Lãnh Chúa Lạc Quan Và Cuộc Phòng Thủ Nhàn Nhã: Ma Thuật Sản Xuất Biến Ngôi Làng Vô Danh Thành Pháo Đài Mạnh Nhất

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Gã Vô Lại Của Nhà Bá Tước

(Đang ra)

Gã Vô Lại Của Nhà Bá Tước

Yoo Ryeo Han

Nhưng dù vậy, vẫn đáng để thử coi đây là cuộc sống mới của mình.

9 9

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

54 1385

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

385 1598

Bạn có thích nhân vật chính Romcom không?

(Đang ra)

Bạn có thích nhân vật chính Romcom không?

Rinae Chikai

Akashi Yuto luôn thắc mắc điều đó.“Sousuke~, hôm nay cậu cũng ngầu lắm đó~, tớ yêu cậu lắm~”“Rồi rồi, cậu lúc nào cũng nói vậy nhỉ.

607 25645

[Tam Quốc Chí] Tịnh Châu Nhật Ký

(Đang ra)

[Tam Quốc Chí] Tịnh Châu Nhật Ký

Người may mắn

Tịnh Châu được chọn làm “vùng đất sống tốt nhất” bởi man di. Có vẻ như tôi đã mang về một đứa trẻ sinh nhầm thời đại ở nơi đó.

76 71

Vol 1 - Chương 2: Thiên phú Ma thuật

Chương 2: Thiên phú Ma thuật

Thời gian vụt trôi.

Vậy là tôi đã 8 tuổi.

Đứa trẻ thần đồng từng cắn răng chịu đựng những buổi huấn luyện địa ngục của Esparda và Dee giờ đã “tiến hóa” thành một thằng nhóc lười nhác.

Ít nhất, đó là hình tượng tôi muốn mọi người nhìn thấy.

Kế hoạch đã diễn ra suôn sẻ.

Chỉ là… tôi không ngờ mình lại “diễn ngu” đến mức bị tống thẳng ra một ngôi làng hẻo lánh không tên.

Khi tôi quay về phòng sau buổi đánh giá năng lực, Till và Khamsin đứng chờ với vẻ nôn nóng.

“Cậu Van, thế nào rồi ạ?”

Till hỏi.

Tôi mỉm cười và gật đầu.

“Vậy tức là cậu có thuộc tính Hỏa đúng không?”

Khuôn mặt cô hầu sáng bừng lên… cho đến khi tôi lắc đầu.

Đến lượt Khamsin.

“Ờm… Vậy là gió? Giống cậu Murcia?”

Tôi lại lắc đầu, và cả hai im bặt.

“Tôi có ma thuật Sản Xuất.”

Cả hai đứng đơ luôn, chỉ biết chớp mắt.

Vài giây im lặng trôi qua trước khi Khamsin nói khẽ:

“Ờm… Tôi chưa nghe loại đó bao giờ. Nó… hiếm lắm hả cậu?”

Không phải hiếm.

Chỉ là những ai mang loại năng lực này… thường không nói ra.

“Tầng lớp quý tộc hiếm khi có thôi,” tôi thở dài, nặn ra một nụ cười gượng.

Lúc ấy Till mới như khởi động lại xong.

“Ô… ô nhưng… nhưng mà cậu Van tài giỏi thế cơ mà! Tôi chắc chắn cậu sẽ được giao trọng trách lớn trong gia tộc! Tôi tin hết lòng luôn đó!”

Tôi bật cười khô khốc.

“Ý cô nói đúng. Ta đã được giao lãnh địa rồi. Tính ra cũng là một trọng trách.”

“Thật sao?! Trời ơi, tuyệt quá! Lớn lắm đó!”

Till nhảy dựng lên vì vui mừng, kéo theo cả Khamsin cười theo.

Rồi câu tiếp theo của tôi dập tắt niềm vui ấy ngay lập tức.

“Ta sẽ quản lý một ngôi làng biên giới… không tên.”

Việc tôi không có một trong 4 thuộc tính chính được giữ bí mật tuyệt đối.

Những người biết chuyện bị dặn phải tuyệt đối không hé răng.

Nhưng đời nào bịt được miệng thiên hạ?

Chẳng mấy chốc, tin đồn tôi bị đánh giá kém lan khắp dinh thự.

Trong lúc ấy, tôi bận rộn chuẩn bị để rời đi.

Murcia cho tôi mượn tiền, nên tôi có đủ kinh phí và nhân lực.

Quần áo, đồ dùng cá nhân và vũ khí được chất lên ba cỗ xe ngựa.

Tôi không được mang theo bất kỳ kỵ sĩ nào, nên Murcia thuê 10 tay “du côn”, tức là mấy mạo hiểm giả làm tổ đội bảo vệ.

Theo kế hoạch ban đầu, tôi chỉ có một xe.

Người đi theo là Khamsin, quản gia kiêm bạn đồng hành duy nhất.

Khủng thật.

May sao Till chen vào xin theo và giành được suất.

Ba đứa nhét vào một xe thì hơi chật… nhưng còn hơn một mình với Khamsin.

Rồi Dee cũng xuất hiện, mặc giáp kín người và vác theo thanh kiếm.

Hắn cũng tìm cách ép mình vào đoàn hộ tống, nói là để làm vệ sĩ cho tôi.

“Haha! Tôi sẽ nhồi nhét hết bí kíp chiến đấu vào đầu cậu, Cậu Van! Ha ha ha!”

Xin… đừng nữa.

Tôi chưa kịp phản ứng thì Dee đã quấn lấy đám người làm, chỉ đạo chuẩn bị thêm xe ngựa.

