Lãnh Chúa Lạc Quan Và Cuộc Phòng Thủ Nhàn Nhã: Ma Thuật Sản Xuất Biến Ngôi Làng Vô Danh Thành Pháo Đài Mạnh Nhất

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Gã Vô Lại Của Nhà Bá Tước

(Đang ra)

Gã Vô Lại Của Nhà Bá Tước

Yoo Ryeo Han

Nhưng dù vậy, vẫn đáng để thử coi đây là cuộc sống mới của mình.

9 9

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

54 1385

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

385 1598

Bạn có thích nhân vật chính Romcom không?

(Đang ra)

Bạn có thích nhân vật chính Romcom không?

Rinae Chikai

Akashi Yuto luôn thắc mắc điều đó.“Sousuke~, hôm nay cậu cũng ngầu lắm đó~, tớ yêu cậu lắm~”“Rồi rồi, cậu lúc nào cũng nói vậy nhỉ.

607 25645

[Tam Quốc Chí] Tịnh Châu Nhật Ký

(Đang ra)

[Tam Quốc Chí] Tịnh Châu Nhật Ký

Người may mắn

Tịnh Châu được chọn làm “vùng đất sống tốt nhất” bởi man di. Có vẻ như tôi đã mang về một đứa trẻ sinh nhầm thời đại ở nơi đó.

76 71

Vol 1 - Chương 5: Xây Nhà

Chương 5: Xây Nhà

Ánh sáng ban mai ùa vào.

Tôi hít sâu luồng không khí lạnh trong lành rồi chầm chậm mở mắt.

Cỗ xe khẽ kêu cót két khi tôi trở mình.

Dù nắng đã lọt qua khe cửa, mặt trời vẫn chưa lên hẳn.

Bầu trời xanh thẫm pha tím và cam vẫn còn quá chói với đôi mắt vừa tỉnh ngủ của tôi.

“Ồ! Chào buổi sáng, thưa cậu.”

Till dậy sớm hơn tôi và đã dọn dẹp sạch sẽ bên trong xe.

Tôi ngồi dậy, đáp lại cô ấy.

“Chào buổi sáng, Till.”

Tôi nhìn ra ngoài và thấy Khamsin đang quét dọn khu đất quanh xe.

Cậu ta liếc thấy tôi nên vẫy tay.

“Chào buổi sáng, cậu Van.”

“Chào buổi sáng, Khamsin.”

Vừa chào hỏi họ, tôi vừa thầm nghĩ việc quét đất quả thật hơi… vô nghĩa.

Nhưng khi nhìn kỹ hơn, tôi nhận ra mình suy nghĩ quá hời hợt.

Khu đất quanh xe sạch bóng như vừa được chăm nom bởi đội bảo dưỡng sân vận động.

“Làm tốt lắm, mọi người.”

Cả hai hơi đỏ mặt vì được khen.

Tôi bước xuống xe, vươn vai thật dài.

Tôi đã thay quần áo, nhưng vì chưa được tắm nên người vẫn cảm giác dính dấp khó chịu.

Xe thì rộng thật, nhưng chẳng có chỗ nằm tử tế nên sáng ra toàn thân ê ẩm.

Khỉ thật, đáng lẽ tôi nên nâng cấp cái xe từ trước!

Quên mất tiêu.

Mà thôi, giờ thì muộn rồi.

Dù vậy, tôi đã quá ngán cảnh ngủ trong không gian chật chội thế này.

Trước khi lo chuyện phòng thủ cho làng, tôi phải lo cái ăn cái mặc cái ở cái đã.

“Mình phải xây một cái nhà thôi.”

Tôi tự nhủ, siết chặt quyết tâm.

Tôi đã ngủ ngoài trời và trong xe quá lâu rồi, kể cả sau khi đến được ngôi làng này.

Nghĩ lại… tôi là quý tộc cơ mà?

Bao ngày rong ruổi đường xa khiến tôi suýt tưởng mình là mạo hiểm giả thực thụ.

Tôi thầm rủa cha mình, rồi tự vỗ hai bên má để lấy lại tinh thần.

“Khamsin! Mang mấy khối gỗ lại đây!”

“Hả? À, vâng!”

Khamsin ôm một đống khối gỗ chạy tới, trông hệt một chú chó trung thành khiến tôi thấy yên tâm kỳ lạ.

Till cũng chạy lại với cả hai tay đầy khối gỗ.

Chẳng mấy chốc, trước mặt tôi đã là một đống gỗ cao ngất.

“Ơ, cái… cái gì vậy trời?”

Ronda xuất hiện lúc nào không hay, nhìn đống gỗ mà mặt ngơ ngác.

Tất nhiên ông ta đâu biết đây không phải gỗ bình thường.

“Tôi tính xây nhà ngay chỗ đất trống này. À, mọi người có dùng khu này không?”

Tôi hỏi.

“Đây vốn là trung tâm làng, nên việc cậu, lãnh chúa xây dinh thự ở đây là hợp lý nhất. Chỗ này lý tưởng thật.”

Ronda gật đầu, nhưng giọng hơi buồn:

“Với lại… giờ chúng tôi cũng chẳng còn dùng nơi này làm quảng trường nữa.”

Tình hình tài chính bi đát khiến họ chẳng tổ chức nổi lễ hội nào.

Nghĩ vậy, tôi thầm quyết tâm rằng khi làng khấm khá hơn, nhất định sẽ tổ chức hội mùa hay lễ mừng thu hoạch thật lớn.

Tôi chạm tay lên khối gỗ phía trước.

Liệu mình có thể dựng được cái gì lớn như một căn nhà không?

Nếu làm được cái cửa thì chắc cũng được thôi.

Nhà cần đủ rộng cho Till, Khamsin, Esparda và tôi.

Dee và hai hiệp sĩ của ông ấy thì sẽ có một căn khác.

