Chương 157 - Yggdrasil (2-8)
Một motip kinh điển không thể thiếu trong game.
Cảnh mấy gã lưu manh xuất hiện cản trở, làm phiền quá trình cốt truyện luôn hiện diện trong bất kỳ tựa game nào.
Đặc biệt trong game NTR thì đây là chất liệu tuyệt đối không thể bỏ qua.
‘Thực ra trong game NTR, phần lớn thời gian chính tôi lại là kẻ đóng vai gã lưu manh đó cơ.’
Phần lớn là tôi sẽ hóa thân thành “Kim Taeyang” chen ngang và cướp đoạt những cặp đôi đang mặn nồng. (trans: bên đó hay gán cái tên Kim Taeyang cho mấy thanh niên da ngăm tóc vàng đúng chuẩn mấy nhân vật điển hình trong mấy bộ NTR)
[Nhưng hiện tại, đây là tình huống tuyệt đối không được phép xảy ra.]
‘Đừng lo, tôi sẽ không để chuyện đó xảy ra đâu. Trước tiên cứ kiểm tra xem đã. Cho tôi xem đặc tính của bọn nó đi.’
Ngay khi tôi vừa dứt lời, đặc tính của đám lưu manh hiện lên.
Thương thuật 9, Kiếm thuật 6, Quyền thuật 8, Thương thuật 5…. Hầu hết là chiến đấu cận chiến và cấp độ dao động từ 5 đến 8.
Chỉ có duy nhất một tên có cấp độ 9 là cao nhất.
Nhưng tôi lại thấy khó hiểu.
‘Gì đây? Ở nơi này thì cấp độ như thế cũng tính là cao thật. Nhưng so với những kẻ từ tầng trên xuống thì cảm giác hơi thấp nhỉ?’
[Vì anh Suho hiện vẫn đang ở tầng 1 nên tôi chưa giải thích, nhưng nếu đã lên tầng cao rồi quay xuống thì cấp độ sẽ bị giảm. Và sự sụt giảm đó sẽ được duy trì suốt thời gian ở tầng đó.]
‘À ha….’
Ví dụ, người đạt đến tầng 5 mà xuống tầng 4 sẽ bị giảm 1 cấp.
Xuống tiếp tầng 3 giảm 2 cấp.
Xuống tầng 2 giảm 4 cấp.
Xuống tầng 1 giảm 8 cấp.
Nghĩa là, Armonia đã giải thích rằng mỗi lần đi xuống, con số bị trừ sẽ tăng lên gấp đôi.
Hơn nữa, cấp độ bị giảm sẽ được cộng dồn. Việc đi xuống phải gánh chịu rủi ro cực kỳ lớn.
Nhưng nếu quay lại tầng trên thì mọi thứ sẽ lập tức trở lại bình thường.
[Có lẽ đây là hệ thống được tạo ra để ngăn cản những kẻ đã lên được tầng cao xuống tàn sát những Summoner ở tầng thấp.]
‘Chà chà… Vậy là bọn ở tầng 5 mà không suy tính gì mò xuống đây, lớ ngớ là ăn cám luôn à.’
[Đúng vậy. Vốn dĩ tôi định sau này mới giải thích, xin lỗi vì bây giờ mới nói.]
‘Có gì đâu mà phải xin lỗi.’
Nghe Armonia giải thích xong, tôi nhẩm tính một chút.
Hiện tại Cung thuật của tôi đang ở cấp 15.
Trong đám này, người cao nhất là Min Hayeon cũng chỉ ở cấp 10, tôi đã vượt xa đẳng cấp đó rồi.
Chưa kể, cây cung của tôi kết hợp với thuộc tính Lôi đã đạt đến mức độ đủ mạnh để một hit kết liễu được cả Shock Bee.
Tức là so với tiêu chuẩn của tôi….
“Chà chà~ May mắn kiểu gì mà lại bám được cô em kia thế?”
“Tụi mày nghĩ mình có thể bám trụ ở cái ổ vô gia cư đó được bao lâu hả?”
Với lũ nhãi ranh này, hiện tại tôi mạnh đến mức có thể một phát xuyên thủng ba bốn cái đầu của bọn nó cùng lúc.
Nhưng dù có mạnh thì tôi cũng chẳng thể làm gì được.
‘Á à, rách việc thật. Mà tôi cũng không thể tự biến mình thành Red Summoner được….’
