gương mặt Matilda không có vẻ buồn bã. Kiểu như xác nhận lại sự thật, kiểu như bị nói điều hiển nhiên quá rồi sao nữa? Kiểu vậy.
"Nhưng mà... từ giờ anh sẽ, nhìn nhận em đàng hoàng như một người phụ nữ."
Lúc Am hay Tiền bối tôi cũng nghĩ thế, nhưng có vẻ tôi khá chậm tiêu với thiện ý của người khác.
Nếu không được chính chủ nói ra, thì hình như tôi không nhận ra được.
Việc nói ra tình cảm cần dũng khí rất lớn. Tôi không thể coi thường dũng khí đó được.
Thiện ý thì phải đáp lại đàng hoàng.
Cô ấy nói thích tôi.
Tôi không muốn chà đạp lên thiện ý đó của cô ấy với lý do "không biết".
Nên tôi sẽ nỗ lực để hiểu.
"Jiro-san... thế nghĩa là..."
Jiwa... nước mắt dâng lên trong mắt Matilda.
"Ừ. Thử hẹn hò xem. Bắt đầu từ đó... xem sao."
Hiểu rõ nhau hơn, rồi trên cơ sở đó, đưa ra kết luận.
"Vâng... vâng ạ! Thế là được rồi ạ! Thế là tốt rồi ạ!"
Gaba! Matilda ôm chầm lấy tôi. Gyu~! Ôm chặt lấy tôi.
"Em không để anh thoát đâu! Em quyết định nhất định nhất định sẽ hạnh phúc rồi!"
Sau này mới biết, Matilda hình như không hẹn hò với Kane.
Tôi cứ tưởng hai người đó thành đôi rồi chứ. Hóa ra là nhận tư vấn tình yêu.
"Jiro-san. Jiro-san."
Giọng nói phấn khởi, cô ấy gọi tên tôi.
"Sao thế?"
Thế là Matilda vòng tay qua cổ tôi, kéo mạnh lại (Gui), cướp lấy môi tôi.
Nước bọt ngọt ngào, cảm giác trơn ướt của lưỡi.
Hơi thở nóng hổi lọt qua khóe miệng, vuốt ve lớp lông tơ thật dễ chịu.
Một lúc sau, Matilda rời môi tôi.
"Nụ hôn đầu đấy ạ ♡"
"Vậy à. Em được yêu thích thế, anh cứ tưởng em đã hẹn hò với ai rồi chứ."
"Làm gì có! Lần đầu tiên đấy ạ. Thích con trai, hôn, rồi cả... cũng là lần đầu tiên hết ạ! Tất cả tất cả, em cho Jiro-san hết! Anh nhận đi ạ!"
Matilda hào hứng nói. Cô ấy định tự cởi đồ ngủ... đúng lúc đó.
"...TÔI NGHE HẾT RỒI ĐẤY."
Nuu... Colette xuất hiện từ sau ghế sofa.
"...Jiro."
Phía sau cô ấy, cùng với Colette, Am cũng xuất hiện.
"QUẢ NHIÊN LÀ VẬY. THÀNH RA THẾ NÀY. TÔI BIẾT NGAY MÀ."
Colette ném ánh nhìn lạnh lẽo về phía tôi.
"Xin lỗi. Không bàn bạc gì. Chỉ là..."
Thế là Colette, và cả Am, Haaaa... thở dài.
"Hết cách rồi nhỉ", "Tui quen rồi."
Fuu... hai bà vợ thở dài thườn thượt.
"Jiro-kun. Dù biết là đa thê OK, và Jiro-kun là người không coi thường lời tỏ tình của con gái. Biết là thế rồi. Nhưng mà. Vợ mình thì phải trân trọng. Rõ chưa ạ!"
Colette nhắc nhở tôi như cô giáo.
"Anh biết rồi."
Nói rồi tôi xoa đầu Colette. Tai Elf của cô ấy patapatapata vẫy vẫy có vẻ tâm trạng tốt lên.
"Tui, Am. Tạm thời là v, vợ của Jiro. Ờm, mong được giúp đỡ."
Am tự giới thiệu với Matilda.
Matilda gật đầu:
"Em là Matilda! Mong được giúp đỡ ạ, Colette-san, Am-san!"
Trả lời đầy năng lượng, cô ấy nắm tay Am, Bunbun vung vẩy.
"Không cần thêm 'san' đâu. Tui mới 15 thôi."
"Vậy hãy gọi em là Matilda cộc lốc (gọi trống không) đi ạ! Cả Colette-san nữa."
"Ừ, được rồi, Matilda."
3 người mỉm cười ôn hòa.
Có vẻ các bà vợ cũng đã chấp nhận Matilda.
...Cứ thế Matilda trở thành nhân viên làm việc tại cô nhi viện chúng tôi, và trở thành người yêu của tôi.
---
**Lời tác giả:**
Cảm ơn mọi người đã vất vả rồi! Đến đây là kết thúc chương 7. Cảm ơn mọi người!
Matilda-san thành người yêu rồi, tốt quá. Từ giờ mong cô ấy hạnh phúc hơn nữa. Cố lên Matilda-san.
Nào chương 8 tiếp theo, vì là mùa hè nên tôi định làm những việc đậm chất mùa hè. Bể bơi, pháo hoa, đi biển nữa thì tốt ha.
Và ở chương 8, kỹ năng đặc biệt của Kon-chan cuối cùng cũng được hé lộ... dự định là thế, nhưng dự định chỉ là dự định. Có thể thay đổi, nhưng dù sao thì tôi cũng định đề cập đến kỹ năng đặc biệt của cô bé đó trong tương lai.
Quá khứ của Kon-chan chắc phải để sau một chút nữa mới đề cập đến.
Vậy nhé!
Mong mọi người tiếp tục ủng hộ!
---
**43. Một ngày ở cô nhi viện mới**
Cảm ơn mọi người đã luôn ủng hộ!
---
Hôm nay hãy cùng xem cuộc sống ở trường mới (cô nhi viện mới) nhé.
Một ngày nọ, 1 tuần sau khi Matilda trở thành nhân viên của chúng tôi.
Mùa hè đã vào độ rực rỡ nhất.
Sáng dậy cảm nhận được cái nóng kinh khủng.
Tôi dậy lúc 6 giờ, tắm trong nhà, cạo râu, đánh thức các bà vợ.
6 rưỡi nhân viên dậy. Họp ở sảnh phân chia công việc trong ngày và quy trình (đã chốt hòm hòm từ hôm qua, chỉ xác nhận lại), bắt đầu hành động.
Nhân tiện Matilda đã biết về nhóm Ouka tộc Oni và đã chấp nhận.
1 tuần trước, Matilda gặp Ichika.
Lần thứ 2 gặp họ, Matilda không còn sợ hãi lắm. Tôi giải thích thực trạng và hoàn cảnh của tộc Oni, Matilda đã hiểu.
Và qua 1 tuần sống chung với tộc Oni, Matilda đã hoàn toàn mất đi cảm giác kháng cự với tộc Oni.
Giờ thì với Ouka, con gái cô ấy, hay nhóm Ayane, Matilda đều tiếp xúc bình thường.
Chuyện đó để sau.
Colette và Ouka làm bữa sáng.
Tôi, Matilda và Am đi đánh thức bọn trẻ.
"Guu~...", "Nuu~...", "Desuu~..."
Lần lượt đánh thức từng đứa trẻ đang ngủ say Suya~...
Đầu tiên là Canis.
"Canis~", "Hả! Sáng rồi à~!"
Canis tỉnh dậy ngay lập tức.
Tiếp theo là Kon.
"Kon~", "Nu...", "Kon~", "Ai đó đang gọi Me. Fan hâm mộ chăng?"
Không bằng Canis, nhưng tỉnh cũng nhanh.
Ayane và Akane bị Matilda đánh thức.
"Hai đứa chào buổi sáng!"
"Matilda chào buổi sáng~... ô", "......"
Ayane cười Fuhe, nhưng Akane vẫn còn buồn ngủ. Nắm chặt tay chị gái Gyu~, gật gà gật gù chèo thuyền.
"Rabi. Rabi sáng rồi~"
Bế Rabi đang thở đều đều trên giường lên "Yoisho".
"Rabi, nào, sáng rồi", "Nư~..."
Rabi kém khoản dậy sớm. Nên phải bế lên rung lắc thế này mới dậy.
"A, ăn gian! Em cũng muốn được bế ạ!"
"Me cũng có tâm trạng muốn được bế."
Nyu, Canis và Kon leo lên vai tôi.
"Rabi, nà~o, mọi người dậy hết rồi kìa~"
"N~a... Anh ha~...i."
Rabi dụi mắt Shobosho, lại gật gà gật gù chèo thuyền.
"Vẫn chưa dậy à... Được rồii, mọi người, ra sân sau. Tập thể dục buổi sáng nàoo~"
" " " Ossha~! " " "
Canis và Kon xuống khỏi vai tôi, Patapata chạy ra khỏi phòng.
Matilda nắm tay chị em Oni cùng đi ra.
"Gu~", "Leia..."
Leia không có chút dấu hiệu nào là sẽ dậy.
Tôi bế cả Leia và Rabi ra khỏi phòng.
"Vậy nhé, Am. Còn lại nhờ em."
"N, OK."
Am thu hồi ga trải giường. Tạp dề nhân viên được yểm 【Tăng cường cơ bắp Build Up】 và 【Tốc độ hóa Haste】, nên dù nhỏ con Am vẫn thu hồi ga dễ dàng.
Khác với trước, giờ Am cũng là một nhân viên xuất sắc.
Giúp đỡ chúng tôi như thế này.
"Mặc tạp dề hợp lắm đấy."
Đuôi Am dựng đứng lên Pi~n!, rồi rũ xuống Funyari.
"Đ, đừng nói ngốc nghếch nữa đi nhanh lên đi. Đồ ngốc, đồ ngốc."
Patatatatata~ ♡ Tai mèo vẫy vẫy trông thật dễ thương.
Tôi đưa Rabi và Leia ra sân sau.
"Được rồii, mọi người! Giờ thể dục rồi!"
"Bắt chước động tác của bọn tớ cho chuẩn vào ạ!"
" " Oa~! " "
Matilda và Canis đứng trước cái đài (lôi ra thì được nhưng không có sóng nên thành đồ vô dụng).
"Chan chaka cha~n! Chan chan cha~n! Vung tay lên lũ chúng bay~!"
Sa! Bọn trẻ bắt chước Canis và Matilda.
Trước mặt nhóm Canis là chị em Oni và Kon. Tôi đặt Rabi đứng cạnh Kon.
"Au~..."
"Rabi, đừng ngủ. Ngủ là chết đấy~"
Kon dùng cái đuôi xù tự hào cù vào hông Rabi.
"Aha, ahaha, Kon-chan dừng lại đi~ ♡"
"Bảo dừng là lại muốn làm tiếp, lạ ghê. Này thì này thì", "Kyaha~ ♡"
Rabi có vẻ đã tỉnh ngủ nhờ màn cù lét của Kon.
"Nào, Leia dậy đi. Giờ thể dục rồi. Canis đang làm một mình kìa."
Thế là Leia "Cái gì cơ!", dậy luôn.
Dang cánh bay khỏi người tôi, đứng cạnh Canis.
"Leia chậm quá đấy ạ. Matilda đã nhảy cùng tớ thay cậu rồi đấy ạ."
"Leia làm mà, Matilda ra chỗ kia đi!"
"Ừ, được rồi~"
Matilda di chuyển sang cạnh Rabi.
"Rabi-chan chào buổi sáng ♡"
"Matilda-oneechan ♡ Chào buổi sáng ạ~ ♡"
Rabi vừa dậy chào Matilda và các bạn.
"Nàyyyy! Lũ chúng bay tay dừng lại rồi kìa! Cử động tay đi ạ!"
Canis Punpun nổi giận, bọn trẻ "Đúng ha!", "Trốn việc không tốt ha", "Akane-chan không dậy là bị mắng đó~... ô", "Fuaa... i".
Tập thể dục xong thì mặt trời lên.
Nắng chiếu vào chúng tôi. Mọi người đổ mồ hôi khỏe khoắn trên trán.
