Chương 4: Đêm của Sách Ma Thuật (Grimoire)
1
"...Có thấy không?"
"Không, hoàn toàn không thấy đâu cả..."
Takemi và Ryouko gặp nhau ở hành lang nối lờ mờ tối, vừa chạm mặt nhau, câu đầu tiên họ nói với nhau là như vậy. Người mà hai người đang tìm kiếm không ai khác chính là Aki. Utsume và Toshiya chắc giờ này cũng đang tìm ở đâu đó trong trường. Mọi người hiện đang chạy khắp trường để tìm Aki đã biến mất.
Đã tìm kiếm gần một tiếng đồng hồ, nhưng bóng dáng Aki vẫn bặt vô âm tín.
"Đi đâu rồi chứ..."
"..."
Takemi rên rỉ, Ryouko cúi mặt xuống với vẻ sắp khóc.
Muốn an ủi nhưng chính mình cũng đang sốt ruột nên không tìm được lời nào thích hợp.
*
...Ngay sau khi sét đánh, Aki đã biến mất.
Tất cả các tiết học bị hủy bỏ, học sinh được thông báo ra về nếu không có việc gì.
Nơi sét đánh là cây anh đào lớn bên cạnh Tòa nhà số 1 có tường gạch. Quả thực đó là một cái cây lớn, nhưng bên cạnh đó có tòa nhà cao hơn và cột thu lôi, vậy mà sét lại đánh trúng cái cây.
Và kết quả là phòng học 1101 ở gần nhất đã trở thành thảm kịch.
Bắt đầu từ Takemi, tất cả mọi người đều gặp tai nạn đó trong cùng một lớp học. Giống như nhiều học sinh khác, mọi người chỉ bị thương nhẹ, nhưng xe cứu thương và cảnh sát kéo đến, Tòa nhà số 1 bị phong tỏa, toàn trường bao trùm trong bầu không khí hỗn loạn. Tình hình chi tiết không rõ, nhưng có tin đồn là giáo viên Yanagawa đang dạy ở lớp đó đã mất tích, sau tai nạn loa phát thanh của trường liên tục gọi tên Yanagawa. Dù vậy Yanagawa dường như vẫn không xuất hiện, ngay cả bây giờ khi xe cứu thương đã đi hết, loa phát thanh vẫn tiếp tục gọi.
Aki cũng vẫn chưa được tìm thấy.
"...Kidono đã bỏ chạy, tìm cậu ta đi."
Utsume nói ra điều đó ngay sau khi tai nạn xảy ra.
"Vụ sét đánh vừa rồi có liên quan đến Kidono. Chuyện chi tiết tôi sẽ nói sau, nhưng phải mau chóng tìm ra và giữ chân cậu ta lại, nếu không không biết chuyện gì sẽ xảy ra đâu."
Trong lớp học vương vãi nước mưa và mảnh kính, Utsume nói với thái độ hiếm khi pha chút lo lắng.
Trong lớp học tối tăm vì mất điện.
Bên cạnh cậu ta còn có Ayame đứng đó, khiến Takemi ngạc nhiên. Ít nhất thì Takemi chưa từng thấy Ayame ở trong tòa nhà trường học bao giờ.
Ayame bình thường tuyệt đối không vào tòa nhà có người, đặc biệt là lớp học. Sắc mặt Ayame có vẻ không tốt, cô bé đang dùng khăn tay lau má cho Utsume một cách chăm chú. Utsume khẽ nhíu mày. Chiếc khăn tay loang lổ vết đỏ. Trên má có vết cắt. Mảnh kính vỡ cũng văng vào Takemi, trong tóc thấy nhói nhói. May mắn là có vẻ không sao, bản thân Takemi chỉ cần phủi quần áo là xong.
"Kidono làm sao cơ?"
"Tôi bảo là cậu ta bỏ chạy rồi. Tôi nghĩ vẫn còn ở trong trường. Kondo cũng tìm đi."
Utsume gạt Ayame ra bằng một tay, nhìn quanh. Toshiya và Ryouko, mỗi người vừa phủi mảnh kính trên quần áo vừa đi tới.
"Aki đang ở trường sao? Không phải là về nhà à?"
"Ừ. Chắc chắn không sai."
Trước câu hỏi của Ryouko, Utsume khẳng định chắc nịch.
"Vẫn còn mùi thú vật. Mùi này đã bám theo xung quanh Kidono từ ba ngày trước. Chừng nào còn mùi này trong trường, Kidono chắc chắn đang ở trong khuôn viên trường hoặc khu vực lân cận. Nhưng đáng tiếc là, đây không phải là mùi do chính Kidono mang, mà là mùi của thứ độc lập tồn tại xung quanh. Phải tìm kiếm trên diện rộng đấy."
Nghe vậy, Ryouko rụt rè mở lời.
"...Chẳng lẽ... cậu đã nhận ra sao? Ma Vương-sama."
"Đương nhiên rồi. Mùi bất thường đến thế làm sao mà không nhận ra được."
"Từ bao giờ?"
"Gần như ngay từ đầu."
Nghe vậy, Ryouko trừng mắt nhìn Utsume với vẻ trách móc.
"...Tại sao cậu không nói cho tớ biết?"
"Cậu có hỏi đâu."
Utsume nói tỉnh bơ.
"Mà, đó là một nửa lý do. Lý do còn lại là tôi không muốn để Kidono đánh hơi thấy. Vì thế tôi đã lờ đi những câu hỏi khi có mặt Kidono, và trừ khi bị hỏi trực diện về vấn đề đó, tôi cũng không định nói. Thái độ của Kusakabe thay đổi thì Kidono sẽ nhận ra."
"Sao lại..."
"Kidono rất sắc sảo. Và cậu ta đang cố tách khỏi chúng ta. Nếu cậu ta nắm đủ thông tin và đối phó thì sẽ rất rắc rối. Để cậu ta chạy thoát thì có thể sẽ quá muộn."
Không còn thời gian nữa, Utsume quay người đi. Cậu ta định bắt đầu tìm kiếm ngay lập tức mà không cần hỏi han gì thêm. Có lẽ Ryouko cũng nhận ra điều đó. Cậu ấy nói một câu.
"Cho tớ hỏi một câu cuối được không?"
"...Nói đi."
"Tại sao Aki lại chạy trốn khỏi chúng ta?"
Utsume suy nghĩ vài giây. Rồi,
"Kusakabe. Có vẻ cậu đang đánh giá hơi thấp giá trị của bản thân đấy."
Cậu ta nói vậy.
"Tức là đối với Kidono, Kusakabe ít nhất là sự tồn tại quan trọng đến mức cậu ta không muốn cuốn vào nguy hiểm. Có lẽ cậu cần tự giác một chút đấy. Cậu luôn được Kidono bao bọc và tha thứ. Không nhận ra sao?"
"...!"
Vừa nghe thấy thế, khuôn mặt Ryouko tạo nên một biểu cảm khó tả. Giống như sắp khóc, lại như đang giận dữ, và vô số cảm xúc khác trộn lẫn dữ dội. Cuối cùng Ryouko hét lên như trút hết ra.
"C... Cái kiểu đó thì...!"
"Lòng tốt đặt nhầm chỗ, hả?"
Utsume lặng lẽ tiếp lời Ryouko.
"...!"
"Nhưng mà, nó là như thế đấy."
Utsume nói với giọng bình thản.
"Loại cảm xúc này luôn là một chiều. Vì thế bi kịch không bao giờ hết, và hài kịch cũng chẳng bao giờ dứt. Con người là sinh vật phi lý trí mà. Kusakabe đã sống làm người cho đến giờ, chắc hẳn phải biết điều đó chứ."
Cách nói đó mang đậm sự thấu hiểu đời của Utsume, nhưng chẳng hiểu sao đồng thời nghe như cậu ta đang buồn bã cho điều đó. Mọi người bất giác không nói nên lời. Rồi Utsume lại hướng mặt về phía xa như cũ.
"Hết giờ rồi."
Nói rồi, Utsume giẫm lên mảnh kính bước đi.
Thái độ cho thấy cậu ta không định nói thêm gì nữa, Ayame vội vã chạy theo sau. Toshiya dù chống nạng nhưng cũng nhanh nhẹn quay người.
"Bọn mày tìm phía khu câu lạc bộ trước đi."
Toshiya nói rồi đi ra khỏi cửa khác với Utsume ngay lập tức. Còn lại hai người. Trong lớp học, mọi người bắt đầu dần tập trung lại, hoạt động thu dọn thảm trạng này đã bắt đầu. Ryouko nhìn chằm chằm xuống sàn.
"Ryouko..."
Khi cậu gọi, Ryouko ngẩng phắt lên, bước tới một bước.
"Này, ổn không đấy?"
"Ừ ổn. Đi thôi, Takemi-kun."
Nói là tỏ ra mạnh mẽ thì nghe hơi bi tráng, nhưng dù sao Ryouko cũng giục Takemi.
Takemi vừa lo lắng quan sát vừa đi theo sau Ryouko đang sải bước lớn. Tình trạng của Ryouko trông khác xa với mọi ngày, nhưng Takemi không tìm được lời nào để nói với Ryouko lúc này.
*
...Một lúc sau, Takemi và Ryouko quay lại Tòa nhà số 1.
Vì đi bộ nhanh suốt nên hơi thở có chút gấp gáp. Quay lại điểm xuất phát, nhưng sau khi tìm kiếm khắp nơi mà không thấy Aki, họ chợt nghĩ ra là vẫn chưa tìm ở Tòa nhà số 1 nơi họ ở ban đầu, nên giờ mới quay lại.
Ở lối vào tòa nhà có xếp những chiếc cọc hình nón, dán giấy cấm vào và giăng băng. Thấp thoáng bóng dáng các thầy cô giáo. Đội cứu thương từng đến rất đông lúc nãy, giờ có vẻ đã chuyển hết người bị thương đi, nhìn qua không thấy bóng dáng đâu.
Takemi và Ryouko lén lút qua mặt các thầy cô, lẻn vào trong qua lối vào mở toang.
Buổi chiều bị mây mưa dày đặc bao phủ. Có vẻ vẫn mất điện, hành lang tối om.
Vừa bước đi vừa quan sát xung quanh, Takemi thì thầm.
"...Liệu có ổn không đây."
"Ưm, không biết nữa. Nhưng phải đi thôi."
Ryouko trả lời. Tòa nhà số 1 có cả phòng giáo viên. Nếu bị giáo viên nào bắt gặp và mắng cho thì phiền phức lắm.
Nếu bị đuổi ra ngoài thì chẳng còn mặt mũi nào.
Nhóm Takemi vẫn chưa tìm thấy một manh mối nào cả.
"Lúc đó thì tính sau."
Ryouko nói chắc nịch một cách bất ngờ. Tuy nhiên vẻ mặt lại u ám. Thay vì gọi là can đảm, có lẽ cảm giác của cậu ấy đã tê liệt vì lo lắng và hỗn loạn.
Có lẽ Takemi bình tĩnh hơn.
Hoặc có thể chỉ là do Takemi chậm tiêu thôi.
Hành lang đầy bùn đất do dấu giày ướt của đội cứu thương và nhiều người ra vào để lại. Vừa đi nhanh song song trên hành lang đó, Takemi vừa hạ thấp giọng nói chuyện với Ryouko.