Tự nhiên, tôi có thêm hai cỗ xe lớn, và Dee cùng hai kỵ sĩ khác chiếm luôn vị trí hộ tống phía sau.

Esparda là người cuối cùng gia nhập “đoàn di cư”.

“Tôi đã báo với Cậu Jalpa là sẽ nghỉ hưu ngay lập tức. Dù hơi sớm, tôi cũng đào tạo xong người kế nhiệm, nên cậu ấy đồng ý. Tôi 55 tuổi rồi, muốn dành quãng đời còn lại ở nơi yên tĩnh xa phố xá. Cậu không phản đối chứ?”

Nói là hỏi nhưng ông ấy cũng không đợi trả lời.

Thậm chí còn mang theo sẵn một cỗ xe.

Tôi không hiểu ông ấy làm mấy chuyện này lúc nào.

Cha tôi lại để ông quản gia phục vụ cả đời rời đi dễ dàng như thế à?

Kiếm được người thay thế ông ấy chắc khó vô cùng.

Tôi nhìn ông đầy nghi ngờ thì ông leo thẳng lên xe, nở nụ cười đầy tự tin.

“Tôi có thể giám sát việc học của cậu cho vui, Cậu Van.”

Nói xong là chui luôn vào trong.

Xin mọi người… làm ơn thôi đi!

Tôi tự hỏi có phải bọn họ âm mưu cả rồi không.

Dee và Esparda bị gì vậy chứ?

Sao lại muốn theo tôi ra cái nơi khỉ ho cò gáy ấy?

Tôi rất muốn bảo họ đừng làm thế, nhưng thật lòng mà nói, có họ theo sẽ giúp tôi nhiều lắm.

Dee là kiếm sĩ vô địch.

Esparda là học giả đỉnh cao.

Tôi chỉ biết leo lên xe, lòng đầy mâu thuẫn.

“Nghe tin vui à?”

Till hỏi, trông như đang phấn khích.

“Hả?”

Tôi hệt như có dấu hỏi lơ lửng trên đầu.

Till gật gù, tủm tỉm cười.

“Cậu đang cười tươi lắm đó.”

Và lúc đó tôi mới nhận ra.

Từ nãy đến giờ tôi lo lắng đến mức quên mất, thực ra tôi rất vui vì mọi người đều đi cùng.

“Thật lòng mà nói… ta mừng lắm. Cảm ơn mọi người.”

Till cười càng gian. Cô chỉ vào mình.

“Thật ra có mấy chị hầu khác cũng muốn theo cậu nữa đó. Nhưng tôi nói với Cậu Murcia rằng tôi là hầu gái riêng của cậu và bảo vệ suất đi theo bằng cả mạng sống!”

Cô vỗ mạnh xuống chỗ ngồi như thể chiến thắng vẻ vang.

“Trời… ai muốn đi thì mang theo cũng được mà…”

Sao phải biến nó thành giải đấu sinh tồn vậy chứ?

Thật tình mà nói tôi hơi buồn.

Những ngày có cả đám hầu gái dễ thương quanh mình… thế là hết rồi.

Nhưng Till đang chìm trong chiến công của riêng cô nên chẳng buồn nghe.

“Tôi không rõ chi tiết, nhưng Cậu Murcia rất bận nên hiếm khi nói chuyện với tụi tôi. Cậu Jard với Cậu Sesto cũng chẳng bao giờ để ý. Còn cậu thì khác. Cậu chào tụi tôi mỗi ngày, còn chia đồ ăn vặt và giúp bọn tôi dọn dẹp. Những chị hầu từng học cùng cậu… ai cũng quý cậu hết đấy.”

Nghe Till nói vậy mà tôi ngại muốn chết.

Tôi quay sang Khamsin để đổi chủ đề.

“Còn cậu thì sao, Khamsin? Nếu muốn, cậu có thể ở lại. Tôi có thể sửa hợp đồng hoặc chấm dứt luôn. Chỉ cần cậu nói một tiếng, Murcia sẽ chăm sóc cậu mà.”

Tôi thật sự nghĩ thằng bé sẽ nhẹ nhõm… ai dè nó trừng mắt nhìn tôi.

“Cậu Van, tôi đã quyết định sẽ phục vụ cậu đến hết đời. Dù có chuyện gì xảy ra, tôi vẫn sẽ ở bên cậu.”

“Ơ… cậu vừa cầu hôn tôi đó hả? Không ngờ cậu lại thương tôi dữ vậy.”

Lời thề của nó nghiêm túc đến mức tôi phải lảng đi bằng câu đùa, nhưng Khamsin lại gật đầu cái rụp.

“Đúng vậy. Tôi yêu cậu, Cậu Van. Tôi tôn thờ cậu.”

Tôi chết đứng.

Đùa một câu mà nó bắn lại gấp đôi độ “nhục nhã”!

Khamsin quả thực đã trưởng thành… theo hướng đáng sợ.

Nhưng những lời thật lòng ấy lại khiến tôi thấy ấm áp.

Tôi khẽ cúi đầu cảm ơn nó.

Tôi đã chuẩn bị tinh thần đi lưu đày một mình.

Thế mà giờ đây, 4 người thân cận nhất lại sát cánh bên tôi.

Tôi biết ơn họ vô cùng.

“Rồi, đến giờ lên đường rồi.”

Xe bắt đầu lăn bánh.

Cha không muốn ai biết tôi bị đày đi, nên cả đoàn phải xuất hành trong im lặng.

Không được mở cửa sổ quá rộng.

Nói chuyện cũng phải thì thầm.

Xe ngựa thì không gắn gia huy nhà Fertio.

Tôi hé cửa sổ một chút ngắm cảnh.

