Chương 155 - Yggdrasil (2-6)
Nghe thấy tiếng rú gào của tôi, Armonia lập tức hiển thị bảng đặc tính.
======
Tên: Han Bom
-Đặc tính-
[Hồi Phục], [Vũ Đạo], [Tín Ngưỡng Chân Thành], [Tình Cảm Gia Đình], [Ghét Đàn Ông], [Chân Thật], [Khinh Suất], [Cơ Thể Dẻo Dai]….
======
Lại có thêm một năng lực mà tôi chưa từng thấy trước đây.
‘Hồi Phục? Giống kiểu Healer à?’
[Tôi sẽ hiển thị chi tiết cho anh.]
-[Hồi Phục LV 4], [Giải Trừ Trạng Thái Bất Thường LV 2]-
Chỉ cần nhìn lướt qua mấy cái kỹ năng này cũng đủ biết cô nàng sinh ra để làm Healer rồi.
Nhìn cái tên, tôi đã ngay lập tức đoán được cô gái này là ai.
Đó chính là đứa em gái của Han Yeoreum mà Min Hayeon từng nhắc tới trước đây.
“Bom à! Sao em lại ở đây?”
“Em bị lôi đến cái chốn này từ một tháng trước rồi. Thì ra chị cũng vừa mới đến….”
“Em đã sống ở đây suốt một tháng trời á? Chúa ơi….”
Min Hayeon và cô gái tên Han Bom ôm chầm lấy nhau, cả hai cùng rơm rớm nước mắt rồi bắt đầu nức nở.
Nhìn Han Bom, tôi chỉ biết thầm ca tụng sự vi diệu của định luật di truyền.
Nghĩ đi nghĩ lại, thằng Han Yeoreum đã đẹp trai vãi chưởng rồi, thì em gái hắn xinh cực phẩm cũng là lẽ đương nhiên.
‘Đỉnh vãi chó…. Chà… Nhan sắc này không đùa được đâu?’
Từ trước đến nay, tôi đã chạm trán với không ít tuyệt sắc giai nhân như Armonia, Viola, Luna, Lena, Seong Suah, Cho Seohyun, Min Hayeon... Và vì đã quen ngụp lặn giữa một rừng mỹ nữ, tôi từng đinh ninh rằng mình chẳng cần phải phí lời đánh giá thêm về nhan sắc của bất kỳ ai nữa.
Thế nhưng, niềm tin kiên cố ấy đã vỡ vụn ngay khi tôi gặp Han Bom.
Mái tóc dài ngang lưng được buộc gọn gàng, vén ra phía sau lưng, các đường nét trên khuôn mặt là sự kết hợp hoàn hảo đến đỉnh cao giữa vẻ đẹp phương Tây và phương Đông.
Đôi mắt có phần sắc sảo cùng sống mũi cao vút, nhưng chính điều đó lại tỏa ra một sức hút đầy ma mị.
Những người phụ nữ tôi từng gặp trước đây dù có mảnh mai đến đâu, thì Han Bom mới là hiện thân hoàn hảo cho một thân hình thon thả chuẩn mực.
Dù chiều cao chỉ ở mức giữa đến cuối 1m60, nhỉnh hơn Min Hayeon một chút, nhưng nhờ khuôn mặt nhỏ nhắn cùng đôi chân thon dài, săn chắc, nếu đứng tách biệt hai người họ ra, ai cũng sẽ có cảm giác Han Bom cao hơn hẳn.
Ánh mắt tôi không tự chủ được mà lướt thẳng đến bầu ngực của Han Bom.
‘Chà… Vú… Ước lượng thì chắc cỡ cúp B nhỉ? Nếu tháo áo lót ra có khi chỉ cỡ cúp A thôi ấy chứ.’
[…Quả thực kích thước vòng một của cô ấy nhỏ hơn hẳn so với những người phụ nữ anh từng gặp trước đây.]
