Làm Thế Nào Để Cướp Bạn Gái Của Nam Chính

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

133 2784

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

553 3689

Elf nuôi dạy trẻ

(Đang ra)

Elf nuôi dạy trẻ

O동글군O

*Tác phẩm nuôi dạy trẻ em đầu tiên trên Novelpia dành cho người lớn.

327 15151

Không Ngừng Chinh Phục Thiếu Nữ Và Cố Gắng Để Không Bị Họ Giết

(Đang ra)

Không Ngừng Chinh Phục Thiếu Nữ Và Cố Gắng Để Không Bị Họ Giết

Tiểu Nha Tê Hạn Đồng

Chàng thiếu niên am hiểu tâm lý học vô tình có được năng lực đọc thấu suy nghĩ và dự đoán cái chết. Thế nhưng chẳng hiểu vì sao, những cô nàng cầm dao phay truy sát cậu ở phía sau lại ngày một đông hơ

555 1315

Sống sót trong trò chơi với tư cách một Barbarian

(Đang ra)

Sống sót trong trò chơi với tư cách một Barbarian

Yung Joon-Kang

Trong căn phòng tối nơi anh ấy biến mất, chiếc máy tính mất nguồn điện đột nhiên tiếp tục chạy, những dòng chữ lại lần nữa xuất hiện trên màn hình điều khiển...

465 2540

Mushoku Tensei (LN)

(Đang ra)

Mushoku Tensei (LN)

Rifujin na Magonote

Câu truyện xoay quanh một gã 34 tuổi thất nghiệp và bị đuổi ra khỏi nhà vì những hành động thối nát mà anh ta đã làm. Nhận ra bản thân thật rác rưởi và cả cuộc đời chỉ là một đống đổ nát, anh ta mong

178 2954

Yggdrasil - 2 - Chương 161 - Yggdrasil (2-12)

Chương 161 - Yggdrasil (2-12)

‘Phải biến Han Bom thành Red Summoner á? Tại sao chứ?’

[Trước mắt, tôi sẽ hiển thị đặc tính của người phụ nữ đó cho anh.]

Trong cái tình huống mà tôi chẳng thể hiểu nổi cái mô tê gì, Armonia lập tức hiển thị bảng đặc tính lên cho tôi xem.

=====

Tên: Yang Jihyeon

-Đặc tính-

[Võ thuật], [Tàng Hình LV 12], [Cảm Nhận Tàng Hình LV 9]…

-Võ thuật- [Liềm xích LV 11], [Phi tiêu LV 14]…

=====

Điểm đặc biệt ở đây là so với những người cư trú trong ngôi làng này, cấp độ của cô ta cao một cách bất thường.

Thêm vào đó, nếu người phụ nữ kia cũng giống như đám chủ mưu hạ phàm từ các tầng trên xuống, thì tôi đoán cô ta ở trên đó cũng chẳng phải dạng vừa đâu.

Bị giáng cấp mà vẫn giữ được thông số cỡ này, chứng tỏ ở tầng trên cô ta có cấp độ khá khủng đấy.

‘Nhìn phát là thấy nặc mùi Ninja rồi?’

[Anh nên cẩn thận thì hơn. Nếu nhìn chằm chằm lộ liễu quá, khả năng cao sẽ kích hoạt kỹ năng Cảm Nhận Tàng Hình của cô ta đấy.]

Khả năng Cảm Nhận Tàng Hình của cô ta so với kỹ năng Tàng Hình của tôi chỉ chênh lệch vỏn vẹn đúng 1 cấp.

Chưa kể, ở một nơi yên tĩnh thế này thì lại càng dễ bị lộ tẩy.

Tôi cố gắng nín thở đến mức tối đa, dỏng tai lên nghe ngóng cuộc đối thoại của cái đám mờ ám kia.

“Nhưng mà lúc Boss đến thì tụi mình phải báo cáo sao đây….”

“Dù sao thì cái trò chiếm nhà trọ dồn ép bọn chúng cũng chỉ là một phần trong kế hoạch thôi. Nhưng mà đúng là đã xảy ra sai sót lớn thật….”

Gương mặt người phụ nữ lộ rõ vẻ khó chịu ra mặt.

Rõ ràng nhìn bề ngoài thì cô ta chỉ là một bóng hồng mỏng manh lọt thỏm giữa đám đàn ông bặm trợn, nhưng nghe qua cách nói chuyện thì có vẻ cô ta chính là thủ lĩnh của đám chủ mưu này.