“Suốt 2 năm qua, mình chơi ở đây suốt… Giờ đi thế này cũng buồn thật.”

Đúng lúc đó, có đứa trẻ chạy theo xe.

“Cậu Van!”

“Ồ, Viza hả. Chào.”

Viza là con gái của một lính canh trong thành.

Tôi gặp con bé nhiều lần trong những buổi đi dạo.

“Cậu sắp đi thật sao?”

Mặt nó buồn xỉu.

“Tại sao ạ?”

“Hả? C-cô nghe từ ai vậy?”

Viza chỉ tay ra phía sau.

Tôi ló đầu ra nhìn… và thấy xe của Dee treo nguyên cái băng rôn to tổ chảng:

CẬU VAN RỜI ĐI!

“Trời đất ơi! Quê quáaaaa!”

Một kỵ sĩ trẻ cưỡi ngựa đi cạnh thấy tôi nhìn liền nhanh nhảu nói:

“Cái này là mệnh lệnh của phó đoàn trưởng! Ngài Dee rất đau lòng khi cậu phải lén lút rời đi, nên ít nhất muốn thông báo cho mọi người biết…”

“Cha tôi bảo giữ bí mật cơ mà?”

Cậu kỵ sĩ nở nụ cười gian.

“Vậy ạ? Tôi chưa nghe bao giờ! Chắc phó đoàn trưởng làm mà không biết thôi. Nếu ngài muốn, bọn tôi hạ xuống ngay… nhưng mà giờ ngài ấy đang ngủ trong xe… Rất xin lỗi! Khi nào phó đoàn trưởng tỉnh, tôi sẽ trình bày!”

Phía sau, Dee thò đầu ra khỏi cửa sổ.

“Con trai út của hầu tước, Van Nei Fertio, chuẩn bị rời trang viện! Mọi người hãy tiễn cậu ấy thật lớn nào! Ai muốn tham gia phục vụ thì…”

Tôi liếc lại cậu kỵ sĩ.

“Trông ổng… tỉnh lắm mà.”

“Ơ… ôi chết! Xin phép, thưa cậu! Tôi… tôi phải đi tuần! Tôi chỉ sẽ… vòng quanh bọn cậu thôi nên đừng lo!”

Rồi cậu ta phi ngựa biến dạng như chưa từng tồn tại.

Dân chúng bắt đầu tụ lại quanh xe tôi.

Nhiều người trong số họ tôi quen mặt.

“Cậu Van! Cậu đi đâu thế?!”

“Nhớ quay lại nhé!”

“Cậu tới học viện thủ đô hả?”

Ban đầu tôi đơ người.

Nhưng rồi tôi nhoài ra cửa sổ, vẫy tay:

“Chào mọi người! Tôi chỉ đi một thời gian thôi!”

Thậm chí còn chào cả những người chỉ gặp đúng hai lần.

“Hẹn gặp lại nha!”

Nhìn những người mà tôi quý nhất trong thành khóc vì tôi… mắt tôi cay xè.

Tôi là người rời đi, vậy mà họ lại khiến tôi khóc trước.

Ngồi xuống ghế, tôi lau nước mắt.

Till đưa tôi khăn tay.

Nhưng bản thân cô cũng khóc còn dữ hơn.

“Cậu chủ, thịt nướng xong rồi.”

Sau khi băng qua hai trạm dừng, cuối cùng đến lúc cắm trại lần đầu.

Ở Trái Đất, tôi từng ngủ trong đủ loại phương tiện.

Nhưng ở thế giới có quái vật thì đây là lần đầu tiên.

Vừa thò đầu khỏi xe, tôi thấy ngay một xiên thịt dí thẳng vào mặt.

Người cầm nó là thủ lĩnh nhóm mạo hiểm giả mà chúng tôi thuê, một gã mặt sẹo hoành tráng chạy dài từ mắt xuống má.

Tôi hơi lo.

Chúng tôi thuê hai nhóm mạo hiểm giả.

Ai cũng trông mạnh.

Một nửa trong số họ là pháp sư chiến đấu.

Mười người thì có hai phụ nữ, một người cao to kiểu chiến binh, người còn lại là nữ pháp sư mảnh khảnh, trông chẳng giống mạo hiểm giả xíu nào.

Gã đứng trước mặt tôi tên Ortho Sheet.

Ngoại hình đáng sợ, nhưng là dân chuyên nghiệp 20 năm.

Hắn nói chuyện với tôi rất tự nhiên dù tôi còn nhỏ…

Chỉ tội lễ nghĩa hơi thiếu.

“Cảm ơn. Anh làm tốt lắm. Lát đến lượt thì nhớ nghỉ đúng giờ.”

Tôi nhận xiên thịt.

Ortho nhìn tôi như thể tôi đột nhiên mọc thêm cái sừng.

Chớp mắt liên tục.

“Có vấn đề gì sao?”

“Không… không có gì. Tôi… sẽ báo cáo sau.”

Hắn cười méo xệch, gật đầu rồi bỏ đi.

“Kỳ thật.”

Till cười tủm tỉm.

“Tôi nghĩ vị mạo hiểm giả đó đã hiểu vì sao cậu tuyệt vời rồi đấy. Nhưng anh ta còn kém xa tôi! Tôi có thể kể ra cả trăm phẩm chất tuyệt vời của cậu!”

Tôi bật cười khô.

Till đúng là lúc nào cũng bay trên mây.

Chuyến đi kéo dài khoảng 2 tuần.

Chúng tôi dừng ở 4 ngôi làng, mỗi nơi 1 đêm.

Sau đêm thứ 2 thì hầu như chỉ cắm trại ngoài trời.

