Lãnh Chúa Lạc Quan Và Cuộc Phòng Thủ Nhàn Nhã: Ma Thuật Sản Xuất Biến Ngôi Làng Vô Danh Thành Pháo Đài Mạnh Nhất

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Gã Vô Lại Của Nhà Bá Tước

(Đang ra)

Gã Vô Lại Của Nhà Bá Tước

Yoo Ryeo Han

Nhưng dù vậy, vẫn đáng để thử coi đây là cuộc sống mới của mình.

9 9

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

54 1385

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

385 1598

Bạn có thích nhân vật chính Romcom không?

(Đang ra)

Bạn có thích nhân vật chính Romcom không?

Rinae Chikai

Akashi Yuto luôn thắc mắc điều đó.“Sousuke~, hôm nay cậu cũng ngầu lắm đó~, tớ yêu cậu lắm~”“Rồi rồi, cậu lúc nào cũng nói vậy nhỉ.

607 25645

[Tam Quốc Chí] Tịnh Châu Nhật Ký

(Đang ra)

[Tam Quốc Chí] Tịnh Châu Nhật Ký

Người may mắn

Tịnh Châu được chọn làm “vùng đất sống tốt nhất” bởi man di. Có vẻ như tôi đã mang về một đứa trẻ sinh nhầm thời đại ở nơi đó.

76 71

Vol 1 - Chương 4: Cải cách

Chương 4: Cải cách

Van

Tôi cảm nhận có người quanh khu nhà trưởng thôn, nhưng chẳng bận tâm mà tiếp tục nói.

Dù dân làng có nghe thấy thì cũng không sao.

Khi chính mình bị cuốn lên bởi bài diễn thuyết, tôi nói tiếp:

“Chê bai luật pháp hay tình hình của đất nước này cũng chẳng thay đổi được gì. Vậy nên, theo mọi người… chúng ta nên làm gì?”

Tôi cố ý dùng hai chữ “chúng ta”, để thể hiện rằng tôi đã trở thành một phần của nơi này.

Nhưng đáng tiếc, Ronda và mấy người kia chẳng mấy để ý.

“Cậu muốn chúng tôi làm gì? Nhờ một nước khác bảo hộ sao?”

Tôi lắc đầu.

“Không. Vương quốc Yelenetta cũng vận hành y hệt thế này, nên kết quả chẳng thay đổi gì. Chúng ta chỉ có ba hướng giải quyết.”

“Ba… hướng?”

Lần đầu tiên, người phụ nữ ngồi cạnh Ronda lên tiếng.

Tôi gật đầu, giơ từng ngón tay khi liệt kê:

“Thứ nhất, khiến ngôi làng trở nên đủ giá trị để chính quyền không thể làm ngơ. Thứ hai, góp tiền định kỳ để thuê lính đánh thuê. Thứ ba, tự mình phát triển làng.”

“Cái nào cũng chẳng phải giải pháp nhanh cả,” người phụ nữ nói, giọng chán nản.

Ai sống ở đây nhiều chục năm rồi chắc cũng từng nghĩ tới.

Một vấn đề lớn nữa là không vận chuyển được gỗ đá đi đâu, nên chẳng bán được.

Dân làng lại không có cơ hội học kỹ thuật sản xuất mới, nên cũng chẳng thể làm ra hàng hóa.

Không kiếm được tiền thì làm sao cải cách?

Tình hình đại khái là vậy.

Nhưng bây giờ tôi ở đây.

“Tôi biết mọi người đã rất vất vả. Nhưng giờ tôi đã đến. Tôi đã học rất nhiều để có thể bảo vệ lãnh địa này. Tôi sẽ dùng tất cả những gì mình có để bảo vệ và phát triển nơi này.”

Phản ứng của ba người ấy… kém hứng hơn tôi mong đợi.

Esparda, từ nãy giờ im lặng, bấy giờ lên tiếng.

“Xin mạn phép được nói. Tôi là Esparda, cho đến gần đây vẫn là quản gia trưởng của nhà Fertio. Cậu Van là một thiên tài, được giao cai quản vùng đất này khi mới 8 tuổi. Cậu ấy đã được xem là thần đồng từ thuở lên hai. Không dám nói quá, nhưng tôi và Phó Chỉ huy Hiệp sĩ Đoàn, ngài Dee đã theo cậu ấy đến đây để phụng sự. Mong mọi người tin tưởng.”

Nghe đến tên mình, Dee đấm một cái vào lồng ngực to như thùng gỗ.

Ronda và hai người kia nhìn họ sững sờ, mà là sững sờ kiểu tốt.

“Quản gia trưởng và phó chỉ huy hiệp sĩ? Lãnh chúa thật sự gửi những nhân vật như vậy đến đây sao?!”

“Chẳng lẽ… mình đang mơ?”

Họ hoàn toàn quên mất tôi, đứa con trai thứ 4 cũng có mặt ở đây, nhưng chẳng ai nhìn tôi.

Khá khó chịu, nhưng cũng hợp lý.

Ai lại yên tâm giao mọi thứ cho một đứa bé 8 tuổi cơ chứ?

Tôi cũng phải công nhận… bị đối xử như trẻ con hơi khó chịu thật.