Nghĩ bụng, lúc này tôi thực sự muốn giết quách chúng nó đi cho xong, bất chấp việc có trở thành Red Summoner hay không.
Đang lúc tôi sôi máu, GuardOfGayDick bỗng bình luận một câu.
└GuardOfGayDick: Lũ khốn nạn. Giết quách bọn nó đi.
Ngay lập tức, tôi gõ vào khung chat.
“Nhưng có lý do gì để chuốc lấy án tích đỏ đâu chứ….”
Một khi thành Red Summoner, sẽ bị áp rất nhiều hạn chế.
Vừa bị giảm chỉ số, lại còn không thể lưu trú trong làng.
Chưa kể, một khi tôi đã biết điểm hồi quy của Han Yeoreum có thể bị thay đổi, thì dù có làm gì cũng tuyệt đối phải tránh việc trở thành Red Summoner.
Lỡ như tôi vừa hóa đỏ mà cố gắng sống sót chật vật, rồi thay đổi luôn điểm hồi quy thì tình hình sẽ rắc rối to.
Trong lúc tôi đang vắt óc suy nghĩ, GuardOfGayDick tỏ vẻ bực dọc mà gõ phím.
└GuardOfGayDick: Ngu à? Thách đấu rồi đập chết cụ bọn nó là xong.
“Bọn nó chịu nhận chắc?”
└GuardOfGayDick: Mày nghĩ bọn nó biết thực lực của mày à thằng ngu hahahahahaha
“…Cũng đúng nhỉ?”
Tôi chỉ là một kẻ vừa chân ướt chân ráo từ Zephyrum đến đây vào hôm qua.
Đừng nói là đi săn, tôi còn chưa kéo dây cung lấy một lần và hiện đang đối đầu với bọn chúng.
Đã vậy, hôm qua lũ khốn này còn gây chuyện với tôi nên bọn chúng rất chướng mắt tôi.
Bằng chứng là chúng đang lượn lờ trước mặt tôi rồi kiếm chuyện đây này.
“Ra là cái thằng hôm qua hả?”
“Kha ha ha. Tưởng mười nghìn điểm dùng được cả đời chắc?”
“Đưa mười nghìn điểm đây… với giao mấy cô ả đằng kia ra thì bọn tao sẽ chiếu cố cho mày trong suốt thời gian mày ở đây. Thấy sao? Phù ha ha ha!”
Lũ này rất rành việc làm thế nào để chọc ngoáy cơn bực tức của đối phương một cách hiệu quả nhất.
Chắc mẩm bọn chúng đã trải qua đủ thứ sóng gió trên tầng cao nên cái trò kiếm chuyện này đã đạt đến cảnh giới thuần thục rồi.
Ghim từng lời từng chữ của đám lưu manh vào đầu, tôi hỏi GuardOfGayDick một điều.
“Quyết đấu… cứ nhất thiết phải là một chọi một sao?”
***
‘Hây dà… Phải đi săn nhanh thôi. Hôm nay mà công cốc nữa là toang….’
Nhìn đám đàn ông đang khiêu khích, ruột gan Han Bom như lửa đốt.
Trong Yggdrasil, nếu phải chọn ra thứ quan trọng nhất trong nhu cầu ăn mặc ở, thì chắc chắn đó là chỗ ở.
Đồ ăn tốn ít tiền hơn tưởng tượng, quần áo thì nếu có sẵn cũng chẳng thành vấn đề lớn.
Nhưng nếu không có chỗ ở thì hai đặc quyền kia cũng sẽ nảy sinh cả đống rắc rối.
Thức ăn thì có thể mua rẻ khi ở nhà trọ, quần áo thì hệ thống nhà trọ sẽ tự động giặt giũ.
Nhưng một khi phải ra đường ngủ, bạn sẽ phải đối mặt với nguy cơ chết đói, và quần áo không được giặt giũ sẽ gây ra vấn đề vệ sinh tồi tệ.
Cô cứ thế bất đắc dĩ trở thành một người thủ lĩnh tiên phong tại nhà trọ, cố gắng giải quyết mọi chuyện, nhưng giới hạn đã đến.
Những Summoner từ tầng trên xuống, dù có bị giảm chỉ số thì cũng không phải dạng mà những người mới đặt chân đến đây có thể đọ lại được.