"Này... Kidono ấy, rốt cuộc bị làm sao nhỉ."
"Làm sao tớ biết được chuyện đó!"
Giọng trả lời của Ryouko lớn hơn mức cần thiết.
Tiếng nói vang vọng hành lang. Chính cậu ấy cũng nhận ra điều đó, vội vàng hạ giọng xuống.
"...T... Tùy tiện quá. Vì không muốn cuốn người khác vào mà bỏ chạy. Chẳng nghĩ gì đến cảm xúc của bên này cả."
"Chà... cũng đúng ha."
Takemi tạm thời gật đầu trước giọng nói bỗng trở nên yếu ớt của Ryouko khi hạ tông giọng. Nhưng nếu thảm trạng ở lớp học đó là do lỗi của mình, thì cậu cũng hiểu cảm giác muốn chạy trốn khỏi mọi người.
"Nhưng điều đó có nghĩa là cậu được coi trọng đấy chứ."
Takemi nói vậy, nhưng có vẻ điều đó không an ủi được Ryouko.
"Tớ ghét điều đó. Tức là tớ bị coi là gánh nặng đúng không? Đúng là có thể như thế thật, nhưng chính vì lúc thế này tớ mới muốn cậu ấy bàn bạc chứ. Mọi người cũng ở đây mà."
Ryouko cắn môi.
"Hơn nữa lúc tìm Ma Vương-sama biến mất lần trước, người thuyết phục Murakami-kun chính là Aki đấy? Cậu ấy bảo vì mình cũng là bạn của Ma Vương-sama. Vậy mà đến lượt mình thì lại làm thế này, Aki chẳng hiểu gì cả."
====================
Vừa nói, giọng của Ryouko dần trở nên nghẹn ngào.
Có lẽ những cảm xúc dồn nén bấy lâu nay, từ sự giận dữ, đau buồn cho đến việc phải cam chịu trước Aki, trước bản thân mình và vô số chuyện khác, giờ đây đã tuôn trào theo từng lời nói.
"A... nhưng mà..."
Takemi nghĩ mình cần phải nói gì đó, nhưng cậu chỉ thốt ra được chừng ấy, rồi đáng tiếc thay, chẳng có lời nào nối tiếp theo sau. Cậu cứ thế im lặng.
"Nhưng mà, gì cơ?"
"A... ừm, xin lỗi. Tớ chẳng nghĩ ra được gì cả."
Thấy Takemi gãi má với vẻ mặt ngượng ngùng, Ryouko ban đầu ngơ ngác, sau đó bật cười khúc khích.
"Gì vậy chứ?"
"...Xin lỗi."
"Ưm... cảm ơn cậu. Cậu đã định an ủi tớ mà nhỉ..."
Ryouko vừa cười khẽ vừa nói.
"Đừng có cười tớ chứ."
"X-Xin lỗi nhé. Nhưng mà cậu nói thế thì..."
Có lẽ đây gọi là trong cái rủi có cái may chăng? Thấy Ryouko cười không ngớt, Takemi có chút hờn dỗi, nhưng rồi tiếng cười ấy cũng nhanh chóng lây sang cậu.
Phản ứng ngược của sự căng thẳng khiến những tràng cười cứ thế dâng lên.
Đứng lại giữa hành lang tối tăm, hai người cứ khúc khích cười mãi không dứt, cười đến chảy cả nước mắt mà chẳng cần lý do gì.
"...Các em đang làm gì thế?"
"Oa!"
Bị bắt chuyện bất ngờ, cả hai nhảy dựng lên theo đúng nghĩa đen.
Họ đã quên béng mất. Đây là Tòa nhà số 1, khu vực cấm vào.
Cả hai hoảng hốt quay lại. Nhưng người đứng đó không phải là giáo viên. Đó là một thiếu nữ nhỏ nhắn. Một gương mặt mà cả hai đều quen biết.
...Togano Yomiko.
Điều đầu tiên khiến Takemi an tâm là đối phương không phải giáo viên.
Yomiko nở một nụ cười mỉm, chăm chú quan sát hai người rồi mở lời.
"Các em đang làm gì thế? Giờ này ấy? Đã quá giờ tan trường lâu rồi đấy?"
"A, dạ không..."
Tim Takemi vẫn chưa hết đập thình thịch, suy nghĩ cũng chưa thông suốt. Cậu định lấp liếm cho qua chuyện để rời khỏi đây. Một lời bào chữa buột ra khỏi miệng theo phản xạ.
"...Dạ, bọn em để quên đồ."
"Là Kidono-san, đúng không?"
"!"
Yomiko cười tươi rói, chen ngang vào lời bào chữa khiến Takemi cứng họng ngay lập tức. Cậu bất giác nhìn sang Ryouko.
"S-Sao chị lại..."
"Chị vừa gặp hai người đó ở kia mà. Cậu bé 'Cái Bóng' và cậu bé 'Chó Chăn Cừu' ấy."
"A, ra là vậy..."
Giật mình vô ích rồi. Nhìn sang thì thấy Ryouko đang làm vẻ mặt khó hiểu không biết chị ấy đang nói gì. Takemi giải thích là đang nói về Bệ hạ và Murakami.
"Nhưng tiếc thật nhỉ."
Yomiko mỉm cười.
"Kidono-san vừa mới về xong đấy."
Nói rồi cô nhún vai vẻ chia buồn. Takemi và Ryouko ngạc nhiên.
"Hả!?"
"Chị cũng vừa nói với hai người lúc nãy rồi, các em bị lệch pha nhau mất rồi. Chị vừa mới tiễn em ấy xong, mười phút trước vẫn còn ở đây đấy nhé."
Yomiko cười khúc khích. Takemi hỏi dồn:
"Vậy Bệ hạ... à không, Utsume và Murakami đâu rồi ạ?"
"Chị nghĩ là đang ở đằng kia đấy?"
Yomiko chỉ tay về phía cuối hành lang, phòng học 1101.
"A, cảm ơn chị ạ."
"Cố lên nhé."
Thấy Takemi vội vã chạy đi, Yomiko gọi với theo.
"...Chúc các em có một câu chuyện hay."
Takemi bỏ ngoài tai lời đó. Giờ không phải lúc để tâm chuyện ấy.
Nhìn Takemi và Ryouko xa dần dọc hành lang, Yomiko khẽ lẩm bẩm.
"Bởi vì, các em nếu nhìn kỹ thì cũng có cái hình dáng khá thú vị đấy chứ?"
"Phù Thủy" mỉm cười, rồi lặng lẽ bước đi.
Chỉ còn lại bóng tối xám xịt ảm đạm tràn ngập hành lang phía sau.
2
Phòng học nơi xảy ra thảm kịch đã chìm trong bóng tối.
Trong đó, một đốm sáng nhỏ đang nhảy múa.
......
Khi Takemi và Ryouko đến nơi, bên trong đã có ba người.
Vừa bước vào, họ giẫm phải những mảnh kính vương vãi trên sàn, tiếng động khiến Toshiya và Ayame quay lại nhìn.
"...Làm cái gì thế?"
Nghe Takemi hỏi, Toshiya đáp:
"Hôi của lúc cháy nhà đấy."
"..."
Chắc là đùa thôi. Toshiya hay nói đùa với vẻ mặt nghiêm túc nên Takemi thấy rất khó xử. Nhiều lúc chẳng biết đường nào mà lần.
"Aki-chan đâu? Không đuổi theo cậu ấy sao?"
Lần này đến lượt Ryouko hỏi.
"Nếu biết nó đã về nhà thì không cần vội. Còn nếu nó đi đâu khác thì cũng chẳng biết đường nào mà đuổi, nên tóm lại là không cần vội... Đại ý là thế."
"..."
Chắc ý là Utsume đã nói vậy. Ryouko đứng bên cạnh tỏ vẻ hơi khó chịu, có vẻ không phục lắm.
Ô cửa sổ lớn bị vỡ nát hoàn toàn đã được che lại bằng tấm bạt nhựa.
Bên ngoài trời đã tối đen như mực, chút ánh sáng ít ỏi bị tấm bạt chặn lại không thể lọt vào.
Trong phòng tối om. Chỉ có một điểm sáng duy nhất đang cháy lên. Đó là chiếc đèn bút mà Ayame, người đang đứng cạnh Utsume, cầm trên tay. Đốm sáng nhỏ nhoi đó là nguồn sáng duy nhất trong căn phòng hiện tại.
Utsume để Ayame cầm đèn, và nhờ ánh sáng đó để làm gì đó.
Có vẻ như cậu ta đang tìm kiếm thứ gì. Câu nói "hôi của lúc cháy nhà" của Toshiya có khi không hẳn là đùa.
"Có cả đèn bút cơ à."
Ryouko nói.
"Đồ của Utsume đấy."
Toshiya chỉ tay. Utsume đang mở chiếc túi thể thao ướt sũng và lục lọi bên trong. Từ điển và sách giáo khoa lần lượt được bày ra trên bàn. Toàn là những thứ quen thuộc với nhóm Takemi.
Có vẻ là chiếc túi để trong phòng học này.
Thế này thì đúng là ăn trộm thật rồi.
"......Thế rốt cuộc, cậu đang làm gì vậy?"
"Takemi-kun, đây là túi của Aki-chan mà."
Ryouko vừa nói vừa huých tay cậu. Nghe vậy Takemi mới nhận ra đúng là thế thật. Utsume đang kiểm tra đồ đạc của Aki.
Gác chuyện hoàn cảnh sang một bên, cậu cũng thấy hơi tò mò.
"...Đang tìm gì sao?"
"Để cho chắc ăn thôi."
Vừa nói Utsume vừa mở khóa kéo ngăn túi.
Một chiếc điện thoại di động có gắn ốp lưng màu trắng quen thuộc hiện ra. Utsume cau mày.
"Không có hồi âm, nhưng vấn đề nằm ở trước đó rồi sao."
"A..."
Takemi và Ryouko đồng thanh thốt lên, lấy điện thoại của mình ra nhìn nhau. Hai người cũng đã thử gọi điện và nhắn tin. Hoàn toàn vô ích.
Trong lúc đó, tay Utsume đã mở sang một ngăn túi khác.
Khi Ayame chiếu đèn vào tay cậu, động tác của Utsume khựng lại trong giây lát.
"Cái này... may mắn thật."
"Có gì sao?"
Utsume lôi từ trong túi ra một tờ giấy bị vo nát.
Nhìn qua là biết ngay. Giấy in nhiệt. Đã là thứ đó thì chỉ có một khả năng.
"Chẳng lẽ là, 'Đêm thứ ba'?"
"Không sai. Nội dung văn bản khác. Có vẻ cô ta đã mang nó theo nhưng chưa biết xử lý thế nào. Có lẽ chính bản thân Kidono cũng đang do dự."
Utsume nói rồi bắt đầu vuốt phẳng tờ giấy in nhiệt ẩm ướt. Cậu trải nó lên bàn và bảo Ayame chiếu đèn vào.
Tờ giấy chi chít những chữ cái Latinh, trông thì giống tờ của đêm thứ nhất nhưng nội dung có vẻ hoàn toàn khác. Khác thế nào thì Takemi chịu. Cậu còn chẳng nhớ nổi nội dung của tờ đêm thứ nhất.
