Lãnh Chúa Lạc Quan Và Cuộc Phòng Thủ Nhàn Nhã: Ma Thuật Sản Xuất Biến Ngôi Làng Vô Danh Thành Pháo Đài Mạnh Nhất

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Gã Vô Lại Của Nhà Bá Tước

(Đang ra)

Gã Vô Lại Của Nhà Bá Tước

Yoo Ryeo Han

Nhưng dù vậy, vẫn đáng để thử coi đây là cuộc sống mới của mình.

9 9

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

54 1385

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

385 1598

Bạn có thích nhân vật chính Romcom không?

(Đang ra)

Bạn có thích nhân vật chính Romcom không?

Rinae Chikai

Akashi Yuto luôn thắc mắc điều đó.“Sousuke~, hôm nay cậu cũng ngầu lắm đó~, tớ yêu cậu lắm~”“Rồi rồi, cậu lúc nào cũng nói vậy nhỉ.

607 25645

[Tam Quốc Chí] Tịnh Châu Nhật Ký

(Đang ra)

[Tam Quốc Chí] Tịnh Châu Nhật Ký

Người may mắn

Tịnh Châu được chọn làm “vùng đất sống tốt nhất” bởi man di. Có vẻ như tôi đã mang về một đứa trẻ sinh nhầm thời đại ở nơi đó.

76 71

Vol 1 - Chương 1: Lên Đường Tới Một Thế Giới Khác

Chương 1: Lên Đường Tới Một Thế Giới Khác

Mặt trời vẫn còn vương lại trên bầu trời khi tôi đi dọc con phố, nhưng hoàng hôn đã bắt đầu buông xuống.

Tôi gần như cảm nhận được mùi nhựa đường nóng hầm hập dưới chân mình.

Ánh mắt tôi dán chặt về phía trước.

Tôi sinh ra và lớn lên ở một vùng ven biển hẻo lánh, nơi núi non, sông suối chẳng thiếu thứ gì.

Mãi tới khi lên đại học, tôi mới chuyển đến một thành phố có hơn nửa triệu dân.

Tôi thi bằng lái mô tô phân khối trung bình và rất mê những chuyến lượn lờ trong “rừng bê tông” ấy.

Người tuyển sinh từng giới thiệu vài công việc ở quê cho tôi, nhưng chẳng hiểu sao, tôi lại quyết định bám trụ thành phố.

Vài năm sau, nỗi nhớ nhà trở nên… không chịu nổi.

Ở chỗ làm, tôi được khen chăm chỉ, được giao thêm việc, và điều đó đồng nghĩa với việc tôi ngày nào cũng chìm trong mớ công việc chất đống.

Sáng dậy đi làm, tối lê xác về nhà rồi đi ngủ.

Ngày nào cũng vậy.

Tôi sụt cân thảm hại, người mảnh như que củi.

Điều tuyệt nhất khi sống ở thành phố, chạy xe đêm thì tôi lại mệt tới mức chẳng còn sức mà tận hưởng.

Chuỗi ngày dài lê thê cứ thế tiếp diễn, cho đến 1 đêm khoảng 10 giờ, tôi về nhà, quẳng đồ xuống, rồi quyết định đi một vòng cho khuây khỏa.

Lâu rồi không chạy, nhưng tôi vẫn giữ xe rất kỹ, nên chẳng vấn đề gì.

Chạy được một quãng, tôi rẽ lên đường cao tốc, chọn đoạn đường có thể ngắm cảnh đêm đẹp nhất.

Tôi dừng ở một nhà hàng hướng ra biển, ngồi nhâm nhi tách cà phê và thưởng thức ánh đèn lung linh từ những tòa nhà và con tàu trong khu du lịch nổi tiếng ấy.

Phần lớn cửa hàng đã đóng cửa, nhưng những quán có sân hiên thì vẫn nhộn nhịp.

Rồi chẳng bao lâu, tôi nhận ra thời gian đóng cửa cũng đã đến.

Tôi không nhớ rõ chuyện gì xảy ra trên đường về.

Điều duy nhất còn in lại là cảnh mình chạy xe trên một cây cầu dài bắc qua biển, như một tấm ảnh chụp cuối cùng của ký ức.

Và khi mở mắt ra… tôi đang nằm trên giường.

Rõ ràng tôi vừa chạy xe mô tô, vậy mà giờ lại ở nhà?

Trần nhà cao bất thường.

Chiếc giường thì mềm và rộng đến mức chẳng thể nào dành cho trẻ con.

Không sai được, tôi đang ở căn phòng góc tầng hai trong tòa thành nhỏ của Lãnh chúa Fertio.

Phòng của tôi.

Những bức tường đá quen thuộc, những xà gỗ được đặt theo khoảng đều nhau.

Một viên tinh thạch ma thuật tỏa sáng dịu dàng.

Bên ngoài trời vẫn tối, phủ lên bầu trời một tấm màn sao đẹp đến nghẹt thở.

Tôi như bị mê hoặc, ngồi bật dậy nhìn ra khung cửa sổ cao 3m.

Cảm giác kỳ lạ gì thế này…?

Dưới kia là khu vườn xanh tốt và bức tường đá bao quanh.

Xa hơn nữa là khu phía nam của thành phố.

Con đường lớn chạy xuyên qua trung tâm, và bức tường thành cùng cổng thành cao sừng sững phía xa.

Tôi đứng lên giường, đưa tay với tới cửa sổ để nhìn rõ hơn, thì phía sau vang lên một tiếng hốt hoảng:

“A… Ack, cậu Van! Nguy hiểm quá!”

Giọng nghe có phần hậu đậu.

Quay lại, tôi thấy một cô gái tóc nâu dài, mắt cụp hiền lành.

Cô mặc bộ đồng phục hầu gái đen có tạp dề trắng bèo nhún.

Đó là Till, hầu gái riêng của tôi.

Dù trông hơi ngơ ngơ, cô đang cuống cuồng chạy tới, chắc là để ngăn tôi leo lên cửa sổ.

“À… xin lỗi. À, chào buổi sáng, Till.”

Tôi ngồi xuống giường, xoa gáy.

Till đột nhiên đơ mặt.

“Hả?! À-ừm-không, không sao ạ! C-cảm ơn vì cậu chịu nghe tôi! M-mà… cậu Van định làm gì vậy ạ?”

Tôi nghiêng đầu, chỉ vào cửa sổ.