Do hành lý quá nhiều, tốc độ khá chậm.

Tính ra mỗi ngày đi tầm 50 đến 100km.

Vậy cuối hành trình, chúng tôi đã đi khoảng 500 đến 1.000.

Không đùa được.

Lãnh địa nhà Fertio rộng thấy sợ.

Nếu ví với Nhật Bản thì giống như đi xuyên 3, 4 tỉnh liền.

Đang mải nghĩ về quãng đường ấy thì đoàn xe dừng lại.

Chúng tôi đã đến ngôi làng vô danh.

Xe khựng lại ngay trước cổng làng.

Till mở toang rèm xe, giọng run lên.

“Có chuyện gì thế ạ?”

Cô hỏi người đánh xe, mặt ông ta tái mét.

“Trời ơi… nguy rồi! Làng đang bị tấn công!”

Tôi vội thò đầu ra ngoài.

Vượt qua vòng bảo vệ của Dee và hai hiệp sĩ, tôi thấy hàng chục kẻ lạ mặt bao vây ngôi làng.

Chúng mặc đủ loại giáp, vũ khí trên tay lấp loáng.

Những chiến binh lực lưỡng chắn ngay cổng chính, phía sau là mấy tên có vẻ là pháp sư.

Ortho lao ngựa tới gần, mặt cau có.

“Chắc bọn cướp hoặc lính đánh thuê đang trốn chạy. Loại rác rưởi chỉ biết chèn ép kẻ yếu. Nhưng nhìn cách chúng di chuyển thì rõ là dân từng trải.”

Tôi cũng thấy vậy.

Chúng đứng ngoài tầm nguy hiểm, dồn dập bắn tên vào trong làng.

Dù hàng rào gỗ dày bao quanh, nó chẳng thể đỡ nổi mưa tên từ trên cao.

Tôi nhìn thấy dân làng qua những khe hở giữa các thanh gỗ, họ chỉ biết nghiến răng nhìn ra ngoài.

Bước ra sẽ bị bắn nát.

Phản công cũng bị đè bẹp.

Người thường thì tuyệt đối không phá nổi vòng vây ấy.

Họ chỉ còn cách cố thủ để cầm cự.

“Xin cho phép chúng tôi tham chiến, thưa cậu Van! Nếu tất cả cùng xông lên, chúng ta vẫn còn cơ hội!”

Một hiệp sĩ nói lớn.

Tôi ước lượng nhanh, bọn kia khoảng 4, 60 tên.

Cho dù tấn công bất ngờ, chúng tôi vẫn thua về quân số và không rõ thực lực của địch mạnh đến đâu.

Nhưng Dee thì rất giỏi, và nhóm mạo hiểm giả đi theo chúng tôi ai nấy đều đáng gờm.

Liệu có thắng nổi không?

“Ừm—”

“Khoan đã, nhóc. Nguy hiểm lắm.”

Ortho cắt ngang.

Dee nghiêm mặt liếc ông ta.

“Ta hiểu rõ nguy hiểm. Sẽ có thương vong, nhưng ta chắc chắn có thể đẩy lùi chúng!”

Giọng ông nặng nề, tay đặt lên chuôi kiếm.

Ortho lắc đầu.

“Tôi có nguyên tắc: không nhận nhiệm vụ nào khiến đồng đội phải chết. Nghề này lăn lộn lâu sẽ gặp đủ loại tình huống vào đường cùng. Lần nào cũng liều thì tôi chết từ 8 đời rồi.”

Đôi mắt Dee bùng lửa.

“Có những lúc người ta phải đem mạng ra đánh cược. Giờ chính là lúc đó! Ngôi làng kia là lãnh địa đầu tiên của cậu chủ, những người trong đó là dân dưới quyền cậu ấy. Ta không rút kiếm thì ai sẽ bảo vệ họ?!”

Ông rút phắt kiếm.

Nhưng Ortho cũng không lùi.

“Tinh thần hiệp sĩ của ông đáng nể thật, nhưng chẳng liên quan gì đến chúng tôi.

Ông có trả thêm cũng vô nghĩa nếu chúng tôi chết cả lũ. Đi đường gặp làng bị phá, gặp người bị quái tấn công thì chúng tôi chỉ đi qua. Tiếc là nơi này cũng không ngoại lệ.”

“Kh…! Vậy thì ít nhất hãy bảo vệ Cậu Van!

Nếu tình hình xấu, hãy đưa cậu ấy rời đi trước!”

Dee gầm lên.

Ortho khẽ gật.

Trong tình huống tệ nhất, họ có thể rút lui cùng tôi.

Lúc đó, Esparda lên tiếng.

“Ta phản đối kế hoạch vừa rồi. Trừ Ngài Dee ra thì hai hiệp sĩ còn lại chắc chắn tử trận. Nói cách khác, Ngài Dee sẽ phải đối đầu với khoảng 30 địch thủ, bao gồm cả pháp sư. Theo đánh giá của ta, cơ may thắng của ông ấy chỉ là có thể. Nếu Ngài Dee ngã xuống, tương lai của ngôi làng này kết thúc ngay cả khi Cậu Van còn sống để cai quản.”

Giọng Esparda thản nhiên đến lạnh người.

Tức là không có nhóm mạo hiểm giả, chúng tôi không thể thắng.

Ortho chau mày.

“Nói lại cho rõ nhé, chúng tôi không đánh.

Và chúng tôi càng không thể vừa bảo vệ trẻ con vừa lao vào chiến đấu.”

Esparda liếc ông ta bằng ánh nhìn sắc lạnh.