"...A... D... Chết tiệt. Chữ viết ngoáy quá không đọc được. Tao nghĩ có lẽ là câu chú 'Triệu hồi'..."
Utsume lần lượt trải các tờ giấy ra. Hầu hết là các câu chú bằng chữ cái Latinh, còn lại là hình ngôi sao năm cánh ngược. Không, có một tờ khác biệt. Một hình tam giác kép với các ký tự viết dọc theo các cạnh. Ở trung tâm có một hình tròn.
"...Tam giác ma thuật sao."
Utsume lẩm bẩm.
"Hình tam giác với tên của Chúa và Thiên thần được bố trí xung quanh. Phần hình tròn ở giữa dùng để gợi lên hình dáng của ác ma. Quả nhiên là ma thuật của 'Goetia'..."
"Goetia?"
"Tên của một cuốn Sách ma thuật. 'Chìa khóa nhỏ của vua Solomon'."
Vừa nói Utsume vừa tiếp tục thao tác. Bỗng nhiên, trên một tờ giấy vừa mở ra có vẽ một hình thù kỳ lạ được bao quanh bởi một vòng tròn. Một biểu tượng trông như hình vẽ cách điệu của đầu bò hay thứ gì đó, gợi nhớ đến những hình vẽ trên cao nguyên Nazca.
Trong khoảnh khắc, ánh mắt Utsume trở nên sắc bén.
"...Là đây."
"Hả? Cái gì?"
Utsume không trả lời, cậu cẩn thận vuốt phẳng tờ giấy đó ra, bảo chiếu đèn vào, rồi lấy từ trong túi của mình ra một cuốn sách. Cậu đưa cuốn sách vào luồng sáng của đèn bút, lật trang và bắt đầu đối chiếu.
"...Gì thế? Cuốn sách đó ấy."
"'Goetia'."
Cậu ta trả lời tỉnh bơ khiến Takemi suýt thì bỏ ngoài tai.
Một nhịp sau cậu mới hét lên.
"Hả? ...Hảảả!"
"Có gì đâu mà ngạc nhiên. Hàng bán ngoài hiệu sách đấy."
"Th-Thật á?"
Thấy Takemi kinh ngạc, Utsume hơi nhíu mày vẻ phiền phức nhưng vẫn giải thích.
"Ra khu vực sách về huyền bí hay bói toán thì đến Kondo cũng mua được."
"Ồ..."
Nhìn kỹ thì đúng là sách tiếng Nhật. Takemi tò mò ghé mắt vào xem. Utsume chỉ tay vào những chữ cái Latinh viết trong khe hở của hai vòng tròn bao quanh biểu tượng và đọc to.
"S, A, B... 'SABNOCK'?"
Lẩm bẩm cái tên đó, cậu lật nhanh các trang của cuốn 'Goetia'. Chưa đầy vài giây, ngón tay Utsume dừng lại ở một trang.
43 "Sabnock"
Trang sách được đánh số đó có vẽ một hoa văn rất giống với biểu tượng trên tờ giấy in nhiệt. Takemi hỏi:
"Này, cái hình này là gì?"
"Là 'Decal Ấn Ký' của 72 ác ma được ghi chép trong 'Goetia'."
Utsume trả lời.
"Đây là 'Ấn Ký' của một trong số đó, ác ma thứ 43 'Sabnock'. Mỗi ác ma trong số 72 tên đều có một 'Ấn Ký' tương ứng, được sử dụng cho mọi mệnh lệnh từ triệu hồi đến trục xuất. Nói ngược lại, chỉ cần biết 'Ấn Ký' được sử dụng là sẽ biết loại ác ma nào đã được triệu hồi."
Tức là đây là con ác ma đã dùng để nguyền rủa Aki.
"Con ác ma đó là 'Sabnock'?"
"Ừ. 'Sabnock', 'Savnok' hoặc 'Salmac'. Một Ma thần dũng mãnh được mô tả với hình dáng đầu sư tử, cưỡi ngựa nhợt nhạt, là Công tước thống lĩnh năm mươi quân đoàn ác linh.
Sách viết hắn có năng lực xây dựng tháp, tường thành và đô thị. Hắn có khả năng khiến vết thương và ung nhọt sinh giòi bọ và thối rữa, hành hạ kẻ thù từ từ trong đau đớn. Ngoài ra, còn có ghi hắn ban cho thuật sĩ những linh vật sai khiến tốt. Tóm lại, người ta gọi 'Sabnock' ra để mong chờ một trong những hiệu quả này."
Nói đến đó, Utsume bỗng nghiêng đầu.
"...Nhưng mà, lạ thật."
"Lạ gì?"
"Tại sao lại là 'chó'? Không ăn nhập gì cả. Chuyện làm vết thương thối rữa thì khoan bàn, nhưng tao không hiểu lý do của mùi thú vật nồng nặc đó. Tại sao chứ? Ma thần này không giải thích được điều đó?"
Ngay sau câu nói, ánh mắt Utsume nhìn chằm chằm vào hư không. Cậu bắt đầu suy nghĩ.
"Bệ hạ...?"
Tiếng gọi của Takemi hoàn toàn không có tác dụng. Cậu nhíu mày, đưa tay lên miệng và đứng bất động. Một khi đã thế này thì tiếng ai Utsume cũng không nghe thấy. Mọi người ở đó đều im lặng nhìn Utsume. Không ai có ý định làm phiền Utsume lúc này. Tốc độ tư duy của Utsume trong những lúc thế này là điều ai cũng biết.
Vài giây trôi qua.
"...Ra là vậy."
Đột nhiên, Utsume lẩm bẩm.
Và rồi, vẻ mặt cậu thay đổi nhanh chóng, trở nên dữ tợn. Đó là "hung tướng". Không gì khác, đó chính là biểu cảm lúc Utsume nhận ra sai lầm của chính mình.
Vậy, sai lầm trong trường hợp này là gì?
Phải. Cuối cùng Utsume đã hiểu ra tất cả. Utsume khẽ thốt lên:
"Ra là vậy, là linh vật sai khiến sao! Tao đã nhìn nhầm! Hóa ra có tới hai thuật sĩ cơ à...!"
Nội dung đó Takemi hoàn toàn không hiểu nổi.
"Hả, thế là sao cơ?"
Đương nhiên Takemi định hỏi như vậy, nhưng ngay khoảnh khắc đó, ai đó nắm lấy vai cậu khiến cậu nuốt trọn câu nói vào trong. Quay lại thì thấy Toshiya đang nắm vai mình.
"...M-Murakami?"
Nhưng mắt Toshiya không nhìn Takemi. Ánh mắt đó đầy vẻ căng thẳng hướng về phía cửa ra vào của phòng học tối tăm. Thấy vậy, Takemi cũng căng thẳng theo ngay lập tức.
"Có ai... ở đó sao?"
Chẳng cần phải hỏi.
Ngay sau đó, một luồng sáng chiếu vào từ hành lang, tiếng bước chân vang lên, rồi một bóng người lù lù xuất hiện ở cửa, chiếu đèn pin vào nhóm Takemi.
"...Các em đang làm cái gì vậy?"
Bóng người cất tiếng gọi.
Qua kẽ tay che mắt vì chói, Takemi lờ mờ nhìn thấy màu xanh lam của bộ đồng phục bảo vệ.
3
...Rắc rối to rồi.
Vừa bước đi cùng mọi người trong hành lang tối, Toshiya vừa thầm nghĩ.
Utsume vẫn bình thản như mọi khi. Takemi và Ryouko thì lộ rõ vẻ lo lắng. Dẫn đầu đoàn người năm người đang lếch thếch bước đi đó là một nhân viên bảo vệ trung niên mặc đồng phục xanh.
Nhóm Toshiya đang lục lọi túi của Aki trong phòng học xảy ra tai nạn thì bị bảo vệ bắt gặp, và giờ đang bị giải lên phòng giáo viên.
"Đi theo tôi một chút."
Nói rồi, nhân viên bảo vệ giải nhóm Toshiya đi mà không cho phép chối cãi, rõ ràng ông ta coi nhóm Toshiya là loại hôi của lúc cháy nhà. Vừa dẫn đường, ông ta thi thoảng lại ngoái lại kiểm tra nhóm Toshiya.
Quả thực tình huống trông y hệt như vậy nên rất khó bào chữa.
Nhưng thực chất họ chỉ "đến lấy đồ giúp bạn", nên Toshiya đinh ninh cùng lắm chỉ bị nhắc nhở là xong. Điều khiến Toshiya bực bội là việc này chắc chắn sẽ làm mất thời gian quý báu. Không biết Aki hiện giờ ra sao, nhưng muốn làm gì thì càng sớm càng tốt.
"Chậc..."
Nếu đánh úp nhân viên bảo vệ thì chạy trốn là chuyện dễ dàng.
Nếu muốn thì đánh gục ông ta cũng đơn giản. Nhưng làm thế thì rắc rối về sau sẽ càng lớn hơn, điều đó quá rõ ràng. Dù vậy nếu cần thiết, Toshiya cũng sẵn sàng làm. Tuy nhiên, vì Utsume không có vẻ gì là muốn phản kháng nên Toshiya mới miễn cưỡng không ra tay.
Phòng giáo viên sáng đèn hiện ra trước mắt.
Càng đến gần, vẻ mặt của Takemi và Ryouko càng thêm căng thẳng.
"Vào đi."
Nhân viên bảo vệ mở cửa hối thúc, cả nhóm ngoan ngoãn làm theo. Bảo vệ vào sau cùng và đóng cửa lại.
Phòng giáo viên rộng lớn không có một bóng người.
"...Hả?"
Không thể nào như thế được. Dù có tai nạn xảy ra nhưng mới hơn sáu giờ. Không, chính vì có tai nạn nên chuyện không có ai ở đây vào giờ này là không thể. Mặc kệ nhóm Toshiya đang hoang mang, nhân viên bảo vệ đứng ngay tại chỗ, đè chặt gáy Utsume từ phía sau.
"!"
Quá đột ngột nên mọi người không kịp hiểu chuyện gì xảy ra.
Và khi hiểu ra thì đã quá muộn.
Mắt Toshiya trợn ngược lên.
"Thằng khốn...!!"
"Xin đừng cử động."
Ngay lập tức, một giọng nam khác không phải của người bảo vệ vang lên.
"Đặc biệt là cô bé 'Dị tồn tại' kia, hãy cẩn thận. Nếu cô có hành động kỳ lạ, tôi không chịu trách nhiệm về việc 'kênh' của cô sẽ ra sao đâu."
Một giọng nói nhẹ nhàng không hợp với hoàn cảnh vang lên từ bộ bàn ghế tiếp khách ở góc phòng giáo viên. Khu vực tiếp khách được vây quanh bởi những tấm bình phong nên không thể thấy ai đang ở đó.
Toshiya nhăn mặt.
Mặt Ayame cắt không còn giọt máu.
Diễn biến quá bất ngờ khiến Takemi và Ryouko chỉ biết đứng chết trân.
"Chào, hân hạnh."
Người đàn ông đứng dậy sau tấm bình phong.