“Ta chỉ muốn ngắm khung cảnh đẹp đẽ bên ngoài thôi.”

Mắt Till mở to, lông mi khẽ run.

“Cậu Van… cậu học mấy từ khó như vậy ở đâu thế? Cậu mới… lên 2 thôi…”

Hai?

Tôi gần 30 tuổi rồi.

Till đang nói cái gì vậy?

Khoan… 30 tuổi?

Rồi tôi đến đây bằng cách nào?

Tôi đi học đại học, đi làm, rồi bận rộn…

Tôi nghỉ việc rồi à?

Không, vô lý.

Đây có phải Nhật Bản đâu…

Tôi chưa từng rời khỏi tòa thành này, nhưng cũng chẳng thấy ai giống người Nhật cả.

Ai nấy đều không quá cao, nhưng nhiều người lại có diện mạo rất nổi bật.

Gương mặt cũng rất khác nhau.

Đều là con lai sao?

Không, không hợp lý.

Hơn nữa, Nhật Bản làm gì có lâu đài xây toàn bằng đá thế này?

Binh lính đi lại trong hành lang thì mặc giáp, cầm kiếm, vi phạm luật quản lý vũ khí toàn tập…

“Ưm… cậu Van?”

Tôi im lặng suy nghĩ quá lâu, Till lo lắng gọi.

À phải… cái tên này nữa.

“Tôi tên là Van Nei Fertio, đúng không?”

“Trời ơi, cậu còn nói được cả tên họ nữa?! Tuyệt quá! Cậu đúng là thông minh vượt tuổi thật!”

Till khen liên tục, nhưng tôi chẳng còn tâm trí mà để ý.

“Cha ta là Hầu tước Jalpa Fertio… Anh ta là Murcia, rồi Jard, rồi Sesto… Ta nhớ đúng chứ?”

Tôi hỏi, đầu hơi nghiêng.

Till sững người đến mức mắt muốn rơi ra ngoài.

“Đ-đúng ạ. Gia chủ hiện tại là hầu tước, ngài Jalpa Bul Ati Fertio. Các anh của cậu là ngài Murcia Elago Fertio, ngài Jard Gai Fertio, và ngài Sesto Ele Fertio. Tôi còn sốc hơn khi cậu biết cả tên hai ngài Jard và Sesto… vì cậu hiếm khi gặp họ.”

Tôi khoanh tay, hừ nhẹ.

“Vậy… rốt cuộc đây là đâu?”

Till chớp mắt liên tục, không kịp phản ứng.

Đến giờ ăn, Till đưa tôi đến phòng ăn.

Căn phòng rộng một cách vô lý, bàn dài đến mức muốn nói chuyện chắc phải thét lớn.

Jard, Sesto và cha đã ngồi sẵn.

Mỗi người đều có một hầu gái đứng cạnh để hỗ trợ.

Các gia nhân khác đang dọn bàn, còn quản gia Esparda thì đứng nghiêm bên cha.

Còn tôi thì có… ba hầu gái.

Dù sao tôi cũng mới hai tuổi.

Jard 10 tuổi và Sesto 8 tuổi nên không cần giúp nhiều.

Cả hai đều lặng lẽ ăn, có vẻ vì sợ cha.

Một hầu gái cắt nhỏ thịt và củ rễ trong bát súp của tôi.

Một người khác thì thổi cho nguội bớt trước khi đút.

Ừm, tuyệt hảo.

Các cô vất vả rồi.

Nói đùa vậy thôi, nhưng rõ ràng tôi đã chuyển sinh đến thế giới này, mang theo ký ức ở Nhật Bản.

Tôi không hiểu chuyện gì đã xảy ra, cũng chẳng thể tin hoàn toàn.

Nhưng… mấy củ rễ giống cà rốt ở đây ngon thật!

“Ôi trời, thưa cậu chủ. Cậu ăn hết rau rồi này.”

“Không thể tin được… Cậu ăn rất từ tốn nữa chứ! Lại chẳng làm rơi vãi tí nào!”

Till và một cô hầu trẻ khác vừa đút tôi ăn vừa không ngớt lời khen.

…Đây có phải là quán rượu tiếp khách phiên bản hầu gái không?

Còn tôi thì là khách VIP chắc?

Nói thật chứ, tôi chơi tới 30.000 yên cũng được luôn đó!

Jard và Sesto liếc sang tôi bằng ánh mắt đầy ghen tị.

Cha đột nhiên cất tiếng:

“Jard, hôm nay con học gì?”

Tôi không biết đây có phải kiểu sinh hoạt của nhà quý tộc hay không, nhưng bọn trẻ ở đây buổi sáng chẳng làm gì cả.

Buổi chiều thì học kiến thức căn bản phù hợp tuổi rồi tập kiếm.

Anh cả Murcia đã 14 tuổi, tính như người lớn rồi, nên hầu hết thời gian đều bận rộn với huấn luyện thực chiến.

Nói chung, bọn tôi dưới 10 tuổi thì giờ giấc giống nhau cả.

Cha thường dùng lúc ăn sáng và ăn tối để hỏi về việc học và sinh hoạt⁠, như một phần thói quen hằng ngày.

Vì thế Jard hơi cuống, đối diện cha mà trả lời:

“C-con… con học ma pháp hỏa hệ và chiến trận ạ.”

Cha gật đầu.

“Ừm. Còn con thì sao, Sesto?”

Hôm trước Sesto vừa được giám định và phát hiện có tố chất hỏa ma pháp.

Không hiểu sao thằng bé nói chuyện đó với vẻ rất vui.

Rồi cha quay sang tôi.

“Van, hôm nay con định làm gì?”

Ông vốn chẳng bao giờ hỏi tôi câu này, nên tôi nói luôn không cần suy nghĩ:

“Con còn nhiều thứ chưa biết lắm. Trước hết… con muốn tìm hiểu về đất nước kỳ lạ này.”

Trong nháy mắt, cha, ba anh tôi, mấy cô hầu và cả quản gia Esparda đều đứng hình.

Rồi Till thì thào, giọng run mà như hét:

“T-thấy chưa… Cậu Van đúng là thiên tài mà!”

Thế giới này có ba đại lục⁠, một ở phía tây, một ở phía đông và một nằm chính giữa⁠, cùng vô số đảo rải rác.

Một eo biển hẹp nối ba vùng đất lớn ấy lại.