Cuối cùng bài thể dục kết thúc.
"Được rồii, vậy mọi người rửa tay rồi vào trong đi. Cơm sáng thôi~"
" " " Vâng ạ! " " "
Sân sau đã được cải tạo mới khi xây trường mới.
Khung thành bóng đá, dụng cụ vui chơi, và cả khu rửa tay nữa.
Jabajaba rửa tay, dùng xà phòng rửa sạch sẽ.
Tôi và Matilda lau tay cho những đứa đã rửa xong.
"Em xong đầu tiên~!"
"Me thứ 2~"
"Leia là số 1 cơ~!"
Da~! Nhóm khỏe khoắn chạy qua cửa sổ vào sảnh tầng 1, rồi chạy đến nhà ăn.
"M, mọi người đợi vớii~..."
Rabi luống cuống (ase ase) vội vàng rửa tay.
"Không sao đâu~... u, Rabi-cha~...n."
"Đúng đấy. Không cần hùa theo bọn kia đâu. Cứ từ từ thôi."
"Akane-chan, Ayane-chan..."
Rabi và chị em Oni tương đối trầm tính. Nhóm Ayane có vẻ đang đợi Rabi.
"Matilda. Em đi trước giúp nhóm Colette dọn bàn đi."
"Vâng ạ! Đã rõ ạ!"
Matilda gật đầu đầy năng lượng, Dadada chạy đi. Khỏe thật. Đó là tuổi trẻ sao.
"Rửa tay xong rồi ạ!"
Nipa, cười tươi, Rabi giơ hai tay về phía tôi.
"Ừ, không còn bọt. Hôm nay Rabi cũng rửa tay sạch nhất ha."
"Ehehe ♡ Được anh hai khen em vui lắm ạ!"
Lau đôi tay nhỏ bé của Rabi bằng khăn.
"Rabi-chan quả nhiên giỏi ha~... a."
"......"
"A~... Akane-chan rửa tay cũng giỏi lắm đấy~... ê."
"H, hả!? Mấy cái này làm gì có giỏi hay kém đâu cơ chứ!"
Có vẻ chị khen Rabi nên em gái dỗi.
Ayane lập tức vào "chữa cháy" (follow).
"Giỏi lắm, Ayane. Không hổ danh chị cả."
"Nhe~ ♡ Được khen rồi."
Tôi đưa nhóm Rabi đến nhà ăn.
Nhà ăn mới rộng rãi, bàn dài tăng lên 2 dãy.
Tôi cho Rabi và chị em Oni ngồi lên ghế cao.
Colette nấu xong. Đĩa được Matilda và Am bày biện.
Sau khi tất cả bọn trẻ có đồ ăn, nhân viên chúng tôi cũng ngồi xuống ghế.
"Nào, trực nhật Itadakimasu hôm nay là..."
"Me."
Nói rồi Kon giơ tay.
"Được rồi, nhờ em nhé."
"Cứ giao cho Me."
Kohon, Kon hắng giọng.
"Vậy thì... tay chạm tay vào nhau."
Tất cả chắp tay Pan! trước ngực.
"Giả kim thuật (Jintai rensei - Luyện thành cơ thể người)", "Bỏ ngay cái trò khó hiểu đó đi."
Tất cả người bản địa đều Hate? nghiêng đầu.
"Chỉ người dị giới mới hiểu thôi", "Muốn đọc Hagaren (Fullmetal Alchemist) quá", "Hôm nào anh lấy ra cho."
Kon là người chuyển sinh giống tôi, tức là kiếp trước là người Trái Đất.
Nên con bé này thi thoảng lại chèn mấy cái meme vào.
"Vậy thì~ lại nào. ...Itadakimasu."
" " " Itadakimasuu!! " " "
Tất cả đồng thanh hô to.
"Gagaga! Gatsu gatsu gatsu! Ngon quá!"
"Vị ngon (Umaaji). Buổi sáng cứ phải là đồ Nhật ha."
"Fuee... rớt mứt rồi ạ~..."
Nhân viên chúng tôi tạm thời ngồi lúc Itadakimasu, nhưng khi bọn trẻ bắt đầu ăn là lại đứng lên mỗi người một việc.
"Chị Ouka! Cho em thêm bát nữa!"
"Me nữa!"
"...Vâng ♡ Đợi chút nhé ♡"
Ouka nhận bát từ Canis, Tetetete đi vào bếp.
Tôi lau miệng cho Rabi, chuẩn bị mứt và bánh mì nướng mới.
Bọn trẻ cũng có sở thích món Âu món Nhật.
Món Nhật (Washoku) là Kon, Canis, chị em Oni.
Món Âu (Youshoku) là Leia, Rabi thích.
Lúc nào cũng chuẩn bị cả hai. Cơm và bánh mì nướng tôi đã 【Sao chép】 sẵn từ trước.
"Hết xúc xích rồi! Thêm nữa!", "Sausage please~"
"Rồi rồi đợi chút nhé."
Am thu đĩa. Colette đặt xúc xích đã nướng xong lên đĩa.
Trong bếp là Ouka và Colette.
Tại hiện trường là tôi, Am và Matilda, 3 người.
Phục vụ ăn thêm. Dọn dẹp khi làm bẩn hay rơi đồ.
Sáng ra cũng vất vả phết.
Bọn trẻ ăn khỏe lắm. Sáng ra đã nhét đầy bụng đến mức muốn nổ tung.
"Ăn xong rồi!", "Ra ngoài chơi thôi!", "Hôm nay chơi bóng ném (Dodgeball) đi~"
Phe Outdoor ăn xong trước.
"Anh hai cho em xuống ạ!"
"Trả Me về mặt đất đi."
Ngồi ghế chân cao nên chúng tôi không cho xuống thì bọn trẻ không xuống được.
Leia dang cánh Basa, bay vèo đi một mình Pyu~.
"Canis, Kon. Phải nói Gochisousama (Cảm ơn vì bữa ăn) đã, đợi chút."
" " Hê~i " "
Tôi thu hồi Leia đã bay đi, đặt ngồi lại vào ghế.
"Sao thế", "Ăn xong thì mọi người cùng Gochisousama anh đã bảo rồi mà?", "Che~"
Một lúc sau, tất cả ngồi vào ghế chắp tay Gochisousama.
"Được rồii! Vậy mọi người! Cùng chị chơi bóng ném nào!"
Giao phe Outdoor cho Matilda.
"Hôm nay nhất định đánh bại Matilda, Kon!", "Trò này có phương pháp tất thắng. Chỉ cần dùng nó là thắng đấy, Akiyama-san", "Ai đấy?"
Cùng Matilda, Canis, Kon, Leia rời nhà ăn.
Am và tôi thu đĩa trống. Colette và Ouka đi thu đồ giặt, rời nhà ăn.
"Hau... Akane-chan. Ayane-chan, xin lỗi ạ."
Rabi không phải ăn ít, nhưng khổ nỗi ăn chậm.
"Không sao đâu~... u. Tụi tớ đợi mà~... a."
"Đúng đấy. Cứ ăn từ từ đi."
"Vâng ạ!"
Chị em Oni đợi Rabi ăn xong.
Tôi và Am chia nhau rửa bát. Nói là rửa nhưng bát đĩa được yểm ma pháp 【Nhập liệu hành động Programming】 nên công việc cũng nhàn.
Dùng tay và bọt biển rửa sơ bề mặt đĩa.
Thế là theo mệnh lệnh hành động 【Nếu được rửa bằng nước rửa bát, thì tráng nước, rồi quay về tủ bát】, đĩa tự động di chuyển.
"Tiện thật đấy, cái này."
"Ừ. Nên là Am, em ăn trước đi. Ăn xong thay ca cho Matilda."
"N, OK."
Bữa sáng của nhân viên là sau khi xong việc hòm hòm, thư thả mới ăn.
Trong lúc tôi rửa bát, Am ăn đồ Âu ở bàn bên cạnh. Người bản địa có xu hướng thích đồ Âu hơn.
Đồ Nhật là thiểu số. Tôi, Kon với Tiền bối chẳng hạn.
Thế là "Fuaa... Chào buổi sáng, Jiro~", Pixy dậy đi tới.
"Chào buổi sáng, Tiền bối."
Tiền bối đã kết thúc hội nghị học thuật, trở về cô nhi viện. Nhìn trường mới xây xong ngạc nhiên lắm.
"Tiền bối ăn đồ Nhật ha."
"N. Xin lỗi nhé. Ăn xong ta sẽ trông bọn trẻ ngay."
Xới cơm và súp miso, lấy trứng ốp la và xúc xích từ tủ lạnh ra hâm nóng bằng lò vi sóng.
"Không, Tiền bối không phải nhân viên nên không cần đâu."
"Vậy sao? Mà dù thế thì ta cũng thích bọn trẻ. Ta sẽ tự ý chơi với chúng."
Ăn xong, Pixy và Am đi ra sân sau.
Thay vào đó Matilda quay lại.
"Jiro-san! Em cũng, muốn ăn đồ Nhật ạ!"
"Hả. Em thích bánh mì hơn mà?"
Cô ấy làm nhân viên được 1 tuần. Cuối cùng tôi cũng nắm được sở thích ăn uống.
"Không ạ! Em muốn ăn thứ Jiro-san đang ăn ạ!"
"A, ừ. Biết rồi..."
Tôi chuẩn bị cơm và súp miso cho cô ấy.
"Itadakimasu! Hagu hagu hagu hagu!"
Matilda ăn khỏe. Ăn vèo cái hết, tự xới cơm, lại Hagu hagu ăn tiếp.
"Sức ăn kinh khủng thật..." Akane thán phục.
"Akane-chan cũng phải ăn như thế~... ê. Mới lớn được chứ~... ư."
"Ồ, ồn ào quá bà chị!"
Khác với chị Ayane, Akane ăn ít.
"Kepu. Gochisousama ạ! Kepu."
Rabi cuối cùng cũng ăn xong.
"Gochisousama desu!"
Cùng lúc đó Matilda ăn xong, tôi nhờ cô ấy bế bọn trẻ xuống.
Nhờ thu đĩa trống xong, Matilda lại gần tôi.
"Jiro-san Jiro-san ♡"
Vui vẻ hớn hở, Matilda dính chặt lấy tôi.
"Sao thế?"
"Hehe ♡ Đứng rửa bát cạnh nhau thế này, giống vợ chồng son (Shinkon-san) quá anh ha!"
"Hả, a, ừ... Cũng đúng."
Tôi và Matilda đang hẹn hò. Nhưng chưa kết hôn.
"Jiii. Jiro-kun, Jiii."
Colette và Ouka đi thu đồ giặt đã quay lại ăn cơm.
"Jiro-kun này. Jiro-kun thân thiết với Matilda ha. Có vẻ thân thiết với Matilda quá ha."
Sususu... Colette từ nhà ăn, Nyu thò mặt vào bếp.
"Vâng ạ! Rất thân ạ! Jiro-san và em, rất là thân thiết đấy ạ!"
Tay ướt nhẹp, Matilda nắm lấy tay tôi nói.
"Matilda ♡ Giờ đang làm việc nhé ♡"
"Em biết mà!"
Niko niko niko~, Matilda và Colette cười với nhau. Nhưng mắt. Mắt không cười đâu ạ, cả hai người.
Đưa đồ Âu cho Colette, đồ Nhật cho Ouka, tôi rời khỏi đó.
Phần của nhóm Colette tự họ xử lý. Và thay chỗ tôi đi ra,
"Oosu anh trai ♡", "Anh trai ♡ Chào buổi sáng", "Chào buổi sáng chú ♡", "Chào chú Chii-ssu!", "......"
Các cô con gái Oni từ tầng 2 đi xuống.
Trừ con gái thứ 3 Miyuki, tất cả đều chào tôi.
Các cô ấy ăn sau khi bọn trẻ ăn xong.
Chứ ăn cùng thì bận như chiến trường mất.
"Anh trai anh trai ♡ Hôm qua cũng mãnh liệt ha ♡"
Niyari, chị cả Ichika cười nói.
"Anh trai bất ngờ là Dai sức (Tough) ghê ha~ ♡"
"...Sao biết thế."
