Ma thuật là thứ tuyệt vời nhất!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 52

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 784

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 13

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 469

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 372

Web Novel - 011-Nhiệm vụ (2)

011-Nhiệm vụ (2)

Nhiệm vụ (2)

Nhiệm vụ (Quest).

Với những người hay chơi game, từ này vốn chẳng xa lạ gì. Nó thường dùng để chỉ những thử thách hay công việc mà người chơi phải thực hiện.

Thế nhưng, đó là ý nghĩa đã bị biến đổi ở thời hiện đại. Trong quá khứ, nó mang một tầng nghĩa rất khác.

Nhiệm vụ giải cứu công chúa.

Nhiệm vụ tiêu diệt Ma Vương.

Nói chung là những sứ mệnh mang tính anh hùng.

Người ta gọi những hành trình vĩ đại sẽ lưu danh sử sách là "Nhiệm vụ". Ví dụ điển hình nhất chính là "Nhiệm vụ Thánh chén" xuất hiện trong truyền thuyết về vua Arthur.

"Tức là ngài Leon đang nỗ lực để được ghi danh vào lịch sử đấy à."

"Tôi không dám mơ mộng đến những điều cao xa như vậy đâu."

"Ngài nghe tôi nói gì không đấy? Khoảnh khắc tìm thấy Thánh chén, hành động đó đã đủ để lưu danh sử sách rồi mà."

Buổi sáng muộn. Tôi khẽ lắc đầu trong sảnh quán trọ.

Ngài Leon điểm nào cũng tốt, mỗi tội phải nói hai lần ngài ấy mới chịu hiểu.

"Chẳng phải ngài nói Thánh chén được làm từ xương của hóa thân đã đồng hành cùng Sơ đại Hoàng đế sao?"

"Đúng là vậy."

"Tìm thấy một thứ như thế mà ngài nghĩ tên tuổi mình sẽ không được lưu truyền lại à?"

"...Tôi biết là tên mình sẽ được ghi lại, nhưng ý tôi là đó không phải mục đích của tôi."

"Hả? Chẳng lẽ ngài trở thành Paladin không phải để trả thù cho những nhục nhã mình đã phải chịu đựng bấy lâu nay sao?"

"Không phải. Tôi không có những ý nghĩ trần tục như-"

"Tôi đùa thôi mà."

Nhìn qua là biết ngay anh chàng tập sự Thánh kỵ sĩ ngây thơ theo nhiều nghĩa này không hề nhắm tới mục tiêu đó.

Tôi biết điều đó từ khi nào nhỉ, à đúng rồi.

"Tôi biết từ lúc ngài Leon suýt bị tên lính đánh thuê nào đó đánh úp từ phía sau ấy."

"Tôi chưa hề bị đánh úp nhé. Chẳng phải trước đó cô đã cứu tôi rồi sao?"

"Thật ra tôi đã học được ma pháp đặc hữu hệ thời gian đấy. Ký ức từ trước khi quay ngược thời gian cứ lẫn lộn cả lên nên tôi hơi bối rối chút thôi. Xin lỗi ngài nhé."

"Ha ha. Cái đó... là đùa thôi đúng không?"

Tôi nở một nụ cười đầy ẩn ý.

Rồi đáp lại.

"Ai biết được nhỉ?"

"Tại sao những chuyện thế này cô lại không đính chính là mình đang đùa vậy hả?"

"Vì như thế thì trò đùa mới hoàn hảo chứ."

"Hai ly rượu mật ong và hai phần thịt hun khói quý khách gọi đây ạ."

Trong lúc chúng tôi mải mê tán gẫu, thức ăn đã được bưng ra.

Người phục vụ đặt rượu mật ong và thịt hun khói lên bàn, sau đó tiếp tục đặt thêm súp thịt và sữa rồi nói tiếp.

"Và đây là súp thịt với sữa ạ."

"Cảm ơn anh."

Leon nhận lấy súp thịt và sữa rồi bắt đầu dùng bữa một cách cẩn thận.

Trông dáng vẻ đó thật là vừa mắt.

"Giờ ngài đã biết gọi phần ăn riêng cho mình chứ không thèm muốn đồ ăn của người khác nữa rồi đấy. Trưởng thành rồi nha."

"Xin lỗi cô, nhưng dù có nghĩ thế nào đi nữa thì tôi thấy người kỳ lạ không phải là tôi mà là cô Ruina mới đúng."