Giữa đại lục trung tâm và đại lục phía đông còn có một hòn đảo nhỏ.

Quốc gia tôi đang ở thuộc về đại lục phía tây.

Theo những gì tôi nghe được, nơi này phát triển tầm trung cổ hoặc cận đại sớm giống Trái Đất.

Khác biệt lớn nhất:

Ở đây tồn tại những sinh vật gọi là quái vật.

Biển thì đầy những con khổng lồ hung dữ, cứ thấy tàu là tấn công, nên khỏi mơ đến “Thời đại khám phá” gì đó.

Khi tôi hỏi về các chủng tộc trong thế giới này, Till bảo có đủ cả:

Tinh linh, người lùn, bán nhân…

Phi thường thật sự.

Nhưng phần lớn bọn họ sống khá khép kín, ít tiếp xúc.

Sự tồn tại của ma pháp tấn công cũng khiến thuốc súng không được trọng dụng.

Có người từng chế thử súng thô sơ, nhưng thiếu kinh phí nghiên cứu nên chẳng phát triển được.

Vũ khí phổ biến vẫn là kiếm, thương, cung.

Nỏ cũng có, nhưng uy lực chẳng bằng ma pháp tấn công.

Phương tiện di chuyển chủ yếu là đi bộ hoặc cưỡi ngựa⁠, ngoài ra còn có mấy loài thú hai chân trông như kỳ đà khổng lồ.

Đương nhiên, chẳng có máy hơi nước nào hết.

Nghe nói ở quốc gia khác thì có phương tiện vận hành bằng đạo cụ ma pháp.

…Mà đạo cụ ma pháp là cái gì vậy?

Till cố giải thích bằng chút kiến thức ít ỏi của cô.

Một số tinh thể, đá quý hay khoáng thạch có khả năng tích trữ ma lực.

Nạp ma lực vào, người ta có thể tạo ra các loại công cụ ma pháp với chức năng tùy theo thuộc tính.

Quốc gia chúng tôi sống tên Vương quốc Scuderia, nằm ở miền nam lục địa Grant.

Quốc vương hiện tại là Dino En Tsora Bellrinet.

Gia tộc hoàng thất đã trị vì hơn 300 năm và không ngừng mở rộng ảnh hưởng.

Gần đây, nhà vua ra lệnh cho quý tộc mang quân đi đánh chiếm một quốc gia nhỏ.

Cha tôi nhờ trận chiến này mà được phong hầu tước.

Là gia tộc võ biền, vị trí bọn tôi khá vững chừng nào đất nước còn yên ổn.

Mất đi sức mạnh quân sự thì khó nói trước điều gì.

Dù vậy, nhà tôi là dòng dõi hầu tước, thuộc hàng cao của giới quý tộc.

Là một gia tộc võ tướng, tiếng nói của chúng tôi trong vương quốc cũng mạnh mẽ.

Tương lai của tôi… xem ra sáng sủa!

Những ngày sau đó, tôi hỏi Till đủ chuyện rồi tự nghiên cứu thêm về ma pháp.

Tin đồn lan ra khắp phủ.

Các hầu gái nói tôi như thần đồng, rồi mấy lời đó đến tai quản gia Esparda.

Một ngày nọ, ông ta đến gặp tôi mà mặt mũi như sẵn sàng tra hỏi.

“Cậu chủ, ngài mới hai tuổi mà đã học chữ, biết toán sơ cấp. Cậu biết đến đâu rồi?”

Ông ta cúi xuống nhìn tôi, ánh mắt sắc lẻm, môi mím chặt.

Tóc bạc chải gọn ra sau, đồng phục quản gia đen chỉnh tề.

Dáng ông cao lớn, chắc tầm 50.

Nghe nói ông đã phục vụ cho cha nhiều năm.

Đây là lần đầu tôi nói chuyện trực tiếp, và ấn tượng đầu tiên:

Ông đúng kiểu người làm việc giỏi… nhưng nhìn đáng sợ chết được.

“Sao thế? Ta muốn biết cậu nắm được bao nhiêu.”

Này ông ơi, ông đang nói chuyện với đứa hai tuổi đó!

Tôi nuốt nước bọt, cố đáp cho trơn tru:

“Con… nói chuyện và hiểu mọi người thì bình thường ạ. Nhưng… con chưa giỏi chữ cho lắm…”

“Thế còn số học?”

“Ờm… c-con biết cộng trừ một chút?”

Esparda đứng khựng lại.

Im lâu đến mức tôi suýt chạy mất dép.

Nhưng cuối cùng ông giơ hai bàn tay lên, chìa một vài ngón tay ra.

“Ở đây hai. Ở đây ba. Tổng cộng là bao nhiêu?”

“N-năm ạ.”

Ông đưa ra bảy ngón.

“Lấy đi hai ngón khỏi bảy.”

“Cũng còn… 5 ạ.”

Esparda lại hóa đá.

Cuộc trao đổi hôm đó kết thúc chóng vánh, nhưng nghe nói ông chạy ngay đến báo cha chuyện gì đó.

Thế là tôi bị kéo vào lịch học hai buổi giảng mỗi tuần.

Địa ngục.

Thật sự.

Việc này rõ ràng không dành cho đứa hai tuổi.

Hơn nữa, ông ta giảng bài như máy, lạnh như băng.

…Ông có chắc mình không phải android không?

Nghĩ lại thì… đây là thế giới của quái vật, vậy tức là ông ấy cũng là hình nhân hả?!

Mang suy nghĩ đó theo mình, tôi tiếp tục học và cuối cùng cũng biết đọc biết viết.

Tôi còn phải học cả luật chiến tranh, hệ thống quý tộc và cách quản lý lãnh thổ.

…Dạy mấy thứ này cho một đứa mới biết đi thật sao?

Và cứ như thế suốt 2 năm trời.

Đến khi tôi lên 4, họ nhét cho tôi một cây gậy rồi bắt tập thứ gì đó trông hơi giống kiếm thuật.

Nhưng… cái đó thì vui thật.

Ở kiếp trước tôi từng tập judo, rồi hồi cấp hai có tới võ đường karate.

Tôi vốn mê võ mà.

Thế là tôi vung cây gậy, đập vào cây gậy cắm dưới đất, rồi lại vụt vào cây gậy mà cô hầu dễ thương kia chìa ra.