Trong lúc tôi còn đang nghĩ vậy, con trai Ronda quay sang cười với tôi:

“Thật sao? Vậy là hầu tước muốn cứu chúng tôi! Nghĩa là… cậu sở hữu một trong 4 hệ nguyên tố, thưa cậu Van!”

“À… thật ra tôi dùng ma thuật sản xuất. Trong chiến đấu thì đừng trông mong gì vào tôi.”

Tôi nói thẳng để khỏi hiểu lầm, nhưng ai cũng xụ mặt rõ rệt.

Buồn thật đấy.

Này mấy người, làm ơn bớt thất vọng lại đi!

Có phải tôi tự chọn đâu!

Tôi khoanh tay, cau mày:

“Dù sao thì việc đầu tiên là xây một bức tường bảo vệ làng. Hàng rào gỗ nhìn thì chắc, nhưng chỉ cần kẻ địch bắn tên lửa là chúng ta toang ngay. Nhà cửa cũng vậy.”

Tất cả ánh mắt đều dồn về phía tôi.

“Esparda, đất do ma thuật của ông tạo ra có duy trì mãi được không?”

“Nó bền trong lúc duy trì, nhưng hết ma lực thì trở lại thành đất bình thường.”

“Tôi hiểu rồi. Vậy ta dùng nó để dựng tường đất. Nếu phủ kín bề mặt bằng đủ loại đá, đó sẽ là biện pháp phòng thủ tạm thời. Sau này ta sẽ làm tường kiên cố hơn. Thêm nữa, tôi muốn đào hào để làm chậm bước quân địch.”

“Cứ giao cho chúng tôi,” Dee nói.

“Đi săn quái lâu lắm rồi, mấy vụ này quen. Bẫy hố, cạm bẫy các kiểu cũng làm được. Còn gì nữa nhỉ… À, phải chuẩn bị chỗ đứng trên tường để phản kích.”

“Tốt. Vậy ta chuẩn bị cung tên. Người không chuyên bắn cung khó lắm, nên chuẩn bị thêm đá ném. Với lại phải có khiên lớn cho đỡ thương vong.”

Chúng tôi cứ thế bàn bạc như một nhóm chuyên môn, trong khi Ronda và nhóm kia chỉ biết ngơ ngác nhìn.

Xong việc, tôi đến nói chuyện với cả làng.

Ortho và nhóm anh ấy thì đứng cạnh xe ngựa.

Trời cũng sắp tối, họ chắc sẽ ngủ lại đây.

Tôi ghi nhớ phải nói chuyện với họ sau.

Ronda và hai người kia gọi dân làng tập trung.

Người già chỉ khoảng 10%.

Người trung niên khoảng 30%.

Thanh niên khoảng 40%.

Trẻ con tầm 20%, đại khái là vậy.

Họ đứng thành nhóm lộn xộn rồi ngồi xuống theo hướng dẫn của Ronda.

Khi chắc rằng ai cũng đã ổn định, tôi bắt đầu.

“Tôi là Van Nei Fertio. Lãnh chúa Fertio đã giao cho tôi quản lý ngôi làng này. Tôi muốn phát triển nơi này, nên mong nhận được sự hợp tác của mọi người.”

Bài giới thiệu ngắn được đáp lại bằng tiếng vỗ tay.

Cảm ơn, cảm ơn mọi người.

“Như mọi người thấy, tôi chỉ là một đứa trẻ. Nhưng đi cùng tôi là một người cực kỳ thông thái và một hiệp sĩ hàng đầu. Nếu bọn cướp quay lại, chúng ta sẽ cùng nhau đánh trả! Cùng nhau, chúng ta sẽ xây dựng một ngôi làng mạnh mẽ và trù phú!”

Đoạn cuối nghe hơi giống chính trị gia, nhưng tôi tự hỏi liệu nhiệt huyết của mình có truyền đến họ không.

Tôi nhìn về phía dân làng để xem phản ứng.

Một chàng trai trẻ giơ tay lên.

“Ừ, cậu đó.”

Anh ta cau mặt.

“Chuyện… thuế sẽ thế nào ạ? Từ trước đến giờ là một phần ba sản lượng…”

“Cụ thể là những gì?”

“Khoảng 10 tấm da, nanh và xương mấy con quái nhỏ, đại loại vậy.”

Trông anh ta lo lắng đến mức tôi phải gật nhẹ để trấn an.

“Vậy lần này giảm xuống còn một nửa. Nếu họ bảo không đủ thì tôi sẽ bù phần thiếu bằng tiền túi. Giờ quan trọng nhất là giữ cho ngôi làng này sống được cái đã.”

Cả đám đông ồ lên, bàn tán xôn xao.

Có những thị trấn ngoài kia còn phải bán cả trẻ con để cầm cự.

Không lạ khi họ sốc vì tôi nói giảm thuế tỉnh queo như vậy.

Một phụ nữ trung niên cất tiếng hỏi.

“Không gọi được kỵ sĩ đến sao?”

“Cưỡi ngựa báo tin mất 2 tuần. Rồi lại mất thêm 1 tuần xem chúng ta đứng thứ mấy trong danh sách ưu tiên. Sau đó là 2, 3 tuần nữa họ mới đến nơi. Như vậy là không kịp, mà cũng chỉ là giải pháp tạm thời. Thực tế thì khả năng cao chúng ta chẳng nằm trong ưu tiên của họ, thế nên chắc họ còn khỏi thèm tới.”