Đó là một người đàn ông cao lớn, trạc tuổi sơ lão. Ông ta khoác lên mình bộ vest đen phẳng phiu. Thoang thoảng mùi sáp vuốt tóc có vẻ đắt tiền. Dù bị đè cổ, Utsume vẫn nhìn người đàn ông áo đen đó với ánh mắt vô cảm. Rồi bằng giọng điệu đều đều như mọi khi, cậu thản nhiên lẩm bẩm một câu.
"'Cơ Quan' sao."
"Đoán trúng rồi."
Người đàn ông vuốt mái tóc màu xám tro, mỉm cười cúi chào.
"Tôi là Haga của 'Cơ Quan'. Mong được giúp đỡ."
Nói rồi ông ta thong thả bước đến chỗ mọi người và đưa ra một tấm danh thiếp.
'Công chức Nhà nước - Haga Mikihiko'
Trên danh thiếp chỉ in vỏn vẹn dòng chữ đó.
"Nào, giờ thì chúng ta bắt đầu nói chuyện nhé."
Nhìn quanh những người đang không thể cử động, Haga mỉm cười ôn hòa.
*
"Cậu là 'Tiên Đồng' thời hiện đại, Utsume Kyouichi-kun nhỉ?"
"'Tiên Đồng'...? À, ra là vậy, cũng có cách nghĩ đó sao."
Utsume đáp lại lời Haga bằng giọng không chút cảm xúc. Cậu vẫn bị nhân viên bảo vệ đè chặt. Một vật gì đó hình hộp màu đen đang bị ấn vào vùng động mạch cảnh của cậu.
Mọi người đã bị bắt ngồi xuống ghế sofa tiếp khách, đối mặt với Haga.
Nhân viên bảo vệ vẫn giữ vẻ mặt vô cảm. Đến giờ thì việc hắn có thực sự là bảo vệ hay không cũng đáng ngờ.
"...T-Tiên Đồng là sao?"
Takemi lí nhí hỏi bâng quơ.
"'Tiên Đồng Torakichi'. Đứa trẻ bị thần giấu vào thời Edo và đã trở về."
Utsume trả lời với vẻ chẳng mấy hứng thú.
"Được ghi chép trong 'Tiên Cảnh Dị Văn' của Hirata Atsutane. Nghe nói cậu ta bị Thiên Cẩu bắt đi, khi trở về thì có được thần thông lực như thấu thị."
"H-Hả..."
Ra là vậy, đúng là có những điểm tương đồng với hoàn cảnh của Utsume. Nhưng điều đó có nghĩa là đối phương đã nắm rất rõ thông tin về phía này.
Một đối thủ đáng để cảnh giác cao độ.
Toshiya liếc nhìn về phía Utsume. Utsume vẫn giữ vẻ mặt vô cảm khó đoán, chỉ lẳng lặng nhìn đối phương.
"Thất lễ, vì là công việc nên tôi xin phép hỏi ngắn gọn."
Haga nở nụ cười của một ông lão hiền từ.
"Thảm trạng này là do cô bé 'Dị tồn tại' kia gây ra phải không?"
"Không phải."
"Vâng. Tôi cũng đoán cậu sẽ nói vậy trước tiên."
Đáp lại câu trả lời của Utsume, Haga chỉ cười.
"Rất tiếc nhưng câu trả lời của phía chúng tôi hiện tại là không thể tin tưởng được."
Nụ cười của Haga vẫn giữ nguyên như được dán lên mặt.
Nụ cười ấy, trong tình huống này, rõ ràng là một thứ dị vật không tự nhiên.
Utsume bị khống chế. Toshiya trừng mắt giận dữ. Takemi, Ryouko và Ayame sợ hãi. Trong bầu không khí căng thẳng này mà vẫn thản nhiên cười được như thế thì thần kinh không bình thường. Mùi nguy hiểm bốc lên nồng nặc.
"Tiếc là chúng tôi không nghĩ ra nguyên nhân nào khác cả."
Haga nói tiếp.
"Một tai nạn bất thường rõ ràng không phải chuyện tự nhiên, và sự mất tích của giáo viên Yanagawa Norihiko. Người ta sẽ muốn đổ lỗi cho 'Thần Ẩn' thôi. Hơn nữa, lại có một 'Thần Ẩn' sờ sờ ngay đây thì..."
"Ra vậy, Yanagawa mất tích rồi sao."
"Cậu giả nai đấy à."
Đáp lại Utsume, mắt Haga nheo lại.
"Phải, việc giáo viên Yanagawa mất tích là chắc chắn. Trên giấy tờ thì đã trở thành vụ án của cảnh sát rồi. Thế nên... cậu biết rồi đấy? Công việc của chúng tôi là trục xuất và tiêu diệt những thứ gọi là 'Dị tồn tại' gây ra những chuyện như thế. Người tiền nhiệm quá cố của tôi chắc đã giải thích rồi. Tức là nếu thừa nhận thì cậu sẽ bị giết, nên đương nhiên cậu sẽ nói dối. Thật đáng tiếc, chúng tôi không thể tin tưởng vô điều kiện được."
"..."
Cuộc đối thoại khó chịu.
Toshiya khẽ cựa mình. Cậu phản ứng với từ 'bị giết'. Ngay lập tức, Haga liếc mắt sang cảnh cáo. Không có sơ hở. Có lẽ ông ta rất mạnh. Toshiya chỉ biết nghiến răng.
"Nên dừng lại đi thì hơn."
Haga nói với Toshiya bằng giọng ôn tồn.
"Tôi biết khả năng thể chất của cậu, nhưng với một chân thì những gì cậu làm được cũng chỉ đến thế thôi."
Ông ta hất cằm về phía tên bảo vệ.
"Gã kia cũng nắm giữ kỹ thuật giết người bằng tay không dễ dàng đấy. Đừng làm chuyện không nắm chắc phần thắng."
"Đúng đấy."
Utsume đáp lại như thể đã bỏ cuộc.
Dù vậy Toshiya vẫn bỏ ngoài tai, tiếp tục duy trì sự căng thẳng.
"Cảm ơn kẻ cầm đầu đã hiểu cho."
Có vẻ Haga vốn chẳng kỳ vọng gì ở Toshiya, ông ta gật đầu một cách lịch sự nhưng đầy vẻ khinh thường.
"...Chà, vì lẽ đó, trước khi 'xử lý', chúng tôi đến để xác nhận. Đến hỏi trực tiếp 'chính chủ' xem vụ này có phải do 'Thần Ẩn' bên đó làm hay không. Lưu ý, đây chỉ là thủ tục hình thức, nên đừng nghĩ rằng phủ nhận hay im lặng thì kết quả sẽ thay đổi. Vậy thì... xin hỏi lại lần nữa, đây sẽ là câu hỏi cuối cùng."
Haga nói rồi cười. Và lặp lại câu hỏi lúc nãy.
"...Thảm trạng này là do cô bé 'Thần Ẩn' kia gây ra phải không?"
Rắc.
Không khí căng thẳng như sắp vỡ tung.
Tất cả đều im lặng, Toshiya nuốt nước bọt cái ực.
Thế là hết. Dù Utsume có trả lời thế nào, Haga cũng định "xử lý" Utsume. Đúng theo nghĩa đen, đây là câu hỏi cuối cùng. Khi đó... để chuẩn bị cho khoảnh khắc đó, Toshiya siết chặt nắm đấm.
Ryouko bám chặt lấy cánh tay Takemi, run lên bần bật.
Mặt Ayame trắng bệch.
"Sao nào?"
Có lẽ là tối hậu thư, nhận câu hỏi của Haga, Utsume mở miệng. Đối mặt với những kẻ sắp giết mình, Utsume nói bằng giọng điệu bình thản đến lạ lùng, như thể chuyện đó chẳng có gì quan trọng.
"...Vậy, tại sao đến giờ ông vẫn chưa 'xử lý' tôi?"
Đó là câu hỏi ngược lại của Utsume, giọng điệu tuy nhạt nhẽo nhưng chứa đầy sự thắc mắc thực sự.
Haga im lặng một lúc. Rồi sau một nhịp... khoảnh khắc tiếp theo, Haga bật cười như thể vừa nghe được chuyện nực cười nhất trần đời.
Vẻ mặt Utsume trở nên có chút khó chịu.
Haga cười một hồi, rồi từ từ thu lại nụ cười, nhìn thẳng vào Utsume và nói.
"...Ra là vậy, đúng là một kẻ có tinh thần thú vị như báo cáo. Lại còn thông minh nữa. Cậu chọc đúng chỗ đau đấy."
Vừa nói nụ cười trên môi ông ta vẫn không hề lay chuyển.
"Được thôi, vì đây là trường hợp đặc biệt hiếm có, nên cho chính cậu biết cũng thú vị đấy chứ."
Toshiya chen vào bằng giọng trầm thấp.
"Vì đằng nào cũng giết hả?"
Haga không trả lời câu đó.
Phớt lờ Toshiya, Haga rướn người về phía Utsume.
"Cậu đấy, Utsume Kyouichi-kun... Cậu chẳng qua chỉ là một con 'chuột bạch' được chúng tôi đặc cách cho phép sống sót thôi, tức là động vật thí nghiệm đấy."
"!"
Toshiya cứng họng.
"Một mẫu vật và trường hợp thử nghiệm cực kỳ hiếm. Là ngoại lệ của ngoại lệ. Chúng tôi để cậu sống như một đối tượng quan sát, nhưng đồng thời cậu cũng là đối tượng bị giám sát để có thể giết bất cứ lúc nào. Bởi lẽ tiền lệ như cậu, từ trước đến nay chỉ đếm trên đầu ngón tay."
"Tôi cũng đoán là chuyện như thế."
Utsume tỏ vẻ chán ngắt.
"Tóm lại, các vị được bỏ qua vì là trường hợp quý giá."
"Vậy sao."
"'Con người' và 'Dị tồn tại' chưa từng có tiền lệ chung sống. Hiện tại cậu được bỏ qua như một mẫu vật có mức độ nguy hiểm trong phạm vi cho phép, nhưng chắc chắn cậu sẽ bị biến thành thức ăn như một phần trong 'câu chuyện' của cô ta. Cậu sẽ mất tích, và cô ta sẽ tồn tại như một truyền thuyết đô thị. Truyền thuyết đô thị đó sẽ sinh ra những nạn nhân mới. Trước khi điều đó xảy ra, chắc chắn chúng tôi sẽ 'xử lý' cậu."
"Vậy sao?"
Bất chợt, Utsume hỏi ngược lại. Haga tỏ vẻ hứng thú.
"Gì cơ?"
"Chẳng qua là các ông không biết 'câu chuyện' của cô ấy thôi."
"Có thể là vậy."
Haga thừa nhận một cách dễ dàng.
"Nhưng cũng thế cả thôi. Đã gây ra vấn đề thế này, chúng tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài việc 'xử lý' cậu."
"Thế nên tôi mới bảo là không phải."
Utsume nói vẻ phiền phức.
"Làm sao để cậu khiến chúng tôi tin điều đó đây?"
"Đó là điều ông muốn nghe chứ gì. Nói toạc ra ngay từ đầu đi. Mấy trò đấu trí nhạt nhẽo chỉ tốn thời gian. Ông thấy cái này giống do 'Thần Ẩn' làm sao? Các ông cũng thấy không giống, nhưng vì không có manh mối nào khác nên mới bắt bọn tôi đến đây chứ gì."
