Lời bạt
Lời bạt
Trong lời bạt này tôi sẽ đề cập đến nội dung chính, nên độc giả nào chưa đọc truyện xin hãy lưu ý.
Tôi từng nghe người ta nói rằng con người chạy nhanh nhất khi đang chạy trốn khỏi thứ gì đó, và tôi khá đồng tình với điều này. Bởi lẽ "Lời thú nhận của hoa Mimosa" bắt đầu từ việc tôi gửi cho biên tập viên một ý tưởng chợt nảy ra khi đang bế tắc với một cốt truyện khác. Từ đó câu chuyện tiến triển thuận lợi và trở thành cuốn sách này. Mà, nói là không có chuyện gì xảy ra giữa chừng thì là nói dối, nhưng ít nhất so với hai tác phẩm trước thì tiến độ trôi chảy hơn nhiều.
Tác phẩm này là câu chuyện tập trung vào "những mối quan hệ con người thay đổi bởi lời thú nhận của Tsukinoki Ushio".
Nếu một cậu bạn nam mặc đồng phục nữ đến trường thì sao?
Nếu được bạn cùng giới tỏ tình thì sao?
Nếu người trong mộng của cô gái mình thích lại là bạn thuở nhỏ của mình?
Tôi đã viết câu chuyện này như thể giải đáp từng câu trả lời của riêng mình cho vô vàn chữ "nếu" đó. Khi rơi vào những tình huống như vậy, họ sẽ có vẻ mặt thế nào, suy nghĩ điều gì. Tôi đã muốn biết điều đó.
Ngoài ra, có thể một số bạn đọc sẽ nhận ra, trong tác phẩm tôi tránh sử dụng một số từ ngữ nhất định. Có nhiều lý do, nhưng lý do lớn nhất là tôi không muốn đóng khung tác phẩm này và các nhân vật vào một khuôn mẫu cụ thể nào. Tôi viết với hy vọng đây sẽ là một câu chuyện mà ai cũng cảm thấy gần gũi và có thể tự do lý giải. Tuy nhiên, điều này cũng chẳng phải chỉ riêng tác phẩm này mới có.
Nếu "Lời thú nhận của hoa Mimosa" có thể mang lại cho các bạn chút thời gian vui vẻ, thì đó là hạnh phúc của tôi.
Sau đây là lời cảm ơn.
Biên tập viên phụ trách Hamada-sama.
Tôi mở sách ra xem lời bạt trước mình viết gì thì thấy dòng chữ "Dự cảm mãnh liệt rằng lần tới cũng sẽ vất vả lắm đây~". May mà không đến mức đó. ...Không đến mức đó đâu nhỉ? Mong anh tiếp tục chỉ bảo và giúp đỡ trong tương lai. Tôi sẽ viết thật hăng say!
Họa sĩ Kukka.
Cảm ơn cô rất nhiều vì những bức minh họa tuyệt vời cho tác phẩm lần này. Mỗi lần nhận được minh họa, tôi lại cảm thấy như đứa trẻ mở quà Giáng sinh đặt ở đầu giường vậy. Khi chiêm ngưỡng các bức tranh, tôi phải chấn chỉnh lại tinh thần trước sự làm việc không chút thỏa hiệp đến từng chi tiết nhỏ. Tôi cũng sẽ cố gắng. Mong được tiếp tục hợp tác với cô.
Và cuối cùng, gửi đến các độc giả.
Nhờ có sự ghi nhận của các bạn mà tôi mới có thể tồn tại với tư cách là Hachimoku Mei. Từ nay tôi sẽ viết thật nhiều, nên mong các bạn hãy dõi theo tôi bằng ánh mắt ấm áp nhé.
Hẹn gặp lại các bạn.
Tháng 6 năm 2021, Hachimoku Mei
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