Trong tình thế đó, chúng liên tục cản trở việc săn bắn nhằm gây áp lực lên cô.
“Ồ~ Han Bom. Ngay bây giờ mà chịu cúi đầu thì ngày nào anh cũng sẽ cưng chiều cưng!”
“Này! Nhỏ đó là của tao, cút ra!”
“Nói láo! Lúc tao mới đến….”
Nhìn đám đàn ông dò xét cơ thể mình từ trên xuống dưới rồi liếm mép thèm thuồng, Han Bom sởn cả gai ốc.
‘Lũ cặn bã….’
Dù trong lòng chửi thề nhưng điều đó cũng chẳng thể xóa tan được nỗi bất an của cô.
Cứ bị dồn vào chân tường thế này, cô nghĩ có khi sẽ bị cướp mất nhà trọ và phải sống một cuộc đời như địa ngục mất.
‘Lũ chó đẻ… Thà tự tử còn hơn là phải luồn cúi dưới trướng bọn mày….’
Ngay khoảnh khắc cô nuốt cơn phẫn uất vào lòng và định phớt lờ.
Giọng nói đầy giận dữ của Min Hayeon vang lên từ đằng xa.
“Thử kiếm chuyện với anh ấy một lần nữa xem, bọn mày chết chắc….”
“Ồ ồ…. Không lẽ thằng ranh này là bạn trai sao?”
“Kha ha ha! Nhìn chẳng khác mẹ gì thằng chết đói.”
Min Hayeon đang lời qua tiếng lại với đám đàn ông.
Nghe thấy từ “bạn trai”, Han Bom khấp khởi mừng thầm, nghĩ rằng chị ấy đang bảo vệ Han Yeoreum.
Vì mục tiêu của cô là muốn hai người họ quay lại với nhau mà.
Nhưng khi nhìn kỹ tình hình, một cảnh tượng vô cùng thất vọng đang diễn ra trước mắt.
“…Nếu muốn đi lại bình thường thì đừng có đụng đến Suho. Rõ chưa?”
“Ồ hô! Sợ quá cơ?”
“Đừng bảo là cô em đã ngủ với thằng đó rồi nhé? Khiếp thật….”
Đám lưu manh vừa mỉa mai vừa kiếm chuyện chế giễu Min Hayeon.
Thế nhưng, người phản ứng trước những lời chế giễu đó không phải bản thân Min Hayeon mà là Han Bom.
“Mấy cái thằng chó má này!”
Chửi cô thì cô nhịn được, nhưng thốt ra những lời lẽ đó với Min Hayeon thì cô tuyệt đối không thể bỏ qua.
Ngay khoảnh khắc cô định lao vào và một cuộc ẩu đả có thể xảy ra bất cứ lúc nào.
Seong Suho thở dài rồi khẽ lẩm bẩm.
“Hãm buồi thật.”
“Kha ha ha! Ngay bây giờ mà giao mấy ả này ra thì bọn tao sẽ nhẹ nhàng….”
“Không, là cái mặt mày nhìn hãm buồi ấy.”
“Cái thằng chó đẻ này….”
Vốn dĩ trong tình huống thế này, thay vì lôi lý lẽ ra thì chửi đổng bằng những ngôn từ thô tục nguyên thủy nhất lại là cách hiệu quả nhất.
Và màn chửi rủa đậm chất nguyên thủy của Seong Suho vẫn tiếp tục.
“Mặt mày gợn đến mức con troll cái khéo cũng sẽ coi mày là đồ chơi tình dục (Dildo) mất. Nhãi ranh.”
“Cái thằng chó đẻ này!”
“Ồ wao, có cả chế độ rung nữa cơ à? Mặt cũng đổi sang màu đỏ chót kìa. Chắc mày phải nổi tiếng với mấy con troll cái lắm nhỉ?”
“Cái thằng chó đẻ này!!”
“Mày chỉ biết sủa mỗi câu chó đẻ thôi à. Đồ Dildo Troll. À không, tướng tá mày to xác thế này thì gọi là máy rung (Vibrator) nhé? Vibe Troll?”
“Á á á!!!”
Gã đàn ông phẫn nộ rút giáo ra định uy hiếp Seong Suho.
Nhưng vì việc đó liên quan trực tiếp đến mạng sống, kẻ được mệnh danh là Vibe Troll kia chỉ đành hét lên những tiếng quái dị trong cơn thịnh nộ.
