Missing

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 848

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 17

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 502

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

Tập 1 - Chương 1: Ngài Ma Vương đã nói như thế

Chương 1: Ngài Ma Vương đã nói như thế

1

"... Số máy quý khách vừa gọi hiện nằm ngoài vùng phủ sóng hoặc đã tắt máy. Xin vui lòng..."

Chậc, Kondou Takemi tặc lưỡi rồi ngắt cuộc gọi.

Cậu vừa mới nghe tin thằng bạn Utsume có bạn gái cách đây ít phút. Định nhắn tin trêu chọc nhưng không thấy nó xem, đợi không nổi nên gọi điện luôn, rõ ràng là đang ở cùng trong trường mà lại không liên lạc được. Chán thật. Cậu lắc đầu ra hiệu cho mọi người rồi ngồi xuống ghế.

Tầng hai tòa nhà câu lạc bộ, phòng Câu lạc bộ Văn học. Tiết bốn đã kết thúc từ lâu, giờ nghỉ trưa cũng sắp hết.

Trường cấp ba trực thuộc Đại học Thánh Sáng (Seisou) này nằm ở thành phố Hama, một đô thị nhỏ trên bán đảo Boso.

Ngôi trường gây ấn tượng trang nghiêm với những tòa nhà ốp gạch, nhưng thực tế nó không cổ kính như vẻ bề ngoài. Tuy nhiên, đây là một trong những trường cấp ba đầu tiên ở Nhật Bản áp dụng hệ thống tín chỉ hoàn toàn, và nổi tiếng với truyền thống tôn trọng sự tự chủ.

Đồng phục là áo vest blazer, nhưng thực tế không bắt buộc phải mặc trừ các buổi lễ.

Vì vậy, gần 80% học sinh mặc thường phục đi học, khung cảnh lớp học giống đại học hơn là cấp ba. Được sự hậu thuẫn từ chính sách đô thị học thuật của thành phố, quy mô và cơ sở vật chất của trường vượt trội so với các trường cấp ba thông thường. Ký túc xá rộng lớn đầy đủ tiện nghi tuyển sinh từ khắp cả nước, cơ sở vật chất cho cả văn hóa và thể thao đều rất sung túc. Khuôn viên rộng lớn với nhiều tòa nhà phục vụ các mục đích khác nhau.

Một trong số đó là tòa nhà câu lạc bộ này.

Tòa nhà hai tầng. Có khoảng hai mươi phòng. Chủ yếu là các câu lạc bộ văn hóa không cần thiết bị chuyên dụng đặt phòng sinh hoạt tại đây. Phòng Câu lạc bộ Văn học cũng là một trong số đó.

Tại đây, các thành viên năm hai của Câu lạc bộ Văn học, bắt đầu là Takemi, đang tụ tập. Khi đã lên năm hai, đời sống học đường trở nên khôn khéo hơn, họ bắt đầu tránh tiết năm khi nhà ăn bắt đầu vắng. Đằng nào thì cũng đợi mọi người đi học hết rồi thong thả ăn trưa tại nhà ăn vắng vẻ cho sướng.

Do đó, đối với nhóm Takemi, hầu hết giờ nghỉ trưa chỉ là thời gian rảnh rỗi chờ nhà ăn vắng khách.

Sở dĩ chỉ có năm hai là vì năm nhất chưa nghĩ đến chuyện này, và do số tín chỉ bắt buộc nhiều nên ít có sự tự do lựa chọn.

Còn lên năm ba thì bận ôn thi, chẳng còn tâm trí đâu mà thảnh thơi.

Đã quen với trường lớp, chuyện thi cử thì vẫn còn xa. Năm hai là giai đoạn lơ lửng, xả hơi theo nhiều nghĩa.

Khoảng thời gian rảnh rỗi chỉ toàn những người bạn thân thiết.

Tin "Utsume có bạn gái" chính là tin tức được mang đến vào lúc này.

*

"... Nghe này, Kondou. Tình cảm yêu đương hoàn toàn là ảo giác. Đó rõ ràng chỉ là sự mở rộng của ham muốn sở hữu. Chỉ vì đối tượng là con người mà không hiểu sao nó được tô vẽ hết mức, nhưng rốt cuộc cũng chỉ là ham muốn vật chất. Nếu hành vi yêu đương có giá trị đặc biệt nào đó, thì nó chỉ nằm ở một điểm duy nhất là con người không bao giờ có thể sở hữu người khác. Phải, một giá trị cực kỳ triết học. Tôi không hiểu nổi nó có gì thú vị."

Takemi từng bị Utsume nói như vậy.

Đây là một trong những quan điểm nổi tiếng nhất của Utsume.

Lý luận của Utsume không ít, nhưng cái này đặc biệt gây tranh cãi. Có lần cậu ta còn tranh luận với một tiền bối tự xưng là người theo chủ nghĩa tình yêu lãng mạn. Nghe nói cuộc tranh luận kết thúc không có hồi kết, nhưng thực chất là Utsume dùng một câu bác bỏ luận điểm của tiền bối, rồi đơn phương vùi dập cái gọi là "tình cảm tuyệt vời" mà tiền bối nói tới.

"Kẻ phủ định tình yêu". Đó là một trong những nhận thức thống nhất của mọi người về Utsume. Thực tế, ai cũng nghĩ Utsume là gã đàn ông sẽ chẳng bao giờ yêu đương.

Vì vậy, khi nghe tin Utsume có bạn gái... đến cả Toshiya cũng ngạc nhiên, Aki thì cạn lời, còn Takemi thì chìm đắm trong cảm thán sâu sắc: "Cuối cùng thì 'Ngài Ma Vương' cũng đến lúc tái hòa nhập cộng đồng rồi sao...", một phản ứng có phần hơi thái quá.

"... Xinh không?"

"Ừ, một cô bé cực kỳ dễ thương."

Ryouko, người cung cấp thông tin, trả lời Takemi với vẻ phấn khích. Cũng phải thôi.

"Tình yêu, đạo đức hay tôn giáo, tất cả những thứ thường được cho là có giá trị tinh thần đều là trò lừa bịp. Khi công nhận giá trị đặc biệt cho những ham muốn hay quy phạm đương nhiên tồn tại ở con người, chúng sẽ bị bám dính bởi những giá trị thấp kém hơn và biến thành chất độc mang tính cưỡng chế nguy hiểm."