Utsume vừa thở dài thườn thượt vừa nói, rồi khoanh tay lại.
"...Vậy, cậu bảo nó là gì?"
"Đây là do 'lời nguyền' ếm lên Kidono Aki gây ra."
"Ma Vương-sama!"
Ryouko thét lên như tiếng kêu cứu. Quả thật theo hướng này thì chẳng khác nào bán đứng Aki làm đối tượng bị xử lý.
"Hô."
Haga làm vẻ mặt suy tư.
Rồi nghĩ ngợi một chút, ông ta đột nhiên nói:
"...Cậu có biết Kidono Aki-san sinh ra trong một gia đình đặc biệt không?"
"......'Hệ Inugami' sao?"
Hả? Toshiya kinh ngạc. Cậu chưa từng nghe chuyện đó bao giờ. Mọi người xung quanh cũng có biểu cảm tương tự. Kể cả Ryouko.
"Cậu biết sao."
"Không. Tao không biết. Nhưng trong tình huống này mà nói đến 'gia đình đặc biệt' thì chỉ có cái đó là phù hợp."
"Ra là vậy."
Haga gật đầu vẻ thán phục.
Utsume nói:
"'Dòng dõi bị ám'... Chủ yếu ở các vùng nông thôn, những gia đình bị coi là sở hữu linh vật sai khiến nào đó. Thường thì phụ nữ trong dòng họ sẽ kế thừa, họ bị ghét bỏ vì bị cho là dùng linh vật để trộm cắp tài sản người khác làm giàu cho mình, hoặc ám hại người khác."
"Cậu đoán đúng rồi đấy. Theo điều tra của chúng tôi, bên ngoại của Kidono-san xuất thân từ tỉnh **, ở vùng đó gia đình họ được coi là 'Hệ Inugami'. Căn nhà được cho là nhà gốc cũng đã bị dỡ bỏ hoàn toàn, có vẻ sự ly tán của gia tộc đã bắt đầu từ khoảng ba đời trước. Họ đã rời bỏ vùng đất mà dòng họ bị ghét bỏ nhỉ. Có khả năng chính bản thân cô ấy cũng hoàn toàn không biết."
"A...!"
Nghe đến đó, Ryouko khẽ thốt lên. Có vẻ cô ấy nhớ ra điều gì đó.
"'Hệ Inugami', 'Hệ Sarugami', 'Hệ Hebigami'... nói chung những gia đình được gọi là 'Dòng dõi bị ám' hầu hết đều được xác định là có quan hệ gần gũi với 'Dị tồn tại'."
Haga tiếp tục.
"Nói cách khác, 'Dị tồn tại' lây lan qua vật trung gian là các câu chuyện, nhưng 'Dòng dõi bị ám' là những gia tộc mà bản thân huyết thống đã lưu giữ 'câu chuyện'. Là do có 'Dị tồn tại' trước nên mới sinh ra 'câu chuyện', hay 'câu chuyện' đã sinh ra 'Dị tồn tại', đó là vấn đề con gà và quả trứng nên đến giờ vẫn chưa rõ. Tuy nhiên, vì cả ngôi làng cùng chia sẻ một 'Dị tồn tại' là 'Inugami', nên trong quá khứ tần suất xuất hiện có vẻ khá cao.
Tuy nhiên, người ta cũng đã 'tự thanh lọc' bằng cách tránh giao du với 'Dòng dõi bị ám', hoặc tệ nhất là đốt nhà của họ."
Haga nói những điều tàn khốc với vẻ mặt tươi cười.
Sự khó chịu, rùng rợn, căng thẳng và giận dữ khiến Toshiya buồn nôn.
"...Nhưng ra là vậy. 'Inugami' sao. Cũng trùng khớp với lời khai của vài học sinh về 'con chó đen'."
Haga khoanh tay đưa lên cằm, nói:
"Nhưng thế là sao nhỉ? Không ai biết Kidono-san thuộc 'Hệ Inugami' cả. Có vẻ ngay cả các cậu cũng không biết. Vậy thì điều kiện phát sinh 'Dị tồn tại' không được thỏa mãn."
Ông ta trầm ngâm. Qua giọng điệu đó, có vẻ chỉ trong chưa đầy hai tiếng từ khi sự việc phát sinh, cuộc điều tra về tai nạn ở phòng học này đã tiến triển khá xa.
Đã lấy cả lời khai của học sinh.
Nếu đã biết đến mức đó, thì làm gì có chuyện nghi ngờ do 'Thần Ẩn' gây ra.
Tức là như Utsume nói lúc nãy, ông ta đến để bẫy Utsume nhằm moi thông tin. Và cố tình nói những lời gây hoang mang để ép hợp tác. Và để đánh giá. Xem Utsume có thực sự không liên quan hay không. Có biết gì không. Có hữu dụng không. Và... có còn "an toàn" hay không.
"Tôi muốn hỏi một chuyện."
Lần này, Utsume hỏi ngược lại Haga.
"...Chuyện gì?"
"'Cơ Quan' các ông nhận thức thế nào về 'Ma thuật'?"
"'Ma thuật'?"
Có vẻ là một câu hỏi đột ngột, Haga hơi ngập ngừng rồi trả lời.
"'Ma thuật'... sao? Nếu là về 'Ma thuật' thực tế chứ không phải trong truyện cổ tích thì đó là lĩnh vực của phương Tây chứ không phải của chúng tôi. 'Dị tồn tại' phụ thuộc mạnh mẽ vào bối cảnh văn hóa, nên khi văn hóa thay đổi thì không thể phán đoán bằng cùng một hệ thống được. Tuy nhiên..."
"Các ông có biết không?"
"Có chứ, có báo cáo nghiên cứu từ một 'Cơ Quan' đồng cấp ở châu Âu. Theo đó, một phần của 'Ma thuật' có khía cạnh rèn luyện tự thôi miên để kích hoạt 'Tính tương thích dị chướng', tức là linh cảm. Họ thay thế quy trình mà chúng tôi thực hiện bằng ám thị thôi miên khoa học bằng các nghi thức, thần chú và gợi mở hình ảnh. Và, trong các thực thể dị chiều của 'Ma thuật', như cái gọi là 'Ác ma', 'Thiên thần' hay 'Tinh linh', có khả năng rất cao là 'Dị tồn tại' đã trà trộn vào. Không, đúng hơn là ở bên đó, những thứ đó mới là chủ đạo."
"Vậy, 'Ác ma' thì sao?"
"Đa số là 'ảo tưởng' hoặc 'vọng tưởng'. Sau khi loại bỏ tất cả những thứ đó, 'Dị tồn tại' sẽ còn lại. Truyền thống xử lý những thứ không thuộc về thế giới này về cơ bản đều thông qua 'nỗi sợ' căn nguyên của con người, nên chúng thường đi kèm với 'Ma'. 'Ác ma' có lẽ là hình thái của 'Dị tồn tại' có tính phổ quát mạnh mẽ, được hệ thống hóa chặt chẽ bởi kiến thức về ác ma học."
Chuyện đó thì sao? Haga nghiêng đầu.
Utsume không trả lời.
"...Thôi, được rồi."
Haga mỉm cười tỏ vẻ khoan dung.
"Vậy tôi sẽ thử điều tra một chút về Kidono Aki-san. Cảm ơn vì thông tin. Tùy trường hợp thì..."
Đến đó, Haga chợt nghĩ lại:
"...Không, chuyện thừa thãi rồi. Xin phép."
Ông ta cúi chào và đứng dậy khỏi ghế sofa. Tên bảo vệ đứng sau lưng Utsume, người nãy giờ vẫn đặt tay lên Utsume, cũng buông tay ra.
Thấy hai người cứ thế đi ra khỏi phòng học, Toshiya bất giác thở phào nhẹ nhõm.
Xong rồi. Nhưng ngay sau đó, Utsume ném một câu nói khiến người ta giật mình vào lưng hai người đang rời đi.
"...Có ổn không đấy? Để mặc tôi như thế này."
"!"
Toshiya rùng mình. Không chỉ vì nội dung khiêu khích đối phương, mà Toshiya còn nhận ra trong lời nói của Utsume chứa đựng một sự hư vô đáng sợ.
Một khoảng trống trong tâm hồn, như thể tiếc nuối vì đã giữ được mạng sống.
Chính Utsume cũng không nhận thức được sự khao khát "cái chết" sâu sắc và to lớn đó của mình.
Haga khẽ quay lại.
"...Được chứ?"
Nụ cười trên môi Haga mở rộng.
"Còn được cần đến là còn vinh dự đấy, biết không?"
Nói lại câu cuối cùng đó, Haga cùng tên bảo vệ rời đi. Chẳng biết họ đi kiểu gì mà không hề phát ra tiếng bước chân, bóng dáng hai người tan biến vào bóng tối của hành lang.
"......"
Không có dấu hiệu quay lại.
Lần này thì Toshiya mới thực sự an tâm. Cậu dồn trọng lượng lên nạng, thở ra một hơi dài.
Trạng thái tinh thần được giải tỏa khỏi sự cảnh giác. Lúc này cậu mới nhớ ra một chuyện. Phải rồi, cần phải hỏi cho ra lẽ.
"Phải rồi. Này, Utsume. Chuyện đó có thực sự ổn không?"
"Chuyện gì?"
"Đừng có giả ngu. Mày đã bán đứng Kidono cho bọn chúng. Kidono có sao không?"
Nghe Toshiya nói vậy, Ryouko nãy giờ vẫn ngơ ngác mới hoàn hồn.
"...A... Đ-Đúng rồi! Cậu ấy có sao không?"
Cô hỏi với giọng vẫn còn run. Utsume thản nhiên phán:
"Sao mà ổn được."
"Ma Vương-sama...!"
"Tao nhận tội thay cũng được thôi, nhưng nếu thế thì không đảm bảo được sự an toàn của mọi người. Tất cả chúng ta sẽ bị bọn chúng 'xử lý', và 'đòn tấn công ma thuật' nhắm vào Kidono cũng sẽ bị bỏ mặc. Nếu thế chúng ta sẽ chết sạch. Đổi lấy sự an toàn này bằng chút nguy hiểm thì vẫn còn rẻ chán."
Lý lẽ có phần tàn nhẫn của Utsume khiến Ryouko không nói được gì.
"Th-Thì đúng là có thể như vậy nhưng mà..."
"Biết đâu tao có thể làm gì đó được."
Toshiya cũng lên tiếng phản đối.
"Với cái chân đó à?"
"...Chưa thử thì chưa biết thắng thua."
"Vô ích thôi. Một phần vạn cơ hội thắng cũng không có. Thật ra mày cũng biết mà?"
Thấy Toshiya hiếm khi gay gắt như vậy, mọi người trừ Utsume đều tròn mắt.
"Im đi..."
Toshiya lảng tránh ánh mắt. Bản thân chỉ có ích trong những lúc thế này, vậy mà lúc này lại vô dụng. Toshiya bực bội đến nghiến răng, và cũng đầy hối hận.
Sự im lặng khó xử bao trùm phòng học.
"...Được rồi, đi thôi."
