Chương 8: Khách Lạ Liên Tục Ghé Thăm
Sáng hôm sau, tôi bị đánh thức bởi tiếng huyên náo của cả đám dân làng đang cuống cuồng chạy ngoài cửa.
“Không phải hơi sớm rồi sao…? Trời còn chưa sáng nữa,” tôi dụi mắt than thở.
Till khẽ gật đầu, vừa chỉnh lại mái tóc rối của tôi.
“Xin lỗi cậu. Ronda và mấy người kia có vẻ hơi hoảng, nên Dee với Esparda đã đến hiện trường xem rồi.”
“Ơ… hiện trường nào?”
“Hồ Van.”
“Tôi đâu nhớ mình đặt cái tên đó.”
Thật sự là không nhớ nổi luôn.
“Họ bảo… đặt tên như vậy để ghi lại công lao của cậu cho đời sau. À, với cả họ cũng gọi nơi này là Làng Van luôn rồi…”
“Thôi xin…! Nghe sai sai ghê lắm!”
Tôi hấp tấp chạy ra khỏi dinh, thì gặp ngay một dân làng mặt mày tái mét.
“L-Lãnh chúa Van! Mời cậu theo tôi!”
Thằng ngốc, đừng bỏ tôi lại thế chứ!
Tôi miễn cưỡng chạy theo hắn, vòng ra phía sau làng.
…Được rồi, tôi thề là nhất định phải xây cổng sau.
Đi vòng một đống thế này phiền muốn chết.
Chúng tôi đến hồ, nơi một đám đông dân làng đang tụ tập, cùng với Dee, nhóm kỵ sĩ, Esparda, và thậm chí cả Ortho với tổ đội của cậu ta.
“Có chuyện gì vậy?”
Tôi hỏi.
Mọi người mở lối cho tôi bước lên trước.
Mặt hồ sáng lấp lánh dưới nắng sớm… và đúng là hồ tôi xây thật đấy, nhưng trên mặt nước có thứ gì đó lạ hoắc.
Một khối tròn nhô lên.
Là… đầu người?
“Cái gì vậy?”
Esparda đáp thay:
“Thưa cậu, tôi cho rằng đó là một người lai thủy tộc, một Nguyên Hiền. Họ sống ở những dòng sông đẹp trong rừng sâu và hiếm khi xuất hiện trước loài người.”
“Nguyên Hiền à? Chưa từng nghe luôn…”
Tôi nhìn kỹ hơn.
Đó là một bé gái, dáng vẻ còn trẻ con.
Tóc xanh thẫm, làn da ngăm, đôi mắt đen tròn cùng đôi tai mảnh như vây cá lấp ló sau mái tóc.
Khá đẹp và kỳ bí.
“Tên cô là gì?”
Tôi thử hỏi.
Cô bé chẳng nói gì.
Có lẽ không hiểu tiếng người.
Tôi quyết định thử lấy thức ăn để thể hiện thiện ý.
“Till, đi cùng Khamsin lấy chút thịt đến đây.”
“Vâng!”
Hai người lao đi như gió.
Trong lúc chờ, tôi với cô bé nhìn nhau chằm chằm.
Khi họ mang thịt về, tôi thấy cô bé hơi động đậy.
“Không biết có đói không nhỉ.”
Nếu đói thì tốt rồi.
Tôi lấy một miếng từ tay Khamsin, vẫy vẫy.
Cô bé từ từ bơi lại.
“Uầy…”
Dân làng xung quanh trầm trồ khe khẽ.
Dee và Ortho âm thầm đặt tay lên chuôi kiếm, nhưng tôi giả điếc, tiếp tục gọi cô bé.
Cuối cùng, cô bé đến ngay trước mặt tôi.
Chỉ cần với tay là chạm được.
Tôi đưa miếng thịt ra.
Cô bé nâng người lên, tới tận vai đều nhô khỏi mặt nước.
Cô ngửi vài cái, không hề có ý thù địch.
Gần hơn thì trông càng giống người.
Mắt to, mũi nhỏ, mặt tròn bầu bĩnh.
Chỉ có tai và mang ở cổ là khác thôi.
“Tôi ăn được chứ?”
“…Ôi trời, cô nói chuyện được?!”
Tôi hét toáng lên vì bất ngờ, làm cô bé giật mình lặn tòm xuống nước.
Một lúc sau, cô lại ngóc đầu lên… nhưng ở xa hơn, nửa mặt cũng không dám lộ hẳn.
Chắc chắn mấy người này dưới nước nhanh như cá rồi.
Tệ cái là tôi làm cô ấy cảnh giác mất rồi.
Cứ nhìn tôi bằng nửa con mắt, mặt cau có nhưng đáng yêu chứ chẳng thấy đe dọa gì.
“Này, tôi xin lỗi mà. Lại đây đi?”
Tôi gọi thử, nhưng cô bé quay mặt sang hướng khác.
Chết rồi, giận mình thật.
“Till, còn trái cây không?”
“Có! Tôi đi lấy ngay!”
Kế hoạch B:
Dụ bằng đồ ngọt.
Đường là hàng xa xỉ ở thế giới này, thường chỉ quý tộc hoặc thương nhân giàu mới mua nổi.
Vì thế, trái cây ngọt là món hiếm và cực kỳ được ưa thích.
Till quay lại với một rổ trái cây chín mọng.
Tôi gọi cô bé lần nữa, và hiệu quả liền.
Mắt cô bé sáng rực, bơi lại gần, dù vẫn ngập nửa người dưới nước.
“Cô muốn thịt hay trái cây?”
Tôi hỏi.
Cô bé nghĩ ngợi vài giây, cau mày nhỏ, rồi khẽ nhô lên nói:
“Thịt và trái cây.”
“Được luôn,” tôi cười, đưa miếng thịt trước.
Cô bé đỡ lấy rất nhẹ nhàng, bơi ra xa một chút rồi ăn.
Mắt mở to, quay phắt lại nhìn tôi trong khi vẫn nhai ngon lành.
Thấy hết rồi, cô lặng người.