"Bảo vệ môi trường là chuyện nực cười. Đối với Trái Đất, con người chỉ là những kẻ ở trọ nhất thời rồi sẽ diệt vong. Nếu bảo vệ môi trường để mưu cầu sự tồn tại cho con người thì đúng, nhưng thay thế nó bằng thiện ý vì thiên nhiên, vì động vật rồi áp đặt lên môi trường, thậm chí coi đó là công lý thì bản thân hình dáng đó đã xấu xí rồi..."

Cây bút cự phách của Câu lạc bộ Văn học và là bạn cùng khóa của Takemi, Utsume Kyouichi, tóm lại là một kẻ như thế, một gã đàn ông không tin dù chỉ một mẩu vào sự thuần khiết của tình yêu, tình báo hay con người.

Dù xét ở khía cạnh nào, Utsume cũng là kẻ lập dị.

Lúc nào cũng đi lại với bộ đồ đen từ đầu đến chân.

Từ bỏ việc giao tiếp xã hội.

Có thể nói là đẹp trai, nhưng ánh mắt dữ dằn đã phá hỏng tất cả.

Đầu óc thông minh. Nhưng kiến thức thì lại thiên về những thứ như huyền bí, săn phù thủy, tâm lý học bất thường, những kiến thức được gọi là "đen".

Vì lẽ đó, ngay khi mới gia nhập câu lạc bộ và quen biết nhóm Takemi, việc Utsume bị đặt biệt danh là "Ma Vương" có thể coi là một kết quả tất yếu. Thực tế, Takemi nghĩ chẳng có biệt danh nào phù hợp với Utsume hơn cái tên này. Hình ảnh Utsume triển khai những lý luận cực đoan bằng giọng điệu quả quyết, giống hệt như Đại Ma Vương đang hô hào tiêu diệt nhân loại trước quân đoàn quỷ dữ.

Ai là người đặt cái tên đó, giờ cũng chẳng rõ nữa, nhưng có khi chính là Takemi cũng nên.

Takemi rất thích những kẻ lập dị.

Có thể nói cậu tôn trọng những người kỳ quặc gần như vô điều kiện. Bởi lẽ bản thân Takemi tự thấy mình là một kẻ cực kỳ bình thường, nên cậu có sự ngưỡng mộ đặc biệt lớn đối với cái gọi là "tài năng thiên bẩm". Điều đó dẫn đến việc cậu thích những kẻ lập dị, vì Takemi tin chắc rằng thiên tài thì không có ngoại lệ, đều là kẻ lập dị.

Nhìn những kẻ lập dị rất sướng mắt. Thiên tài lập dị thì càng sướng hơn. Kẻ lập dị thản nhiên thực hiện những việc mà người bình thường không bao giờ nghĩ tới, hoặc có nghĩ tới cũng không làm. Takemi ghen tị và cảm thấy vô cùng sảng khoái vì điều đó.

Những lời nói và hành động như nhổ nước bọt vào lẽ thường của kẻ lập dị. Nghe và nhìn thấy những điều đó là thú vui lớn nhất của Takemi. Việc dính dáng đến những người như vậy cũng vui thú vô cùng. Và theo nghĩa đó, Utsume đối với Takemi là một sự tồn tại ngang ngửa với một công viên giải trí khổng lồ. Những giai thoại về Utsume nhiều đến mức đó.

Dù sao thì, "Ma Vương" của Câu lạc bộ Văn học, Utsume Kyouichi, đã ra đời như thế... vừa được mọi người biết đến như một kẻ lập dị, vừa luôn được nể trọng bởi tài năng và khí chất của mình.

"... Ừm, nhưng mà ghê thật đấy. Cái tên Kyo đó là một dạng thái nhân cách (psychopath) đấy. Tôi không nghĩ thần kinh bình thường có thể chịu đựng nổi đâu."

Cô nàng độc miệng lạnh lùng, Kidono Aki, gấp cuốn sách đang đọc dở lại và phán ngay một câu.

"Hả..."

Takemi cười khổ.

"Nói thế hơi quá đáng không?"

"Vậy sao?"

Aki tháo kính, cất vào hộp.

"... Tôi nói gì sai à?"

"... Không, chẳng sai tí nào."

Aki tự xưng là "thiếu nữ văn chương lớn lên sai cách". Lúc nào cũng đâm thẳng vào bản chất vấn đề.

Có thể đây là định kiến của Takemi, nhưng Aki biết cách ăn mặc, ngoại hình và cử chỉ đều sành điệu, hoàn toàn không có vẻ gì của một thiếu nữ văn chương điển hình. Nếu cứ cười tủm tỉm và im lặng, cô nàng trông giống một thiếu nữ xinh đẹp đáng yêu kiểu thần tượng hơn.

Nhưng hễ mở miệng là y như rằng. Lời nói không chút nương tay. Đầu óc lại cực kỳ sắc sảo nên hầu hết con trai đều cảm thấy khó gần.

Câu cửa miệng là "Đồ ngốc".

Takemi nghĩ thầm, nếu cứ im lặng thì chắc sẽ được lợi nhiều lắm. Theo nghĩa đó, chắc chắn Aki đã lớn lên sai cách thật.

"Thái nhân cách à... có khi thế thật..."

Murakami Toshiya cũng lẩm bẩm với nụ cười gượng gạo.

"Có vẻ như cũng có trải nghiệm thời thơ ấu nào đó, nếu là nó thì cũng chẳng lạ..."

Tóc cắt ngắn. Da ngăm đen. Cao hơn một mét tám, gã trai có vóc dáng không hề ăn nhập với Câu lạc bộ Văn học này là bạn thuở nhỏ của Utsume. Không quan tâm đến thời trang, vì phiền phức nên lúc nào cũng mặc đồng phục. Về điểm này thì cảm quan khá gần với Utsume lúc nào cũng đen sì một màu. Nghe nói hai người là bạn từ thời mẫu giáo.

Nhà gần nhau, tình cờ lại vào cùng trường cấp ba. Nghĩa là đã chơi với nhau gần mười năm. Một khi Toshiya đã nói vậy, thì chắc chắn thời thơ ấu của Utsume đã có sự kiện gì đó kích phát tính cách thái nhân cách này.

"Có hả? Chuyện gì thế?"

Takemi hỏi thử.

"À, một chút thôi..."

Toshiya nhăn mặt có vẻ không muốn nói.

