chương 51 ~ 55
**51. Tiệc nướng đêm, và biển cả**
Cảm ơn mọi người đã luôn ủng hộ!
---
Vài giờ sau khi chơi đùa cùng bọn trẻ ở biển.
Mặt trời đã lặn hẳn, xung quanh bắt đầu tối dần.
Nhóm nhân viên chúng tôi đưa bọn trẻ rút quân khỏi bãi biển.
Có lẽ do Ngân Phượng Chùy cung cấp kỹ thuật nên trong biệt thự có bồn tắm giống như ở cô nhi viện của chúng tôi.
Sau khi cho bọn trẻ tắm rửa xong xuôi, chúng tôi bắt đầu chuẩn bị bữa tối.
Tôi lấy ra các nguyên liệu đã sơ chế sẵn tại cô nhi viện từ Túi Ma Thuật (chiếc túi được yểm ma pháp [Hộp lưu trữ vô hạn]).
Đồng thời, tôi cũng lấy ra bếp nướng BBQ, hương muỗi và các vật dụng cần thiết khác để ăn uống ngoài trời.
Chúng tôi bắt tay vào chuẩn bị bữa tối tại sàn gỗ (wood deck) nhìn ra biển ở bên ngoài biệt thự.
Colette và Ouka lo phần nguyên liệu, những người còn lại thì nhóm lửa và chuẩn bị bát đĩa.
Trong lúc đó, bọn trẻ đang ngắm nhìn biển từ trên sàn gỗ.
"Hae~... đẹp quá đi mất đấy nhé..."
Nhóm Canis ngồi bệt xuống mép sàn gỗ, đôi chân đung đưa, ngắm nhìn hoàng hôn đang buông xuống.
"Tuyệt quá ạ... Cứ như là viên đá quý màu cam vậy ạ... ♡"
Rabi say sưa ngắm nhìn mặt trời đang chìm dần xuống đường chân trời. Đôi tai cụp của cô bé bị gió biển thổi bay phần phật.
"Aa~... Tuyệt thật ha~... a. Đây là biển sa~... o."
".........Chị ha~... i."
"O~... u. Ngủ ở chỗ này là~... a. Nguy hiểm lắm đấy nha~... a."
Cô chị Oni Ayane đỡ lấy vai em gái. Akane có vẻ đã kiệt sức vì bơi lội thỏa thích dưới biển.
Thực tế là Leia đã nằm ngửa ra đó, ngủ khò khò từ lúc nào.
"Cố lên một tí nữ~... a là có cơm rồi. Ráng mở mắt ra nha~... a."
"Ừm... em biết rồi."
*Gushigushi*, Akane dụi mắt. Nhưng vì quá buồn ngủ, rốt cuộc con bé lại tựa đầu *koten* lên vai chị gái.
Ayane vừa xoa đầu em *yoshi yoshi*, vừa cố gắng giữ nguyên tư thế.
"Kon, biển tuyệt thật đấy. Không chỉ bơi lội hay đập dưa hấu, mà nhìn ngắm thế này cũng thú vị phết đấy nhé."
Canis nói với Kon đang ngồi bên cạnh.
"Nếu nghĩ được như thế, thì Canis cũng là một Shonan Boy chính hiệu rồi đấy."
Kon nói với vẻ mặt đắc ý.
"Shonan là cái gì thế ạ?"
"Quê hương nơi Me sinh ra. Không phải Shohoku đâu nhé. Vì rất thích cậu, nên muốn hét lên thật to." (Reference: Slam Dunk)
"Kon-chan thỉnh thoảng lại nói mấy câu khó hiểu ghê. Nhưng mà ngầu lắm ạ!"
"Thôi đi. Coi chừng đổ Me đó."
*Hya*, Kon dùng cái đuôi xù bông của mình che mặt lại.
"Rốt cuộc thì, Hanamichi có hẹn hò với Haruko-san không nhỉ?"
"Kon, đã bảo là mày đang nói chuyện gì thế hả?"
"Chủ đề chỉ người lớn mới hiểu. Rốt cuộc Me cũng chỉ là người phụ nữ của thời đại cũ..."
Kon toát ra vẻ sầu đời.
"A! Nhưng mà Kon-chan!"
*Pin*, Rabi dựng đứng tai lên.
"Chuyện vừa nãy... em có cảm giác là chuyện trong cuốn truyện tranh ở cô nhi viện ạ!"
Nghe vậy, Kon *pin!* dựng đứng đuôi lên.
"Rabi. Nhà ngươi đã đọc Slam Dunk rồi sao?"
"Vâng ạ! Hay lắm luôn ạ!"
Tôi có để vài bộ truyện tranh của Trái Đất ở cô nhi viện. Vì Rabi biết chữ nên có vẻ cô bé đã đọc rất nhiều truyện ở đó.
"Xuất hiện kình địch có thể theo kịp chủ đề của Me... Phấn khích thật."
"Cái gì thế hả. Đừng có cho tớ ra rìa chứ đấy nhé."
*Puu*, Canis phồng má.
"Canis cũng học chữ đi. Rồi cùng đọc. Tay trái chỉ là hỗ trợ thôi."
*Shu*, Kon tạo dáng ném bóng rổ. Trong khi Canis và chị em Oni nghiêng đầu thắc mắc thì,
"Chỉ là hỗ trợ thôi!"
*Shu*, chỉ có Rabi là tạo dáng y hệt Kon.
"Gununu... hai người nói chuyện riêng chán chết đi được. Được rồi! Tớ cũng sẽ học chữ đấy nhé!"
"Tui cũng muốn học nữ~... a. Rabi-chan dạy tui đi~... i."
Trước yêu cầu của nhóm Ayane, Rabi gật đầu cùng với Kon: "Đương nhiên rồi ạ!", "Me cũng sẽ giúp một tay. Vì Me là Otaske-man (Người hay giúp đỡ) mà."
Trong lúc đó,
"Jiro-kun ♡ Chuẩn bị OK rồi nha ♡"
Colette bước ra từ trong biệt thự.
Cô ấy mặc váy ngắn, áo hai dây, khoác thêm áo hoodie bên ngoài, tóc buộc đuôi gà. Chắc quần áo là do Ngân Phượng dùng kỹ thuật Trái Đất làm ra.
Ăn mặc trẻ trung thế này, Colette trông chẳng khác gì nữ sinh trung học.
Đặc biệt là cặp đùi trắng nõn đầy đặn lấp ló dưới váy ngắn thực sự rất gợi cảm.
Nhận ra ánh nhìn của tôi, Colette nói "Dê xồm ♡" rồi khẽ nâng chân lên *sususu*. Quần lót thoáng hiện ra. Màu đỏ. Chỉ có thế thôi.
Tôi cùng nhóm Colette vận chuyển nguyên liệu ra sàn gỗ.
"Anh hai! Cơm hôm nay là món gì thế ạ!"
Canis đang leo lên lan can sàn gỗ hỏi tôi.
"Là BBQ."
Tôi vừa trả lời vừa lại gần, nhấc bổng con bé lên.
"Nguy hiểm lắm, xuống đi nào."
"Kon cũng đang làm thế mà đấy nhé?"
"Ottototto, mùa hè mà lị."
Kon đang đi bộ chênh vênh trên lan can, nên tôi cũng thu hồi luôn Kon. Kẹp hai đứa dưới nách, tôi đặt chúng ngồi xuống ghế trên sàn gỗ.
"Ni, lấy đi mọi thứ của trẻ con là không tốt đâu. Trẻ con phải ngã và học được bài học từ nỗi đau đó."
Kon ngước lên nhìn tôi nói. Ý là nói chuyện vừa bị bế xuống khỏi lan can.
"Câu thoại đó ngầu vãi chưởng."
"Fufu, đúng hông?"
"Nhưng mà ngã từ lan can xuống thì không chỉ sưng trán đâu. Chỗ đó anh không bỏ qua được."
"Xin ngả mũ trước sự bảo hộ quá mức của Ni. Nhưng Me không ghét. Cảm giác được yêu thương. Ni, yêu anh."
*Hyaa*, nói rồi Kon ôm lấy đuôi mình.
"Được rồi, ăn cơm thôi."
"Me nghĩ lờ đi là không tốt đâu nha."
Giống như lần trước làm ở cô nhi viện, tôi nhóm than, nướng xiên que trên lưới.
"Rabi-chan, món này gọi là gì thế~... ê?"
Chị cả Oni, người mới lần đầu ăn BBQ, hỏi Rabi ngồi bên cạnh.
"Cái này là BBQ ạ! Là thịt nướng ngon tuyệt ạ!"
"Hô~... ô. A~mu... ư. Ừm~... ư ♡ Ngo~... on ♡"
Tôi đặt những xiên thịt đã nướng lên đĩa cho bọn trẻ. Về cơ bản người nướng là tôi.
Nhóm Am và Matilda thì giúp bọn trẻ ăn, hoặc lau miệng cho chúng.
Colette và Ouka thì liên tục làm thêm xiên que mang ra.
"Akane, chấm sốt vào ngon lắm đấy nhé."
Canis với cái miệng dính đầy sốt nói với cô em Oni ngồi đối diện.
"A? Sốt gì cơ?"
Nghe thấy thế, Kon mở miệng.
"Ebara Yakiniku no Tare (Sốt thịt nướng Ebara)! Vị Golden (Vàng kim)."
Kon đặt chai sốt thịt nướng bán sẵn đánh *den!* một cái trước mặt Akane.
"Cái này dùng kiểu gì đây...? Chị hai biết không?"
"Hưm~... ư. Chị không biết nha~... a."
"Rabi sẽ chỉ cho ạ!"
Rabi nhận lấy cái chai từ Akane, hô "Terya!" rồi bật nắp *pon*.
*Tokutokutoku*... Rabi rót sốt vào đĩa của Akane và Ayane.
"Chấm miếng thịt này vào sốt hoàng kim ạ!"
"Làm thế sẽ có được. Trải nghiệm hoàng kim, Gold Experience."
Kon tạo dáng như thể sắp có tiếng hiệu ứng *Baaaaan!* vang lên.
"Tóm lại là Akane, đừng có lải nhải nữa ăn nhanh lên đi đấy nhé."
Bị Canis giục, Akane rụt rè chấm miếng thịt vào sốt *chon*. Rồi *hagu* cắn một miếng.
"Sao hả đấy nhé?", "Sao thế ạ?"
Canis và Rabi nhìn em gái Oni đầy phấn khích chờ đợi phản ứng.
Còn Akane thì...
"~~~~~~~~~!!!!!"
*Bashibashibashi*, cô bé vỗ liên hồi vào vai chị gái ngồi bên cạnh.
"Sao thế~... ê?"
"! !! !!!!"
Akane phấn khích đến mức không nói nên lời. Với lại đơn giản là đang có đồ ăn trong miệng nên không nói được.
"Này Ayane, ăn trước đi. Ăn đi, ăn đi, ăn đi, Chocoball Mukai." (Reference: Quảng cáo Chocoball)
"Dừng lại đi."
"Hả, gì cơ? Me là trẻ con nên không hiểu mấy chuyện khó đâu nha."
Kon giả ngây giả ngô.
Kon thỉnh thoảng lại tung ra mấy cái "meme" kinh khủng nên đáng sợ thật. May mà dị giới không có Smartphone. Để trẻ con tra cứu được thì ăn mắng to đầu.
"Nếu Kon-chan đã nói~... ư, thì phải ăn thôi ha~... a."
*Amu*, Ayane ăn một miếng.
"O~... ô ♡ Cái này được nha~... a ♡ Ngọt ngọt, rất hợp với mỡ và thịt đấy~... ê."
"Nà! Nà! Chị hai! Ngon vãi chưởng đúng không! Nà!"
"Đúng ha~... a."
Ayane đặt xiên thịt xuống đĩa, lấy khăn tay ra. Cô bé lau sạch miệng dính đầy sốt của em gái.
Cô em không nói lời cảm ơn nào đặc biệt, cứ thế ngấu nghiến ăn xiên thịt. Cô chị nhìn em gái ăn ngon lành mà mỉm cười, rồi bản thân cũng *aguagu* ăn tiếp.
"Anh hai! Hết xiên rồi! Mau đưa tiếp đây cho em đấy nhé!"
Trong lúc nhìn chị em Akane, Canis đã ăn sạch xiên thịt từ lúc nào.
"Cái gì! Leia cũng muốn ăn thêm!"
"Rabi cũng, ăn thêm ạ!"
Những cô nàng ăn thịt (theo nghĩa đen lẫn bóng) có sức ăn khủng khiếp lần lượt đòi thêm.