Tôi truyền ma lực và tạo ra 4 cây cột.

Nghĩ lại phòng ngủ cũ của mình để tính khoảng cách giữa các cột, rồi đóng sâu chúng xuống đất.

Và rồi tôi vô tình mắc phải… một sai lầm dễ thương.

Khi tạo cột, tôi tưởng tượng chúng như những sợi chỉ mảnh, rồi mới mở rộng kích cỡ sau khi đã cắm xuống đất.

Kết quả là… mấy cái cột dính chặt vào lòng đất đến mức không ai đẩy hay kéo nổi.

Tiếp theo là sàn nhà và tường ngoài, rồi đến mái.

Cảnh mấy khối gỗ tách ra như xúc tu thì hơi rợn, nhưng nhìn chúng tự trải ra thì tiến độ nhanh hơn hẳn.

Tôi đã có bản thiết kế trong đầu, nhưng khi thấy nó hiện ra trước mắt, tôi nhận ra… căn nhà lớn hơn mình tưởng.

Khi tường và mái hoàn thành, tôi bắt đầu chia phòng bên trong.

Chỗ gỗ thì đã dùng sạch, nhưng ít nhất khung nhà đã đứng vững.

Nhà có phòng ăn và phòng tắm dùng chung.

Có hai phòng ngủ:

Một lớn, một trung bình, và thêm hai phòng nhỏ.

Nếu kích cỡ giống nhau, Esparda thể nào cũng càm ràm nên thôi, đành chia vậy.

c023f5e4-634f-4a1e-8330-605c5526a30d.jpg

Vì chưa có cửa sổ, tôi tạm dùng cửa trượt cho đỡ phải nghĩ nhiều.

Mà nghĩ lại, tôi cũng chẳng biết ở đâu mới tìm được cát để làm kính, nên chắc phải hỏi mấy lái buôn khi có ai ghé qua.

Tôi vừa đi quanh kiểm tra căn nhà mới dựng xong thì thấy Ronda đứng chôn chân, mắt trợn tròn.

“Có khi… mình làm nó to quá rồi.”

Tôi lẩm bẩm.

Esparda, người nãy giờ im lặng quan sát, liền lên tiếng:

“Không đâu. Nếu có chê thì chỉ là… hơi nhỏ. Nhưng dù vậy nó vẫn là căn to nhất trong làng. Kiểu kiến trúc này ta chưa từng thấy, nhưng độ hoàn thiện thì tuyệt vời.”

Khuôn mặt ông ta vẫn giữ dáng vẻ điềm tĩnh thường thấy, nhưng giọng nói thì không giấu nổi niềm vui.

Till và Khamsin cũng vui như mở cờ.

“Tuyệt quá đi! Không ngờ cậu dựng được nhà nhanh đến thế!”

“Ma thuật của cậu hợp làm lãnh chúa hơn cả 4 hệ nguyên tố!”

Nghe Khamsin nói vậy, Till và Esparda bất giác nghiêm lại.

“Tài năng của tôi trông thì lạ thật…”

Tôi thở dài.

“Nhưng nếu xét chuyện bảo vệ dân, có lẽ ma thuật tấn công sẽ hữu dụng hơn. Mọi người chắc chắn sẽ yên tâm hơn nếu lãnh chúa biết đánh nhau, đúng không?”

“Không đời nào!”

Till la lên, đầy cảm xúc.

“Tôi thà sống ở làng của cậu còn hơn là của Cậu Jalpa!”

Tôi bật cười và cúi đầu cảm ơn sự tin tưởng của cô ấy.

“Có lẽ điều đó đúng… nếu đang thời chiến,” Esparda nói tiếp.

“Nhưng khi hòa bình, điều dân cần là một lãnh chúa giúp họ sống tốt hơn. Xét điểm này, ta e không có ai nhìn được từ góc độ của dân chúng như cậu.”

“Cậu Van! Tôi sẽ theo cậu đến bất cứ đâu!”

Khamsin quả quyết.

Tôi còn chưa kịp đáp thì tiếng hét của Ortho vang lên phía sau:

“Khoan đã! Cái gì đây?!”

Quay lại, tôi thấy Dee, Ortho và đám mạo hiểm giả đứng sững, mắt dán vào căn nhà tôi dựng trong chưa đầy 1 tiếng.

Phản ứng đó… hoàn toàn hợp lý.

“Đây là nhà của tôi.”

Tôi nói.

Cả bọn nhìn tôi với ánh mắt… đầy mong đợi.

“…Nếu mọi người mang gỗ đến, tôi có thể dựng nhà cho các anh luôn?”

Miệng tôi tự bật ra lời đó trước khi não kịp xử lý.

Ngay lập tức, Dee xoay phắt lại và quát:

“Thu gom gỗ! Dùng cả xe ngựa! Mang hết về đây trước trưa!”

“Rõ!”

Ba hiệp sĩ lao đi với tốc độ tôi chưa từng thấy ở họ.

Cái phong thái điềm tĩnh thường ngày của họ đâu rồi?!

Còn Ortho thì quay sang đồng đội:

“Anh em, vào rừng! Ngay bây giờ! Tôi chặt, mấy người chất lên xe. Hai cỗ xe! Không đời nào để bọn hiệp sĩ vượt mặt!”

“Đương nhiên rồi!!”

Không biết vì lý do gì, Ortho bỗng chỉ huy như một đội trưởng trận tiền, còn đám mạo hiểm giả thì chạy như bị quỷ dí.

Tôi chớp mắt liên tục vì không hiểu nổi tại sao mọi chuyện lại thành ra thế.

Khoan đã… họ tính chuyển đến sống ở đây luôn à?

Tôi đâu có định dựng nhà cho họ.

Người ta nghĩ lãnh chúa là cái gì vậy?

Tôi khoanh tay đứng nhìn những cỗ xe lao đi, bụi bay mù mịt.