"Oa, tò mò ghê."

Takemi, kẻ càng sợ càng muốn xem, hễ bị giấu là lại yếu lòng.

"Kidono cũng nghĩ thế đúng không?"

"... Sao lại hỏi tôi."

Aki có vẻ phiền phức khi bị lôi vào chuyện.

"... Không phải là không có, nhưng sao cũng được."

"Vậy á? Tớ thì hứng thú lắm. Một kẻ mong manh như Utsume, nếu vì lý do gì mà trở nên như thế thì tớ rất muốn biết. Với tư cách là fan hâm mộ số một của Utsume."

"Đã bảo không phải chuyện để đi rêu rao mà."

"Vậy sao..."

Takemi làm mặt tiếc nuối.

"Cậu đấy nhé..."

Aki nói với giọng ngán ngẩm.

"... Ngài Ma Vương là người tốt mà."

Kusakabe Ryouko, người nãy giờ im lặng nghe chuyện, phồng má lên như trẻ con.

"Lời nói thì đáng sợ, nhưng cậu ấy là người bình thường. Chỉ là hơi thiên tài quá mức thôi."

Cô bênh vực Utsume với vẻ mặt nghiêm túc.

Cô gái tươi sáng, không chút u sầu và được mọi người yêu mến này là thành viên của "Hội những người hâm mộ Utsume" do Takemi tổ chức. Thành viên bao gồm cả người tổ chức là hai người. Cũng chẳng tuyển thêm ai.

"Chắc chắn là người tuyệt vời đấy. Ngài Ma Vương ấy."

Ryouko nói với vẻ mặt nghiêm túc.

Ngược lại, Aki làm mặt khổ sở.

"Không... bọn tôi cũng đâu có thực sự gọi tên Kyo là kẻ điên đâu..."

"Hồi kiểm tra tiếng Anh, Ngài Ma Vương đã dùng 'ma thuật' cứu tớ, tớ không quên đâu. Mọi người cũng thấy mà đúng không?"

Đúng vậy.

Utsume đã từng dùng "ma thuật" cứu Ryouko.

Đó là hồi năm nhất, khi Ryouko lần đầu tiên làm bài kiểm tra trong giờ tiếng Anh. Là kỳ thi đầu tiên của đời học sinh cấp ba, hơn nữa tiếng Anh cấp ba khó hơn tưởng tượng, Ryouko vốn nhạy cảm nên vào giờ nghỉ giải lao ngay trước bài kiểm tra, cô bỗng lên cơn căng thẳng và hoảng loạn.

Những lúc thế này dù có dỗ dành bao nhiêu cũng vô ích.

Đầu óc trống rỗng, Ryouko cứ "Làm sao đây, làm sao đây..." như sắp khóc, mọi người bó tay không biết làm thế nào thì lúc đó.

Đột nhiên, Utsume xuất hiện.

Và sau khi gọi một tiếng "Kusakabe", cậu ta bất ngờ chĩa ngón tay vào ngay trước mắt Ryouko, cách vài centimet.

Ryouko giật mình, nhìn vào ngón tay đang chĩa tới.

Mọi người cũng ngạc nhiên nhìn tình huống đó.

Trong khoảnh khắc, không ai hiểu chuyện gì đang xảy ra.

... Nhưng mà.

Từ đó trở đi thật kịch tính. Ánh mắt Ryouko như bị hút chặt vào đầu ngón tay Utsume, rồi cô dần dần tỉnh táo lại, và cứ thế lấy lại bình tĩnh.

Sự việc diễn ra chưa đầy một phút. Cứ như đang xem ma thuật vậy.

Trong khi mọi người còn đang ngỡ ngàng, Utsume cứ thế bỏ về lớp mình như không có chuyện gì xảy ra.

Kể từ đó, không còn ai nghi ngờ cái danh "Ma Vương" nữa.

"... Đó là một dạng dẫn dụ thôi miên. Con người khi tiêu điểm suy nghĩ bị phân tán và hỗn loạn, trước tiên chỉ cần làm họ giật mình và tập trung ý thức vào vật trước mắt là được. Chuyện này ai cũng làm được. Không cần kiến thức chuyên môn hay kỹ thuật gì cả."

Khi Takemi nhờ giải thích mánh khóe, Utsume trả lời thản nhiên như không. Hình như cậu ta nghĩ ra từ phương pháp thôi miên gọi là "Kinh ngạc pháp" gì đó. Nhưng ai cũng biết, biết là một chuyện, làm được hay không là chuyện khác.

"... À, đúng là vụ đó ghê thật. Như ma thuật thật sự ấy."

Nhớ lại chuyện lúc đó rõ mồn một, Takemi thở dài thán phục dù chuyện đã qua lâu.

"Đúng không? Quả nhiên là Takemi-kun, rất hiểu chuyện."

Ryouko cười đắc ý như tìm được đồng minh, vỗ vào lưng Takemi.

"Cái đó chắc chắn là ma thuật. Đến giờ tớ vẫn thấy kỳ lạ mà."

"Đúng thế thật..."

"Quả nhiên là tuyệt vời nhỉ, Ngài Ma Vương ấy."

"Đúng là màn thể hiện xứng danh Ngài Ma Vương mà."

Takemi nói vậy rồi quay sang mọi người tìm sự đồng tình.

"Ủa?"

Cả Toshiya và Aki đều không nhìn nhóm Takemi.

Lần theo ánh mắt họ, hai người quay lại. Khoảnh khắc đó, họ cứng họng.

"A."

"Ư..."

"... Tôi thể hiện xứng danh cái gì từ bao giờ thế? Kondou."

Ở đó, Utsume với vẻ mặt vô cảm hoàn toàn không thay đổi so với mọi khi, đang nhìn xuống nhóm Takemi.

2

"... Ch, chào Bệ hạ. Cậu đến từ bao giờ thế...?"

"Từ nãy đến giờ."

Đáp lại lời chào pha chút cười trừ của Takemi, Utsume trả lời bằng giọng đều đều như thường lệ.

"V, vậy à, tớ không nhận ra..."

Utsume đang nhìn xuống Takemi bằng ánh mắt lạnh lùng, hay đúng hơn là vô cảm. Mồ hôi lạnh toát ra. Dù biết đây là trạng thái bình thường của Utsume, nhưng tim cậu vẫn đập thình thịch đầy kịch liệt.

