Lời Thú Nhận Của Đóa Mimosa

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Gã Vô Lại Của Nhà Bá Tước

(Đang ra)

Gã Vô Lại Của Nhà Bá Tước

Yoo Ryeo Han

Nhưng dù vậy, vẫn đáng để thử coi đây là cuộc sống mới của mình.

9 8

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

54 1384

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

385 1568

Bạn có thích nhân vật chính Romcom không?

(Đang ra)

Bạn có thích nhân vật chính Romcom không?

Rinae Chikai

Akashi Yuto luôn thắc mắc điều đó.“Sousuke~, hôm nay cậu cũng ngầu lắm đó~, tớ yêu cậu lắm~”“Rồi rồi, cậu lúc nào cũng nói vậy nhỉ.

607 25629

[Tam Quốc Chí] Tịnh Châu Nhật Ký

(Đang ra)

[Tam Quốc Chí] Tịnh Châu Nhật Ký

Người may mắn

Tịnh Châu được chọn làm “vùng đất sống tốt nhất” bởi man di. Có vẻ như tôi đã mang về một đứa trẻ sinh nhầm thời đại ở nơi đó.

76 71

Tập 02 - Giao đoạn

Giao đoạn

Mùi nước sốt thơm phức xộc vào mũi.

Mùi thơm ngon lành tỏa ra từ gian hàng bạch tuộc nướng. Bụng tôi bắt đầu hơi đói rồi. Nhưng tôi sắp phải nói một chuyện quan trọng. Giờ không phải lúc ăn bạch tuộc nướng. Thế nên, nói chuyện xong tôi sẽ mua.

Tôi xem giờ trên điện thoại.

Bốn giờ chiều. Lễ hội văn hóa chỉ còn khoảng một tiếng nữa là kết thúc. Không khí tàn cuộc đã bao trùm xung quanh, lượng khách cũng giảm đi. Tiếng mời chào của các gian hàng không còn khí thế nữa, tiếng hát bè của câu lạc bộ hợp xướng vọng lại từ sân khấu ngoài trời nghe cũng có vẻ buồn buồn.

Nắng chiều bắt đầu hơi chói. Tôi chuyển sang ngồi ở ghế đá trong bóng râm. Cơ thể chạm vào không khí se lạnh, cái lạnh từ ghế truyền lên mông. Ưm, hơi lạnh nhỉ? Vừa nghĩ hay là quay lại chỗ có nắng thì Ushio đến.

Tôi đứng dậy vẫy tay rối rít. Những lúc thế này tôi lại nghĩ vẩn vơ, kiểu như nếu mình có đuôi thì chắc nó cũng đang vẫy tít mù lên rồi.

"Xin lỗi, để cậu đợi lâu."

"Tớ có đợi gì đâu! Xin lỗi vì đã gọi cậu ra nhé."

Ushio ngồi xuống cạnh tôi. Tôi cũng ngồi xuống.

Ushio đã thay bộ đồ Juliet ra, mặc lại đồng phục. Tôi muốn ngắm dáng vẻ Juliet thêm chút nữa. Giờ tôi hơi hối hận vì đã không chụp lại tấm ảnh nào. Lúc đó không khí căng thẳng quá chẳng dám mở miệng xin chụp. Nhưng mà thôi cũng được. Tôi cũng thích dáng vẻ mặc đồng phục này. Với lại tiết mục trên sân khấu chắc thầy cô có quay lại rồi, muốn xem thì lúc nào xem lại chẳng được.

"Công việc trưởng ban chấp hành ổn chứ?"

Ushio nghiêng đầu, quay sang nhìn tôi.

"Ừm, giờ cũng vãn việc rồi. Tuy không thảnh thơi lắm nhưng ra ngoài nói chuyện chút thì thoải mái."

"Ra vậy."

Ushio hướng mắt về phía trước. Ở đó có mấy bạn nữ lớp khác. Bốn người đang chụm đầu vào nhau chụp ảnh tự sướng. Cảm giác họ đang tận hưởng lễ hội văn hóa tỏa ra mạnh mẽ đến mức như nhìn thấy cả màu sắc.