“Cố lên, cậu chủ! Nhanh quá trời! Phản xạ tuyệt vời luôn! Tôi biết mà, cậu Van làm được hết!”

Tôi quất trúng gậy của cô ấy liên tục trong lúc cô hò reo cổ vũ.

Cảm giác cứ như đang được các geisha múa hát bồi vui vậy.

Cảnh này đáng lẽ phải diễn trong phòng tatami mới đúng.

Till cũng hí hửng cầm gậy lên, ánh mắt sáng như sao, rồi hạ thấp xuống ngang tầm để tôi đánh trúng.

“Hiyah!”

Tôi phang hết sức, nhưng Till né sang một bên làm tôi hụt.

bf1a3ba8-2845-4b0a-ae86-74e4bad71397.jpg

“Hah! Tôi thắng rồi, cậu Van!”

Cô ấy bị gì vậy, trẻ con hóa hay sao?

Máu nóng nổi lên, tôi đuổi theo phang tiếp.

Nhưng rốt cuộc tôi cũng chỉ là đứa bé 4 tuổi.

Không đời nào đuổi kịp một cô gái 14.

Đang lúc tôi hùng hổ dí theo Till đang cười khúc khích, hai cô hầu lớn tuổi hơn xuất hiện và túm lấy cô ấy.

“Ôi trời, Till…”

“Cô dám nhạo báng cậu Van? Không muốn sống nữa à?”

Hai cô hầu vừa nói, vừa cười… mà kiểu cười đó còn đáng sợ hơn cả không cười.

Till tái xanh, niềm vui vụt tắt sạch.

“Rồi, thưa cậu chủ. Bọn tôi giữ chặt cô ấy rồi. Xin cậu hãy giáng hình phạt lên cô gái ngu ngốc này!”

Till nhìn tôi với đôi mắt rơm rớm.

Phạt á?

Nhìn cô bé tội nghiệp muốn xỉu đến nơi, tim tôi cũng chùng xuống.

Tôi nở nụ cười, siết gậy trong tay.

“Rồi! Phạt thì phạt! Để đó cho ta.”

Tôi giơ gậy lên rồi đáp xuống mông Till một cú… nhẹ như ruồi đậu.

Dù vậy, Till vẫn giật bắn, hét lên đầy hoảng hốt.

Khi cô ấy bắt đầu khóc và xin lỗi liên tục, tôi cũng thấy áy náy ghê.

Nhưng mà… kiếm tập vui thật.

Tôi quyết rồi, ngày nào cũng tập luôn!

Và thế là tôi say mê kiếm thuật.

Tôi tập với các cô hầu khoảng nửa năm.

Sau đó, một cậu lính tập sự cũng tầm thiếu niên được phân làm bạn tập cho mình.

Bọn tôi chỉ cần dùng gậy đánh vào tấm khiên nhỏ của nhau, kiểu như chơi đánh trận thôi.

Luật đơn giản:

Ai đánh trúng trước là thắng.

Những điều khác của kiếm thuật thì khá phức tạp.

Trong judo, phá thăng bằng và chiếm vị trí thuận lợi là cực kỳ quan trọng.

Trong karate, yếu tố then chốt là tầm đánh:

Dự đoán khoảng cách và chọn thời điểm ra đòn hiệu quả.

Mấy thứ đó tôi đều dùng được khi đấu gậy.

Bạn tập của tôi là trẻ con thật, nhưng cỡ 10 tuổi.

Cao hơn tôi, tay dài hơn, tính thêm cả độ dài cây gậy nữa thì càng khó đánh trúng.

Nhưng lợi thế hình thể đó lại chẳng giúp gì nhiều.

Lối đánh của cậu ấy đơn giản, đúng kiểu con trai.

Đấu vài lần là tôi đọc được động tác quen tay của cậu ấy rồi.

Lên 5 tuổi thì tôi đã đấu ngang ngửa với các lính tập sự khác.

Đến mức mấy hiệp sĩ còn bàn ra:

“Xem ra Van có năng khiếu dùng kiếm thật đấy.”

Một ngày nọ, một hiệp sĩ trung niên đến tìm tôi, người đẫm mồ hôi như vừa tắm.

Đó là Dee, phó đội trưởng Kỵ Sĩ Đoàn, cũng là chiến binh mạnh nhất dưới quyền cha tôi.

Ông ấy cởi giáp, nhìn tôi và nói:

“Cậu Van, tôi có chuyện muốn hỏi.”

Dưới lớp áo vải đơn giản là một thân hình cuồn cuộn cơ bắp.

Nhưng nhìn kỹ thì hơi… gớm, vì mồ hôi thấm đẫm khiến áo xám sậm đến mức thành màu đen.

Tôi uống ngụm nước.

“Chuyện gì vậy chú?”

Dee nghiêm túc đưa cả hai tay ra.

“Xin hãy cho tôi xem tay của cậu chủ.”

“Ờ… vậy chú định làm gì?”

Hơi bất an, tôi chìa tay ra.

Dee nâng tay tôi lên rất trịnh trọng và quan sát.

“Không có vết chai. Da vẫn mềm. Hừm… móng hơi dài.”

Tôi giật tay lại.

“X-xin lỗi. Lúc lớn lên con sẽ tập chăm hơn.”

Dee nhíu mày.

“Hóa ra đêm nào cậu chủ cũng không luyện tập sau khi bị đệ tử của tôi đánh bại à?”

“Con học nhiều lắm, nhưng rảnh thì vẫn muốn tập kiếm… thật mà.”

Tôi bào chữa, tưởng ông ấy đang trách móc.

Dee nheo mắt rồi nhìn lên tòa thành.

“Tôi nghe nói Esparda bảo cậu chủ phải học gấp ba lần bình thường. Nếu cậu chủ muốn giỏi kiếm, tôi có thể thay mặt xin giảm bớt.”

“Hả… ra vì thế mà ngày nào con cũng phải học từ sáng tới tối á? Con còn tưởng một mình con bị bắt học nhiều chứ…”

Sự thật như nhát búa giáng xuống.

Tôi gục đầu thở dài.

Dee gật gù.

“Lão học giả đó dành hết tâm trí cho sách vở. Còn tôi thì nhìn nhận công bằng hơn: cậu chủ nên đi theo con đường kiếm sĩ. Cậu chủ có thiên phú. Trước tiên phải học đúng tư thế, rồi rèn cơ bắp. Sau đó luyện hằng ngày. Tôi sẽ biến cậu chủ thành kiếm sĩ mạnh nhất vương quốc!”