"Cậu lên tiếng là được mà. Tính tình xấu thật đấy..."

Vừa nói, cậu vừa nhìn quanh cầu cứu. Mọi người vừa cười vừa lảng tránh ánh mắt.

"... Ác thế."

Vừa trao đổi vài câu thay lời chào hỏi, thực ra Takemi khá ngạc nhiên. Vì khi Utsume đứng sau lưng, cậu không cảm thấy chút khí tức nào.

Có lẽ là một dạng khí chất, sự hiện diện của Utsume rất đáng gờm, hễ Utsume đứng đó là cảm nhận được ngay qua không khí. Có người nói hào quang khác biệt, nhưng khí thế mà Utsume sở hữu mạnh mẽ và dị biệt đến mức đó. Điều khiến Takemi ngạc nhiên là hôm nay Utsume đã hoàn toàn xóa bỏ khí tức của mình. Gương mặt, giọng nói, cử chỉ hoàn toàn không khác gì mọi khi, nhưng chỉ có khí tức là biến mất sạch sẽ.

Lén lút tiếp cận không giống phong cách Utsume chút nào. Lúc nào gã này cũng sải bước với vẻ tự tin tuyệt đối vào mặt đất mình đang giẫm lên.

"Điện thoại tắt nguồn hả? Tớ gọi không được."

Tạm thời Takemi hỏi một câu vô thưởng vô phạt.

Utsume nghiêng đầu.

"? ... Không, đâu có."

"Vậy chắc sóng yếu rồi?"

"Chắc thế."

Tuy là ngôi trường nằm trên núi bị chính học sinh trêu là nhà quê, nhưng dù sao cũng gần vùng Kanto nên tất nhiên sóng sánh đầy đủ. Vậy mà không liên lạc được, cậu cứ đinh ninh là Utsume tắt nguồn.

Có vẻ không phải vậy, nhưng mà...

Đúng, thực ra chuyện đó không quan trọng. Vấn đề chính là từ đây. Vừa nãy sơ suất bị đánh úp, giờ đến lượt mình.

Takemi trấn tĩnh lại, nở một nụ cười nham hiểm.

"... Nhân tiện Bệ hạ này, tớ nghe rồi nhé. Có bạn gái rồi hả?"

Cố tình tạo ra nụ cười thô thiển không hợp với mình, Takemi hỏi.

"Hửm? ... À."

Utsume trả lời hờ hững.

"Gớm chưa kìa. Sao lại thay lòng đổi dạ thế hả?"

"Không có gì. Sở hữu đồ vật thì liên quan gì đến chủ nghĩa hay quan điểm?"

"... Đồ vật?"

Định bụng cố quá sức để hỏi một câu thật sỗ sàng, nhưng câu trả lời của Utsume lại lạnh tanh. Cứ như kiểu vừa nhặt được chó mèo về nuôi vậy. Không, nhặt chó mèo về còn có chút cảm xúc hơn. Đằng này cứ như nhặt được hòn đá ven đường.

"Đồ vật, ý là... chỉ thế thôi á?"

"... Ý cậu là sao?"

"Ý tớ là sao á, thì... này nhé..."

Chẳng những không xấu hổ mà còn chẳng thèm biện minh. Thậm chí còn chẳng bận tâm.

Takemi chưng hửng. Hay đúng hơn là cạn lời.

Bất giác cậu thở dài.

"Cậu đúng là cái tên trêu chọc chẳng bõ công..."

Cậu lầm bầm chán nản.

Toshiya cười khổ.

"Cậu mong đợi nhầm thứ ở Utsume rồi."

"Ưm... thế à, chắc thế thật..."

Takemi lẩm bẩm vẻ tiếc nuối.

Chợt lúc đó, cậu nhận ra.

Vẫn chưa nhìn thấy "hiện vật".

"... Nhắc mới nhớ Utsume, bạn gái cậu đâu rồi? Đi cùng nhau mà đúng không?"

Takemi hỏi. Ryouko bảo sáng nay gặp Utsume ở tiết đầu và được giới thiệu trực tiếp "bạn gái". Nếu vậy khả năng cao là giờ vẫn đang ở trường.

Gặp được thì muốn gặp. Chính xác hơn là muốn nhìn tận mắt.

Takemi nhìn quanh chỗ Utsume đứng, nơi chẳng có ai, và hỏi.

"Không đi cùng nhau à?"

Nghe vậy, Utsume bỗng nhíu mày.

Utsume nhìn lại Takemi chằm chằm bằng ánh mắt như nghi ngờ cậu có tỉnh táo không.

"... Kondou..."

"C, cái gì?"

Rồi đột nhiên khẽ thở dài, cậu ta chỉ thẳng ngón tay vào giữa trán Takemi. Giữ nguyên ngón tay và trượt sang ngang. Chếch xuống dưới.

"?"

Takemi quay mặt theo hướng ngón tay chỉ.

Bất ngờ chạm mắt.

"Oa!"

Ở đó, ngay sát bên cạnh Takemi, một cô bé nhỏ nhắn đang đứng đó từ bao giờ.

Vì tiếng hét thất thanh của Takemi, cô bé khẽ kêu lên "Kya" một tiếng nhỏ rồi giật nảy mình.

"A, ơ, xin lỗi. Em xin lỗi."

Chẳng hiểu sao cô bé lại là người xin lỗi. Rồi với dáng vẻ vô cùng luống cuống, cô bé nhìn Takemi rồi lại nhìn Utsume, đứng chết trân ở đó với vẻ mặt lo lắng, bối rối.

Một cô bé có vẻ cực kỳ nhút nhát. Hay đúng hơn là cảm giác không quen tiếp xúc với người lạ.

"A, xin lỗi."

Cảm thấy mình vừa làm một chuyện cực kỳ tồi tệ, Takemi buột miệng xin lỗi.

Một cô bé dễ thương.

Tuổi chắc nhỏ hơn nhóm Takemi một chút.

Mái tóc đen dài, làn da trắng. Một cô bé mang bầu không khí hơi cổ điển, đâu đó giống như búp bê.

Nói vậy không có nghĩa là biểu cảm nghèo nàn hay gì cả. Sự hiện diện của cô bé mờ nhạt đến kỳ lạ, cộng với vóc dáng nhỏ nhắn và đường nét khuôn mặt thanh tú tạo cho người nhìn ấn tượng về một "cô búp bê".