“Nghe có vẻ khó tin, nhưng ta là pháp sư nguyên tố. Và may sao, chúng ta đang đứng trên mặt đất. Ngươi có thể trông cậy vào sức mạnh chiến đấu của ta.”

“Gì cơ? Ông chiến được à? Nhưng như vậy thì…”

Thấy Ortho còn lưỡng lự, Esparda gật nhẹ trấn an.

“Các ngươi không cần lao lên tuyến đầu.

Trước tiên, ta sẽ dựng tường đất. Các ngươi đứng sau bắn tầm xa. Khi chúng bị hút sự chú ý, Dee và hai hiệp sĩ sẽ tập kích bên hông. Hai mũi giáp công chồng lên nhau, cơ hội thắng cao.”

“Bức tường đó chặn được phép không? Với lại nếu tên rơi từ trên xuống thì sao?”

“Những cỗ xe này đều có tấm thép bảo vệ những phần quan trọng. Sau đòn đánh đầu tiên, các ngươi có thể rút vào trong. Chúng ta chỉ cần đánh lạc hướng.”

Tôi nghe mà vẫn thấy có gì đó không ổn.

Dù đòn mở màn mạnh đến đâu, Dee và hai hiệp sĩ vẫn cực kỳ nguy hiểm.

Tỷ lệ thất bại vẫn cao.

Nghĩa là… Esparda còn giấu một nước nữa.

“Ông định ở lại chiến đấu, đúng không?”

Ông mỉm cười rất bình thản.

“Tất nhiên. Nếu ta không đứng lại làm mồi nhử và tiếp tục tấn công từ sau tường, Dee và các hiệp sĩ chắc chắn bị giết.”

“Tôi hiểu. Tập kích hai bên là chiến thuật hiệu quả nhất, tôi cũng học qua rồi. Nhưng kế hoạch này không ổn. Ông sẽ chết đấy.”

Tôi nói thẳng, và gương mặt Esparda bỗng dịu đi, như thể đang nhìn đứa cháu nội mình.

“Cho ta được ích kỷ một lần. Hãy để lão già này phô diễn chút tài mọn.”

“Vậy thì… để cháu làm mồi nhử.”

Cả nhóm tròn mắt, chết lặng.

“Không! Không đời nào! Tôi không cho phép!”

Till hét toáng.

Tôi giật mình sợ địch nghe thấy, nhưng chúng xa quá, tiếng tên bắn và tiếng hò hét át hết rồi.

Tôi thở phào.

“Nếu đã cần người đánh lạc hướng, thì để tôi làm. Mọi người có thể tấn công trong lúc tôi kéo chúng lại. Nếu tôi bị đánh gục thì… mọi người sẽ thắng.”

Till nắm chặt tay tôi, nước mắt chảy ròng.

“Nếu cậu làm mồi, tôi thà xông ra tuyến đầu còn hơn! Để tôi cầm chân chúng! Nếu phải chết cùng cậu, tôi cũng không hối hận!”

Khamsin cũng tiến lên, ánh mắt kiên định.

“Tôi sẽ đi cùng cậu. Hai chúng ta có thể câu giờ.”

Tôi nghe mà bực điên người.

Tại sao ai cũng muốn chết thay tôi thế này?

Tôi không chấp nhận chuyện đó.

“Tôi nói rõ lại nhé. Tôi mới là người chịu trách nhiệm ở đây. Đây là lãnh địa của tôi, nghĩa là đây là chuyện của tôi. Ortho và đội của ông ấy được thuê để bảo vệ tôi, không phải liều mạng thay tôi.”

Tôi liếc Ortho.

Ông ấy giật mình đến mức vai dựng cả lên, trông rất kỳ cục.

Tôi hơi bất ngờ nhưng vẫn quay sang Esparda.

“Còn ông. Ông đã nghỉ hưu rồi. Không có lý gì người đã phục vụ gia đình tôi cả đời phải chết ở nơi thế này.”

Gương mặt Esparda trở nên nghiêm nghị.

Có lẽ tôi đã nói hơi lạnh lùng quá.

Nghĩ lại, tôi quay sang Dee và các hiệp sĩ của ông.

“Dee, anh và các hiệp sĩ đều thuộc đội của cha tôi. Người các anh phục vụ là ngài ấy, không phải tôi. Các anh không cần phải liều mạng ở đây.”

Dee và hai hiệp sĩ nghiêm mặt.

Mà thực ra họ lúc nào cũng dữ dằn như thế.

Cuối cùng, tôi nhìn sang Till và Khamsin.

“Có lẽ hơi ích kỷ… nhưng Till, ta luôn xem cô như chị gái của mình. Ta không thể để người quan trọng như cô trở thành nạn nhân trong trận này. Còn Khamsin, dù cậu lớn tuổi hơn tôi, nhưng lúc nào cũng như em trai vậy. Nếu tôi chết ở đây… tôi muốn cậu sống tiếp, sống thay phần của tôi.

Từ giờ, cậu tự do.”

Tôi không kìm được nữa.

Nước mắt tràn xuống, phá vỡ mọi phòng tuyến tôi cố dựng.

Tôi gượng cười, giải thích kế hoạch.

“Đầu tiên, tôi sẽ cưỡi xe xông thẳng vào bọn chúng từ phía trước. Mọi người hãy thực hiện thế gọng kìm hai bên. Chỉ dùng tấn công tầm xa thôi, đừng cố quá. Nếu thấy bọn chúng không lùi, hãy chạy. Cứ bỏ xác tôi cũng được. Miễn là tôi chưa xưng tên, nhà hầu tước sẽ không gặp rắc rối.”

Tôi cười tự giễu, nhưng chẳng ai buồn cười.

