Chương 6: Bọn Cướp
Ba ngày trôi qua, và tôi đã làm được cả đống việc.
Tôi dùng Ma pháp Sản Xuất để gia cố toàn bộ tường bao của làng.
Ban đầu mặt tường chỉ gắn đá rời rạc, nhưng tôi đã hợp nhất chúng lại, khiến nó cứng chắc chẳng khác gì bê tông.
Chiều cao tường thì hơi lổn nhổn, nên tôi chỉnh cho đoạn cao nhất về mức 3m đồng đều.
Bề dày tường khoảng mét rưỡi, còn các pháo nỏ thì được bố trí cách đều nhau.
Tổng cộng đúng 100 cái.
Nếu đây là game thủ thành, tôi còn muốn gắn luôn súng máy xen kẽ tên lửa phòng không cho nó hoành tráng.
Tiếc là không đời nào làm được.
Nghe đâu các học giả ở thế giới này đang nghiên cứu thuốc súng và mấy dạng súng thô sơ.
Lúc gặp thương nhân tôi sẽ hỏi thử xem sao.
Còn con hào thì mất đúng 3 ngày để đào vòng tròn bao trọn ngôi làng.
Tôi dựng thêm một cây cầu kéo bằng ròng rọc ở cổng chính, giúp dân làng ra vào dễ dàng, rồi bọc thêm một tấm kim loại vào cửa để tăng độ chắc chắn.
“Giờ thì tôi hài lòng rồi,” tôi nói, phổng mũi tự khen.
“Không có nhiều cái làng trâu bò được như chỗ này đâu!”
“Dĩ nhiên rồi!”
Till reo vui.
“Chuẩn luôn!”
Khamsin hùa theo.
Chỉ có Esparda và Dee là chau mày, mặt mũi chán chường.
“Giờ nó chẳng còn là làng nữa,” Esparda than.
“Đúng vậy… Đây là pháo đài nhỏ thì có. Bọn cướp gặp vào là chỉ có khóc,” Dee bồi thêm.
Vậy mà cả hai vẫn gật gù công nhận thành quả.
Có lẽ tôi chỉ tưởng tượng ra cảm giác mệt mỏi trên mặt họ thôi.
Dee đột nhiên lên tiếng, giọng hơi bực bội:
“Nếu ngài Jalpa mà biết được sức mạnh của cậu… thì cậu đã được chọn làm người kế vị hầu tước rồi, hoặc ít nhất cũng làm cố vấn! Bao nhiêu việc tốt có thể làm được…”
Esparda cau mày.
“Đừng nói vậy. Hầu tước chỉ coi trọng sức mạnh công kích, thế thôi. Chúng ta không có quyền phán xét suy nghĩ của ngài ấy.”
“Nhưng Esparda, ngó xem chỗ này đi! Rõ ràng rồi còn gì?! Cậu Van thừa sức mạnh tấn công! Chỉ cần thời gian thôi, sức mạnh của ngài ấy còn chẳng thua ai!”
“Sức mạnh của cậu ấy thuộc về phòng thủ. Pháo đài này không thể di chuyển được, cũng như ma pháp của cậu Van không hợp để đem quân xâm lược. Nhưng nếu đất nước bị tấn công, lớp phòng thủ của cậu ấy sẽ như bức tường thép, bảo vệ dân thường.”
“Vớ vẩn! Chiến tranh đâu phải mỗi việc lao vào chém nhau! Đánh, thủ, hỗ trợ, tất cả đơn vị đều quan trọng…”
Cuộc tranh cãi của họ chắc còn lâu mới dừng lại.
Giọng điệu quá gắt khiến Till và Khamsin bắt đầu căng thẳng, nên tôi chen vào ngay.
“Không có thứ mình muốn thì đừng than, cứ tận dụng tối đa những gì mình có để chiến đấu,” tôi phán, không biết xấu hổ đến mức bê nguyên câu thoại huyền thoại của một nhân vật anime nổi tiếng như thể tôi nghĩ ra.
Cả hai đàn ông quay lại nhìn tôi trừng trừng.
Rồi Dee phá lên cười.
“Ga ha ha ha ha! Cậu nói đúng quá, thưa cậu! Than thở chẳng giải quyết được gì! Dù có bị đày ra góc lãnh địa, cậu vẫn sẽ trở lại thôi! Rồi lãnh địa của cậu sẽ—”
“Vì sao cậu lại cổ vũ ngài ấy đi theo con đường đối đầu với hầu tước hả?”
Esparda ngắt lời, mặt tỉnh queo nhưng hơi… tự hào.
À phải rồi…
Sau mỗi hôm xây dựng bạt mạng là hôm “ngồi vào bàn học” cực nặng.
Có lẽ mai tôi sẽ giả vờ bận.
Hoặc chế tạo vũ khí.
Trong lúc tôi đang nghĩ cách trốn học, Till và Khamsin nhìn tôi bằng đôi mắt sáng lấp lánh.
Tôi không dám nhìn lại.
Làm sao nói cho họ biết là tôi vừa ăn cắp một câu thoại nổi tiếng mà không ghi nguồn chứ?
Không nghĩ ra nên làm gì tiếp, tôi quyết định ra xem con hào.
Nó gần như khô hoàn toàn, chỉ còn lớp bùn loãng do nước ngấm vào đất.
Đúng như tôi đoán, tôi phải làm cứng đáy và thành hào thì mới dùng được.
Cần thêm nước nữa.
Tiếc là quanh đây không có suối hay hồ.
Thỉnh thoảng dân làng phải đi xa xôi để lấy nước, mà cũng chẳng được bao nhiêu.
Chủ yếu họ hứng nước mưa, lọc lại rồi dùng.
“Cần phải kiếm nguồn nước càng sớm càng tốt. Không có nó thì chết,” tôi lẩm bẩm khi đi tới cổng làng.
Tôi vừa mở cửa trước thì một dân làng lao vào, mặt tái mét.
“B-bọn cướp đến rồi! Chúng đang đi dọc đường hướng về đây! M-mau kéo cầu lên!!”
Tôi gật đầu lập tức và vung tay ra hiệu:
“Kéo cầu và đóng cổng lại, nhanh! Còn bao nhiêu người đang ở ngoài?!”
Đám đàn ông lập tức làm theo, kéo cầu lên, đóng chặt cửa và chốt lại.
Phụ nữ và trẻ con thì kiểm đếm quân số rồi chạy đi trú ẩn.
Wow.
Mới ở đây vài ngày mà họ đã nghe tôi như nghe lãnh chúa thật sự!
Nhìn mà phấn khởi ghê!
Xác nhận bên ngoài đã an toàn và cổng đã khóa chặt, tôi lập tức ra lệnh.
“Mỗi tháp canh một người! Năm người bám tường phòng thủ! Mười người chốt ở cổng!”
Tôi đang định trèo lên tường thì Till giữ chặt lấy tay tôi.