Nghĩ vậy rồi nhìn kỹ, chiếc áo choàng ngắn màu đỏ thẫm và chiếc váy dài thướt tha, trang phục cũng có gì đó không giống phong cách hiện đại.

Chỉ là nó hợp một cách lạ lùng, không hề tạo cảm giác sai lệch.

"Nè, tớ nói đúng chưa."

Chẳng hiểu sao Ryouko nói với vẻ đắc thắng.

Mọi người nhìn "bạn gái" của Utsume với vẻ mặt như bị rút hết nhuệ khí. Nói sao nhỉ, có một bầu không khí như thể một thứ gì đó cực kỳ không phù hợp với nơi này vừa xuất hiện. Chỉ có cô bạn gái đó là không hiểu chuyện gì đang xảy ra, cứ rụt rè nhìn quanh.

"... Tên Kyo kia..."

Aki chống cằm lên khung cửa sổ.

"... Không hợp."

Thẳng thắn. Nhưng ít nhiều thì đó cũng là cảm tưởng mà ai cũng đang ấp ủ.

Bên cạnh Utsume vô cảm với thái độ có thể gọi là ngạo nghễ, là một thiếu nữ yếu đuối đứng chết trân không hiểu chuyện gì. Vô cùng mất cân đối, và cũng quá thiếu tự nhiên để coi là một cặp tình nhân. Bầu không khí của hai người quá khác biệt.

Nói là không xứng đôi thì sắc thái hơi sai.

Mà theo nghĩa đen là không cân xứng.

Cảm tưởng của Takemi thì thiện chí hơn một chút, nhưng vẫn ngạc nhiên. Đúng là dễ thương thật, nhưng không thể tưởng tượng nổi đây là gu của Utsume.

Con người Utsume có điểm là chỉ đánh giá người khác qua năng lực. Nếu Utsume mà thích ai, thì phải tưởng tượng ra một cô gái sắc sảo hoặc có năng lực hơn chứ.

Cô bé này thuộc kiểu tiểu thư trong lồng kính chưa trải sự đời.

Tò mò về chuyện quen nhau quá.

"... Ờ thì... quen nhau ở đâu thế?"

Vừa dứt lời liền bị Aki gạt phắt.

"Đồ ngốc."

"... G, gì chứ."

"Cậu lúc nào cũng hỏi người mới gặp câu đó hả? Hỏi tên trước đi chứ."

"Hả? À, ừ, đúng rồi."

Bị nói thế, Takemi mới sực nhớ ra mình chưa biết tên cô bé.

Không phải quên hỏi. Chính cậu cũng không hiểu tại sao, nhưng dường như cậu đã nghĩ rằng cô bé không có tên. Hơn nữa còn tin chắc như vậy mà không chút nghi ngờ.

"Ra thế... đúng rồi nhỉ."

Bản thân Takemi cũng không hiểu sao mình lại nghĩ thế. Từ việc hoàn toàn không nhận ra cô bé đứng đó, đến giờ cậu cứ thấy mình là lạ.

"Takemi-kun, đầu óc không sao chứ?"

Cười trừ với câu nói của Ryouko, Takemi xốc lại tinh thần và quay sang "cô bạn gái".

"Xin lỗi, anh lơ đễnh quá. Em tên gì?"

"..."

Tuy nhiên "cô bạn gái" làm mặt bối rối và không nói gì.

"Lêu lêu, bị ghét rồi."

Ryouko cười.

"... Bệ hạ..."

Takemi nhìn Utsume với vẻ mặt khó xử.

Utsume nhíu mày vẻ phiền phức.

"... Ayame. Tên cô ta là Ayame. Mười sáu tuổi."

"Hả, chỉ kém tớ một tuổi thôi á?"

Takemi ngạc nhiên.

Mới giữa tháng Tư. Sinh nhật Takemi là ngày 1 tháng 4, thực ra cậu là người lớn tuổi nhất trong nhóm này.

Hay đúng hơn, thực ra không có học sinh nào cùng khóa mà lớn hơn Takemi trong trường này. Có lẽ ở Nhật Bản cũng gần như không có. Sinh ngày 1 tháng 4 vốn dĩ không thuộc khóa này. Takemi sống ở vùng núi hẻo lánh đến tận những năm đầu tiểu học, khi nhập học vào ngôi trường phân hiệu chỉ có bốn học sinh, cậu đã được gộp chung thời điểm nhập học với những đứa trẻ gần tuổi theo diện đặc cách.

Mà chuyện đó sao cũng được... thật bất ngờ.

Ít nhất trong mắt Takemi, thiếu nữ trông nhỏ hơn hai, ba tuổi nữa.

Có thể do thái độ nhút nhát khiến cô bé trông như vậy, hoặc do chiều cao thấp hơn trung bình. Tuy nhiên Takemi cũng biết rõ sự chênh lệch cá nhân về mặt này lớn đến mức nào.

"Cái tên nghe cổ nhỉ."

Aki nói. Lời lẽ quá ngắn gọn. Nghe như có ác ý.

"... Tất nhiên là tớ nói theo nghĩa hiếm gặp rồi."

Và có lẽ chính chủ cũng nhận ra, nên bồi thêm ngay một câu chữa cháy.

"... Này, Utsume."

Takemi nói.

"Bệ hạ thì không sao, nhưng bọn tớ mà gọi trổng ngay thì cũng hơi ngại..."

Trong lời nói có chút hàm ý trêu chọc. Utsume nhíu mày như không hiểu chuyện gì.

Có vẻ như việc gọi nhau bằng tên đã trở thành bình thường và cậu ta không thấy có gì thắc mắc.

Mặn nồng ghê, Takemi thấy buồn cười.

"... Nên là nhé."

Takemi cười.

"Tớ đang hỏi 'Họ là gì?' đấy."

"..."

Cậu định hỏi một câu đương nhiên.

Chỉ là hỏi họ thôi mà.

Thế nhưng, Utsume thoáng lộ vẻ bị đánh úp, rồi chuyển sang biểu cảm cay đắng như muốn nói "Chết tiệt!", và... ngay tích tắc sau, cậu ta đột ngột đanh mặt lại, lườm "Ayame" một cái sắc lẹm. Ánh mắt vốn đã dữ dằn, giờ trở thành hung nhãn.

"... Hả?"

Chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Đó là biểu cảm khi Utsume cáu kỉnh. Dù chỉ mới thấy vài lần, nhưng đó là biểu cảm khi Utsume nhận ra sai lầm của chính mình.

Không thể nào là do câu hỏi của Takemi gây khó chịu được.

Bởi vì Utsume không bao giờ cáu kỉnh với người khác. Vì cậu ta chẳng hề kỳ vọng gì ở người khác cả.

Chắc chắn, lúc này Utsume đã phạm phải sai lầm gì đó.

Hơn nữa, như thường lệ của sự cáu kỉnh nơi Utsume, đó là loại sai lầm mà nhóm Takemi không thể nào biết được.

Ayame hứng chịu ánh nhìn của Utsume, trông có vẻ dao động.

Chẳng hiểu sao với vẻ mặt gần như bi thương, cô lắc đầu.

Utsume trầm ngâm trong giây lát.

... Một khoảng lặng kỳ quái.

Không ai biết được ý chí nào đã được truyền tải giữa hai người qua chuỗi hành động đó.

====================

Tuy nhiên ngay khoảnh khắc tiếp theo, Utsume ngăn Ayame lại khi cô bé định nói gì đó. Cậu ta đột ngột quay về vẻ mặt như chưa từng có chuyện gì xảy ra, rồi dùng giọng điệu cũng y như chẳng có chuyện gì mà tuyên bố.

"Là Kondou."

"...Hả?"

"Kondou đấy. Giống cậu. Cô ta tên là Kondou Ayame."

Utsume nói một cách rành rọt, cứ như thể vừa mới bịa ra tức thì.

Takemi quả thực chẳng hiểu đầu cua tai nheo gì cả.

"...Thật vậy hả?"

Cậu hỏi Ayame. Ayame có vẻ ngẩn người ra. Cô bé ngước nhìn khuôn mặt đang dò hỏi của Takemi với vẻ ngơ ngác.

Rồi đột nhiên, cô bé hoàn hồn.

"...Vâng, vâng, đúng vậy ạ. Ayame... là Kondou Ayame."

Nói rồi, Ayame gật đầu lia lịa. Cô bé đang hoảng hốt thấy rõ.

"Ờ... ừm... mong anh giúp đỡ ạ."

Cô bé cúi chào, rồi cụng đầu vào ngực Takemi.

"Ui."

"Ái chà."

"A, a a a, xin lỗi ạ..."

"...Hả? À, không, không sao đâu."

Cảm thấy có chút ngượng ngùng, Takemi cười khổ.

Giờ nghe kỹ lại mới thấy giọng của Ayame trong trẻo và hay vô cùng. Cách nói chuyện có phần bối rối của cô bé tạo nên sự lệch pha, khiến cô bé trở nên dễ thương một cách kỳ lạ.

Hoàn hảo thật, Takemi thầm nghĩ.

Một sự dễ thương hoàn thiện. Một mỹ nhân hoàn hảo. Xem trên tivi thì biết thi thoảng cũng có loại người như thế này tồn tại, nhưng đây là lần đầu tiên cậu thấy tận mắt. Quả không hổ danh là bạn gái của Ngài Ma Vương.

Lạ lùng thay, cậu không cảm thấy ghen tị.

Dù là Ayame hay Utsume, nói sao nhỉ, họ đều có vẻ xa rời thế tục, khiến người ta khó lòng coi họ là những sự tồn tại gần gũi trong tầm với. Cảm giác đó rất giống sự xa cách mà người dân bình thường cảm thấy đối với tầng lớp đặc quyền. Hoặc là sự kính nhi viễn chi mà người phàm dành cho thiên tài.

Nỗi băn khoăn lại ngóc đầu dậy.

"...Hai người quen nhau ở đâu thế?"

Takemi hỏi lại lần nữa. Thực ra cậu cũng chẳng mong chờ câu trả lời lắm, nhưng Utsume lại thản nhiên buông ra một câu động trời.

"Nhặt được."

"Nhặt đượccc?"

Trước câu trả lời của Utsume, Takemi buột miệng thốt lên đầy kinh ngạc.

"...Con cái nhà ai?"

"?... Ý cậu là sao?"

"Thì trường lớp, hay nơi ở ấy..."

"Không biết."

"Không biết, cậu đùa đấy à..."

Takemi nghẹn lời.

"...Cậu bắt cóc người ta đấy à? Chẳng lẽ là thế thật."

Ryouko nói, giọng nghe có vẻ cực kỳ vui sướng.

"Ngài Ma Vương, được đấy chứ."

"Theo một nghĩa nào đó thì đúng là vậy. Nhưng yên tâm đi. Không phạm pháp đâu."

"......Phạm tội hoàn hảo?"

"Không phải theo nghĩa đó."

"...Chờ chút đã nào......"

Takemi chen ngang vào cuộc đối thoại vô tư lự này. Cứ đà này thì câu chuyện sẽ trở nên mập mờ mất thôi.

"...Chẳng lẽ cậu chỉ biết mỗi tên thôi hả?"

"Ừ."

"Quen nhau khi nào?"

"Hôm qua."

"...Thế mà đã là bạn gái?"

"Chính xác."

Những điều cậu ta nói nghe thật vô lý đùng đùng. Tuy nhiên câu trả lời của Utsume lại chẳng hề ngập ngừng chút nào.

"Cậu không muốn biết à? Ý tớ là, không biết thì không thấy phiền sao?"

"Không hẳn. Nếu đương sự muốn nói thì sẽ tự nói thôi, tôi không có ý định ngăn cản. Bản thân tôi cũng không có hứng thú đến mức phải đi dò hỏi."

"Thế chẳng phải lạ lắm sao?"

"Vậy à?"

"Chắc chắn là lạ. Cái đó là cái chắc."

"Cụ thể là?"

"Cụ thể, thì..."

Takemi định nói gì đó, nhưng không thể diễn tả rõ ràng cái sự lạ lùng ấy nằm ở đâu.

"...Em nghĩ sao hả?"

Cậu đổi hướng câu hỏi.

"Utsume không biết gì về em cả đúng không? Em có biết về Utsume không? Hai người không hiểu rõ về nhau mà vẫn ổn sao?"

Ayame đột nhiên bị hỏi tới nên tỏ vẻ hơi lúng túng. Rồi sau một thoáng do dự, cô bé mím môi như thể đã hạ quyết tâm và trả lời.