Nếu là trước đây, chắc tôi không xử lý kịp. Nhưng giờ thì khác.
"Am." "Rồi rồi. Nào Canis. Xiên mới đây. Nhai kỹ rồi hẵng nuốt nhé."
Tôi đưa đĩa cho Am, nhờ cô ấy đưa cho Canis.
"Chị hai~... Em làm rơi xiên rồi~..."
"Không sao đâu! Nào Akane-chan. Chị mang xiên mới đến rồi nè!"
"Gusu... Cảm ơn Matilda~"
Dù trẻ con có làm rơi, Matilda cũng sẽ hỗ trợ.
"Jiro-kun đã làm rất nhiều xiên rồi. Thay phiên nhau nướng nào ♡"
".........Jiro-san, hãy ăn thật nhiều vào nhé ♡"
Khâu chuẩn bị có thể giao cho những nhân viên nấu ăn giỏi. Thay phiên nhau ăn. Sau tôi là Am. Sau Am là Matilda, lần lượt lấp đầy bụng.
"......"
Trước đây chỉ có tôi và Colette xoay sở. Lúc đó bận tối mắt tối mũi, chẳng có thời gian mà ăn.
Nhưng... giờ đã khác. Nhân viên đã tăng lên. Có người giúp đỡ.
Kể từ lúc đó... từ lần đầu tiên làm BBQ đó, mới chỉ vài tháng trôi qua.
"Nhà mình cũng trở nên náo nhiệt thật đấy nhỉ..."
"...Đúng vậy ha, Jiro-kun."
Tôi ngồi xuống ghế trên sàn gỗ. Colette đã đổi ca nướng cho Am từ lúc nào, ngồi xuống bên cạnh tôi.
"Vất vả không?"
"Cũng tàm tạm. Nhưng hoàn toàn không sao."
Colette vươn tay ra. Đan những ngón tay vào tay tôi.
Nhóm Canis đã no bụng bắt đầu định xuống khỏi sàn gỗ: "Đi biển thôi!", "Được đấy", "Đua nhé!".
"Này~! Vẫn chưa nói Gochisosama (Cảm ơn vì bữa ăn) đâu đấy, mấy đứa!"
"Matilda giận rồi kìa đấy nhé!"
"Nhưng mà lạ ghê, lạ là hoàn toàn không thấy sợ."
Nhìn khung cảnh ồn ào vui vẻ đó, kỳ lạ thay, mệt mỏi trong ngày dường như tan biến hết.
---
Sau bữa tối, chúng tôi quyết định chơi pháo hoa trên bờ biển.
Nhưng nếu chỉ dùng pháo hoa bán sẵn thì cũng giống lần trước, nên tôi đã cải tiến một chút.
Tôi bốc một nắm cát trên bãi biển, sử dụng Thổ ma pháp [Giả Kim].
Đây là ma pháp biến đổi thành phần của đất để tạo ra khoáng vật.
Tôi dùng nó để tạo ra Natri, Liti, Kali, v.v.
Cầm những thứ đó trên tay, tôi bắn Hỏa thuộc tính ma pháp lên bầu trời đêm từ bờ biển.
"Tuyệt quáaaaaa!!! Lửa màu vàng kìaaaaaaa!!!"
"Lửa màu tím kìa! Có con chim lửa màu tím đang bay kìa ạ!"
Tôi dùng giả kim tạo ra khoáng vật, rồi dùng Hỏa ma pháp đốt cháy chúng và bắn lên trời.
Các kim loại như Natri hay Kali khi đốt bằng lửa sẽ tạo ra ngọn lửa có màu sắc đặc biệt. Cái gọi là phản ứng màu ngọn lửa ấy mà.
Lợi dụng điều đó, tôi dùng các ma pháp như Viêm Ma pháp [Hỏa Điểu], [Viêm Hổ], tóm lại là làm pháo hoa bắn lên trời giả lập.
Về phần cung cấp ma lực, tôi nhờ Leia giúp đỡ. Chuẩn bị một cái bể bơi trẻ em, đổ nước biển vào, để Leia vào đó ngâm mình.
Sau đó tôi chỉ việc nhúng chân vào đó và bắn ma pháp lên trời.
"Tama-cha~n."
Khi tôi đang bắn pháo hoa giả lập lên trời, Kon nói câu đó.
"Kon, Tama-chan là ai thế ạ?"
"Thấy pháo hoa là phải nói thế này."
"Ra là vậy... Tama-cha~n!"
" " " Tama-cha~n!! " " "
Cùng lúc Hỏa ma pháp [Bạo Liệt Explosion] của tôi tạo ra vụ nổ lửa màu xanh lá, bọn trẻ đồng thanh hô lên.
"Xin lỗi. Nhầm Tama-chan."
Có vẻ thấy có lỗi vì dạy sai, Kon dạy lại cách nói đúng. (Note: "Tamaya" là câu hô truyền thống khi xem pháo hoa ở Nhật).
[Bạo Liệt Explosion] nổ tung trên trời.
" " " Tamaya~!!! " " "
...Sau khi chơi pháo hoa xong, đã đến giờ đi ngủ.
Tôi dẫn bọn trẻ đến phòng ngủ lớn. Biệt thự có rất nhiều phòng, và có mấy cái giường to khủng khiếp.
Mỗi đứa ngủ một giường cũng được, nhưng bọn trẻ nhõng nhẽo nên rốt cuộc lại cho ngủ chung một giường.
Buổi đêm, nhóm nhân viên tụ tập uống bia ăn mừng.
Ouka chỉ uống một ngụm bia là lăn quay ra.
Am uống không cồn. Matilda thì uống bia như uống nước lã làm tôi phát hoảng.
Sau khi ăn mừng nhẹ, hôm đó chúng tôi quyết định đi ngủ sớm. Nhân viên cũng đã khá mệt rồi.
Có một chút tranh cãi xem ai sẽ ngủ phòng tôi, nhưng rốt cuộc mọi người ngủ phòng riêng.
Và rồi... đêm đã về khuya, 0 giờ.
".........Không ngủ được."
Tôi thức giấc vì oi bức.
Cái nóng ẩm ướt bám lấy cơ thể *muwari*. Tôi khó ngủ nên ra khỏi phòng.
Cứ thế đi ra khỏi biệt thự, đến sàn gỗ.
"......"
Gió biển ban đêm làm mát cơ thể đang nóng bừng. Cực kỳ dễ chịu. Tôi định đứng hóng gió một lúc thì...
"Jiro-kun?"
Từ phía biệt thự, Colette đi tới.
"Colette. Sao thế?"
Colette mặc váy ngắn và áo hoodie, tiến lại gần tôi. Mắt tôi suýt dán vào cặp đùi trắng nõn vươn ra từ đôi dép xăng đan đi biển.
"Khó ngủ quá."
"Vậy à. Anh cũng thế."
"Giống nhau ha."
Colette đứng cạnh tôi. *Su*... Colette bám lấy cánh tay tôi.
"Nè, Jiro-kun."
Colette ngước nhìn tôi, đề nghị:
"Đi dạo, nhé?"
---
**Lời tác giả:**
Cảm ơn mọi người đã vất vả! Chương sau sẽ là kết thúc Chương 8. Chắc là sẽ thu hồi Fukusen về việc Colette có biểu hiện lạ lúc mới đến rồi kết thúc.
Ngoài ra tôi đang có bộ truyện mới. Link ở bên dưới nên ai chưa đọc thì ghé qua nhé!
Hẹn gặp lại!
---
**52. Người tốt, nhận thức vấn đề bà xã Elf đang gánh chịu**
Cảm ơn mọi người đã luôn ủng hộ!
---
Đêm hôm đó, sau khi cả cô nhi viện cùng đến biển.
Vì oi bức nên tôi ra ngoài hóng gió đêm và tình cờ gặp Colette.
Tôi và cô ấy cùng đi ra bãi biển đêm.
Phía sau biệt thự có sàn gỗ, từ đó có thể nhìn toàn cảnh biển. Vì nằm ở vị trí hơi cao một chút nên tầm nhìn rất tuyệt.
Dù vậy, Colette vẫn muốn đi dạo dọc bờ biển. Tôi nắm tay cô ấy, vừa nhìn biển, vừa bước đi trên bãi cát.
"Gió đêm dễ chịu thật đấy, hơi se se lạnh."
Colette đang mặc váy ngắn và áo hoodie.
"Nhân tiện thì bên dưới em không mặc gì đâu... nói thế thì Jiro-kun sẽ làm gì? Hóa thú (thành quái vật) không?"
"Đừng có nhìn anh bằng ánh mắt háo hức thế chứ."
Tôi khoác chiếc áo khoác đang mặc lên vai Colette.
"Jiro-kun thực sự đã thành người lớn rồi ha~"
Colette xỏ tay vào áo khoác, cười tươi rói.
"Biết khoác áo cho phụ nữ khi thấy họ lạnh. Trưởng thành rồi ha, cô giáo vui lắm đó!"
*Kyu*, Colette ôm chặt lấy cánh tay tôi. Vì cô ấy thấp hơn nên tôi nhìn xuống cô ấy.
Gương mặt Colette ở ngay gần. Tai của cô ấy... đã trở thành kích thước của Elf.
"Colette, nè..."
Tôi cố gắng hỏi một cách không quá nghiêm trọng.
"Đêm hôm khuya khoắt thế này, mà em vẫn uống ma dược sao."
Colette có thể chế tạo loại thuốc nước giúp thay đổi ngoại hình khi uống vào.
Trước đây khi đưa bọn trẻ lên Vương đô, để không bị phân biệt đối xử là thú nhân, cô ấy đã cho chúng uống thuốc này để thay đổi ngoại hình.
Uống cái này vào sẽ có được hình dáng khác. Colette đã uống nó để biến đôi tai bán-elf của mình thành tai dài của Elf.
"......"
Trước lời chỉ trích của tôi, Colette không trả lời. Cô ấy im lặng bám lấy tay tôi, hai người cùng bước đi.
"Lúc đến đây cũng thế, lúc chơi bên ngoài cũng vậy. Colette, em uống thuốc hơi quá đà rồi không?"
Uống nhiều quá ngược lại làm tôi bận tâm. Không phải chuyện tác dụng phụ hay gì. Mà là tại sao lại uống thuốc nhiều đến thế. Tại sao lại cố giữ đôi tai Elf đến mức đó.
"...Jiro-kun là thám tử lừng danh hay gì hả?"
*Pitari*, Colette dừng lại.
Colette ngước nhìn tôi. Ánh mắt đó không phải là thương hại, cũng không phải là khinh miệt. Càng không phải là vui vẻ.
Là mệt mỏi, hay là tự giễu, tóm lại chắc chắn không phải nụ cười tươi sáng thường ngày.
"Có tâm sự gì à? Anh nghe đây."
"......"
*Kyu*, Colette cắn môi dưới. "Nhưng mà..." cô ấy lí nhí.
"Đừng có ngại. Chúng ta là vợ chồng mà."
"Jiro-kun..."
Rồi Colette kéo tay tôi.
"Ngồi xuống chút đi."
"Ừ..."
Chúng tôi ngồi xổm xuống bãi cát. Ngồi ở vị trí sóng biển hơi liếm vào chân một chút.
Trước mắt là biển đêm trải rộng. Không có mây, vô số ngôi sao lấp lánh trên bầu trời, biển phản chiếu chúng, như thể đang ôm ấp những vì sao trong làn nước.
Vầng trăng tròn vành vạnh lơ lửng trên bầu trời đêm quang đãng. Nhìn to hơn so với khi nhìn ở Trái Đất. Ánh sáng bạc phản chiếu lên làn da trắng của Colette, khiến tôi nghĩ cô ấy thực sự là một tinh linh (Yêu tinh).
"Jiro-kun nè."
Colette ngồi bên cạnh tôi mở lời.
"Sao thế. Nói tâm sự ra xem nào." "Cho em ngồi vào giữa hai chân anh được không?" "Hửm?"
Tôi cứ tưởng cô ấy sẽ nói ra nỗi niềm cơ...
"Kiểu như này nè, em muốn ngồi mà được ôm chặt *gyu* từ phía sau ấy. Em ngồi giữa hai chân anh. Không được hả?"
"Không... à thì được thôi."
"Vậy thì xin phép nha ♡ Nsho, nsho."
Colette khom người, thả người *suton* vào giữa hai đầu gối tôi. Cô ấy dựa hẳn vào, dồn trọng lượng lên lồng ngực tôi.