“Till? Tôi phải đi—”
Tôi quay lại, và thấy cô bé đứng đó với đôi mắt rưng rưng.
Cô lo sợ đến mức tôi cảm nhận rõ ràng.
Từ trước đến giờ tôi chưa từng thấy Till như vậy.
“…Xin lỗi. Dee, anh dẫn người ra xem tình hình giúp tôi được không? Khi nào nắm rõ chuyện gì đang xảy ra thì báo ngay cho tôi. Tôi sẽ chỉ huy từ phía sau.”
Dee đập mạnh tay vào ngực, khóe môi nhếch lên thành nụ cười.
“Rõ!”
—-
Dee
Về phần tôi, việc trấn áp bọn cướp kiểu này là chuyện đơn giản, đã trải qua cả chục lần.
Có khi đội Hiệp sĩ chỉ có vài người, có khi chúng tôi còn bị tấn công ngay lúc đang hành quân.
Lũ cướp thậm chí từng dọa dẫm cả khách hàng để moi thông tin, rồi tổ chức đánh úp chúng tôi bằng toàn bộ lực lượng.
Nhưng lần nào tôi cũng đập tan mọi âm mưu đó.
Tôi luôn tin rằng thắng lợi là nhờ kỹ năng của thuộc hạ, đội hình chuẩn chỉnh và chiến thuật không tì vết.
Tôi hoàn toàn tự tin về mệnh lệnh của mình, có thể nói là xuất sắc, thậm chí vượt chuẩn.
Ấy vậy mà lúc này, tôi lại muốn tuân theo lệnh của cậu Van.
Điều đó khiến tôi bất ngờ.
Trên chiến trường, tôi tin mình còn kiểm soát tốt hơn cả chỉ huy của đoàn Hiệp sĩ cơ mà.
“…Không, không phải vậy.”
Không phải tôi muốn phục tùng cậu ấy.
Mà vì cậu Van đã liên tục phá vỡ mong đợi của tôi, hết lần này đến lần khác.
Đến mức tôi muốn tận mắt chứng kiến “cách chỉ huy của cậu ấy” sẽ tạo ra kết quả gì.
Nhận ra điều đó, tôi bật cười lớn.
“Ha ha ha ha! Thú vị thật! Rồi xem mọi chuyện sẽ diễn ra thế nào! Không chờ nổi nữa!”
Vừa leo bậc thang, tôi vừa liếc qua gương mặt lo sợ của mấy dân làng đang trấn giữ pháo nỏ.
Tôi vỗ mạnh lưng những người đang co rúm lại, rồi nhìn ra con đường phía xa.
Tầm nhìn hoàn toàn thông thoáng, chỗ thôn quê hoang vắng thế này thì chẳng có gì che chắn.
Người báo tin chắc đã nhìn thấy bọn cướp từ rất xa.
Hắn có tố chất của một trinh sát giỏi.
Và đúng như vậy, tôi đã nhìn rõ nhóm cướp đang lao đến.
Trang phục lôi thôi, chẳng hề thống nhất.
Một tên còn há miệng, vừa chạy vừa vung kiếm loạn xạ.
“Hửm? Sao lại chạy thẳng vào đây thế?”
Tôi nghiêng đầu.
Ngay lúc đó, cậu Van gọi từ phía sau.
“Tình hình thế nào?”
Tôi bật cười trước giọng điềm tĩnh của cậu bé, rồi báo cáo như một binh sĩ cấp dưới:
“Kẻ địch tầm 50 đến 100 người! Cách đây vài trăm mét nữa! Lạ thật, bọn chúng đang chạy hết tốc lực! Chắc đến nơi là ngã lăn ra thở mất!”
Cậu Van im lặng một hồi rồi nói:
“Hiểu rồi! Có khi nào… bọn chúng đang bị ai đuổi không?”
Ờm, nghe cũng hợp lý.
Nếu không thì cớ gì lại chạy bán sống bán chết như thế?
Có khi đụng phải đội tuần tra nào của Hiệp sĩ chăng?
Tôi nheo mắt nhìn kỹ hơn, nhưng một dân làng bên cạnh đã hét lên trước.
“Có… có cái đuôi!”
“Hả?”
Anh ta chỉ về phía sau bọn cướp.
Tôi không nhìn rõ vì bụi tung mù trời, nhưng có vẻ anh ta thấy được gì đó.
“Một cái đuôi! Tôi thấy rõ mà!”
“…Cái gì cơ?”
Thông tin thiếu hụt khiến tôi cực kỳ bối rối.
Tôi phải tự nhìn cho chắc.
Sau bọn cướp chạy tán loạn, chỉ thấy bụi mù.
Không phân biệt được thứ gì khác, nhưng rồi dân làng lần lượt hét lên.
Thị lực của họ tốt bất thường thật đấy?!
“Là thằn lằn giáp!”
Một người gào lên.
“Không chỉ một con đâu!”
Người khác tiếp lời.
Tôi nhăn mặt.
Tệ rồi.
Đây là kẻ địch khủng khiếp nhất mà ngôi làng này có thể gặp.
Tôi xoay người, hét xuống phía cậu Van đang đứng dưới đất.
“Một bầy thằn lằn giáp đang đuổi theo bọn cướp! Vũ khí thường không làm gì được chúng đâu!”
Sắc mặt cậu bé trầm hẳn xuống.
Tất nhiên rồi.
Trong làng chỉ có mình Esparda và nữ mạo hiểm giả kia là đánh được bằng ma pháp.
Mà đám mạo hiểm giả thì lại đang đi thu thập nguyên liệu.
Nếu là đội Hiệp sĩ với áo giáp hạng nặng, họ có thể giữ chân chúng và tấn công vào bụng, điểm yếu duy nhất.
Nhưng dân làng thì không thể.
Kể cả tôi mang đủ giáp nặng, tôi cũng chỉ đấu nổi hai con.
Thuộc hạ của tôi hợp lực lại thì giỏi lắm xử được một con.
Chúng tôi chỉ có thể câu giờ… trong khi bầy quái vật lao đến bằng móng vuốt và đuôi.
“Đổi loại đạn nỏ! Nạp tên sắt ở bên cạnh vào!”
Cậu Van ra lệnh.
Cậu ấy muốn bám lấy cơ hội mong manh nhất, tăng sát thương từ pháo nỏ…
Còn hơn là buông xuôi, nhưng vẫn khó mà thắng nổi.
“Không. Ta đã thề tuân theo lệnh cậu Van. Ta không được để những suy nghĩ lung tung cản trở! Một hiệp sĩ chỉ làm theo mệnh lệnh!”
Tôi tự nhắc bản thân.
Tôi chạy đến một pháo nỏ chưa có người trấn giữ và bắt tay nạp đạn cùng dân làng.
Vì chúng tôi tưởng chỉ đánh cướp nên loại tên ban đầu là những mũi gỗ hình giáo mà cậu Van đã tự tạo bằng ma pháp.