“T-Tôi xin lỗi! Không ngờ thằng ranh đó lại mạnh đến mức….”

“Câm mồm.”

“V-Vâng, xin lỗi sếp.”

Tên Vibe Troll kia hoàn toàn lép vế, khúm núm cụp đuôi trước mặt người phụ nữ, khác hẳn cái thái độ hổ báo cáo chồn lúc ban ngày hắn diễn trước mặt tôi.

Tạm thời thì, người phụ nữ kia... không phải dạng tầm thường đâu.

Cô ta cất giọng hỏi Vibe Troll.

“Trước tiên, khai mau mọi thứ về gã đàn ông lúc nãy xem nào.”

“C-Chuyện là…. Bọn tôi đã đấu tay đôi….”

Gã Vibe Troll ngoan ngoãn phơi bày mọi sự thật, không bỏ sót một chi tiết nào, kể cả cái sự nhục nhã ê chề mà hắn phải gánh chịu.

“Lúc đó chân tôi bị trúng tên nên đã ngất xỉu ạ.”

“Mất bao lâu?”

“…Từ lúc bắt đầu đến khi bị tàn sát sạch sẽ là tầm 15 phút.”

“….”

Nghe xong mọi chuyện, người phụ nữ khoanh tay trước ngực, chìm vào im lặng.

Thấy vậy, đám đàn ông đứng cạnh bắt đầu nhao nhao lên với vẻ mặt không thể nào hiểu nổi.

“Chuyện quái gì thế? Một thằng oắt con vừa mới mò lên tầng 1 thì làm sao mà….”

“Rõ ràng tôi nghe nói đã có đợt điều chỉnh cân bằng để mấy con quái vật như thế không thể xuất hiện nữa cơ mà.”

“Biết đâu….”

Câu nói lấp lửng của một gã khiến ánh mắt của tất cả đổ dồn về phía hắn.

“Nó nuốt được… Mảnh Ẩn thì sao?”

“Ở tầng 0 mà cũng có thứ đó á?”

“Chính vì là tầng 0 nên mới càng dễ có mấy thứ kiểu đó chứ.”

“Cũng phải… Một khi đã ra khỏi đó thì vĩnh viễn không thể quay lại, nếu nó vô tình nhặt được thì cũng có khả năng lắm….”

Cả đám gật gù đồng tình với suy luận của gã nọ.

Tôi vừa cười thầm trong bụng vừa ngẫm nghĩ.

‘Nghĩ lại thì, ở cái thế giới kiểu này chắc chắn cũng sẽ có mấy thứ như Mảnh Ẩn nhỉ.’

Tôi chợt nảy ra ý định sau này lợi dụng năng lực hồi quy của Han Yeoreum để hớt tay trên mấy cái Mảnh Ẩn mà người khác cất công tìm được cũng nên.

“Tạm thời thì chúng ta đã xác nhận được thực lực của thằng nhãi đó ăn đứt chúng ta. Vấn đề bây giờ là phải giải quyết chuyện này ra sao….”

“C-Chuyện đó… Tôi có một điều cần báo cáo.”

“Gì?”

“Trong số những đồng đội mới đến lần này, có một thằng ẻo lả trông như trai bao nhưng to con lêu nghêu ấy.”

Nghe mô tả phát là tôi biết ngay ai luôn.

“Han Yeoreum?”

“Vâng. Cái thằng đó… lúc nãy cũng tham gia vào trận quyết đấu.”

“…? Chẳng phải lúc nãy ngươi bảo chỉ có một mình Seong Suho chiến đấu sao? Vậy là hai đứa chúng nó bắt tay….”

“Không phải. Thằng đó nó nhảy sang phe ta để đánh lại tên kia.”

“…?”

Cả đám nghệch mặt ra khó hiểu, gã Vibe Troll bắt đầu trình bày về mối quan hệ giữa tôi và Han Yeoreum theo những gì hắn tự suy diễn.

“Có vẻ thằng đó cực kỳ ghét tên kia.”

“…Nhìn từ xa cũng thấy hai đứa nó có vẻ không đội trời chung. Nhưng nếu chỉ đến mức đó thôi thì… được đấy.”

Tách!

Như vừa nảy ra một kế hoạch hoàn hảo, người phụ nữ đột nhiên giơ tay lên, búng tay phát ra một âm thanh giòn giã.