Ngay lúc đó, Ronda và vài dân làng rón rén bước lại gần.

“Ờm… tôi nghe nói… cậu đang dựng nhà…”

“Sao cơ?”

Chắc họ nghe lầm.

Tôi nghiêng đầu, nhưng từ ánh mắt của dân làng, tôi biết họ hoàn toàn nghiêm túc.

“Mưa gió tạt thẳng vào nhà tôi…”

“Sàn nhà chúng tôi bung hết rồi…”

“Cửa thì mục nát hết trơn!”

Một loạt yêu cầu sửa nhà ập đến.

Mấy chuyện này đáng lẽ họ nên tìm thợ xây hay thợ mộc chứ nhỉ?

Hợp lý hơn nhiều.

Nhưng nhìn tình trạng nhà cửa của họ… tôi cũng thấy khó mà làm ngơ.

So với thế giới cũ của tôi, kho chứa nông sản còn ở được hơn thế này.

Vậy là tôi buộc phải đáp:

“Để tôi xem từng nhà rồi ưu tiên theo mức độ hư hại. Sau đó tôi sẽ dựng lại cho mọi người.”

Dân làng reo lên mừng rỡ.

Một nhóm thì tiếp tục hỗ trợ Esparda dựng tường phòng thủ.

Dee, ba hiệp sĩ và đám mạo hiểm giả thì thu gom gỗ.

Còn tôi kéo Till và Khamsin đi… xây nhà.

Khoan đã.

Tôi nhớ mình định làm đồ nội thất cho nhà mình mà?

Sao giờ lại thành thầu xây dựng cả làng?

Tôi bắt đầu biến gỗ thành các khối nguyên liệu.

Hóa ra việc vừa biến đổi gỗ vừa thay đổi hình dạng khá khó, nên tốt nhất cứ tạo khối gỗ trước, rồi từ đó mới dựng nhà.

Hiểu được quy trình rồi thì tốc độ nhanh hơn hẳn.

Cây gỗ, tường mục, cửa hỏng… tất cả đều thành nguyên liệu.

Khoảng 1 tiếng sau, tôi đã có đủ cho một căn nhà.

“Rồi. Đầu tiên là nhà của Dee và các hiệp sĩ, vì họ chưa có chỗ ở. Kế đến là nhà của Ortho và nhóm anh ta. Sau đó là của Fula. Rồi đến Inka…”

Vừa lập kế hoạch, tôi vừa có cảm giác như mình đang làm công ty xây dựng, tâm trạng tụt xuống một nấc.

Nhưng đã bắt tay vào rồi thì khó mà dừng lại.

Nghĩ đến việc Dee là hiệp sĩ, tôi quyết định làm nhà ông ấy thành kiểu căn cứ nhỏ luôn.

Không có điều kiện làm sân tập, nhưng ít nhất có kho cất vũ khí và giáp.

Tôi làm một phòng vừa, hai phòng nhỏ, thêm phòng ăn và phòng tắm.

Tôi còn làm một phòng sinh hoạt chung có cửa ra vào riêng.

Kho chứa thì tôi làm khá rộng, nên khi xong… căn nhà to ngang ngửa nhà tôi.

Ờ thì… kho lớn thì nhà phải lớn.

Chịu thôi.

“Oa! Ngài Phó Chỉ Huy! Xong rồi kìa!!”

“Cái gì?!”

Dee và nhóm của anh ta trở về đúng giờ như đã hẹn.

Vừa nhìn thấy ngôi nhà mới hoàn thiện, mắt họ sáng lên như trẻ con thấy đồ chơi.

“Ôi trời…! Không thể tin được! Đúng là đẳng cấp của cậu Van!”

“Phù… Tưởng đâu tối nay phải ra ngoài ngủ bụi chứ. Bọn tôi từng huấn luyện dã chiến nửa năm trời, nhưng cũng chưa bao giờ ở ngoài lâu hơn thế…”

Một hiệp sĩ nói, và ngay lập tức bị đồng đội húc đầu để bịt miệng.

Sỉ nhục lãnh địa của tôi trước mặt bao người như thế hả?!

Thằng chết tiệt.

Nhà cửa ở đây ít nhất cũng hơn cái cảnh ngủ đất chứ!

Tôi liếc xéo gã hiệp sĩ đầu tiên, Arb, đúng cái loại hề của cả nhóm, và hắn lập tức nhớ ra lễ nghĩa mà hét lên xin lỗi.

Với tôi thì không sao, nhưng người hắn cần xin lỗi đâu phải tôi.

“Được rồi, vậy coi như xin lỗi dân làng đi, hai anh chạy ngay ra rừng chặt thêm gỗ hết công suất cho tôi!”

Arb và Law hô một tiếng thật to rồi chạy biến.

Dee đang xem xét căn nhà, sau đó bước đến chỗ tôi.

“Không thể tin nổi! Tôi đã thấy cậu dùng phép thuật nên biết năng lực cậu không tầm thường, nhưng không ngờ cậu còn có cả kiến thức xây dựng thế này!”

Anh ta vừa dứt lời thì chợt nhận ra Arb và Law biến mất.

“Hửm? Hai tên đó lại đi đâu rồi?”

Dee nheo mắt quan sát xung quanh.

Tôi chỉ về phía cổng làng.

“Bảo là muốn cho mọi người ở đây cũng được sống trong mấy ngôi nhà đẹp như vậy, nên hai người họ chạy đi gom thêm gỗ.”

Nghe vậy, mắt Dee mở tròn xoe.

“H-Hả?! Bọn họ tự nói vậy sao?! Trời đất… bọn nó trưởng thành thật rồi…! Thôi, vậy tôi cũng phải đi giúp!”

Anh ta vừa cảm động vừa định lao đi thì tôi giữ lại.