Đột nhiên Utsume nói rồi đứng dậy.
"Gì cơ?"
"Đi thôi, vừa rồi đã giành được lợi thế. Có thể cứu được Kidono đấy."
"Hảả?"
Câu nói bất ngờ khiến Toshiya thốt lên một tiếng chói tai. Takemi và Ryouko đứng cạnh nhau cũng làm vẻ mặt ngơ ngác y hệt.
"...Hả?"
"Nói ra thì dài dòng. Tao sẽ giải thích sau."
Utsume nheo mắt vẻ sốt ruột.
"Tóm lại là đi thôi."
Bằng giọng điệu không cho phép phản đối, Utsume nói.
4
"Để bọn 'Cơ Quan' tìm ra nguyên nhân của 'tai nạn' đó, chúng không chỉ cần biết về Kidono mà còn phải tìm ra 'Fax nguyền rủa'. Khi tao đã gợi ý rằng có thể có ma thuật thật sự đang diễn ra, e rằng bọn chúng buộc phải điều tra. Tao sẽ giải quyết mọi chuyện trong khoảng thời gian kiếm được đó."
Dưới cơn mưa, trên đường từ trường đến nhà Kidono, Utsume tuyên bố như vậy.
Toshiya xác nhận lại:
"Làm được không?"
"Ừ, tao đã nắm được gần hết cấu trúc của vụ việc."
Utsume gật đầu. Rồi nói:
"Cách giải quyết đơn giản thôi. Đừng để cái 'Nghi thức ma thuật' được ngụy trang dưới dạng 'Fax nguyền rủa' đó hoàn thành là được. Tức là đêm nay, chỉ cần không để Kidono nhận bản fax thứ tư thì tình hình sẽ được cải thiện. Thời hạn là hai giờ sáng."
"...Đúng là đơn giản thật. Lạ là đến giờ mới nói chuyện đó."
Toshiya hơi chưng hửng làu bàu. Nghĩ lại thì, việc nhận fax đến tận bây giờ vốn dĩ đã là bất thường. Đáng lẽ phải bắt cô ấy dừng lại sớm hơn.
"Do Kidono bướng bỉnh quá thôi. Cũng có khả năng tinh thần cô ta đã bị dẫn dụ bởi hiệu quả của ma thuật."
Utsume hừ mũi.
"Tính cách cô ta là vậy. Ép buộc dừng lại rất khó. Tao đã cố tình không nhắc đến lựa chọn đó. Ngộ nhỡ cô ta phản ứng mạnh thì sẽ không cứu vãn được."
"Ra là vậy..."
Đúng là nếu thế thì sẽ rất vất vả. Toshiya méo miệng vẻ chán nản.
Khi Toshiya im lặng, Ryouko, người từ lúc ở trường đến giờ chưa nói câu nào, lên tiếng.
"Nè, Ma Vương-sama. Tức là tất cả là do cái 'Fax nguyền rủa' đó sao?"
"Điều đó đúng. Nhưng không chính xác."
Utsume trả lời câu hỏi của Ryouko, người có vẻ đã suy nghĩ nãy giờ.
"Đúng là bắt đầu từ 'Fax nguyền rủa', nhưng nguyên nhân tai nạn không phải là lời nguyền. Đó chắc chắn là hiện tượng do Kidono gây ra."
Cậu nói vậy. Ryouko làm vẻ mặt vừa nghi ngờ vừa lo lắng.
"...Nghĩa là sao?"
"Có hai thuật sĩ."
Câu nói đó của Utsume là câu cậu đã buột miệng nói trong phòng học lúc nãy.
"Tao đã giải thích rằng bản fax đó mô phỏng nghi thức ma thuật đúng không? Nhưng trong trường hợp này, cậu nghĩ ai là người thực hiện 'Ma thuật'?"
"Chẳng phải là kẻ gửi fax sao?"
Toshiya nói.
"Tất nhiên, cũng là hắn. Nhưng chỉ được 50 điểm."
Utsume lắc đầu.
"Như tao đã nói trước đó, 'Ma thuật' là kỹ thuật để thuật sĩ biến đổi ý thức của chính mình. Dùng thần chú và biểu tượng để gợi mở hình ảnh, thuật sĩ thao túng ý thức của bản thân. Nhưng... thử nghĩ xem. Nếu vậy thì thần chú hay biểu tượng, thuật sĩ chỉ cần tự mình giữ là được. Không cần thiết phải gửi cho Kidono. Nếu hắn buộc phải gửi cho Kidono, thì mục đích chỉ có thể được thu hẹp lại."
A, Toshiya nhận ra.
"Để bắt Kidono đọc sao...!"
"Chính xác. Chủ nhân của bản fax muốn Kidono thực hiện nghi thức ma thuật. Để làm được điều đó, hắn đã cất công chuyển thể nghi thức ma thuật thành bản fax, và gửi cho Kidono theo đúng hướng để cô ta nhận được từ đầu đến cuối một cách chính xác. Bằng việc đọc nó, Kidono đã vô tình bị bắt thực hiện nghi thức ma thuật. Nghĩ kỹ thì hiệu quả đấy chứ. Nếu cứ nhìn vào lượng lớn fax được gửi đến từ từ, các nghi thức sẽ tự động lọt vào mắt theo thứ tự. Nếu thiết kế ấn tượng mạnh, dù không muốn thì mắt cũng sẽ dán chặt vào bản fax. Đối phương sẽ vô tình mô phỏng lại nghi thức ma thuật. Khác với email đến ngay lập tức và có thể xem tùy ý, máy fax là công cụ nhận chậm và có thể ép buộc thứ tự đọc ở một mức độ nào đó, nên trong trường hợp này nó hoạt động rất hiệu quả."
"......!"
"Vì lẽ đó, 'người gửi' và Kidono, có hai thuật sĩ. 'Người gửi' cũng nhìn bản fax khi gửi, nên nghi thức được thực hiện đồng thời qua đường dây điện thoại. 'Người gửi' rõ ràng có ý thức nhắm vào đối phương, tức là Kidono, nên trong các quyền năng mà 'Sabnock' sở trường, 'lời nguyền thối rữa' nhắm vào đối phương sẽ phát huy tác dụng. Ngược lại, Kidono không biết đối phương là ai, nên đối tượng của nghi thức buộc phải hướng về chính mình. Kết quả là, một khía cạnh khác trong quyền năng của 'Sabnock', loại ma thuật về 'linh vật sai khiến' chủ yếu dùng cho bản thân thuật sĩ, sẽ phát huy tác dụng."
Utsume nói rồi khẽ thở ra.
"Và... Kidono đã có được 'linh vật sai khiến'. 'Inugami' ngủ yên trong dòng máu của cô ta."
"Đó là, cái thứ đó sao?"
====================
「Phải. Chính là con 'chó vô hình' đó. Có lẽ 'Sabnock' chỉ là một sự trùng hợp thôi. Như gã áo đen kia đã nói, nếu 'Ma thuật' có hiệu quả khai mở linh cảm, thì có khi chỉ đơn giản là Kidono nhìn thấy bản FAX và 'linh cảm' của cô ta thức tỉnh. Nhưng... dù thế nào đi nữa, 'Inugami' sẽ phản ứng với sát ý của Kidono. Bất kể là tiềm thức hay ý thức, 'Inugami' sẽ đọc được ác ý và sát ý để tấn công. 'Dòng dõi bị ám' là thứ như vậy đấy. Cho dù Kidono thực tâm không muốn, 'Inugami' cũng chẳng bận tâm. Tập tính của loài 'Inugami' này là chỉ biết gây hại cho 'kẻ thù' của chủ nhân mà thôi.」
「...」
Toshiya cau mày.
「Hiện tại thì chưa sao. Chừng nào 'người gửi' còn chưa rõ danh tính, thì địch ý của Kidono đang hướng về chính 'lời nguyền'. Điều này tạm thời đang kìm hãm tiến độ của 'lời nguyền'. Vì 'Inugami' có khía cạnh là thần nguyền rủa dùng để ếm đối phương, nên hiện tại đang ở trạng thái 'Ác ma' và 'Inugami' đấu tranh nguyền lực với nhau. Nhưng Kidono đang dần kiệt sức, và như cậu thấy đấy, cô ta bắt đầu mất kiểm soát đối tượng thù địch. Vì thế... để Kidono nhận thêm 'bản FAX nguyền rủa' nữa là rất nguy hiểm. Kidono càng bị dồn vào đường cùng, 'Inugami' càng hoạt động mạnh, đến mức không thể kiểm soát nổi. Phải ngăn lại trước khi quá muộn, nếu không cái vòng luẩn quẩn này sẽ tiến đến mức không thể cứu vãn được nữa. Đặc biệt là đêm nay, 'đêm thứ tư', khi mệnh lệnh được ban xuống cho ác ma được triệu hồi để xác định hiệu quả ma thuật, e rằng đây là thời điểm quan trọng nhất.」
「Nhưng mà này,」
Takemi lên tiếng.
「Đâu có ai biết Kidono thuộc 'dòng dõi Inugami' đâu nhỉ? Vậy tại sao... nếu lời gã áo đen nói là thật... thì con 'Inugami' đó lại xuất hiện?」
Một nghi vấn.
Takemi thỉnh thoảng lại nhớ được những chi tiết kỳ lạ.
Tuy nhiên, câu trả lời của Utsume cho vấn đề đó lại rất ngắn gọn.
「Chắc là có đấy.」
「...Hả?」
「Thì là có người biết chuyện đó chứ sao. Có người biết Kidono sinh ra trong 'dòng dõi Inugami'. Vì thế, nếu có kẻ biết chuyện đó...」
Khoảnh khắc đó, Toshiya cũng hiểu ra điều Utsume muốn nói.
「Kẻ đó khả năng cao chính là hung thủ.」
*
Khi nhóm Toshiya đến nơi, con hẻm ngập tràn một bầu không khí khó chịu.
Người qua lại ít đến bất thường. Từ con hẻm đó, dưới cơn mưa, căn phòng của Aki nhìn từ bên ngoài trông thật thảm hại. Có thể nhìn thấy ban công căn hộ từ con hẻm, nhưng cửa sổ đã vỡ, chưa được sửa chữa mà chỉ dán tạm bìa các tông, trông thật tồi tàn. Nhìn kỹ sẽ thấy những mảnh thủy tinh vỡ lấp lánh rải rác bên vệ đường.
Dù vậy có vẻ Aki đã về nhà, ánh sáng hắt ra từ khe hở rèm cửa.
Nhưng đó không phải ánh đèn huỳnh quang, mà yếu ớt hơn... có lẽ là đèn pin. Mỗi khi luồng sáng đó quét qua cửa sổ lại lọt ra ngoài, cho thấy chuyển động của người bên trong. Rõ ràng phòng Aki đang hỏng đèn, hoặc là bị cắt điện. Toshiya tạm thời chỉ nhận định được bấy nhiêu.
「Tan hoang thật đấy.」
「Chỗ này không phải nơi cho con gái ở đâu...」
Ryouko nói với vẻ sốc khi thấy căn phòng mình mới thấy hôm qua giờ ra nông nỗi này.
「Không, con trai cũng chả dám ở đâu...」
Takemi thêm vào. Toshiya không có cảm nghĩ gì đặc biệt. Utsume vốn dĩ chẳng quan tâm, chỉ ngước nhìn cái cửa sổ tàn tạ.