Ushio không nói gì. Cậu ấy đang đợi tôi nói. Nhìn cậu ấy lơ đãng nhìn về phía trước, không có vẻ gì là tò mò. Nghĩ rằng cậu ấy không hứng thú lắm làm tôi thấy buồn, nên tôi tự nhủ rằng cậu ấy đang tế nhị để tôi dễ mở lời.

Mà phải công nhận.

Góc nghiêng đẹp thật đấy, tôi nghĩ. Giả dụ như dùng một sợi dây để tạo hình đường nét khuôn mặt nhìn nghiêng đó, chỉ thế thôi cũng đủ biết là mỹ nhân rồi. Muốn ngắm mãi ghê, nhưng không được. Phải nói chuyện đàng hoàng. Vì mục đích đó tôi mới cất công gọi Ushio ra đây mà.

Tôi khẽ hít sâu. Tim đập thình thịch.

Tôi nắm chặt vạt váy mình đến nhăn nhúm, rồi nói.

"Tớ ấy nhé."

"Ừ."

"Tớ đã từng thích cậu."

"...Ừ."

Xin lỗi vì làm cậu khó xử, tôi thầm xin lỗi trong lòng. Nhưng tôi muốn tin rằng đây là phạm vi an toàn. Vì là thì quá khứ mà.

Ushio quay sang nhìn tôi, vẻ mặt bối rối nói "Xin lỗi".

"Thực ra, tớ nhận ra rồi."

"Đúng ha. Tớ nghĩ là lộ rồi. Tớ dễ đoán mà."

Ahaha, tôi cười để lấp liếm sự xấu hổ. Mặt tôi nóng bừng. Chuyển vào bóng râm là quyết định đúng đắn. Nếu ngồi ngoài nắng, chắc tôi còn nóng hơn nữa, có khi toát mồ hôi hột kỳ cục lắm.

"Đã từng thích, là vậy đấy."

Ushio-chan hỏi lại tôi, thái độ có chút dè dặt, nhưng ánh mắt cho thấy cậu ấy xem đây là một chuyện rất quan trọng.

"Ừm. À, tất nhiên là... theo cái nghĩa 'không phải bạn bè' ha. Còn nếu là nghĩa bạn bè, thì tớ... cực kỳ thích Ushio-chan luôn."

Dù tôi có cố nhấn mạnh hai chữ "bạn bè", thì từ "cực kỳ thích" vẫn mang sức nặng quá lớn, khiến tôi phải chật vật lắm mới thốt ra được thành lời.

Ushio-chan bật cười khúc khích.

"Cảm ơn cậu. Tớ cũng thích Natsuki lắm."

Tất nhiên, là với tư cách bạn bè. Lời nói của Ushio-chan khiến tôi vui sướng đến mức muốn nhảy cẫng lên, và đó cũng chính là phản ứng mà tôi đã mong đợi. Thế nhưng, dù là vậy... lồng ngực tôi vẫn nhói đau.

Tôi, đã từng thích một cậu con trai tên là Ushio-kun.

Còn với cô gái mang tên Ushio-chan này, tôi đã không rõ liệu mình có thích hay không.

Nhưng, ngay trong lúc xem vở Romeo và Juliet, tôi đã nhận ra.

Rốt cuộc thì tôi cũng thích cả Ushio-chan, và giờ đây, tình cảm ấy đã trở thành một chuyện tình "đã từng".

"Cậu có hối hận... vì đã đóng vai Juliet không?"

Ushio-chan tựa lưng vào ghế đá, nheo mắt lại như đang nhìn về một nơi xa xăm nào đó.

"...Sự chênh lệch, nó lớn lắm."

Tôi gật đầu.

"Trong lúc diễn vai Juliet, tớ thấy khá thoải mái. Tuy phải đeo mặt nạ, nhưng tớ không cần phải dối lòng mình. Nhưng khi màn diễn kết thúc, tháo chiếc mặt nạ đó ra, tớ lại phải đóng chặt nắp đậy che giấu trái tim này. Việc chuyển đổi đó mệt mỏi lắm, sự chênh lệch nhiệt độ khiến tớ cảm giác như sắp ốm đến nơi vậy. Cái gọi là hối hận, cũng chỉ ở mức độ đó mà thôi."