Ngay khoảnh khắc đó, từ trong khu rừng, ba bóng người bịt mặt lao thoăn thoắt đến trước mặt cô ta, quỳ một gối, cúi gập người.

Đám bịt mặt này che chắn kín mít từ đầu đến chân, căn bản là chẳng thể nào phân biệt được giới tính hay nhân dạng của chúng.

Thế nhưng trên người bọn chúng có một điểm hoàn toàn khác biệt so với chúng tôi.

└GuardOfGayDick: Ô là la, ở tầng 1 mà cũng được diện kiến Red Summoner cơ đấy.

“….”

Cả ba tên bịt mặt đều có một viên kim cương đỏ rực xoay tròn lơ lửng trên đỉnh đầu, như một cái biển báo nguy hiểm chói lóa.

Tuy nhiên, dù có mác là Red Summoner thì chỉ số năng lực của bọn chúng vẫn thua người phụ nữ kia, chỉ ngang ngửa với đám đàn ông bặm trợn.

Tôi mở kênh chat, hỏi GuardOfGayDick điều mình đang thắc mắc.

“Giết Red Summoner thì không bị trừng phạt gì đúng không?”

└GuardOfGayDick: Ừ. Ngược lại, nếu tóm được mấy đứa có lệnh truy nã thì còn được thưởng điểm. Thêm nữa là nẫng luôn số điểm mà tụi nó đang giữ.

Tuy nhiên, ông anh ấy cũng giải thích thêm là vật phẩm mà Red Summoner sở hữu thì dù có giết cũng không loot được.

Người phụ nữ cất giọng nặng nề, ra lệnh cho đám bịt mặt.

“Bí mật tiếp cận cái tên Han Yeoreum đó. Chọn lúc đêm khuya vắng người hoặc gặp lén ở ngoài bãi quái.”

“….”

Đám bịt mặt chỉ khẽ gật đầu, rồi lập tức lủi vào rừng, biến mất tăm.

“Có cần phải ra vẻ thế không ta?”

Cứ đứng chung một chỗ bàn bạc luôn cho xong…. Bày đặt làm màu vãi chưởng.

└GuardOfGayDick: Bị phát hiện là toang nên mới phải làm thế chứ sao hahaha. Ở trong làng thì giết Red Summoner là vô tội đấy.

Nói trắng ra là cái đám này hết cửa sống yên ổn rồi.

Nhưng nhìn cái cách cô nàng Yang Jihyeon kia sai sử bọn chúng răm rắp như thế, chứng tỏ cô ta đúng là không phải dạng vừa.

“Tạm thời hôm nay giải tán. Dạo này liệu mà giữ cái mạng cho tốt.”

“““Rõ.”””

“Ưm….”

Trong khi đám đàn ông cúi đầu vâng dạ, thì có duy nhất một gã dám lên tiếng.

“T-Tôi, điểm của tôi cạn sạch rồi….”

“….”

Không chỉ đám đàn ông, mà ngay cả người phụ nữ cũng nhíu mày, khó chịu nhìn chằm chằm gã Vibe Troll.

Cô ta lườm hắn bằng ánh mắt khinh bỉ tột độ, rồi cất lời.

“Các người tự mà quản lý cái thằng này đi.”

“…Rõ.”

Đám đàn ông dù mặt sưng mày sỉa nhưng vẫn đáp lời rành rọt, rồi nối đuôi nhau rời đi.

..

..

Sáng sớm, tôi cùng Min Hayeon ra bãi quái săn quái vật.

Trái ngược với vẻ mặt bơ phờ, mệt mỏi như sắp chết trôi của tôi, Min Hayeon lại mang vẻ mặt rạng rỡ, hừng hực sức sống lao vào cuộc đi săn.

Tôi nhìn cô ấy với gương mặt rã rời, nhớ lại chuyện đêm qua.

‘Nghỉ đúng một ngày mà cô nàng tính vắt kiệt sức mình đến chết luôn sao….’

[Tinh lực của anh đang liên tục được hồi phục, nên không có chuyện bị vắt kiệt đến chết đâu.]

‘…Nghe cái đó còn rùng mình hơn đấy.’

Đêm qua, sau khi nghe lén cuộc đối thoại của đám người mờ ám kia, tôi quay trở lại bàn nhậu.

Min Hayeon với men say bốc lên ngùn ngụt đã lôi tuột tôi vào phòng, và thế là chúng tôi lại có một trận mây mưa điên cuồng tung nóc.