Ánh mắt ông ấy cháy bừng như đang thề sống thề chết.

Nếu Esparda là mọt sách, thì Dee chính là đầu đất cơ bắp.

Một người bắt tôi học sấp mặt, một người muốn tôi tập kiếm đến kiệt sức.

Hai hướng cực đoan y như nhau.

“Con thích tập kiếm, nhưng con cũng thích học nữa. Con muốn cố gắng cả hai,” tôi nói.

Nhưng câu đó chỉ khiến Dee thất vọng thêm.

“Grr… Được thôi! Nhưng khi luyện tập, tôi sẽ trực tiếp dạy cho cậu chủ. Rõ chưa?”

Hết Esparda rồi đến phó đoàn trưởng Dee tự xin làm thầy.

Ông ấy nhìn chằm chằm vào mặt tôi, chờ câu trả lời.

“Ờ… ha ha… Chú nhẹ tay thôi nha?”

Tôi cười gượng.

“Ahahaha! Cậu Van vẫn chỉ là một đứa trẻ mà. Tất nhiên tôi sẽ nhẹ tay.”

Ông nói vậy.

Và đó là lời nói dối trắng trợn nhất đời tôi.

“Rồi! Một trăm cú chém từ trên xuống! Một trăm cú quét ngang! Một trăm cú đâm! Bắt đầu!”

“Đ-Để con nghỉ chút… Con vừa chạy xong mà!”

“Cậu Van, nói gì vậy? Nghỉ là chuyện sau này. Giờ chúng ta luyện tiếp!”

Ông này không phải kiếm sĩ.

Ông là quỷ đội lốt người!

Sau khi cố hoàn thành trăm cú vung gậy mà không bật khóc, tôi đổ người xuống ghế thở hổn hển.

Dee bỗng sáng mắt:

“Tôi có ý này hay lắm, cậu chủ! Nghỉ ngơi nhàm chán lắm đúng không? Thử… nghỉ mà không ngồi ghế xem?”

…Không, ông này không phải quỷ.

Ông là thằng đầu đất.

Nghỉ kiểu gì mà không cho ngồi?

Đúng là thằng ngốc.

Tiếc là tôi kiệt sức đến mức chẳng buồn cãi, chỉ biết cúi đầu cam chịu.

Cứ thế, 1 năm trôi qua.

Giờ tôi 6 tuổi, và hầu như không thua mấy cậu bé đang tập làm lính nữa.

Giữa một đứa 6 tuổi và mấy anh 12-13 tuổi thì chênh lệch chiều cao, sải tay và sức mạnh là rõ ràng.

Nhưng khả năng quan sát, phản xạ, đầu óc chiến thuật… thì lại là chuyện khác.

Mấy cậu kia cố bắt chước cách tôi đấu, nhưng còn lâu mới theo kịp.

Hiệp sĩ nơi này chỉ ưu tiên tốc độ và sức mạnh.

Khái niệm “giả chiêu” gần như không tồn tại.

Ai nhanh thì đánh cao ép đối thủ thủ trên rồi vung đòn hạ eo liên tục.

Ai mạnh thì chặn cửa tấn công của đối thủ, rồi nện một cú từ trên xuống.

Kiểu vậy.

Mỗi khi đối thủ chuẩn bị đánh, tôi lùi lại hoặc bước chéo sang, dụ họ chạy theo nhịp của tôi.

Họ đánh hụt là mở cửa phản công ngay.

Trẻ con vốn thiếu kiên nhẫn, nên chỉ cần tôi kéo dài trận là họ tự rối.

Mấy đứa thích tung đòn liên hoàn thì ngầm chuẩn bị chặn hoặc đỡ.

Tôi sẽ cố ý để cho họ đánh hụt vài lần để phá nhịp.

Những đứa dựa vào sức mạnh thì có ba kiểu chơi:

Quét chân bất ngờ, đánh ngược từ dưới lên, hoặc vòng ra sau mà quất.

Nhưng vì tôi thấp và chạy chậm, thành ra chúng… khó mà canh trúng.

Luật “đánh trước” cũng giúp tôi kha khá.

Đời sống thì như địa ngục, nhưng thực ra tôi tiến bộ rất nhanh.

Một ngày nọ, Till cười tươi như thường lệ rồi nói một câu làm tôi đứng hình:

“Dạo này trông cậu chững chạc lắm đó, cậu chủ. Vừa học giỏi, vừa giỏi kiếm. Biết đâu cậu sẽ vượt hết các anh để trở thành người kế vị gia tộc ấy chứ!”

Tôi nghẹn cả họng.

Esparda từng dạy rằng thế giới quý tộc là nơi tàn khốc.

Kẻ mạnh sống, kẻ yếu biến mất.

Ngay cả anh em ruột cũng chẳng ngoại lệ.

Trở thành người thừa kế sẽ đổi đời hoàn toàn.

Tiền, địa vị, danh dự, quyền lực… đều gom về một người.

Những người “đứng thứ hai” chẳng còn nghĩa lý gì.

Nếu có thân thì còn làm phụ tá, chứ đa phần con cháu thất bại đều phải rời nhà.

Cướp ngôi thừa kế rồi đổ máu cũng chẳng hiếm.

Khi đứa em vượt lên đứa anh, thảm kịch càng dễ xảy ra.

Không gì khiến anh trai điên máu bằng việc địa vị bị giật mất tận tay.

Để ngăn điều đó, người thừa kế thường giết luôn đứa có khả năng vượt mình.

Tôi thì quan hệ với các anh gần như bằng không.

Jard và Sesto mỗi lần gặp tôi đều né ánh mắt.

Murcia hay ghé sân tập lính nên tôi có chào hỏi vài lần, nhưng tương lai thì ai biết được.

Mà nói thật, nổi bật quá chỉ làm tỷ lệ “bị thủ tiêu” tăng thôi.

Tôi đã gây chú ý quá mức rồi, thế này là không ổn.

Đi dạo trong thành mà từ hầu gái, quản gia đến lính gác đều kính chào.

Trong mắt mấy ông anh, tôi chắc như một thằng nhóc tự mãn đang phổng mũi.

Tôi phải làm gì đó.

“Till này.”

“Vâng? Có chuyện gì thế ạ?”

Cô ấy mỉm cười hiền.