Dùng lên người thì thừa sức hù dọa, nhưng với thằn lằn giáp thì chắc chắn chỉ bật ra.
Thế nên phải đổi.
Tôi lấy mũi tên sắt.
Nặng, nhưng cũng chỉ cỡ một thanh đoản kiếm.
Sức phá của nó có thể mạnh hơn chút, nhưng vẫn không thể sánh với một nhát chém của tôi.
Nếu có thêm 3 kiếm sĩ giỏi nữa, hoặc 5 người cũng được…
Sáu chúng tôi phối hợp cùng dân làng, dễ dàng hạ được 10 đến 20 con…
Nén cơn nghiến răng, tôi lắp tên, kéo dây nỏ.
Âm thanh kẽo kẹt vang lên, nhưng khẩu nỏ thì cực kỳ chắc chắn.
Chế tạo quá tốt.
Khó tin là thứ này do một đứa trẻ 8 tuổi làm.
Nghĩ vậy, tôi đặt nỏ vào vị trí rồi nhìn lại con đường.
Bọn cướp đã tới nơi.
“Cứu! Cứu với—!!”
Chúng ít hơn dự đoán, và ai cũng thở hổn hển.
Tầm 40 tên.
Giờ đã đến gần, tôi nhìn rõ bọn thằn lằn giáp đuổi phía sau, khổng lồ.
Tính từ mõm tới đuôi phải hơn 8m.
Nếu chúng tôi không đào hào, chỉ cần đứng thẳng là chúng với được tới đỉnh tường.
Tệ hơn nữa, số lượng của bọn nó phải đến 3, 40 con, đông bất thường.
Một ngôi làng cỡ vừa còn khó mà chống đỡ nổi, huống chi là bọn tôi.
“Có 40 con thằn lằn giáp, con nào con nấy dài 8m! Chỉ cần ‘bữa ăn’ của chúng vấp ngã một cái là chúng dừng lại nhậu liền. Không có gì phải sợ hết!”
“‘Bữa ăn’… ý anh là bọn cướp hả? Trời đất, nghe thảm thật!”
Tôi bật cười trước phản ứng hoàn toàn lệch tông của Cậu Van.
“Gah ha ha! Xin lỗi nhé! Tôi thất lễ quá!”
Dân làng đứng nhìn chúng tôi như thể không tin nổi mắt mình.
Ngay cả tôi cũng thấy tình huống này đúng là tiến thoái lưỡng nan, nhưng những lúc thế này càng phải pha trò để tự trấn an.
Càng căng thẳng thì càng dễ chết.
“Được rồi,” Cậu Van lên tiếng.
“Cứ để bọn cướp rơi xuống hào trước khi khai hỏa. Chờ bọn thằn lằn áp sát hết mức có thể! Khi đối phương rơi xuống hào, tất cả lập tức bắn! Rõ chưa?”
“D–dạ rõ!”
“Đã hiểu!”
Dân làng run rẩy đáp lại mệnh lệnh của Cậu Van.
Họ thật ra không cần quá sợ.
Chỉ cần bắn trúng miệng hoặc mắt là giữ chân được lũ quái.
Chúng tôi chỉ cần câu giờ cho vị pháp sư mạo hiểm giả quay về, rồi tôi sẽ xông ra cùng Arb và Lowe.
Có Esparda hỗ trợ, bọn tôi hoàn toàn có thể hạ từng con một.
“Lên tinh thần nào mọi người!”
Tôi gào lớn.
“Tối nay chúng ta ăn thịt thằn lằn nướng!”
Từng tên cướp một rơi tõm xuống hào trong tiếng kêu thảm thiết.
Dân làng trông như chỉ muốn bỏ chạy khi thấy lũ thằn lằn giáp khổng lồ, nhưng vì đám nỏ thần đã được cố định vị trí nên họ không thể rời đi.
Thêm nữa, tấm khiên lớn gắn trên mỗi nỏ thần khiến ngay cả lính mới cũng có cảm giác an toàn khi đứng trên chiến tuyến.
Khi tôi đang nghĩ về việc mấy cái nỏ thần đúng là hữu dụng, thì lũ thằn lằn xuất hiện.
“Eeeeek!”
Tên cướp cuối cùng ngã sõng soài trước khi kịp tới hào, và một con thằn lằn giáp ngoạm lấy chân hắn, lắc nhẹ như đang chơi đồ chơi.
Hắn trông như một con búp bê vải trong tay một đứa trẻ, cho đến khi một con khác cắn vào thân hắn, và chúng bắt đầu… kéo co.
Thân hắn bị xé đôi.
Máu văng tung tóe.
“Urgh…!”
Trong tiếng hấp hối của hắn, lũ quái bắt đầu ăn xác.
Cảnh đó khiến cả dân làng lẫn đám cướp bên dưới kinh hoàng tuyệt đối.
Tôi hít sâu, rồi hét lớn:
“Chuẩn bị!”
Dân làng lập tức hướng nỏ thần lên.
Với 40 con thằn lằn khổng lồ trước mặt, bắn trượt mới là chuyện lạ.
Khóe môi tôi nhếch lên.
“Bắn!”
Cùng lúc đó, tôi nhắm vào mặt một con ở phía sau và bắn mũi tên sắt đi.
Nó rít lên xé gió, lao đi với tốc độ kinh khủng.
Con thằn lằn ngẩng đầu lên, như thể tự đưa mặt vào đường bay của mũi tên.
Rồi nó… biến mất.
Chắc chắn là như thế.
Tôi liếc sang bên tấm khiên để quan sát.
Trên trán con quái chỉ có một chấm đen tí, rồi nó đổ rạp sang một bên, giật giật.
Ngay sau đó, con ở phía sau nó gào rú đau đớn.
Mũi tên sắt cắm vào chân trước của nó.
Vậy là tôi bắn hụt hả?
Tôi nghĩ thế, nhưng con đã bị hạ vẫn chẳng đứng dậy nổi.
Con bị trúng chân thì giật mạnh để rút ra, để lộ mũi tên đã cắm sâu xuống đất sau khi xuyên qua nó.
Nhìn quanh, tôi thấy dân làng ai cũng đứng đơ người.
Với 15 nỏ thần bắn cùng lúc, một đống thằn lằn bị hạ gục.
Dù nhiều nỏ cùng nhắm vào một mục tiêu nên hiệu suất chưa tối ưu, kết quả vẫn vượt xa sức tưởng tượng của tôi.
“Sao rồi?”
Giọng Cậu Van nghe… có chút hoảng nhẹ.
“Cậu tạo ra thứ kinh khủng thật đấy, thưa cậu!”
“Ờm… theo nghĩa nào?”
“Theo nghĩa tốt ấy ạ! Chỉ một loạt bắn mà chúng ta đã giết được 10 con rồi!”
Một nhịp im lặng trôi qua, rồi dân làng đồng loạt reo hò.
