Lãnh Chúa Lạc Quan Và Cuộc Phòng Thủ Nhàn Nhã: Ma Thuật Sản Xuất Biến Ngôi Làng Vô Danh Thành Pháo Đài Mạnh Nhất

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Gã Vô Lại Của Nhà Bá Tước

(Đang ra)

Gã Vô Lại Của Nhà Bá Tước

Yoo Ryeo Han

Nhưng dù vậy, vẫn đáng để thử coi đây là cuộc sống mới của mình.

9 9

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

54 1385

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

385 1598

Bạn có thích nhân vật chính Romcom không?

(Đang ra)

Bạn có thích nhân vật chính Romcom không?

Rinae Chikai

Akashi Yuto luôn thắc mắc điều đó.“Sousuke~, hôm nay cậu cũng ngầu lắm đó~, tớ yêu cậu lắm~”“Rồi rồi, cậu lúc nào cũng nói vậy nhỉ.

607 25645

[Tam Quốc Chí] Tịnh Châu Nhật Ký

(Đang ra)

[Tam Quốc Chí] Tịnh Châu Nhật Ký

Người may mắn

Tịnh Châu được chọn làm “vùng đất sống tốt nhất” bởi man di. Có vẻ như tôi đã mang về một đứa trẻ sinh nhầm thời đại ở nơi đó.

76 71

Vol 1 - Lời mở đầu: Đứa con thất bại thứ tư

Lời mở đầu: Đứa con thất bại thứ tư

“Nó không có tư chất với bất kỳ loại ma pháp nguyên tố nào cả?! Một đứa trẻ thất bại như vậy mà cũng là con trong nhà ta sao? Nhà của một vị hầu tước cơ đấy?!”

Đó chính là những lời cay nghiệt của cha tôi.

Trong vương quốc này, mỗi đứa trẻ đều sẽ được thẩm định tư chất ma pháp khi lên 8 tuổi.

Ở một thế giới nơi ma lực hiện diện khắp nơi, việc biết được thiên phú bẩm sinh của một người quan trọng đến mức quyết định cả tương lai.

Tại sao phải đợi đến 8 tuổi mới kiểm tra?

Bởi trong quá khứ, nhiều đứa trẻ chưa kiểm soát nổi ma lực đã bị đánh giá quá sớm, khiến sức mạnh phát tiết bừa bãi và gây ra không ít thảm kịch.

Trong giới quý tộc, có hai loại ma pháp được xem là “báu vật”:

Ma pháp nguyên tố, 4 hệ chuyên về tấn công và phòng ngự, bảo vệ lãnh địa và thần dân.

Và trị liệu ma pháp, vốn vô cùng hiếm.

Ngược lại, có những loại ma pháp bị xem thường.

Ma pháp trộm cắp, có thể hút thể lực, rút cạn ma lực hoặc cướp đồ của người khác.

Biến hình, ảo thuật dùng để tạo ảo giác hoặc tẩy não.

Thẩm định, loại ma pháp có thể “phơi bày” thông tin về người và vật.

Khống chế, tử thuật, và vô số những nhánh ma pháp kỳ lạ khác.

Thế nên việc tôi sở hữu Ma thuật Sản Xuất bị phán là thứ không xứng với dòng dõi quý tộc.

Đúng như tên gọi, ma pháp này cho phép người dùng tạo ra vật chất, nhiều người còn gọi là “luyện kim”.

Vấn đề là:

Thứ tạo ra thường không mấy ấn tượng, lại tốn vô số ma lực.

Đa số người có loại ma pháp này chỉ dùng sắt hay đồng để rèn mấy món vũ khí hoặc đồ trang sức đơn giản theo trí tưởng tượng.

Một vài người trong số đó trở thành những nhà phát minh thực thụ, nhưng cực kỳ hiếm.

Bởi để sáng chế ra thứ gì đó, đâu cần ma pháp, nói gì đến Ma thuật Sản Xuất.

Cả nghề rèn truyền thống cũng không cần đến nó, khiến những “thợ rèn ma pháp” dần trở nên lỗi thời.

Vì vậy, trong mắt giới quý tộc, Ma thuật Sản Xuất là loại năng lực kém cỏi nhất.

Tư chất ma pháp phụ thuộc rất nặng vào huyết thống.