Mái tóc vàng óng ả của Colette ở ngay trước mắt. Vì buộc đuôi gà nên lộ ra cái gáy trắng ngần rất gợi cảm.
"Anh ôm chặt từ phía sau thì em sẽ vui lắm đó."
"Rồi rồi."
Tạm thời làm theo lời Colette. Tôi vòng tay ôm lấy cô ấy, bao bọc lấy cơ thể cô. Xúc cảm mềm mại *puni* ở bắp tay cô ấy thực sự rất dễ chịu.
"Cứ thế này đẩy ngã ra luôn cũng được đấy."
"Em đùa cợt là vì thực tâm không muốn nói à? Hay là thực sự đẩy ngã được?"
Tôi nói vậy, Colette thì thầm nhỏ xíu "Cả hai...".
"Colette. Đừng có ngại mà. Em đang bận tâm chuyện gì vậy."
Colette dựa vào tôi. Đặt tay mình lên tay tôi, *kyu*... siết nhẹ.
Có vẻ đang phân vân. Ano ne (Cái đó nè), hay là, Sono (Cái đó), cứ định nói rồi lại thôi.
Tôi chờ đợi lời nói của cô ấy. Thời gian thì có thừa. Dù buồn ngủ, nhưng nghe tâm sự của bà xã Elf này là việc quan trọng nhất.
Tôi kiên nhẫn chờ đợi. Giữa chừng, Colette vài lần bảo thôi không về nữa, nhưng tôi lờ đi và không buông cái ôm từ phía sau ra.
Cuối cùng, sau một hồi im lặng dài, cô ấy cất lời.
"...Trước đây, em đã nói với Jiro-kun rồi nhỉ. Chuyện em là bán-elf ấy."
Chắc là đang nói đến chuyện lúc tôi tỏ tình với Colette.
Lúc đó Colette đã nói. Bản thân là đồ pha tạp... bán-elf.
Vậy mà lại ngụy trang như một Elf. Đã lừa dối mọi người. Vì thế... cô ấy nói mình không có tư cách được tôi yêu.
"Lúc đó, Jiro-kun không thấy lạ sao? Tại sao em lại giấu chuyện mình là bán-elf."
"Không, hoàn toàn không."
"...Vậy à. Đúng ha. Chỉ có bán-elf mới hiểu được thôi nhỉ."
*Shun*... đôi tai Elf của Colette rũ xuống. Tôi dùng hai tay nhéo lấy tai Colette, kéo thẳng lên *pi~n*.
"Wawa, mồ~, Jiro-kun tự nhiên làm gì thế hả? Giật cả mình."
*Puu*, Colette phồng má.
"Không, tai rũ xuống cũng dễ thương nhưng anh nghĩ không hợp với Colette đâu."
Tôi buông tay khỏi tai Elf. Có vẻ thuốc hết tác dụng, kích thước đã trở lại bình thường.
Colette luống cuống lấy lọ thuốc nước từ trong áo ra. Định uống nên tôi giật lấy.
"Tại sao lại định uống thuốc?"
"...Thì, sẽ bị mọi người lộ ra là bán-elf mất."
"Bán-elf thì đã làm sao. Đồ pha tạp thì đã làm sao. Colette là Colette. Trước đây anh cũng nói thế rồi mà?"
Vẻ bề ngoài có quan trọng gì đâu. Chiều dài của tai thì có sao đâu chứ, tôi nghĩ vậy.
Colette cười vui vẻ, rồi lại làm vẻ mặt buồn bã, lắc đầu.
"Jiro-kun thì... đặc biệt rồi. Người nói như vậy... chỉ có Jiro-kun thôi. Những người khác thì khác."
"Người khác...?"
"Ừm. Ví dụ như người trong làng quê của Jiro-kun. Khi biết em là bán-elf, họ đã làm gì... anh nhớ không?"
Nhớ rõ chứ. Muốn quên cũng không quên được.
Colette bị hết thuốc biến đổi ngoại hình, bị lộ chuyện là bán-elf.
Người lớn trong làng đã nổi giận đùng đùng vì Colette là bán-elf. Cô ấy đã bị trục xuất khỏi làng.
"Bán-elf ấy mà... quả nhiên mọi người đều ghét. Không chỉ con người, mà Elf lại càng đặc biệt ghét."
"Elf..."
Elf. Hay còn gọi là Alv. Là chủng tộc sinh sống chủ yếu ở phía Bắc đất nước này, vùng Bắc Lâm.
Nghe nói cả nam lẫn nữ đều xinh đẹp. Nhưng tôi tin chắc tuyệt đối không ai bằng Colette được.
"Elf đặc biệt coi trọng dòng máu thuần chủng. Em có lẫn máu con người, là kẻ dị đoan."
Colette có mẹ là Elf, cha là con người. Mẹ cô ấy đã chế tạo ma dược để ngụy trang con gái thành Elf để không bị lộ chuyện là bán-elf.
Nhưng mẹ mất, nguồn cung cấp ma dược bị cắt đứt... thuốc hết, và Colette bị lộ là bán-elf.
Kết quả là bị đuổi khỏi quê hương, trôi dạt đến làng tôi, rồi ở đó cũng bị trục xuất... cuối cùng đến được cô nhi viện trong rừng.
"Chuyện xảy ra ngày bị đuổi đi ấy, đến giờ vẫn hiện về trong mơ. Những người bạn hôm qua còn thân thiết, ném đá vào em. Bà cụ từng hiền từ, chửi rủa em bằng những từ ngữ bẩn thỉu. Là đồ pha tạp. Là bán-elf."
"Colette..."
Cô ấy cúi gằm mặt, ôm chặt lấy cánh tay mình.
"Cho đến khi trôi dạt tới cô nhi viện thú nhân, đêm nào em cũng thấy. Từ khi đến cô nhi viện thì đỡ hơn một chút, và từ khi Jiro-kun đến chỗ tụi em, số lần mơ thấy đã giảm đi. Nhưng mà... dù vậy..."
"Vẫn... mơ thấy ha. Chuyện lúc bị lộ là bán-elf."
Colette gật đầu, không nói gì thêm nữa.
...Ra là vậy, cuối cùng tôi cũng hiểu.
Lý do tại sao Colette lại thần kinh nhạy cảm đến mức biến đổi ngoại hình thành tai Elf.
Đó là vì phản ứng của những người xung quanh trong quá khứ, khi bị trục xuất, đã trở thành chấn thương tâm lý (trauma) đối với cô ấy.
"Lúc ở trong cô nhi viện em không uống thuốc đúng không."
"Ừm. Vì mọi người đều hiền lành. Giống như Jiro-kun, ai cũng dịu dàng... Nhưng mà... bên ngoài thì đáng sợ. Lỡ đâu bất chợt bị lộ là bán-elf, rồi lại bị đối xử tàn nhẫn thì sao..."
Nên chỉ khi ra ngoài mới uống thuốc thay đổi ngoại hình à.
"Lúc đi xe đến biệt thự, em run rẩy là do... Chẳng lẽ là vì sợ khách tắm biển sao?"
"...Ừm. Quả nhiên ngoài người trong cô nhi viện ra, thì đáng sợ lắm."
Có vẻ Colette đã mắc chứng sợ người lạ (nhân đối khủng bố chứng) nhẹ.
Không thể rời xa thuốc là vì sợ người bên ngoài. Nếu quên uống thuốc, bị lộ là bán-elf, rồi giống như ngày xưa, bị người xung quanh nói hay làm điều tàn nhẫn...
Có vẻ cô ấy đang nghĩ như vậy.
".........Vậy à."
Ở đây có nên nói những lời đồng cảm như "Khổ thân em quá" không nhỉ. Tôi không biết. Rốt cuộc thì chủng tộc của tôi khác cô ấy. Cũng chưa từng bị trục xuất.
Nên việc hiểu 100% cảm giác đau khổ của Colette là không thể.
...Dù vậy, tôi vẫn.
"Đau khổ lắm nhỉ. Chuyện đó."
Tôi buông lời đồng cảm.
".........Jiro-kun."
"Anh biết. Cảm giác đau khổ của em, anh không thể hiểu hoàn toàn được. Em có nghĩ là anh biết cái gì mà nói cũng là đương nhiên, nhưng mà..."
Nhưng mà, tôi.
"Cảm giác đau khổ của em, anh muốn cùng chia sẻ. Dù chỉ một chút thôi anh cũng muốn chia sẻ nỗi đau của em. Nếu điều đó làm em thấy nhẹ lòng hơn dù chỉ một chút."
Hành lý nặng, không phải một người, mà muốn hai người cùng gánh vác. Vì đó mới là vợ chồng chứ.
Dù không thể hiểu hoàn hảo nỗi niềm của đối phương, nhưng nếu vì thế mà gạt bỏ như chuyện người dưng thì là sai lầm.
Vợ chồng thì càng phải thế. Không phải ngừng suy nghĩ rằng chuyện của đối phương chỉ đối phương mới hiểu, mà phải nỗ lực để hiểu. ...Tôi nghĩ vậy.
Khi tôi truyền đạt cảm xúc của mình, Colette thì thầm "Em vui lắm...".
Colette *kuru* xoay người lại.
Đôi mắt xanh biếc gợi nhớ đến biển khơi đẫm lệ, tràn ra.
"...Em vui lắm, Jiro-kun. Thực sự vui lắm... Được anh nói là đã vất vả rồi, thực sự, thực sự, em vui lắm..."
Được đồng cảm có vẻ làm Colette vui. Đúng ha. Từ quê hương, đến ngôi làng, khi come out là bán-elf, đều bị trục xuất không cần hỏi han gì (vấn đáp vô dụng). Lại còn bị chửi rủa bằng những lời lẽ công kích.
"...Tốt quá. Chồng của em là anh, thực sự, tốt quá. Người dịu dàng như anh, em... yêu lắm."
Colette đòi tôi hôn. Tôi ôm lấy cơ thể nhỏ bé bất ngờ của Colette, cảm nhận hơi ấm của cô ấy, và hôn.
Tai Colette *pikupiku* rung lên có vẻ dễ chịu. Tôi vừa nhìn đôi tai đó... vừa nghĩ. Một ngày nào đó...
Một ngày nào đó cô bé này sẽ không còn ngụy trang độ dài đôi tai của mình nữa thì tốt biết mấy.
Tôi nghĩ vậy.
---
Chiều tối hôm sau, chúng tôi rời Dida.
Chúng tôi đã báo với Ngân Phượng Chùy là sẽ ở lại 2 đêm rồi về.
Giống như lúc đến, chúng tôi phóng xe nhắm hướng rừng Soltip nơi có cô nhi viện.
"Suu... suu..."
"U~n... munyamunya. Không ăn nổi nữa đâu. Nói mơ gì mà rập khuôn (beta) thế."
Ghế sau vẫn là Rabi và Kon ngồi như lúc đi. Rabi đang thở đều đều bình yên.
Kon thì đang làm cái trò khéo léo là tự tsukkomi vào cơn mơ của mình... Đang thức hả?
Không nhưng mà đuôi cáo đang mềm oặt ra, chắc là đang ngủ rồi.
"Jiro-kun, vui ha."
Ghế phụ có Colette. Lúc về em lái xe! Cô ấy nói thế nhưng bị tất cả mọi người dốc toàn lực ngăn cản.
"Ừ, đúng ha. Cực kỳ vui luôn, với lại..."
Tôi nhìn Colette.
Cô ấy ngồi ghế phụ, quả nhiên tai vẫn đang là tai dài của Elf. Chắc lại uống ma dược rồi.
Đường về hầu như chẳng gặp ai, nhưng cô ấy vẫn muốn ngụy trang ngoại hình khi ra ngoài.
"Trong xe cũng không được sao?"
".........Xin lỗi nhé."
"Không... không phải chuyện cần xin lỗi."
Tôi điều khiển vô lăng, hướng về cô nhi viện. Mặt trời đang lặn. Về nhanh thôi.
Tôi vừa lái xe, chạy chậm trên con đường thẳng tắp. Trầm tư một chút.
Colette có vẻ bị ám ảnh về chuyện bị trục xuất hơn tôi tưởng.
Nếu là bán-elf thì sẽ bị người xung quanh đối xử tàn nhẫn. Chính vì nghĩ thế nên khi ra ngoài mới ngụy trang thành Elf bằng ma dược.
Lần này, qua chuyến du lịch, tôi đã biết được vấn đề bà xã đang gánh chịu.
Biết được điều đó tôi...
Tôi...
"Nè, Colette."
"Hửm? Sao thế?"