“Anh chỉ có đúng một cỗ xe, đúng không? Đuổi theo họ giờ khó lắm. Ở lại canh làng thì hơn.”

“Khừm… Cậu nói cũng đúng. Nhân lực chúng ta không nhiều để chia ra. Được, vậy tôi sẽ ở lại và hỗ trợ dựng tường.”

Thế là Dee nhập luôn đội xây tường.

Nhờ năng lực của Esparda, bức tường được hoàn thành ngay trong ngày, và tôi cũng kịp dựng xong nhà cho đám mạo hiểm giả.

Tôi chỉ làm ở mức tiêu chuẩn, nhưng mỗi người đều có phòng riêng, như vậy đã quá sang rồi.

Vẫn còn dư sức, tôi dựng thêm một nhà tắm đơn giản ngay cạnh nhà mình.

Nói thật là tôi chỉ muốn được tắm cái cho đã, nhưng vừa nghe xong, mấy cô gái đã nhảy cẫng lên vì sung sướng.

Lò đun nước tôi làm bằng thép, kiểu hơi cũ:

Pluriel dùng ma thuật dẫn nước vào bồn, rồi nhóm lửa đun từ dưới lên.

Tôi thử trước, và trời ơi, dễ chịu thật sự.

Bao nhiêu mệt mỏi như tan biến trong làn nước nóng.

“Cậu chủ ơi, vào tắm chung đi!”

Till reo lên.

“Tôi cũng vào với cậu!”

Pluriel hưởng ứng.

Cũng khoái thiệt, nhưng tôi đành từ chối.

Khamsin mới 10 tuổi mà được tắm chung với người lớn, còn tôi 8 tuổi thì bị xem như trẻ con à?

Tôi là người lớn hoàn chỉnh đấy nhé! Nhưng nói ra thì Till và Pluriel lại nhìn tôi như trẻ mẫu giáo.

Khó chịu thật, nhưng cuối cùng họ cũng chịu bỏ qua.

Sau này tôi mới biết… bỏ lỡ cơ hội này đúng là một sai lầm lớn.

Tối hôm đó, tôi bước vào ngôi nhà mới toanh để ngủ… và nhận ra mình quên làm giường.

Suýt nữa tôi khóc luôn.

Mình bị ngu à?

Đang tưởng được ngủ trên một chiếc giường rộng rãi ấm áp, cuối cùng lại phải chui vào túi ngủ?!

Tôi vội chế tác giường cho tất cả:

Bốn cái trong nhà tôi, ba cái cho Dee, và năm cái cho Ortho.

Dân làng chia thêm rơm, vậy là giường hoàn thiện.

Nệm mềm, giường chắc, tôi hoàn toàn hài lòng.

Chúc mọi người ngủ ngon.

Sáng hôm sau, tôi tỉnh dậy trong trạng thái khoan khoái nhất từ lâu.

Bữa sáng Till nấu thật tuyệt vời.

Bwahaha!

Tôi muốn Till làm cho tôi thêm trứng cuộn nữa!

“Ngon tuyệt,” tôi nói với cô ấy.

“May quá! Nguyên liệu không có bao nhiêu, tôi sợ sẽ không hợp khẩu vị cậu,” Till thở phào.

Chúng tôi ngồi trên bàn ghế, cũng do tôi dựng ngay hôm trước, và bất ngờ là ngồi rất êm.

Được ăn sáng ngon trong chính căn nhà mình, lại được cười vui với Till đáng yêu thế này… tôi còn cần gì nữa?

Esparda, ngồi chéo góc bàn, bỗng nghiêm giọng.

“Phòng thủ cho làng quan trọng, nhưng chúng ta cần nguồn thu ổn định. Tình hình hiện tại thì thương nhân bên ngoài có khi cả tháng mới ghé một lần.”

Hiệu ứng nghiêm túc của ông ấy giảm hẳn vì mấy vụn trứng dính trong râu.

Tôi muốn than rằng mình mệt muốn xỉu rồi, nhưng vẫn giữ bình tĩnh.

“Trước mắt, nhà cửa, nội thất, quần áo… tôi lo được. Thức ăn chắc cũng tạm đủ. Vì vậy tôi muốn ưu tiên phòng thủ trước.”

Esparda lau miệng bằng khăn tay trắng, rồi nhìn tôi.

“Chúng ta thiếu gia vị. Và nếu cậu muốn làm các món bánh nướng quen thuộc, chúng ta cũng chẳng có nguyên liệu.”

“Cái gì cơ?!”

Tôi bật dậy như bị điện giật.

Nhìn sang Till, cô ấy né ánh mắt.

Tôi hoàn toàn không biết là gia vị gần như đã cạn.

“Sản xuất à… Được rồi, chúng ta tạo ra thứ gì đó bán được! Bất cứ gì cũng được. Có ai có ý tưởng không?”

Khamsin giơ tay đầu tiên.

“Những khối gỗ của cậu, chắc bán tốt lắm!”

“Không được. Chỉ mình tôi làm được.”

Cậu bé cụp vai.

“Vậy mình săn quái lấy nguyên liệu đi?”

Till đề xuất.

“Không được. Quái quanh đây là do nhóm Ortho xử lý, nên nguyên liệu thuộc về họ, không phải làng.”

Till chùng xuống.

“Thông thường, người ta sẽ chọn trồng một loại cây đặc sản nào đó,” Esparda nói, “nhưng tìm được thứ gì đặc trưng của ngôi làng này thì khó lắm. Mà có trồng thì cũng không có tiền ngay.”

Ông còn chưa nói hết câu đã thở dài cúi đầu.

Dĩ nhiên, quãng đường vận chuyển xa như vậy khiến việc xuất khẩu gỗ gần như không khả thi.

Nếu ở gần một con sông lớn, ta có thể thả gỗ theo dòng nước để chuyển đi, nhưng ở đây thì đừng mơ trông cậy vào điều đó.

