Làm Thế Nào Để Cướp Bạn Gái Của Nam Chính

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mushoku Tensei (LN)

(Đang ra)

Mushoku Tensei (LN)

Rifujin na Magonote

Câu truyện xoay quanh một gã 34 tuổi thất nghiệp và bị đuổi ra khỏi nhà vì những hành động thối nát mà anh ta đã làm. Nhận ra bản thân thật rác rưởi và cả cuộc đời chỉ là một đống đổ nát, anh ta mong

162 2899

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

13 44

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

131 2664

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

531 3646

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

699 9625

Yggdrasil - 2 - Chương 156 - Yggdrasil (2-7)

Chương 156 - Yggdrasil (2-7)

Han Bom đề nghị uống rượu cùng Min Hayeon, dù chỉ là một chầu đơn giản.

Thực chất, buổi nhậu mà cô ấy đề xuất giống một bữa ăn nhẹ nhàng hơn.

Và có vẻ như vị trí ở đó vốn dĩ chỉ dành cho Han Yeoreum.

Han Bom, Min Hayeon, Han Yeoreum.

Chắc mẩm cô ấy nghĩ rằng đã lâu rồi ba người mới có thể quây quần nói chuyện mà không cần để ý đến xung quanh.

Trước khi tôi xen vào….

“….”

”….”

“….”

“….”

Trên chiếc bàn chữ nhật, tôi, Min Hayeon, Han Yeoreum và Han Bom đang ngồi xếp hàng cạnh nhau.

Bốn người chúng tôi, tính cả tôi, đang diễn một màn im lặng tĩnh mịch hoàn hảo đến mức có thể được chọn làm đại diện quốc gia đi thi bơi nghệ thuật bộ môn im lặng.

Nếu xét lý do im lặng của từng người thì….

Chắc Min Hayeon không vui vì lúc nãy tôi cứ chằm chằm nhìn Han Bom, nên giờ em ấy đang liếc xéo tôi.

Nếu Toshio (Lập trình viên ma) mà có mặt ở đây, thấy biểu cảm của Min Hayeon chắc cũng sợ vãi đái mà mua ngay vé tàu tốc hành về âm phủ, chuồn khỏi dương gian luôn cho rồi.

Còn Han Yeoreum… thằng nhãi đó chắc đang cay cú khi thấy tôi và Min Hayeon ngồi sát sạt bên nhau.

Hoặc đơn giản là vì hắn ghét tôi.

Han Bom thì đang trưng ra vẻ mặt cực kỳ bất mãn vì tôi bất đắc dĩ lại xen vào chỗ này.

Vốn dĩ tôi định đi loanh quanh trong làng một mình để thu thập thông tin, nhưng lại bị Min Hayeon tóm được và bắt ngồi cạnh cô ấy.

Cứ thế, sự im lặng được duy trì vì những lý do khác nhau.

Sượng trân quá, tôi đành lên tiếng trước.

“Vì có tôi ở đây nên trông mọi người có vẻ không thoải mái nhỉ. Hay là tôi xin phép…”

“Ngồi xuống.”

“Vâng….”

Vừa hiểu mà cũng vừa không hiểu nổi.

Người ngoài nhìn vào khéo lại tưởng tôi nhìn Han Bom bằng ánh mắt dâm dê đê tiện mất.

‘Trời ạ, chỉ nhìn một chút thôi mà…’

[…Vấn đề là anh không hề quản lý biểu cảm của mình chút nào.]

‘Hây dà… Dù vậy thì cũng chỉ là nhìn với vẻ hơi hứng thú thôi mà?’

[Tôi sẽ cho anh xem.]

Ngay trước mắt tôi, biểu cảm ban nãy của tôi bắt đầu được phát lại dưới dạng video.

Ờ… Trông dâm tà vãi linh hồn.

‘…Khốn kiếp.’

Trước bằng chứng rành rành không thể chối cãi, tôi chỉ biết lầm bầm phàn nàn trong lòng.

‘Này! Đàn ông nhìn phụ nữ một chút thì có vấn đề gì sao!?’

[Mong anh đừng lỡ miệng nói câu đó với Min Hayeon.]

Thực ra, việc Min Hayeon ghen tuông vì tôi là một tín hiệu xanh.

Bởi đó là bằng chứng cho thấy hình bóng tôi đã chiếm một vị trí lớn trong lòng cô ấy.

Chỉ là cái tín hiệu xanh ấy lại mang cảm giác như “Mẫu Xanh” vậy.

Cứ như thể Sứ Đồ đang xâm nhập và đảo lộn mọi thứ trong tâm trí tôi.