Không đùa đâu, tôi cá là ngoài tôi ra thì chẳng có thằng đàn ông nào trên đời này có thể thỏa mãn được Min Hayeon.

Trừ phi là cái loại quái vật có hòn dái sản xuất tinh trùng vô hạn….

May mà tôi có Enel chống lưng để hồi phục, nên mới trụ vững được đến giờ.

Trong lúc đang thong thả đánh quái buổi sáng, từ phía cổng làng văng vẳng vọng lại tiếng cãi vã ồn ào.

“Mẹ kiếp, dám cản trở thêm một lần nữa thì tao không để yên đâu!”

“Hahaha! Không để yên thì mày làm gì được tụi tao?”

Tôi và Min Hayeon thấy lạ nên cũng đi về phía cổng làng xem thử, thì đập vào mắt là một đám người đông đúc mà hôm qua chúng tôi chưa từng giáp mặt.

Một nhóm người kéo nhau ra bãi quái, cố tình chọc gậy bánh xe, gây khó dễ cho tổ đội của Han Bom.

Và người đang tuôn một tràng chửi thề xối xả vào mặt bọn chúng chính là Han Bom.

..

..

Tôi, Min Hayeon, Han Bom và các đồng đội của cô ấy quây quần lại trong nhà ăn của nhà trọ để bàn bạc.

“Cứ đà này thì to chuyện thật rồi….”

“Đúng vậy. Bây giờ mỗi người bét nhất cũng cần một nghìn điểm, cái nhà trọ này trụ không nổi vài ngày nữa đâu.”

Vừa mới khó nhọc giành lại được cái nhà trọ, thì lại có áp lực từ thế lực khác ập tới.

Đó là sự xâm lăng của một nhóm săn quái vật đến từ khu vực khác.

“Lũ chó má….”

“Bom à, bình tĩnh đi em.”

Bãi săn là của chung.

Nó không thuộc về ai cả, nên ai thích săn thế nào thì săn, và việc phá đám nhau cũng là chuyện như cơm bữa.

Hơn nữa, đám người mới đến lần này cũng có sự chênh lệch cấp độ như lần trước, nên bãi săn của nhóm Han Bom dễ dàng bị nẫng tay trên.

“Lúc nãy mấy đứa khác đang rục rịch đòi gộp phòng lại rồi kìa.”

“….”

Cất công giành lại cái nhà trọ này, giờ mà bắt đầu gộp phòng lại thì chẳng mấy chốc cũng bị cướp lại cho xem.

Nhưng cái cảm giác bất an vì thiếu điểm của bọn họ thì chẳng ai có thể ngăn cản nổi.

Vì muốn chắt bóp từng đồng điểm lẻ mà Han Bom đưa cho, chuyện gộp phòng hoàn toàn có thể xảy ra.

Trong lúc tôi, Min Hayeon và Han Bom đang nhăn trán nghe mọi người bàn luận xem phải làm thế nào để lật ngược tình thế, thì một người phụ nữ cất giọng đầy tự tin.

“Chúng ta đi sang làng khác xem sao.”

Đó là người phụ nữ trong đám mờ ám tối qua, Yang Jihyeon.

Min Hayeon trố mắt kinh ngạc nhìn cô ta, hỏi lại.

“Có làng khác nữa sao?”

“Vâng. Lấy làng này làm mốc, đi theo hướng 4 giờ và 8 giờ thì sẽ có làng khác.”

“Khoan đã! Vậy bên đó cũng có nhà trọ sao?”

“Vâng, tôi nghe nói bên đó số lượng nhà trọ cũng khá dồi dào.”

Nghe Yang Jihyeon nói vậy, Min Hayeon lập tức phấn khích, quay sang giục mọi người.

“Thế sao mọi người không đi? Nếu bây giờ xuất phát luôn thì….”

“Chỗ đó… không đi được đâu.”

“Hả?”

Người vừa dội gáo nước lạnh vào sự phấn khích của Min Hayeon chính là Han Bom.

Nhìn vẻ mặt rầu rĩ của Han Bom, Min Hayeon khó hiểu hỏi.

“Tại sao lại không đi được? Xa lắm à?”

“Nghe nói phải đi bộ tầm 3 ngày.”

“Xì! Xa thì xa thật, nhưng cỡ đó thì….”

“Vấn đề không nằm ở khoảng cách….”

“…?”

Tôi và Min Hayeon nhìn nhau, rồi đảo mắt một vòng xem có chuyện gì.