“Hừm… Có vẻ tôi vẫn phải tự ra tay thôi.”

Tôi đành thở dài, và cả nhóm đồng loạt quay ánh mắt về phía tôi.

Trong lúc tôi đang xây nhà cho dân làng vào buổi sáng, Ortho và nhóm đồng đội của anh ta tìm đến.

“Nghe nói cậu thu mua quặng?”

Họ kéo đến cùng một cỗ xe chất đầy gỗ và cả đống quặng.

Trời đất… cái xe đó bền hơn tôi tưởng nhiều.

Còn con ngựa kéo xe thì trông như sắp nổi điên.

“Vì khu rừng này nằm ngay chân dãy Wolfsbrook, nên quái vật quanh đây khá khỏe. Nhờ thế mà bọn tôi nhặt được cả khối quặng hiếm mà chẳng cần leo lên núi!”

Cả nhóm xếp thành hàng, tay ôm đầy những tảng đá quặng.

“Đây là quặng sắt. Rồi đồng, bạc, một ít vàng nữa. À nhìn này, bạc tinh!”

Ortho đặc biệt phấn khích khi đưa ra tảng bạc tinh.

Dù vẫn còn là quặng thô, nhưng viên đá ánh lên sắc xanh bạc tuyệt đẹp.

“Bạc tinh á?! Không thể tin được! Nhặt được thứ này ngay trong rừng luôn sao?”

Tôi vui đến mức muốn nhảy lên, nhưng rồi lại thắc mắc.

“Sao trước giờ chẳng ai phát hiện ra nhỉ?”

Ortho khoanh tay suy nghĩ.

“Tôi đoán thôi, nhưng khu rừng sâu này xa xôi quá, mà trước giờ cũng chẳng có giá trị gì. Có lẽ chỉ hiệp sĩ từng lục soát khu vực này, mà hiệp sĩ thì chẳng quan tâm đến cỏ thuốc hay quặng đâu.”

“Tôi hiểu rồi. Vậy đây đúng là một mỏ quặng trời cho cho những mạo hiểm giả giỏi giang. Nếu chân núi đã phong phú như thế, thì dãy Wolfsbrook chắc chắn còn nhiều thứ hơn nữa.”

Esparda vừa tới sau nhíu mày khó hiểu.

“Thật lạ. Tôi hầu như chưa nghe thấy chuyện kim loại hay quặng xuất hiện trong rừng. Sắt thì có, nhưng những cục quặng thô như thế này thì hiếm vô cùng… Trừ khi ở gần lối ra vào của một hầm ngục, nơi mấy con hình nhân đá hoặc hình nhân sắt đi lang thang.”

Ortho và đồng đội liếc nhìn nhau.

“Có dấu vết hình nhân nào không?”

“Không. Nếu có thì chúng cũng mục nát từ lâu rồi.”

“Hầm ngục thì sao?”

“Không biết. Bọn tôi đâu có khảo sát kỹ, nên cũng có thể là có.”

Sau khi bàn bạc một lúc, nhóm mạo hiểm giả quay sang tôi, mặt nghiêm lại.

“Cậu Van, nghe này. Nếu chúng ta tìm ra hầm ngục thật, cục diện sẽ thay đổi hoàn toàn. Người và hàng hóa sẽ đổ về ngôi làng này như thác.”

Khóe miệng tôi tự khẽ nhếch lên.

“Hầm ngục, hả? Nếu thật sự tìm thấy, tầm quan trọng của ngôi làng sẽ tăng vọt.”

Hầm ngục là kho báu thiên nhiên của thế giới này.

Hầm ngục mới khám phá lúc nào cũng đầy của cải và di vật.

Một khi hội Mạo Hiểm Giả phát hiện hầm ngục, họ buộc phải báo cáo.

Hội sẽ lập tức xây một chi nhánh ngay tại thị trấn hoặc ngôi làng gần nhất.

Chuyện đó xảy ra mỗi lần.

Không đất nước nào dám làm ngơ trước hầm ngục.

Rất nhiều vũ khí được gọi là “quốc bảo” cũng đều là đồ khai quật từ hầm ngục.

Nhưng kèm theo đó là vô số rắc rối.

“Nhìn tình trạng làng mình bây giờ, nếu báo hầm ngục thật, chúng ta không thể chứa nổi dòng người đổ về.”

Nhóm Ortho trông khá khó hiểu, nhưng Esparda gật đầu mạnh.

“Đúng vậy. Ta sẽ phải đón cả đoàn mạo hiểm giả, thương nhân, rồi hiệp sĩ. Mà làng hiện giờ không có cơ sở vật chất, lương thực, hay tiền bạc để chống đỡ.”

“Tệ hơn nữa, mấy nước láng giềng có thể nhảy vào tranh đoạt lợi ích. Mà kẻ đáng lo nhất chính là vị bá tước sát vách…”

Tôi nói thêm.

Esparda vuốt râu, chìm vào suy tư.

Ortho cũng nặng nề không kém.

“Vậy nghĩa là… chúng ta chưa nên đi tìm hầm ngục lúc này, đúng không?”

“Hay là vào một lần rồi giữ bí mật?”

“Thằng ngốc! Làm vậy bị đá khỏi hội đấy!”

Trong lúc Ortho và đồng đội bắt đầu cãi nhau, Pluriel khoanh tay nhìn tôi.

“Nếu tìm ra hầm ngục, hiệp sĩ sẽ được điều đến ngay lập tức, phải không? Và với phép của cậu, chuyện nhà cửa đâu còn là vấn đề.”

Tôi cười méo xệch.

“Cô quên rồi à? Ở quê tôi vốn đã là cái gai trong mắt mọi người. Nếu ngôi làng tôi bị đày đến hóa ra lại có giá trị, họ sẽ tống tôi đi nơi khác ngay. Tôi muốn vực dậy ngôi làng này trước khi đi tìm hầm ngục.”