Ánh mắt cô bé đảo qua nhóm kỵ sĩ và mấy nhà thám hiểm ở phía sau, vẻ cảnh giác tăng vọt…
“Thịt này…”
Cô lẩm bẩm, câu nói lửng lại giữa chừng.
Tôi nghiêng đầu, đáp,
“Thịt thằn lằn giáp đấy. Nó gần như sắp hỏng rồi, nhưng nếu cô thích thì từ mai tôi có thể làm khô cho cô ăn dần.”
Mắt cô mở to hơn nữa, rồi liếc sang miếng thịt Khamsin đang cầm.
“Ai săn được bọn nó vậy?”
Tôi đảo mắt nhìn quanh.
Ai cơ nhỉ?
Chắc… tất cả, vì ai cũng bắn nỏ tháp?
Ấy vậy mà mọi người đều nhìn tôi chằm chằm… và đồng loạt trả lời:
“Là cậu Van chứ ai.”
“Đúng rồi, cậu Van mà.”
“Nhờ sức mạnh của cậu Van cả đấy.”
Tên tôi cứ vang lên liên tục!
“Không phải đâu. Mấy cây nỏ tháp thì—”
Tôi cố gắng phủ nhận, nhưng cuối cùng công lao vẫn bị nhét hết lên đầu tôi.
Cảm giác nó cứ sai sai.
“Nói sao thì cũng thành ra tôi săn tụi thằn lằn.”
Cô bé Nguyên Hiền chớp đôi mắt tròn rồi ngắm mặt tôi.
“Vậy à.”
Chỉ nói vậy thôi, cô lấy miếng trái cây trên tay tôi rồi biến mất xuống hồ.
“Ờm…?”
Tôi quay lại, trong đầu hiện nguyên một dấu chấm hỏi khổng lồ.
Những người khác cũng ngơ ngác chẳng kém.
Sáng hôm sau, Till xông thẳng vào phòng, lôi tôi dậy khỏi giấc ngủ ấm áp.
“C-Cậu Van!”
“Có chuyện gì?!”
Kiểu cô ấy hất tung cửa lên quá đà khiến tôi bật dậy trên giường dù còn ngái ngủ.
Nhận ra mình hơi hỗn, Till khuỵu xuống, cúi đầu lia lịa, mồ hôi túa ra như tắm.
“X-xin lỗi! Có báo cáo nói rằng chúng ta đang bị tấn công, nên tôi hoảng quá!”
“Bị tấn công á?”
“Vâng! Hình như kẻ địch đã dừng ngay ngoài hào nước!”
“Hừm, không hay rồi. Vậy là mấy cây nỏ tháp không dọa được chúng.”
Vừa nói chuyện, Till vừa thành thạo thay quần áo cho tôi.
Chưa tới 1 phút, tôi đã bước ra khỏi phòng.
“Đi thôi.”
Đứa nào dám tấn công làng của tôi gan to thật.
Tôi nghiền nát chúng luôn!
Tôi leo lên tường làng, nhìn xuống hào, và suýt đứng hình.
Một đám Nguyên Hiền đang chen chúc dưới đó.
“Đừng bảo là tộc Nguyên Hiền thờ thằn lằn giáp làm thần nhé.”
Tôi liếc Till, nhưng cô chỉ nghiêng đầu, cũng chẳng hiểu gì.
Dee, Arb và Lowe lập tức rút kiếm, sẵn sàng chiến đấu.
Dân làng điều khiển nỏ tháp, nhìn căng như dây đàn xuống đám người cá.
Trong không khí nặng nề như sắp nổ tung ấy, những vị khách kia nổi lên khỏi mặt nước đến ngang vai rồi bơi sát lại.
Cô bé hôm qua thì dễ thương, nhưng hôm nay là đủ loại:
Đàn ông, phụ nữ, trẻ con, toàn người trẻ, không ai quá 40.
Mái tóc xanh đẹp đến lóa mắt, ai nấy đều sở hữu gương mặt sắc sảo.
Phần thân dưới thì nghe nói là cá, nhưng giờ không thấy.
Trong lúc tôi quan sát, một người đàn ông tầm cuối 30 nhìn thẳng lên chỗ chúng tôi.
“Ta muốn nói chuyện, chàng trai trẻ.”
Người đàn ông nói bằng giọng trầm, mắt dán vào tôi.
Ánh mắt ông ta đáng sợ quá, nên tôi bảo Dee đứng cạnh làm vệ sĩ.
Tôi cũng liếc quanh xem kéo thêm ai nữa, và bất ngờ là Bell bước lên.
Một thương nhân cũng đòi đi theo làm hộ vệ?!
“Bọn Nguyên Hiền có giao thương với thương nhân mà,” Bell nói, ánh mắt sáng rực.
“Họ thường có nguyên liệu quý hiếm, không biết lấy từ đâu. Mà buôn được với Nguyên Hiền là lời to.”
…Nghe cũng hợp lý.
Tôi thì tò mò mấy nguyên liệu đó thật.
Thế là tôi cho Bell đi cùng.
Họ hạ cầu, mở cổng, rồi chúng tôi bước ra ngoài.
Đám Nguyên Hiền nổi lềnh bềnh, chỉ để đầu lên khỏi nước.
Nhìn qua cứ như một đám… đầu người trôi lập lờ.
Rùng mình thật.
Người đàn ông khi nãy bơi đến sát cầu.
“Cảm ơn vì đã đối xử tử tế với con gái ta.”
“Con gái ông? À, chắc ông nói cô bé hôm qua.”
Có lẽ cô bé kể chuyện được cho ăn miễn phí trong lãnh địa người khác.
Tôi bắt đầu hiểu ra vấn đề.
Ông gật đầu, rồi nheo mắt lại.
“Ta nghe nói cậu đã đánh bại một bầy thằn lằn giáp.”
“Ừ, kiểu vậy.”
Tôi trả lời, bỏ luôn ý định đính chính.
Đám Nguyên Hiền bắt đầu xôn xao.
“Một đứa trẻ như cậu ta…?”
“Không lẽ là đại pháp sư?”
“Hay đồng đội của cậu ta đều rất mạnh…?”