“Tuy vậy, mỗi nỏ chỉ còn một mũi tên sắt. Sẽ tuyệt lắm nếu ta gom thêm được số dự trữ của các nỏ khác!”
Tôi hô lớn, thế là vài dân làng chạy ngay đi lấy.
“Nếu có cơ hội thì thử luôn mũi tên gỗ nhé!”
Cậu Van đáp.
“Chúng nhẹ, nhưng độ sắc và độ bền chắc chắn không thua gì sắt!”
Thật hả?
Tôi vẫn còn nghi ngờ, nhưng cậu chủ mà đã hứng thú thì tôi cứ thử xem sao.
“Tất cả chuẩn bị mũi tên sắt, sẵn sàng bắn loạt tiếp theo!”
Sau khi quay lại hô lệnh, tôi nạp mũi tên gỗ, kéo dây và chuẩn bị.
Việc nạp nỏ còn nhanh hơn tôi tưởng, ai nấy đều đã vào vị trí.
“Chuẩn bị!”
Tiếng hô của tôi khiến cả đội hình chuyển động đồng bộ như một làn sóng.
Tuyệt thật.
Chỉ một đợt bắn mà mọi người đã tự tin thấy rõ.
Có tự tin thì mới dám chủ động, mà chủ động thì bắn càng nhanh, càng chuẩn xác.
“Bắn!”
Các mũi tên lao vút đi.
Lần này có cả dân làng trên tháp canh và ở các góc tường, tổng cộng 25 phát.
Đợt bắn đồng đều và mạnh mẽ nhất từ trước đến nay.
Mũi tên xuyên qua đầu và lưng lũ thằn lằn, ghim sâu xuống đất phía sau trong tiếng “phập” rợn người.
Ngay sau đó, lũ thằn lằn gào lên rồi gục chết.
Không thể tin nổi, mũi tên gỗ của tôi cũng xuyên thủng hộp sọ một con!
Cái hộp sọ cứng đến mức có thể đánh bật cả kiếm sắt!
Tuy nhẹ hơn mũi tên sắt và không cắm sâu bằng, nhưng nó vẫn ghim được nửa thân vào đầu con quái.
Tôi còn đang há hốc thì bản năng đã khiến tôi bật ra mệnh lệnh:
“Nghe đây! Dùng mũi tên gỗ! Chuẩn bị nỏ thần!”
Không cần đợi mũi tên sắt được mang tới, lúc này tốc độ và độ chuẩn mới là quan trọng.
Dây cung kéo căng, nỏ thần sẵn sàng.
“Chuẩn bị!”
Một vài dân làng vì căng thẳng mà lóng ngóng, nhưng phần lớn vẫn nạp nỏ thần thành công.
“Nhắm!”
Những người còn lại lập tức hoàn tất chuẩn bị và đồng loạt giương nỏ.
“Bắn!”
Tôi hô, mở màn cho loạt bắn thứ ba.
Chỉ còn 5 con thằn lằn giáp trụ lại.
Mũi tên gỗ cắm vào lưng hay vai chúng thì khiến chúng đau đớn, nhưng bắn trúng đầu thì chết ngay.
Hai mươi lăm mũi tên rít lên xé gió, đa số găm vào lưng bọn quái, nhưng 5 mũi, trong đó có mũi của tôi đã bắn trúng điểm chí mạng.
Kết quả thật nực cười.
Địch bị xóa sổ hoàn toàn.
Không chỉ không có thương vong, mà thậm chí bên tôi còn chẳng ai bị thương nhẹ.
Chúng tôi dùng chưa đến 60 mũi tên cho toàn bộ trận chiến.
Nếu tôi kể chuyện này cho chỉ huy nghe, chắc ông ấy sẽ phạt tôi vì tội bịa chuyện.
Ông ta không biết đùa, nên chắc chắn hai bên sẽ cãi nhau to.
“Cậu Van rồi sẽ trở thành nhân vật chủ chốt đấy, thưa Chỉ huy,” tôi lẩm bẩm, khẽ nhìn sang cậu thiếu gia trẻ.
“Cậu ấy sẽ vươn xa hơn tôi từng tưởng.”
Lúc này, với ánh mắt tràn đầy trông đợi, trông cậu ấy đúng là trẻ trung như tuổi thật của mình.
Tôi mỉm cười, giơ nắm đấm lên trời.
“Thắng rồi! Thằn lằn giáp bị tiêu diệt sạch! Chúng ta chiến thắng!”
Ngay khi lời tôi dứt, cả ngôi làng bùng nổ tiếng hò reo.
Những chiến binh đứng trên tường thành ôm chầm lấy nhau vì vui sướng.
Till và Khamsin thì ôm chặt lấy Cậu Van, cười đến mức miệng sắp chạm mang tai.
Thậm chí tôi còn thấy Esparda vừa lau nước mắt bằng khăn tay, vừa nhìn vị lãnh chúa trẻ với vẻ đầy xúc động.
Tôi quyết định không nói gì, kẻo ông ấy quay sang mắng tôi vì dám đem chuyện đó ra trêu.
—-
Ortho
Trên đường trở về làng, tinh thần phấn chấn sau khi khai thác được cả đống quặng, Kusala bỗng kéo cương cho xe dừng lại.
Hơi bất an, tôi bước lên xem.
“Có chuyện gì vậy?”
Kusala đứng bất động, mắt dán vào ngôi làng phía trước.
Tôi nhìn theo và lập tức hiểu ra.
“Thằn lằn giáp?!”
Hai trăm kỵ sĩ cũng phải chùn tay khi thấy số lượng lớn như thế.
“Tệ thật! Sao lại thế này?!”
Tôi nghiến răng, rút kiếm, nhưng rồi có gì đó kỳ lạ đập vào mắt tôi.
Pluriel từ phía sau cũng tiến lên, ngơ ngác hỏi:
“Ể… có phải mình nhìn nhầm không, hay bọn thằn lằn giáp… nằm nghiêng ra ngủ vậy?”
“Không lẽ chúng chết rồi?”
“Đùa hả trời? Cỡ đó phải 200 kỵ sĩ mới xử nổi.”
Chưa dứt lời, một tràng reo hò vang lên từ phía làng.
“Đùa cái gì nữa đây… Tuần này bất ngờ đủ rồi nha trời,” tôi càm ràm.
—-
Van
“THẮNG RỒI!”
Tôi chạy vội lên tường thành khi mọi người đang hô vang chiến thắng.
“Làm tốt lắm, Cậu Van.”
“Cậu tuyệt thật đó!”
Tôi gật nhanh với Till và Khamsin rồi ba chân bốn cẳng leo lên cầu thang, bỏ qua từng bậc.
“Oa, Cậu Van! Cậu phải xem cái này!”
Tôi lách qua Dee, khen ngợi dân làng vài câu rồi tiến đến mép tường.