Câu đó khiến dân làng sôi máu.

“Họ bỏ mặc chúng ta á?!”

“Chỉ vì chúng ta là dân thường thôi sao…”

Tôi cúi đầu trước sự bức xúc của họ.

“Tôi hiểu. Nhưng sự thật là lãnh địa này quá rộng, kỵ sĩ lẫn ngân quỹ thì thiếu. Nếu họ điều quân đến dẹp cướp, cũng không thể chỉ vài người. Ít nhất phải 1, 200 quân. Mà từng ấy người đều cần lương thực, ngựa, giáp, vũ khí… nghĩa là tiền. Thuê lính đánh thuê còn đắt hơn nữa. Mà tuần nào cũng có đơn xin viện trợ từ các làng khác gửi lên.”

Nói thẳng ra là:

Xin lỗi, chúng ta thiếu cả tiền lẫn người.

Diễn đạt như vậy khiến ai nấy im lặng.

Nhưng để họ chìm trong bầu không khí tiêu cực thì không ổn, tôi quay sang Esparda.

“Esparda, ông dựng giúp một bức tường đất phía sau hàng rào gỗ được không?”

Ông ấy gật đầu, giơ tay trái hướng về phía hàng rào.

Niệm vài câu ngắn, rồi ma thuật lập tức kích hoạt.

Tựa như lúc chiến với bọn cướp, một bức tường đất chắc nịch trồi lên từ lòng đất.

Thấy dân làng đứng ngây người, tôi mỉm cười.

“Chúng tôi cần mọi người giúp sức! Chỉ cần cùng nhau, chúng ta có thể biến ngôi làng này thành một nơi mạnh hơn trước!”

Đêm đó, chúng tôi ngủ luôn trên xe ngựa vì làng đâu có nhà trống cho khách.

Ronda có ý cho mượn nhà, nhưng không đời nào tôi lại đuổi một ông già ra khỏi chính chỗ ở của mình.

Thế là cả nhóm dựng trại ngay quảng trường, nơi họp làng, và đốt lửa trại.

Ngồi nhìn ngọn lửa tí tách, tôi lại hơi đa cảm.

Giá mà tôi có thiên phú với một trong 4 nguyên tố thì đã đuổi được bọn cướp rồi.

Lửa là mạnh nhất, hữu dụng nhất trên chiến trường, lại đẹp mắt.

Chỉ cần một pháp sư dùng Hỏa thuật xuất hiện thôi là sĩ khí thường sẽ tăng vọt.

Nhưng tiếc thì cũng chẳng để làm gì, tôi quay sang tính kế phòng thủ cho làng.

“Chỉ lo tự vệ thì chưa đủ. Tốt nhất là tạo ra tình thế mình tấn công được còn họ thì không.”

“Bình thường thì tấn công trên tường thành bằng cung và phép thôi mà.”

“Tường thấp thế này thì chẳng ăn thua.”

“Trước giờ tụi tôi vẫn thò giáo qua lỗ hổng trên hàng rào để đâm ra, nhưng…”

“Địch cũng làm y hệt. Thế là bị đâm ngược.”

Dee, Esparda và Ronda góp ý, nhưng toàn những cách quá bình thường.

“Hay làm máy bắn đá nhỉ?”

Tôi nêu thử ý tưởng, ba người liền trợn mắt.

“M-máy bắn đá?”

“Tôi còn chưa thấy cái đó bao giờ.”

“Máy bắn đá dùng để công thành, thưa cậu Van. Không phải để thủ làng.”

Rõ ràng cả ba đều không mặn mà.

Dee giải thích cho Ronda về công dụng của máy bắn đá và lý do nó không hợp với phòng thủ cố thủ.

“Nó ném đá lớn, nhưng nạp đạn mất thời gian và khó đoán chỗ rơi. Thế nên thường dùng để phá vật cản như tường hoặc chòi canh.”

Dee nói, khiến tôi nhíu mày.

“Nhưng đâu phải chỉ có một cách dùng,” tôi phản bác.

“Nếu nhét đầy sỏi nhỏ rồi bắn thì tầm ảnh hưởng sẽ rộng. Và nếu đặt máy ở cuối làng, nhắm về phía cổng, thì đá sẽ rơi ngay lối vào. À, còn có thể bắn chai dầu với mồi lửa để đốt sạch cả mặt đất nữa.”

Cả ba tái mặt.

“Hoặc… làm một cây nỏ liên hoàn cỡ lớn? Gắn cái khiên phía trước, đặt gần tường là địch xỉu ngang.”

“Và ai sẽ làm mấy thứ đó?”

Esparda nheo mắt nhìn tôi.

Tôi chỉ vào mình.

“Tôi.”

Không khí lập tức rơi vào im lặng.

Chẳng lẽ họ nghĩ tôi không làm nổi?

Trong khi mọi người lo tăng cường tường lũy và bẫy, tôi dẫn Till và Khamsin vào rừng phía sau làng chặt gỗ.

Ortho đi theo cạnh tôi.

“Mấy anh xong việc rồi đó. Có thể về được rồi,” tôi nói, nhưng anh ta chỉ cười khoát tay.

“Chỗ này bắt đầu thú vị rồi, bọn tôi quyết ở lại săn quái kiếm thêm tiền.”