" " Chà tại sao nhỉ~ " "
Cười đầy ẩn ý, các cô gái Oni đi vào nhà ăn.
Quả nhiên làm ngoài trời (dã chiến) là bị lộ ha.
---
Sáng nay đi dạo trong rừng.
Tất cả đội mũ, đeo bình nước trên vai.
Dẫn đoàn là tôi và Colette. Những người còn lại ở lại trường làm việc khác (dọn dẹp giặt giũ).
"Nghe rõ đây lũ chúng bay! Lạc trong rừng thì, làm thế nào ạ? Mời Kon!"
Trước cửa trường mới, trước khi xuất phát, Canis nhồi nhét những điều cần chú ý.
"Không di chuyển lung tung."
"Chính xác! Tiếp theo Rabi! Để không bị lạc thì làm thế nào ạ?"
"Eto eto, tuyệt đối không hành động một mình, ạ!"
"Chính xác!"
Canis như thủ lĩnh của mọi người, nên không cho phép bất kỳ ai đi lạc.
"Được rồii công tác xác nhận kết thúc ạ. Được rồii, lũ chúng bay, xuất phát thám hiểm thôii~!"
" " " Oa~! " " "
Tetetetete, bọn trẻ chạy đi.
Tôi nắm tay Rabi chậm chạp, Colette nắm tay chị em Oni, đi theo sau đám Outdoor.
"Dạo này ngày nào cũng nóng thật đấy~"
Colette lau mồ hôi trên trán nói.
Shawashawa, min min, trong rừng tiếng ve sầu các thứ ồn ào.
"Nhưng mà nhưng mà, lúc ngủ với lúc dậy, nhờ có điều hòa (Cooler) mà thoải mái lắm ạ!"
"Điều hòa~... a, thứ tốt ha~... a."
Đồ điện Nhật Bản, tôi có thể dùng kỹ năng 【Sao chép】 lôi ra được.
Đất nước này địa hình như cái chậu (bồn địa) bao quanh bởi núi và rừng, nên mùa hè nóng lắm.
"Thật đấy, nhờ Jiro-kun đến mà mùa hè năm nay dễ chịu hẳn. Cảm ơn nhé, Jiro-kun ♡"
"Đúng vậy ạ!", "Cảm ơn ha~... a", "...Cảm ơn."
Được Colette và bọn trẻ cảm ơn, tự nhiên thấy ngượng ngượng.
Thế rồi đám Outdoor đi trước dừng lại trước một cái cây.
"Sao thế?"
" " " Ve sầ uuuu! " " "
Nhìn theo, thấy con ve sầu đậu trên thân cây.
"Kon, vợt, mang vợt bắt côn trùng lại đây ạ!"
"Chết cha. Không mang. Sorry nu."
"Cần gì cái đó."
Leia dang cánh Basa, Byun! nhanh chóng tiếp cận cái cây, bắt lấy con ve.
" " " Oa~! " " "
Thú nhân dựng đứng tai, chị em Oni mắt lấp lánh.
"Fufun, sao nào. Tuyệt chưa?"
"Ghê thật!", "Leia, Panee (bá đạo)", "Leia-chan giỏi quá ạ!"
Yanya yanya, bọn trẻ khen Leia hết lời.
Nhưng ve kêu Shawashawa ồn quá nên "Ồn ào", Leia thả luôn (release).
"Ve ồn ào quá ạ", Canis bịt tai nói.
"Muốn có chức năng chống ồn (Noise cancelling) ghê."
"Kon-chan lại nói từ lạ rồi ạ."
"Kon-chan bác học ha~... a."
O~, bọn trẻ vỗ tay Pachipachi khen Kon.
"Seisei. Nào tiếp tục đi dạo thôi."
" " " Oa~! " " "
Rừng Soltip nơi chúng tôi ở hiện là đất tư nhân.
Có người quản lý rừng nên người ngoài không vào được.
Yên tâm cho thú nhân và tộc Oni đi dạo ngoài trời thế này.
Nhân tiện động vật nguy hiểm và quái vật trong rừng cũng bị tiêu diệt hết rồi. Việc quản lý tiêu diệt đó cũng do 【Bọn họ】 làm hết.
"Ni."
Nyu, Kon leo lên vai tôi.
"Sao thế?"
Rõ ràng vừa nãy đi trước, nhoáng cái Kon đã ở trên vai tôi. Vẫn nhanh nhẹn như mọi khi.
"Gần đây trong rừng, Gangan gongon, ồn ào ha."
Đúng như Kon chỉ ra, có tiếng công trường từ xa vọng lại.
"À, đang nhờ làm đấy."
"Làm? Kiến tạo (Keisei)? Build?"
"Ừ thì, đại loại thế."
Thật sự con bé này bao nhiêu tuổi thế.
"Build cái gì thế?"
"Ừm thì, cứ mong chờ đi. Bảo là xong trước khi hết hè, chắc sắp vào được rồi."
"Hô, thế thì mong chờ."
Surusuru, Kon trèo xuống, đi cùng nhóm Canis Chokochoko.
"Jiro-kun Jiro-kun."
Chonchon, Colette chọc vai tôi.
Rabi và chị em Oni đã chạy theo nhóm Canis.
"Chỗ Kuu-chan ấy, hôm qua gửi đồ bơi đến rồi đấy."
"Ồ. Quả là Kuu. Làm việc nhanh thật."
Đang làm cái gì à, là bể bơi (Pool).
Dạo này nóng quá mà. Muốn cho bọn trẻ tắm nước.
Nhưng trong rừng này có sông thật đấy nhưng xa tít mù tắp, dòng chảy lại xiết.
Nên muốn tắm cũng không được.
Thế là, tôi nhờ 【Bọn họ】 thi công, làm bể bơi.
"Nhắc mới nhớ Colette cũng đặt đồ bơi ha."
"Ừm! Sao, có mong chờ không?"
"Thì, mong chờ chứ."
Niko cười, Colette ôm lấy tay tôi.
"Để 'đốn tim' (nãosatsu) Jiro-kun, em đã chọn bộ táo bạo lắm đấy!"
"Không... bọn trẻ cũng vào mà, bình thường thôi."
"Biết rồi mà. Joke (đùa) chút thôi Joke ♡ Hay là Jiro-kun thích đồ bơi Etchi hơn?"
"Thì... cũng."
"Fufu ♡ Thành thật là tốt."
Nadenade, Colette xoa đầu tôi.
"Lúc chỉ có hai người nhé ♡"
"Ừ."
"Anh ha~i! Chị ơ~i! Có ve sầ~u!"
Canis gọi chúng tôi, nên tôi cùng Colette đi về phía đó.
---
Ăn trưa xong thì vẽ tranh trong nhà.
Tại sảnh tầng 1, với vẻ mặt nghiêm túc, bọn trẻ vẽ tranh bằng bút sáp màu lên giấy vẽ.
Chủ đề là thứ mình thích. Giám khảo là tôi.
"Vâng vâng vâng! Em vẽ xong đầu tiên ạ!"
Canis giơ tay.
Tetetete chạy đến, đưa tranh cho tôi xem.
Ở đó vẽ Canis, Kon. Rabi, Leia. Và chị em Oni mọi người nắm tay nhau cười.
"Vậy à. Bạn bè ha. Tranh đẹp đấy."
Tôi xoa đầu Canis. Tai chó của Canis Pechon patapata cử động kịch liệt.
"Tiếp, Me."
Kon mang tranh đến. Vẽ tôi và Colette.
"Ni và Mommy. Thích cả hai."
"Cảm ơn nhé, Kon."
"Gọi là Họa bá (Gahaku) cũng được đấy."
Xoa đầu Kon xong, lần này Rabi đến.
"Rabi thì... thích cái này ạ!"
Nói rồi, ở đó vẽ nhóm Canis bọn trẻ, và nhân viên chúng tôi. Các cô con gái tộc Oni, tức là tất cả mọi người trong cô nhi viện, vẽ rất đẹp.
"Cái này... giỏi ghê."
Ngạc nhiên thật. Như ảnh chụp vậy, tranh Rabi vẽ rất khéo.
"Ghê quá Rabi!", "Me được vẽ Sexy quá", "Khéo tay ha~... a", "Ghê, Rabi-chan Genuinely (thực sự) ghê Genuinely mạnh nhất."
O~! Tất cả bọn trẻ khen tranh Rabi vẽ.
"Em thông minh lại còn vẽ đẹp nữa. Thật sự, Rabi tương lai đáng mong chờ lắm."
"Ehehe ♡ Được khen rồi ạ!"
Sau đó tôi xem tranh của những đứa khác.
Đều là tranh bạn bè hoặc chúng tôi.
"Nội dung trùng nhau rồi ạ."
"Vi phạm bản quyền bắt giữ?"
"Là mọi người đều yêu quý mọi người đấy ạ!"
Chuẩn, bọn trẻ gật đầu.
Giờ vẽ tranh kết thúc là đến giờ ăn nhẹ chiều.
Dạo này toàn kem, nên hôm nay là dưa hấu.
"Ngọt quá!", "Ngon quá!", "Ngon lắm ạ!"
Bọn trẻ tập trung ở nhà ăn, Gatsu gatsu gatsu ăn dưa hấu cắt hình bán nguyệt.
"Mọi người ơi, hạt thì nhằn (Pe) ra nhé. Không là đau bụng đấy."
"Tiến sĩ Kon! Đã rõ ạ!"
"Tiến sĩ thì ngại quá. Nhưng cũng không tệ."
Ăn nhẹ xong là đến giờ ngủ trưa.
Cho bọn trẻ ngủ xong, tôi xuống ngay xưởng dưới hầm, 【Sao chép】 thực phẩm.
Cho đồ đã làm vào giỏ, mang lên bếp.
"Jiro. Giúp một tay này."
"Am. Xin lỗi nhé."
Cùng Am cho thực phẩm đã làm vào tủ lạnh.
"Nhắc mới nhớ Am cũng nhờ Kuu đặt đồ bơi ha."
"Ư, ừm..."
Am lảng ánh mắt cúi xuống.
"Sao thế?"
"...Thì. Jiro ấy mà. Đằng nào thì dáng vẻ mặc đồ bơi của tui, cũng đâu có muốn xem đâu."
"Không, đâu có. Muốn xem bình thường mà."
"Nhưng mà... khác với Colette hay Matilda, tui, ngực không có..."
Đặt tay lên đầu Am đang cúi gằm vẻ thiếu tự tin.
"Không có chuyện đó đâu. Em cũng quá đủ rồi mà."
"Th, thế à."
Pi~n, đuôi mèo của Am dựng lên.
"Ừ. Nên là anh mong chờ lắm. Đồ bơi thế nào."
"Đ, đừng có kỳ vọng quá nhé. Thật đấy, so với Colette thì, thật đấy, thật đấy..."
Monyo monyo lầm bầm, cho hết thực phẩm vào.
Tôi cùng Am đi ra chỗ phơi đồ.
Cách sân sau một chút có giàn phơi, treo đầy quần áo.
Toàn bộ nhân viên thu hồi đồ giặt.
Tận 21 người mà. Đây là việc nặng nhất.
Cho vào giỏ giặt mang về trường.
Đặt giỏ trước sofa ở sảnh.
Thế là 【Chương trình mệnh lệnh hành động】 yểm lên đồ giặt kích hoạt.
Đồ giặt trong giỏ, khi giỏ được đặt trước sofa, sẽ tự động gấp lại.
Phơi và thu hồi phải làm thủ công (chương trình cũng không tuyệt đối, lỡ may chưa khô, chưa thu hồi thì gay).
Nhưng công việc sau khi thu hồi thế này, tôi đã điều chỉnh để tự động hóa.
"Thật đấy, nhờ Jiro-kun mà công việc nhàn tênh~ ♡ Quả là chồng em ♡"
Colette vui vẻ ôm lấy tay tôi.
"Đúng thật đấy ạ! Jiro-san đúng là! Bạn trai tự hào của em ạ!"
Bên kia Matilda ngồi xuống, nắm lấy tay ép vào ngực.
Bị tranh giành đến chiều tối.
Đồng hồ quả lắc ở sảnh chỉ 16 giờ, chúng tôi lại bắt đầu hành động.