Họ nhìn Dee, Ortho và những mạo hiểm giả khác là biết sức mạnh luôn sao?
Trong lúc tôi đang tò mò, gương mặt người đàn ông chợt nghiêm lại.
”…Ta thừa nhận cậu là anh hùng. Cậu có thể cưới Lada Priora.”
“Hả?!”
Tôi trợn mắt muốn rớt ra ngoài.
Ông này nói cái gì vậy?!
Khoan, Lada Priora là ai?!
Cô bé hôm qua á?!
Mà cổ còn chẳng đứng đây luôn!
Tôi hoảng thực sự.
Cầu trời ông ấy hiểu được cảm xúc của tôi, nhưng khi nhìn lại mặt ông, trông ông còn bi thảm hơn.
“Đừng nói với ta là cậu không hài lòng… Ta là Ladavesta, còn Lada Priora là con gái ta. Con bé xinh xắn lắm, và sau này còn đẹp hơn nữa.”
“Ừ… nghe cũng tuyệt, nhưng cô bé đâu rồi?”
Ông cau mày sâu hơn rồi chỉ tay ra phía sau.
Tôi nheo mắt lại, cố nhìn kỹ và chỉ vừa đủ thấy cô bé Nguyên Hiền hôm qua, Lada Priora đang đứng tít đằng xa.
Con bé vừa trò chuyện với một đứa trẻ khác, vừa chỉ tay về phía bức tường.
Nói thẳng ra thì… nó chỉ là một đứa bé đang chơi với bạn.
Sao tự dưng lại lôi chuyện kết hôn vào được?
Tôi quay lại nhìn Ladavesta, người đang nhìn tôi bằng ánh mắt đầy khó hiểu.
“Tộc Lada chúng tôi đã rất lâu rồi không qua lại với loài người. Nhưng dạo gần đây, lũ thằn lằn giáp cứ chọn con sông chúng tôi ở làm nơi uống nước. Vì vậy, Lada Priora cần một người chồng mạnh mẽ để bảo vệ nó.”
“T-Tôi hiểu rồi.”
Tôi gật đầu.
Quả thật dạo này quái vật càng lúc càng nhiều, nên vị tộc trưởng chỉ muốn tìm một chỗ dựa vững chắc cho dân mình, mà cụ thể là kết thân với một con người mạnh mẽ.
Để “chiều lòng” tôi, ông ta đem cả con gái ra làm sính lễ.
Chẳng khác nào mấy cuộc hôn nhân chính trị thời Chiến Quốc.
Giới quý tộc làm chuyện này hoài, dù bản thân tôi thì chưa bao giờ được ai hỏi cưới, lý do quá rõ.
“Nếu cậu trở thành chồng nó, chúng tôi sẽ đưa cả tộc đến gần cậu hơn. Cậu là chủ nơi này phải không?”
“À… ông nói cái hào nước á? Thật ra phía sau làng tôi có cái hồ lớn. Mọi người có thể chuyển về đó được không? Chỗ này có cầu kéo, mỗi lần khách hay thương nhân tới lại bị hù chết thì phiền lắm.”
Ladavesta gật đầu rồi dẫn cả tộc hướng về phía hồ.
Ờ… tôi vừa vô tình chấp nhận lời cầu hôn của ổng rồi hả?
“Khoan đã! Tôi không cưới ai hết! Tôi bảo vệ mọi người mà không cần cưới hỏi gì hết!”
Tôi la lớn, nhưng đám Nguyên Hiền đã lặn mất dạng, không ai trả lời.
Không biết họ có nghe không nữa…
Bell rảo bước đến gần tôi, mặt sáng rỡ.
“Này! Ờm… nếu cậu có được nguyên liệu quý nào, nhớ ghé cửa tiệm tôi nhé!”
“…Biết rồi, biết rồi. Nếu có thì tôi mang qua,” tôi đáp, vừa nói vừa né sang một bên.
“Đúng là 1 ngày không tưởng…”
Bell lẩm bẩm, giọng đầy cảm xúc.
Dân làng thì vẫn mù tịt chuyện gì đang xảy ra nên ồn ào cả lên.
“Đây đúng là vận may bất ngờ…”
Esparda khoanh tay trầm ngâm rồi thở dài.
“Ta thật không ngờ vị hôn thê đầu tiên của cậu lại là một Nguyên Hiền. Ta không dám đoán nổi chuyện này rồi sẽ thành ra thế nào.”
Tôi chỉ muốn biết cái vụ “đính hôn” này có được tính là thật không thôi.
Tôi liếc sang Till tìm sự ủng hộ, nhưng cô ấy lại quay mặt đi, vẻ vô cùng khó xử.
“Nếu đó là quyết định của cạu thì… tôi…”
Cô ấy rõ là đang bực chuyện này đây!
Nhưng mà tôi đã nói rõ ràng là không cưới!
Vậy thì tính là thất bại rồi chứ?!
Nghĩ vậy, tôi đi thẳng ra hồ xem tình hình.
Đám Nguyên Hiền đã chiếm dụng hồ mất rồi.
Đám người lớn thì tụ tập gần bờ tám chuyện, còn lũ trẻ thì bơi tung tăng ngoài giữa hồ.
Khung cảnh yên bình đến lạ, vậy mà không hiểu sao tôi lại thấy nặng nề.
“Thôi thì đã bảo là kết thân, thì phải làm cho đúng,” tôi nói, rồi quay sang Esparda.
“Ông mở rộng hai bên ra nhé. Tôi muốn chỉnh lại chỗ này thành kiểu nhà chứa thuyền.”
“Nhà… chứa thuyền?”
Esparda nhíu mày.
“Ừ. Nghĩa là nhà có chỗ để hẳn con thuyền vào. Khi cập bến là đi thẳng lên tầng hai. Trời giông gió thì đem thuyền vào nhà, cực kỳ tiện.”
Ông ấy hiểu ngay, gật gù đầy ấn tượng.