Đúng lúc ấy, Ortho dừng chân, mắt liếc về phía tán rừng.

“Có cảm giác hay ho ở đây.”

“Quái vật sao?”

“Ừ. Tôi cảm nhận được chúng đấy, nên tôi đi đây. Cậu Van, tôi khuyên nên chặt cây ở khu này.”

Vừa bước vào rừng, khí chất của Ortho liền thay đổi hoàn toàn, 4 người trong tổ đội cũng lặng lẽ theo sau.

Nhóm mạo hiểm giả còn lại thì đã về từ nãy, nên lúc này chỉ còn 5 người:

Ortho, Pluriel và đồng đội của họ.

Tôi vẫn cảm nhận được họ đang giao chiến ở xa.

Suốt dọc đường đi bằng xe ngựa, tôi đã quan sát Ortho, anh ta phát hiện kẻ địch gần như theo bản năng, xử lý chúng trước cả khi chúng kịp lại gần.

Một mạo hiểm giả cực kỳ cứng tay, vậy mà mãi không thăng được hạng.

Phí thật.

Tôi bắt đầu tìm cây phù hợp thì Khamsin đặt tay lên một thân cây khổng lồ, ngước nhìn lên như vừa phát hiện báu vật.

“Cậu Van, cái cây này tuyệt lắm!”

“Nó cũng quá to đấy. Mình chặt kiểu gì nổi.”

“Còn cây này thì sao?”

“…Cũng to quá.”

Khamsin liên tục chỉ mấy cây thân phải hơn 2m đường kính.

Tôi đành gượng cười, cúi xuống nhặt vài cành khô dưới đất.

Trong suốt chuyến đi, tôi đã tập dùng Ma Thuật Sản Xuất.

Không biết lượng ma lực của mình mạnh hay yếu, nhưng chỉ cần tập trung, tôi có thể biến gỗ, đá, hay kim loại thành bất cứ thứ gì muốn.

Tuy nhiên, nếu không hình dung thật rõ khi truyền ma lực vào vật liệu, thành phẩm sẽ méo mó hoặc yếu xìu.

Không dễ dùng, nhưng rồi tôi phát hiện nếu tưởng tượng chi tiết đến từng sợi vật liệu, tôi có thể tạo ra đồ vật với độ chính xác rất cao.

Thế là tôi thử đổ ma lực vào nhành cây để tạo một khối gỗ đặc.

Bụng tôi nóng lên, ma lực chạy dọc đến đầu ngón tay.

Tôi nắm lấy nhánh cây, tập trung, và cảm nhận nó đổi hình ngay trong tay.

Tôi cố tưởng tượng cụ thể hết mức có thể.

Từng sợi gỗ một.

Nếu được, tôi còn muốn gia cố mấy sợi gỗ đó, rồi bện lại thành dây…

Ờ, mà hình dung được cơ mà?

Tách từng sợi, rồi bện lại thì có gì là không làm được.

Tôi liên tục thử nghiệm, tạo ra từng khối, từng khối gỗ.

Thành phẩm nhìn giống nhựa hơn là gỗ, nhưng chế được chúng đã là thắng lớn rồi, tôi gom thành cả đống.

Không rõ mình tốn bao nhiêu ma lực cho mấy việc đó, nhưng bắt đầu thấy Ma Thuật Sản Xuất thật sự thú vị.

“Tuyệt quá, cậu Van! Cứng đến mức không tưởng được nó là gỗ luôn!”

“Đúng đó! Cái này mà làm giáp chắc ngon lắm. Thậm chí mài bén còn thành kiếm được luôn!”

Till và Khamsin hào hứng ôm mấy khối gỗ lên ngắm nghía.

Vấn đề duy nhất:

Chúng vẫn rất sợ lửa, vì dù gì cũng là gỗ.

Hơn nữa, tôi còn dự tính khác cho mấy vật liệu này.

Tôi trèo lên xe ngựa, giờ đã chật ních gỗ, thì nghe tiếng ai đó kêu thất thanh:

“Ôi cái quái gì vậy?!”

Ortho và nhóm đã quay lại.

“Không phải mọi người vào rừng lấy gỗ sao?”

Pluriel nghiêng đầu nhìn chồng khối gỗ như nhìn một sinh vật lạ.

Những người khác cũng ngơ ngác.

“Đây là gì? Vật liệu quái vật à?”

“Khối sợi gỗ ấy mà,” Ortho đoán.

“Kiểu… sợi cực vi gì đó?”

“Tôi cũng chẳng biết nữa,” tôi đáp tỉnh queo.

Ortho nhấc đại một khối lên.

“Wow, cứng phết. Cho tôi thử chém được không?”

“Tùy anh.”

Thú thật, tôi cũng tò mò.

Anh ta tung khối gỗ lên, tuốt kiếm, vung xuống với tiếng rít rợn người.

Một tiếng chát chát vang lên.

Khối gỗ bay thẳng vào cái cây khổng lồ lúc nãy Khamsin chạm tay vào, làm nứt toạc một mảng vỏ, rồi rơi xuống đất… nguyên vẹn.

“Ghê thật. Không chém nổi luôn!”

Tôi vui sướng vỗ tay, Till và Khamsin cũng reo theo.