“Ta muốn… chơi ngoài trời.”

“Hả?”

Tôi quyết rồi:

Sống để vui.

Chơi để sống.

Tôi sẽ nghịch đến tận level 20!

Cỗ xe lắc lư nhè nhẹ khi lăn trên đường.

Đó là chiếc xe lớn, chắc chắn, đủ cho 6 người ngồi thoải mái.

Bên trong tông nâu, trắng, điểm vài đường đỏ cho sang.

Nhìn qua cửa sổ, tôi thấy sự nhộn nhịp của thành phố.

Nhà gỗ san sát, xen một tòa đá giống nhà thờ.

Ngựa và xe chạy đầy đường.

Dường như không hề có tinh linh hay bán nhân, toàn con người.

Tôi không bao giờ chán ngắm đám thương nhân và hiệp sĩ.

Còn mấy gã mặc đồ cũ hay áo choàng thì… trông y như mấy tên biến thái đi lang thang cười cợt.

Đang ngắm cảnh cùng mình, Till chợt hỏi:

“Cậu chủ muốn đi đâu ạ?”

“Ta muốn đi… một cái cửa hàng bự thiệt bự!”

“Cửa hàng lớn…”

Cô ấy ngẩng lên suy nghĩ.

“Vậy hay là ghé Thương hội Mary? Đó là một công ty rất lớn, có chi nhánh khắp vương quốc. Muốn gì cũng có.”

“Ooh, nghe thích ghê! Till biết nhiều thật đó.”

“Hee hee.”

Till bật cười khúc khích, lè lưỡi tinh nghịch.

Thấy cô bé vui vẻ như vậy, tôi cũng hài lòng, rồi quay lại nhìn ra ngoài cửa sổ.

Tiếng rao hàng vang lên dọc phố, người qua kẻ lại cười nói rôm rả.

Khung cảnh bên ngoài ngập tràn sức sống.

Tôi ngồi ngắm dòng người thêm một lúc thì cỗ xe dừng lại.

“Thưa cậu, chúng ta đã đến nơi.”

Giọng bác đánh xe hơi cứng nhắc.

Có lẽ ông ta chưa quen phục vụ quý tộc nên mới cúi gằm mặt như thế.

Tôi mỉm cười.

“Cảm ơn bác.”

Ông ta gãi cằm, gật đầu liên tục.

“Dạ, dạ. Mời cậu đi lối này.”

Ông mở cửa xe.

Till nhảy xuống trước rồi chìa tay để đỡ tôi.

Đáng ra tôi mới là người làm vậy, nhưng nhìn từ xa chắc hẳn chẳng ai nhận ra, trông giống hệt chị gái dắt em trai vậy.

Tôi bước xuống khỏi xe.

Hai hiệp sĩ tháp tùng lập tức bước lên đứng hai bên.

Tôi cũng không quên cảm ơn họ.

Ngẩng đầu nhìn tòa nhà đá đồ sộ trước mặt, tôi cứ phải thầm kêu lên:

To thật sự.

Nếu ví ở Nhật hiện đại, chắc ngang một siêu thị lớn.

Hai tầng lận, vậy cũng gần như một nhà thi đấu.

Cửa đôi mở rộng.

Khung cửa sổ được chạm trổ tinh vi, tạo cảm giác sang trọng và… nói thật là đúng gu của tôi.

Nhưng chưa kịp bước vào, một tiếng quát giận dữ vang lên từ phía phố chính.

“Mày còn đứng đó làm gì hả? Lại đây mau!”

Giọng điệu đầy khinh miệt khiến tôi vô thức quay lại nhìn.

Bên kia đường, một người đàn ông đang kéo một sợi dây thừng.

Cuối dây là một đống giẻ rách lết từng bước theo mỗi nhịp giật mạnh của hắn.

Tôi nheo mắt nhìn kỹ hơn, đó không phải giẻ rách.

Đó là một đứa trẻ.

Có lẽ lớn hơn tôi vài tuổi.

Thấy chúng tôi nhìn, người đàn ông giật mình lùi lại một bước.

Mặt đỏ gay, hắn gắt lên:

“Nh… nhìn cái gì mà nhìn?! Đây không phải trò để các người coi cho vui đâu!”

Hai hiệp sĩ lập tức đặt tay lên chuôi kiếm.

Dù trông hắn sợ đến tái mặt, nhưng vẫn không chịu lùi bước.

Bầu không khí bắt đầu đặc quánh lại.

Muốn phá tan sự căng thẳng, tôi lên tiếng:

“Này, sao ông lại trói một đứa trẻ như thế?”

Hắn cau mày.

“Tôi đem nó ra chợ nô lệ bán.”

Tôi liếc sang Till.

Cô bé khẽ nhăn mặt.

“Đứa bé đó… là con ông sao?”

Till hỏi.

“Ờ thì… phải! Nó là con tôi, gánh nợ thay tôi, nên tôi bán nó. Thắc mắc gì à?”

Hắn nói như chuyện hiển nhiên lắm, còn chỉ tay về phía đứa trẻ.

Tôi nhắc lại, khó hiểu:

“Nợ… của ông?”

Till nhỏ giọng giải thích, nghe trĩu nặng buồn:

“Theo luật, chỉ có hai lý do hợp pháp để một người bị bán làm nô lệ: nợ lớn không trả nổi… hoặc phạm tội. Nhưng xưa nay nhiều gia đình nghèo đói vẫn lén bán con để lấy tiền sinh hoạt. Chỉ cần ghi vào giấy tờ rằng đứa trẻ ‘gánh nợ’, coi như lách luật. Dù các em ấy chỉ là trẻ con…”

Những người xung quanh chỉ đứng nhìn trơ trơ, ánh mắt lạnh như băng.

Không ai tỏ vẻ bất bình.

Chứng tỏ chuyện này chẳng còn xa lạ gì ở nơi đây.

Đúng lúc đó, một giọng phụ nữ vang lên:

“Ô kìa, chẳng phải thiếu gia nhà hầu tước sao?”

Tôi quay lại.

Một phụ nữ tầm ngoài 30 bước ra từ cửa hàng.

Cô ấy chào hỏi và nhận ra tôi… bằng cách nào?

Tôi nghiêng đầu nhìn Till.

Till lập tức đáp, giọng đầy tự hào:

“Đúng vậy, thưa bà! Đây chính là vị thiếu gia thiên tài, cậu Van Nei Fertio! Chỉ cần nhìn vào gia huy sau lưng là biết!”