Là chồng của bán-elf, điều tôi có thể làm. Đó là... cùng suy nghĩ về vấn đề cô ấy đang gánh chịu. Làm gì đó cho cô ấy.
"Lần tới á... không cần ngay đâu, hai đứa mình đi du lịch đi. Thì đấy, tuần trăng mật, vẫn chưa đi mà."
Cứ thế này về cô nhi viện. Ở trong cô nhi viện, chắc chắn Colette sẽ hạnh phúc mãi mãi.
Nhưng mà định sống cả đời trong khu rừng đó sao? Thế thì... thấy tội nghiệp quá.
Từng chút một cũng được. Tôi muốn Colette có thể không cần dùng ma dược nữa.
Muốn cô ấy tự tin vào bản thân mình, một bán-elf. Từng chút một thôi, tí xíu một cũng được, muốn cô ấy có thể ra ngoài một cách bình thường hơn chút nữa.
Đừng uống thuốc nữa.
Đừng giả làm Elf nữa.
Tôi muốn Colette hãy cứ là Colette, sống tự do ở thế giới này. Sống đúng là chính mình.
Tuần trăng mật cũng là một phần trong đó. Luyện tập để có thể ra ngoài một cách bình thường.
"Nếu thấy khổ sở anh sẽ chống đỡ. Nếu có kẻ phân biệt đối xử với Colette anh sẽ đấm bay hắn... thì không đến mức đó, nhưng anh vẫn sẽ bảo vệ em."
Dù cho người toàn thế giới có quay lưng lại với Colette, tôi vẫn sẽ là đồng minh của cô ấy.
".........Cảm ơn."
*Hiku... gusu...* Colette lấy tay che mặt, rơi nước mắt.
Tôi xoa đầu cô ấy *ponpon*, rồi nắm lại vô lăng.
Trong ánh hoàng hôn, tôi nghĩ. Phải hỗ trợ để cô ấy có thể yêu bản thân mình hơn nữa...
Trên đường về từ biển, tôi đã nghĩ lại như vậy.
---
**Lời tác giả:**
Cảm ơn mọi người đã vất vả! Đến đây là kết thúc Chương 8. Vấn đề Colette gánh chịu sẽ được giải quyết dần theo thời gian. Tôi hy vọng cô ấy sẽ dần dần thích bản thân mình là bán-elf.
Nào lần tới là Chương 9. Chương 9 kết thúc mùa hè và bước vào mùa thu. Mới đầu thì cái nóng tàn dư vẫn còn gay gắt, nhưng dần dần sẽ ra dáng mùa thu, và chúng ta sẽ làm những việc đậm chất mùa thu.
Cứ như vậy mong mọi người giúp đỡ Chương 9 nhé!
Hẹn gặp lại!
---
**53. Mùa hè kết thúc. Bọn trẻ đón chào mùa mới**
Cảm ơn mọi người đã luôn ủng hộ!
---
Vào một buổi chiều nọ, khi mùa hè kết thúc và đang chuyển sang mùa mới.
Vì cơn mưa dài kéo dài từ sáng nay, bọn trẻ không thể ra ngoài.
"Lại mưa rồi đấy nhé..."
Dán mặt *buni* vào cửa sổ lớn tầng 1 là cô bé chó Canis.
Đôi tai chó nhọn hình tam giác *pin* và mái tóc nâu bồng bềnh. Đôi mắt to hoạt bát giờ đây đang rũ xuống cùng với cái đuôi.
"Mưa nhiều quá. Đuôi cáo tự hào của Me. Vì ẩm ướt mà ỉu xìu rồi."
Bên cạnh Canis, cũng dán mặt *buni* vào cửa sổ là cô bé cáo Kon.
Tóc bạc và tai cáo. Đôi mắt vàng kim nhắm hờ có vẻ buồn ngủ, cùng cái đuôi cáo xù bông.
"Vậy sao? Anh thấy đuôi vẫn như mọi khi mà."
Tôi ngồi trên ghế sofa nói với Kon.
"Ni, không hiểu gì cả. Đuôi đang ỉu xìu thế này cơ mà."
Vẫn dán mặt vào cửa sổ, Kon vẫy đuôi *bunbun*. Canis cũng bắt chước *bunbun*.
"U~n... Anh chỉ thấy nó như mọi khi thôi."
"Không hiểu trái tim thiếu nữ sao. Thế thì không trở thành thiếu nữ xuất sắc được đâu."
"Vốn dĩ anh là đàn ông mà..."
Nhóm Kon dán vào cửa sổ, gửi niệm lực "Mưa ơi", "Tạnh đi".
Nhìn ra ngoài cửa sổ, mưa trút xuống xối xả đến mức nghe thấy tiếng *zaaaaaa*...........
Mưa dầm mùa thu kéo dài từ tuần trước. Gió mưa *byuubyuu gougou* đập vào cửa sổ cô nhi viện.
Thỉnh thoảng *Pika...!* sấm chớp lóe lên, sau đó tiếng sấm rền vang như vọng từ đáy bụng *todoroku*.
"Hyau! Anh ha...... i......"
Người phản ứng nhạy cảm nhất với sấm sét là Rabi.
Rabi đang đọc sách cùng chị em Oni ở ghế sofa gần đó. Sấm đánh xuống, *pi~n!* tai dựng đứng lên, chạy đến chỗ tôi.
Cô bé thỏ đang run rẩy *buruburu*... là Rabi.
Cô bé có đặc trưng là đôi tai cụp Lop Ear và đôi mắt rũ xuống có vẻ yếu đuối.
"Sấm đáng sợ quá ạ... Gorogoro đáng sợ quá ạ..."
Đôi tai thỏ vốn đã cụp giờ cụp đến cực hạn. *Buruburu buruburu*, cơ thể run lên bần bật.
"Không sao đâu. Trong nhà thì an toàn."
Tôi vừa nói vừa sử dụng Quang ma pháp [Sao chép Copy] từ Colette.
Sơ cấp Quang ma pháp [Thư Giãn Relaxation].
Đây không phải ma pháp chữa trị HP hay vết thương bệnh tật. Là ma pháp làm dịu những cảm xúc tiêu cực như bất an hay sợ hãi.
Ánh sáng ma pháp chữa lành và giải tỏa hệ thần kinh thực vật đang căng thẳng. Nhịp tim và hơi thở rối loạn vì sợ hãi trở lại bình thường.
Giống như tảo bẹ Tororo (Tororo kombu) bỏ vào nước nóng, biểu cảm của Rabi tan chảy. Khuôn mặt đó đã được giải phóng khỏi sợ hãi, trở nên êm đềm.
"Ma pháp của Mama ạ... Ấm áp và bồng bềnh (fuwafuwa) ạ..."
Đúng như Rabi nói, ma pháp này vốn là ma pháp mà vợ tôi, Elf Colette sử dụng.
Tại sao tôi lại dùng được, là vì tôi có năng lực đặc biệt gọi là [Sao chép].
Tôi được gọi là người chuyển sinh, vốn là con người đến từ thế giới khác với thế giới này.
Người chuyển sinh sở hữu sức mạnh đặc biệt gọi là [Kỹ năng đặc thù].
Của tôi là năng lực có thể sao chép và tái hiện mọi vật thể, mọi ma pháp.
Dùng cái này tôi đã xây dựng lại cô nhi viện vốn rách nát này.
Từ đó dùng các đồ tiện ích của Trái Đất để nâng cấp dần trang thiết bị của cô nhi viện.
Sau đó tôi gặp Kuu, thương nhân xuất thân từ cô nhi viện này, và nhậm chức chủ tịch của Guild thương mại - Ngân Phượng Thương Hội nơi cô ấy làm việc.
Dùng mối quan hệ đó, tôi tiến hành tu sửa cô nhi viện rách nát, và giờ nó đã trở thành tòa nhà gạch 2 tầng vững chắc.
"Rabi. An tâm đi đấy nhé."
*Tokotoko*... Canis và Kon đi đến chỗ Rabi.
"Khác với cái nhà rách nát trước kia, chỗ này chắc chắn lắm đấy nhé."
"Dù mưa rơi hay gió thổi, trăm người trèo lên cũng không sao đâu." (Reference: Quảng cáo Inaba Monooki)
Canis và Kon đang cố an ủi Rabi.
"Vậy, sao ạ...?"
Rabi lo lắng nhìn các thú nhân.
"Nếu có chuyện gì tớ sẽ bảo vệ cậu đấy nhé!"
*Bishi!* Canis tạo dáng ngầu lòi.
"Hyu~, Canis ngầu quá, hyu~ hyu~."
Kon tung hô Canis. Cô bé chó xấu hổ "Dừng lại đi mà~ ♡ Ngại chết đi được đấy nhé~ ♡".
"Canis-chan... Kon-chan..."
*Jiwa*... nước mắt ầng ậng trong mắt Rabi.
*Pyon*, Rabi nhảy xuống khỏi người tôi, *tokotoko* đi đến chỗ 2 người.
"Cảm ơn nhé ♡ Rabi thích cả hai cậu lắm ạ!"
*Gaba*, Rabi ôm chầm lấy Canis và Kon.
"Dừng lại đi mà, nóng nực quá đấy nhé ♡"
"Rabi đúng là trẻ con ha. Ôm ấp ngay được. Mà Me cũng không ghét."
Cả hai đứa đuôi đều rũ xuống có vẻ dễ chịu.
"Tình bạn... đẹp ha~... a."
Người nhìn thú nhân ôm nhau từ ghế sofa cách đó một chút là thiếu nữ Oni, Ayane và Akane.
Ayane tóc ngắn biểu cảm *powapowa* (lơ đễnh/mơ màng).
Akane tóc dài mắt hơi xếch.
"......"
Akane nhìn nhóm Rabi ôm nhau xong, nắm tay nhau *wasse wasse* xoay vòng vòng.
*Puku*... má hơi phồng lên một chút.
"Nè~... ê, Rabi-cha~... an."
Ayane liếc nhìn Akane rồi gọi Rabi.
"Em gái tui nó bảo là~... a, Tui cũng thích Rabi-chan lắm đó~... ô."
"Hả, hảaa!? Cái điều đó..."
"Nói rồi ha~... a?"
"M, mà thì..."
*Monyo monyo*, Akane ấp úng.
Rabi nhận ra Akane, *tototo*, và:
"Akane-chan! Rabi cũng thích Akane-chan lắm ạ!"
*Kyu~*, Rabi ôm chầm lấy Akane.
"Đ, đồ ngốc... ♡ Đừng có làm mấy trò xấu hổ thế chứ ♡"
"Có vẻ cũng không ghét đâu ha~... a."
Nhìn em gái vui vẻ với bạn, cô chị cười *nikoniko*.
"Cả Ayane-chan nữa! Gyu!"
"Oya~... a, vui ha~... ê ♡"
Rabi ôm chị em Oni.
Trước mùa hè, chủng tộc gọi là Oni, vốn bị sợ hãi là loài ăn thịt người, đã đến cô nhi viện thú nhân chúng tôi.
Cả Ayane và Akane đều là Oni. Nhìn từ phía con người thì là đối tượng sợ hãi, nhưng bọn trẻ thú nhân đã nhanh chóng chấp nhận hai người làm bạn.
Rồi qua thời gian chung sống đến khi đổi mùa, mọi người đã trở nên thân thiết.
"? Oya~... a. Nhắc mới nhớ ha~... a."
Ayane *kyorokyoro* nhìn quanh.
"Leia-chan~... a, không thấy đâu ha~... ê."
Chị Oni nhìn quanh nói.
"Leia đang ngủ trưa trên tầng 2."
Cô nhi viện đã được làm mới, thành 2 tầng. Khu phía Đông tầng 2 là phòng của bọn trẻ.
Trong khi mọi người giết thời gian ở tầng 1, thì Leia theo hệ "My pace" (tự do tự tại) đang ngủ trưa trên đó.
"Nhưng mà~... a."
Ayane nhìn ra ngoài cửa sổ nói.
"Em ấy ở kia kìa~... a."
"Hả...? Cái...!!"
Ngoài cửa sổ, vì bão đang đến nên mưa gió bão bùng dữ dội.
Trong khi cây cối trong rừng nghiêng ngả, Leia đang ngồi xổm làm gì đó.
"Con bé đó...!!!"
Tôi đứng bật dậy, mở cửa sổ rồi đóng lại ngay, lao đến chỗ Leia.
"Leia!!!"
Hứng chịu lượng nước mưa lớn vào mặt và cơ thể, tôi đến bên cạnh cô bé.
"Em làm cái gì thế! Trong mưa thế này nguy hiểm lắm đấy!"