Pluriel mở to mắt, rồi gật đầu.

“Ra vậy. Thế thì đành chịu. Mọi người, gom tài nguyên quanh rừng thôi, tránh chạm vào hầm ngục.”

“Ơ? À, hiểu rồi.”

“Rõ.”

“Được.”

Bọn họ đồng loạt chấp nhận.

Với mạo hiểm giả, việc tìm ra hầm ngục là thành tựu đời người.

Chỉ cần báo về hội, họ được quyền đi vào hầm ngục trước tiên cùng đội khảo sát, được ưu tiên kho báu và quyền lập bản đồ.

Vì lẽ đó, báo cáo ngay lập tức luôn là điều dễ hiểu.

Thế mà họ đồng ý giữ kín, vì nể tôi.

Đối với quý tộc cũng như các quốc gia, phát hiện hầm ngục là chuyện trọng đại bật nhất.

Bình thường, nhiệm vụ hàng đầu của tôi sẽ là báo cáo hầm ngục…

Nhưng tôi là kẻ chẳng có giá trị gì trong mắt gia đình.

Nếu tôi báo tin, một trong mấy ông anh sẽ giành hết công lao.

Tôi phải tự mình gây dựng ngôi làng này.

Nghĩ đến đó, tôi đầy khí thế, nhặt lên một tảng quặng sắt đặt dưới đất.

Tôi truyền ma lực vào bên trong, cảm nhận luồng sức mạnh lan qua khối quặng, chỗ thì chậm, chỗ thì thấm ngay lập tức.

Khác với khi truyền vào cây, lúc nào cũng lan đều từ gốc tới ngọn.

Tôi thử tập trung vào phần ma lực lan nhanh nhất, biến nó thành cát, rồi tách ra khỏi phần còn lại.

Điều khiến tôi sững người chính là—

Trong tay tôi còn lại một khối kim loại tinh luyện.

Dù vậy, cục quặng chỉ còn lại chừng 30% kích cỡ ban đầu.

“Cậu làm ra sắt rồi á?!”

Ortho hét lên, khiến tôi phải ngẩng đầu nhìn anh ta.

“Bình thường người ta phải nấu chảy, lọc bỏ tạp chất… nên tôi cũng chẳng chắc độ tinh khiết của nó đâu,” tôi đáp.

Mắt Kusala sáng rực khi anh ta chỉ vào cục sắt.

“C-cậu có thể rèn cho tôi một thanh kiếm từ đó không?! Kiểu kiếm mỏng, hai lưỡi ấy! Tuyệt lắm luôn!”

Đám mạo hiểm giả lập tức trợn tròn mắt.

“Nó mê kiếm đến vậy sao?”

“Từ tối qua tới giờ nó lạ lắm.”

“Hay là nó tính bán lại kiếm do cậu chủ rèn để kiếm lời đây?”

Họ hoàn toàn không biết rằng vũ khí gỗ của Khamsin và Till còn có sức cắt kinh khủng hơn cả sắt.

Kusala thì nhe nụ cười to đầy đắc thắng, mà trông hơi đáng sợ nữa.

Nghĩ lại vụ cái khiên lần trước, tôi cũng thấy có lỗi, nên thôi, làm cho anh ta một thanh kiếm coi như đền bù.

“Được rồi. Một đồng vàng cho kiếm ngắn, hai đồng cho kiếm dài.”

“Sao rẻ vậy?! Vậy lấy cho tôi mỗi loại một cây luôn nhé, cảm ơn nhiều!”

Tôi không ngờ ảnh quyết nhanh đến thế.

Chi một, hai triệu yên mà tỉnh queo vậy?

Trong lúc tôi còn đang thầm nghĩ có ổn không, Ortho và đồng bọn thì lộ vẻ nghi ngờ.

“Giá đó hơi chát đấy?”

“Đúng thế. Vũ khí sắt bình thường cũng chỉ 5 đến 8 bạc lớn.”

Họ nói không sai.

Giá tôi đưa đúng là cao.

Nhưng Kusala chỉ cười càng rộng.

“Heh heh heh… Đến lúc hối hận thì đừng có bò lại xin tôi. Rồi, cậu chủ… Đây ba đồng vàng.”

Tôi chẳng hiểu sao hắn vui như Tết, nhưng vẫn nhận tiền, lấy quặng sắt rồi bắt đầu luyện.

Khi có đủ sắt, tôi bắt đầu làm kiếm ngắn trước.

Mình muốn làm kiểu gì nhỉ?

Tôi vốn thích mấy món vũ khí cầu kỳ, hoa văn đẹp mắt.

Tôi tạo phần chuôi dễ cầm, chắn tay thẳng, lưỡi kiếm hai cạnh.

Sau đó là khắc hoa văn, rồi chữ.

Hồi học mỹ thuật tôi từng được thầy khen, nên lần này phải tận dụng hết khả năng sáng tạo.

Tôi tưởng tượng từng chi tiết nhỏ.

À, cái chốt cuối chuôi cũng nên làm gì đó đẹp đẹp.

Lưỡi kiếm dày hơn katana nhưng sắc hết mức có thể.

Tôi đoán mật độ kim loại quan trọng, nên ép cho thật đặc.

Tiếng trầm trồ nổi lên xung quanh, nhưng tôi mặc kệ.

Đầu óc đang dồn hết vào thanh kiếm.

“Xong rồi.”

Tôi hoàn thành nhanh bất ngờ.

Không hề làm ẩu, nhưng tay tôi cứ “tự biết” phải làm gì cho đúng.

Và bằng chứng là… một thanh kiếm đẹp đến vô lý đang nằm trong tay tôi.

Dài khoảng 60 phân, bản rộng 15 phân.

Hoa văn trang trí?

Đẹp đến mức tôi cũng muốn giữ lại xài.

Tôi mỉm cười đưa nó cho Kusala.