Nhìn cảnh đó, không chỉ nhóm Min Hayeon mà ngay cả đám đàn em của gã cũng bắt đầu phì cười.
Và hòa lẫn trong tiếng cười đó còn có cả Han Bom.
‘Được cái dẻo mỏ phết.’
Han Bom vô thức bật cười nhưng trong lòng lại không khỏi lo lắng.
‘Hình như tên đó là thủ lĩnh của chúng. Trước khi mọi chuyện phiền phức hơn thì phải nhanh chóng can thiệp…’
Phiền phức thì chẳng sao cả.
Nhưng vì việc này liên quan trực tiếp đến sự sống còn, ưu tiên hàng đầu lúc này là phải hạn chế tối đa rắc rối.
Tuy nhiên, sự bùng nổ của Vibe Troll lại nổ ra trước khi Han Bom kịp lên tiếng can ngăn.
“Mày nghĩ tao sẽ vừa cười vừa cho qua chuyện này à?”
“Mày rung lắc điệu nghệ chút cho qua chuyện không được sao?”
“Thằng chó đẻ này!!”
Vibe Troll nhìn quanh, đảo mắt qua đám đàn em rồi hét lớn.
“Này! Xông vào giết chết thằng này cho tao!”
“Giết thì….”
“Chuyện đó có hơi….”
Ai nấy đều hùng hổ kiếm chuyện, nhưng cũng chỉ dừng lại ở mức cản trở việc săn quái mà thôi.
Nếu có tấn công Seong Suho và gây sát thương thì tên của chúng chỉ chuyển sang màu cam, chẳng có vấn đề gì lớn.
Nhưng ngộ nhỡ có kẻ nào đó lỡ tay tung đòn kết liễu khiến Seong Suho chết thì sao?
Dù đòn tấn công có yếu đến đâu, nhưng nếu hắn chết thì kẻ đó chắc chắn sẽ trở thành Red Summoner.
Đó là điều mà tất cả mọi người đều e ngại.
“Tao sẽ chịu trách nhiệm! Giết!!”
“….”
Tất cả đều im lặng, không ai dám hó hé đáp lời.
Dù sao gã cũng là thủ lĩnh, nên dù trên mặt tỏ rõ sự bất mãn nhưng cũng không ai dám thể hiện thái độ chống đối.
Trong lúc Vibe Troll đang gào thét khản cổ, Seong Suho bỗng cười khùng khục rồi nói.
“Nếu muốn giết tao đến vậy thì làm một trận quyết đấu xem thế nào?”
“…Mày nói nghiêm túc đấy à?”
Nhìn Seong Suho đang cười cợt, khóe miệng gã đàn ông giật giật.
Tuy nhiên, khi nhìn thấy vẻ mặt của Seong Suho, Han Bom lộ rõ vẻ bối rối.
‘Chỉ cần trêu tức là được rồi mà… Dù có giỏi đến đâu thì chú ấy cũng khó mà dùng thực lực để đánh bại gã đó.’
Kết cục của trận chiến này hiện rõ mồn một trong mắt Han Bom.
Một bên là Seong Suho, người thậm chí cô còn chưa biết đang giữ chức nghiệp gì, và một bên là gã đàn ông được cho là có cấp độ Thương thuật cao nhất làng này.
Nếu chỉ bị thương thì còn may, chứ nhỡ không may thân thể bị tàn phế, đến mức không thể phục hồi bằng bình thuốc được thì sao.
Đến lúc đó, anh ta sẽ không còn là đồng đội nữa mà sẽ trở thành một cục tạ phiền phức.
Sợ Seong Suho sẽ rút lui giữa chừng, Vibe Troll cố tình làm ra vẻ nhún nhường rồi gửi lời mời thách đấu.
Lời mời thách đấu hiện ra ngay trước mặt Seong Suho.
======
Ben Crash đã gửi lời mời thách đấu đến bạn.
Bạn có chấp nhận không?
(Phần thưởng khi thắng: 10.000 điểm)
(Phần thưởng khi đối phương thắng: Không có)
======
Seong Suho nhìn lời mời thách đấu đó, nhếch mép cười khẩy rồi lên tiếng.
“Một chọi một thì chán lắm.”
“Hứ, sợ rồi à? Đừng bảo là mày định kéo thêm đồng đội….”