Hả?

Gia huy?

Tôi vội xem thử.

Tấm áo choàng khoác trên lưng tôi có thêu hình một con mãnh thú và thanh ma kiếm, biểu tượng nhà Fertio.

Truyền thuyết kể tổ tiên tôi diệt quái vật bằng ma kiếm… nhưng thực tế nhà tôi chẳng có thanh kiếm thần nào cả.

Nó chỉ là một câu chuyện được truyền miệng.

Nhưng khoan, chuyện quan trọng là—

“Tôi mặc cái này từ nãy tới giờ á?”

Sao lúc thay đồ tôi không hề nhận ra?

Xấu hổ quá trời.

Chưa kịp buồn lâu, người phụ nữ đã tươi cười rạng rỡ:

“Tôi biết mà! Mời cậu vào, mời vào! Cậu đang tìm thứ gì? Cửa hàng chúng tôi có đủ mọi loại! À phải rồi, tôi là Rosalie. Rất hân hạnh được đón tiếp cậu.”

Bên cạnh, gã đàn ông bán con nhìn tôi, mặt xanh như tàu lá.

Tất nhiên rồi, hắn giở trò mờ ám, gặp đúng con nhà quyền thế thì lo sợ cũng phải.

Tôi quay sang Rosalie:

“Cho tôi hỏi một chuyện. Người đàn ông đó định bán chính con mình. Theo bà, đứa bé đáng giá bao nhiêu?”

Rosalie liếc hắn một cái sắc lạnh:

“Một đứa tầm 8 tuổi… kiểm tra hệ ma thuật thế nào?”

Gã cúi đầu rụt cổ:

“A… ăn trộm. Ma thuật trộm cắp.”

“Không quá ba đồng bạc lớn.”

Rosalie đáp gọn.

Hắn hốt hoảng:

“Khoan đã! Cửa hàng này lúc nào chẳng thu 5 đồng bạc lớn trở lên dù là loại nô lệ nào! Thằng nhóc này còn nhỏ, dùng được lâu! Phải đáng giá hơn chứ!”

Rosalie khoanh tay, hừ một tiếng:

“Bất cứ cửa hàng nào cũng chỉ thu một nửa giá trị thật. Ba đồng bạc lớn là còn tốt cho ông rồi đó. Cửa hàng sẽ bán lại với giá 6 hoặc 7 đồng bạc lớn. Nếu là con gái thì có khi bán gấp đôi, nhưng con trai nhỏ thế này chẳng dùng được gì. Phải nuôi, phải dạy, nên giá vậy là hợp lý.”

Nghe vậy, gã run lên vì tức, nghiến răng rồi quay phắt lại phía đứa bé.

“Thằng vô dụng! Được, ba đồng bạc lớn thì ba đồng bạc lớn! Đưa tiền đây!”

Hắn thô bạo xô đứa trẻ về phía trước.

Cậu bé ngã sấp xuống, rên lên một tiếng đau đớn.

Rosalie trừng mắt nhìn gã.

“Ông đối xử với trẻ con kiểu gì vậy? Nó là con ông đó! Ông không thể—”

“Im đi! Đừng xen vào chuyện của ta!”

Chỉ một câu đó thôi cũng đủ khiến Rosalie bùng nổ.

Vai cô ấy run lên vì giận, giọng gần như hét:

“Ông nghĩ ông đang nói chuyện với ai vậy?! Tôi hoàn toàn có quyền từ chối nhận nó! Nếu ông thật sự muốn bán con mình, ít nhất cũng phải biết nói cho tử tế, dù có phải bịa thêm vài câu!”

Gã đàn ông đỏ mặt tía tai, gào lên:

“Lũ quý tộc các người lúc nào cũng khinh thường ta! Ta vốn chẳng định bán nó cho bọn bay! Đi thôi, tao dẫn mày đến chỗ khác!”

“Aaa—!”

Hắn giật mạnh dây thừng.

Cậu bé hét lên đau đớn, nước mắt giàn giụa.

Rosalie nhìn cảnh đó mà sôi máu.

Tôi nghe chính mình cất giọng:

“Tôi mua nó. Năm đồng bạc lớn, được chứ?”

Nếu cứ để đứa trẻ này đi theo gã đàn ông kia, sớm muộn cũng chết non.

Ý nghĩ ấy vừa lóe lên, tôi không thể đứng yên thêm được nữa.

Cả gã đàn ông lẫn Rosalie đều chết lặng nhìn tôi.

Tôi quay sang Till:

“Till, ta có đủ tiền không?”

Cô bé vội lục trong túi da:

“Dạ có! Tiền đây ạ!”

Nhưng cô ấy lấy ra toàn vàng.

“Có đồng bạc nào không? Cụ thể là 5 đồng.”

Till lục lọi nhanh hơn.

Rosalie liền đưa tay ngăn lại.

“Không sao. Cứ để tôi đổi cho.”

Cô ấy bước vào cửa hàng.

Một lát sau quay ra với 10 đồng bạc lớn, đưa 5 đồng cho Till.

Rồi cô ném phần còn lại cho gã đàn ông, giọng sắc lạnh:

“Nhờ ơn của cậu Van đấy. Biết điều thì cảm ơn đi.”

Gã nghiến răng, mặt méo xệch vì tức.

Nhưng tiền rơi xuống đất đến đâu, hắn lượm sạch đến đó rồi hầm hầm bỏ đi.

Đứa bé bị bỏ lại không biết làm gì, chỉ ngồi thụp xuống, run rẩy như con thú nhỏ bị dồn vào góc.

Tôi cúi xuống hỏi:

“Tên cậu là gì?”

Từ trong mái tóc dài bết bẩn, cậu run run đáp:

“Khamsin…”

e6281b22-a997-4cc6-baab-64cc6d55587a.jpg

Tôi thở nhẹ.

Dù không hề chuẩn bị tinh thần, tôi vừa mua một nô lệ.

Cảm giác bản thân thật tệ, nhưng giờ chỉ có thể tạm chấp nhận mà thôi.

“Khamsin, được rồi. Rosalie, để chuộc lỗi vì gây phiền phức, chúng tôi sẽ mua toàn bộ quần áo và đồ dùng cần thiết cho cậu ấy tại đây.”