“Ta chưa từng thấy kiểu nhà này ở Vương quốc Scuderia. Chắc là phong cách của mấy nước đi biển? Cậu thật sự khiến ta khâm phục, Cậu Van. Cậu sở hữu những kiến thức mà cả ta cũng chưa từng nghe qua.”
“Thôi, thôi. Làm nhanh lên nào. À, Khamsin! Gọi thêm vài người mang mấy khối gỗ qua đây. Cần nhiều lắm.”
“Rõ! Tôi gọi dân làng ngay!”
Thế là hồ có thêm hai trạm nghỉ.
Đám Nguyên Hiền thích lắm, người lớn ghé qua liên tục tới nỗi tôi còn bị than phiền là hơi chật.
Tôi dựng thêm tường phòng thủ phía sau, và cũng tính xem có nên làm thêm một nhà chứa thuyền nữa không.
Chưa kể, tôi còn xây thêm một bộ cửa cùng cầu kéo phía sau làng, để mọi người không phải vòng ra cửa trước nữa.
Nhờ vậy mà dân làng bắt đầu trò chuyện và thân với Nguyên Hiền hơn, không còn né nhau như trước.
Chúng tôi đem nông sản và thịt chia sẻ với họ, đổi lại họ tặng đủ loại quặng quý.
Bán mấy thứ này cho Bell chắc lời to.
Dù… vốn liếng của Bell thì hơi khiêm tốn, nhưng thôi kệ.
Giờ thì cái làng nhìn chẳng giống cái làng ngày xưa nữa, nhưng mọi người vui là được.
Tôi muốn xây bức tường thứ hai thật kiên cố, kiểu tường thành của một pháo đài hẳn hoi.
Vừa nghĩ, tôi vừa gom tài liệu rồi bàn với Esparda.
“Nhìn về tương lai, ta nghĩ ta nên chuẩn bị hướng đến quy mô thành phố 10.000 dân, và xây một pháo đài đi kèm.”
“Thành phố… 10.00?”
Tôi nghiêng đầu.
“Là sao?”
Theo lời ông ấy, “thành phố 10k” nghĩa là thành phố có khoảng 10.000 người.
Trong khi dân số của vùng tôi hiện giờ… khoảng 200 người, tính cả Nguyên Hiền.
“Không phải hơi to quá à?”
Esparda lắc đầu.
“Với tốc độ phát triển hiện tại, 10.000 người còn ít. Nhưng nếu đã dựng tường bao, chúng ta phải quản lý nó và cần đủ quân để trấn giữ. Vì vậy, hơi chật thật, nhưng ta nên chuẩn bị tinh thần.”
Ông nói tỉnh queo như đang đọc lịch ngày mai, còn nội dung thì khiến tôi không biết phải phản ứng sao.
Thủ đô có 300.000 dân.
Thành lớn nhất ở lãnh địa Fertio là 200.000.
Thành thứ hai thì 100.000.
Những nơi khác dao động từ 10.000 đến 50.000.
Ngay cả khi làng tôi phát triển thần tốc… cũng đâu thể nào có chừng đó người chuyển đến được.
Thời Tam Quốc bên Trung Quốc thì có mấy thành nửa triệu dân thật, nhưng ở thế giới này tôi chưa nghe chỗ nào như vậy.
Esparda thật sự đang ngụ ý rằng… sẽ có đến 10.000 người chuyển đến cái ngôi làng heo hút chỉ có hơn 200 dân này sao?
Kiểu như:
“Mời bà con gần xa đến tận hưởng cuộc sống chậm rãi nơi thôn dã!”
Không, thật ra bây giờ tụi tôi còn chưa đạt đến trình “slow life” nữa…
Vậy làm gì có ai chịu lặn lội từ xa tới mà ở đây cho được?
“Chẳng phải tầm 1, 2.000 người là thực tế hơn sao?”
Tôi đưa ra con số khiêm tốn hơn, nhưng Esparda nhăn mặt ngay tức khắc:
“Không. Nếu chúng ta chỉ nhắm đến bấy nhiêu, công việc về sau sẽ còn rắc rối. Nếu vậy, tốt hơn hết hãy chuẩn bị cho khả năng bùng nổ dân số ngay từ đầu.”
Tôi chỉ biết gật gù suy nghĩ.
Esparda nổi tiếng cứng đầu mà.
Lão từng làm quản gia trưởng suốt bao nhiêu năm và là người biết cách phát huy tối đa năng lực của chủ nhân, nhưng khi đưa ra ý kiến thì chẳng bao giờ nhượng bộ, thậm chí với cả cha tôi.
“Được rồi… Vậy thử xây bức tường thứ hai cách tường hiện tại chừng trăm mét?”
“Chừng đó là quá ít. Nếu chỉ tính khu dân cư thì còn được. Nhưng khi tính thêm công trình phòng thủ, nhà trọ, rồi không gian cho các hội… thì phải cách ít nhất 600 thước.”
“Hả?!”
Với quy mô của làng bây giờ, tôi thậm chí không tưởng tượng nổi được cái phạm vi ấy.
Mà đã gọi là tường thành cho đàng hoàng, thì nó phải cao trên 10m.
Vừa nghĩ đến chuyện tự mình xây cái thứ đó, đầu óc tôi lập tức trôi vào cõi hư vô.
Esparda thấy mặt tôi tối sầm, bèn gật đầu như thể đã liệu trước.
“Khi dân cư tập trung đông hơn và ta có đủ nhân lực, lúc ấy chúng ta mới thật sự bắt đầu dựng tường thành. Trước mắt, ta nên làm một loại tường phòng thủ dễ tuỳ biến.”
“Vẫn phải làm tường hả…”
Lão nhất quyết không nhượng bộ.
Tôi thở dài, cúi xuống nhìn tấm bản đồ sơ sài do Arb và Lowe vẽ.
Hai hiệp sĩ vốn chẳng có khái niệm tỷ lệ nên ngoại trừ hướng đông tây nam bắc thì mọi thứ đều… phỏng đoán mà thôi.
Nhưng thế cũng đủ để hình dung địa thế.
Con đường kết thúc ở ngôi làng.
Phía sau là hồ nhân tạo, rồi đến rừng và núi.