“Của anh đây. Khách đầu tiên nên tôi cố làm cho nó thật ngầu.”

Kusala nhận kiếm bằng đôi tay run run, rồi giơ lên trời hét lớn:

“Yeaaaah!”

“…Ghê quá.”

Tiếng hú của hắn khiến tôi nổi da gà, nên tôi chuồn cho rồi và bắt tay làm thanh tiếp theo.

Cũng từ cục sắt ban đầu, tôi kéo giãn kim loại như đất sét rồi nén lại.

Tôi đã có hình dạng trong đầu:

Giống kiếm ngắn, chỉ dài hơn.

Thanh kiếm này dài khoảng 1m.

Dài hơn nữa chắc Kusala vung không nổi.

Hắn liên tục năn nỉ tôi cho xem, nhưng tôi mặc kệ luôn.

Làm ơn im lặng đi.

Cậu Van đang tạo ra thanh kiếm siêu ngầu đây!

Nghĩ linh tinh vậy thôi, chứ tôi vẫn tập trung tưởng tượng hình dáng thanh kiếm, truyền đều ma lực vào kim loại.

Biết đâu sau này tôi lại huýt sáo vài bài hát thợ rèn cổ mỗi khi làm việc.

“…Xong. Khá lắm.”

Tôi nâng thanh kiếm dài tuyệt đẹp lên.

Chuôi dài gần 30 phân để có thể cầm hai tay.

Lưỡi dài 70 phân, chắn tay thẳng như thanh đầu tiên, bản rộng 15 phân.

Nó vừa mạnh mẽ vừa sắc bén, và nhìn rất “nghệ”.

Cực kỳ hài lòng, tôi đưa thanh kiếm dài cho Kusala đang ôm thanh kiếm ngắn như bảo vật.

Không hiểu bằng cách nào mà hắn vẫn cầm được cả hai.

“Wahooooo!”

Với cú hét kỳ quái đó, hắn bắt đầu nhảy kiểu… múa bộ lạc.

Dân làng thấy vậy kéo đến xem đông như hội.

Niềm vui của Kusala lan nhanh, khiến Ortho và mấy người còn lại đổi luôn thái độ.

“C-Cậu Van! Tôi cũng muốn một thanh! Loại dài!”

“Tôi muốn kiếm đâm! Kiếm ngắn thôi!”

Đám mạo hiểm giả đổi sang năng lượng 200% chỉ trong một nốt nhạc.

Có vẻ kiếm tôi làm ngon đến mức dân chuyên nghiệp cũng ham.

Tôi mỉm cười dịu dàng.

“Từ 3 đến 5 đồng vàng 1 cây. À, đại kiếm thì 10 đồng.”

“Cậu tăng giá rồi!”

“Mà tăng còn nhanh nữa! Sao vậy?!”

Báo giá mới khiến họ cuống cuồng.

Có lẽ tôi hơi quá tay thật.

Pluriel thì cau mày, nhìn thanh kiếm Kusala đang cầm mà lẩm bẩm:

“Ba đồng vàng à… đắt thật đó. Tôi tính nhờ cậu làm một thanh kiếm ngắn, nhưng…”

Hình như giá đó vượt quá khả năng của cô.

Và điều đó… đâm thẳng vào tim tôi.

Thằng ngu!

Sao lại làm cô ấy buồn cơ chứ?!

“Được rồi,” tôi buột miệng trước khi kịp suy nghĩ.

“Với cô, một đồng vàng thôi. Nhưng chỉ lần này, rõ chưa?”

Tôi cố quay đi làm bộ ngầu, nhưng Pluriel chỉ tròn mắt.

“T-thật chứ? Cậu chắc không?”

“Tôi nói rồi. Chỉ lần này.”

Pluriel nở nụ cười rực rỡ.

Ortho nghe thấy cuộc trao đổi giữa tôi và Pluriel liền bước lại.

“Thật luôn á?! Lần này chỉ một đồng vàng thôi hả?!”

“Còn với anh thì 3. Kiếm dài là 5. Đại kiếm thì 7.”

“Cậu bị điên à?! Chỉ có đại kiếm là rẻ hơn thôi đó!”

Đúng là ồn ào thật đấy.

Ước gì anh ta im lặng và đưa tiền nhanh lên.

“Tôi làm cho anh một thanh đại kiếm nhé?”

Tôi cười rộng hết cỡ.

“Làm luôn giờ cũng được.”

Ortho cuống lên, vung tay loạn xạ.

“T-từ từ đã! Được rồi! Tôi… tôi lấy kiếm dài! Kiếm dài!”

“Năm đồng vàng.”

“Aaaagh…”

Than một hơi dài, Ortho đành rơm rớm nước mắt móc ra 5 đồng đưa tôi.

Ồ, anh ta mang đủ tiền theo người thật?

Cũng đáng nể đấy.

Trong đầu tôi, anh ta vừa thăng cấp từ “mạo hiểm giả” lên “mạo hiểm giả mang theo 7 triệu yên tiền mặt”.

Người mang cả đống tiền thế này, tự nó cũng là một kiểu mạo hiểm rồi… kiểu mạo hiểm khiến tim người ta nhảy khỏi lồng ngực.

Thế là tôi hoàn thành đơn hàng của Ortho và nhóm anh ta.

Họ trả tổng cộng 20 đồng vàng, nên tôi quyết định làm luôn nội thất cho họ miễn phí.

Hy vọng họ thấy biết ơn.

Khoan đã…

Vũ khí thì họ trả giá cắt cổ… nhưng nhà thì tôi lại tặng không?

Có khi tôi nhân từ quá mức thật rồi.

Tối hôm đó, chúng tôi hoàn thiện xong tường bao bên ngoài và đào một cái hào đơn giản quanh làng.