Armonia nhìn Min Hayeon đang chằm chằm nhìn tôi và bắt đầu tỏ ra lo lắng.

[Hành động hiện tại của Min Hayeon là một hiện tượng rất tốt. Nhưng nếu điều này tiếp diễn, sau này Han Yeoreum từ bỏ Min Hayeon và thiết lập quan hệ người yêu với người phụ nữ khác thì sẽ rất rắc rối.]

‘Cần phải có đối sách gì đó mới được.’

Han Yeoreum quen người phụ nữ khác á? Vậy thì hiển nhiên tôi lại phải đi tán tỉnh cô ả đó rồi.

Trong lúc tôi đang trăn trở, Han Bom vỗ tay cái bốp để thay đổi bầu không khí.

Bốp!

“Nhắc mới nhớ, hai người đã ở cùng nhau suốt một tuần qua đúng không?”

“À… ừm.”

Hai người mà Han Bom nhắc đến là Min Hayeon và Han Yeoreum, Min Hayeon hiểu ý của Han Bom nên chỉ biết cười cay đắng.

Cô gái tên Han Bom bằng mọi giá muốn nghe chuyện của Min Hayeon và Han Yeoreum nên đã chủ động dẫn dắt cuộc trò chuyện, nhưng Min Hayeon và Han Yeoreum lại không thể dễ dàng mở lời về những chuyện đã xảy ra.

Vì làm sao mà màn play cưỡng hiếp của Min Hayeon và góc nhìn toàn tri của thằng đụt Han Yeoreum lại có thể thốt ra từ miệng hai người họ được chứ.

Cố gắng dẫn dắt cuộc trò chuyện mãi không thành, Han Bom đành bỏ cuộc, huých huých vào mạn sườn Han Yeoreum rồi nói với Min Hayeon.

“Chị, em ra ngoài nói chuyện với thằng nhã… à nhầm, với anh này một lát nhé.”

“Ừ.”

Han Bom lôi cổ Han Yeoreum ra khỏi nhà trọ.

Sau đó, Min Hayeon nắm chặt lấy cánh tay tôi, ngước lên nhìn và nói.

“…Suho à.”

“…Hửm?”

“Chúng ta nói chuyện một lát đi.”

…Chẳng cần nói cũng biết là chuyện gì rồi, không nói có được không?

***

Han Bom và Min Hayeon đã luôn coi nhau như một mối quan hệ vượt trên cả người nhà.

Dù cho Han Yeoreum ở giữa liên tục khiến mọi thứ rối tung rối mù, nhưng chưa bao giờ mối quan hệ giữa Min Hayeon và Han Bom trở nên xấu đi.

Thậm chí, nhờ Han Yeoreum mà hai người họ lại càng thân thiết hơn.

Một góc lý trí trong lòng Han Bom gào thét rằng phải tách Han Yeoreum và Min Hayeon ra, nhưng đồng thời phần tình cảm lại ngang ngược cản không cho hai người họ chia tay.

Han Bom nghĩ rằng các mối quan hệ của con người cũng giống như những đàn cá dưới sông.

Khi dòng nước êm đềm, chúng có thể bơi cùng nhau và che chở cho nhau, nhưng khi gặp dòng nước xiết bất ngờ khiến chúng tan tác, và nếu khoảng thời gian đó kéo dài thì dù có gặp lại cũng không thể quay về như xưa. Đó chính là mối quan hệ giữa người với người.

Cô ấy đã nghĩ như vậy.

‘Nếu chị ấy chia tay với thằng đụt kia… chị ấy cũng sẽ xa cách với mình.’

Cô ấy nghĩ Min Hayeon cũng là phụ nữ, nếu chia tay Han Yeoreum thì chắc chắn sẽ quen người đàn ông khác.

Khi đó, rõ ràng trái tim của Min Hayeon cũng sẽ rời xa Han Bom, và cuối cùng mối quan hệ giữa cô và Min Hayeon sẽ chẳng thể nào khôi phục lại như xưa.

Vấn đề là cô không ngờ tình huống đó lại bùng nổ ngay trong lúc cô vắng mặt.

Han Bom kéo Han Yeoreum ra ngoài nhà trọ rồi gắt gỏng.

“Này, rốt cuộc mày đã làm cái trò gì vậy hả? Sao chị ấy lại hành xử như thế?”

“Mẹ kiếp….”

“Thằng điên này! Đừng có lầm bầm chửi rủa nữa mà mở mồm ra nói đi! Rồi gã đàn ông bên cạnh là ai? Tại sao chị ấy lại thân thiết với hắn ta như thế?”