“Tuyệt vời. Đám khối này cứng thật.”

Tôi cười tít mắt, nhưng Ortho thì nhìn tôi như thể tôi là con ma xuất hiện giữa ban ngày.

“Tôi vung kiếm như chém đôi tảng đá đó!”

“Ơ… tôi quên mất, đá mạnh hơn hay gỗ mạnh hơn nhỉ?”

Tôi nghiêng đầu, Till và Khamsin cũng ráng nghĩ.

“Đá chứ còn gì! Với lại tôi còn chém được đá cơ mà. Còn cái này… cái quái gì vậy hả?!”

Tôi chỉ cười hề hề cho qua chuyện.

“Thôi, miễn là có đủ gỗ để làm việc. Vậy là ổn rồi ha?”

Ma thuật đúng là lợi hại hơn tôi tưởng.

Nhận ra điều đó xong, đầu tôi bắt đầu nảy ra hàng tá ý tưởng chế tạo.

Kiếm trang trí ngầu lòi, thậm chí… súng?

Là đàn ông thì ai mà chẳng muốn tự tay làm vũ khí đẹp đẹp chứ!

“Cậu Van, cậu không sợ cạn ma lực à?”

Câu hỏi của Till kéo tôi về thực tại.

Trong tay tôi lúc này là cả đống kiếm, giáo, và mấy thứ giống súng, tất cả đều vừa cho một con búp bê cầm.

“Tinh xảo thật!”

Till trầm trồ.

“Bán chắc được khối tiền!”

Khamsin cũng mắt sáng như sao.

Dù vũ khí nhỏ và có màu gỗ, nhưng bề mặt lại giống chất liệu nhựa cứng, nhìn rất thật.

“Ma lực hả? Bình thường người ta có bao nhiêu ấy nhỉ…”

Tôi vừa nghĩ vừa hình dung một thanh kiếm dài hơn 1m.

Sắc bén nhất có thể, hơi cong… kiểu katana…

“Wow!”

Khi thanh kiếm hoàn thành, Khamsin vui như Tết.

Mà thật ra, thằng bé còn nhỏ nên trông càng đúng kiểu trẻ con khoái đồ chơi ngầu.

“Đây, của cậu.”

Tôi đưa nó cho Khamsin.

Thằng bé ôm bằng hai tay, cười đến mức sắp bay lên trời, còn nói sẽ xem nó như gia bảo.

Till thì nhìn tôi chằm chằm, mặt đầy mong chờ.

Hai đứa nhìn nhau im lặng suốt mấy giây… rồi tôi thở dài chịu thua.

Tôi cầm một khối gỗ, dựng hình trong đầu, truyền ma lực vào.

“Xong rồi. Của cô đây.”

Tôi đưa cho Till món đồ vừa tạo xong, nhưng gương mặt cô bé lại là một mớ cảm xúc hỗn độn giữa vui mừng và thất vọng, một biểu cảm phức tạp đến mức tôi không biết phải diễn tả sao.

be2900cb-fd8a-4c30-97a4-e163536e5557.jpg

“Ơm… cảm ơn ạ.”

“Có chuyện gì vậy? Cô không thích rìu à? Tôi cố làm một cây thật mạnh luôn đó… Đâm thì như giáo, xoay lại thì thành búa. Một trong những vũ khí lợi hại nhất…”

Tôi lí nhí, mắt ngân ngấn nước.

Thấy vậy, Till hoảng đến mức tôi còn thấy tội cho con bé.

“Không, không phải thế! T-tôi thích rìu lắm! Chỉ là… nó… tuyệt quá nên tôi sững người luôn thôi!”

Till ôm cái rìu cọ cọ vào má, vui như Tết.

Tôi bật cười, gật gù.

“Thế thì tốt rồi.”

“Thật sự rất thích!”

Till đúng là đáng khen.

Thấy hơi áy náy, tôi còn làm thêm một món phụ kiện nhỏ xinh tặng nó sau đó.

Tất nhiên là bằng gỗ.

Khi chúng tôi trở về làng, một bức tường lớn đã dựng xong ngay lối vào.

Cánh cổng thì vẫn nguyên đấy, nhưng hai bên đã có một bức tường cao gần 4mkéo dài.

“Đáng kinh ngạc thật. Mới nửa ngày mà làm được đến mức này sao?”

Tôi lẩm bẩm khi bước xuống xe.

Ortho khoanh tay, nhìn công trình với ánh mắt đầy kinh ngạc.

“Cậu đúng là ghê gớm thật, Caiau Van. Cơ mà tên quản gia nhà cậu cũng quái đản không kém. Tung phép liên tục vậy mà mặt không đổi sắc.”

Dù câu đó nghe như chê bai, tôi lại thấy vui vì hắn xếp tôi ngang hàng với Esparda, nhất là khi những người quanh tôi luôn bảo tôi chẳng có tí năng lực phép thuật nào.

“Esparda là quản gia tuyệt nhất đấy. Ông ấy đã âm thầm chống lưng cho nhà chúng tôi suốt bao năm,” tôi tự hào khoe.

Pluriel nhìn tôi với vẻ vô cảm:

“Thế mới kỳ. Pháp sư mạnh như vậy đáng lẽ phải bị kéo vào quân đội rồi. Nếu làm mạo hiểm giả, chắc phải hạng đầu.”