"...Không sao đâu ạ. Vì em cũng đã quyết định rồi."

Takemi im bặt.

Cậu không hiểu ý nghĩa câu nói đó, nhưng vẻ mặt của Ayame khi nói câu ấy lại nghiêm túc đến lạ thường, trông như thể đang dồn nén suy tư gì đó.

"...Xong chưa?"

Utsume lên tiếng.

"Tôi muốn kết thúc buổi hỏi đáp ở đây."

Cậu ta đã trong tư thế chuẩn bị rời khỏi phòng sinh hoạt. Trông như đang chuẩn bị bỏ trốn vậy.

"Có việc gì à?"

Aki hỏi. Utsume hất cằm về phía Ayame.

"Ừ. Tôi sẽ giới thiệu cô ta với những người quen khác. Giới thiệu cho bằng hết."

"...Cậu nói những điều không giống cậu chút nào nhỉ."

"Có lẽ vậy."

Nói xong câu đó, Utsume đi ra khỏi phòng sinh hoạt. Chậm hơn một nhịp, Ayame cũng lẽo đẽo theo sau.

"Chờ chút đã."

Takemi gọi giật lại.

Có thể Utsume không quan tâm đến lai lịch của Ayame thật. Nhưng Takemi thì không thể như thế được. Người bình thường thì ai cũng sẽ thế thôi.

Bình thường người ta sẽ quan tâm xem người quen của mình là người thế nào, xuất thân từ đâu chứ.

Vì thế cậu mới hỏi.

"...Em... là người ở đâu vậy?"

Ayame quay lại, tỏ vẻ ngập ngừng. Cô bé làm bộ mặt như đang suy nghĩ điều gì đó, lại như đang gặp khó khăn.

Rồi cô bé nhìn ra hành lang, liếc nhanh về phía Utsume - người có lẽ còn chẳng thèm đứng đợi, và nói với vẻ hối lỗi từ tận đáy lòng.

"...Xin lỗi anh. Là bí mật ạ."

Ayame xoay người, chạy bước nhỏ đuổi theo Utsume.

"A..."

Takemi còn chưa kịp nói thêm gì.

Bóng dáng thiếu nữ chạy về phía cuối hành lang, rồi biến mất.

3

Cánh cửa nơi Utsume và cô bạn gái kia vừa biến mất, mọi người cứ nhìn chằm chằm vào đó một lúc lâu mà chẳng vì lý do gì cụ thể. Mỗi người dường như đều có suy nghĩ riêng, à không, chắc chắn là có, một sự im lặng kỳ quặc bao trùm lấy phòng sinh hoạt.

"...Chà, Ngài Ma Vương đúng là kỳ lạ thật."

Trong bầu không khí đó, Takemi lẩm bẩm.

Bạn gái của Ngài Ma Vương. Chuyện này kỳ lạ hơn cả mong đợi. Tất nhiên là theo nghĩa thú vị.

"Nè? Một cô bé dễ thương nhỉ."

Ryouko nói. Chẳng hiểu sao cô nàng lại tỏ vẻ đắc ý như thể chuyện của mình vậy.

"Đúng thật, công nhận."

"Đúng không? ......Nè, Murakami-kun nghĩ sao? Thấy cậu im lặng nãy giờ."

"...Hả? Ừm, à...... ừ nhỉ."

Toshiya ngẩng mặt lên. Nhưng có vẻ cậu ta chẳng nghe lọt tai được một nửa câu chuyện.

Kể từ lúc Utsume đến và giới thiệu Ayame, Toshiya cứ dựa lưng vào giá sách, khoanh tay, nhìn chằm chằm về phía nhóm Utsume và im lặng suốt.

"Có chuyện gì à? Murakami."

Takemi hỏi.

"...Không có gì. Đừng bận tâm."

Cậu ta phẩy tay.

Nhưng dù nói vậy, Toshiya vẫn đang mải suy nghĩ điều gì đó.

"Murakami."

Aki gọi. Aki cũng có thái độ giống hệt Toshiya, ánh mắt sắc lạnh và vẻ mặt nghiêm trọng.

Rồi cô ra hiệu bằng mắt với Toshiya.

Toshiya gật đầu thật mạnh.

"......Gì thế? Hai người bị sao vậy?"

Ryouko làm mặt ngơ ngác.

Cả hai đều không nói gì. Nhưng khi nhận thấy Ryouko đang nhìn chằm chằm, Toshiya mới ậm ừ:

"À... không, là..."

Cậu ta nói lấp lửng. Thái độ rõ ràng là bất thường.

"Sao thế hả, thật tình. Hai người có chuyện gì à?"

Thấy hai người họ im lặng, nhìn xuống sàn nhà với vẻ đăm chiêu, Takemi gặng hỏi với giọng điệu hơi gay gắt. Trong lòng cậu cảm thấy bồn chồn. Là sự tò mò khiến cậu nói vậy, hay là do nỗi bất an, chính Takemi cũng không phân định được.

Thấy vậy, Aki cuối cùng cũng ngẩng lên.

"...Kondou."

Nói rồi Aki tỏ vẻ hơi do dự. Qua ánh mắt như đang đánh giá của cô, có thể thấy cô đang phân vân xem có nên nói hay không.

"Kondou."

Cô gọi lại lần nữa.

"Cậu nghĩ sao khi lần đầu nhìn thấy 'cô bạn gái' đó?"

"Hả? À, không có gì. Tớ thấy em ấy dễ thương..."

"Không phải."

Aki lắc đầu.

"...Ý tôi không phải thế. Ban đầu cậu không hề nhận ra sự hiện diện của 'cô ta' đúng không. Rồi đến khi tên Kyo chỉ vào thì cậu mới nhận ra. Lúc đó cảm giác thế nào? Tôi đang hỏi cái đó đấy."

"À ừm, tớ giật mình lắm chứ? Không có tiếng động hay dấu hiệu gì cả, tớ hoàn toàn không nhận ra, rồi tự nhiên chạm mắt... ừ, tớ đã tự hỏi mình đang nhìn cái gì vậy."

"Ra là thế."

"Gì vậy chứ..."

Aki nhìn sang Toshiya. Toshiya mở lời.

"...Không chỉ mình cậu đâu, Kondou. Cả tớ, cả Kidono, và có lẽ cả Kusakabe nữa...... Ban đầu chẳng ai nhận ra cô bé đó đang ở đấy cả. Nói đúng hơn, tớ có cảm giác như cô bé đột nhiên hiện hình vậy. Nếu chỉ là tưởng tượng thì tốt. Nhưng nếu không phải... thì chuyện này rõ ràng là... bất thường."