Colette và Ouka lo cơm nước. Hôm nay hình như là cà ri. Đã thấy trước vẻ mặt vui mừng của bọn trẻ rồi.
Matilda và tôi mang quần áo đã gấp về từng phòng.
Thế là bọn trẻ dậy, đi xuống sảnh.
Từ chiều tối đến bữa cơm, lệnh cấm chơi điện tử được gỡ bỏ (trừ ngày mưa).
"Gununu, quả nhiên đua xe là định mệnh không thắng được Canis..."
"Kon cứ nghĩ nhiều cái thừa thãi quá đấy ạ."
Cất xong quần áo vào tủ, quay lại sảnh.
Trong lúc đó Tiền bối trông bọn trẻ giúp, nên thay ca.
"Ni."
Tetete~ Kon chạy lại chỗ tôi.
"Sao thế?"
"Dùng Marika (Mario Kart) đập tan nát Canis đi."
Chắc cay cú vì thua, Kon nhờ tôi trợ giúp.
"Kon. Anh thắng thì có ý nghĩa gì. Phải cố gắng để tự thắng chứ."
"...Ừ, cố gắng man."
Tette, Kon ngồi cạnh Canis.
"Không thua đâu!", "Tui cũng không thua đâu~... ô."
Chơi điện tử là Canis, Kon, Leia, Ayane.
Còn Rabi và Akane thì,
"Sói ta, đã ăn thịt cô bé quàng khăn đỏ ạ."
"N, này này có ổn không đấy. Ổn đúng không, Rabi-chan."
Rabi đang đọc sách cho Akane nghe.
"Rabi. Đọc hoàn hảo rồi còn gì."
"Anh hai ♡ Ehehe, nhờ anh hai đọc sách cho em trước khi ngủ đấy ạ ♡"
Sảnh tầng 1 không chỉ có truyện tranh mà còn xếp đầy tuyển tập truyện cổ tích và sách tranh cho trẻ em.
Rabi thông minh sau khi học chữ, đã tự đọc sách cho các bạn khác nghe như thế này.
"Uoooo Canis, ăn mai rùa đỏ này."
"Ngây thơ ạ! Banana Guard!"
"Nuwa~, mai rùa..."
Cứ thế đến giờ ăn tối.
Bữa tối cũng giống bữa sáng, bọn trẻ ăn trước, người lớn xong việc mới ăn.
Ăn xong tôi đưa bọn trẻ đi tắm. Cùng Am và Matilda hợp sức tắm cho bọn trẻ.
Trong lúc đó Colette và Ouka ăn cơm, nấu cơm cho các con gái Oni xong thì rửa bát đĩa trống.
Tắm rửa cho bọn trẻ xong thì ngâm bồn tử tế.
Hôm nay trời đẹp nên tắm ở Suối Rồng.
"Kon, hôm nay đấu cái gì ạ?"
"Hôm nay đấu xem ai úp mặt xuống nước nóng lâu hơn."
Canis và Kon, Bukubukubuku, úp mặt xuống.
Trước khi nguy hiểm tôi Zaba! lôi chúng lên.
"Ni, phá đám cuộc đấu. Không được."
"Đây là cuộc đấu của đàn ông! Đừng có cản trở ạ!"
"Đã bảo nguy hiểm là không được rồi mà."
Nhân tiện lần trước là đấu xem ai ngâm bồn lâu hơn.
"Đấu cái gì ôn hòa hơn chút đi."
"Hừ, cuộc đấu thì làm gì có ôn hòa hay cứt gì ạ."
"Chính xác. Cuộc đấu lúc nào cũng là nghiêm túc (Chân kiếm - Shinken)."
Nhỉ~, Canis và Kon nhìn nhau.
"Tóc Ayane-chan đỏ đẹp ghen tị quá ạ...!"
"Tai thỏ của Rabi-chan cũng dễ thương mà~... a."
"Đúng ha. Bọn này cũng muốn có tai dễ thương thế..."
Phe Indoor hòa nhã ngâm bồn.
"Gu~..."
"Leia... Ăn no căng bụng rồi thì đừng có ngủ ở chỗ này chứ..."
Leia vẫn my pace như mọi khi.
Tắm xong, cho bọn trẻ uống sữa để hạ nhiệt độ cơ thể.
Trước khi ngủ một lúc, đại hội game được tổ chức ở sảnh.
Trận chung kết là Kon đấu với Rabi.
Đấu Othello (giờ gọi là Reversi hả?).
Trận đấu ngang tài ngang sức không ai nhường ai.
Kon và Rabi đều nhanh trí, nên hai đứa này đấu với nhau, dù là trẻ con nhưng trận đấu rất hay.
Kết quả trận đấu là...
"Gununu, I'm loser. Thua rồi."
"Thắng rồi ạ!"
Hôm nay là Rabi thắng.
"Phỏng vấn người chiến thắng. Rabi-san, cảm xúc của bạn lúc này?"
Kon dùng đuôi làm micro hỏi Rabi.
"Eto eto, cảm ơn mọi người ạ!"
Oa~! Tất cả vỗ tay.
"Được rồi, phân thắng bại rồi ha. Ngủ thôi nào~"
" " " Vâ~... ng. " " "
Bọn trẻ trả lời ngái ngủ.
Cõng Leia và Akane đã ngủ say (bakusui) lên tầng 2.
Cho các cô bé đánh răng, rồi vào Phòng trẻ em khối phía Đông tầng 2.
"Vậy nhé, chúc ngủ ngon."
" " " Gu~... " " "
Chưa kịp tắt điện, khoảnh khắc chui vào chăn, bọn trẻ đã ngủ ngay lập tức.
Tôi tắt điện rời khỏi đó.
Nhân tiện ở đây có lắp đèn huỳnh quang.
Cũng do tôi từng dùng ở Trái Đất nên sao chép được bóng đèn, kết hợp sao chép tổng hợp với Lôi ma pháp là đèn sáng.
Sau đó dùng 【Nhập liệu hành động Programming】 điều chỉnh Bật Tắt, thế là đèn huỳnh quang được lắp đặt trong phòng.
Lắp đặt điện, làm công tắc, đều là hợp tác với họ làm ra.
Sau khi cho bọn trẻ ngủ, tôi tổ chức họp nhân viên tại sảnh tầng 1.
Báo cáo chuyện hôm nay, thông báo cho ngày mai, thảo luận các vấn đề gần đây, rồi giải tán.
21 giờ tắt đèn, mọi người vào chăn.
Và, ừm thì nhiều chuyện xảy ra nên ngủ lúc gần 0 giờ.
Hết.
Một ngày ở cô nhi viện, đại khái là như thế.
---
**Lời tác giả:**
Cảm ơn mọi người đã vất vả rồi! Hôm nay bắt đầu chương 8.
Vào hè rồi nên sẽ làm những việc đậm chất mùa hè. Vào bể bơi ồn ào náo nhiệt, hay đi biển chẳng hạn.
Lần tới là màn bể bơi. Và những người quản lý đã được nhắc đến lác đác từ trước cũng sẽ xuất hiện.
Vậy nhé!
Hẹn gặp lại!
---
**44. Người tốt, xuống bể bơi cùng lũ trẻ**
Cảm ơn mọi người đã luôn ủng hộ!
---
Sáng hôm sau ngày đi dạo trong rừng cùng lũ trẻ.
Khi mùa hè bước vào giai đoạn giữa, cô nhi viện có khách đến thăm.
"Chị gái to quá ạ!"
"Ổn không? Không che gáy cẩn thận là..."
"Hawawa, to quá ạ!"
"Akane-chan, có vẻ không sao đâu~... u. Chị gái có vẻ hiền lành mà~... a."
"V, vậy sao... Ừ, đúng ha..."
Bọn trẻ đang ồn ào waawai ở sảnh tầng 1.
Ở đó... có một thiếu nữ to lớn đến mức phải ngước nhìn đang đứng.
"Chào anh. Jiro-san. Lâu rồi không gặp ạ."
"Hừ! Gọi thì ra nhanh lên chứ! Dám để Elite Super Sơn Tiểu Nhân (Dwarf) này phải đợi à!"
Ở đó là thiếu nữ tộc Khổng lồ (Titan/Giant), Ymir.
Và thiếu nữ Sơn Tiểu Nhân (Dwarf), Wado.
Cả hai đều là nhân viên của Ngân Phượng Chùy, tổ chức con của Ngân Phượng Thương hội do Kuu đứng đầu.
Hình như Wado là Thủ lĩnh (Boss), còn Ymir là Phó thủ lĩnh.
"Chị gái to quá ạ! Làm thế nào để to được thế ạ?"
Canis mắt lấp lánh bám vào chân Ymir.
Chiều cao của Ymir khoảng 3m. Gấp đôi người bình thường.
Từ góc nhìn của Canis chắc còn thấy to hơn nữa.
"Hưm~, xem nào. Chắc là không kén ăn cái gì cũng ăn nhỉ. Với lại sữa bò, cái này quan trọng."
" " " Oa~! " " "
Bọn trẻ thốt lên vẻ thán phục.
"Từ giờ em sẽ không để thừa sữa nữa ạ!"
"Me cũng muốn to lên để trục xuất (kuchiku) người khổng lồ nên là..." (Attack on Titan reference)
"Rabi rất thích sữa bò ạ!"
Kya kya, thú nhân vây quanh Ymir.
"Fuhehe, em thích trẻ con lắm. Nhỏ nhắn dễ thương ghê. Boss. Bọn mình cũng mau có con đi thôi."
"Hừ! Đồ ngu này, đàn bà với nhau làm con kiểu gì hả!"
Cặp Khổng lồ và Dwarf này thực ra là vợ chồng. Dù cả hai đều là nữ.
"Thế Wado, Ymir. Rốt cuộc có việc gì?"
"A~, đồ anh nhờ xong rồi đấy ạ."
"Ra là vậy. May quá, làm xong trước khi hết hè."
"Hừ! Đáng lẽ tốn nhiều thời gian hơn, nhưng nhờ ma đạo cụ nhà ngươi cho mượn mà công trình xong sớm hơn dự kiến. Biết ơn đi!"
Khoanh tay, Wado ngước nhìn tôi nói.
"A~, Chồng em bảo là biết ơn Jiro-san lắm đấy ạ."
Ymir phiên dịch lời Wado.
"Cho nhà ngươi xem. Đồ do Elite Dwarf này làm ra."
"A~, bảo là đi theo để xem đồ đã hoàn thành đấy ạ."
Thế là, tôi quyết định đi theo nhóm Wado.
Thứ tôi đặt hàng Wado nằm ở địa điểm cách cô nhi viện một chút.
Xuyên qua rừng, ở đó có một cái bể nước lớn.
"O~, cảm giác tốt đấy."
Xung quanh đã được san lấp, cây cối đã chặt xong.
Mặt đất gỗ được yểm 【Cố định hóa Protection】, chống ăn mòn và chống thấm nước.
Bể nước cũng được gia công tương tự, thế này thì yên tâm xả nước vào rồi.
"Thank you. Cảm giác rất tốt đấy, cái bể bơi này."
Thứ tôi nhờ Ngân Phượng Chùy làm là bể bơi.
Dạo này nóng quá mà. Dùng tiền Ngân Phượng Thương hội chuyển khoản cho, tôi làm bể bơi.
Bể bơi hiện tại có 2 loại.
Đầu tiên là bể bơi kích thước bình thường khoảng 10m. Hình tròn, điều chỉnh kích thước để trẻ con đứng không bị đuối nước, bể bơi trẻ em.
Người lớn vào thì chẳng bõ bèn gì, nhưng trẻ con vào thì vừa đẹp.
Cái tiếp theo được làm bao quanh bể bơi trẻ em, bể bơi hình bầu dục (oval) chạy một vòng.
Giống cái bánh Donut, ở giữa rỗng, nhìn từ trên xuống trông như đường chạy điền kinh (track).
"Jiro-san, bể nông ở giữa thì hiểu rồi, nhưng bể bao quanh này là gì thế ạ?"
"Cái này thì coi như thử nghiệm đi."
So với bể trẻ em, bể bao quanh này có độ sâu kha khá.
Tạm thời đã thảo luận với Tiền bối và Wado xem có khả thi không rồi mới làm, nên chắc là ổn thôi... tôi nghĩ thế.