Hai bên trái phải là đất trống, xa hơn nữa là rừng và sông.
Mặt trước cần phòng hiệp sĩ và thảo khấu.
Ba mặt còn lại thì phòng quái vật.
Bên trước cần tính đến số lượng lớn và kiểu tấn công đa dạng.
Sau lưng thì phải chịu được mấy cú đập mạnh của bọn quái.
Có lẽ… thay đổi hình dạng là một phương án.
“Thế ta thử bỏ hình 4 góc vuông đi xem?”
Tôi đề xuất.
Esparda nhướn mày.
“Ý cậu là thành tròn? Cách đây trăm năm từng thịnh hành, nhưng sau khi pháp sư mạnh xuất hiện, các thành trì hình tròn bị xuyên phá quá dễ. Vì vậy mới chuyển sang hình 4 góc vuông cho dễ phòng thủ.”
Lão giải thích rất lịch sự.
Tôi gật đầu nhưng lại không hoàn toàn đồng ý.
“Nếu chỉ lo bị tấn công phía trước thì đúng là ổn thật… nhưng góc vuông là điểm yếu nhất. Ta có thể gia cố tường, nhưng—”
“Ý cậu là bỏ góc?”
Esparda hỏi, vẻ hoang mang.
Tôi lắc đầu.
“Không. Ta thêm nhiều góc hơn.”
Esparda cứng người, cố hiểu câu nói úp mở của tôi.
Tôi liền vẽ lên bản đồ, phác ra một ngôi sao 6 cánh.
“Tôi đang nghĩ đến hình dạng như thế này.”
“Trời… Nhưng mặt tiền hướng ra đường lớn sẽ khó bảo vệ mà?”
Để lão dễ hình dung, tôi tiếp tục vẽ.
Ở giữa mỗi hai cánh sao, tôi vẽ thêm một tam giác nhỏ độc lập.
“Mấy công trình này dù có bị phá, đối phương cũng không vào được thành. Hình dung như có 6 pháo đài độc lập đứng ngoài tường. Mái của chúng nối với tường thành, nhưng có cầu nâng để ngăn hoàn toàn. Muốn vào thành, kẻ địch phải chiếm một góc trước. Nếu phá một pháo đài, chúng sẽ bị tấn công từ ba hướng khác.”
Esparda trầm ngâm không nói.
Ý tưởng này vốn xuất hiện trên Trái Đất từ thời súng đại bác trở nên phổ biến, nhưng trong thế giới kiếm pháp, nơi không có “phép bắn tầm xa kiểu cối” thì vẫn hữu hiệu.
Bảo lão hiểu tường tận thì hơi quá sức.
Tôi định giải thích thêm, nhưng Esparda lại nói trước:
“Tôi hiểu rồi.”
“Hả?”
Tôi nghiêng đầu khi thấy lão chỉ tay vào bản đồ.
“Nếu bị tấn công từ trước mặt, hỏa lực phản kích sẽ tập trung. Nếu bị đánh vào một góc, chúng không thể dàn quân sang hai bên, buộc phải tấn công nhiều pháo đài cùng lúc… Ý tưởng này quá xuất sắc. Kể cả pháp sư mạnh cũng không thể núp sau quân lính. Họ sẽ phải tự mình đối mặt nguy hiểm để chiếm pháo đài, rồi sau đó…”
Esparda vừa lẩm bẩm vừa nhìn chằm chằm bản đồ.
“Cậu dùng thêm trà chứ?”
Till hỏi, thấy cuộc bàn bạc tạm lắng.
“À, được. Cảm ơn.”
Tách trà thơm ngọt, giống trà đen pha trái cây, làm đầu óc tôi dịu đi.
Ngay lúc tôi vừa thả lỏng một chút, từ hành lang vang lên tiếng chạy rầm rập.
Khamsin à?
Sao âm thanh vọng ghê vậy?
Cái nhà này cách âm kiểu gì vậy trời?!
Tôi còn đang lầm bầm trong lòng thì cửa phòng bật mở.
“Cậu Van!”
Không ngờ lại là Arb.
Hiệp sĩ mà chạy trong hành lang là phạm lỗi đấy.
“Có chuyện gì?”
Arb chỉ tay ra ngoài, mắt trợn tròn.
“Sứ giả của Ferdinatto đến rồi!”
“Hả?”
Tôi nghiêng đầu, đúng lúc Lowe ló ra từ phía sau Arb:
“Và… chưa hết đâu! Họ mang theo khoảng 10 binh lính và 3 cỗ xe ngựa! Chưa hết, ngoài huy hiệu cối xay gió và thanh kiếm của Lãnh chúa Ferdinatto, họ còn treo cả huy hiệu kỳ lân và chiếc khiên của tiểu thư Cayenne nữa. Cô ấy thuộc phe của bá tước và là quý tộc mới nổi đó!”
Tôi liếc sang Till và Esparda.
“Ờ… chúng ta đâu có làm gì gây chú ý quá mức đâu nhỉ?”
“Chúng ta đã làm quá đủ để được chú ý rồi,” Esparda đáp tỉnh bơ.
“Nhưng đáng lẽ tin tức chưa thể lan nhanh đến mức này. Như vậy là quá sớm.”
“Ừ, tôi cũng nghĩ vậy… Hm?”
Tôi mới gật đầu thắc mắc được nửa chừng thì chợt nhớ ra:
Khách đến rồi, không thể để họ chờ lâu.
Dù rất muốn hỏi thêm, tôi đành tạm gác lại và di chuyển sang phòng khách trên tầng hai để tiếp người của họ.
Phòng khách có một chiếc bàn thấp ở giữa hai ghế sofa.
Nhưng với ba cỗ xe, khả năng lớn là khách sẽ đông hơn ba người.
Mình có nên đổi lại bố trí không nhỉ?
Nếu chuẩn bị 4 chỗ mà họ chỉ cử 2 người thì kỳ quá…
Tôi bối rối chẳng biết nên sắp xếp sao.
Esparda, Dee và Khamsin sẽ đứng phía sau, nên tôi sẽ là người duy nhất ngồi ở bên này.