‘Cơ mà nó lại vô cùng cân đối với cơ thể cô bé đó chứ!’
Vốn dĩ, tôi chưa bao giờ quá quan tâm đến kích cỡ vòng một.
Nếu có thứ gì đáng để tôi bận tâm thì đó chỉ có thể là vòng hông mà thôi.
Cho dù là vòng hông, bầu ngực, hay vóc dáng đi chăng nữa, thì yếu tố tiên quyết nhất vẫn luôn được định sẵn.
‘Khuôn mặt… Trước hết khuôn mặt phải đẹp đã. Nhưng ngực nhỏ lại chính là một điểm quyến rũ chết người của Han Bom đấy!’
Nếu ngực cô ấy to hơn, có lẽ tỷ lệ cơ thể sẽ trở nên mất cân đối một cách thảm hại.
Giữa lúc tôi đang mải mê xuýt xoa trước vẻ đẹp của Han Bom, hai người phụ nữ đã kết thúc màn tương phùng đẫm nước mắt và bắt đầu đảo mắt nhìn xung quanh.
Min Hayeon nhìn tôi, còn Han Bom thì….
“Gì đây? Sao mày lại ở đây hả?”
“Không. Anh đã dặn bao nhiêu lần là không được gọi anh là mày….”
Han Bom nhìn Han Yeoreum với ánh mắt hệt như đang nhìn một bịch rác rưởi ôi thiu giữa ngày hè oi bức, cô nàng lạnh lùng đáp trả.
“Mày đang sủa cái quái gì thế. Hỏi gì thì trả lời nấy đi.”
“Con ranh này… Mày dám nói chuyện với anh trai thế….”
“Anh trai cái đéo gì….”
Bỏ ngoài tai những lời cằn nhằn của Han Yeoreum, Han Bom hướng ánh mắt về phía tôi và bộ ba mỹ nữ.
Trước tiên, đối tượng lọt vào tầm ngắm của cô nàng có vẻ là bộ ba mỹ nữ kia.
Đứng trước ánh nhìn tỏa đầy sát khí của Han Bom, ngay cả một người mạnh mẽ như Park Seonhee cũng bỗng chốc co rúm lại.
‘Ồ… Hình như giữa đàn bà con gái với nhau có một kiểu giao tiếp ngầm nào đó thì phải?’
[Có lẽ cô ấy không muốn để lộ mặt xấu của mình trước mặt em gái Han Yeoreum.]
‘Thì… Sự hiện diện của hắn vốn dĩ đã trông như một tên tội phạm rồi mà….’
Tôi mỉm cười, chợt nhớ lại cuộc trò chuyện bên bàn nhậu cùng Min Hayeon ngày trước.
Thói trăng hoa của Han Yeoreum không chỉ mỗi Min Hayeon biết, mà các em gái của hắn cũng rõ mồn một.
Cô ấy còn kể rằng trong số các em gái, cô chị cả Han Bom luôn là người đi tiên phong trong việc dần cho Han Yeoreum những trận đòn nhừ tử.
Dù bị các em gái hợp sức chỉnh đốn, cái thói lăng nhăng của hắn vẫn chứng nào tật nấy.
Nhìn thấy một tên khốn nạn như vậy lảng vảng cùng ba cô gái, lại còn là ba cô nàng xinh đẹp, bảo sao Han Bom không ngứa mắt cho được.
Và rồi….
‘Woa! Cô em này chẳng thèm liếc mình lấy một cái nào luôn?’
[….]
Cô bé hoàn toàn không đoái hoài gì đến sự hiện diện của tôi.
Ánh mắt cô nhìn tôi như thể đang thắc mắc tại sao một gã NPC ất ơ nào đó lại đứng đây hóng hớt chuyện thiên hạ.
Chằm chằm quan sát ba cô gái một hồi lâu, Han Bom buông một tiếng thở dài thườn thượt, cô quay sang Min Hayeon, nở một nụ cười đượm buồn rồi cất tiếng.