"Cơ mà nhà ngươi cũng hay có mấy ý tưởng thú vị thật đấy."
Wado khoanh tay ngước nhìn tôi.
"Nghĩ ra được thứ này, quả không hổ danh Chủ tịch Ngân Phượng của ta."
"Không, chả liên quan. Tôi chỉ bắt chước công nghệ của thế giới cũ thôi. Người nghĩ ra đầu tiên mới là người giỏi nhất."
Tạm thời chuẩn bị đã xong.
Giờ chỉ cần xả nước vào cho bọn trẻ chơi thôi.
---
2 tiếng sau khi đi xem bể bơi đã hoàn thành.
Ăn sáng, khởi động kỹ càng xong, chúng tôi đến bể bơi.
Nhìn thấy bể bơi, bọn trẻ thốt lên một câu.
" " " Biển kìaaaa!! " " "
Không phải... nhưng mà cũng đúng ha.
Làm gì biết bể bơi.
"Ou có bể bơi (Pool) kìa."
Chỉ có Kon, người dị giới (người Trái Đất), là biết bể bơi.
"! Tiến sĩ Kon, Pool là gì thế ạ?"
Canis hỏi Kon. Những đứa khác cũng tập trung quanh cô bé cáo.
Kon làm râu bằng đuôi,
"Khác với biển, là biển nhân tạo được tạo ra bằng cách xả nước vào."
" " " Oa~...? " " "
Bọn trẻ có vẻ chưa hiểu lắm.
"Có bồn tắm đúng không. Kiểu như cái đó nhưng xả nước vào ấy."
" " " Ra là vậyyy! " " "
Có vẻ bọn trẻ đã hiểu.
Có phòng thay đồ dựng gần đó, cho bọn trẻ thay đồ xong, chúng tôi ra thành bể.
Nhân tiện đồ bơi mua từ Ngân Phượng Thương hội.
Thế giới này cũng có khái niệm đồ bơi và bơi lội.
Mặc đồ bơi thi đấu trẻ em (school swimsuit?), bọn trẻ đi ra.
Chỉ là thú nhân (Canis, Kon, Leia) thì thiết kế để thò đuôi ra.
Mũ bơi cũng làm loại thò tai ra cho thú nhân.
"Mọi người, đây là Pool."
Kon chỉ vào bể bơi trẻ em nói.
"Trước khi vào phải khởi động kỹ càng."
Đeo kính râm, đeo phao bơi, Kon xung phong làm người giải thích bể bơi.
"Vâng vâng vâ~ng! Tiến sĩ Kon!"
"Gì thế Canis-kun."
Kon lại làm râu bằng đuôi hỏi Canis.
"Cái thứ như bánh Donut mày đang cầm là gì thế ạ?"
"Cái này là, phao bơi (Ukiwa). Hiệu quả thì nhìn là biết."
"Là thế đấy. Nhưng trước đó phải thể dục khởi động đã. Canis."
"Cứ giao cho em!"
Khởi động dưới sự chủ trì của Canis.
Một lúc sau, khởi động xong,
"Nào đi thôi. Theo ta, các bạn."
Kon vẫn đeo phao, Pyon, nhảy vào bể bơi trẻ em.
Thế là...
"K, Kon!? Mày... Mày...! Cơ thể đang nổi kìa!"
" " " Oa~! " " "
Mọi người kinh ngạc trước hành động của Kon.
"Fufufunofu."
"L, loại ma pháp nào thế ạ?"
"Không phải. Đây là phao bơi. Nổi (Uku) nên gọi là Phao (Ukiwa)."
Nhóm Canis đồng loạt xuống bể.
Và vây quanh Kon.
"Kon-chan tuyệt quá tuyệt quá! Đang nổi trên mặt nước kìa ạ!"
"Fufufufu, kỳ lạ ha?"
"Kỳ lạ lắm luôn ạ! Thích ghê~"
Rabi hướng ánh mắt lấp lánh về phía Kon.
"Biết ngay mà nên chuẩn bị nhiều lắm."
Tôi để đống phao bơi trẻ em chất đống ở đó.
Bọn trẻ đồng loạt lấy phao, nhảy xuống bể.
"Cơ thể nổi nè!", "Puka puka!", "Akane-chan, không sợ đâu~... u. Nào lại đây~... ê", "Ư, ừm..."
6 cái phao nổi trên bể bơi trẻ em.
Tất cả đều vui vẻ, thích thú với cảm giác cơ thể nổi lên.
"Cơ thể mát lạnh sướng ghê ạ..."
Nổi trên phao, Canis mắt lim dim (toron).
"Mọi người, sẽ dạy cho bí kíp phao bơi (Ukiwa no Ougi)."
Sa~... bọn trẻ tập trung quanh Kon.
"Bí kíp!? Cái gì thế dạy tao với!"
"Seisei. Đầu tiên cởi phao ra."
" " " Fun fun " " "
"Cho mông vào cái lỗ này Supon. Như ngồi lên sofa ấy."
Pyon, Kon quay lưng nhảy (Dive) vào lỗ phao.
"Thế là... có thể Puka puka như ngồi sofa."
" " " Oa~! " " "
Ngay lập tức bọn trẻ bắt chước Kon, ngồi lên phao.
"Ghê thật! Hoàn toàn nổi trên mặt nước luôn ạ!"
"Như trên thuyền ấy sướng ghê ạ!"
Puka puka nổi, bọn trẻ ồn ào vui vẻ.
Đúng lúc đó.
"Jiro. Đang chơi ha."
Người vừa nói vừa đi đến là Đại Hiền Triết Pixy, hay Tiền bối.
Thoạt nhìn như thiếu nữ trẻ con, nhưng cô ấy là Đại Hiền Triết sống hàng trăm năm.
Tộc Yêu Tiểu Nhân (Halfling), trường thọ, và đặc biệt là tất cả đều có ngoại hình như trẻ con.
Tiền bối đeo kính, mặc đồ bơi hai mảnh (separate).
Màu đỏ sẫm (magenta).
"Tiền bối. Mọi người đâu?"
"Đang tranh cãi trong phòng thay đồ xem ai cho Jiro xem đồ bơi trước đấy."
A, hình dung ra rồi...
"Cơ mà... fumu, bể bơi à. Đưa bể bơi vào dị giới cơ đấy."
Chapu... Tiền bối nhúng chân vào bể trẻ em.
"Nhiệt độ nước hơi cao quá không?"
"Không, trẻ con mà. Nước lạnh quá thì không tốt."
Xả nước trước khi bọn trẻ vào 2 tiếng. Được mặt trời chiếu, nước ấm lên tầm hơi âm ấm (nurui) là vừa.
"Không ngờ Quang ma pháp 【Khử trùng diệt khuẩn Autoclave】 lại thay thế được khử trùng Clo đấy."
Khi làm bể bơi, đau đầu nhất là khử trùng Clo.
Dị giới không có khái niệm bể bơi. Đương nhiên không có thuốc Clo.
Lúc đang bí thì Tiền bối đề xuất 【Khử trùng diệt khuẩn】.
Đây là Quang ma pháp dùng để giải độc khi dính bẫy độc trong Dungeon.
Khác với 【Giải độc Antidote】. Cái kia là loại bỏ độc khỏi người bị trúng độc.
Cái này là ma pháp khử trùng chất độc đang tồn tại.
Kết hợp với 【Kháng trở Resist】, tạo ống cấp nước, vặn là nước đã khử trùng chảy ra, tôi sao chép tổng hợp ra nó.
Nhờ đó đạt hiệu quả tương tự khử trùng Clo, nên có thể yên tâm cho trẻ con xuống bể.
"Mà Jiro. Ta thắc mắc nãy giờ, thiếu nữ tộc Khổng lồ đang ngâm mình trong bể trẻ em kia là ai thế?"
Đang ngồi bó gối (sankaku suwari) trong bể trẻ em là Ymir tộc Khổng lồ.
"Ymir~, đang làm cầu trượt đừng có động đậy nhé ạ!"
"U~su. OK thôi~"
Ymir dựng đầu gối lên trong bể, làm thành cầu trượt, bọn trẻ trượt Pyu~ xuống.
"Kyaha~ ♡ Vui vãi ạ!"
"Me cũng chơi", "Rabi nữa!", "Leia nữa!"
Waawaa, bọn trẻ tập trung quanh Ymir.
"Cậu cũng giống tụi tớ ha~... a?"
"Hừ! Lũ nhóc. Ông đây (Ore-sama) là Elite Dwarf. Khác với lũ các ngươi, là người lớn đấy!"
"Ara~... à. Ra là vậy~... a. Xin lỗi ha, tại chiều cao gần nhau mà~... a."
"Hừ! Mà ngoan ngoãn xin lỗi là được. Ta tha cho đấy."
Wado không hiểu sao cũng lẫn vào đám trẻ con, hào hứng với cầu trượt Ymir.
"Họ là Ngân Phượng Chùy. Nhân viên chỗ Kuu đấy."
"Fumu... sao lại ở đây?"
Nhìn Thủ lĩnh và Phó thủ lĩnh Ngân Phượng Chùy chơi với bọn trẻ, tôi trả lời.
"Giao cho họ quản lý rừng Soltip này."
Chuyện đó cũng khá lâu rồi.
Tầm sau khi trường mới hoàn thành.
Từ Ngân Phượng Thương hội, thành viên Ngân Phượng Chùy được phái đến làm quản lý.
Vốn dĩ việc tuyển chọn quản lý do Kuu làm, thì nhóm Wado xung phong.
Và thành viên Ngân Phượng Chùy (không phải tất cả) chuyển đến rừng Soltip này.
Vừa quản lý rừng, vừa làm thợ mộc.
"Tại sao họ lại đến đây?"
"Nghe bảo hứng thú với ma đạo cụ tôi làm. Với lại ở cạnh tôi thì có thể làm ra những thứ chưa từng làm, mở rộng khả năng."
Đổi lại việc ưu tiên nhận việc của chúng tôi, Wado đề nghị hợp tác với tôi.
Tóm lại nhóm thợ Wado trở thành thợ mộc riêng của cô nhi viện chúng tôi.
Đổi lại tôi cho mượn công nghệ dụng cụ (Ma đạo cụ. Bút ma thuật).
Nhóm Wado nâng cao tay nghề, chúng tôi được xây dựng nhà cửa cơ sở vật chất.
Quan hệ đôi bên cùng có lợi.
"Ra là vậy... hóa ra là thế."
"Ừ. Dù sao thì tôi cũng không thể một mình làm mấy thứ quy mô lớn thế này. Có họ giúp đỡ thật sự rất tốt."
May mắn là rừng Soltip rộng.
Đất thừa mứa. Chắc sau này còn nhờ làm nhiều cơ sở vật chất nữa.
Nhân tiện chi phí xây dựng vẫn trả đàng hoàng. Không thể nhờ làm không công được.
---
Chơi ở bể trẻ em được vài phút.
Kon nhìn chằm chằm vào cái bể hình Donut đặt bên ngoài bể trẻ em.
"Hey, Ni."
Ôm phao bơi, Kon Chokochoko đi lại hỏi tôi.
"Cái này, chẳng lẽ là cái đó? Kiểu bể bơi có dòng chảy (Nagareru Pool) ấy?"
"Ồ, quả là Kon. Nhận ra rồi ha."
Mấy đứa khác cũng "Sao thế sao thế" tập trung quanh Kon.
"A, anh hai bể bơi này là gì thế ạ?"
Rabi nhìn bể Donut hỏi tôi.
"Mà giải thích thì nhìn thực tế nhanh hơn. Kon."
"Cứ để đó cho Me. Shuwatch."
Kon xỏ người vào phao, Pyon nhảy luôn xuống bể.
Thế là...
Sui~... Kon di chuyển.
Kon trôi theo dòng chảy.
"!!"
Đuôi bọn trẻ dựng đứng Pi~n.
"Ghê thật! Kon! Đang trôi kìa ạ!"
Canis không sợ hãi, set phao bơi, nhảy ùm xuống bể.
Sui~... Canis trôi đi.
"Mấy đứa ơi ghê lắm! Không làm gì mà cơ thể cứ trôi đi ấy ạ!"