"Không phải người ăn đồ của người khác mới là kẻ kỳ lạ sao?"

"Ai mà ngờ được một người lại gọi bốn phần bánh mì và phô mai chỉ để ăn một mình chứ? Đương nhiên tôi phải nghĩ là cô gọi cả phần của tôi rồi."

Hôm qua khi vừa đến quán trọ, tôi đã gọi bốn phần bánh mì trắng và phô mai.

Tôi gọi nhiều như vậy vì phải ăn chừng đó mới bõ dính răng, thế mà tên Thánh kỵ sĩ vô ơn này lại dám nẫng tay trên ăn sạch chỗ bánh mì và phô mai của tôi.

Nhờ ơn ngài ấy mà tôi đã phải gọi thêm món.

"Ngài có hiểu được cảm giác của tôi khi rượu mật ong đang nguội dần mà lại không có đồ nhắm, khiến tôi muốn rơi nước mắt không hả?"

"Chẳng phải đồ ăn gọi thêm đã ra trước khi cô ăn hết chỗ đồ ăn trước đó sao?"

"Nên tôi mới được ăn nóng đấy chứ. Từ lần sau tôi sẽ chia ra gọi làm hai lần."

Ực. Tôi nốc một hơi rượu mật ong, cảm giác sảng khoái khiến cả người run lên bần bật.

Tỉ lệ ngọt ngào, mát lạnh và tuyệt mỹ này. Thật không thể tin nổi đây lại là thức uống của cái Vùng đất Trung cổ Hạnh phúc này.

"Các loại rượu khác không được như thế này, sao chỉ riêng rượu mật ong lại ngon đặc biệt vậy nhỉ? Là sức mạnh của ma pháp à?"

"Ai biết được chứ. Tôi cũng không rành chuyện bên ngoài lắm."

"Ừm."

Tôi uống cạn ly rượu mật ong rồi tống một miếng thịt hun khói vào miệng.

Sống lại rồi.

Tôi giơ tay lên và hô lớn.

"Cho thêm hai ly rượu mật ong và hai phần thịt hun khói nữa nhé!"

"Mới ban ngày ban mặt mà đã uống bốn ly rượu rồi..."

Leon lẩm bẩm nhỏ trong miệng. Có vẻ ngài ấy đang muốn tôn tôi làm chủ nhân vì tửu lượng đáng nể này đây mà.

Chà chà. Đúng là người xuất chúng thì lúc nào cũng gặp rắc rối mà.

Cạch. Leon đặt thìa xuống. Ngài ấy đã dùng bữa xong.

Nhìn Leon đang uống sữa, tôi thong thả nói.

"Giờ chúng ta bàn về nhiệm vụ dần đi nhỉ?"

"Được thôi."

Leon muốn tìm Thánh chén. Đó là để ngài ấy có thể trở thành Paladin.

Và tôi sẽ giúp ngài ấy, đổi lại tôi sẽ được trị liệu toàn thân miễn phí, hoặc ít nhất là với giá rẻ.

Tất nhiên hiện tại tôi có đủ tiền để chi trả cho việc trị liệu toàn thân, nhưng đó là số tiền ngài Kelton để lại. Tôi không muốn tiêu sạch chúng theo cách đó.

Ngài Kelton từng bảo tiền ngài ấy kiếm được thì ngài ấy thích tiêu thế nào là quyền của ngài ấy, can thiệp làm gì. Nhưng đáng tiếc là từ thời điểm tôi thừa kế, số tiền này đã là của tôi. Tôi có quyền sử dụng theo ý mình.

Tôi muốn để dành số tiền này để dùng vào những việc có ý nghĩa hơn.

Hơn nữa, giáo đoàn ở cái Vùng đất Trung cổ Hạnh phúc này thối nát đến mức cực độ. Nếu những lời đồn đại tôi nghe được chỉ đúng một nửa thôi, thì sơ sẩy một chút là mất trắng cả gia tài như chơi.

Vì vậy, nếu là bình thường, tôi sẽ bảo: 'Bảo tôi cúng tiền cho lũ lừa đảo đó á? Thôi đi. Trị liệu cái gì chứ. Hay là để tôi đột phá lên vị giai thứ 4 rồi tự mình tắm lửa thêm lần nữa cho mát mẻ nhỉ?'. Nhưng tôi đã có lời hứa rồi.

Tôi không thể làm thế được.