“Chị… Chị vất vả lắm phải không?”
“Không đâu. Chị ổn mà. Bom này, có chỗ nào để chúng ta tá túc không em? Chị đã lùng sục khắp các quán trọ trong làng nhưng đâu đâu cũng báo hết phòng….”
“Đi theo em. Em có chỗ ở rồi.”
“May quá.”
Min Hayeon nhẹ nhàng ấn vai Han Bom, thể hiện sự thân thiết giữa hai người.
Trong khi đó, Han Bom nhíu mày, nhìn chúng tôi và nói.
“…Mọi người đi theo tôi.”
“Vâng….”
Ngay khoảnh khắc ba cô gái, Han Yeoreum và tôi chuẩn bị bước theo.
Han Bom nheo mắt đầy nghi hoặc, lườm tôi rồi buông một câu.
“…Ông chú này cũng là thành viên trong tổ đội à?”
“Bo, Bom à….”
“….”
Tôi có thể khẳng định chắc chắn một điều.
“Ông chú” mà cô nàng vừa gọi tuyệt đối không mang cái hàm ý ngầu lòi như Won Bin trong phim The Man From Nowhere đâu.
..
..
Lững thững nối gót theo sau nhóm của Han Bom, Min Hayeon cố gắng xoa dịu tôi.
“Haha… Bo, Bom nó có tật ăn nói hơi thẳng thừng một chút.”
“… Trông anh già đến mức đó cơ à.”
“Trời ạ! Không phải vậy đâu mà….”
Min Hayeon khẽ huých cùi chỏ vào người tôi, tinh nghịch bày trò để xua tan đi bầu không khí ngượng ngùng.
Chứng kiến cảnh ân ái giữa tôi và Min Hayeon, Han Yeoreum nghiến răng ken két, e rằng hàm răng của hắn đã gãy mất mấy cái rồi.
Còn Han Bom, cô bé nhìn chúng tôi rồi lại nhìn Han Yeoreum với vẻ mặt không thể nào thấu hiểu nổi.
Nhìn tôi và Min Hayeon ve vãn nhau một lúc lâu, Han Bom bắt đầu trò chuyện gì đó với Han Yeoreum.
Tuy không thể nghe rõ nội dung câu chuyện, nhưng biểu cảm nghiêm trọng của cả hai đã nói lên tất cả.
Theo chân Han Bom, chúng tôi dừng bước trước một quán trọ tồi tàn xập xệ.
Dù những quán trọ tôi đã đi qua ở ngôi làng này cũng chẳng khá khẩm gì cho cam, nhưng so với cái sự thê thảm của nơi này thì chúng vẫn còn là tiên là Phật chán.
“…Trước tiên cứ vào đi đã.”
Dường như Han Bom cũng thấu hiểu được nỗi lòng của các thành viên khác trong đội.
Dù chưa đến mức gọi là nhà hoang, nhưng cái nơi này chẳng mang dáng dấp của một quán trọ tử tế chút nào.
Thế nhưng, vì chẳng còn sự lựa chọn nào khác, chúng tôi đành phải cắn răng bước vào.
May mắn thay, bên trong tòa nhà không đến nỗi tệ như tôi tưởng.
Một trong những chân lý của thế giới Yggdrasil: Đừng bao giờ đánh giá một thứ gì đó chỉ qua vẻ bề ngoài.
Khắc ghi chân lý đó vào lòng, tôi bắt đầu quan sát xung quanh.
Cấu trúc của nơi này khá giống với quán trọ ở làng Zephyrum.
Tầng 1 là khu vực nhà ăn, còn toàn bộ phòng trọ đều được đẩy lên tầng trên.
Bên trong quán trọ cũng nhộn nhịp người qua kẻ lại, giống hệt những quán trọ khác.
Chỉ có một điểm khác biệt duy nhất, đó là bầu không khí nơi đây hoàn toàn trái ngược.