Bọn trẻ nối đuôi Canis.
"Akane-chan. Không sao đâu mà~... ê. Có tui ở đây rồi~... ê."
"Ư, ừm. Ei."
Akane cùng phao nhảy xuống. Ayane cũng nhảy xuống cùng, hai người nắm tay nhau Sui trôi đi.
Rabi và Leia cũng theo sau.
Lúc đó Kon đã trôi một vòng quay lại.
"Cảm giác thế nào?"
"Tình trạng, tốt."
Gu, Kon giơ ngón cái.
"Thế à."
"Đi thêm vòng nữa."
Sui~ Kon đột nhập vòng 2.
"Kon, đứng lại đó ạ!"
"Iya~n (Không chịu đâu), bắt em đi~"
Canis đập chân (bata ashi) định đuổi theo Kon, nhưng Kon cũng đập chân chạy trốn.
"Tuyệt quá ạ! Anh hai! Vui quá đi mất ạ!"
Rabi vừa phó mặc cho dòng chảy vừa nói.
"Không cần đập chân~... ô, cơ thể cũng tự nhiên di chuyển~... ư. Kỳ lạ ha~... a."
Ayane cho mông vào phao, Sui~ trôi đi. Akane cũng bắt chước. Chỉ là tuyệt đối không buông tay phải của chị ra.
Kon kết thúc vòng 2, Pyon đứng lên thành bể.
"Ni, vui quá thể (tanoshisuguru). Bể bơi dòng chảy này, Tối cao (Sainokou)."
Giơ hai tay, Kon biểu hiện niềm vui.
"Thế à. Nào, trôi tiếp đi. Dùng cái này này."
Nói rồi tôi nhúng chân vào bể trẻ em.
Và... bắt đầu 【Sao chép】.
Thứ tôi tạo ra là súng nước và bóng bãi biển, đồ chơi.
"O~ ghê. Buôn vũ khí. Hekmatyar da (Jormungand reference)."
Kon cầm súng nước, nhảy vào bể dòng chảy.
"Canis, ăn đạn."
Pyu~, Kon dùng súng nước tấn công Canis.
"! Gì thế Kon! Cái đó là gì!"
"Hãy nhập vũ khí từ Ni đi."
"Anh ha~iii!"
Tôi lại gần Canis, đưa súng nước cho cô bé.
"Ayane~. Này."
Tôi ném bóng bãi biển cho Ayane.
"O~, bóng kìa ha~... a. Rabi-chan, Akane-chan, Tonton (chuyền bóng) chơi đi~... ô."
Waawaa, nhóm Ayane chuyền bóng cho nhau.
Tôi ngồi bên thành bể, ngắm nhìn bọn trẻ vui đùa.
"Ra là vậy..."
Tiền bối nhúng chân vào bể trẻ em, lẩm bẩm vẻ thán phục.
"Ra thế... Rồng vào bể bơi này, mang lại hiệu quả tương tự Suối Rồng giả lập. Nên Jiro, cậu mới sao chép được ban nãy."
Chính là như vậy.
Việc sao chép của tôi tiêu tốn lượng ma lực khổng lồ. Đặc biệt là những thứ có cấu trúc phức tạp như ở Trái Đất, cần lượng ma lực không bình thường để tạo ra.
Nên nếu không ngâm mình trong Suối Rồng có khả năng hồi phục hoàn toàn, tôi không thể phát huy hết sức mạnh sao chép.
Vốn dĩ Suối Rồng có khả năng hồi phục hoàn toàn là do dịch thể của Rồng là Leia, khi ngâm mình đã hòa vào suối.
Dịch thể rồng, tức là mồ hôi, có khả năng hồi phục, nên Suối Rồng mới phát huy hiệu quả.
Nhưng không cần nghĩ nhiều cũng biết, đâu có giới hạn ở Suối Rồng.
Leia vào bể bơi thế này, mồ hôi hòa vào nước bể, tạo ra Suối Rồng giả lập.
Nên súng nước, hay bóng bãi biển cũng tạo ra được.
"Bể bơi dòng chảy làm thế nào thế?"
"Tạo cửa hút và cửa xả trong nước, cửa hút dùng Thủy ma pháp phun nước vĩnh viễn, tạo dòng chảy."
Trong cửa hút có lắp vòi nước ma pháp cỡ lớn, dòng nước được điều chỉnh lực bằng 【Kháng trở Resist】 phun ra.
Nếu cứ xả nước mãi thì nước tràn, nên lắp cống thoát nước (cửa xả).
Cống thoát nước có cấu trúc dẫn ống tưới nước cho cây trong rừng.
"Thiết kế là Ngân Phượng Chùy, còn điều chỉnh là Jiro cậu làm à?"
"Đại loại thế."
Tôi ngồi bên thành bể, nhìn bọn trẻ trôi đi.
"Akane-cha~... n, đi nà~... Chuyền (Toss)."
"Yotto. Rabi-chan!"
"Ei. Ayane-chan!"
Không biết từ lúc nào, đám trẻ Indoor đã chuyển sang bể trẻ em.
Bể dòng chảy có lắp cầu thang và dốc (slope) để bọn trẻ leo lên được.
Nhóm Rabi chơi chuyền bóng ở bể nông.
Mặt khác,
"Ora ăn đạn đi Kon! Súng nước 5 liên thanh ạ!"
"Ngây thơ. Ngây thơ quá. Bí kỹ - Tiềm thủy chi thuật (lặn)... Bukubukubuku..."
"! Kon biến mất rồi! Ở đâu... Hebu!"
Kon dìm người xuống nước từ phao, xuất hiện trước mặt Leia, bắn súng nước vào mặt.
"Kon, mày bơi được ạ!?"
"Fufufu, các người luyện tập thì cũng biết bơi ngay thôi."
Đám Outdoor chơi ở bể dòng chảy xoay vòng vòng.
Nhìn bọn trẻ vui vẻ nghịch nước, tôi thở phào nhẹ nhõm.
Kịp ra mắt trước khi hết hè, may quá.
"Anh ha~i! Cùng chơi bóng đi ạ!"
Từ bể trẻ em, Rabi gọi tôi.
"Anh hai! Bakiun bakiun bằng súng nước với bọn em đi ạ!"
Từ bể dòng chảy Canis gọi.
Và...
"Jaa~n! Jiro-kun đợi lâu chưa ♡"
"Jiro-san, th, thế nào ạ. B, bị đồ bơi đốn tim chưa ạ!"
Nhóm Colette và Matilda bước ra từ phòng thay đồ.
Chiều hôm đó, mọi người cùng chơi ở bể bơi.
Sau khi lên bờ, tắm rửa kỹ càng ở phòng tắm vòi hoa sen bên cạnh, nhỏ thuốc mắt, phòng chống sốt bể bơi (Pool fever) cẩn thận.
Chơi ở bể bơi đến giới hạn, bọn trẻ chẳng kịp ăn nhẹ chiều, ngủ trưa luôn ở phòng trẻ em tầng 2.
Những đứa trẻ mê ăn vặt mà chơi đến kiệt sức.
Chỉ thế thôi, tôi đã thấy đủ vui rồi. Tôi nghĩ, công sức làm ra cũng bõ.
---
**Lời tác giả:**
Cảm ơn mọi người đã vất vả rồi! Vậy là xong màn bể bơi.
Lần tới dự kiến là màn pháo hoa.
Hẹn gặp lại!
---
**45. Người tốt, chơi pháo hoa**
Cảm ơn mọi người đã luôn ủng hộ!
---
Ngày hôm sau khi chơi ở bể bơi cùng bọn trẻ.
Hôm đó bọn trẻ cũng chơi ở bể bơi khỏe khoắn từ sáng.
Sau khi ăn trưa, bọn trẻ lại đòi đi bể bơi.
Đang là mùa hè nóng bức. Tôi rất hiểu cảm giác muốn giải nhiệt ở bể bơi.
Nhưng tôi vẫn bảo "Không được", bác bỏ đề nghị của bọn trẻ.
Không phải tôi xấu tính đâu. Có lý do khác.
Nói lý do cho bọn trẻ, chúng chấp nhận ngay.
Để chuẩn bị cho buổi tối, ăn xong bọn trẻ đi ngủ trưa.
Nào.
Còn lại nhóm người lớn chúng tôi thì hiện đang ở bể bơi.
Tôi có việc chuẩn bị cho buổi tối, định chui vào xưởng làm việc...
Nhưng bị Matilda và Colette kéo tay lôi ra bể bơi.
"Mà làm ở đây cũng được..."
Giờ là hơn trưa một chút, khoảng 13 giờ.
Mặt trời lên đến đỉnh, chiếu những tia nhiệt chết người gay gắt (giragira).
Trời quang mây tạnh.
Thế này thì làm được.
"Phù..."
Tôi nhúng chân vào bể trẻ em, kích hoạt kỹ năng 【Sao chép】.
【Sao chép】. Kỹ năng có thể tạo ra bất cứ thứ gì tôi từng dùng, có điều kiện kèm theo.
Tôi nhúng chân vào bể trẻ em, kích hoạt kỹ năng.
Ma lực Gun! bị hút ra từ cơ thể tôi, tạo thành hình dáng vật thể.
Lúc đó tôi kết hợp ma pháp vào.
Thế là ma pháp và vật thể hợp thành... vật thể sao chép tổng hợp hoàn thành.
Thứ gì đó thon dài, giống cây gậy (stick).
"Được rồi, ừm... 【Châm lửa (Tenka)】."
Thế là từ 【Cái đó】 tôi đang cầm, Shaaaaaaaaa......... tia lửa bắn ra.
"O, cảm giác tốt, cảm giác tốt."
Giờ chỉ cần làm cái này số lượng lớn thôi.
"Cơ mà nóng thật... thật đấy..."
Dưới trời nắng chang chang, tôi cứ thế dùng 【Sao chép】 tạo ra 【Cái đó】 liên tục.
"Nóng vãi..."
Nóng quá. Hay là bơi chút nhỉ, tôi nghĩ thế, đúng lúc đó.
"Ai đâ~y ♡"
Đột nhiên, tầm nhìn bị che khuất.
Ai đó từ phía sau bịt mắt tôi.
Hỏi ai thì cũng chịu. Bị che mắt bịt tầm nhìn rồi. Người phía sau là ai... dựa vào gợi ý gì để trả lời đây?
...Gunyari.
Và, trên lưng, có thứ gì đó to và mềm mại, ép vào.
Hai vật thể mềm đến mức tan chảy, đang chạm vào lưng tôi, vùng xương bả vai.
"Ai thế?"
"......"
Người phía sau không trả lời. Chắc đang đợi tôi đoán.
Phù hợp với bộ ngực lớn này, có 2 người.
Và làm cái trò này, hiện tại ứng cử viên cũng chỉ có 2 người.
Colette hoặc Matilda.
Chắc là một trong hai. Dựa vào hành động và kích thước ngực.
Nhưng mà... ai? Ai đang ở đó?
Kh, không biết. Không có thông tin thị giác, cảm giác ngực thì cả hai đều na ná nhau.
To, đàn hồi, nhưng mềm mại.
Guniguni... người phía sau ép ngực vào. ...Sự tích cực này, chắc là Matilda.
Ừ, là Matilda. Colette nhìn thế thôi chứ khá trầm tính. Chắc không ép ngực mình Guriguri guniguni giữa ban ngày ban mặt thế này đâu.
Vậy thì sự tích cực trào dâng này, là Matilda. Đúng rồi. Chắc chắn là thế. Không sai vào đâu được.
"Là Matilda đúng không?" "No~ ♡" Gusha! "Đauuu quáaaaaa!!!!"
Từ trạng thái bịt mắt, dùng tay bóp mắt tôi (Crash).
"Mắt tôi, mắt tôi!"
Thế là, Pa... ánh sáng ấm áp bao bọc cơ thể tôi.
Cơn đau mắt Suu... biến mất như nói dối.
"Quang ma pháp...?" "Tiếc quá ♡" Gusha! "Mắt tôi! Mắt tôiiiiii!!"
Rồi cơn đau mắt lại biến mất ngay lập tức.