Tôi vuốt ve mu bàn tay trái rồi ngậm tẩu thuốc vào miệng.

Xìì. Khi tôi châm lửa, làn khói nồng nặc phả ra.

Ngước mắt lên, tôi nhìn thấy một khuôn mặt non nớt và mái tóc trắng.

Ngài ấy bao nhiêu tuổi rồi nhỉ? Chắc là lớn tuổi hơn tuổi hiện tại của tôi.

Nhưng nếu tính cả tiền kiếp thì chắc là nhỏ hơn rồi.

Liệu anh chàng tập sự Thánh kỵ sĩ mà tôi chọn để thực hiện lời hứa này có làm nên trò trống gì không đây?

Đó là điều khiến tôi vô cùng tò mò.

Leon cất giọng bình thản.

"Chúng ta nên bắt đầu từ đâu đây?"

"Trước tiên, hãy bắt đầu bằng việc ngài nói ra những thông tin mình đã thu thập được đi."

Làm bất cứ việc gì thì chia sẻ thông tin cũng là ưu tiên hàng đầu.

Nghe tôi nói, Leon hơi rướn người về phía trước rồi mở lời.

"Cô có biết đặc điểm của mục tiêu không?"

"Trường sinh, chữa lành, phong nhiêu, thanh tẩy, trí tuệ... đại loại là thế đúng không?"

"Trong số đó, tôi chú trọng vào sức mạnh của sự phong nhiêu."

"Tại sao? Thường thì người ta hay chú ý đến phần trường sinh hơn chứ?"

"Tôi nghĩ nếu mục tiêu đang bị chôn giấu ở đâu đó, thì sức mạnh phong nhiêu sẽ là thứ phát huy tác dụng rõ rệt nhất."

Nói tóm lại, Leon đang đặt cược vào khả năng Thánh chén hiện không thuộc sở hữu của bất kỳ ai.

"Hừm."

"Sao vậy cô?"

"Không có gì."

Tôi đoán được cách suy nghĩ của Leon, nhưng không buồn đề cập tới mà bỏ qua luôn.

Vì tìm kiếm dựa trên sức mạnh phong nhiêu cũng là một phương pháp có lý.

"Vậy ngài định tìm đến ngôi làng nào?"

"Có khá nhiều nơi, nhưng trước mắt là chỗ này."

Leon viết chữ lên bàn. Ngài ấy đúng là một người đàn ông triệt để ở những điểm kỳ lạ.

Tôi đọc dòng chữ Leon vừa viết.

[West Shade Grapeton]

Nó có nghĩa là làng nho nằm ở phía Tây lãnh địa Bá tước Shade, tôi cũng biết nơi này.

Đó là nơi sắp diễn ra lễ hội nho.

"Đúng là nơi đó quanh năm mùa màng bội thu mà. Đáng để nghi ngờ đấy."

"Đúng vậy."

"Lễ hội nho thì chắc là có nhiều rượu nho lắm nhỉ. Tự dưng tôi thấy mong chờ quá."

"Cô Ruina này. Nếu cô cứ nói huỵch tẹt ra như thế thì việc tôi cất công giấu tên địa danh còn có ý nghĩa gì nữa đâu. Hãy cẩn thận đi chứ. Lỡ như xung quanh có kẻ nghe thấy rồi nảy sinh ý đồ xấu thì nguy hiểm lắm."

"Cái sự cẩn trọng đó, giá mà ngài phát huy trước khi tôi phải quay ngược thời gian thì tốt biết mấy nhỉ."

Lạch cạch. Tôi đặt chiếc đèn lồng lên bàn.

Bên trong đèn lồng, một ngọn lửa có miệng đang bùng cháy.

Ngọn lửa đó đang tham lam nuốt chửng một thứ gì đó.

"Cái này là..."

"Nó đang ăn những âm thanh lọt ra ngoài đấy. Ngài cứ yên tâm mà nói chuyện đi."

"...Những thứ như thế sao cô không nói sớm cho tôi biết chứ."

"Tôi quên mất."

Thật ra thấy ngài ấy đột nhiên diễn phim tình báo về mục tiêu này nọ trông buồn cười quá nên tôi mới im lặng đứng xem thôi.

Lãnh địa Bá tước Shade à.

Tôi tính toán khoảng cách từ đây đến đó.

Khá là xa đấy.

"Lịch trình của ngài là để kịp thời gian lễ hội đúng không?"