Tôi nhấc Leia lên.
Leia vẫn giữ nguyên tư thế cuộn tròn, không nhúc nhích.
Quần áo thấm nước mưa với tốc độ khủng khiếp. Tôi đưa Leia quay lại cô nhi viện.
Bọn trẻ đứng bên cửa sổ, lo lắng nhìn chúng tôi.
Tôi vẫn ôm Leia, mở cửa sổ, trở vào trong cô nhi viện.
"Thật tình, em làm cái gì thế hả..."
Tôi sao chép cái khăn, lau mái tóc bạc dài của Leia.
Mái tóc lởm chởm (răng cưa). Làn da nâu đặc trưng, tên cô bé này là Leia.
Thoạt nhìn trông như đứa trẻ con người, nhưng thứ mọc ra từ thái dương là [Sừng], thứ không thể có ở con người.
Cô bé là Bạch Huy Thánh Ngân Long (Platinum Dragon), quái vật siêu hiếm.
Vì thế được xem là loài có nguy cơ tuyệt chủng. Do hay đến suối nước nóng sau nhà tôi, nên Leia được bảo hộ tại cô nhi viện này.
"Leia, mày không sao chứ đấy nhé?"
"Cảm lạnh là gay go. Được Mommy chăm sóc túc trực bên cạnh. Chẳng phải cái đó là phần thưởng sao?"
Canis và Kon lo lắng nhìn Leia. Trong lúc đó, Leia vẫn cuộn tròn, im thin thít.
"Leia?"
"Leia không sao hết!"
Leia vẫn cuộn tròn nói.
"Leia đi tắm đây!"
Nói rồi, Leia giải trừ trạng thái cuộn tròn.
Bộ quần áo ướt sũng... phần bụng hơi phồng lên một chút.
"Leia? Có gì trong áo à?"
"Không có gì, chẳng có gì trong này hết!"
Nói rồi, Leia chạy biến về phía bồn tắm trong nhà.
"Kẻ kỳ lạ ha, Ni." "Em mà cũng nói thế à, Kon..."
---
Vài phút sau vụ Leia đứng trong mưa.
Tôi định tắm cho Leia, nhưng không ngờ bị cô bé từ chối.
"Leia tự làm! Cái này là, việc của Leia!"
Đại loại thế.
Bị đẩy *guigui* "Ra ngoài đi!", tôi đành ra khỏi phòng tắm.
"Việc của Leia... ha."
Tôi hơi bận tâm việc áo của Leia hơi phồng lên. Tí nữa kiểm tra xem sao.
Sau khi ra khỏi phòng tắm, tôi đến sảnh tầng 1, không thấy bọn trẻ đâu.
"Nhà ăn chăng?"
Đúng giờ ăn nhẹ buổi chiều mà.
Tầng 1 cô nhi viện có nhà ăn lớn ở phía Đông. Vì chúng tôi là đại gia đình 21 người. Tự nhiên cần phải làm nhà ăn lớn.
Nhà ăn có 2 dãy bàn dài.
Trước bàn phía trước, có số ghế chân cao bằng số lượng trẻ con.
Bọn trẻ ngồi ngay ngắn trên ghế, đợi đồ ăn nhẹ được mang ra.
"Jiro-kun, Leia-chan đâu?"
Đến chỗ bếp, bà xã Elf Colette đang đứng đó.
Chiều cao hơi lớn so với phụ nữ. Và bộ ngực lớn cùng vòng ba.
Eo thon gọn *kyu*... là thiếu nữ tóc vàng mắt xanh xinh đẹp.
Colette nhận ra tôi, *tototo* lại gần hỏi về Leia.
"Không có gì đặc biệt cả. Chỉ là hơi lạ một chút thôi."
"Vậy à... May quá..."
*Ho*, Colette thở phào nhẹ nhõm. Đôi tai Elf dài *pikopiko* cử động đáng yêu.
Tôi *su*... chạm tay vào tai dài của cô ấy. Dài so với con người, nhưng ngắn so với Elf.
Cô ấy là bán-elf, mang một nửa dòng máu Elf.
Lúc ở biển cô ấy uống thuốc để làm tai dài ra, giờ đã trở lại kích thước một nửa ban đầu. Chắc vì không cần bận tâm ánh mắt người khác nữa.
"Jiro-kun?"
"A, xin lỗi. Anh hơi lơ đễnh."
"Fufu, thiếu ngủ hả? Cần ngủ trưa không?"
"Không cần đâu. Đừng coi anh là trẻ con chứ."
Colette nhìn trẻ nhưng đã 180 tuổi thọ. Nói là vậy nhưng tính theo tuổi người thì là 18.
Ngày xưa tôi từng được Colette dạy học. Ở làng quê, Colette làm công việc giáo viên và bác sĩ.
Nhưng bị lộ là bán-elf nên bị đuổi khỏi làng. Kể từ đó, tôi không gặp cô ấy trong thời gian dài.
Sau mười mấy năm tái ngộ, tôi biết Colette đang vận hành cô nhi viện, và thế là tôi làm việc cùng cô ấy.
Chuyện đó để sau.
Chắc do ngày xưa được Colette dạy với tư cách cô giáo, nên thỉnh thoảng lại bị coi như trẻ con thế này.
Colette lớn tuổi hơn nhưng tính theo tuổi người thì nhỏ hơn. Mối quan hệ cũng phức tạp phết.
"Hơn nữa Jiro-kun nè. Về đồ ăn nhẹ cho bọn trẻ, lại là kem được không?"
"Đúng ha... Dù mưa nhưng vẫn nóng ha. Uumu..."
Nhưng mà kem thì bọn trẻ: "Kem~!", "Sự xuất hiện của kem đang được kỳ vọng", "Anh hai! Ice cream là tốt nhất ạ!".
"Lũ đó thích kem quá đà rồi..."
Suy nghĩ một chút, tôi rời nhà ăn, đi xuống xưởng làm việc dưới hầm.
Hầm tầng 1 có bồn ngâm chân dẫn nước từ Long Chi Thang (Suối nước nóng của rồng).
Long Chi Thang.
Đây là suối nước nóng đặc biệt có chứa dịch thể của rồng.
Dịch thể rồng có khả năng hồi phục hoàn toàn. Chỉ cần ngâm mình là có khả năng hồi phục toàn bộ thể lực và ma lực.
Tôi nhúng chân trần vào bồn ngâm chân, thực hiện [Sao chép].
Kỹ năng này của tôi, nếu là thứ đã dùng một lần, thì cái gì cũng làm được.
Có điều kiện, nhưng ví dụ như những thứ đã dùng ở kiếp trước như Tivi, máy chơi game cũng làm được. Là kỹ năng Cheat (gian lận).
Chỉ là cấu tạo vật cần làm càng phức tạp, lượng ma lực cần thiết càng nhiều.
Lượng ma lực tôi có chỉ ở mức trung bình. Vốn dĩ không làm được gì to tát, nhưng nhờ khả năng hồi phục ma lực hoàn toàn của Long Chi Thang này, tôi có thể làm được mọi thứ.
Sau khi làm [Cái đó] ở xưởng, tôi quay lại sảnh tầng 1.
Đặt *don* cái đó trước bàn bọn trẻ đang ngồi.
"Ou, Gorigori Goori (Đá bào rào rào) kìa."
Kon là người đầu tiên nhận ra chân tướng thứ tôi mang đến.
Đó là đồ chơi bằng nhựa hình chim cánh cụt. [Hình ảnh máy làm đá bào hình chim cánh cụt] Trên đầu có tay quay, phần bụng rỗng.
"Đá bào (Kakigori) nha. Rất hợp với cái nóng mùa hè (Natsui atsu)."
"Mùa hè nóng (Atsui natsu) chứ."
"Me nguyện vọng Blue Hawaii. Ngoài cái đó ra không cần."
"Rồi rồi."
Bọn trẻ nghe chúng tôi nói chuyện, nghiêng đầu thắc mắc.
"Anh hai, bạn động vật này là gì thế ạ?"
Rabi nghiêng đầu "Hate?".
Trước khi tôi trả lời, Kon làm râu bằng đuôi, tiết lộ kiến thức cho mọi người.
"Cái này gọi là Kakigori Machine (Máy làm đá bào)."
" " " Kakigori? " " "
Cái gì thế, mọi người đồng loạt hiện dấu chấm hỏi trên đầu.
"Cái thứ bào đá *garigari* làm thành bánh kẹo ấy."
" " " ? " " "
"Đây gọi là Gap (khoảng cách) sao. Cảm thấy bức tường thế hệ (Generation) ghê."
*Fu*... Kon tỏa ra bầu không khí sầu đời.
"Là thời đại hay thế giới mới đúng chứ."
Kon giống tôi, kiếp trước là người Trái Đất... tức là con bé này cũng là người chuyển sinh.
Nên nó tiếp nhận những đồ vật Trái Đất tôi làm ra đầu tiên, không chút kháng cự.
"Chà giải thích bằng lời không bằng nhìn tận mắt ha."
Tôi lấy vài khay đá từ tủ lạnh trong bếp, quay lại nhà ăn.
Nhóm Canis nhìn máy làm đá bào hình chim cánh cụt trên bàn đầy hứng thú.
"Mày, là cái gì đấy?"
"Ano ano, bạn là động vật gì thế ạ?"
"Fufufu, tớ là Tyrannosaurus. Cậu dễ thương ha. Ăn thịt bây giờ."
Canis và Rabi hỏi máy làm đá bào, Kon lồng tiếng. Rabi run rẩy *buruburu*, "Me lồng tiếng đó. CV (Diễn viên lồng tiếng), Me."
Kon tiết lộ mánh khóe, Rabi cười "Mồ~!".
Mang đá đến, tôi cho đá vào phần đầu chim cánh cụt. Đóng nắp lại, đặt bát thủy tinh vào phần bụng, set up xong.
"Jiro-kun Jiro-kun, cái đó là gì?"
Không biết từ lúc nào Colette đã ở đó lẫn trong đám trẻ.
"Cái tay quay này, quay... thế này nè..."
*Gorigori gori*, quay tay quay.
"A, chị hai! Ở cái đĩa có cái gì rơi ra kìa!"
"O~... ô, lấp lánh đẹp ha~... ê."
Chị em Oni cũng nhìn chằm chằm vào bụng chim cánh cụt. Đá được bào ra tích tụ trong bát thủy tinh.
Khi bát đã đầy đá, tôi lấy siro từ Túi Ma Thuật (Túi yểm Vô thuộc tính ma pháp [Hộp lưu trữ vô hạn], đựng gì cũng được) ra.
"Master, cái mọi khi please."
Kon làm màu, chống khuỷu tay lên bàn, búng tay *pachi*.
"Ok, quý khách. Với lại chống khuỷu tay lên bàn là không được đâu."
"Vi phạm Manner (quy tắc ứng xử) rồi. Kiểm điểm."
Tôi rót siro Blue Hawaii vừa được order lên trên đá.
Chất lỏng xanh ngắt rưới lên lớp đá bào bông xốp, tan chảy.
"Bông xốp ghê. Không thể nghĩ là đá bào bán sẵn."
Nhìn đá bào trong bát, Kon phán một câu.
"Ừ. Ở chỗ lưỡi dao bào đá, anh đã yểm ma pháp [Cường Hóa Cắt Gọt Vũ Khí Sharp Edge] mà."
Nhờ yểm ma pháp làm tăng độ sắc bén, đá được bào *sharishari* một cách dễ dàng.
"Nào Kon. Ăn đi."
"Okemaru (Okie dokie). Vậy thì ăn đá bào thôi. Let it go, let it go."
Làm động tác *bya* bắn ra cái gì từ tay, Kon cầm thìa lên.
Cắm thìa vào núi đá, xúc, đưa vào miệng.
"...Ki~n. Ki~n, Ki~n đến rồi." (Buốt óc)
Kon nhắm mắt vẻ dễ chịu, lấy tay ôm đầu.
"Cái này chịu không nổi. Phong vật thi (biểu tượng) của mùa hè ha."
"Hết hè rồi mà."
"Tàn dư cái nóng (Zansho) vẫn khắc nghiệt (Kibishii) Zansho." (Chơi chữ)
*Shakushaku*, Kon ăn đá bào. Mỗi lần ăn lại nheo mắt, *Ki~n*.
"Anh hai!"
"Rồi rồi."
Bát thứ 2 đưa cho Canis. Những lúc thế này không biết sợ là gì là điểm tuyệt vời của cô bé chó này.
Rưới siro dâu tây, tôi đưa bát đá cho Canis.