“Ờ thì… nhưng chuyện đó không quan trọng. Esparda còn tới mức về hưu sớm để theo tôi đến đây. Tôi trân trọng điều đó hơn mọi quá khứ của ông ấy. Giờ ông ấy nghỉ hưu rồi, tôi chỉ mong ông ấy tận hưởng cuộc sống.”

“Niềm vui của tôi là được dõi theo quá trình trưởng thành của cậu, thưa cậu.”

Tôi quay phắt lại thì thấy Esparda đang mỉm cười… và tay ông ấy ôm đầy sách vở học tập.

“Hôm nay nữa sao? K-khoan đã. Chẳng phải chúng ta nên ưu tiên củng cố phòng thủ làng trước à? Nếu không làm cổng thì cái tường mới kia cũng vô dụng mất!”

“Nếu hôm nay bị tấn công, tôi dựng thêm một bức tường chặn cổng là xong. Giờ thì không trốn được đâu. Đi thôi.”

Ông ấy nắm tay tôi kéo đi.

Tính cố chấp của Esparda đúng là điểm khác biệt lớn nhất so với Dee.

Tôi đành thở dài, mặc cho số phận đưa đẩy.

Trong lúc tôi bị lôi đi học, Ortho và nhóm mạo hiểm giả phát hiện Till và Khamsin đang cầm vũ khí tôi làm, rồi lập tức la hét ầm làng.

Đúng là nhiệt tình khác hẳn.

Sau bữa tối, tôi được “thả tự do” sau 2 tiếng học hành.

Cũng may là hôm nay ngắn hơn bình thường, thường thì phải nửa ngày mới được tha, nhưng chắc do trời tối rồi, Esparda muốn tiết kiệm dầu đèn.

“La laaa, la la laaa…”

Tôi ngân nga khi dạo quanh làng cùng Till và Khamsin.

Giờ này hầu hết mọi người đã ngủ, không khí khá yên tĩnh.

“Cậu chủ đó hả?”

Kusala, một trong những mạo hiểm giả đang gác đêm lên tiếng chào.

“Giờ này cậu đi đâu vậy?”

“Chào buổi tối. Tôi định tăng cường tường và cửa một chút.”

“Hả? Giờ này á? Nguy hiểm lắm đó! Để tôi đi cùng.”

Tròn trĩnh là thế nhưng Kusala phụ trách dò đường và gỡ bẫy.

Tên này ham ăn thật, nhưng lại chu đáo đáng ngạc nhiên.

“Cậu có đủ đuốc không? Gia cố cửa đâu phải chuyện đơn giản,” hắn cười hiền lành, không có chút xấu xa nào.

“Không sao. Tôi là pháp sư sản xuất.”

Vừa dứt lời, Kusala chớp mắt liên tục.

“Cậu chắc là ổn khi nói thẳng cho tôi biết? Lẽ ra phải giữ bí mật chứ?”

“Giờ thì ai cũng biết rồi. Với cả anh thấy đống khối gỗ với vũ khí của Till và Khamsin rồi còn gì.”

Tôi cười tươi.

“À cái đó hả? Phải nói là hai đứa nhỏ đó thương cậu lắm đấy. Khi tôi bảo thử chém chém xem sao, tụi nó sợ làm bẩn với hỏng vũ khí nên từ chối thẳng.”

Kusala cười hề hề.

“Chứ mấy thứ đó chắc không dễ hỏng đâu.”

Till và Khamsin lúng túng siết chặt vũ khí, lảng ánh mắt đi.

Tôi cau mày:

“Đó là vũ khí mà, nên kiểm tra chứ. Lúc cần đến mà hỏng mới dở tệ.”

Cả hai đứa như thể trời sập, nhìn chằm chằm đồ mình đang cầm.

“Chỉ là…”

“Nhưng mà…”

Đúng lúc đó, Kusala phá lên cười rồi tự hào đưa cái khiên da của mình ra:

“Vậy dùng cái này thử xem? Tôi gọi nó là ‘Khiên Kỵ Sĩ Man Di’ đấy, làm từ da lưng với vai của Man Di kỵ sĩ. Vừa cứng lại vừa dẻo, khỏi lo.”

Khamsin miễn cưỡng vào thế thủ, mắt dán vào cái khiên xanh.

“Haaah!”

Cậu hét lên lấy tinh thần rồi chém nhẹ xuống.

Rõ ràng là Khamsin cố kiềm lực để không làm hỏng lưỡi kiếm, nên cú chém nhẹ như gió.

Kusala thì cười mà môi hơi giật giật.

Ấy vậy mà, trái ngược với mong đợi của tất cả, lưỡi kiếm cắm thẳng vào khiên rồi xọc qua luôn.

“…Hrm?”

Một phần ba cái khiên rơi bộp xuống đất, lăn lông lốc.

Tôi cũng nghiêng đầu.

“Hả?”

Khamsin nâng thanh kiếm lên, mắt mở to bằng cái đĩa.

“Cái… cái gì vậy…?”

Till thì đứng đơ người, nhìn cây rìu như thể nó vừa phản bội cả thế giới.

Có thể tưởng tượng dấu chấm hỏi lơ lửng trên đầu cô.

“K–Khiên Kỵ Sĩ Man Di của tôi…?! Tôi mới mua nó đấy!”