Và cảnh tượng đập vào mắt tôi… đúng nghĩa là không thể tin nổi:
Một đống núi xác thằn lằn giáp khổng lồ xếp chồng lên nhau ngay trước hào.
Chúng lớn đến mức chẳng khác nào khủng long thật.
“Mấy con này đúng là khủng long luôn ấy!”
Tôi bật thốt.
“Bốn mươi con á?! Tôi sốc thật sự luôn.”
“Gah ha ha ha! Tôi chưa từng nghe đến ‘khủng long’ gì đó đâu, nhưng chính nỏ thần của cậu đã mang lại chiến thắng này! Vảy của thằn lằn giáp cứng ngang thép, mà mũi tên của cậu vẫn xuyên thủng. Không chỉ mũi sắt, mà cả mũi gỗ nữa! Chúng mạnh đến mức chẳng tưởng tượng nổi. Nếu không có chúng, làng này tiêu rồi!”
Dee sung sướng vỗ lưng tôi cái “bốp”.
“Ơ khoan… woah! Suýt ngã luôn đó!”
Tôi lảo đảo vài bước, bật ra mấy câu than phiền.
Nhưng vừa nhìn xuống hào, tôi lập tức đổi nét mặt.
Bọn cướp mặt mũi tái xanh đang co ro bên dưới, ngước lên nhìn tôi.
“À đúng rồi, còn tụi nó. Hình như còn tầm 30 đứa.”
Dee chớp mắt mấy cái.
“À! Bọn cướp! Mọi người, nhắm nỏ xuống hào! Chỉ cần chúng cử động là bắn ngay!”
Bọn cướp run bần bật.
Dee trừng mắt và ném xuống mấy sợi dây thừng.
“Tự trói nhau lại! Đứa nào muốn hứng mưa tên thì cứ đứng dậy!”
Ông ta hét lên, khiến bọn cướp tranh nhau buộc tay chân như điên.
Khi chúng tôi áp giải bọn cướp đến cửa dinh thự và bắt chúng ngồi xuống, đúng lúc đó Ortho và nhóm của anh ta trở về.
“Cái đống xác thằn lằn giáp kia là sao?! Mà bọn cướp này ở đâu ra?!”
Ortho thét lên khi xe vừa dừng.
Chỉ tiếng quát của anh ta thôi cũng đủ làm bọn cướp run lập cập.
Tôi khoanh tay, thở dài.
“Ờ thì… ban đầu tưởng bọn cướp tấn công làng, ai ngờ chúng lại bị bọn thằn lằn đuổi theo. Rồi bọn tôi… chắc là xử sạch cả hai luôn?”
“H–hả?! Làm sao các người làm được?! Mà xác bọn chúng còn nguyên vẹn thế kia?! Ngay cả bọn tôi còn khó nhằn!”
Tôi chẳng biết phải đáp sao cho hợp lý, nhưng giấu giếm cũng chẳng ích gì.
“Ờm… bằng nỏ thần?”
“Nỏ á?! Đùa tôi à?!”
Khamsin liền xen vào với vẻ đắc ý:
“Chúng tôi chỉ bắn có 60 mũi thôi.”
“Chỉ 60 á?!”
Ortho sốc đến mức lắp bắp như con vẹt.
Pluriel bước lên, hất Ortho sang một bên.
“Mấy người hạ được từng đó thằn lằn giáp mà không dùng ma thuật của Esparda? Tôi khá chắc nỏ thường chẳng thể xuyên nổi lớp giáp của bọn chúng đâu.”
Cô nàng nhíu mày đầy khó hiểu.
“Tôi cũng bất ngờ y như mọi người. À mà, mấy người đang dùng mấy thanh kiếm tôi làm đúng không? Chắc các người biết độ sắc của nó rồi.”
Ortho và cả nhóm nhìn nhau tròn mắt.
“Đừng nói với tôi là… mấy mũi tên đó cũng—”
Tôi gật đầu.
“Ừ, sắc ngang kiếm của mấy người đấy.”
Cả bọn chết lặng ngay lập tức.
Đúng lúc đó, Dee hớt hải chạy lại.
“Cậu… cậu cho Ortho và hội mạo hiểm kia kiếm á?!”
Tôi nghe như trong đầu anh ta đang gào lên:
“Còn tôi thì sao?!”
Phía sau, Arb và Lowe còn trông như sắp khóc.
“Không, không, không! Anh hiểu sai rồi. Tôi bán cho họ mà. Kiếm ngắn 3 đồng vàng, kiếm dài 5 đồng… đại loại vậy. Hiểu chưa?”
Tôi nhìn sang đám mạo hiểm như cầu cứu, và họ lập tức giơ kiếm lên như đang quảng cáo hàng gia dụng.
“Chúng tôi chỉ gặp mấy con quái nhỏ, mà chém xuyên xương tụi nó nhẹ như không.”
“Kiếm mỏng, nhẹ, dễ vung, mà sắc kinh khủng. Hữu ích từ lúc mua tới giờ.”
“Cậu ấy làm luôn theo yêu cầu của tụi tôi trong vài phút, vậy mà ngoại hình lẫn cảm giác dùng đều tuyệt vời!”
Vì lý do gì đó, cả nhóm thay nhau review sản phẩm như đang livestream bán hàng.
Trong khi đó, Dee và hai người kia nghiến răng ken két.
Họ trừng mắt nhìn đám mạo hiểm rồi quay sang tôi.
“Cậu Van! Tôi muốn mua kiếm! Đại kiếm thì giá bao nhiêu?!”
“Tôi muốn một bộ kiếm dài, kiếm ngắn đồng bộ!”
“Tôi cũng vậy!”
Cả ba tiến lại gần, ai cũng mặt mũi hằm hằm như sắp nhào vô cắn tôi đến nơi.
Trái ngược hoàn toàn, Ortho cùng đồng đội thì cười phơi phới với mấy món vũ khí mới.
Tôi bật cười vì sự đối lập quá rõ rệt, rồi lắc đầu:
“Tôi không thể lấy tiền của những người đã theo tôi đến cái nơi heo hút này được. Chỉ cần các anh tự chuẩn bị nguyên liệu, tôi sẵn sàng làm cho cả ba bộ trang bị đầy đủ.”
Nghe xong, cả ba như biến thành trẻ con, đồng loạt giơ tay đấm khí thế.
Ortho thì nhăn nhó như nuốt phải ruồi.
“Khoan đã… Bọn tôi cũng đổ mồ hôi cho nơi này mà. Chúng tôi cũng muốn trọn bộ lắm chứ…”
Khuôn mặt dữ dằn của anh ta cộng với giọng năn nỉ khiến cảnh tượng càng… đáng sợ hơn.
“Không được đâu.”
Tôi mỉm cười.
“Tôi sẽ làm hết sức vì dân làng, và tôi hoan nghênh người muốn trở thành thuộc hạ. Nhưng các anh rồi cũng sẽ đi, nên vì lợi ích của làng, các anh phải tiêu tiền ở đây.”