Rõ ràng là không phải lúc đùa.

Tôi rút thanh kiếm trang trí rồi chuẩn bị bước đi thì một tiếng thở dài thật to vang lên sau lưng.

“Được rồi. Chỉ lần này thôi đấy! Mạng tụi tôi giao cho cậu đó!”

Ortho bước lên, giọng quạu nhưng mắt thì quyết.

“Khoan đã, Ortho!”

Tôi cuống quýt định can, nhưng ông ta nở nụ cười méo xệch.

“Trước mặt tôi là một thằng nhóc dám đem mạng ra đặt lên bàn cân vì trách nhiệm. Nếu tôi cứ lải nhải nữa, đồng đội tôi xé xác tôi mất.”

Dứt lời, ông rút luôn thanh kiếm của mình.

Nữ pháp sư trong nhóm cũng tiến lên.

“Nói thật, trước giờ tôi chẳng đánh giá cao quý tộc và cái gọi là ‘tinh thần trách nhiệm’ của họ. Hiếm gặp được ai ra hồn. Nhưng 2 tuần nay, quan điểm tôi thay đổi rồi.”

Cô mỉm cười ngại ngùng.

“Tất cả là nhờ cậu, Cậu Van.”

“Trời ơi, Pluriel…”

Cô bật cười khúc khích.

“Không ngờ cậu còn nhớ tên một nhóm mạo hiểm giả tạp nham như tụi tôi. Lạ đời thật đấy, Cậu Van. Chính vì sự khác người ấy mà tụi tôi muốn đứng về phía cậu.”

Giọng cô nhỏ dần, rồi rút cây đoản kiếm khắc ấn ma pháp.

Tôi không thể nói thật là tôi chỉ nhớ tên cô vì… cô dễ thương quá!

Sự ngượng ngùng của tôi càng tăng khi những mạo hiểm giả khác cũng bước lên.

Trong lúc tôi còn choáng váng, Dee và các hiệp sĩ cũng tuyên bố tham chiến.

“Chúng tôi là những hiệp sĩ phục vụ nhà hầu tước. Dĩ nhiên, chúng tôi cũng phục vụ Cậu Van gánh vác tương lai của gia tộc. Bảo vệ cậu là bảo vệ cả tương lai ấy.”

Dee và các hiệp sĩ đồng loạt rút kiếm, đưa lên trước mặt như lời thề.

…Phải công nhận ông ta nói đạo lý nghe hay thật.

Tôi còn đang thầm phục thì Esparda tiến lên đứng cạnh.

“Khi trận chiến kết thúc, ta sẽ dạy cậu hiểu gánh nặng của người thừa kế.

Đừng lo, chỉ mất nửa ngày thôi.”

Nửa ngày cái gì!

Ông già này đang cố ý dằn mặt tôi thì có!

“Ta xin chỉnh lại kế hoạch, thưa cậu.”

Esparda nói bằng giọng trầm mà mạnh.

“Ta dựng tường trước, sau đó tấn công tầm xa. Dee và các hiệp sĩ đánh từ cánh trái. Ortho, nhóm của ngươi đánh cánh phải. Ai có thể hỗ trợ hoặc chữa trị, chuẩn bị sẵn.”

“Rõ!”

“Đã hiểu!”

Ai nấy lập tức hành động.

Esparda bắt đầu ngâm chú, đất dưới chân rung lên, rồi một bức tường đất lớn trồi lên cách chúng tôi khoảng 20m.

Ông và những người có thể đánh tầm xa chạy ngay đến đó.

Tôi nhìn mọi người mà choáng ngợp thì Till và Khamsin nhào đến ôm chặt.

“Tạ ơn trời… tạ ơn trời, Cậu Van!”

“Khi cần, tôi sẽ chết để che chắn cho cậu!”

Hai người vừa khóc vừa nói, khiến tôi phải cố hết sức giữ mình không bật khóc theo.

Họ còn thân thiết hơn cả người ruột rà của tôi.

Tôi cảm nhận rõ điều đó khi vuốt nhẹ đầu họ.

Nhưng không thể chìm trong cảm xúc lúc này.

Trận chiến đang tới gần, và ai làm được gì thì phải làm ngay.

“Được rồi. Lấy hết thuốc men và đồ cứu thương xuống xe. Nếu ai bị thương là phải lao đến liền, hiểu không?”

Tôi mỉm cười, và cả hai đồng thanh đáp:

“Rõ!”

Bọn cướp thì hoàn toàn mất cảnh giác.

Khi nghe tin lãnh địa đổi chủ, chúng biết thời điểm phòng thủ lỏng lẻo nhất.

Nếu ngôi làng có chút quan trọng nào, tân lãnh chúa đã có mặt để sắp xếp từ đầu rồi.

Nhưng đây chỉ là cái làng vô danh xó xỉnh.

Tiếp quản lãnh địa là việc dài hơi:

Phải gặp dân, định thuế, kiểm tra tình trạng, giữ trật tự, rồi tuyển và điều phối hiệp sĩ.

Nếu không liên lạc tốt với lực lượng cũ, còn xảy ra đánh nhau nhầm.

Vì không thể xử lý mọi nơi cùng lúc, quý tộc luôn ưu tiên thành phố lớn, rồi thị trấn, làng vừa, sau mới tới mấy xó nhỏ thế này.

Nên nhiều khi dân ở những nơi hẻo lánh chẳng biết lãnh chúa đổi từ bao giờ.

Bọn cướp tính cả rồi.

Làng nhỏ, xa trung tâm, thời điểm chuyển giao.

Tấn công lúc này là quá dễ.