“Ơ… A! Cô Han Bom về rồi à?”
“Ờm… N, những người đi cùng cô là….”
Mọi ánh mắt đổ dồn về phía Han Bom đều chất chứa sự sợ hãi.
Nếu như ở quán trọ lúc nãy, đám đàn ông chiếm thế thượng phong, thì ở đây, tỷ lệ nam nữ lại bị đảo lộn hoàn toàn.
Thấy mọi người có vẻ dè chừng chúng tôi, Han Bom lên tiếng trấn an.
“Mọi người đừng lo. Đây là những người rất thân thiết với tôi ở quê nhà. Hôm nay là ngày có Summoner mới tiến vào, may mắn thay tôi lại vô tình gặp được họ.”
“À….”
Nghe vậy, tất cả đồng loạt thở phào nhẹ nhõm, vuốt ngực an tâm.
‘Rốt cuộc là chuyện quái quỷ gì đang xảy ra thế này….’
Chính cái bầu không khí trái ngược hoàn toàn với quán trọ ban nãy lại khiến chúng tôi thêm hoang mang tột độ.
Không riêng gì Min Hayeon, mà tất cả chúng tôi đều hướng ánh mắt cầu xin một lời giải thích về phía Han Bom.
Sau khi trấn an mọi người xung quanh, Han Bom quay sang chúng tôi và nói.
“Em sẽ giải thích cho mọi người.”
..
..
Han Bom kể rằng cô bị tống đến đây vào khoảng một tháng trước.
Ngay khi vừa chân ướt chân ráo đến nơi, cô cũng bị đám đàn ông bủa vây tán tỉnh y hệt chúng tôi, cũng phải chạy đôn chạy đáo tìm phòng trọ, để rồi sau bao nhiêu nỗ lực tìm kiếm trong vô vọng, cô vô tình phát hiện ra quán trọ này và tá túc ở đây từ đó đến giờ.
“Lúc mới đến, thấy tình hình đã thế này nên em cứ ngỡ đây là chuyện bình thường, nhưng sau khi dò hỏi những người khác, em mới biết mình đã lầm.”
“Em biết bằng cách nào?”
“Em chắt lọc thông tin từ các kênh chat.”
Tình cờ là trong kênh chat của những người đồng đội lại có những thực thể nắm rõ được tình hình sự việc.
Nhờ tổng hợp những mẩu chuyện rời rạc do các thực thể trên kênh chia sẻ, cô mới có thể lờ mờ hình dung được lý do vì sao tình cảnh này lại xảy ra.
“Tình trạng thiếu hụt phòng trọ trầm trọng là do đám người từ các tầng trên tràn xuống.”
“Các tầng trên?”
Đáp lại câu hỏi đầy vẻ nghi hoặc của chúng tôi, Han Bom đã tận tình giải thích tất cả những gì cô biết.
Ngôi làng chúng tôi đang đứng hiện tại mang tên Primum.
Nghe nói trước đây, dù cơ sở vật chất không thể xịn sò bằng Zephyrum, nhưng ngôi làng này vẫn đảm bảo một mức sống tối thiểu cho mọi người.
Thế nhưng, khoảng một năm trở lại đây, chiến tranh bất ngờ bùng nổ giữa các quốc gia ở lục địa Midgard, và những Summoner bị dồn vào đường cùng phải chạy trốn đã lần lượt dạt về đây.
“Tuy nhiên, đó cũng chỉ là những suy đoán mà thôi….”
“….”
Một điều hiển nhiên.
Những tân binh vừa chân ướt chân ráo đến tầng 1 thì làm sao có thể tường tận mọi chuyện cho được.
Giới hạn của lượng thông tin đó chỉ dừng lại ở mức chắp vá từ những gì các thực thể trên kênh vô tình tiết lộ.
Đã vậy, quy tắc bất thành văn của bọn chúng là không bao giờ cung cấp những thông tin liên quan đến chiến lược công thành.