Seong Suho ngắt lời Vibe Troll, cười bảo.
“Toàn bộ băng đảng của mày lao vào một lúc cũng được. Nào~ nào~ Mỗi mạng tham gia tao sẽ tăng thêm mười nghìn điểm phần thưởng!”
Nghe vậy, đám lưu manh xung quanh vểnh tai lên, bắt đầu đưa mắt nhìn nhau.
Tất cả đều lầm tưởng rằng mình đã nghe nhầm lời của Seong Suho.
Đáng lẽ phải bảo chúng sang phe mình, nhưng chúng lại nghĩ rằng Seong Suho sợ quá nên nói lộn.
Nhưng Seong Suho lại một lần nữa nhấn mạnh.
“Tao sẽ chiến đấu một mình, tụi mày cứ việc tăng thêm số lượng tùy thích. Chỉ cần thắng thôi là tao sẽ chia cho mỗi đứa mười nghìn điểm luôn!”
“….”
Đám lưu manh im lặng một lúc trước lời nói đó rồi….
“Tao! Tao cũng tham gia!”
“Mẹ kiếp, cơ hội tốt thế này sao mà bỏ qua được!”
“Này. Nhưng nghe có lý không? Thằng nhãi mới lên thì lấy đâu ra điểm mà đòi….”
Khi một gã lầm bầm với vẻ mặt đầy hoang mang, Seong Suho công khai gửi thư thách đấu tới toàn bộ đám lưu manh.
======
Seong Suho đã gửi lời mời thách đấu quy mô lớn đến bạn.
Bạn có chấp nhận không?
(Phần thưởng khi thắng: Mỗi người 10.000 điểm)
(Phần thưởng khi Seong Suho thắng: Toàn bộ tài sản của bản thân)
======
“Mẹ kiếp, là thật này!!”
“Kha ha! Trúng mánh rồi!”
“Hơ… thằng điên….”
Vibe Troll không ngừng dụi mắt để xác nhận xem màn hình mình đang nhìn có đúng là sự thật hay không.
Tuy nhiên, phần thưởng chiến thắng của Seong Suho lại chẳng hề lọt vào mắt bọn chúng.
Trong mắt chúng chỉ hiện lên phần thưởng chiến thắng của chính mình mà thôi.
Đám lưu manh xung quanh hò reo trước lời thách đấu của Seong Suho và bắt đầu tham gia một cách điên cuồng.
Seong Suho đứng đó với dáng vẻ tự tin rạng rỡ, rồi từ từ tiến đến gần Min Hayeon và thì thầm vào tai cô.
Min Hayeon nghiêm mặt nghe những lời của Seong Suho, sau khi nghe xong hết thảy mọi thứ, cô bèn nhắc nhở.
“Có chuyện gì thì em không để yên đâu đấy?”
“Đừng lo.”
“…Biết rồi. Cẩn thận đấy.”
Giữa tình thế hỗn loạn, Min Hayeon bỏ lại Seong Suho phía sau rồi đi đến chỗ Han Bom và hối hả nói.
“Bom à, đi thôi. Chúng ta phải đi nhanh lên.”
“Hả? Đi đâu cơ?”
Min Hayeon không thèm nghe hết lời Han Bom mà tóm chặt lấy tay cô rồi mạnh bạo kéo đi, đồng thời nói với những thành viên khác trong nhóm.
“Lại đây nào. Nhanh lên!”
“Á! Vâng, vâng!”
Bộ ba cô gái vẫn đang ngơ ngác nhìn Seong Suho, nhưng sau tiếng quát tháo như ra lệnh của Min Hayeon, họ mới hoàn hồn và bắt đầu đi theo cô ấy.
Bị Min Hayeon kéo đi nhưng Han Bom vẫn không thể rời mắt khỏi Seong Suho.
Rốt cuộc sự tự tin đó từ đâu ra mà anh ta vẫn ung dung nhìn cô như thế.
‘Rốt cuộc là chuyện quái quỷ gì vậy… Ơ? Sao hắn lại không đi?’
Ngay trước khi bước vào làng, lọt vào tầm mắt Han Bom là hình ảnh Han Yeoreum đang cười khùng khục.
..
..
Nơi Min Hayeon dẫn Han Bom đến chính là nhà trọ mà họ đang ở.
Và từ nhà trọ đó, Min Hayeon dẫn tất cả các thành viên đang ở trong trọ đi đến một nhà trọ khác.