“Hây dà….”

Han Yeoreum mang khuôn mặt nhuốm màu tuyệt vọng, liên tục tỏ ra phân vân.

Có vẻ như hắn đang do dự không biết có nên kể chuyện này ra hay không.

‘…Gì vậy? Thằng này đã gặp chuyện gì sao? Dù có ngốc nghếch nhưng nó đâu phải cái loại cư xử như thằng bại não thế này…’

Dưới góc nhìn của Han Bom, người đã nhìn Han Yeoreum lớn lên từ nhỏ, cô hoàn toàn không thể hiểu nổi hành động của hắn.

Cả đời sống với sự kiêu ngạo cao ngút trời nhờ vào ngoại hình và may mắn.

Một kẻ như vậy giờ lại đang rên rỉ ỉ ôi với bộ dạng ngu đần của một kẻ thua cuộc.

Đây là bộ dạng mà Han Bom chưa từng thấy trong suốt cuộc đời.

Sau một hồi lâu do dự, Han Yeoreum thở dài thườn thượt rồi bắt đầu kể.

..

..

Dù có là người nhà đi chăng nữa, Han Yeoreum cũng không tiết lộ sự thật về việc hồi quy cho Han Bom.

Chỉ là ngoại trừ chuyện hồi quy, hắn đã giải thích chi tiết nhất có thể về những gì diễn ra trong kiếp này.

Ngày đầu tiên tình cờ gặp một Giả kim thuật sư, và việc Min Hayeon chủ động tiếp cận Giả kim thuật sư đó.

Sau đó là trận quyết đấu, đánh Boss, và tình huống nhục nhã ở Làng Chờ.

Han Yeoreum đã kể ngọn ngành mọi tình huống mình phải chịu đựng cho Han Bom nghe.

Có điều hắn kể theo góc nhìn của bản thân, và tập trung vào việc nhấn mạnh rằng kẻ mang tên Seong Suho là một tên rác rưởi.

Và đương nhiên, làm sao Han Bom có thể tin được chuyện Min Hayeon lại đi say mê một kẻ rác rưởi (Seong Suho) như lời Han Yeoreum kể cơ chứ.

“…Mày bắt tao tin cái chuyện đó á?”

“Ngay cả khi tao đang nói ra mà chính tao còn đéo thể tin được đây này!! Tại sao… Hayeon lại đi thích cái thằng bại não đó….”

“….”

Nhìn Han Yeoreum đang sụt sùi khóc lóc, Han Bom hoàn toàn chẳng thể hiểu nổi.

‘Tại sao? Tại sao chị ấy lại đi chung với một gã như thế….’

Những chuyện khác có thể không hiểu được, nhưng điều khó hiểu nhất chính là thái độ của Min Hayeon đối với Seong Suho.

Cả đời Han Bom chưa từng thấy Min Hayeon làm nũng với đàn ông bao giờ.

Với Han Yeoreum cũng vậy.

Min Hayeon luôn đối xử với Han Yeoreum, người quen biết từ thuở nhỏ, bằng một thái độ vô cùng đường hoàng.

Thế mà một người như cô ấy lại đang sánh bước cùng một người đàn ông xa lạ, cái dáng vẻ âu yếm ẻo lả đó quả thực không thể nào lý giải nổi.

Chưa kể lý do khiến mối quan hệ của hai người họ trở nên sâu đậm như vậy lại là….

‘Không thể nào! Làm sao mà có chuyện đó được? Chị Hayeon bị cưỡng hiếp mà lại si tình gã đó đến vậy sao? Đây có phải kịch bản phim hạng ba đâu chứ….’

Nghe xong câu chuyện của Han Yeoreum, Han Bom hoàn toàn không thể chấp nhận được tình huống này.

Ngay cả Han Yeoreum ,người đang trải qua vòng hồi quy còn đéo thể hiểu nổi, thì làm sao Han Bom có thể hiểu được.

Han Bom nhăn nhó suy nghĩ một lúc lâu rồi mới mở lời.

“Này… Thế giờ mày định tính sao với chị Hayeon?”

“Kécccc… Phải giết thằng chó đẻ Seong Suho đó xong rồi….”

“Đồ ngu! Đừng nói nhảm nữa! Mày, vẫn còn thích chị Hayeon đúng không?”

“Ờ… thích.”

Han Bom có thể nhận thấy sự chân thành qua câu trả lời và ánh mắt của Han Yeoreum.