Nên chung quy lại, đó cũng chỉ là những thông tin ở mức độ giả định.
“Cứ cái đà đó, số lượng phòng trọ ngày càng cạn kiệt, và nơi này nghiễm nhiên trở thành thành trì cuối cùng.”
Cho dù có muốn tìm một căn phòng trống thì cũng bất lực, bởi vì một khi đã xí được phòng, bọn họ sẽ tự động gia hạn vô thời hạn, khiến cho mọi căn phòng trống hoàn toàn bốc hơi.
Thêm một vấn đề nan giải nữa là những kẻ thâu tóm các căn phòng đó dường như đang cấu kết với nhau thành một bè phái.
“Bọn chúng bao thầu toàn bộ các phòng trọ, sau đó dùng nó làm mồi nhử để cung cấp phòng cho những ai ngoan ngoãn phục tùng mệnh lệnh của chúng.”
“….”
Sống trong cái thế giới này, chẳng ai muốn phải chịu cảnh màn trời chiếu đất cả.
Huống hồ lại là phận nữ nhi….
Những người không may mắn tìm được quán trọ này cuối cùng sẽ phải sống kiếp vất vưởng lang thang, để rồi chẳng còn cách nào khác đành phải quy phục dưới trướng bọn chúng.
Một khi đã sa chân vào vũng lầy đó, bọn chúng sẽ dùng điểm số, cơm ăn áo mặc làm mồi nhử để bóc lột họ.
Thêm vào đó, những Summoner mới đến thường rơi vào trạng thái mù mịt thông tin, nỗi bất an ngày một lớn dần, khiến họ đành cắn răng ngoan ngoãn nghe lời bọn chúng để duy trì mạng sống.
Cô giải thích rằng quán trọ này là nơi mọi người đang đồng tâm hiệp lực để bảo vệ, quyết không để bọn chúng cướp mất.
“Và nếu muốn ở lại quán trọ này… có một điều mọi người cần phải biết.”
“…?”
“Ở đây không có chuyện một người một phòng đâu. Ngay lúc này đây, một phòng đã phải chứa đến bốn, năm người rồi.”
“Chúa ơi….”
Min Hayeon khẽ lẩm bẩm.
Không phải vì cô ấy bất mãn với hoàn cảnh hiện tại.
“Bom à… Em đã sống ở một nơi như thế này suốt một tháng trời sao?”
“…Vâng.”
Đã lâu lắm rồi, tôi mới lại thấy nét mặt của Min Hayeon hằn lên tia giận dữ.
Nói cho dễ hình dung thì, cái biểu cảm đó y hệt như lúc cô ấy bắt gặp cảnh Han Yeoreum hớn hở bước sang phòng cô gái khác.
Min Hayeon lại ôm chầm lấy Han Bom để vỗ về, còn Han Bom cũng úp mặt vào ngực cô nức nở.
Ôm nhau một lúc, Han Bom cố gắng lấy lại bình tĩnh, rồi quay sang nói với chúng tôi.
“Trước hết, nam nữ được phân chia khu vực rõ ràng. Tuy nhiên, vì việc chúng ta đến sẽ làm thu hẹp không gian sinh hoạt của những người cũ, nên tối thiểu mọi người cũng phải cư xử lịch sự và xin phép họ đàng hoàng.”
“Vâng….”
Ba cô gái kia dù mặt mũi có vẻ không can tâm tình nguyện cho lắm nhưng cũng đành phải gật đầu đồng ý.
Mặt trời đã sắp lặn đến nơi.
Nếu lỡ dở, việc phải ngủ bờ ngủ bụi, hay tệ hơn là đụng độ với bè lũ Thượng tầng rồi rước họa vào thân là điều hoàn toàn có thể xảy ra.
May mắn thay, nhờ lời gửi gắm của Han Bom, những người đang tá túc ở đây cũng dễ dàng chấp nhận cho chúng tôi ở lại.