“Gaaah! Tại sao một đứa 8 tuổi lại suy nghĩ tỉnh táo như ông cụ non vậy hả?!”
Ortho và cả nhóm lắc đầu liên tục, sốc đến mức muốn lộn cổ.
Esparda lúc này tiến đến, mặt mũi điềm tĩnh như thường.
“Đây là thành quả giáo dục của tôi. Cậu Van không chỉ nắm kiến thức chung mà còn hiểu về quản trị, kinh tế và chính trị.”
“Là lỗi của ông hết đó…”
Ortho than trời.
Tôi bật cười trước màn tung hứng của họ rồi nhìn từng mạo hiểm giả.
“Sau này khi nơi này có hội riêng, tôi sẽ rất vui làm trang bị cho các anh… nếu các anh chịu làm mạo hiểm giả độc quyền của làng.”
Cả nhóm nhìn nhau, rồi chụm đầu lại họp khẩn.
Tôi cũng chẳng mong họ quyết luôn tại chỗ.
Đám mạo hiểm thích tự do, ép họ ràng buộc từ đầu là quá sức.
Tôi quay sang bọn cướp, vẫn giữ nguyên nụ cười.
“Giờ thì, xử lý mấy anh thế nào đây nhỉ?”
Cả bọn tái mét ngay lập tức.
“T-tụi tôi thề sẽ hoàn lương!”
“Nếu giao tụi tôi đi, chắc bị treo cổ mất!”
“Cho tụi tôi làm việc ở đây đi!”
Trông bọn họ cũng tội, nhưng tôi chẳng biết họ từng gây ra những gì.
Tin lời họ thì hơi liều, nên tôi quay sang hỏi Ronda hiểu rõ tình hình nhất.
“Ông thấy sao?”
Gương mặt Ronda sa sầm lại.
“Chúng ta đã mất quá nhiều vì bọn này. Cả tính mạng dân làng. Ít nhất cũng 10 người.”
“Vậy là quá đủ để kết tội rồi.”
Tôi chốt luôn.
Tôi không thể mạo hiểm mạng dân làng, cũng không thể đánh mất niềm tin của họ.
“Xin lỗi, nhưng khi thương nhân đến, chúng tôi sẽ giao các anh đi.”
“Không, xin đừng!”
“Tha cho tụi tôi với!”
Bọn họ rên rỉ một lúc, và tôi định mặc kệ… cho đến khi nảy ra một ý hay ho.
“Được rồi, các anh cướp tốt bụng. Từ giờ đến lúc thương nhân tới, tôi giao cho các anh nhiệm vụ, mổ xẻ toàn bộ đám thằn lằn giáp để lấy nguyên liệu! Da, xương, thịt, hiểu chưa?”
Tôi nhìn sang Ortho.
“Vậy ổn chứ?”
Anh ta gật đầu.
“Mắt, vuốt, răng cũng giữ lại. Nội tạng thì không bán được, nhưng lõi ma thuật thì có.”
“Được, được. Tôi sẽ cho họ mượn mấy thanh kiếm gỗ đặc chế. Chỉ cần cố hết sức thì vẫn cắt được.”
Nghe vậy, bọn cướp mặt cắt không còn giọt máu.
Da thằn lằn giáp cứng như thép.
Dùng kiếm gỗ của tôi mà cắt được là cả vấn đề.
Lưỡi kiếm bằng gỗ to cỡ dao phay, sắc đến mức kinh dị.
Điểm yếu duy nhất là phải chém vào phần bụng hoặc đùi trong, chỗ mềm.
Nhưng dù vậy… bọn cướp vẫn phải làm cho bằng được.
Bị đặt ngay vào tầm ngắm của mấy cái nỏ, đám cướp cuống cuồng lao vào mổ xẻ xác thằn lằn.
Nhưng dù huy động tới 30 người, bọn chúng cùng lắm chỉ xử lý được 4–5 con.
“Không kịp đâu,” Ortho đứng trên tường thành, gãi đầu.
“Nếu chúng ta không nhảy xuống làm phụ thì đống nguyên liệu này toi hết.”
Anh ta nói đúng; không còn lựa chọn nào khác.
Sang ngày thứ hai, nhóm Ortho, Dee và mấy thuộc hạ, Khamsin cùng những dân làng rảnh tay thay phiên nhau ra ngoài xẻ thịt.
Nhờ lực lượng đông hơn và mấy con dao “hàng Van đặc chế”, chúng tôi xử lý xong toàn bộ trong vòng 3 ngày.
Tối hôm đó, cả làng mở hội, một lễ hội lớn nhất và đầu tiên sau nhiều năm.
Thịt thằn lằn giáp tính ra hàng chục tấn, vài ngày là hỏng.
Không xông khói được, làm khô thì cũng giới hạn.
Chúng tôi chỉ còn cách… ăn càng nhiều càng tốt.
Trên con đường chính trước nhà tôi, người ta đốt những đống lửa lớn, tôi làm tại chỗ những xiên nướng dài rồi phát cho mọi người cùng phần thịt để tự nướng.
Tôi cũng không quên chia phần cho đám cướp, mấy kẻ bị tôi bắt làm việc khổ sai suốt 3 ngày qua.
Giữa tiếng lửa nổ tí tách, cả đám người nô nức hẳn lên.
Ronda gọi tôi, nên tôi leo lên bục gỗ cao mấy mét và cất giọng.
“Xin chào mọi người. Nhờ công sức của tất cả, ngôi làng của chúng ta đã mạnh mẽ hơn rất nhiều. Ít ỏi thôi, nhưng tôi muốn dùng toàn bộ số thịt này để mở lễ hội. Tối nay tôi không tiếc muối hay gia vị đâu, mọi người cứ ăn ngon miệng nhé. À, còn rượu thì giới hạn hai chén mỗi người. Giữ đúng số lượng và vui vẻ hết mình nhé! Vậy thì… vì chiến thắng của chúng ta! Cạn ly!”
Tôi nâng cốc nước trong, và đám đông cũng nâng ly, đồng loạt hò reo.
“Cạn ly, Cậu Van!”
“Thắng rồi!!”
“Này, lật thịt mau lên! Tôi bảo là thịt!”
“Tôi lâu rồi mới được uống rượu đấy!”
Sau màn chúc mừng, quảng trường hóa thành tửu quán ngoài trời.
Chỉ có đuốc và lửa trại thôi, nhưng vì đã lâu lắm rồi dân làng mới được mở hội, ai nấy mặt mày rạng rỡ.
Đám mạo hiểm thì vừa nướng vừa ngạc nhiên.
“Không ngờ tụi mình lại được ăn thịt thằn lằn giáp thả ga thế này.”
“Loại này đắt lắm, nên trước giờ toàn bán lấy tiền.”
“Dù có ăn nứt bụng thì một phần cũng vẫn bị hỏng… Đúng là tiếc thật.”