Nếu cha hoặc mẹ có thiên phú nguyên tố, thì hơn 50% khả năng con cái sẽ kế thừa.

Nếu ông bà cũng sở hữu tư chất đó, tỷ lệ còn vượt 70%.

Vậy nên giới quý tộc từ lâu luôn chọn kết hôn với người có thiên phú nguyên tố.

Nếu cả gia đình đều mang dòng máu đó, gần như chắc chắn đời sau sẽ tiếp tục thừa hưởng.

Theo thời gian, tập tục này càng trở nên khắt khe.

Chỉ cần một đứa trẻ quý tộc sinh ra với tư chất khác, ngoại trừ trị liệu, sẽ lập tức bị xem là nỗi nhục.

Tư tưởng méo mó ấy không lan quá sâu vào các gia đình quý tộc nhỏ hay võ tộc nửa quý tộc.

Nhưng ở các dòng họ lớn như bá tước hay hầu tước, như nhà tôi, đó là giáo điều.

Cha tôi, Jalpa Bul Ati Fertio, nhíu mày cay đắng khi nói:

“Nhà ta là dòng dõi chiến sĩ. Ta dùng thành tích quân sự của mình để từ bá tước leo lên hầu tước, nâng cả gia tộc lên theo.

Để tăng cường huyết thống hỏa ma pháp cho đời sau, ta đã cưới Mira, một pháp sư hệ hỏa, dù xuất thân chỉ từ Nam tước.

Bà ấy là người vợ tốt, người mẹ tốt… nhưng cơ thể lại yếu ớt vô cùng. Còn ngươi, đứa con trai thứ tư, vốn đã không có hy vọng kế thừa gia tộc rồi.”

Mẹ tôi, Mira, qua đời khi tôi mới 5 tuổi.

Cha nhanh chóng lấy thêm hai người vợ khác, nhưng kỳ lạ thay, chỉ mỗi mẹ tôi sinh được con trai.

Vì vậy, khi mẹ mất, cha vô cùng suy sụp.

Chúng tôi, 4 anh em bị giáo dưỡng nghiêm khắc tột độ, mà sau đó còn nghiêm hơn.

Anh cả Murcia thừa hưởng phong ma pháp từ bà ngoại.

Hai anh kế tiếp lại sở hữu hỏa ma pháp đúng như cha mong muốn.

Từ năm 13 tuổi, Murcia được đào tạo để trở thành người kế vị.

Nhưng chẳng bao lâu sau, hai anh còn lại đã liên kết để chế giễu anh ấy.

Murcia biết cha thiên vị họ nên càng phải cố gắng.

Anh gần như không ngủ, nỗ lực trở thành một quý tộc ưu tú ở mọi phương diện ngoài ma pháp.

Nhờ vậy, anh vẫn giữ được vị trí người thừa kế.

Đương nhiên, hai anh kia chẳng cam lòng, cứ liên tục bới móc anh.

Còn tôi, lúc đó vừa tròn 8 tuổi, sắp được thẩm định tư chất.

Từ nhỏ, ai cũng bảo tôi “khác biệt”, nên cha đặt rất nhiều kỳ vọng vào tôi.

Nhưng kết quả lại là:

Ma thuật Sản Xuất.

Loại tệ nhất có thể.

Cha thì tuyệt vọng, còn hai anh kia thì mừng như mở cờ trong bụng.

Họ đã sợ tôi vượt mặt cho đến tận lúc này.

Chỉ có Murcia là thương cảm cho tôi.

“Nhà ta đang trên đà lớn mạnh. Thế mà lại sinh ra đứa mang Ma thuật Sản Xuất? Chuyện này chẳng buồn cười chút nào.

Có lẽ ta nên—”

Trước khi cha kịp nói hết câu đầy ám ảnh ấy, Murcia vội cắt lời:

“À đúng rồi, thưa cha! Chẳng phải chúng ta còn cái làng ở vùng biên sao? Dù nằm trong lãnh địa của nhà ta, nhưng vị trí quá tệ nên chẳng phát triển được. Hay là… giao cho Van trông nom?”

“Cái làng vô danh ấy? Tại sao?”

Cha tôi hồ nghi nhìn anh, nhưng Murcia chỉ mỉm cười và gật gù.