「Có vẻ Kidono đang ở nhà,」
Toshiya lẩm bẩm.
「Phải. Nếu thuyết phục được Kidono trước hai giờ sáng, mục tiêu coi như cơ bản hoàn thành.」
Utsume gật đầu.
「Nếu cô ta trốn đi chỗ khác thì đã không nhận được FAX, và lời nguyền cũng không tiến triển thêm nữa. Nhưng nếu thế thì chúng ta lại phải đi tìm Kidono. So sánh hai việc thì việc sau khó khăn hơn.」
「Chắc vậy...」
Vụ án lần trước đã cho thấy tìm người phiền phức thế nào.
「Mà, tao đoán chín phần mười là cô ta sẽ về nhà.」
Utsume nói.
「Tuy không có căn cứ, nhưng tao cảm thấy 'bản FAX nguyền rủa' có cài đặt hiệu ứng ám thị. Như tao đã nói lúc nãy, có dấu hiệu cho thấy ý chí nạn nhân bị dẫn dụ để tiếp tục nhận FAX.」
「Nghe mày nói tao mới thấy đúng là vậy.」
Aki tỏ ra bướng bỉnh một cách kỳ lạ trong việc nhận FAX. Cô ta lảng tránh những lời khuyên của Ryouko. Ít nhất thì trông không giống như còn khả năng phán đoán bình thường. Cảm giác như đang trong trạng thái mất trí tạm thời.
「...Vậy, đi thôi.」
Utsume nói, cả nhóm bắt đầu leo lên cầu thang khu căn hộ.
Bầu không khí nặng nề đến mức mỗi bước chân đều cần ai đó thúc giục.
Leo cầu thang, vẻ mặt Ryouko tối sầm lại. Có vẻ cô nhớ lại chuyện đã trải qua ở đây hôm qua. Nhìn sang Ayame, cô bé cũng đang bồn chồn nhìn quanh quất.
Ayame cứ để ý vào những chỗ khuất bóng, dường như cô bé nhìn thấy thứ gì đó.
Có lẽ là... 'Inugami' của Aki.
Toshiya cố gắng giả vờ như không biết. Để Ryouko hay Takemi nhận ra rồi làm ầm lên thì phiền lắm. Bị hoảng loạn ở chỗ này thì rắc rối to. Nếu thế thà đừng có mặt ngay từ đầu còn hơn.
Đã đến trước cửa nhà Aki.
Mọi người nép vào bên cạnh cửa. Utsume bấm chuông.
Không có tiếng trả lời. Tuy nhiên, qua một luồng khí rất khẽ, họ biết người bên trong đã phản ứng. Chắc chắn Aki đang ở trong này. Ít nhất Toshiya tin chắc là vậy.
「Kidono!」
Takemi gọi.
「Bọn tớ có chuyện muốn nói, ra đây đi!」
「Aki-chan!」
Không có tiếng trả lời.
Aki trong phòng đang cố xóa bỏ sự hiện diện. Nhưng khí tức là thứ mà người không chuyên không thể muốn xóa là xóa được.
Sự im lặng và căng thẳng bất thường ngược lại càng làm nổi bật sự tồn tại của con người.
Chắc chắn Aki nghe thấy tiếng bọn họ.
「Kidono! Nghe này, không cần ra cũng được nhưng hãy nghe đây!」
Toshiya biết rõ điều đó nên nói vọng vào.
「Đừng nhận FAX nữa! Làm thế cô sẽ được cứu!」
「...Có vẻ vô ích rồi.」
Utsume khoanh tay nhìn tình hình.
「Phải bắt Kidono mở cửa để tịch thu cái máy điện thoại có chức năng FAX đó. Nếu chỉ có mình Kidono ở trong, ngay khi điện thoại reo, cô ta sẽ phản ứng và bắt đầu nhận FAX ngay.」
「Cái gọi là ám thị đó hả...」
Toshiya tặc lưỡi. Tức là phải làm sao để xoa dịu Aki và khiến cô ta mở cửa. Việc đó Toshiya không giỏi.
「Mà, thời hạn là hai giờ sáng. Còn khoảng bảy tiếng nữa.」
Utsume nhìn đồng hồ đeo tay.
「Cố gắng thuyết phục trước lúc đó...」
Khi Utsume vừa dựa lưng vào tường nói câu đó, tiếng chuông điện thoại nghẹt thở vang lên từ trong phòng qua cánh cửa.
「!」
Sắc mặt Utsume thay đổi ngay tức khắc.
「...Quá sớm!」
Giọng điệu hoảng hốt hiếm thấy của Utsume cho thấy tất cả.
「'Bản FAX nguyền rủa' sao?」
「Không sai được! Mùi thối rữa bắt đầu bốc lên cùng lúc rồi.」
「......Chậc!」
Toshiya nhìn quanh cửa ra vào.
Ryouko hoảng loạn đập cửa. Tiếng đập cửa át đi âm thanh bên trong, nhưng có vẻ tiếng chuông đã tắt. Nghĩa là Aki đã bắt đầu nhận FAX.
「Aki-chan! Aki-chan...!」
Mặc kệ Ryouko đang đập cửa gọi, Utsume hỏi Toshiya.
「Không còn thời gian đâu. Phá cửa được không?」
「Không, nếu vậy thì cách này có lẽ tốt hơn.」
Toshiya tiến về phía cửa sổ nhà bếp cạnh cửa ra vào. Cửa sổ hẹp dài có gắn song sắt. Cậu dùng tay không cầm nạng nắm lấy song sắt chống trộm.
「Ra thế.」
「N-Này, thế thì liều quá không?」
Bỏ ngoài tai nhận xét của Utsume và Takemi, Toshiya lay mạnh vài cái để ước lượng độ bền của song sắt. Vốn dĩ cửa sổ nằm ở vị trí cao, nhưng với chiều cao của Toshiya thì không thành vấn đề.
「...Trông ọp ẹp thế mà cứng phết.」
Nói rồi cậu ném chiếc nạng về phía Takemi.
「Oa...!」
Takemi luống cuống đỡ lấy.
Toshiya không thèm nhìn, nắm lấy song sắt ở vị trí trên cùng bên phải và dưới cùng bên trái, rộng bằng vai. Cậu nâng cái chân đang bị thương lên, tì đầu gối vào tường làm điểm tựa. Cái chân vô dụng đó nếu cứ để thế thì không lấy đà được. Thà dùng một chân ngay từ đầu còn hơn.
Toshiya điều hòa hơi thở. Tim phổi khỏe hơn người thường giúp cậu nạp lượng lớn oxy vào cơ thể. Hự, cậu dồn lực vào hai cánh tay. Cơ bắp tay phồng lên, vai và lưng gồng cứng. Cậu hạ thấp trọng tâm, dồn lực vào chân trụ.
「......Hự!」
Cậu căn đúng nhịp và giật mạnh. Khoảnh khắc toàn bộ cơ bắp và trọng lượng cơ thể tác động lên song sắt, rắc! Một tiếng động vang lên, song sắt gãy rời khỏi chỗ bắt vít. Theo quán tính, cậu suýt ngã ngửa nhưng vội lấy lại thăng bằng. Cậu gồng người, giữ lại ở tư thế gần như uốn cầu vồng.
「Úi... chà...!」
Ném song sắt hỏng đi, cậu dùng lực bật người dậy, trở về tư thế ban đầu.
「Kinh thật...」
Takemi lẩm bẩm. Toshiya phớt lờ, cởi áo khoác ấn vào cửa sổ nhà bếp giờ đã trơ trọi, rồi tung chưởng đánh vào đó một cách thô bạo. Kính vỡ tạo ra âm thanh trầm đục. Cậu luồn tay vào mở chốt cửa sổ.
Cạch, cậu mở cửa sổ, quay lại. Vừa nhận lại nạng từ Takemi, Toshiya vừa nói.
「Kondo, vào đi.」
「Hả? ...Hảảả!」
Takemi thốt lên.
「Tao thì to quá không chui lọt, còn thần kinh vận động của Utsume thì tao không tin tưởng lắm. Mà cũng không thể ném Kusakabe vào trong được đúng không.」
「C-Cậu nói thế nhưng mà...」
「Tao có bảo mày vào đánh nhau đâu. Mở khóa cửa đi.」
Ngay khi Takemi chịu thua áp lực và nói 「Đ-Được rồi... tớ làm」, thì...
『────AAAAAAA...!!!』
Tiếng hét thảm thiết của Aki vang lên từ bên trong, kèm theo âm thanh va đập dữ dội như có gì đó phát nổ. Tiếng đấm vào tường, hay tiếng cào xé, bạo lực và mang tính hủy diệt. Từ cửa sổ vỡ và khe cửa, một mùi hôi thối nồng nặc bốc ra, mạnh đến mức nhóm Toshiya cũng nhận thấy.
Đó không phải mùi thối rữa bình thường mà Toshiya biết, mà là một thứ mùi gay gắt, dị hợm, bám riết lấy người ta. Dù chưa từng ngửi qua, nhưng có vẻ giống mùi xác chết đang phân hủy. Lại còn trộn lẫn mùi thú vật, tạo thành thứ xú khí kinh khủng gây buồn nôn. Vậy mà luồng khí thoát ra từ bên trong lại lạnh toát. Như hơi lạnh từ tủ lạnh mở cửa, nó vuốt ve lên những phần da thịt trần trụi như mặt và cánh tay, khiến người ta nổi da gà.
Không thể tưởng tượng nổi bên trong đang diễn ra chuyện gì.
Tiếng hét, tiếng động, giờ đã không còn nghe thấy nữa.
Ryouko hét lên như sắp khóc, mặt Takemi tái mét trong nháy mắt. Không còn thời gian để chần chừ. Toshiya mặc kệ, tóm lấy Takemi.
「Lên nào.」
Vì đứng một chân không giữ lâu được, Toshiya ôm ngang hông Takemi. Cậu lấy đà nhấc bổng Takemi lên. Rồi như ném bao gạo, cậu tống thẳng Takemi vào ô cửa sổ hẹp. Nửa thân trên của Takemi lọt vào trong.
「Oa! Oááá!」
Takemi bị mắc kẹt nửa người trên cửa sổ, nhưng có vẻ không quên nhiệm vụ, vừa la hét vừa cố trườn vào phòng. Có tiếng lăn lông lốc từ bếp, kèm theo tiếng kêu đau điếng.
「Còn sống không? Sống thì mau mở khóa đi!」
「Oa, u oa oa...」
Takemi vừa la lối gì đó vừa lao ra cửa chính. Rồi tiếng mở khóa và tháo xích vang lên. Cửa mở toang, Takemi lăn ra ngoài. Toshiya đẩy Takemi sang một bên, bước vào phòng.
「......!!!」
Căn phòng hoang tàn như một phế tích, không thấy bóng dáng Aki đâu, thay vào đó ngập tràn mùi thối rữa, hơi lạnh và mùi máu.