Quay lại phía sau,
"Ossu, Ora, Colette. Không phải Matilda đâu. Xin lỗi nha." (Goku reference)
Colette với đôi mắt chết (dead eyes) đang đứng sau lưng tôi.
"Colette..."
Chết rồi. Là Colette. Cái này... lại đạp trúng bom (địa lôi) phiền phức rồi.
"Jiro-kun hồi phục là do khả năng hồi phục hoàn toàn của Rồng hoạt động trước khi em dùng hồi phục ma pháp đấy."
Giọng đều đều (flat tone), Colette giải thích.
Phải rồi. Chân tôi đang nhúng vào Suối Rồng giả lập có lẫn dịch thể rồng.
Dịch thể rồng có khả năng hồi phục hoàn toàn. Nhờ đó vết thương cơ thể lành hẳn.
"Haaaaaaa.................."
Colette ngồi xổm xuống tại chỗ, Iji iji, dùng ngón tay vẽ chữ 【No】 (の) trên mặt đất.
Vì là bể bơi trẻ em nông, nên mông Colette chỉ ngập trong nước.
"Thế à... Jiro-kun không biết ha. Đồ của vợ mình, mà không biết ha..."
Pechon, tai Elf rũ xuống, Iji iji hờn dỗi.
"Không xin lỗi mà. Thật sự xin lỗi mà."
"Thế à~... Hư. Đúng vậy ha. Không biết đâu ha. Đúng vậy đúng vậy,
Bị sờ nhiều thế rồi mà, không biết đâu ha đúng vậy ha..."
Kh, không ổn... Hoàn toàn suy sụp (Depress) rồi.
Colette đang tỏa ra hào quang u ám, thì
"Ji~ro-san ♡"
Nói rồi, với nụ cười tỏa nắng, Matilda chạy từ phòng thay đồ ra.
Cô ấy mặc bikini màu xanh nước biển (mizuiro), chạy về phía này.
Vừa chạy vừa vẫy hai tay, nên bộ ngực như muốn trào ra khỏi bikini.
Barun barun, tayun tayun, lên xuống trái phải, bộ ngực mềm mại to lớn rung lắc dữ dội.
Một lúc sau, Matilda đến bên cạnh tôi, Fuu fuu điều hòa hơi thở.
Chống tay lên đầu gối, từ tư thế cúi người của Matilda, khe ngực lộ ra.
"Yan ♡ Mồ~ ♡ Jiro-san thật là Etchi ♡"
"Xin lỗi... Với lại, xin lỗi..."
"Hư~~~~~~~~~~~~~~~~~m"
Mải nhìn Matilda, hào quang khó chịu càng đậm đặc hơn, là bà xã nhà tôi.
"Dáng vẻ mặc đồ bơi của Matilda... 100 điểm. Dáng vẻ mặc đồ bơi của Colette... 1 điểm."
Colette lẩm bẩm với đôi mắt chết.
"Điểm số gì thế."
"Điểm số trong lòng Jiro-kun."
"Anh có chấm điểm thế đâu."
"Ai~ mà~ biết~ được~"
Colette hoàn toàn không tin. Phồng má Puku, ngồi xổm tại chỗ, Pui quay lưng lại.
"Jiro-san! Thế nào ạ? Đồ bơi của em... 100 điểm chưa ạ ♡"
"Matilda trật tự chút đi."
Tâm trạng Colette sắp xuyên thủng giới hạn dưới rồi.
Tôi ngồi xổm xuống, ôm Colette từ phía sau.
Da thịt trần chạm vào lồng ngực. Làn da căng mọng Pichipichi như muốn dính chặt vào.
"Xin lỗi. Colette. Nhầm lẫn xin lỗi em. Với lại anh thật sự không chấm điểm gì cả. Anh nghĩ đồ bơi của Colette là hoàn hảo."
Tôi thì thầm vào tai cô ấy, tai dài của Colette Piku ♡ khẽ động đậy.
Vừa ôm cơ thể mềm mại của cô ấy từ phía sau, vừa xin lỗi xin lỗi, tai Elf của Colette dần dần vẫy vẫy Piku piku có vẻ tâm trạng tốt lên.
Một lúc sau, Colette đứng dậy.
"Jiro-kun ♡ Thấy sao nào ♡"
Colette lùi xa tôi một chút, phô bày dáng vẻ mặc đồ bơi của mình cho tôi xem.
Colette mặc bikini hai mảnh màu trắng tinh khôi có diềm xếp nếp (frill).
Mái tóc dài thường ngày được búi lên bằng kẹp tóc. Gáy trắng ngần rất sexy.
Và bộ ngực màu trắng sữa mềm mại lấp ló sau bikini diềm xếp nếp.
Hứng trọn ánh nắng mùa hè, làn da trẻ trung của Colette phản chiếu ánh mặt trời, tỏa sáng trắng Kate kate.
"Ch, chói mắt quá, dáng vẻ mặc đồ bơi của em..."
Nói xong thấy ngượng. Câu thoại sến súa (nổi da gà) gì đây.
Nhưng hiệu quả tức thì (tekimen).
"Thế hả ♡ Thế hả ♡ Fufu, fufufufu ♡"
Colette xoay vòng vòng tại chỗ.
Diềm xếp nếp Fuwari tung lên, nhìn thấy hình tam giác giữa hai chân. Đùi non Muchi trông thật mềm mại.
"Jiro-san! Của em! Đồ bơi của em thế nào ạ! Chói mắt không ạ!"
Guigui, Matilda nắm tay tôi ép vào ngực mình. Gunya gunya, guniguni, bộ ngực bị ép dẹp.
"Cả hai đều chói mắt mà", " " Cả hai không được. Chọn một thôi " ", "A, vâng..."
...Kẹp giữa Matilda và Colette đang cãi nhau Gyaagyaa, tôi tiếp tục chuẩn bị cho buổi tối.
---
Xong việc ở Suối Rồng, mệt phờ người quay lại thì mặt trời đã lặn.
Trong lúc bọn trẻ ăn tối, tôi tiếp tục chuẩn bị.
Một lúc sau trời tối hẳn, bọn trẻ lục tục (zorozoro) ló mặt ra từ sảnh tầng 1.
"Anh hai! Đợi mãi ạ!"
Canis Tetete chạy lại, Pyon bám lấy người tôi.
Áo ba lỗ quần đùi, trang phục đậm chất nghỉ hè.
"Ni."
Nyu, Kon leo lên vai phải tôi. Bên này thì mặc mỗi cái áo phông rộng thùng thình.
"Đợi mãi cổ dài thành hươu cao cổ rồi. Nhưng vẫn thích con voi hơn." (Meme bài hát quảng cáo?)
Giống Canis, muốn nói là đợi mãi rồi.
Thế rồi Tekoteko, Rabi và chị em Oni đi đến.
Cả 3 mặc đồng phục áo hoodie và váy.
"Anh hai! Làm gì thế ạ?"
Tôi đã dặn bọn trẻ ngủ trưa kỹ càng từ trước.
Kèm theo lời nhắn:
"【Để tối không buồn ngủ, ngủ trưa cho kỹ vào】 ha~... a. Háo hức ghê~... ê."
Buổi trưa cho chơi bể bơi cũng được.
Nhưng làm thế thì đám này sẽ ngủ say như chết đến sáng hôm sau mất.
Thế thì không vui được. Việc sắp làm, phải buổi tối mới vui.
"Gu~... Supi~..."
"Jiro-san, Leia-chan thì..."
Matilda cười khổ. Có vẻ Leia ăn xong lại lăn ra ngủ rồi.
"Không sao. Anh biết cách đánh thức."
Tôi đến bên Matilda, thu hồi Leia. Vừa bế vừa nói "Giờ làm chuyện vui lắm nè~", thì
"Dám cho Leia ra rìa (nokemono), gan to lắm!"
Tỉnh ngay.
Basa, dang cánh, Leia đáp xuống đất.
"Nào bọn trẻ tập trung rồi... làm thôi..."
Mặt trời đã lặn. Chuẩn bị hoàn tất.
Tôi lấy ra vài cái xô, cùng Matilda và Colette chia nhau múc nước vào.
Bọn trẻ ngồi bên bậu cửa sổ, đuôi ngoe nguẩy (sowasowa).
"Am. Tạm thời phát cho mỗi đứa 1 cây đi."
"N, rõ."
Am nói rồi lấy từ túi ma thuật (túi đặc biệt yểm 【Chứa đồ vô hạn】) tôi đưa, phát cho bọn trẻ thứ tôi đã chuẩn bị ban trưa.
" " " Oa~...? " " "
Như mọi khi, đám người bản địa Canis nghiêng đầu, trong khi
"Fire Flower kìa~"
Chỉ có người dị giới Kon là vui sướng cầm lấy.
"Tiến sĩ Kon, đến lượt ngài rồi ạ! Giải thích đi ạ!"
"Cứ giao cho Me."
Bị Canis nài nỉ, Kon đứng dậy.
Pyon nhảy xuống khỏi bậu cửa sổ, đứng trước mặt bọn trẻ.
Như mọi khi làm râu bằng đuôi cáo, nói:
"Cái này gọi là 【Pháo hoa (Hanabi)】. Một trong những nghệ thuật mùa hè đấy."
" " " Pháo hoa~? " " "
Nhóm Canis nghiêng đầu. Nhân tiện cả Matilda, Am, Colette cũng Hate nghiêng đầu.
"Kon! Giải thích thiếu rồi ạ!"
"Là thứ thế nào~... a, hoàn toàn không hiểu ha~... a."
"Cái gì đây, đồ ăn à?"
Leia định ăn pháo hoa nên tôi Hyoi tịch thu luôn, bảo "Không phải đâu" rồi trả lại.
"Seisei. Mà cái này nhìn thực tế nhanh hơn. Trăm nghe không bằng một thấy (Anzuru yori umu ga yasushi - Lo bò trắng răng/Lo lắng chi bằng làm thử - Chắc Kon định dùng thành ngữ Hyakbun wa ikken ni shikazu)."
Cách dùng hơi sai sai... mà thôi kệ.
Kon nhìn quanh quất (kyoro kyoro).
"Ni, không có lửa. Không Fireball được."
Pháo hoa vốn dĩ châm lửa vào phần thuốc súng ở đầu để chơi.
Nhưng đó là chuyện ở Trái Đất, dị giới thì khác.
"Kon. Cái đó không cần châm lửa cũng đánh lửa được."
"Ồ quả là tiên tiến (tối tân)."
Pi~n! Đuôi Kon dựng đứng.
"Nà~y, Kon. Vẫn chưa à? Vẫn chưa được ạ~?"
"Đợi chút nào các khanh. ...Thế, Ni, làm thế nào để có lửa?"
Kon cầm pháo hoa tay (temochi hanabi), ngước nhìn tôi.
"Đơn giản thôi. Em nói 【Châm lửa (Tenka)】 là lửa sẽ cháy. Nguy hiểm nên đừng chĩa vào người nhé."
"Oke. Sâm La Vạn Tượng, đã nắm rõ tất cả."
Khả năng siêu hiểu biết (Chou rikai ryoku).
"Nào các khanh. Để các khanh đợi lâu. Nhân vật chính đăng tràng."
Kon tách ra khỏi đám trẻ một chút.
"Cấm lại gần Me nhé, các khanh. Rất nguy hiểm. Không bảo đảm tính mạng đâu."
Gokuri... bọn trẻ nuốt nước bọt. Akane khóc "Fueeeen", chị gái "Không sao đâu~... u" dỗ dành Yoshi yoshi.
"Điêu đấy. Kon nói quá lên thôi."
"A~n, cấm spoil~"
Gì chứ... bọn trẻ thở phào. Akane nói "May quá..." mắt đẫm lệ, Ayane xoa đầu em gái.
"Vậy thì như mong đợi... 【Châm lửa】."
Kon cầm pháo hoa trên tay, hô từ khóa.
Đó là Trigger (cò kích hoạt), 【Chương trình mệnh lệnh hành động】 phát động.
Thế là...
-- Shaaaaaaaaaaaaaa!!
Từ đầu cây pháo hoa Kon đang cầm, tia lửa phun ra như sao băng.
"C, cái gì thế kiaaaa!!!"
Bắt đầu từ Canis, tất cả bọn trẻ trố mắt kinh ngạc.