Thịt dưới lớp giáp cứng của chúng thì béo mềm và ngon tuyệt.
Có khi chính lớp giáp khiến thịt như vậy.
Trong một ca làm chung với Ortho, tôi từng hỏi:
“Số vật liệu này khá nhiều đấy. Nếu bán hết, chúng ta thu được bao nhiêu?”
Ortho cười khô khốc, giơ ngón tay lắc lắc.
“Hội Mạo Hiểm thường mua một con thằn lằn giáp với giá 10 đồng vàng. Bọn thương nhân lại mua từ hội, nên bán lẻ chắc khoảng 20 đồng.”
“Ờm… mà chúng ta hạ tận 40 con.”
Nghe vậy, Ortho bật ra một tiếng cười… kiểu cười buông xuôi trước mọi lẽ đời.
“Thông thường, phải huy động cả đội Kỵ Sĩ mới diệt nổi đàn này. Mà làm vậy thì còn phải trả phí chữa trị, sửa giáp, tiền bồi thường cho gia đình người tử trận… cuối cùng lời chẳng bao nhiêu. Còn cậu và cái làng này, nói thiệt nhé, quá dị.”
“Bên tôi không ai chết cả. À… có một tên cướp bị thương khi đang chặt thịt.”
Tôi đùa, nhưng hình như phản tác dụng, vì Ortho chỉ trừng tôi rồi nói:
“Thịt dù có hỏng bớt thì một xác cũng không dưới 6 đồng vàng. Còn bán thẳng cho thương nhân thì tầm 8 đồng, tính cả phí vận chuyển.”
Ô hô, tính ra hơn 300 đồng vàng.
Ở Nhật chắc phải hơn 300 triệu yen ấy chứ.
Sau đó, tôi bảo Ortho tiếp tục làm tốt rồi trở về dinh để thưởng thức món Till nấu.
Lần đầu ăn thịt thằn lằn nên tôi cũng hơi run.
Bảo Till nướng cháy xém bên ngoài.
Bên trong mềm tan, nước thịt ngọt lịm, ngon không thua gì bò hảo hạng.
Hương vị hơi giống phần hanger steak, chắc tùy bộ phận mà khác nhau.
Tôi ăn liền 500g, vừa ăn vừa nghĩ dân làng chắc vui lắm.
Tôi đang cười khi nhớ lại thì Esparda bước tới.
Ông liếc Khamsin đang nướng thêm thịt cho chúng tôi rồi đứng bên cạnh.
“Chúc mừng cậu đã xử lý tốt lũ quái vật và bảo vệ ngôi làng.”
“Cảm ơn. Thành lũy là nhờ ông đấy. Thôi nào, ăn miếng thịt đi.”
Vừa nói xong, Till liền xếp thêm hai xiên thịt lên bếp lửa.
Tôi nhìn mà thấy vui, nhưng tâm trạng Esparda bỗng mang chút áy náy, dù khuôn mặt ông chẳng đổi sắc chút nào.
“Đây đúng là chiến lợi phẩm tuyệt vời, thưa cậu Van. Nhưng… khi một làng hay thị trấn kiếm được hơn 100 đồng vàng, thì phải nộp một nửa cho hầu tước.”
“—Hộc!”
Tôi phun nước ra.
Tôi quên béng cái khoản thuế đặc biệt ấy!
“Không thể giấu sao?”
“Tiếc là không. Một con thì còn được. Nhưng 40 con thì sớm muộn cũng bị phát hiện. Tùy nơi bán, có khi bá tước lân cận hoặc một nước khác cũng biết.”
Ông hạ giọng.
“Thông thường, mỗi tháng chỉ có một xác thằn lằn giáp được bán ra. Nếu đột ngột xuất hiện 40, ai cũng hiểu rằng một bầy lớn đã bị tiêu diệt.”
Tôi gục xuống.
Vừa nghĩ kiếm được ba triệu yen, giờ còn đúng phân nửa.
Dù là tiền trời cho, nhưng nếu người ngoài biết chuyện ở đây, chỉ tổ rước rắc rối.
“Vậy là sớm muộn họ cũng biết chuyện chúng ta đang làm?”
Tôi hỏi.
Esparda cau mày, mắt nhìn sang hướng khác.
“Giữ bí mật hoàn toàn thì khó… nhưng không phải là bất khả thi.”
Tôi thật sự bất ngờ.
Esparda đã phục vụ nhà tôi mấy chục năm, không ai tận tâm và chủ động như ông ấy.
Vậy mà chính con người ấy lại đề nghị che giấu sự thật trước mặt cha tôi.
Tôi khó mà tin nổi.
Chuyện này khác hẳn với vụ hầm ngục.
Khi đó chúng tôi còn chưa tìm ra nó, nên không báo cáo vì “chưa xác nhận được” còn nghe xuôi tai.
Nhưng lần này, Esparda lại muốn giấu những gì vừa xảy ra.
Nói thì hơi kịch tính, nhưng chẳng khác nào ông ấy đang phản bội cha tôi để ưu tiên cho cuộc sống yên ổn của tôi.
Không phải lúc để để cảm xúc lấn át, tôi hắng giọng, đổi chủ đề.
“Ý ông là sao?”
Ông ấy vẫn nhíu mày, trả lời:
“Chúng ta phải liên lạc với cậu cả Murcia.”
“Tại sao ạ?”
Tôi nghiêng đầu.
Esparda xoa cằm, quay lại nhìn tôi.
Ông ấy không trả lời ngay, nghĩa là ông đang thử tôi.
Không còn cách nào khác, tôi khoanh tay, lẩm bẩm một mình.
“Ngôi làng… Anh cả…”
Một lúc sau, tôi gật đầu cái rụp.
“À, hiểu rồi. Toàn bộ việc dọn bọn thằn lằn giáp xác này sẽ tính vào công lao của anh cả. Dù Đội Kỵ Sĩ không hoạt động ở đây, nhưng ta cứ nói anh dùng lính đánh thuê và mấy nhóm phiêu lưu. Chúng ta cũng có thể bảo là lũ thằn lằn bị phát hiện trong rừng nên mới tiêu diệt được chúng. Anh cả cũng đang muốn ghi thêm thành tích. Như vậy thì đôi bên đều có lợi.”
Tôi không còn trong danh sách thừa kế tước hầu nữa, nhưng ba người anh trai thì đang đấu nhau rất gắt để trở thành lãnh chúa kế nhiệm.
Tôi muốn Murcia thắng, nên chuyện này quá hợp lý.
“Ý kiến tuyệt vời, Esparda.”
Ông chỉ mỉm cười, cúi đầu với tôi.
Lễ hội hôm đó đại thành công.
Mọi người hăng máu đến mức những người thay phiên canh gác cũng giục chúng tôi tiếp tục.
Tối đó có tới 150 người tham gia “đại tiệc thịt”, vậy mà kho thịt vẫn còn gần như nguyên.