Till thì vội vã chuẩn bị trà và bánh tiếp khách.
Đáng ra mình nên hỏi trước xem có bao nhiêu người chứ…
Trong lúc tôi còn đang xoắn não vì việc vặt vãnh ấy, tiếng gõ cửa vang lên.
Tôi vứt luôn suy nghĩ phức tạp.
“Mời vào.”
Cuối cùng, tôi ngồi chính giữa ghế sofa, chờ xem đối phương là ai rồi mới quyết định có cần đứng dậy hay không.
Dù sao tôi cũng chỉ là lãnh chúa nhỏ chưa có tước vị, ngồi sẵn có khi lại thành thất lễ, nhưng nếu quá khép nép thì sẽ bị họ xem nhẹ mất.
Thằng nhóc như tôi mà tỏ ra nhún nhường quá thì nguy.
Cánh cửa mở ra, và bước vào là một phụ nữ tuyệt đẹp tầm khoảng 25 tuổi cùng một bé gái trông chừng 10 tuổi.
Người phụ nữ cao, dáng người nuột nà, mái tóc vàng xoăn nhẹ buông dài, nói ngắn gọn thì chính là hình mẫu “nữ thần giấc mơ kiểu Mỹ”.
Còn cô bé thì trái ngược hoàn toàn.
Trên người toát ra chút gì đó u ám, như thể luôn gặp xui xẻo.
Tóc trắng, da trắng bệch.
Bé cúi mặt, co người lại khi ngồi xuống, trông chẳng có chút tự tin nào.
Cái vẻ lo lắng như ăn sâu vào nét mặt ấy khiến tôi không khỏi nghĩ… liệu có phải bé đang bị bắt nạt không?
Mình là bố hay giáo viên của bé à trời?!
Rồi khoan, ngồi thế này liệu có đúng phép tắc không…?
Không nhận định được rõ thân phận và vị thế của họ, tôi quyết định đứng dậy.
“Rất hân hạnh được gặp hai vị. Tôi là Van Nei Fertio, được giao quản lý ngôi làng này.”
Hai người nhẹ nhàng cúi đầu đáp lễ.
Người phụ nữ đặt tay lên ngực, mỉm cười đầy tự tin.
“Tôi là Panamera Carrera Cayenne. Gần đây tôi vừa được phong làm tử tước.”
Nụ cười của cô ta mạnh mẽ, sắc bén đến mức khiến người ta chỉ muốn ngồi thẳng lưng ngay lập tức.
Dù nghe như đang tự hạ thấp bản thân, nào là xuất thân kỵ sĩ, nào là ‘quý tộc mới nổi’, nhưng khí chất của cô ấy lại nói rằng:
“Tôi rất giỏi, và tôi biết điều đó.”
Từ kỵ sĩ lên nam tước rồi lên tử tước trong thời gian ngắn, không phải người thường.
Trong khi đó, cô bé tóc trắng run run cất lời:

“T-Tôi là con út của Lãnh chúa Ferdinatto… Arte On Ferdinatto. Sau khi nghe tin một thành viên gia tộc Fertio đến đây, phụ thân tôi, ngài Bariatt Shirocco Ferdinatto đã bảo tôi sang chào hỏi… V-Vì vậy, tôi… rất hân hạnh được gặp cạu.”
Nói xong, Arte cúi người chào rất sâu.
Hiểu rồi.
Đại khái là Lãnh chúa Ferdinatto nghĩ:
“Ơ, con trai đối thủ của ta bị đày ra xó xỉnh? Vậy thì ta gửi đứa con út ít quan trọng nhất tới dò la xem sao.”
Nhưng thế thì Panamera xuất hiện ở đây để làm gì?
Tôi liếc sang tử tước Cayenne, và bắt gặp ánh mắt sắc như loài sư tử cái đang quan sát con mồi.
Cảm giác đúng nghĩa “không thân thiện”.
Ngay lúc đó tôi hiểu ra.
Dù việc này là theo lệnh nhà vua, thì cha tôi vẫn đã cắt đi một phần lãnh thổ của Ferdinatto.
Bên đó chắc chắn vừa tức vừa sợ.
Và bây giờ họ thấy tôi, “thần đồng Van” bị đưa đến nơi heo hút này.
Họ nghi ngờ rằng đây chỉ là bề ngoài, còn sau lưng là một âm mưu.
Lo rằng tôi sẽ bất ngờ tấn công từ vị trí này.
Thế nên họ phái Arte (làm bia) và Panamera (làm chiến lực) đến điều tra.
Sau khi ghép nối mọi thứ lại, tôi mỉm cười thân thiện:
“Cảm ơn hai vị đã không quản đường xa mà đến ngôi làng nhỏ bé của chúng tôi. Thật vinh hạnh được tiếp đón.”
Vai Arte hơi chùng xuống, trông như phần nào đã bớt căng thẳng.
Còn Panamera thì lại nhe răng cười đầy khiêu khích.
“Nhìn qua thì cậu còn nhỏ tuổi hơn tiểu thư Arte, vậy mà bình tĩnh ghê. Không có ý bất kính, nhưng… theo cậu, vì sao bọn ta lại đến đây, Cậu Van?”
Cô ta hỏi thẳng như bắn tên.
Mà thẳng đến mức tôi không nhịn được cười.
“Tôi đoán thôi nhé… nhưng chắc là để dò xem ‘đối thủ’ đang làm gì, rồi tiện thể tìm cách chiêu dụ tôi về phe mình.”
Tôi vừa nói xong thì Panamera há miệng, rồi phá lên cười như sét đánh.
“Ba ha ha ha ha! Tuyệt vời đấy, Cậu Van! Một đứa trẻ chưa đến 10 tuổi mà tinh tường đến vậy sao?! Đúng chắc chắn luôn!”
Không hiểu có gì buồn cười đến thế, nhưng Panamera vẫn cười như muốn đập bàn, rồi bắt đầu giải thích, và còn giải thích quá mức cần thiết.