Tiếng than khóc não nề của Kusala vang vọng cả ngôi làng đang yên tĩnh như chết.

Trong khi anh ta nước mắt ngắn dài cố dán lại hai miếng khiên, tôi lấy thanh kiếm từ tay Khamsin.

Đưa đuốc lại gần, tôi thấy lưỡi kiếm sáng lên rực rỡ, chẳng giống gỗ tí nào.

Tò mò, tôi đến cạnh Kusala và bảo:

“Giữ hai miếng này lại giùm tôi tí được không?”

“H–hả…?”

Anh ta ngơ ngác.

Tôi định dùng ma pháp Sản Xuất để sửa cái khiên.

Tôi ghép hai phần lại, kết dính và gia cố để nó còn chắc hơn trước.

Khi đường nứt liền mạch hoàn toàn, Kusala trợn tròn mắt rồi nhảy cẫng.

“Uwoaah! Sửa rồi! Khiên của tôi lành lại rồi! Cậu Van sửa cả Khiên Kỵ Sĩ Man Di cho tôi luôn ấy! Tuyệt quá!”

Tôi gật gù, rồi quay sang Till.

“Thử chém lại xem. Một góc thôi cũng được.”

“Ể?! Nhưng anh ấy vừa mừng phát khóc rồi…”

“Không sao. Xong tôi sửa lại.”

Till lấy đà, nhắm một đường chém mà run run nói:

“T-tôi xin phép…”

Cây rìu làm từ gỗ nên khá nhẹ.

Lưỡi rìu vụt qua ngay trước mặt Kusala.

“Huh?”

Lần nữa, một phần của cái khiên rơi xuống đất.

“Whoa, tuyệt thật. Cô thấy sao?”

Tôi hỏi.

Till chớp mắt mấy cái rồi đưa rìu cho tôi xem.

“Tôi chẳng thấy gì cả. Giống như chạm nhẹ vào sợi chỉ bằng một que gỗ…”

“Ghê thật. Nhưng chắc nó sẽ cùn dần nếu không mài lại. Dù gì vẫn là gỗ mà.”

Chúng tôi vừa nói thì đằng sau vang lên một luồng cảm xúc mãnh liệt.

Tôi quay lại.

“C–cái khiên của tôi! Nó rớt cái ‘soạt’ luôn?!”

Khổ thân Kusala lại ôm mặt rên rỉ, khiến Till và Khamsin đồng loạt quay sang lườm tôi.

“Rồi rồi, để tôi sửa lại. Kế hoạch ngay từ đầu là thế mà.”

Tôi nhặt hai mảnh lên.

Đôi mắt cún con đáng thương ấy làm tôi thấy tội lỗi thật sự.

“Lần này tôi sẽ gia cố thêm nữa,” tôi nói rồi dồn sức vào việc cường hóa chiếc khiên.

Cuối cùng, mặt Kusala sáng bừng.

“Huhzaaah! Khiên Kỵ Sĩ Man Di làm từ da lưng và vai Man Di đã trở lại với tôi rồi!”

Tôi gật gù, thấy cũng tự hào ra phết.

Và thế là anh ta sống hạnh phúc mãi về sau.

“Có chuyện gì mà ầm ĩ vậy?”

Tiếng la sung sướng của Kusala đã đánh thức cả Ortho, Pluriel và Dee.

Nhiều dân làng cũng thò đầu ra khỏi cửa.

“Ồ, đó là Cậu Van à?”

Pluriel hỏi.

“Ai đang làm loạn đó?”

Dee cau mày.

“Mấy người làm gì vậy?”

“Xin lỗi vì đã làm mọi người thức giấc,” tôi nói ngay.

Phó chỉ huy đảo mắt nhìn từng người một, rồi xua tay.

“Không sao. Ta chỉ tò mò xem các cậu bày trò gì giữa đêm thôi.”

“Dee! Là… là cái này!”

Khamsin đẩy thanh kiếm ra trước mặt ông.

Dee cầm lấy, quan sát kỹ.

“Hừm… Hình dáng khá thú vị. Nhưng nhẹ thế này thì chạm vào khiên hay giáp là gãy chứ?”

Nhưng ông vẫn nhìn nó say sưa từ đầu đến cuối.

“Cậu Van làm đó,” Khamsin nói.

Dee lập tức bật cười rạng rỡ.

“Thế sao?! Trời ạ! Ta chưa từng thấy thanh kiếm cong nào đẹp đến vậy. Nếu được rèn bằng kim loại thì sẽ trở thành món vũ khí hạng nhất. Tuyệt vời, thưa cậu chủ!”

Nhìn ông ấy chẳng khác gì ông nội đang khen cháu làm đồ thủ công mùa hè.

Còn Khamsin thì nhăn mặt như thể cả thế giới nợ cậu ấy lời khen.

“Vũ khí này vượt xa mấy món bình thường,” cậu ta càu nhàu.

Dee cười méo xệch.

“Đúng, đúng rồi. Tất nhiên. Đây là tác phẩm của Cậu Van mà. Hẳn phải là vũ khí vô cùng xuất sắc.”

Ông rõ ràng đang lấy lòng Khamsin, nhưng cậu nhóc thì gật gù tự hào.

“Các cậu làm trò gì mà nửa đêm nửa hôm còn chưa chịu đi ngủ?”