"Canis, shaku, ki~n, đó nha."
Nghe Kon giải thích, *funfun*, gật đầu.
"Shaku....... ......!"
Đuôi chó của Canis dựng đứng *pi~n!*.
"Sao nào Ki~n rồi Ki~n rồi chứ hả?"
"Ki~n rồi! Ki~n đến rồi ạ!"
Canis nheo mắt ><, vừa cười vui vẻ vừa ôm đầu.
"R, Rabi cũng muốn làm ạ!", "Tụi này nữa~... ô."
Đưa đá cho Rabi và chị em Oni. Cả 3 ăn xong: "Ki~n!", "Ki~n đến rồi~... ê", "Chị haii~. Cái này không chết chứ? Nè cái này không chết chứ? Cái an toàn đúng không~".
Rabi và Ayane có vẻ vui. Cô em Oni được chị gái follow: "Không sao đâu~... ô. Chắc thế".
Bọn trẻ đồng loạt ăn đá bào *shakushaku*.
"Các khanh. Ăn xong, thử *nbee* (thè lưỡi) xem."
Kon ăn xong trước một bước, nói với mọi người.
"Lại làm màu rồi! Kon, mày lúc nào cũng làm màu đấy nhé!"
"Fufu, thám tử lúc nào cũng phải làm màu (ra vẻ quan trọng) mà..."
Làm râu bằng đuôi nói giọng trầm ngâm.
"Lại là tiến sĩ à?", "Lần này là Conan-kun."
Lần này muốn nói là thám tử à.
Sau khi tất cả ăn xong một lượt, Canis *nbe* thè lưỡi ra.
"Hona heru? (Thế nào?)"
Hỏi tôi. Lưỡi Canis... đã nhuộm màu hồng.
"Có màu kìa ạ! Thú vị quá ạ~!"
Rabi nhìn lưỡi Ayane ngạc nhiên. Ayane đã ăn vị dưa lưới (Melon).
Nhân tiện Akane nhìn lưỡi chị gái "Kyuu..." xỉu nhẹ. Tưởng chị bị bệnh.
Colette dùng Quang ma pháp hồi phục ý thức. Tôi bảo Akane là vô hại với cơ thể người, con bé mới ôm chầm lấy chị.
"Me là màu xanh. Invader (Kẻ xâm lăng)."
"O~! Kon, lưỡi mày thành ra kỳ cục rồi kìa đấy nhé~!"
*Kerakera*, Canis nhìn lưỡi Kon cười.
"Tớ cũng muốn lưỡi thành màu đó đấy nhé! Anh hai!"
"Rồi rồi."
Cứ thế, tôi chuẩn bị bát thứ 2 cho Canis. Bọn trẻ đã ăn món ăn mới là đá bào một cách vui vẻ.
---
**Lời tác giả:**
Cảm ơn mọi người đã vất vả. Cảm giác như vậy đó, Chương 9 bắt đầu.
Về nội dung thì là thời điểm vào thu nhưng vẫn còn vương vấn chút mùa hè. Đứa bé mà Leia tìm thấy, sẽ thổi một luồng gió mới vào cô nhi viện, kiểu như thế.
Mong mọi người giúp đỡ Chương 9 nhé!
Ngoài ra tôi có bộ truyện mới. Ai chưa đọc thì ghé qua đọc thử nhé!
Hẹn gặp lại!
---
**54. Bọn trẻ, lén lút trốn làm gì đó**
Cảm ơn mọi người đã luôn ủng hộ.
---
Tuần sau vụ bão của Leia.
Đêm hôm đó.
Tại sảnh tầng 1 cô nhi viện, các nhân viên đang họp mặt.
Là cuộc họp thảo luận về những chuyện xảy ra trong ngày, và phân chia công việc ngày mai.
Có 5 nhân viên tập trung ở sảnh.
Đầu tiên là tôi, Colette.
Ngồi đối diện là thiếu nữ Miêu thú nhân (người mèo) tóc đỏ, Am.
Dáng người nhỏ nhắn. Thiếu nữ có mái tóc đỏ gợn sóng (có cá tính).
"Jiro. Mai cũng mưa thì cho bọn trẻ chơi ở đâu?"
"Đúng ha..."
Gần đây mưa suốt. Nói là chơi trong nhà thì cũng giới hạn.
Hơn nữa nhóm thích chơi ngoài trời như Canis và Kon chắc không vui vẻ gì với tình trạng này.
"Không vận động mạnh trong nhà được, hay là trốn tìm?"
"Đúng ha, Am. Làm được thì cũng chỉ thế thôi. Tạnh mưa thì ra ngoài chơi bóng thỏa thích."
"N. Ok. Đằng nào cũng tùy thời tiết ha."
Gần đây mưa dài thật, thở dài luôn.
Chúng tôi thì sao cũng được, nhưng bọn trẻ bị tích tụ Stress. Rabi và chị em Oni có vẻ bình thường, nhưng không phải là các em ấy ghét vận động ngoài trời.
"Có ai bận tâm chuyện gì khác không?"
".........Anou."
*Su*, người giơ tay là mẹ của tộc Oni - Ouka.
Tóc đen dài và làn da vàng. Ngoại hình trông không khác gì người Nhật.
Người phụ nữ Oni có đặc trưng là bộ ngực khổng lồ như Slime, và cái [Sừng] mọc từ trán.
Cô ấy cùng Ayane, Akane đến cô nhi viện thú nhân trước mùa hè.
Ouka có đại gia đình gồm 5 con gái ruột, 6 đứa trẻ mồ côi (trong đó 4 trẻ sơ sinh).
Tại sao lại đến chỗ chúng tôi, là vì cô nhi viện tộc Oni của Ouka bị lũ cuốn trôi. Và thế là đến chỗ chúng tôi bắt đầu sống chung.
"Sao thế Ouka?"
"...Gần đây có chút chuyện, tôi hơi để ý ạ."
Ngồi trên ghế sofa, Ouka rụt rè giơ tay. *Dopun*, bộ ngực khủng khiếp của Ouka rung lên làm tôi suýt dán mắt vào.
"Để ý? Có chuyện gì à?"
"...Cái đó, gần đây Canis-chan, hay lục lọi tủ lạnh ạ."
"A, cái đó tui cũng thấy."
Am tiếp lời Ouka.
"Trường hợp của tui là Kon và Rabi nha."
Bọn trẻ đang tuổi ăn tuổi lớn (thực dục vượng thịnh). Chuyện kêu đói rồi đến nhà ăn xin cái gì ăn không hiếm.
Hiếm là ở chỗ lục lọi thức ăn mà không nói với chúng tôi câu nào. Với bọn nó thì lạ thật.
"Dù là lũ đó đi nữa thì có lục tủ lạnh mà không xin phép bọn mình không...?"
"...Em nghĩ, khó có khả năng đó. ...Nên là, em nghĩ có lý do khác chăng."
"Lý do khác là sao ạ, Ouka-san?"
Người hỏi Ouka như vậy là thiếu nữ con người Matilda.
Vốn là tiếp tân ở Guild mạo hiểm giả, nhưng biết tôi làm việc ở cô nhi viện, cô nàng đầy năng lượng (Powerful) này đã rời phố đến chỗ tôi.
Matilda là con người, ban đầu đinh ninh Oni là sinh vật [Quái vật ăn thịt người]. Mà không chỉ Matilda, cư dân thế giới này ai cũng hiểu lầm như thế.
Nhưng Matilda sống chung với Oni ở đây, biết được Oni khác với truyền thuyết, là những cô gái bình thường.
Bây giờ cô ấy tiếp xúc với nhóm Ayane và Ouka một cách bình thường.
"...Tôi không biết. Nhưng tôi có cảm giác kỳ lạ."
"Cảm giác kỳ lạ?"
"A~... Nhắc mới nhớ. Hơi đói mà làm thế thì lạ thật. Mang đi đúng không, thức ăn ấy."
"Không ăn tại chỗ sao?"
*Kokuri*, Am và Ouka gật đầu.
"Thế thì lạ thật... Nếu là nhóm Canis-chan, thì chắc sẽ ăn ngấu nghiến tại chỗ chứ."
U~n, Matilda nghiêng đầu.
"Đúng thật. Không hiểu lý do mang thức ăn về."
"Mang về mọi người cùng ăn... chẳng hạn?"
Colette nói.
"Anh không nghĩ Rabi hay Ayane lại ăn vụng đâu."
"Đúng ha~... Uun."
Nghĩ mãi cũng chẳng ra kết luận.
"Tóm lại anh sẽ thử thăm dò bọn trẻ xem sao."
Sau đó quyết định phân công công việc ngày mai rồi giải tán.
---
Sáng hôm sau cũng mưa.
Nghĩ bụng chắc nhóm Outdoor sẽ bùng nổ bất mãn đây... tôi đi đến phòng trẻ em tầng 2 để gọi bọn trẻ dậy.
Tôi đi trên hành lang định hướng về phòng thì,
[ ! Tiếng chân của Ni đấy nhé! ]
[ Nguy rồi~... a. ]
[ Mấy đứa giấu đi đấy nhé! Kon! Mày cầm chân anh hai đi đấy nhé! ]
[ Cứ giao cho Me. ]
...Từ trong phòng, nghe thấy tiếng bọn trẻ. Giấu đi...? Nghĩ có chuyện gì, tôi mở cửa phòng.
"To~u." (Tiếng hô khi nhảy)
Nói rồi, *Byon!* cục lông màu bạc lao tới. Kon bám chặt lấy mặt tôi.
"Mày làm cái gì thế..."
"Tâm trạng muốn dính lấy Ni."
Vì bị Kon bám lấy nên tầm nhìn bị che khuất.
"Bỏ ra nào." "Ya~n. Rời xa Ni là Me chết mất. Nổ tung~." "Chẳng hiểu quan hệ nhân quả kiểu gì..."
Trong lúc đó từ sâu trong phòng, tiếng Canis: "Giấu đi giấu đi".
"Đang giấu cái gì thế?"
"Không giấu gì cả. Nếu buộc phải nói thì là giấu sự thật."
"Giấu lòi ra rồi còn gì..."
Một lúc sau, tiếng Rabi từ phía sau: "Kon-chan. Được rồi ạ".
*Hyoi*, Kon nhảy xuống khỏi người tôi tiếp đất.
"Ni, gây phiền phức rồi ha. Tạ lỗi bằng cách cho sờ đuôi nhé?"
Kon chổng mông lên, lắc cái đuôi cáo *fasafasa* về phía tôi.
"Thôi khỏi. ...Hơn nữa mấy đứa, đang giấu cái gì thế?"
Nhìn quanh nhóm Canis trong phòng trẻ em, tôi hỏi.
"Chả giấu gì sất đấy nhé", Canis nhìn về hướng xa xăm (nhìn lảng đi).
"Tui không biết gì đâu~... ô", Ayane nhìn xuống chân.
Akane và Rabi lấy tay bịt miệng, không định nói gì.
"Mấy đứa này... Nói thật thì anh không mắng đâu."
"Thật thà hay gì thì cũng chả giấu gì sất đấy nhé! Lũ chúng bay đi ăn cơm thôi, cơm~!"
Nói rồi nhóm Canis *sutetetete* chạy qua bên cạnh tôi. Cuối cùng *basasa*... Leia bay qua bên cạnh tôi.
"...Có biến rồi, cái này."
Hơn nữa có vẻ tất cả bọn trẻ đều đồng lõa (Guru).
Tôi nhìn quanh phòng trẻ em. Đã giấu cái gì đó. Chỗ khả nghi là... trong tủ quần áo chăng.
Tôi di chuyển mở cửa tủ.
Bên trong...
"Không có gì à."
Nhưng có dấu vết của cái gì đó đã ở đây. Gối và chăn. Đồ ăn vương vãi xung quanh. Có vẻ cái gì đó đã ăn cơm ở đây.
"Trong tủ quần áo sao? Ở chỗ chật hẹp thế này?"
Nhóm Canis người nhỏ. Nhưng mà chui vào chỗ chật hẹp thế này thì có hơi... quá không?
Rốt cuộc không đưa ra được kết luận, tôi rời phòng bọn trẻ, quay lại nhà ăn tầng 1.
Trước bàn ăn bọn trẻ đang ăn cơm.
"Ngon vãi!", "Trứng ốp la là phải có Xì dầu (Seiyu/Shoyu) ha.", "Xì dầu là cái gì thế ạ?"
Canis và Kon đang lùa cơm khí thế.
"Rabi-chan, cơm dính trên mặt kìa~... a. Lấy cho nè~... ê."