Số lượng người ở trong nhà trọ từ lâu đã vượt qua con số một trăm người.
Một đám đông rầm rộ kéo qua khiến các NPC vốn luôn thờ ơ trong làng cũng phải nhìn bằng ánh mắt tò mò.
Không thể kìm nén sự bức bối thêm được nữa, Han Bom hỏi Min Hayeon.
“Chị! Rốt cuộc là sao đây? Chị phải tìm cách ngăn cản chứ! Có khi bây giờ trận đánh đã bắt đầu rồi cũng nên.”
“…Đừng lo.”
Han Bom hoàn toàn không thể hiểu nổi hành động và lời nói của Min Hayeon.
‘Không phải là đang yêu nhau sao? Gã đàn ông đó tàn phế không phải là vấn đề, mà có thể mất mạng đấy….’
Dù Han Bom có mong Han Yeoreum và Min Hayeon quay lại với nhau đến nhường nào, thì cô cũng không bao giờ mong Seong Suho phải chết.
Trong lúc Han Bom đang vô thức lo lắng, họ đã đến trước một nhà trọ.
Min Hayeon bảo những người khác đợi ở ngoài, rồi chỉ đưa một mình Han Bom vào trong.
Đó là nhà trọ đầu tiên mà Min Hayeon và Seong Suho đã ghé qua.
Có lẽ vì đang là buổi sáng, thời điểm mọi người đổ xô đi săn, nên trong nhà ăn chỉ có duy nhất một người đang ngồi trực.
Vừa bước vào, Min Hayeon đã lập tức nói với chủ quán trọ.
“Cho tôi phòng.”
“Hây dà… Đã bảo từ lần trước rồi mà…. Không có phòng. Mà cô gái bên cạnh lại đến nữa à.”
“Haha….”
Han Bom cười gượng rồi gãi gãi đầu.
Bình thường, cô hay để các thành viên khác ở lại và một mình lùng sục các nhà trọ như tìm chấy để hỏi phòng.
Dù phải hứng chịu vô số lời tán tỉnh nhưng cô vẫn lặn lội khắp nơi như vậy là vì chút hy vọng mong manh.
Tuy nhiên, chưa một lần nào cô tìm được phòng trống.
Chủ quán trọ tỏ vẻ tiếc nuối và nói.
“Rất tiếc, nhưng theo quy định, một khi đã nhận phòng thì tôi không thể tự ý thay đổi được. Trừ phi xảy ra sự cố….”
“…Vậy tôi sẽ đợi một lát.”
“…? Cô đang nói cái gì vậy. Đã bảo là không có phòng mà? Trừ phi có người đến làm thủ tục trả phòng….”
Chủ quán trọ vừa nói vừa hiển thị màn hình ba chiều để cố gắng thuyết phục.
“Đây, cô nhìn bảng danh sách phòng này đi. Muốn trả phòng thì phải đến trực tiếp, cô thấy lũ đó giống hạng người sẽ chịu trả phòng sao? Cũng làm gì có tên ngốc nào lại bỏ mạng ở một nơi như thế này… Ơ?”
Chủ quán trọ đang giải thích dở bỗng tỏ vẻ bối rối, chăm chăm nhìn vào bảng danh sách phòng trên màn hình ba chiều.
Rõ ràng một trong những căn phòng từng được bôi đỏ rực, nay đã chuyển sang màu xanh lục, báo hiệu đó là phòng trống.
“Không… Thế này là sao… Hả? T-Từ từ đã, sao lại thế này?”
Bắt đầu từ một phòng, những căn phòng đang hiển thị màu đỏ bỗng chốc lần lượt được nhuộm xanh.
Chẳng có ai làm thủ tục trả phòng, nhưng các phòng trống cứ liên tục xuất hiện.
Và chẳng mấy chốc, trong số 30 phòng thì ngoại trừ 2 phòng, 28 phòng còn lại đã hiển thị màu xanh.
“Không, thế này là….”
“Gì vậy trời….”
Han Bom và chủ quán trọ tròn mắt chứng kiến toàn bộ sự việc từ đầu đến cuối, sau đó mới quay sang nhìn Min Hayeon.
Min Hayeon mỉm cười nói.
“Đấy, giờ có phòng rồi đúng không? Cho tôi thuê đi.”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