Khi mọi thỏa thuận đã xong xuôi, bà thím có vẻ là chủ quán đang đứng ở quầy lễ tân bật cười một tiếng đầy ngao ngán, cất lời.
“Lại thêm người nữa à.”
“Cháu xin lỗi….”
“Không sao. Dù sao thì đó cũng là quy định mà. Chỉ cần giữ gìn vệ sinh phòng ốc cẩn thận là được.”
“Vâng, cháu cảm ơn ạ.”
Gửi lời cảm ơn đến bà chủ quán xong, Han Bom tiến về phía Han Yeoreum.
Khác hẳn với vẻ mặt vừa đối diện với bà chủ quán, cô nàng lại nhăn mặt nhíu mày đầy vẻ ghét bỏ.
Han Bom bắt đầu xì xào to nhỏ gì đó với Han Yeoreum một cách áp đảo.
Nghe Han Bom thì thầm vào tai, Han Yeoreum chau mày lại rồi miễn cưỡng gật đầu.
Ngay sau đó, Han Bom liền khoác tay Min Hayeon, nở một nụ cười tươi rói.
“Chị à! Suốt thời gian qua chị vất vả lắm phải không? Lâu lắm rồi mình mới gặp nhau, làm tí rượu nhé? Nha? Cùng nhau hàn huyên tâm sự nữa.”
“Được thôi.”
Thấy Han Bom xáp lại gần mà chẳng hề kiêng dè, Min Hayeon cũng vui vẻ mỉm cười đáp lại.
‘Woa, để thân thiết được đến mức đó đâu phải chuyện dễ dàng gì.’
Cô gái tên Han Bom này thực sự trân trọng Min Hayeon còn hơn cả người trong gia đình.
Chị em ruột thịt với nhau có khi còn chẳng vui vẻ cười đùa được như thế kia cơ mà.
Dù vậy, nếu cô bé đã thân thiết với Min Hayeon đến mức đó, thì biết đâu cũng sẽ nhanh chóng mở lòng với tôi thì sao.
[Tuy nhiên, có một điểm đáng lo ngại.]
‘Chuyện gì?’
[Đặc tính Ghét Đàn Ông của cô ấy chính là một chướng ngại lớn.]
‘…Chết tiệt.’
Ban nãy tôi chỉ mải dán mắt vào cái kỹ năng Hồi Phục nên mới không chú ý, hóa ra cái đặc tính Ghét Đàn Ông lại nằm chễm chệ ngay hàng đầu trong bảng thông tin của Han Bom.
Và còn thêm một cái nữa….
-[Ghét Anh Trai]-
‘Thằng Han Yeoreum này đúng là một huyền thoại….’
Không ngờ trên đời này lại có một cái đặc tính sinh ra chỉ để dành riêng cho một người như vậy.
Thế nhưng, dẫu có hơi phiền lòng về cái đặc tính Ghét Đàn Ông kia, trong thâm tâm tôi lại đang nhảy múa hò reo.
‘Ghét Đàn Ông sao… Thế thì chắc chắn cô bé còn trinh rồi? Ngon!’
Giữa lúc tôi đang mải mê mổ xẻ bảng đặc tính và nhìn Han Bom chằm chằm không chớp mắt.
Armonia lặng lẽ liên lạc với tôi qua sóng não.
[Anh Suho.]
‘Ừ. Sao thế?’
[…Tôi nghĩ anh nên dời mắt đi chỗ khác thì hơn. Biểu cảm của Min Hayeon….]
Tôi vội vàng tắt bảng trạng thái và quay sang nhìn Min Hayeon.
Rõ ràng tôi đang nhìn cô ấy bằng một nụ cười rạng rỡ, thế mà….
‘Mẹ kiếp….’
Min Hayeon đang nhìn tôi chằm chằm bằng một ánh mắt không thể nào lạnh lùng hơn, một ánh mắt đầy sát khí lạnh lẽo tựa như độ không tuyệt đối.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