“Trời ơi, ngon quá trời ngon!”
“Ugh… tôi hết ăn nổi rồi…”
“Không biết mai còn được ăn nữa không ta…”
Dù lễ hội đã kết thúc, dân làng vẫn lần lượt mò tới xin ăn thêm.
Rõ ràng việc phát thịt cho dân là quyết định đúng.
Sáng hôm sau đi vòng quanh làng, ai cũng dừng lại chào hỏi.
“Chào buổi sáng, Cậu Van! Thịt hôm qua tuyệt đỉnh luôn!”
“Cảm ơn cậu đã đích thân đi tuần!”
“Tôi cưới Till được không, Cậu Van?”
“Hả?!”
Tôi rất vui khi được dân làng niềm nở chào đón, nhưng cái câu cuối thì không chấp nhận được.
Muốn nói câu đó thì ít nhất phải vượt qua Dee đã.
Tôi đâu muốn ai cướp Till đi, nên tôi nắm tay cô ấy luôn.
“Lâu lắm rồi cậu mới nắm tay tôi đó… Hee hee. Muốn được cưng chiều hả, cậu chủ?”
Cô ấy vừa nói vừa cười đầy âu yếm.
Ờ thì tôi mới 8 tuổi.
Tôi có quyền hành xử như trẻ con chứ.
Vấn đề là ai cũng nhìn hai đứa tôi bằng ánh mắt ấm áp khi đi dọc con đường chính… thật quê chết đi được.
“Kia, cậu buông tay rồi?”
Cô ấy hơi buồn, nhưng chủ của cô ấy là lãnh chúa tương lai.
Dễ thương thì tốt, nhưng cũng phải giữ chút uy nghi.

“Này Till? Tôi sẽ tìm cho cô một người chồng tương lai tuyệt nhất luôn, được chứ?”
Cô ấy mỉm cười hiền lành, kiểu như chị gái nhìn đứa em trai khó chiều.
“Bổn phận của tôi là chăm sóc cậu, Cậu Van. Tôi chưa nghĩ đến chuyện kết hôn đâu.”
Tôi nhăn mặt.
“Nhưng nếu cô cứ kéo dài như vậy, lỡ quá tuổi thì sao?”
“Ặc! Ơ… đ-đừng lo chuyện đó!”
Nụ cười của cô ấy giật giật.
Till 18 rồi.
Kết hôn bây giờ cũng chẳng có gì lạ.
Nhưng ở thế giới này, không ít người cưới muộn tận 25 tuổi, dù phổ biến nhất là từ 15 đến 20.
Được rồi.
Nếu đến năm 25 mà cô ấy vẫn chưa lấy ai… tôi lấy cô ấy luôn.
Trong lúc nghĩ linh tinh, chúng tôi đã đến cổng làng.
Tôi nhìn quanh rồi tiến về tháp canh.
Hôm nay có một tay lười biếng trực, tôi cần kiểm tra.
Leo lên mái, tôi thấy Lowe đang tựa vào lan can.
Tôi đứng cạnh, nhìn ra con đường.
“Có gì mới không?”
“Không. Chán muốn chết luôn,” hắn nhăn nhó.
“Nhưng còn đỡ hơn đi cuốc đất và kéo nước, nên tôi không than.”
Hắn quay lại, vừa tầm mắt Till, rồi cúi xuống thấy Khamsin và tôi.
Khi mắt tôi chạm hắn, hắn đứng hình.
Vài giây sau hắn co rúm lại như gặp ma.
“C—c—Cậu Van?! T—t—tôi xin lỗi! Tôi thề không có lười đâu!”
Hắn cuống quýt thanh minh, mồ hôi chảy ròng ròng.
Tôi chỉ cười, nhìn ra làng.
“Cậu chỉ cần quan sát bên ngoài cho kỹ. Nhìn đường hoài cũng không gọi là lười. Nhưng nhớ là phải quan sát cả mấy hướng khác nữa nhé.”
Tôi càng cười, hắn càng đứng thẳng đơ rồi xoay người nhìn ra ngoài như một bức tượng.
“Đ—đợi đã, cậu nhìn kìa!”
Lowe la lên, chỉ về phía cuối con đường.
Tôi nheo mắt, nhưng chỉ thấy một chấm đen mờ mờ.
Tôi cố nhìn đến khi người trên tháp canh đối diện hét lên:
“Thương nhân! Là Bell và Rango!”
Từ xa vậy mà nhận ra được?!
Tôi quay sang Till và Khamsin.
Cả hai cũng đang nheo mắt như tôi.
A, may quá.
Không phải mắt tôi kém.
Tôi thở phào.
Một lúc sau, tôi cuối cùng cũng nhìn rõ thương nhân và hai cỗ xe ngựa.
Số người đi theo nhiều hơn tôi nghĩ, khoảng 5, 6 người ngoài hai thương nhân chính.
Tất nhiên, vẫn quá xa để nhìn rõ mặt mũi.
“Chắc chúng ta nên kéo cầu lên và chuẩn bị nỏ tháp thôi.”
“Cái gì cơ?! Họ không phải cướp đâu, Cạu Van!”
Lowe trố mắt, sốc nặng.
Nhưng dù tôi nhận ra hai gương mặt quen thuộc, không có nghĩa là chúng tôi hoàn toàn an toàn.
“Hoàn toàn có khả năng bọn cướp đang trốn trong mấy cỗ xe đó. Cả đám hộ tống hay mấy thương nhân khác cũng có thể là cướp. Cũng có thể họ bị ép buộc nữa,” tôi nói.
Nghe thế, cơn hoảng loạn của Lowe tắt ngúm.
Có lẽ cậu ta vẫn chưa hiểu hết, nhưng thế cũng được.
Miễn là giữ được an toàn cho cả làng, tôi thà phòng xa quá mức.
“Till, gọi Dee với Ortho tới!”
“Vâng!”
Till đáp rồi chạy đi ngay.
“Giờ thì… đây chính là cơ hội của mình,” tôi nói, ánh mắt rơi xuống thanh đoản kiếm bên hông.
Biểu tượng mãnh thú huy hoàng của gia tộc tôi ánh lên dưới nắng.
Tôi đã chờ khoảnh khắc này rất lâu rồi.
Bao việc phải làm:
Bán phần thịt và nguyên liệu từ lũ thằn lằn giáp để kiếm tiền.
Mua gia vị và thực phẩm làng đang thiếu.
Thu thập thông tin về các thị trấn, làng mạc khác và cả Ferdinatto bên cạnh.
Tôi còn phải quảng bá đặc sản cực phẩm của làng nữa.
Tận dụng được cơ hội này hay không hoàn toàn phụ thuộc vào khả năng của tôi.
Khi đường nét trên gương mặt hai thương nhân bắt đầu hiện rõ, nụ cười tự tin dần nở trên môi tôi.