Rosalie sáng bừng lên:

“Trời ơi, cảm ơn cậu! Vậy thì để tôi chọn cho cậu bé vài bộ thật đẹp. Nào, Khamsin, đi chọn đồ với nhé. Ah, nhưng trước tiên là hợp đồng nô lệ…”

Cô kéo Khamsin đứng dậy, dắt cậu đến trước mặt tôi rồi nắm lấy tay cả hai chúng tôi.

Ngay lập tức, một cảm giác ấm dịu lan khắp người tôi.

Bàn tay phát sáng, rồi ánh sáng ấy lan ra mu bàn tay, vẽ thành một ký hiệu, hình một con ngựa có cánh.

Tôi hạ giọng:

“Đây là gì vậy?”

“Ấn ký của hợp đồng nô lệ, thưa cậu.

Tôi là pháp sư khế ước. Lần đầu tiên ký ở cửa hàng tôi, nên cậu không cần trả phí.”

Rosalie nói, mặt hớn hở như thể rất tự hào.

Tôi vốn chẳng định ký hợp đồng gì, nhưng giờ thì muộn rồi.

“Cảm ơn.”

Tôi mỉm cười.

Như bừng tỉnh, Rosalie giật mình, cúi đầu rối rít:

“T-tôi thất lễ! Xin mời, xin mời cậu đi theo tôi!”

Có vẻ cô ấy vừa nhớ ra tôi là con nhà hầu tước nên lập tức bật chế độ phục vụ.

Tôi đi theo sau, khóe miệng càng lúc càng cong lên.

“Đây là khu thực phẩm, bên này là gia vị. Đồ dùng sinh hoạt ở dãy bên kia. Chúng tôi cũng bán bát đĩa và tạp phẩm. À, cậu muốn chọn quần áo cho Khamsin trước chứ?”

“Ừ, vậy đi.”

“Mời cậu theo tôi.”

Cô đưa chúng tôi đến khu quần áo:

Trang phục kiểu Tây, đồ truyền thống, cả những bộ áo bao bố dành riêng cho nô lệ.

“Loại tiêu chuẩn cho nô lệ thì chỉ 1 đồng đồng thôi. Còn đồ may tốt hơn, vải đẹp hơn sẽ có giá từ 1 đến 5 bạc.”

Tính sơ ra theo mức giá lương thực, 1 đồng đồng tương đương khoảng 1.000 yên Nhật.

Như vậy 1 bạc là 10.000, và 1 bạc lớn là 100.000.

Vậy ra tôi vừa mua Khamsin với giá khoảng 500.000 yên à?

Tôi vừa chọn vừa nghĩ vẩn vơ về đơn vị tiền tệ thế giới này.

“Tôi thích bộ này.”

Tôi chỉ vào một bộ khá hợp mắt.

“Nó sẽ hợp với Till, nhìn vào đỡ lạc quẻ.”

Rosalie hơi khựng lại:

“Ờm… bộ đó vải tốt lắm, giá ba bạc.”

Tôi cũng nhìn sang Till.

Cô bé liền ưỡn ngực:

“Không sao! Tiền của cậu Van đây, cứ để tôi lo!”

Tôi cười, lấy túi từ tay Till và đếm số bạc cần thiết.

“Giờ thì còn thiếu đồ lót và giày nữa.”

“Cảm ơn nhiều nhé! Vậy thì, chúng tôi có đôi giày cực hợp với bộ đồ đó luôn!”

Rosalie hồ hởi nói.

Và thế là, ngay trong ngày đầu tiên ra ngoài, tôi đã… mua luôn cả một cậu bé lẫn tủ đồ mới cho cậu ta.

Nói là bất ngờ thì còn quá nhẹ.

“À, thưa cậu Van? Phó Chỉ huy Dee đang tìm cậu đấy,” Khamsin nói, trông vừa sốt ruột vừa lóng ngóng trong bộ lễ phục quản gia đen tuyền bóng loáng.

Tôi đưa cho cậu ta một cái bánh quy.

“Cầm cái này rồi nói với ông ấy là ta không có ở đây.”

Khamsin nhăn mặt.

Sau khi tắm rửa kĩ, lớp bụi bặm biến mất, để lộ gương mặt bình thường, thân hình gầy gò và mái tóc xanh đậm của cậu ta.

Bất ngờ thật, hóa ra đồ formal lại hợp với thằng bé đến thế.

Chết thật.

“Nhưng… tôi nghĩ ông ấy biết chắc cậu có ở đây rồi.”

Dù vậy, cậu vẫn ngoạm cái bánh quy rồi lẻn ra ngoài.

Khi nói tiếp, giọng Khamsin còn bị nghẹn lại vì nhai.

“Ờm… Cậu Van hiện không có ở đây ạ.”

“Thật sao? Nhưng ta nghe bảo cậu ấy vừa vào phòng này cơ mà!”

“Tôi tìm rồi, mà không thấy.”

“Hả?! Này nhóc, quanh miệng cậu là vụn bánh kìa? Ban nãy đâu có!”

“…Tôi chẳng hiểu ông đang nói vụn gì cả.”

“Cậu vừa ăn nó luôn rồi còn gì! Trời đất… Đúng là bị mua chuộc rồi! Dám phớt lờ lệnh của Phó Chỉ huy Kỵ sĩ Đoàn, gan to lắm đấy!”

“T-tôi là nô lệ của cậu Van mà…”

Khamsin không hề lung lay trước áp lực của Dee, còn tuyên bố thẳng thừng là thuộc phe tôi.

Dee gầm lên một tiếng.

“Được! Dám cãi lời ta cũng to gan lắm. Vậy ta sẽ huấn luyện cậu thay cho cậu ta! Coi như vinh dự đi!”

“Đ-đợi, tôi á?!”

Thật là một cuộc đối thoại thú vị.

Cuối cùng thì Dee lôi Khamsin đi, đồng nghĩa thằng bé sắp phải gánh nguyên buổi huấn luyện địa ngục thay tôi.

Tội nghiệp thật.

Vì thấy áy náy, tôi lẳng lặng bám theo.

Đến khi Khamsin bị hành đến mức mềm như bột nhão, tôi mới bước ra trước mặt Dee để tiếp nhận nửa buổi còn lại.

Từ giờ, tôi sẽ để Khamsin chịu trận nửa đầu, còn tôi xử lý nửa sau.

Tiếc cái là tôi không thể để nó học thay các buổi của Esparda luôn.