“Ngài Ferdinatto thật sự không hiểu nổi ý đồ của vị hầu tước. Người trong giới quý tộc luôn để mắt xem ai sẽ là người kế vị, mà 2 năm trước, tên cậu được nhắc suốt. Bình thường, đến 8 tuổi thì sẽ kiểm tra phẩm chất ma thuật, tổ chức buổi ra mắt, rồi từ đó càng được chú ý hơn. Nhưng mà trường hợp của cậu lại lạ đời vô cùng.”
Cô ta dừng lại, nheo mắt đánh giá tôi.
“Ta đoán là cậu không có năng lực của 4 nguyên tố, đúng chứ? Kể cả vậy thì… đưa cậu làm lãnh chúa ở cái làng heo hút này đúng là khó hiểu thật. Tin đồn nói cậu là thiên tài. Theo lẽ thường, cậu phải được đào tạo bài bản về quản trị, rồi giúp phát triển vùng đất của hầu tước mới đúng. Thế mà lại bị điều về nơi giáp ranh giữa lãnh thổ bá tước và vương quốc Yelenetta… đáng ngờ lắm.”
Tôi không rõ cô ta đang nghĩ gì khi phun ra toàn chuyện phạm húy như vậy.
Moi móc chuyện của quý tộc cấp cao trong cùng vương quốc là điều tối kỵ.
Vậy mà Panamera cứ thế nói toạc ra, như thể chẳng quan tâm đến hình phạt.
Đúng là một quý tộc… kỳ lạ.
Cô ta đang thử xem tôi phản ứng thế nào sao?
Arte thì vẫn ngồi im lặng, gương mặt vô hồn như đã lạc khỏi cuộc trò chuyện.
“Thôi, chắc cũng chẳng cần giấu,” tôi nói.
“Đúng là tôi không có năng lực của 4 nguyên tố. Còn những chuyện khác… không cần lo đâu. Tôi chỉ đơn giản là bị đuổi khỏi nhà thôi.”
Tôi cười méo xệch.
Panamera thì nhìn tôi như muốn nhìn xuyên luôn cả nội tạng.
Rồi bất ngờ cô ta bật dậy, thở dài thườn thượt.
“Ra là vậy. Chán thật. Hóa ra lời đồn ‘cậu ta là thiên tài’ đúng là lời đồn.”
“…Ý cô là cha tôi có âm mưu gì khi tống tôi ra đây chắc?”
Tôi đáp lại, hơi gắt.
Tôi bị tống ra khỏi nhà, chuyện đó không cần bàn cãi.
Cha tôi đúng là thằng tệ.
Chỉ có anh cả tôi là tốt với tôi thôi.
Panamera giơ một tay ra, vẻ thở ngắn than dài.
“Cậu thật sự không nhận ra à? Ta biết ngay từ lúc đặt chân đến đây rồi. Ta nghe nói nơi này chỉ là vài cái lều ọp ẹp, gặp gió to là bay sạch. Dân số tầm 100. Ấy vậy mà… mới 1, 2 tháng? Đã có tường bao, nhà cửa toàn mới, mà làm bằng vật liệu gì thì ta còn không hiểu nổi. Trong dinh lãnh chúa thì có quản gia lão luyện. Ngoài cổng thì có hiệp sĩ canh gác như quân chính quy.”
Cô ta nhìn sang Arte, nhưng cô bé vẫn im lặng.
“Ít nhất cũng phải có 5.000 người theo cậu đến đây. Cái kỹ thuật thần kỳ nào đó giúp cậu xây được cả cái làng này mà không ai hay biết… khiến nơi này trở thành mối đe dọa. Cha cậu dám làm vậy dù biết có thể bị phát hiện… vì sao? Vì ông ta kỳ vọng vào cậu. Ông ta muốn biến nơi đây thành một căn cứ quân sự mới.”
Cô ta nhìn tôi chăm chú.
“Vậy… ta nói đúng không?”
“Pfft…”
Tôi không nhịn được.
Tôi bật cười.
Ồ, chuyện này tệ rồi.
Tệ thật sự.
Nhưng vì nó quá vô lý nên tôi càng cười dữ dội hơn.
Mà khổ nỗi, nhìn từ bên ngoài thì mọi thứ… lại có lý chết người.
“Có gì buồn cười vậy?”
Panamera gầm lên.
Cô ta cảnh giác cao độ, đúng kiểu chuẩn bị chiến đấu.
Chắc cô ta nghĩ tôi sẽ thủ tiêu cô ta vì dám nói ra ý đồ của mình.
Máu sát khí từ cô ta lan khắp phòng.
Dee liền hạ trọng tâm, còn Khamsin đặt tay lên chuôi kiếm.
“Ba ha ha ha ha!!”
Tình hình căng như dây đàn mà tôi thì cười như bị chạm dây thần kinh.
Tệ thật.
Mọi ánh mắt dồn hết về phía tôi.
Nhưng tôi không dừng lại được.
“Ha… ha… Xin lỗi, tôi lỡ hơi quá,” tôi nói, sau khi đã bình tĩnh hơn đôi chút.
Panamera thì nghi hoặc, Arte thì lo lắng.
Esparda, Dee và Khamsin vẫn đang thủ thế, canh chừng tử tước, nhưng chắc chắn sẽ không nổ ra hỗn chiến đâu.
Dù vô tình, nhưng tiếng cười của tôi đã xóa sạch căng thẳng trong phòng.
Tôi đúng là… nguy hiểm theo cách kỳ cục.
Tôi lấy lại vẻ nghiêm túc và nói với Panamera:
“Giờ thì tôi sẽ sửa lại hiểu lầm của cô.”
“…Sao cơ?”
Panamera nheo mắt.
“Người duy nhất được phép theo tôi chỉ có Khamsin, thằng bé đó và Till, hầu gái của tôi. Tôi cũng gần như không nhận được trợ cấp tài chính.”
Panamera nhíu mày.
“Thế còn quản gia? Với đám hiệp sĩ ngoài cổng? Hai người đó rõ ràng là người của cậu.”
Dee chen vào trước khi tôi kịp nói.