Tuy nhiên, đám cướp hôm trước không hề quay lại ngày hôm sau, dù vốn cũng chẳng có gì đảm bảo là họ sẽ xuất hiện.

“Có lẽ nên chuẩn bị thêm vài thứ phòng thủ,” tôi tự lẩm bẩm.

Đứng cạnh tôi, Till đảo mắt nhìn quanh làng.

“Ai cũng có nhà rồi. Nhưng cậu… không bao giờ cạn ma lực sao, thưa cậu?”

“Tôi cũng mệt như ai chứ. Mà khi mệt thật thì tôi lăn ra ngủ luôn.”

“Nhưng tôi thấy cậu làm việc cả ngày không nghỉ…”

Till nhìn tôi với ánh mắt bất lực, còn tôi thì chỉ nghiêng đầu.

Nhà trong làng giờ khá đơn giản:

Mỗi nhà hai, ba phòng và một nhà tắm.

Sau này nếu tìm đủ đá hay vật liệu tốt, tôi sẽ xây lại bài bản hơn.

Nhưng hiện tại thế này đã ổn.

Dân làng thì khỏi nói, vui mừng hết biết.

Đi đến đâu tôi cũng bị chặn lại để người ta cúi đầu cảm ơn, rồi dúi cho đủ thứ nông sản.

Ờm, không phàn nàn gì, nhưng tôi vẫn thích tiền mặt hơn.

Khi xây làng, tôi tính cả sự thuận tiện lẫn phòng thủ.

Tôi chia nhà thành từng nhóm 4 căn, bố trí theo dạng lưới, kiểu quy hoạch ô bàn cờ.

Ở giữa là nhà của lãnh chúa (tức là tôi), cạnh đó là nhà của Dee và trưởng thôn.

Nhà của Ortho thì gần cổng chính để nhóm mạo hiểm giả tiện đi lại.

Đất thì đã dùng gần hết, nhưng sau này tôi dự định mở rộng làng.

Chỉ còn thiếu tiền, vật liệu và mấy công trình phòng thủ.

Trước mắt, tôi vẫn ưu tiên làm vũ khí, giáp và khiên để chuẩn bị bán cho thương nhân khi họ ghé qua.

Nhưng các công trình phòng thủ cũng quan trọng không kém.

Tôi cần thợ, nhưng người có tay nghề phù hợp thì lại rất hiếm.

Vậy nên… vẫn là tôi tự làm.

Trước tiên, tôi thiết kế một mẫu nỏ chiến đơn giản.

Tôi dùng da quái vật thay cho cao su, làm phần trước giống như một cây đại nỏ, rồi dựng một bệ để đặt các mũi tên lớn.

Chung quanh phần nỏ là các khối gỗ, tạo thành một tấm khiên lớn.

Kết quả là một vũ khí mạnh mẽ, có lớp bảo vệ tốt và có thể phóng ra những mũi tên khổng lồ phá hoại cực kỳ cao.

Tôi còn tận dụng nguyên lý đòn bẩy để giảm lực kéo, nhưng nó vẫn nặng.

Tôi chế tạo 8 cái tất cả, đặt ở 8 hướng quanh làng.

Chúng có thể xoay trái, phải, lên, xuống, nhưng không thể quay vào trong làng.

Mỗi cây nỏ đều được tôi lắp sẵn tên, phòng khi bị tấn công thì dùng được ngay.

“Phòng thủ còn phải củng cố thêm nữa.”

Không thể chủ quan.

Tôi tiếp tục dựng các tháp canh ở 4 góc làng.

Do thiếu vật liệu, chúng chỉ cao hai tầng, trên đỉnh đặt nỏ chiến, khá đơn giản.

Nhưng nhìn chúng giống hệt công trình trong một pháo đài nhỏ, nên tôi cũng hài lòng… dù quy mô hơi khiêm tốn.

Làm mãi thì trời cũng tối.

Till bảo sẽ đi chuẩn bị bữa tối rồi chạy đi thay ca với Khamsin.

“Phew! Hôm nay làm tốt lắm, Khamsin,” tôi nói, nhưng cậu nhóc lại cúi đầu.

“Sao vậy?”

Cậu mở đôi bàn tay dính đầy đất rồi thở dài.

“Tôi chỉ xếp đá cao được vài mét thôi. Tôi… chỉ giỏi khiêng đá. Còn cậu, Cậu Van… cậu thay đổi cả ngôi làng.”

Trong giọng cậu là sự thất vọng nặng nề.

Tôi bật một nụ cười nửa khổ sở.

“Tôi là lãnh chúa mà. Tôi phải làm cho nơi này khá hơn. Nhưng nói tôi nghe đi, Khamsin, mục tiêu của cậu là gì?”

Khamsin thoáng ngập ngừng, khiến tôi nghĩ câu hỏi có hơi khó với một đứa trẻ 10 tuổi.

Nhưng rồi cậu ngẩng lên, ánh mắt sáng rực.

“Mục tiêu của tôi là bảo vệ cậu, Cậu Van.”

Trời đất, tim tôi thắt lại như một nữ sinh vừa nhận lời tỏ tình!

…Không, không phải lúc để đùa.

“Cậu không cần phải gồng mình quá đâu. Nhưng cảm ơn cậu.”

Nói ra hơi ngại thật, nhưng tôi muốn cậu biết là tôi trân trọng điều đó.

Khamsin đi ngang qua tôi, ưỡn ngực tiến lên phía trước.

Tôi bất giác mỉm cười nhìn cậu chăm chú quan sát xung quanh, trông như hai đứa trẻ đang đi dạo chơi.

Nhưng quyết tâm trong cậu bé này mạnh hơn nhiều người lớn, chỉ là chẳng ai nhìn vào mà đoán được thôi.

Tôi tự nhủ:

Nhất định phải làm cho Khamsin một bộ giáp thật ngầu, xứng với một hiệp sĩ đầy tự hào như cậu.