Pluriel cau có hỏi.

Ortho lập tức quát:

“Pluriel, đứng đắn chút đi! Trước mặt Cậu Van đó!”

Có lẽ Pluriel chỉ là kiểu người dễ cáu khi buồn ngủ.

Tôi thì không để bụng, nên lại cúi đầu.

“Xin lỗi mọi người. Tôi rảnh tay một chút nên định gia cố phòng thủ cho làng. Nhưng rồi… xảy ra vài chuyện khiến ồn ào chút.”

Cả nhóm nhìn tôi nghi hoặc.

“Nhưng không có đèn đóm…”

“Giữa đêm mà gia cố kiểu gì?”

“À, hay là chồng đá lên?”

Các câu hỏi bắn ra tứ phía.

…Họ đang trêu tôi thật à?

Đến tôi mà cũng biết giận đấy chứ.

“Tôi ra đây để xem mình có thể làm gì.”

Cáu quá, tôi đi thẳng về phía cổng chính.

“À, không không, chúng tôi thật sự rất cảm động vì quyết tâm của cậu! Thật đấy! Chỉ là… thật sự thì… chỗ này chẳng còn gì cho cậu làm được đâu, Cậu Van…”

Tôi mặc kệ Dee lải nhải phía sau, đứng trước cái cổng ọp ẹp.

Nó được ghép từ mấy khúc gỗ, nhìn cũng chắc chắn.

Tôi đặt tay lên mặt gỗ, xem xét.

Vì nó làm từ gỗ, tôi đoán mình có thể chỉnh sửa nó giống như đám khối gỗ ban nãy.

Nhưng lời Dee nói lúc nãy cứ vướng lại trong đầu, chuyện vũ khí quá “nhẹ”.

Tôi vốn không để ý, nhưng đúng là kiếm, giáo, rìu… nếu nhẹ quá thì lực chém đâu ra.

Vũ khí nhẹ thì đâm vào chỗ hiểm còn được, chứ đánh nhau bình thường thì phải có trọng lượng phù hợp.

Thế còn cửa và cổng thì sao?

Cửa nhà thì không tính, nhưng cái cổng này là để chặn kẻ đột nhập.

Hiện tại dùng tạm, nhưng sau này tôi tính dựng cánh cửa đôi bằng kim loại thật dày.

Có thể tạo vật bằng kim loại sẽ tốn nhiều ma lực hơn, nhưng tôi có thể chỉnh dần.

Nghĩ vậy, tôi bắt đầu “nhào nặn” cái cổng như đất sét.

Chỉ cần dùng ma pháp ghép các khúc gỗ lại, chúng sẽ chắc chắn hơn gấp nhiều lần so với từng thanh riêng lẻ.

“Cậu Van? Cậu đang làm gì đấy…?”

Tôi vẫn còn giận Dee nên không thèm trả lời.

“…Xong.”

Trước mặt tôi giờ là một bộ cửa đồ sộ hơn cái cổng cũ gấp mấy lần.

Tôi tô điểm lên đó gia huy của nhà mình, một con quái vật khổng lồ trông cực ngầu.

Bản lề cũng có nắp che.

Tay nắm to đến mức phải vài người hợp sức mới kéo nổi.

Tôi còn gài thêm một thanh chốt ngang để tăng độ an toàn, dù nó làm bằng gỗ, nhỏ thôi, nhưng tôi tự nhủ sẽ lấy vài khối gỗ đến gia cố sau.

Nghĩ ngợi xong xuôi, tôi quay lại, chỉ để thấy mọi người đang há hốc nhìn.

Till và Khamsin thì đứng cười tự hào như thể họ là fan số một của tôi.

“Ừm… ai thử bây giờ nhỉ? Ortho đi. Anh chém thử cái cửa xem. Cứ mạnh tay, tôi sửa được.”

Tôi lùi lại, nhường chỗ cho Ortho rút kiếm ra, vẻ còn hơi run.

“Cậu chắc chứ?”

“Phải kiểm tra xem nó chịu đòn được không. Dồn hết sức mà chém.”

“Được.”

Ortho hạ trọng tâm, chân trụ vững, rồi rống lên một tiếng, vung kiếm xuống theo một đường hoàn hảo.

Một thân gỗ bình thường chắc chắn đã bổ đôi rồi.

Nhưng đúng giây kiếm chạm vào cửa—

KENGGG!

Âm thanh kim loại va chạm vang lên chói tai.

Tất cả chúng tôi đồng loạt bịt tai lại.

Khi tiếng vang tắt, tôi bước qua Ortho đang còn sốc nặng rồi xem xét cánh cửa.

Một góc có một vết sứt nhỏ.

“Argh, hỏng mất rồi.”

Tôi thở dài.

“Gỗ vầy vẫn chưa đủ.”

Ngay lúc đó, cả đám vốn đang đứng chết lặng bỗng nhào lên.

“Whoa whoa whoa—!”

“C–cái quái gì vậy?! Cửa gỗ mà đẩy bật luôn kiếm của Ortho?!”

“Cái này thực sự là gỗ á?!”

“Sao được vậy, Cậu Van?! Không, ý tôi là… cậu làm kiểu gì vậy?!”

Thế là tôi đã thành công làm cả đám hoảng loạn.