"Ayane-chan cảm ơn nhé ạ! Mặt Akane-chan cũng dính cơm để Rabi lấy cho ạ!"
"An-gato (Cảm ơn), Rabi-chan."
Bọn trẻ mỗi người ăn một kiểu. Dáng vẻ lúc ăn không có gì lạ.
"A rể, Leia đâu?"
Chợt nhận ra thiếu thiếu nữ Long nhân.
"Leia-chan thì ăn xong đi đâu mất rồi."
Colette thò mặt ra từ bếp, nói với tôi.
"Đã xong rồi á? Không phải nhanh quá sao?"
Vừa nãy mới ra khỏi phòng mà.
"Đã bảo là ngồi yên trên ghế cho đến khi Gochisosama (ăn xong) rồi mà lị."
Tí nữa phải nhắc nhở mới được.
Trong lúc bọn trẻ mải ăn, tôi lén nói chuyện với Colette.
"...Thế nào?"
"...Không biết. Chỉ là chắc chắn đang giấu cái gì đó. Trong phòng có dấu vết."
"Vậy à..."
*Kusu*, Colette cười có vẻ thích thú.
"Sao thế?"
"N, cảm thấy kiểu này, mới mẻ ghê."
"Mới mẻ?"
"Ừm. Lũ trẻ đó, đều ngoan ngoãn thật thà đúng không? Hiếm khi mè nheo hay ích kỷ, là những đứa trẻ ngoan. Cũng không định gây phiền phức. Huống chi là những đứa chưa từng giấu giếm gì..."
Colette cười vui vẻ.
"Lén lút trốn người lớn chia sẻ bí mật giữa lũ trẻ với nhau là lần đầu tiên đấy. Nên thấy mới mẻ ghê~"
Nói gì thì nói Canis hay Kon từ trước đến giờ chưa từng làm gì khiến Colette khó xử. Có nói muốn ăn cơm, nhưng chưa từng khóc lóc ỉ ôi (biibii) để gây chú ý.
"Không biết là giấu cái gì, nhưng em nghĩ là chuyện tốt, em nghĩ cứ để kệ chúng cũng được chăng~"
"...Đúng ha. Người lớn xen vào vòng chơi của trẻ con thì vô duyên ha."
Ừm, chúng tôi gật đầu với nhau. Cứ thế, chừng nào không có rắc rối lớn, chúng tôi quyết định không truy cứu gì về bí mật của bọn trẻ.
---
**Lời tác giả:**
Cảm ơn mọi người đã vất vả. Lần tới lý do lén lút sẽ được làm sáng tỏ.
Mong mọi người giúp đỡ lần tới.
---
**55. Người tốt, nuôi mèo con**
Cảm ơn mọi người đã luôn ủng hộ!
---
Sáng hôm sau ngày quyết định không đả động đến bí mật của bọn trẻ.
Cơn mưa kéo dài vài ngày, hôm nay đã tạnh.
Nhân viên chúng tôi từ sáng đã dốc toàn lực giặt và phơi đống đồ giặt tích tụ.
Sân sau có chỗ phơi đồ, chúng tôi phơi quần áo và ga trải giường ở đó.
"Không có ha."
Colette đang phơi ga bên cạnh nói với tôi.
"Đúng ha, không có ha."
Tôi vừa phơi đồ vừa nhìn ra sân sau.
Đúng vậy, hôm nay trời nắng. Khoảng nắng hiếm hoi. Tôi cứ tưởng bọn trẻ sẽ vui mừng hớn hở chạy ra ngoài chơi.
Nhưng thực tế lại khác.
Sau bữa sáng, bọn trẻ *tetete*, lập tức quay trở về phòng mình.
"Đang làm gì thế nhỉ. Tò mò ghê~"
Mắt Colette ><, nói vẻ vui sướng.
"Muốn biết ghê~"
"Colette."
"Biết rồi mà. Người lớn xuất hiện (xen vào) thì sẽ làm mất hứng bọn trẻ đang vui vẻ mất."
Là như vậy đó.
Lúc nào bọn trẻ cũng ngoan ngoãn nghe lời người lớn. Nhưng ngược lại bọn chúng ít khi tự nói muốn làm cái này, muốn làm cái kia.
Lần này chúng định làm gì đó mà giấu người lớn.
Đó là sự nảy mầm của cái tôi (tự ngã). Cả tôi và Colette quyết định ấm áp dõi theo điều đó.
Chẳng mấy chốc việc giặt giũ xong xuôi.
Nhân viên chúng tôi thở phào vì đã phơi xong đồ. Nhà có máy sấy, nhưng nếu được thì phơi ga dưới nắng mặt trời bọn trẻ sẽ ngủ ngon hơn mà.
Sau khi nhân viên quay lại sảnh tầng 1, mỗi người bắt đầu hành động. Ouka chăm sóc trẻ sơ sinh, Colette và Matilda chuẩn bị bữa trưa.
Am và tôi dọn phòng.
Đồ gia dụng Trái Đất như máy hút bụi hay máy giặt, tôi có thể tạo ra bằng kỹ năng [Sao chép].
Vì không có nguồn điện nên nghĩ là không chạy, nhưng sao chép đồ gia dụng cùng với [Lôi ma pháp], thì biết là chạy ngon lành.
Hơn nữa không cần dây điện nên dọn dẹp dễ dàng hơn.
Tôi và Am dọn dẹp. Am dọn tầng 1, tôi dọn tầng 2.
Cầm máy hút bụi đặt chân lên cầu thang hướng lên tầng 2 thì,
"Warning! Warning! Đấy nhé!"
"Anh hai đến kìa~... ô."
Tôi nhìn về hướng phát ra tiếng nói. Sảnh tầng 1 thông tầng nên có thể nhìn thấy tầng 2.
Ở hành lang cầu nối tầng 2, Rabi, Ayane và Akane 3 người đang đung đưa chân, nhìn tôi.
Tôi cầm máy hút bụi định lên tầng 2, nhưng trước khi lên hết cầu thang, Ayane và chị em Oni...
3 người dang rộng tay, chặn đường.
"Làm gì thế, mấy đứa?"
Chắc là chặn đường không cho tôi vào phòng trẻ em, nhưng tạm thời cứ hỏi đã. Không hỏi thì lạ lắm (sẽ bị cho là đã cảm thấy gì đó).
"A, anh hai cái đó... Tầng 2 bây giờ, không được ạ!"
Rabi nói vẻ khổ sở. Con bé này kém khoản nói dối ghê ha.
"Cái gì không được?"
Tôi không hỏi Rabi mà hỏi Ayane.
"Bây giờ nhé~... ê, mọi người đang chơi trò cảnh sát đó~... a."
Tức thì nói dối được như vậy, chị cả Oni. Rabi không phải nói dối, thở phào nhẹ nhõm.
"Hô, cảnh sát. Có ai cố thủ trong đó à?"
"Đúng rồi đó~... ô. Nhóm Canis-chan nhé~... ê. Đóng vai tội phạm~... ê cố thủ trong phòng trẻ em đó~... a."
Làm vậy để tôi không thể đến gần tầng 2, hay nói cách khác là phòng trẻ em ha.
"Vậy à. Thế thì đành chịu ha. Anh định dọn dẹp, nhưng để sau vậy."
Tôi nói thế, nhóm Rabi High-five (đập tay), rồi nắm tay nhau *wasse wasse* xoay vòng vòng tại chỗ.
Tôi xuống cầu thang.
"Ayane-chan giỏi quá ạ! Nói dối tức thì được như thế~!"
"Nihi~ ♡ Được khen rồi~... a."
"Nhưng mà, Rabi-chan. Không nên nói dối bằng giọng to thế đâu?"
"Hau! Eto, eto... Vừa rồi không phải nói dối đâu ạ!"
Rabi cố tình nói to cho tôi nghe thấy.
"Vậy à~, không phải nói dối ha~"
Tôi nói vọng lên cho bọn trẻ nghe thấy, rồi xuống tầng 1.
"Nguy hiểm quá ạ..."
"Phải đi theo (bám sát) Rabi-chan ha~... ei."
"Chị hai, thay phiên nhanh lên đi. Em cũng muốn *punipuni* (nắn) đệm thịt (nikukyuu) của Kuro-chan."
Tôi nghe thấy từ khóa đáng bận tâm.
Kuro-chan?
Đệm thịt.
Kuro với đệm thịt... hể.
Lờ mờ đoán ra bọn trẻ đang giấu cái gì rồi.
Xuống tầng 1 gặp Am.
"Anh làm cái gì thế?"
*Pikupiku, pinpin*, tai mèo và đuôi mèo của Am dựng lên. Có vẻ tưởng tôi trốn việc nên giận đây.
"Tầng 2 bị nhóm Rabi canh gác không vào được. Bảo là trò chơi cố thủ."
"Hư~m, vậy sao. Tốt ha, có vẻ vui ha."
Tai mèo của Am rũ xuống *funyari*.
"Em cũng muốn tham gia không?"
"Không được đâu. Am là nhân viên rồi mà. Vào trò chơi của trẻ con bị bảo là phiền đấy."
*Funsu*, Am thở mạnh bằng mũi. Cô bé này ban đầu cũng giống nhóm Canis, ở lập trường được bảo hộ trong cô nhi viện.
Sau đó trở thành người yêu của tôi, rồi từ đó thành gia đình. Am là vợ thứ 2 của tôi. Lúc đó cô ấy đã trở thành nhân viên.
"Nhưng dọn dẹp tầng 2 tính sao?"
"Lúc bọn trẻ ăn trưa, anh sẽ làm cái vèo là xong."
"N. Biết rồi."
Rốt cuộc dọn dẹp tầng 2 để sau, tôi cùng Am dọn tầng 1.
---
Vài tiếng sau, đến giờ cơm trưa.
Bọn trẻ từ tầng 2 ùa xuống "Oa~".
"Giờ cơm rồi~, đấy nhé!"
"Cơm là cơm, Susumukun (Tiến lên). Ăn thêm~."
Sau Canis, Kon, thì Rabi, chị em Oni, và Leia *basa...!* bay xuống.
Xác nhận tất cả đã xuống tầng 1. Tôi ra hiệu bằng mắt cho Am đang ở nhà ăn là tôi sẽ lên trên.
Nhờ Am follow tôi, chăm sóc bọn trẻ.
Tôi cầm máy hút bụi, lén lút lên tầng 2.
Tôi dùng máy hút bụi đi qua hành lang cầu nối, hướng về khu phía Đông.
Vào phòng trẻ em khu Đông. Vốn là 2 phòng đập thông tường thành một phòng lớn, nên khá rộng.
Bên trong có 6 cái giường, 6 cái bàn học. Bàn của nhóm Outdoor Canis chất đống truyện tranh mang từ sảnh tầng 1 lên. Thành chỗ để truyện tranh rồi.
Bàn của nhóm Rabi được dọn dẹp sạch sẽ. Bút chì và vở mở ra, có vẻ đã tranh thủ thời gian rảnh để học chữ.
Tôi hút bụi khe giường, gầm bàn. Gom đống truyện tranh mang ra ngoài, mang xuống sảnh tầng 1.
Trả truyện tranh về kệ, lại lên tầng 2. Dọn xong phía Đông nên dọn phía ngược lại, khu Tây.
Khu Tây tập trung phòng của Oni. Con gái Ouka có 5 người, chia ra 2-2-1 để sống.
Ouka ngủ cùng phòng với lũ trẻ sơ sinh.
Tôi từng hỏi các cô gái Oni là đàn ông vào phòng con gái có được không, thì nhận được câu trả lời: "Xin mời ♡", "Vào luôn đi ạ ♡", "Muốn được cho vào (cái ấy) luôn ấy chứ ạ ♡". Mong là đừng có chèn (neta) 18+ một cách tự nhiên (natural) như thế...
Dọn phòng các cô gái Oni xong, định quay về... thì.
Từ nhà ăn, Leia đã nhanh chóng quay lại tầng 2. Không dùng cầu thang từ sảnh tầng 1, mà *basari* bay thẳng lên tầng 2.
Tôi định giả vờ không thấy mà đi xuống dưới, nhưng "Không có!!!"
Leia hét toáng lên.
"Không có?"
*Basasa*, Leia lao ra từ phòng trẻ em tầng 2.
"Kuro~! Đâu rồi!"
Bay vèo vèo quanh các phòng tầng 2, Leia tìm Kuro.
"Này Leia. Sao thế?"
Tôi gọi lại cũng không được.
...Có vẻ Kuro mà nhóm Leia nuôi đã biến mất.