“Bọn tôi đi theo Cậu Van hoàn toàn là tự nguyện. Bọn tôi tự xưng làm hộ vệ và rời đi cùng cậu ấy. Thực tế thì hôm trước tôi còn nhận được lệnh của Chỉ huy Hiệp sĩ Đoàn gọi trở về. Tôi… phớt lờ luôn.”
Cậu ta cười tươi rói.
Chuyện đó có gì đáng cười?!!
“Cậu… có nghĩ nên quay về không? Nếu không cậu sẽ bị đuổi khỏi hiệp sĩ đoàn đấy,” tôi cảnh cáo, nhưng Dee thì vui như tết.
Esparda cũng lên tiếng, giọng trầm ổn như mọi khi.
“Như cô thấy đấy, tôi già rồi. Nghe tin Cậu Van bị đưa đến nơi thâm sơn cùng cốc này, tôi nghĩ đã đến lúc nghỉ hưu. Xem như sở thích của tôi là truyền lại chút kinh nghiệm của mình cho cậu ấy.”
Sở thích của ông ấy… nhiều khi giống tra tấn thì đúng hơn.
Tôi muốn phàn nàn, nhưng dạo này Esparda chỉ dạy tôi có mỗi 1 giờ mỗi ngày, nhẹ hơn trước nhiều.
Còn Dee thì đang dạy kiếm thuật cho lũ trẻ trong làng nên buổi tập của tôi với Khamsin cũng giảm đi.
…Nhưng ngày nào tôi cũng phải học đủ cả hai thứ.
Hôm nay thì còn tập kiếm buổi tối nữa.
Ý nghĩ đó khiến tôi nhăn mặt.
Panamera ném thêm một câu hỏi, vẻ mặt khó đoán.
“…Vậy cậu giải thích thế nào về những thay đổi trong ngôi làng?”
“Cho xem luôn cho nhanh. Đi nào!”
Tôi đáp.
“Hửm? Đi đâu?”
“Ra ngoài. Tôi đang tính xây thêm một tường bao mới.”
Panamera lặng lẽ đứng dậy, kéo theo Arte cũng bật dậy hốt hoảng.
Tôi dẫn hai người ra ngoài, nơi đội lính của họ đang xếp thành hàng chỉnh tề.
Tất cả đồng loạt quay lại nhìn, chúng tôi, mà đúng hơn là nhìn Panamera.
Vừa giữ mắt quan sát, tôi vừa tiến về cổng làng. Panamera theo sau và ra lệnh:
“Tôi sẽ đi xem cậu ấy làm việc. Giữ đội hình, theo sau 5 thước.”
Ngay lập tức quân lính đứng nghiêm lại rồi lặng lẽ bám theo.
Dân làng thì tụ tập xem náo nhiệt, nên tôi chỉ giơ tay vẫy thay cho lời chào như thường lệ.
Sau lưng tôi là một tiểu thư quý tộc cùng một nữ tử hẳn hoi, nói chuyện vui vẻ với dân làng trước mặt họ thì hơi thất thố.
Dù hơi phiền, nhưng nếu tụi trẻ con có gọi, tôi vẫn sẽ cười đáp lại.
Ở giới quý tộc, kẻ địa vị cao luôn được ưu tiên trước.
Mệt não thật sự.
Thấy mình thiếu vật liệu, tôi hỏi một người dân:
“Mấy người giúp tôi mang ít khối gỗ ra đây được không?”
Họ gật đầu cái rụp rồi chạy đi gọi thêm người.
Tốt lắm.
Băng qua cổng và cây cầu treo, đi được một đoạn thì Panamera cuối cùng cũng mất kiên nhẫn:
“Còn xa nữa không?”
Cũng phải thôi.
Tôi lôi cô ấy ra đây mà chẳng nói gì.
Tôi dừng lại, quan sát xung quanh, rồi hỏi Esparda:
“Chỗ này được chưa?”
“Để xem… Nếu tính một cạnh của hình lục giác thì chỗ này ổn. Điểm góc sẽ xa hơn chút.”
“Rồi. Vậy làm tạm hai thước chiều rộng, tí chỉnh lại sau.”
“Tùy cậu.”
Tôi quay lại phía Panamera.
“Được rồi, giờ chúng ta sẽ dựng tường.”
“…Ngay bây giờ?”
Trong lúc cô ấy còn ngạc nhiên, tôi nhìn Esparda.
Ông gật nhẹ, niệm một câu thần chú khoảng 10 giây.
Ngay bên cạnh con đường, mặt đất trồi lên, hóa thành một bức tường đất khổng lồ:
Rộng tầm 2m, dày ít nhất 5m và cao khoảng 10m.
“Hừm, ra vậy… Một pháp sư nguyên tố đã giải nghệ. Nhưng ma lực tan rồi là bức tường sụp xuống thôi,” Panamera nhận xét.
Tôi đặt tay lên tường.
Do được kéo thẳng từ lòng đất, khối tường chứa không chỉ đất và đá mà còn cả xương vụn, đá núi lửa và chút quặng.
Đủ thứ tạp chất có thể kết hợp lại.
Tôi muốn làm bê tông thật, nhưng thiếu vật liệu cần thiết, nên cái này xem như giải pháp tạm.
Khi tường đã cứng, tôi cầm một khối gỗ mà dân làng mang đến.
“Thứ đó cũng là vật liệu cậi dùng để dựng nhà sao?”
Panamera tò mò hỏi.
Tôi ghép các khối gỗ lại và tạo thành cả một cánh cổng chỉ trong một lượt.
Lớp kim loại sẽ phủ sau, giờ ưu tiên hình dáng và độ chắc.
Với kỹ năng “thợ ghép gỗ siêu hạng” của tôi, một đôi cổng cao 5m chỉ mất 10 phút:
Năm phút dựng khung, 5 phút chỉnh sửa cho đẹp.
Phần trên sẽ nối vào tường đối diện sau.
Tạm vậy là ổn.
“Rồi, thế là được.”
Tôi xoay người lại, đối diện hai vị khách.
Panamera và Arte nhìn đôi cánh cổng mới tinh, mắt tròn xoe, hoàn toàn chết lặng vì kinh ngạc.
