Giao đoạn
Đầu tháng Bảy, tiếng ve kêu râm ran inh ỏi.
Phòng giám thị nằm trên tầng hai của trường cấp ba Tsubakioka nóng như cái lò hấp. Trong phòng không có điều hòa, cửa sổ dù mở toang cũng chẳng đón được chút gió nào. Tuy ở góc phòng có một chiếc quạt máy đang chạy, nhưng hiệu quả chẳng thấm vào đâu để xua đi cái nóng.
Gió từ chiếc quạt đang bật số "Mạnh" thổi bay mái tóc của nữ sinh đang ngồi trên ghế gấp. Mái tóc đã được tẩy và nhuộm màu sáng, buộc kiểu hai bím. Cô gái ngả người sâu vào lưng ghế, ánh mắt dán xuống mặt bàn với vẻ mặt hờn dỗi.
Ngồi đối diện, cô giáo Iyo đang nhìn chằm chằm cô học trò ấy với ánh mắt nghiêm khắc.
"Này, Arisa. Em có thực sự hối lỗi không đấy?"
"Đã bảo là có rồi. Tôi nói bao nhiêu lần rồi còn gì."
Nishizono Arisa là một học sinh cá biệt.
Trong giờ học thì hay ngủ gật, đi học muộn như cơm bữa. Việc tẩy tóc cũng là vi phạm nội quy nhà trường. Nhưng điều khiến các giáo viên đau đầu nhất chính là tính cách ngỗ ngược của cô nàng. Dù có bị nhắc nhở, cô cũng không bao giờ nhận lỗi, thậm chí còn cãi lại. Và cuối cùng, giáo viên đành phải chịu thua. Chỉ vì thành tích học tập của cô nàng khá tốt nên thường được nhắm mắt cho qua.
Nhưng lần này thì khác.
"Này cô. Chuyện này còn kéo dài đến bao giờ nữa?"
"Đến khi nào em thực sự nhận thức được những gì mình đã làm."
"Thì tôi đã bảo là nhận thức rồi mà. Tôi giải thích rồi đúng không? Cái bình nước trúng vào người khác chỉ là tai nạn thôi."
"Không chỉ có chuyện đó. Cô nghe các bạn khác nói em liên tục quấy rối Ushio. Em định nói cái đó cũng là tai nạn chắc?"
"..."
Nishizono im bặt.
Thầy Nakaoka phụ trách giám thị đứng bên cạnh ghé sát mặt vào Nishizono.
"Này. Đừng tưởng im lặng là qua chuyện nhé. Chừng nào cô không hối lỗi thì chừng đó chưa xong đâu."
"Hối lỗi với chả hối lỗi, nếu muốn đến thế thì bắt tôi viết bản kiểm điểm là được chứ gì."
"Vấn đề không phải ở chỗ đó."
"Thế vấn đề là gì? Tôi nhận tôi sai rồi, xin lỗi được chưa, nói thế là vừa lòng mấy người hả?"
"Đã bảo là cái thái độ đó..."
"Thầy à," cô Iyo ngắt lời. "Không sao đâu. Để tôi nói chuyện với em ấy."
Thầy Nakaoka hừ mũi một cái, còn cô Iyo thì thở hắt ra.
"Rốt cuộc thì em không vừa ý cái gì?"
"Tất cả."
"Tất cả là sao?"
"Tất cả là tất cả. Ushio, mấy đứa khác, cả cái trường này nữa, tất cả đều nhảm nhí."
"Vì nhảm nhí nên em tấn công người khác sao?"
"Thế thì có gì sai?"
"Arisa, em không thực sự nghiêm túc khi nói câu đó đâu nhỉ."
Nishizono khẽ nhếch mép cười.
"Nếu tôi nói nghiêm túc thì sao? Đuổi học tôi chắc?"
Trước giọng điệu khiêu khích đó, cô Iyo nheo mắt lại như thể thương hại.
"Cô sẽ không để chuyện đó xảy ra đâu."
Nói rồi, cô đứng dậy. Cô ra hiệu bằng mắt với thầy Nakaoka, rồi quay lại nhìn Nishizono.
"Bây giờ cô sẽ liên lạc với mẹ em, mời phụ huynh đến trường. Hình thức kỷ luật cụ thể sẽ được quyết định sau đó, em không có ý kiến gì chứ."
"Thích làm gì thì làm."
Cô Iyo bước ra khỏi phòng giám thị.
Thầy Nakaoka kiểm tra bao thuốc lá trong túi quần, rồi nói:
"Mười phút nữa tôi quay lại. Ngồi yên đấy mà chờ."
Rồi cũng giống như cô Iyo, ông thầy rời khỏi phòng.
Trong phòng chỉ còn lại một mình Nishizono.
Tiếng quạt máy quay vù vù và tiếng ve kêu râm ran lấp đầy căn phòng.
Gió mang theo hơi nóng dính dấp từ cửa sổ tràn vào. Mồ hôi rịn ra trên thái dương Nishizono.
"Nóng quá..."
Nishizono đứng dậy khỏi ghế, đi về phía góc phòng. Cô tắt chế độ quay của quạt, chỉnh cho gió thốc thẳng vào người mình.
Lúc đó, ánh mắt cô dừng lại ở chiếc kệ thép đặt sát tường. Ngăn trên cùng xếp đầy sách thực dụng và sách giáo dục. "Tuổi dậy thì", "Sự đa dạng", "Giao tiếp", "Tâm lý học", "Phân biệt đối xử". Cô nhìn thấy những từ khóa đó.
Nishizono rút bừa một cuốn, lật giở vài trang.
"..."
Chỉ đọc lướt qua khoảng mười giây, cô cầm cuốn sách trên tay, tiến lại gần cửa sổ đang mở. Cô đứng nghiêng người hướng ra ngoài, hai chân hơi dang rộng. Ngón trỏ và ngón cái tay phải kẹp chặt góc cuốn sách.
Rồi dùng hết sức bình sinh, cô ném nó ra ngoài.
Cuốn sách xoay vòng vẽ nên một đường parabol. Giữa chừng, những trang sách bung ra phập phồng, rơi xuống như một con chim bồ câu quên mất cách bay.
Xác nhận cuốn sách đã rơi xuống sân trường, Nishizono chẳng tỏ vẻ gì là thích thú hay hả dạ, cô quay lại chiếc ghế gấp mình vừa ngồi lúc nãy. Cô dồn trọng tâm ra sau, đung đưa cả người lẫn ghế như đang ngồi ghế bập bênh.
Trong căn phòng ngập tràn tiếng ve và tiếng quạt máy, giờ có thêm tiếng kẽo kẹt của chiếc ghế gấp.
Cho đến khi có người quay lại phòng giám thị, Nishizono cứ tiếp tục tạo ra những tiếng kẽo kẹt như thế.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