Chỉ cần bắn tên ép dân không dám ra, rồi cướp tiền, cướp đồ, bắt phụ nữ trẻ con, rồi tẩu thoát.

Chính sự tự tin đó khiến chúng lơ là.

Tên bắn liên tục.

Dân làng không dám mở cổng.

Chúng tin chắc rồi họ sẽ đầu hàng thôi.

“Lâu rồi mới kiếm được đàn bà.”

“Từ vụ hai con nhỏ nhà thương nhân ấy nhỉ?”

“Có hai đứa mà xài có tí là gục rồi.”

“Lần này phải được chục đứa.”

“Khà ha ha ha ha!”

Bọn cướp vẫn còn đang tán dóc nhảm nhí, coi cuộc tập kích như thể đang mở hội.

Chúng uống rượu, hát hò, ầm ĩ cả một góc rừng.

Cái kiểu sống buông thả của bọn thảo khấu khiến chúng chẳng thể nào bỏ nghề được.

Chỉ vài giây sau tiếng cười hô hố đó, một mũi tên bay vụt ra và cắm sâu vào cổ một tên cướp.

Đứng nhìn Dee lau sạch máu trên lưỡi kiếm, sống lưng tôi chợt lạnh toát.

Chỉ 10 phút.

Vỏn vẹn 10 phút, ngắn mà dài, và mọi thứ đã hoàn toàn nghiêng về phía chúng tôi.

Đội của tôi đã quét sạch bọn cướp.

Một vài đứa chạy thoát, nhưng đa số đều chết hoặc hấp hối.

Khi trận đánh kết thúc được một lúc, tôi cảm nhận được dân làng đang tụ tập bên ngoài cổng làng.

Đàn ông đàn bà cầm giáo và khiên đứng thành hàng, dõi mắt qua những khe hở của hàng rào gỗ.

Tôi đếm sơ được khoảng 50 người.

Với một ngôi làng cỡ này, lực lượng như thế đã là nhiều rồi, nhưng cũng yếu vô cùng.

Tôi thở dài, quan sát lại cả ngôi làng.

Hàng rào gỗ được dựng bằng cọc to, chăm sóc tử tế, nhưng dù sao vẫn chỉ là… gỗ.

Những ngôi nhà bên trong chen san sát, cũng chỉ toàn gỗ.

Nếu Vương quốc Yelenetta hay phe của Ferdinatto điều kỵ sĩ đến càn quét, họ chỉ cần bắn vài loạt tên lửa là cả làng cháy rụi.

Sở dĩ điều đó chưa từng xảy ra chỉ vì có rồng sống trên dãy Wolfsbrook và ngôi làng này nhìn chung không có giá trị quân sự.

Dẫu vậy, một khi giao tranh nổ ra, người ở đây sẽ bị nghiền nát như kiến.

Tôi còn đang lúng túng với cảm giác bất an ấy thì Till bước đến cạnh.

“Thưa cậu… tuy mọi chuyện hơi khác với dự tính, nhưng chúng ta cũng đến nơi rồi.”

“Ừ.”

Tôi gật đầu.

“Lần đầu gặp dân làng mà. Mình phải chào hỏi đàng hoàng.”

Tôi tiến đến cổng làng, theo sau là cả một đoàn:

Hai kỵ sĩ đi trước mở đường, Dee và Esparda hai bên, Till và Khamsin phía sau.

Ortho và nhóm của anh ấy ở lại trông xe và đám tù binh.

Dân làng xôn xao khi chúng tôi tiến lại.

Khi mọi ánh mắt đã hướng về mình, tôi lên tiếng:

“Xin chào mọi người. Tôi là Van Nei Fertio. Tôi đến từ Nhà Fertio, gia tộc cai quản lãnh địa này, bao gồm cả ngôi làng của các vị. Từ hôm nay, tôi sẽ phụ trách nơi này. Tôi không có ý định ép buộc hay thu thuế nặng nề gì đâu, nên mọi người cứ yên tâm.”

Với lời chào nghe chẳng giống quý tộc chút nào, dân làng nhìn nhau thì thầm bối rối.

Esparda nhíu mày, bước lên một nhịp.

“Tân lãnh chủ, Cậu Van, đã đến. Mở cổng.”

Giọng ông ấy tuy nhỏ nhưng nặng tựa đá tảng, nghiêm đến mức lời tôi lập tức bị lu mờ.

Một ông lão tách khỏi đám đông.

“Mở cổng,” ông nói, và dân làng nhanh chóng làm theo.

Những thanh niên tầm 20, 30 cầm giáo khiên đứng sẵn.

Dẫn đầu là ông lão, trên tay chẳng có lấy một món vũ khí nào.

“Tôi là Ronda, trưởng làng. Cảm ơn mọi người đã cứu chúng tôi.”

Ông cúi đầu thật sâu.

“Tôi có nghe rằng từ trước đến nay chưa từng có lãnh chủ hay bất kỳ lực lượng bảo vệ nào được phái đến đây,” tôi nói.

“Trước hết, tôi muốn gửi lời xin lỗi vì sự chậm trễ ấy. Từ giờ, với tư cách là lãnh chủ, tôi sẽ bảo vệ nơi này. Mong mọi người tin tưởng và hợp tác.”

Cách nói chuyện này còn giống nhân viên chăm sóc khách hàng hơn là quý tộc.

Trưởng làng và dân làng nhìn tôi như không tin vào tai mình.

“Ga ha ha ha ha ha!”

Ortho cười lớn phía sau nhưng tôi phớt lờ, chỉ chờ Ronda phản hồi.

Sau vài giây chớp mắt liên tục, ông nói tiếp:

“Vậy… xin mời cậu về nhà tôi ngồi tạm.”