"Fufufunofu, mặt mọi người ngạc nhiên quá xá (odoroki momonoki sansho no ki)."
Mãn nguyện với phản ứng của người bản địa, Kon cười.
Từ đầu cây gậy trên tay, mưa ánh sáng trút xuống không ngớt.
Tia lửa đỏ bay lấp lánh trong bóng đêm.
"Đẹp quá ạ..."
Uttori (say mê), Rabi nhìn pháo hoa trên tay Kon lẩm bẩm.
"Nhưng mà, Rabi đẹp hơn đấy."
Kiran, Kon làm mặt tự mãn (doya face) nói.
Một lúc sau, pháo hoa của Kon hết.
"Hết mất tiêu rồi. Tan biến lên bầu trời pháo hoa bắn lên." (Uchiage Hanabi - Bài hát?)
Pháo hoa của Kon hết, bọn trẻ đồng loạt đứng dậy khỏi bậu cửa sổ.
Tatata, chạy lại chỗ Kon,
"Kon! Cái đó! Làm thế nào! Làm thế nào!?","Dạy đi chứ!"
"Kon-chan!", "Tiến sĩ~...", "Này dạy tao với!"
Kya kya, bọn trẻ ùa vào Kon.
Phần sau để Kon lo vậy.
Tôi nhận pháo hoa đã dùng xong từ Kon, đưa cái mới.
Rồi ngồi xuống chỗ bọn trẻ vừa ngồi.
"Bình tĩnh nào, các khanh. Cầm phần thon nhỏ trên tay. Đầu không chĩa vào người. Rồi nói Từ khóa (Keyword)."
Kon làm rất tốt vai trò truyền lệnh cho bọn trẻ.
Người lớn không nên nói nhiều quá, để bọn trẻ tự vui.
Tôi nghĩ thế, đúng lúc đó.
"Jiro."
Tiền bối từ sảnh đi ra, đến bên cạnh tôi.
"Đó là phao hoa à? Nhưng cấu tạo hơi lạ nhỉ?"
"Ừ. Pháo hoa ma pháp anh làm bằng sao chép đấy."
Đang nói chuyện với Tiền bối thì nhóm Canis sau khi nghe Kon giải thích đã tản ra xung quanh.
"Được rồi từ tớ... 【Châm lửa】!"
Thế là từ pháo hoa Canis cầm, Shaaaa... tia lửa xanh lá bắn ra.
"Xanh lá! Lửa xanh lá! Ghê thật! Như ma pháp ấy!"
Mắt lấp lánh, Canis nói.
"Tuyệt quá ạ! Bên này màu hồng!"
"Màu tím ha~... a, kỳ lạ ha~... a."
"Uoooooo!! Ghê thật! Chị hai chị hai! Ghê quá cái nàyyy!!"
Nhóm trẻ Indoor như Rabi cũng hứng thú với pháo hoa.
"【Châm lửa】!", "【Châm lửa】~... a!", "【Châm lửa】 nha!"
Shaaaa! Shaaaa! Lần lượt châm lửa.
"...Fumu, cái đó là viết 【Chương trình mệnh lệnh hành động】 vào pháo hoa, để khi nói từ khóa thì Hỏa thuộc tính ma pháp kích hoạt ha?"
Quả là Tiền bối.
Chỉ nhìn qua một lần trước mắt mà đã nhìn thấu cấu tạo.
Pháo hoa, không cần nói cũng biết, không châm lửa thì không ra tia lửa.
Pháo hoa bình thường thì sao chép bình thường là làm được. Nhưng công đoạn châm lửa không thấy phiền phức sao?
Đứng gí vào ngọn nến, đợi bắt lửa. Mệt mỏi, nhỡ may 【Không cháy nè~】 ngó đầu vào xem, lửa bùng lên mặt thì nguy.
Nên tôi đã thêm chút công phu.
Vô thuộc tính ma pháp - 【Chương trình nhập liệu hành động】.
Ma pháp ra lệnh cho vật vô cơ chuyển động theo ý muốn.
Ví dụ vỗ tay thì bóng lăn, có thể viết nhiều mệnh lệnh khác nhau.
Việc tôi làm rất đơn giản.
Viết mệnh lệnh 【Cầm pháo hoa trên tay nói 'Châm lửa' thì lửa cháy】 vào pháo hoa.
"Làm sao để có lửa?"
Bọn trẻ cầm pháo hoa chạy khắp sân sau.
Leia cầm hai tay hai cây bay lượn trên không, bọn trẻ dừng lại khen ngợi Yanya yanya.
"Dùng ma pháp 【Trì hoãn Delay】."
Vô thuộc tính ma pháp - 【Trì hoãn Delay】.
Ma pháp có thể cố ý làm lệch thời điểm phát động ma pháp.
Cách dùng đơn giản.
Khi phát động ma pháp thuộc tính bình thường (như Lửa hay Nước), dùng 【Trì hoãn】.
Lúc đó có thể thiết lập điều kiện Timing (thời điểm).
Cụ thể là thiết lập sau bao nhiêu giây thì ma pháp phát động.
2 giây sau, hay 1 phút sau.
Nhưng 【Trì hoãn】 chỉ có thể thiết lập điều kiện trì hoãn bằng số giây.
Vỗ tay, hay nói từ khóa, những điều kiện chi tiết như thế 【Trì hoãn】 không làm được.
Chỉ có thể làm chậm thời gian phát động ma pháp thôi.
"Kết hợp sao chép tổng hợp với 【Nhập liệu hành động】 vào đó... thì có thể thiết lập điều kiện được."
"Vậy sao... Có thể dùng như thế à..."
Combo 【Trì hoãn】 và 【Nhập liệu hành động】, có thể thiết lập điều kiện chi tiết: 【Làm gì】 thì ma pháp đang trì hoãn sẽ phát động.
"Trì hoãn và Nhập liệu hành động ha... Jiro, cậu đúng là dùng ma pháp theo cách thú vị thật."
"Thế à?"
"Đúng thế. Cả Trì hoãn lẫn Nhập liệu hành động, dùng như thế này, cậu là người đầu tiên đấy Jiro."
Tiền bối ngồi xuống cạnh tôi.
"Cậu giỏi lắm."
"...Được Đại Hiền Triết khen, vinh hạnh quá."
Tôi đứng dậy, lại gần bọn trẻ.
"O~! Anh hai! Anh hai cũng chơi ạ?"
"Nhìn này Ni. Nhị đao lưu của Me. Điệu múa Lightsaber."
Kon cầm 2 cây pháo hoa, Bun bun bun, múa may loạn xạ.
Bọn trẻ đã nhớ cách dùng pháo hoa, giữ khoảng cách với Kon, "O~!" thán phục.
"Kon-chan giỏi quá ạ! Tạo thành vòng tròn lửa đẹp quá ạ!"
"Howa~... a, đẹp ha~... a."
Đám trẻ Indoor mê mẩn chuyển động của Kon.
"Không thua đâu! Kon, xem điệu múa của tớ đây ạ!"
"Điệu múa của Leia cũng không thua đâu nhé!"
Leia bay lên không trung, Bunbun xoay vòng. Canis xoay vòng vòng tại chỗ.
Đám Outdoor có vẻ thích vận động mạnh. Đám Indoor thì thích nhìn chuyển động của nhóm Kon hơn là pháo hoa của mình.
"Này, Rabi. Có cả cái này nữa này."
Tôi lấy từ túi ma thuật ra loại pháo hoa giống sợi chỉ.
Rabi và chị em Oni Chokochoko lại gần tôi.
"Anh hai, cái này là gì ạ?"
Rabi giọng hào hứng.
Tôi đưa cho nhóm Rabi: "Đây là pháo hoa dây (Senkou Hanabi - Pháo hoa hương/nhang)."
"Hương?", "Pháo hoa~... a?"
Hate? Rabi và Ayane nghiêng đầu.
"Loại pháo hoa cảm giác không mãnh liệt lắm đâu. Cách dùng y hệt. 【Châm lửa】."
Tôi cúi xuống, thả pháo hoa dây xuống vị trí bọn trẻ nhìn thấy.
Thế là...
"Oa, oa oa, Ji ji ji kìa. Kêu Ji ji ji kìa ạ!"
"O~...? O~. Tia lửa như bong bóng mũi ấy (Hana chouchin), Puu~... ra kìa~... a. Hài ghê~... ê."
"Haa~... Ghê thật, đẹp quá..."
Đám trẻ Indoor chăm chú nhìn quả cầu lửa kêu lách tách (pachipachi) tĩnh lặng.
Mắt lấp lánh, Rabi tai piku piku cử động nhìn pháo hoa dây.
"Đừng cử động nhiều quá. Không cử động thì giữ được lâu hơn."
"Thế ạ? A, rơi mất rồi ạ..."
"Tui cũng..."
Poto, pháo hoa dây của Rabi và Akane rơi xuống. Tôi đưa cái mới cho hai đứa.
"Ayane-chan, giỏi quá ạ! Quả cầu lửa hoàn toàn không chuyển động ạ!"
Đúng như Rabi nói, chị Oni không hề nhúc nhích khỏi chỗ đứng, nên cây pháo hoa dây đầu tiên giữ được rất lâu.
"Fufu~... u. Giỏi bất động mà lị~... i."
Với đám Indoor, loại pháo hoa thưởng thức tĩnh lặng này được ưa chuộng hơn.
"Ou pháo hoa dây ha. Cho Me một cái please."
Kon nhận ra chúng tôi, đòi xin.
Tôi đưa 1 cây, Kon suy nghĩ một chút rồi bảo "Cho nhiều vào".
Tôi lấy 10 cây từ túi ra đưa cho.
"Làm gì thế ạ? Làm gì ạ?"
Nhóm Rabi hướng ánh mắt lấp lánh về phía Kon.
"Fufun. Nghe nhé, cầm 10 cây chụm lại thế này. Rồi... 【Châm lửa】!"
Thế là đầu 10 cây pháo hoa chụm lại,
"Bí kỹ - Nguyên Khí Cầu (Genkidama)."
" " " To quaaaaaa!!! " " "
Quả cầu lửa to hơn hẳn so với làm bằng 1 cây hoàn thành.
"Fufufunofu. Thế này thì hạ được Buu rồi... A."
Poto, pháo hoa dây rơi xuống.
"Chết cha. Lỡ cử động rồi. Cây nữa."
"Lần này giữ lâu hơn chút nhé."
"Sẽ nỗ lực."
Kon làm pháo hoa dây khổng lồ, nhóm Canis cũng xúm lại "Cho chơi với!".
Sau pháo hoa dây, tôi bắn pháo hoa bắn lên (Uchiage Hanabi).
Nói là vậy nhưng chỉ là loại rẻ tiền bán ngoài chợ, nhưng bọn trẻ vẫn Kya kya vui vẻ, ngước nhìn pháo hoa bắn lên trời thích thú.
"Liệu có cho xem cái gì quy mô lớn hơn được không nhỉ..."
"Ni, xa xỉ. Thế này, là đủ rồi."
Kon ngồi trên vai tôi cười Kerakera vui vẻ.
Bọn trẻ say mê ngắm pháo hoa.
Mà đúng là thế này cũng đủ...
"Không, anh sẽ thử nghĩ xem có làm gì hơn được không."
"Mong chờ đấy."
Kon nhảy xuống, lại cùng bọn trẻ chơi Lightsaber pháo hoa.
Nhóm Rabi sau khi chơi pháo hoa dây, nhìn pháo hoa rắn (Hebi Hanabi - loại đốt ra tro dài như rắn) cười Kerakera.
Tôi chuyên tâm nhận đồ cũ từ bọn trẻ, đưa pháo hoa mới.
Cứ thế, đêm hè trôi qua.
---
**Lời tác giả:**
Cảm ơn mọi người đã vất vả rồi!
Vậy là xong màn pháo hoa. Màn pháo hoa sẽ làm thêm một lần nữa. Màn đồ bơi (đồ bơi của Am và tộc Oni chưa viết) cũng sẽ làm lại.
Lần tới dự định vào phần Biển. Mọi người cùng đi đến bãi biển tư nhân của thương hội... kiểu thế.
Vậy nhé!
Hẹn gặp lại!
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