Han Bom cảm nhận được rằng hắn ta vẫn yêu Min Hayeon thật lòng.

‘Dù có là đồ rác rưởi đi nữa… thì vẫn là người nhà…. Dù nghĩ thế nào thì thằng đụt này trông vẫn tốt hơn gã đàn ông kia nhiều….’

Tình cảm gia đình cùng với lòng tham ích kỷ không muốn buông tay Min Hayeon bùng lên trong lòng, Han Bom lên tiếng.

“Này… Trong thời gian ở đây, tao sẽ tìm cách tách hai người họ ra. Trong lúc đó, mày cứ quỳ xuống mà van xin chị Hayeon tha thứ đi. Rõ chưa?”

“…Làm rồi.”

“Thằng bại não này! Mày nghĩ làm một hai lần là xong chắc? Nghĩ lại những gì mày đã làm từ trước đến nay đi!”

“…Biết rồi.”

Han Bom cảm thấy hình ảnh Han Yeoreum rụt rè, bối rối thật quá xa lạ.

Bọn họ từng là anh em lúc nào cũng chửi bới, đánh lộn lẫn nhau cơ mà.

‘Thằng ngu này… Sao lại ra nông nỗi này cơ chứ….’

Nhìn thấy Han Yeoreum, kẻ mà cô ngỡ sẽ coi như kẻ thù không đội trời chung suốt đời, lại lộ ra vẻ yếu đuối thế này, Han Bom cũng cảm thấy có chút thương hại.

“Tạm thời vào trong đã. Hôm nay cứ nói chuyện vừa phải thôi, từ ngày mai tao sẽ tìm cách tạo tình huống.”

“…Cảm ơn.”

“Hây dà….”

Han Bom định buông lời chửi “đồ bại não” nhưng lại thôi.

Từ ngữ mà bình thường cô sẽ thốt ra không chút do dự, nay nhìn vẻ mặt rũ rượi của Han Yeoreum, cô lại chẳng thể nào mở miệng được.

Han Bom dắt Han Yeoreum quay vào nhà trọ.

Và Min Hayeon cùng Seong Suho, lúc này vẫn chưa nhận ra sự xuất hiện của Han Yeoreum và Han Bom….

“Nếu anh dám liếc mắt nhìn Bom một lần nữa thì em không để yên đâu đấy?”

“Người ngoài nhìn vào khéo lại tưởng anh đã làm chuyện gì tày đình mất….”

Bọn họ đang diễn cái kịch bản y hệt ông chồng thua cuộc trong trận cãi vã với vợ và đang phải viết bản kiểm điểm.

Dù ngoài mặt Min Hayeon đang dùng giọng điệu đằng đằng sát khí để cằn nhằn Seong Suho, nhưng Han Bom có thể dễ dàng nhìn thấu.

Tình ý đang tuôn trào râm ran qua từng cử chỉ của Min Hayeon.

Nhìn cảnh đó, Han Bom không thể không nghi ngờ Han Yeoreum.

‘Han Yeoreum, thằng nhãi này có khi nào giấu mình chuyện gì không? Chị Hayeon bị cưỡng hiếp mà lại hành xử như thế á?’

Hình bóng của một Min Hayeon, thần tượng và là chỗ dựa tinh thần của cô, nay đã biến mất không tăm tích.

Giờ đây, cô ấy trông chẳng khác nào một người phụ nữ mù quáng lao vào người đàn ông mình yêu mà vứt bỏ mọi thứ khác.

Ánh mắt của Han Bom hướng về phía Seong Suho.

Vốn dĩ Han Bom chẳng mảy may quan tâm đến đàn ông, nên cô cũng chẳng thấy Seong Suho có gì hấp dẫn hay thú vị cả.

Mà hắn ta có nét gì cá tính không thì câu trả lời cũng là không.

‘Trước mắt… phải xử lý gã đàn ông kia đã.’

Khi Han Yeoreum và Han Bom tiến đến bàn, Seong Suho và Min Hayeon nhận ra và giả vờ như không có chuyện gì, cắt đứt cuộc trò chuyện.

Han Bom ngồi xuống bàn, khẽ mỉm cười rồi nhìn Seong Suho và mở lời.

“Nhắc mới nhớ, chúng ta vẫn chưa biết tên nhau nhỉ. Tên tôi là Han Bom.”

“Tôi là Seong Suho.”

“Tên hay đấy.”

Han Bom gượng cười rồi lẩm bẩm trong lòng.

‘Ư ư ư… Sởn hết cả gai ốc….’