“Bên cạnh nó là Vương quốc Yelenetta, đúng chứ? Đầu bên kia lại là lãnh địa của Lãnh chúa Ferdinatto. Xa hơn nữa là thành pháo đài phòng thủ. Cái làng ấy chỉ có giá trị làm chỗ đóng quân tạm thời cho hiệp sĩ khi họ sang lãnh địa Ferdinatto huấn luyện.”

“Ta biết chứ. Làng ấy chỉ có khoảng 100 dân, chẳng sản xuất được thứ gì. Dãy Wolfsbrook phía bắc tuy có tài nguyên, nhưng quái vật mạnh trú ngụ đầy rẫy. Vùng đó là phần đất ta nhận khi được phong hầu, thế nhưng Ferdinatto luôn điều hiệp sĩ tới ‘trừng phạt’ vì ta ‘cướp’ nó.”

Vừa nói đến đó, cha bỗng mở to mắt.

“À, ra là vậy… Nếu ta gửi Van đến đó, thì tiện thể có thể đóng quân hiệp sĩ gần đó mà chẳng ai dị nghị! Hơn nữa, đó là vùng đất mới sát nhập, dân làng chưa thực sự trung thành. Nếu phái người của chúng ta tới đó, đứa vô dụng như Van… Ừm. Ta hiểu rồi. Murcia, con nghĩ ra cách dùng đồ bỏ đi rất khéo.”

Trước lời lẽ tàn nhẫn ấy, Murcia chỉ lặng lẽ cúi đầu thật sâu.

Và như thế, tôi bị ra lệnh trở thành lãnh chủ của một ngôi làng vô danh nơi vùng biên viễn.

Cha rời phòng với tâm trạng vô cùng phấn chấn, hai anh tôi hí hửng theo sau.

Chỉ còn lại tôi và Murcia đứng đó.

“Anh Murcia…”

Tôi khẽ gọi.

Nụ cười chiến thắng ban nãy của anh lập tức tàn úa thành vẻ buồn bã.

Anh bước lại gần, cúi đầu xin lỗi, dù anh hơn tôi đến 10 tuổi, lại là anh cả.

“Van… anh xin lỗi. Anh biết rõ, dù em không có tư chất ma pháp, em vẫn là một đứa trẻ thông minh, có năng lực, xứng đáng với địa vị quý tộc của mình. Chính vì thế anh mới đưa ra đề nghị táo bạo như vậy với cha. Nếu em phải trách ai… thì hãy trách anh.”

Tôi nhăn mặt trước lời giải thích lúng túng đó, rồi lắc đầu mạnh mẽ.

“Hoàn toàn không. Anh vừa cứu mạng em đấy! Nếu để cha nói thêm chút nữa, có khi ông ấy nhốt em, hoặc tệ hơn là giết luôn.

Thậm chí ông có thể cắt lưỡi rồi bán em ra chợ nô lệ! Tình cảnh này có vẻ tuyệt vọng thật, nhưng em không định lãng phí cơ hội mà anh đã giành cho em đâu.”

Murcia ngẩng đầu, đôi mắt mở to vì ngạc nhiên.

“Em đúng là một thiên tài… Anh có linh cảm một ngày nào đó, vị hầu tước đáng kính của chúng ta sẽ hối hận vì đã tống em ra nơi khỉ ho cò gáy ấy.”

Một thoáng đau lòng lướt qua biểu cảm của anh, rồi anh nghiêm túc nhìn tôi.

“Anh chẳng giúp được nhiều, nhưng thứ gì làm được… anh sẽ làm. Bất cứ điều gì để hỗ trợ em, Van.”

“Cảm ơn anh.”

Tôi mỉm cười rạng rỡ.

Không khí vẫn còn chút ngượng ngập, nhưng môi Murcia đã cong lên thành một nụ cười nhẹ.

“Em lúc nào cũng là một đứa trẻ kỳ lạ… lại rất nhạy cảm với tâm tư của người khác. Có những lúc em suy nghĩ sâu sắc đến mức anh còn chẳng theo kịp.”

Anh khẽ bật cười, ánh mắt chợt xa xăm.

“Esparda và Till, quản gia và hầu gái của em đã đến chỗ anh khoe khoang về em suốt một thời gian rồi đấy.”