Hơi lạnh và mùi thối tỏa ra từ cánh cửa mở, sau đó mùi máu đọng lại, nồng độ ngày càng tăng. Tấm bìa các tông che cửa sổ vỡ đã bay mất, gió mưa thốc vào mang theo mùi máu tanh nồng nặc trong phòng ra tận cửa ra vào. Nhìn quanh không thấy Aki. Tình hình này trông như thể cô ấy đã nhảy qua cửa sổ.
「Không kịp rồi... sao?」
Căn phòng ở trong tình trạng khủng khiếp.
Một cảnh tượng thảm khốc không diễn tả nổi bằng lời, gợi nhớ đến thảm kịch ở lớp học, bao trùm cả căn phòng.
Đúng như dự đoán ban đầu, bóng đèn đã biến mất, thậm chí trần nhà còn bị một lực cực mạnh khoét đi, để lại một cái lỗ đen ngòm. Trên sàn là vũng máu, nhuộm đỏ đen những mảnh vỡ đồ đạc, hơn nữa vết máu còn bị bôi trét khắp phòng như thể có con thú nào đó đã cào cấu lung tung.
Vô số vết móng vuốt hằn trên tường, chiếc điện thoại cũng bị đập mạnh một cú, bẹp dúm ở giữa, chỉ còn lờ mờ nhận ra hình dạng. Và mười mấy tờ giấy FAX có lẽ vừa mới nhận xong, đã biến thành những mảnh giấy vụn nát bươm rải rác khắp phòng.
「Aki-chan...」
Ryouko ngồi bệt xuống cửa ra vào. Takemi đứng ngẩn ngơ, không biết phải nói gì. Utsume và Ayame bước vào phòng, Utsume khịt mũi. Sau đó cậu ta chậm rãi nhìn quanh phòng rồi gọi Takemi.
「Kondo, lo cho Kusakabe đi. Tốt nhất là ra ngoài.」
「Hả? À... ừ nhỉ. Hiểu rồi.」
Takemi chậm chạp đỡ Ryouko dậy rồi đi ra khỏi cửa.
Toshiya hỏi.
「...Sao thế?」
Không trả lời câu hỏi đó, Utsume nhặt một mảnh giấy rơi trên vũng máu lên. Ngay lập tức, lả tả những thứ gì đó rơi xuống từ tờ giấy in nhiệt.
Là giòi bọ.
Những tờ 'FAX nguyền rủa' bị xé nát, rải rác, mặt sau lúc nhúc giòi. Như thể vẫn đang tiếp tục phô trương sức mạnh ghê tởm của nó. Những con giòi rơi xuống ngọ nguậy tanh tách trong vũng máu, kết thành cục, lộ ra cái bụng trắng hếu, hoạt động mạnh mẽ trong khi dính đầy máu đỏ đen của Aki.
Khắp phòng, những mảnh giấy vụn đều như thế. Giòi bọ sinh sôi, bu đầy, bò lổm ngổm.
Xác của những tờ 'FAX nguyền rủa' phủ kín sàn nhà đang nhúc nhích vô số kể.
「......!」
Đến cả Toshiya cũng nổi da gà. Quả thật cảnh tượng này không thể để Ryouko nhìn thấy. Utsume lẩm bẩm.
「Lời nguyền thối rữa của 'Sabnock' sao...」
Cậu ta nheo mắt.
「Tình hình này, e rằng cuộc đấu tranh nguyền lực vẫn chưa ngã ngũ. Có thể coi đó là điều may mắn.」
Nghe vậy, Toshiya tỏ vẻ nghi ngờ.
「...Tại sao?」
「Vì 'gió phản hồi' sẽ thổi. Dù là 'Nguyền thuật' hay 'Ma thuật', khi nguyền rủa người khác, ảnh hưởng chắc chắn sẽ phản lại bản thân. Nếu thất bại thì càng nặng hơn. Phản lực này, trong một số trường phái gọi là 'gió phản hồi'. Hình như là thuật ngữ dùng trong tín ngưỡng dân gian chịu ảnh hưởng của Âm Dương Đạo ở vùng nào đó.」
「Thì sao?」
「Nếu 'Inugami' thua, Kidono sẽ bị 'lời nguyền thối rữa' giết chết. Nếu thắng, cô ta sẽ thoát khỏi 'lời nguyền thối rữa', nhưng sớm muộn gì 'gió phản hồi' cũng sẽ tấn công Kidono. Nguyền rủa hay phản nguyền, vốn dĩ đều chẳng bõ bèn gì. Nếu không cắt đứt tận gốc thì không cứu được ai cả. Kidono sẽ còn đau khổ, nhưng điều đó có nghĩa là vẫn còn cơ hội cứu vãn. Một lựa chọn khắc nghiệt, nhưng vẫn là may mắn.」
「...Ra vậy.」
Tín ngưỡng dân gian hay gì đó thì sao cũng được, nhưng việc Utsume nghĩ rằng Kidono vẫn còn cứu được là một tin tốt. Vẫn còn làm được. Chưa phải là kết thúc. Toshiya bình thường kết bạn khá hời hợt, nhưng thực tâm, cậu cảm thấy nỗi sợ hãi bản năng trước cái chết của bạn bè. Nỗi sợ đó, hiện tại đối với Toshiya, mạnh hơn bất kỳ nỗi sợ nào khác.
Tất cả là do chấn thương tâm lý liên quan đến Utsume.
Nhưng bản thân Toshiya chưa bao giờ trốn tránh chấn thương tâm lý này.
「Thế, mày có biết Kidono giờ đang ở đâu không?」
Toshiya hỏi thử Utsume.
「Không biết.」
「Đoán thế.」
Cũng đúng thôi. Câu trả lời đúng như dự đoán. Nhưng cậu vẫn có chút kỳ vọng. Toshiya khịt mũi như để xua tan cảm giác đó.
「Về phần Kidono coi như quay lại vạch xuất phát. Phần xấu đi và phần tiến triển coi như hòa nhau. Giờ sẽ tính phương án tiếp theo. Nhưng điều tao không hiểu hơn cả là, tại sao bản FAX của 'đêm thứ tư' lại chỉ được gửi vào giờ này hôm nay.」
「Ừ.」
Quả thật đó là điều Toshiya cũng thấy khó hiểu.
「Cứ như phản ứng lại việc dự đoán chúng ta sẽ đến vậy.」
「Đúng thế. Tại sao lại biết?」
Utsume nhặt những mảnh giấy in nhiệt vương vãi trên sàn. Mỗi lần như thế giòi lại rơi lả tả, ngọ nguậy trắng xóa trên sàn.
「Có khi chúng ta đang bị theo dõi.」
「...」
Toshiya cau mày, nhìn ra ngoài qua cửa sổ bị mưa tạt.
Bên ngoài tối đen như mực, mưa vẫn rơi xối xả không ngớt. Không khí ẩm ướt tràn vào qua cửa sổ vỡ. Điều đó càng làm cho thảm trạng trong phòng thêm u ám.
Thành phố nhìn từ phế tích này trông xa rời thực tế một cách khủng khiếp, có lẽ vì trong đời thường không có tình huống nào như thế này. Cứ như đây không phải thành phố Hama, mà là một nơi nào khác.
Thành phố ướt đẫm một màu xám xịt, như đã chết.
Giờ đây cậu mới thấm thía rằng thành phố cũng chỉ là vật nhân tạo.
「......?」
Chợt nhận ra, trong khung cảnh đình trệ đó, có thứ gì đó chuyển động.
Đó là một người mặc áo mưa trắng, bước ra từ góc hẻm với dáng vẻ khả nghi, rồi đứng bên cạnh cột điện đối diện căn phòng.
Và ngước nhìn lên. Chạm mắt với Toshiya. Đó là một gã trai còn trẻ, trông trạc tuổi nhóm Toshiya. Trang phục và vóc dáng bị áo mưa che khuất không rõ, nhưng có vẻ hắn đeo kính.
Khoảnh khắc chạm mắt Toshiya, gã trai lập tức quay người.
「!」
Gã bỏ chạy, rẽ vào con hẻm cũ rồi biến mất.
「...Này! Vừa rồi...!」
Cậu hét lên cảnh báo, nhưng chỉ có Toshiya nhìn thấy gã. Cậu định đuổi theo nhưng với một chân thì quả là quá sức. Dù vậy Toshiya vẫn lao ra khỏi phòng. Takemi giật mình đuổi theo Toshiya.
「Sao thế!?」
「Có kẻ khả nghi! Hắn rẽ vào con hẻm kia!」
Trả lời Takemi đang đuổi theo, Toshiya chạy về phía con hẻm gã trai vừa biến mất. Takemi vượt qua Toshiya đang chống nạng, lao vào con hẻm đầu tiên.
「Chậc...!」
Toshiya cũng theo sau. Nhưng Takemi đã đứng chôn chân ở đó. Phía sau góc cua là con đường trống trơn. Không còn ai ở đó nữa.
「Không kịp rồi...」
Biết là không kịp nhưng vẫn thấy cay cú. Trong tình trạng bế tắc này mà để vuột mất manh mối ngay trước mắt thì đúng là chí mạng. Ba người còn lại cũng vội vã bung dù chạy ra. Toshiya lắc đầu.
「Đành chịu thôi.」
Utsume nói với vẻ vô cảm.
「Nhìn từ trong phòng thì dù có nhanh đến mấy cũng sẽ mất dấu thôi. Hôm nay không còn làm được gì nữa. Giải tán thôi.」
「Nhưng mà...」
「Tao hiểu tâm trạng của mày, nhưng hết cách rồi. Về nghỉ đi.」
「...」
Cơn mệt mỏi ập đến.
Tõm, một thứ gì đó vô hình nhảy trong vũng nước.
*
Năm người bọn họ lầm lũi quay lại trước cổng trường.
Ai nấy đều bước đi trong im lặng với vẻ mặt mệt mỏi.
Cũng phải thôi. Rốt cuộc là công cốc, thứ còn lại chỉ là chút hy vọng mong manh. Ryouko trông như sắp khóc đến nơi.
Người đi đường thỉnh thoảng nhìn nhóm thanh niên u ám với vẻ mặt kỳ quái.
Chỉ có sự im lặng bao trùm năm người đang bước đi dưới mưa.
Khi đến trường, một chiếc xe hơi đen lớn đang đậu gần trạm xe buýt. Bên cạnh đó, một người đàn ông trung niên mặc đồ đen, che ô đen đang đứng.
「Vất vả cho các vị quá.」
Haga nở nụ cười nhạt.
「Cậu Utsume và cậu Murakami nhà xa nhỉ. Nếu không phiền, tôi sẽ đưa về.」
Nói rồi ông ta đưa một tay chỉ vào chiếc xe. Mọi người nhìn nhau. Tại sao Haga lại ở đây? Vẻ mặt ai cũng hiện lên câu hỏi đó.
Utsume khịt mũi vẻ không vui. Có vẻ Utsume đã nhận ra từ lâu.
Ra là vậy, Toshiya thành thật không kìm được cảm giác khó chịu.
Chẳng có gì lạ. Ngay từ đầu, nhóm Toshiya đã bị bọn họ quan sát.
Nụ cười hòa nhã của Haga lúc đó khiến Toshiya thấy ngứa mắt vô cùng.
Không, phải là ngay từ đầu mới đúng.
Năm thiếu niên và một người lớn, đứng nhìn nhau trân trân dưới mưa một lúc.
========================================
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