Tuy không phải do ý muốn của bản thân, nhưng căn bệnh ghét đàn ông đã ăn sâu vào máu thịt của Han Bom.

Và sự chán ghét đàn ông đó thực chất cũng bắt nguồn từ Han Yeoreum.

Hồi nhỏ cô không hề ghét đàn ông, nhưng nhờ vào cái thói trăng hoa của Han Yeoreum mà nó đã nở rộ, đến mức giờ đây lại quay ra hành hạ chính cô.

“Chú có thể giới thiệu chút về bản thân được không? Dù sao sau này chúng ta cũng sẽ gặp nhau thường xuyên mà.”

“Ừm… Cũng chẳng có gì đặc biệt cả….”

“Tìm hiểu về nhau thì tốt hơn chứ sao.”

Cứ thế, Han Bom dẫn dắt cuộc trò chuyện xoay quanh Seong Suho.

***

Sau một đêm ngủ chung phòng chật chội với những người khác, sáng hôm sau vừa tỉnh dậy, chúng tôi đã phải nhận một tin sét đánh ngang tai từ Han Bom.

“Không kiếm được điểm á?”

“Vâng….”

Hiện tại, những Summoner vừa mới đặt chân đến ngôi làng Primum này đang phải vật lộn với cuộc chiến giành giật chỗ ngủ.

Họ đang cố thủ và bảo vệ nơi duy nhất này một cách tuyệt vọng….

Nhưng để tiếp tục sử dụng cơ sở lưu trú như thế này thì rốt cuộc vẫn cần phải có điểm để duy trì.

Bởi vì nếu lỡ có phòng trống, và chỉ cần một kẻ lạ mặt chen chân vào, tình hình có thể trở nên cực kỳ nguy hiểm.

Vấn đề là số điểm mà nhóm người ở đây tích cóp được đang dần cạn kiệt.

Nhưng đây là một tình huống thật khó hiểu.

“Mọi người vẫn đang đi săn liên tục mà đúng không? Hơn nữa, một phòng ở chung mấy người thì làm sao mà thiếu tiền trọ được….”

Phí trọ một đêm ở đây là 1.000 điểm.

Nếu 5 người ở chung một phòng, mỗi người chỉ cần nộp 200 điểm là đủ.

“Chuyện là… bọn tôi không thể đi săn ở bãi săn được.”

“…?”

Thấy vẻ mặt ngơ ngác không hiểu của chúng tôi, Han Bom liền dẫn chúng tôi ra tận nơi để tận mắt chứng kiến.

..

..

Vừa bước ra bãi săn, tôi, Min Hayeon và những thành viên còn lại trong tổ đội đều trố mắt nhìn xung quanh.

“Thế này là sao….”

Xung quanh nhung nhúc hàng tá người triệu hồi đang lượn lờ.

Làng Zephyrum vốn cũng được coi là nơi đông đúc, nhưng chỗ này thì đúng là đông như kiến cỏ, không thể nào so sánh nổi.

Trên bãi săn đừng nói là quái vật, e rằng đến một con chuột nhắt cũng chẳng có, chỉ toàn thấy bụi đất mịt mù và người qua kẻ lại.

Han Bom nhìn chúng tôi, thở dài thườn thượt rồi bắt đầu giải thích.

“Sự đoàn kết mà hôm qua tôi đã nói… mọi người nhớ chứ?”

“Ừ, tôi nhớ.”

“Lũ ở đây đều là cùng một ruột cả. Bọn chúng đã càn quét hết sạch quái vật rồi, làm gì còn con nào cho chúng ta săn nữa.”

“Chúa ơi….”

Lý do những người ở cùng Han Bom không có điểm không phải vì họ lười biếng hay hèn nhát.

Mà là do cứ hễ thành viên của khu trọ Han Bom đi ra ngoài là bọn chúng lại cố tình cản trở việc săn quái của họ.

Trong lúc Min Hayeon đang nhìn quanh với vẻ cạn lời, những người trên bãi săn bắt đầu từ từ dồn ánh mắt về phía chúng tôi.

Và một đám trong số đó điệu bộ nghênh ngang bước tới chỗ chúng tôi, nở một nụ cười khó ưa rồi bắt chuyện.

“Chà~ Là mấy em gái hôm qua đây mà?”

“Kha... Toàn người đẹp đi với nhau cơ đấy. Sao hả? Hôm nay mấy em đã có hứng vào phòng của anh chưa?”

“….”

Bọn chúng là đám đàn ông đã cà khịa ở nhà trọ mà chúng tôi ghé qua đầu tiên vào ngày hôm qua.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!