Ông dẫn đường vào làng.

Chúng tôi theo sau, còn dân làng thì nhìn theo đầy căng thẳng.

Nơi này sẽ không dễ quản lý đâu, tôi biết ngay từ khoảnh khắc ấy.

Nhà của Ronda không hẳn là dột nát nhưng đúng là nghèo nàn.

Trông như có người đặt vài viên đá, lót ván gỗ, dựng 4 cột rồi đóng tường và mái vào là xong.

Ở tạm thì được, chứ động đất một cái là sập ngay.

May là tôi còn chưa trải qua trận động đất nào trong thế giới này.

Bên trong là Ronda và một cặp vợ chồng trung niên.

Ngồi đối diện họ là tôi, Esparda và Dee.

“Làng này trước có 150 người. Nửa năm trước bị cướp đánh một lần, rồi tháng trước lại thêm một lần nữa. Giờ chỉ còn khoảng 100.”

“Hôm nay là lần thứ ba các người bị tấn công? Là cùng một bọn sao?”

“Không, không phải. Lần đầu chỉ có 10 đứa, nên dân làng chống được. Nhưng lần thứ hai là lính đánh thuê và mấy kẻ từng là mạo hiểm giả. Bọn tôi đánh suốt 1 ngày trời mới đẩy lùi được. Còn đám này là một nhóm khác nữa.”

“Nhưng tại sao một ngôi làng nhỏ thế này lại bị tấn công liên tiếp?”

Câu hỏi ấy khiến Ronda do dự một chút, nhưng ông nhanh chóng đáp:

“Nơi này cách xa các thị trấn và làng xung quanh… càng khỏi nói đến thành phố. Giờ lãnh thổ mới đổi chủ, nên sẽ chẳng ai phái kỵ sĩ đến đây sớm đâu. Trước đây, quân biên phòng của Ferdinatto còn tuần tra vì chúng tôi sát biên giới Vương quốc Yelenetta, nhưng giờ thì không.”

“Nói cách khác, vì đất này chuyển sang Nhà Fertio nên làng đang bị bỏ mặc.”

Tôi thay ông nói nốt phần mà ông không dám nói.

Ronda im lặng.

Một nông dân mà nói thẳng điều đó với quý tộc thì chẳng khác nào đầu rơi xuống đất.

Ngay cả bóng gió cũng nguy hiểm.

“Tôi xin lỗi. Trước đây Ferdinatto có quan lại trấn nhậm khắp nơi, nhưng họ đều bị rút về. Cha tôi, Ngài Fertio đã bổ nhiệm lãnh chủ cho các thành phố lớn trước, còn các vùng nhỏ hơn thì chưa nắm rõ tình hình.”

Ronda nhìn tôi chăm chú.

“Ra là nhà chúng tôi bị để lại cuối cùng. Quý tộc nào cũng vậy thôi. So với các làng lớn hay thành phố, nơi nhỏ bé như chúng tôi đóng quá ít thuế. Chẳng đáng để bận tâm. Tuy nhiên—”

Không biết Ronda đã quyết định tin tôi, hay do cảm xúc dâng trào quá mạnh, ông bắt đầu tuôn ra sự giận dữ hướng về giới quý tộc.

Nhưng tôi tuyệt đối không thể để ông nói tiếp.

“Chuyện đó… xin để dịp khác hẵng bàn, thưa bác.”

Ronda khựng lại, còn người đàn ông và phụ nữ ngồi cạnh ông thì trừng mắt vào tôi như muốn đâm thủng người.

Cũng chẳng còn cách nào khác.

Tôi nhìn từng người một trước khi nói tiếp:

“Nếu mọi người bất mãn với đất nước này, oán trách nó, thậm chí là căm ghét… tôi cũng không thể trách được. Nhưng tôi phải nói thật: cho dù cảm xúc của mọi người có mạnh đến đâu, thì mọi thứ… sẽ chẳng thay đổi.”

Người đàn ông trung niên bật dậy, giận dữ bùng nổ.

“C-các người quý tộc đúng là mặt dày vô sỉ!”

Có lẽ ông ta là con trai của Ronda, người sẽ kế nhiệm chức trưởng làng.

Thân hình vạm vỡ, ánh mắt bừng lửa.

Một người nóng tính như vậy lên làm trưởng làng… đúng là điềm chẳng lành.

Tôi nhìn thẳng vào mắt ông và hạ giọng:

“Ngồi xuống. Tôi đang nói chuyện nghiêm túc về tương lai của ngôi làng này.”

Ronda liếc con trai thật sắc.

Ông ta đành cắn răng mà ngồi xuống.

Tôi đặt tay lên ngực, tiếp tục:

“Những người sáng lập vương quốc này, Hoàng tộc Bellrinet đã để lại những khoảng trống cực lớn trong luật pháp. Chính vì vậy mà trách nhiệm của giới quý tộc mới nặng nề như thế.”

Lời đó khiến Ronda, con trai ông, Esparda và Dee đều trợn mắt nhìn tôi.

Một người thuộc nhà Công tước mà dám nói thẳng như vậy về hoàng gia, chuyện đó bình thường là không thể.

Quý tộc mà phê phán hoàng tộc trước mặt dân thường thì chẳng khác nào tự chuốc họa.

Nhưng giờ tôi còn sợ gì nữa?

Nếu tôi đã nhận lãnh trách nhiệm vực dậy một ngôi làng đang đứng bên bờ diệt vong… thì chẳng còn lý do gì để cúi đầu cả.

Tôi ngẩng cao đầu, bình thản đón lấy ánh mắt sững sờ của họ.