Những điều cậu nói thật khó hiểu...

Nhưng, tôi hiểu ý nghĩa đằng sau đó. Tôi đã lỡ hiểu mất rồi.

Quả nhiên, là như vậy.

Khi xem vở kịch. Ở phân cảnh Juliet thì thầm những lời yêu thương, tôi đã ghen tị với Romeo. Bởi vì Juliet trông quá đỗi tha thiết, tôi hiểu rằng trong mắt cô ấy thực sự chỉ có người đó mà thôi. Đồng thời, tôi cũng bị buộc phải nhận ra rằng mình thích Ushio-chan, và tình cảm ấy tuyệt đối sẽ không bao giờ thành hiện thực.

Chính vì thế, tôi... đã từng thích Ushio-chan.

"Ra là vậy."

Tôi đáp lời. Rằng "may mà chỉ ở mức độ đó", câu nói ấy có cạy miệng tôi cũng chẳng thể nào nói ra được.

Cả người tôi như mất hết sức lực. Từ xa vọng lại tiếng la hét thất thanh của mấy bạn nữ. Chắc là Nhà ma của khối Ba. Cái đó dù chỉ là tiết mục văn nghệ nhưng đáng sợ không đùa được đâu. Hồi vào chấm điểm, tôi cũng suýt chút nữa là bủn rủn tay chân không đứng vững.

Một người mặc đồ thú trông như chim én cầm bảng hiệu "Đang bán bánh quy - Tầng 2 dãy nhà thường" đi ngang qua trước mắt. Tôi nhớ lại bản kế hoạch của lớp 2-B có viết là lấy cảm hứng từ chữ "Tsuba" trong tên trường Tsubakioka để chọn chim én làm biểu tượng. Thiết kế đó trông giống linh vật của một đội bóng chày nọ nên đã gặp chút rắc rối. Giờ đã sửa lại rồi, nhưng nhìn giống chim cánh cụt hơn là chim én. Tôi thì thấy thế dễ thương hơn nên cũng thích.

Hoài niệm thật đấy.

Lễ hội văn hóa, sắp sửa kết thúc rồi.

"Tớ đi đây."

Tôi đứng dậy. Vẫn còn phải lo vụ đồ thất lạc với chuẩn bị cho lễ bế mạc, còn bao việc phải làm.

Ushio-chan cũng đứng lên.

"Vậy, lát nữa gặp nhé."

"Ừ. Tớ mong đến buổi tiệc ăn mừng lắm."

Vẫy tay chào tạm biệt, tôi bước về phía tủ giày ở cửa ra vào.

"Natsuki."

Được gọi tên, tôi quay lại.

Ushio-chan với vẻ mặt nghiêm túc, nói:

"Cố lên nhé."

Cậu ấy nói.

"Cố lên, Natsuki."

Tận đáy lòng tôi nóng rực lên.

Như để che giấu đôi môi đang chực run rẩy, tôi cố gắng nở một nụ cười.

"Tớ sẽ cố gắng! Tớ sẽ nỗ lực hết mình luôn! Nhớ nhìn kỹ dáng vẻ cố gắng của tớ đấy nhé!"

Tôi xoay người lại và bước đi. Rảo bước thật nhanh. Tôi đi lướt qua quầy bán Takoyaki, không vào khu tủ giày mà chọn con đường vắng vẻ ít người qua lại, rồi cắm đầu chạy.

Vừa chạy, nước mắt tôi vừa trào ra.

Chạy mãi, chạy mãi, đến khi mệt nhoài và dừng lại, nơi đó là phía sau hồ bơi không một bóng người.

Quệt mạnh những giọt nước mắt vào tay áo, tôi ngước nhìn lên bầu trời.

A.

Bầu trời mùa thu, sao mà đẹp đến thế này.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!