"Vì khi tận hưởng lễ hội, người ta sẽ trở nên lơ là. Như vậy sẽ dễ dàng điều tra hơn."

"Tính cả thời gian di chuyển thì chúng ta sẽ vừa kịp đến nơi khi lễ hội bắt đầu đấy. Sao ngài lại lên lịch trình sát nút như vậy?"

Thấy khó hiểu nên tôi hỏi, Leon gãi má có vẻ ngượng ngùng rồi đáp.

"Đáng lẽ tôi phải đến sớm hơn, nhưng giữa đường lại bị thiếu hụt lộ phí. Vì phải dừng lại làm việc kiếm tiền nên mới bị trễ."

"Chắc chắn không phải do ngài tính toán sai lộ phí rồi, chắc là bị mất đúng không? Ngài bị móc túi à?"

"......"

"Hay ngài là con rơi của quý tộc nào đó?"

"Không phải."

"Vậy tại sao những tình huống mà một thiếu gia quý tộc lần đầu ra khỏi nhà gặp phải, ngài lại kinh qua đủ từ số 1 đến số 10 thế này?"

"Tại tôi không rành chuyện thế gian lắm..."

Nếu không biết thì cũng chịu thôi.

"Chắc ngài chỉ mải mê tu luyện trong giáo đoàn thôi nhỉ."

"Tôi đã vung kiếm suốt 10 năm ròng."

"Thế mà lại bị lũ lính đánh thuê hạ gục dễ dàng vậy sao. Hay là ngài không có tài năng? Nói trước là tôi cũng không có đâu nhé."

"Kiếm thuật của tôi thuộc loại xuất sắc đấy. Còn về Thánh pháp... tôi vẫn chưa nhận được lời triệu gọi."

Chưa nhận được lời triệu gọi. Nghĩa là ngài ấy không có thần lực.

Hèn gì ngài ấy lại trúng thuốc tê liệt.

Nếu nhận được lời triệu gọi, thần lực trú ngụ trong cơ thể đã thanh tẩy tất cả những thứ gây hại rồi.

Theo tôi biết, chỉ cần sở hữu thần lực là đã có thể trở thành Thánh kỵ sĩ và tư tế chính thức. Đó là một sức mạnh khá khó để đạt được.

Dù việc không có thần lực hơi đáng tiếc, nhưng nếu kiếm thuật xuất sắc thì cũng sẽ giúp ích được trong hầu hết các tình huống.

Vậy là mục tiêu đã được xác định, năng lực của người đồng hành cũng đã nắm bắt xong.

Giờ chỉ còn một việc duy nhất phải làm.

"Nhìn lịch trình thì chúng ta phải di chuyển gấp gáp rồi đây."

"Hả? Dù tôi lên lịch trình hơi sát nút nhưng cũng đâu cần phải xuất phát ngay. Nghỉ ngơi vài ngày rồi đi cũng-"

"Ngài đang nói gì vậy? Thế thì muộn mất."

"...Ý cô là sao?"

Một dấu hỏi hiện lên trên đầu Leon. Có vẻ ngài ấy không hiểu lời tôi nói.

Tôi ân cần giải thích.

"Nếu tính cả việc phải kiếm tiền trên đường đi nữa, thì chúng ta phải di chuyển thật khẩn trương vào."

"Đợi chút đã. Ý cô là định vừa di chuyển đến lãnh địa Bá tước Shade vừa kiếm tiền sao?"

"Đúng vậy."

Chứ ngài tưởng tôi sẽ cứ thế lững thững đi bộ suốt quãng đường dài đó mà không làm gì chắc?

Nghe tôi nói, Leon thoáng ngần ngại.

"Nhưng như vậy thì thời gian sẽ..."

"Nếu thực sự thiếu thời gian thì bớt ngủ đi là được."

Hiện tại mục tiêu số một của tôi là tiền. Điều này sẽ không thay đổi.

"Nếu ngài không thích thì chúng ta đành phải đường ai nấy đi tại đây thôi."

"...Tôi hiểu rồi."

"Đúng là ngài Leon có khác. Rất biết điều đấy."

Hóa ra tôi đã hiểu lầm Leon. Ngài ấy là người chỉ cần nói một lần là hiểu ngay mà.

Tôi cầm ly rượu mật ong lên và nói.

"Uống nốt chỗ này rồi chúng ta xuất phát ngay thôi."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!