"Tôi cũng vậy. Nói sao nhỉ, cảm giác như con bé luôn ở trong điểm mù của chúng ta vậy. Tôi, Kondou, Murakami, Ryouko. Ngoại trừ tên Kyo ra, con bé đã đứng ở vị trí điểm mù của tất cả mọi người. Không phát ra chút hơi thở nào. ...Sao hả? Ryouko có nhìn thấy không?"

Mọi người nhìn về phía Ryouko.

Ryouko trả lời.

"Tất nhiên là mình thấy rồi."

"......Vậy à? Thế thì tốt."

Một bầu không khí giống như sự an tâm thoáng qua giữa mọi người.

Tuy nhiên,

"Không, không phải chuyện lúc nãy. Có phải Kusakabe gặp Utsume đầu tiên rồi được giới thiệu cô bé đó đúng không? Từ lúc đó, ngay từ đầu, cậu đã nhìn thấy chưa? Cho đến lúc được Utsume giới thiệu, cậu có không nhận ra không?"

Toshiya nói vậy. Ryouko bỗng trầm ngâm suy nghĩ, rồi đột nhiên vẻ mặt cô cứng đờ lại.

Takemi ngạc nhiên.

"Này, thế nghĩa là..."

"Kondou, cậu im lặng chút đi."

Aki lạnh lùng ngăn lại.

Khi Takemi im lặng, Toshiya giục Ryouko.

"...Sao nào?"

Ryouko suy nghĩ một lúc với vẻ khó chấp nhận. Trước thái độ rõ ràng không mấy thiện cảm của mọi người đối với Ayame, cô có vẻ kháng cự việc thừa nhận.

"...Là ngẫu nhiên thôi. Thì đấy, em ấy nhỏ người, lại ít nói nữa..."

"Thế rốt cuộc là sao?"

Aki không thèm nghe những lời biện bạch của Ryouko.

"Sao nào?"

"......Mình không nhận ra."

Ryouko miễn cưỡng thừa nhận.

"Nè, rốt cuộc chuyện đó là..."

Takemi hỏi. Cậu hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

"Không biết. Nhưng ít nhất thì chúng ta phải cảnh giác, đó là điều chắc chắn. Vì lai lịch không rõ ràng mà."

Aki trả lời tỉnh bơ.

"Cũng không có ý gì đặc biệt đâu. Nếu là ngẫu nhiên thì tốt. Chỉ mong không phải là bị ma quỷ ám thôi, ý tôi là vậy đó. Kondou cũng nên để ý quan sát một chút đi. Đừng để Ngài Ma Vương yêu quý của cậu bị bắt đi mất nhé."

"Ma quỷ, Kidono này..."

Tự nhiên lại nói cái gì thế không biết, Takemi nhìn vào mặt Aki.

Giọng điệu thì có vẻ đùa cợt. Nhưng đôi mắt của Aki thì không cười chút nào.

"Làm gì có chuyện đó..."

"Tôi cũng muốn nói là đùa thôi lắm, nhưng nếu cậu nhìn thấy cảnh tượng lúc nãy thì tôi nghĩ cậu không nói thế được đâu. Y hệt góc quay của phim kinh dị luôn đấy."

Nói rồi cô đứng dậy.

"Thôi, tôi đi xuống nhà ăn đây. Chuyện này kết thúc ở đây. Chắc mọi người cũng hiểu là không được nói cho ai biết rồi nhỉ. Đặc biệt là không được để nhóm tên Kyo nhận ra đấy."

Nói rồi cô đi ra ngoài.

"...Vậy, tớ đợi ở nhà ăn."

Toshiya cũng đi theo sau.

Chỉ còn lại Takemi và Ryouko.

Cả hai im lặng một lúc.

"......Cậu nghĩ sao?"

Takemi lên tiếng.

"Hưm, mình cũng không rõ nữa."

"Chắc không phải... ghen tị đâu nhỉ. Họ không phải kiểu người đi ghen ăn tức ở với người khác."

"Đúng thế thật."

Cả Aki và Toshiya, nói ra thì hơi ngại nhưng họ trưởng thành hơn Takemi rất nhiều. Cả hai đều hiểu rõ năng lực của bản thân và rất tự tin. Thực tế thì từ thành tích học tập, cách suy nghĩ, cho đến những bài viết đăng trên tạp chí của câu lạc bộ, không có lĩnh vực nào Takemi thắng được hai người họ.

Takemi thấy ghen tị. Nếu có năng lực như thế, chắc chắn sẽ không cần phải ghen tị với người khác. Điều đó mới thật đáng ghen tị.

"Ma quỷ sao..."

"Không đời nào, Aki-chan cũng đâu có tin mà nói thế đâu."

"Tớ cũng nghĩ vậy... nhưng nếu thế thì tớ hoàn toàn không hiểu tại sao Kidono và Murakami lại căng thẳng đến mức đó."

"Ưm..."

Ryouko rên rỉ.

"...Mà, kệ đi được không? Hai người họ không ưa bạn gái của Ngài Ma Vương, chỉ là chuyện đó thôi. Đó là chuyện riêng tư của Ngài Ma Vương mà, dù trường này có dễ dãi với người ngoài ra vào thì cũng đâu thể ngày nào cũng dẫn đến được? Mình nghĩ sẽ ổn thôi."

"Thì đúng là vậy... nhưng cứ thấy khó chịu sao ấy......"

"Cái đó thì mình cũng thế thôi."

Ryouko đóng cửa sổ đang mở lại.

"...Nè, chúng mình cũng đi ăn trưa đi. Có nghĩ cũng chẳng giải quyết được gì đâu. Đây là cái thể loại chuyện mà chó cũng chả thèm gặm, nên bỏ lỡ bữa trưa thì không cười nổi đâu nhé?"

Nói rồi, Ryouko nhe chiếc răng khểnh ra cười.

"...Ừ nhỉ."

Takemi cũng cười. Phải rồi, không nhất thiết phải suy nghĩ vào lúc này.

"Vậy đi thôi."

"Ừ."

Takemi kéo rèm cửa lại theo quy định để tránh nắng làm hỏng sách trong phòng.

========================================

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!