".........Fumu."
Không thể cứ thế mà tĩnh quan (đứng nhìn) sự tình được. Nếu đã biến mất thì tôi muốn tìm. Vì bọn trẻ sẽ buồn.
Nhưng mà người lớn can thiệp vào thì... không, bị mất tích thì buồn hơn chứ. Được rồi, tìm thôi.
Tôi đại khái đã đoán được chân tướng của cái gọi là Kuro-chan.
Akane bảo muốn sờ đệm thịt. Vậy thì chắc chắn Kuro-chan là...
"Lâu rồi mới dùng ma pháp đó ha."
Tôi đặt máy hút bụi ở hành lang cầu nối tầng 2, phát động kỹ năng [Sao chép].
Kỹ năng sao chép này không chỉ vật thể, mà còn copy được cả ma pháp.
Lượng ma lực của tôi ở mức trung bình. Không ngâm Long Chi Thang thì không tạo được vật phức tạp, cũng không copy được ma pháp trung cấp, cao cấp.
Nhưng ma pháp này là Vô thuộc tính sơ cấp, nên dùng được cả ở ngoài Long Chi Thang.
Tôi niệm kích hoạt kỹ năng trong đầu. Rồi đọc thần chú.
"[Sao chép] Bắt đầu -> Ma pháp -> Vô thuộc tính ma pháp [Thăm Dò Search]."
Vô thuộc tính ma pháp - [Thăm Dò Search]. Đây là ma pháp kiểm tra xem có phản ứng sinh thể trong bán kính 5km hay không.
Trước đây vào ngày giải nghệ mạo hiểm giả, tôi đã dùng trong rừng Soltip.
Cùng với âm thanh như tiếng gõ mộc cầm, thông tin chảy vào não tôi.
Trong cô nhi viện có phản ứng của bọn trẻ và người lớn.
Và bên ngoài cô nhi viện, gần chỗ uống nước ở sân sau, có vẻ mục tiêu đang ở đó.
"Leia. Ở bên ngoài..."
Trước khi kịp nói "đang ở đó", Leia đã chạy xuống tầng 1 tìm kiếm. ...Đành chịu thôi.
Lén thu hồi, rồi lén trả lại vậy.
Tôi đi từ sảnh tầng 1 ra sân sau, hướng về chỗ uống nước.
Chỗ uống nước giống như ở trường tiểu học. Ở góc đó, con vật đó đang ở đó.
"Mii~..." (Meo)
Cơ thể nhỏ bé bao phủ bởi lông đen.
Đôi tai hình tam giác vươn ra từ đầu. Cái đuôi ngọ nguậy *kunekune*. Tay chân uyển chuyển.
"Mii~..."
Đặc trưng là bộ lông đen tuyền và đôi mắt hai màu khác nhau (Odd-eye). [Hình ảnh mèo đen mắt hai màu]
Mắt trái màu vàng kim. Mắt phải màu cam, tôi nghĩ đó là màu sắc kỳ lạ.
"Có cả mèo Odd-eye ha..."
Dưới mắt tôi là một con mèo con nhỏ xíu.
"Mii~..."
Mèo con ngước nhìn tôi. Nhìn chằm chằm.
"Chủ nhân đang tìm mày đấy. Làm ầm ĩ vì mày tự nhiên biến mất."
"Mii~..."
*Pui*, con mèo ngoảnh mặt đi. Động vật mà. Không hiểu tiếng người ha.
"Nào, về thôi."
Nói rồi tôi định chạm vào mèo con.
Đúng lúc đó.
*Kari!* Mèo con cào vào tay tôi.
"Ttsu..."
Cào khá sâu (sakkuri). Máu rỉ ra từ lòng bàn tay.
"Này nhé, tao có định bắt mày ăn thịt đâu. Chỉ trả về cho bọn trẻ thôi mà."
"Mii~!"
Mèo con ở tư thế bốn chân, *fushaa*, nhe răng. Có vẻ là con mèo khá hung dữ với người lạ.
"Đã bảo là...", "Mii~!", "Gay go rồi..."
Trong lúc tôi đang khó xử.
"A~! Có rồi~!"
Tiếng lớn vang lên từ phía cô nhi viện.
Nhìn sang, thấy Leia đang đứng trên mái nhà. Có vẻ đã dùng cánh bay lên mái.
Leia tìm thấy mèo con, *basa!* dang rộng đôi cánh rồng, *babyun!* như cơn gió, đáp xuống trước mặt chúng tôi.
"Thật tình! Mày làm cái gì thế hả! Leia đã lo lắng lắm đấy nhé!"
Leia định lại gần mèo con.
"Leia. Con đó cào đau phết đấy. Cẩn thận."
Tôi vừa xoa chỗ bị mèo cào vừa nói. Nếu nguy hiểm quá tôi định sẽ để nó tránh xa.
Nhưng mà.
"Mii~ ♡"
Mèo con kêu giọng ngọt ngào, đứng dậy, *tokotoko* lại gần Leia.
*Pyon* nhảy vào ngực Leia, dụi má vào ngực cô bé.
"Mii~ ♡"
"Mồ~, thật sự lo lắm đó biết không. Xin lỗi đàng hoàng đi!"
"Mii~ ♡ Mii~ ♡"
"Thật tình không phải là xin lỗi xin lỗi đâu nhé... Mồ, mồ~, lần sau có đi đâu phải nói một tiếng nhé!"
Leia đang nhắc nhở con mèo. Nhưng có chút cảm giác kỳ lạ. Trước khi nhận ra chân tướng của nó, bọn trẻ *dokadoka* chạy từ tòa nhà cô nhi viện tới.
"Leia! Tìm thấy Kuro-chan chưa vậy đấy nhé!?"
Canis *potepote* lại gần Leia.
"Tìm thấy rồi! Xin lỗi làm phiền mọi người. Nào, mày cũng xin lỗi đi!"
Leia nói rồi hướng con mèo về phía nhóm Canis.
"Mii~..."
*Fun*, Kuro ngoảnh mặt đi.
"Mồ~, xin lỗi đi. Mồ~."
Dù Leia bảo xin lỗi, mèo con vẫn *tsuun*, ngoảnh mặt làm ngơ.
Mèo con luồn qua tay Leia, ngồi lên đỉnh đầu cô bé, *ho*... thở ra một hơi.
"Tư thế không nịnh nọt, sự tồn tại cô cao (cô độc thanh cao). Giống Rukawa. Ngầu." (Slam Dunk reference)
*Kirakira*... mắt Kon lấp lánh.
"Nhưng mà nhưng mà, tìm thấy Kuro-chan, tốt quá rồi ạ!"
"A~... a, nhưng mà~... ô. Với anh hai~... i."
Ayane nói vẻ khó xử. Bọn trẻ nhận ra tôi.
"Hawawa, hawawa."
"Bị Ni phát hiện rồi. Cái này là bọn Me chịu phạt rồi. Giống như Doujin (truyện đồng nhân) kia."
*Watawata*, bọn trẻ luống cuống. Có vẻ tưởng sẽ bị tôi mắng.
"Không... cũng chẳng có gì", "Đừng mắng mọi người!"
Leia *basa*, dang cánh đứng chắn trước nhóm Canis.
"Là Leia tìm thấy đứa bé này. Leia một mình không chăm sóc được, nên mới nhờ nhóm Canis giúp!"
Nghe Leia kể sự tình, có vẻ vào ngày bão đó, Leia tìm thấy con mèo con này đang bị mưa quất vào người.
Rồi Leia nhặt về thì nó quấn lấy. Định cho ăn nhưng không biết cho ăn gì.
Thế là bọn trẻ hợp tác, cho mèo con ăn, chăm sóc nó.
"Leia, không phải lỗi của một mình mày đâu đấy nhé!"
Canis bước ra trước Leia, *Ba!* dang rộng hai tay.
"Anh hai, mắng Leia thì mắng cả em nữa đấy nhé!"
"Người phụ trách điều phối lương thực là Me. Người chịu trừng phạt của Ni chỉ mình Me là đủ."
Kon *Ba!*
"Nói dối anh hai là Rabi ạ. Rabi cũng... Rabi cũng chịu phạt ạ!"
"Oira cũng đồng tội~... a", "Cả tui nữa!"
*Ba!* Bọn trẻ bao che cho Leia và mèo con.
"Các cậu..."
Leia cảm kích những đứa khác. Nước mắt rưng rưng.
Trong lúc đó mèo con như thể không liên quan đến mình, ngoảnh mặt đi *kua*... ngáp một cái.
"......"
Tôi nhìn bọn trẻ, cảm phục vì chúng đã trưởng thành (lập phái/ra dáng).
Các em ấy đã tự suy nghĩ, hành động. Chắc đã tra cứu xem mèo ăn cái gì. Đống sách trên bàn kia chắc là tra cứu đồ ăn cho mèo.
Nhóm Rabi đã suy nghĩ, lập kế hoạch để không bị tôi phát hiện. Đã có thể tự suy nghĩ và hành động. Thật sự, đã trưởng thành rồi.
Vậy thì đối với những đứa trẻ như thế, cha mẹ nên làm gì. Nuôi mèo con vẫn còn quá sớm nên tịch thu sao?
Không, không có chuyện đó đâu.
Khó khăn lắm bọn trẻ mới muốn tự mình làm điều gì đó. Đã hành động rồi.
Tôi không thể tước đoạt điều đó được.
Được rồi, tôi gật đầu, ngồi xổm xuống cho ngang tầm mắt bọn trẻ.
"Time trừng phạt hả? Me sẽ bị xử tử trong cảm giác hồi hộp thình thịch sao? Upupu." (Danganronpa reference)
"Không làm thế đâu. Leia."
"...Cái gì?"
Tôi nói với Leia đang ôm mèo con trong ngực từ lúc nào.
"Em, muốn làm thế nào với đứa bé này?"
Trước câu hỏi của tôi, Leia trả lời không chút do dự.
"Muốn ở cùng. Vì đứa bé này... đã khóc một mình. Lạnh lắm. Một mình..."
Nét mặt Leia u ám.
"Leia cũng... từng một mình, nên hiểu. Một mình... buồn lắm. Một mình... lạnh lắm. Nên là... Leia sẽ ở cùng!"
"Ra là vậy... Thế à."
Ý chí có vẻ kiên định. Nhìn vào mắt là biết nghiêm túc.
Thế này thì chắc sẽ không có chuyện nuôi xong chán ngay đâu. Mà dù có thế thì tôi sẽ nuôi giúp.
"Vậy thì, được thôi."
Trước lời nói của tôi, Leia và bọn trẻ ngơ ngác (kyoton).
"Thì là... nuôi cũng được. Đứa bé đó."
Thế là vẻ mặt bọn trẻ, *Paa*...! bừng sáng.
" " " Yayyyy!! " " "
Bọn trẻ nhảy cẫng lên *pyon pyon* tại chỗ.
"Tuyệt quá! Nè nghe thấy không Kuro. Được nuôi rồi đó! Vui lên đi chứ!"
"Mii~..."
Có vẻ không hứng thú, *pui*, Kuro ngoảnh mặt đi. Leia ôm chặt lấy *gyu*, nó kêu "Mii~ ♡" ngọt ngào.
"Từ giờ không cần lén lút, có thể đường đường chính chính *punipuni* (nắn) Kuro-chan rồi đấy nhé!"
"Lượt diễn của Me như Lupin đã hết rồi sao. Tiếc thật. Khá là vui mà."
"Thế này là không cần nói dối anh hai nữa rồi ạ!"
"Tốt quá ha~... a Akane-chan. Được sờ Kuro-chan đường đường chính chính rồi ha~... ê."
"Hả, hảa? Tui, cái loại mèo này tui chả thích đâu."
"Không thành thật ha~... a."
Cứ thế, cô nhi viện có thêm thành viên mới.
Mèo đen Kuro do Leia nhặt về.
Bọn trẻ có vẻ đều vui mừng, nên là, ừ, nuôi cũng tốt ha, tôi nghĩ vậy.
---
**Lời tác giả:**
Cảm ơn mọi người đã vất vả! Như vậy là nhân vật mới (?) mèo đen Kuro đã gia nhập nhóm.
Tôi đã định lúc nào đó cho nuôi động vật, cuối cùng cũng đưa vào được nên nhẹ cả người.
Con mèo đen này rốt cuộc sẽ ảnh hưởng thế nào đến bọn trẻ. Chương 9 sẽ tiến triển theo kiểu như vậy.
Lần tới cũng mong mọi người giúp đỡ!
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