Ngoại trừ người phụ nữ vừa nêu ý kiến sang làng khác, tất cả những người còn lại đều cúi gằm mặt với vẻ rầu rĩ hệt như Han Bom.

Thấy vẻ ngơ ngác của tôi và Min Hayeon, Han Bom liền lên tiếng giải thích.

“Hễ ra khỏi làng là sẽ bị Red Summoner phục kích.”

Cô ấy bắt đầu kể cặn kẽ mọi chuyện.

Nghe đâu ở tầng 1 này có tổng cộng ba ngôi làng.

Và khi từ tầng 0 chân ướt chân ráo bước lên tầng 1, mọi người sẽ bị ép buộc phải đến ngôi làng này.

Khoảng cách giữa các làng tương đương với tầm 3 ngày đi bộ.

Ác liệt ở chỗ, rải rác giữa các làng là những Red Summoner đang rình rập, sẵn sàng thảm sát bất kỳ Summoner nào dám đi qua.

“…Hồi trước em cũng từng đi với mấy người khác, suýt thì mất mạng.”

“Chúa ơi….”

“Nhưng may thay lúc đó cô Yang Jihyeon kia đã cứu em một mạng, nên em mới sống sót lết về được.”

“….”

Yang Jihyeon là người đã cứu Han Bom khỏi cái chết dưới tay bọn Red Summoner.

Nhờ cơ duyên đó mà cô ấy trở thành người đồng hành bên cạnh Han Bom.

Nếu chỉ nghe đến đây thì ai cũng nghĩ đó là sự tình cờ, nhưng với một người đã nghe lén được câu chuyện mờ ám tối qua như tôi, thì chẳng đời nào tôi tin đây là sự trùng hợp.

Tôi vừa liếc nhìn người phụ nữ tên Yang Jihyeon vừa giao tiếp bằng ý nghĩ với Armonia.

‘Quả nhiên là có uẩn khúc đúng không?’

[Rõ ràng đây không phải là sự trùng hợp. Nhưng tại sao cô ta lại muốn biến Han Bom thành Red Summoner thì đúng là một ẩn số.]

‘Công nhận, tò mò thật đấy.’

Thành thật mà nói, cô ả có làm trò trống gì thì cũng chẳng mảy may liên quan đến tôi, nhưng nếu có dính dáng đến Han Bom thì tôi cần phải tìm hiểu cho rõ ngọn ngành.

Yang Jihyeon tiếp tục câu chuyện.

“Cứ đà bị cướp bãi săn thế này, thì sau này tình hình sẽ còn bi đát hơn nữa.”

“Nhưng rủi ro cũng….”

Han Bom không thể dễ dàng đưa ra quyết định.

Cái việc ngoài kia nhung nhúc bọn Red Summoner là một mối đe dọa khác biệt hoàn toàn so với lũ quái vật.

Trừ phi đụng độ mấy con quái vật vi phạm quy chuẩn kiểu như Shock Bee, thì một nhóm quái thông thường, chỉ cần vài ba Summoner là dư sức làm cỏ.

Nhưng đối thủ là con người thì lại là một phạm trù khác.

Chưa kể, bọn chúng lại còn là Red Summoner.

Đám này đã quá rành rẽ cái trò giết người, nên khi giao chiến, các Summoner bình thường chắc chắn sẽ rơi vào thế hạ phong.

Chắc hẳn sẽ có người nghĩ, cứ lấy thịt đè người, kéo cả đám đông đến để áp đảo số lượng là được chứ gì.

Nhưng hiển nhiên đám Red Summoner đó cực kỳ thành thạo chiến tranh du kích, và nguy cơ cả đám bị diệt gọn là rất cao.

Giữa lúc ai nấy đều câm nín trong sự rối bời, Yang Jihyeon cất giọng.

“Tôi không bảo chúng ta đi bộ đến làng bên.”

“Đừng nói là….”

“…?”

Han Bom nhăn mặt bối rối, còn tôi và Min Hayeon thì nhìn Yang Jihyeon bằng ánh mắt đầy thắc mắc.

Yang Jihyeon mang vẻ mặt quả quyết, mở lời.

“Chúng ta sẽ đi xuyên qua hầm ngục.”

***

“Mẹ kiếp…. Sẽ có ngày tao xé xác mày….”

Han Yeoreum thở hồng hộc, ném những lời chửi rủa cay độc vào cái xác quái vật trước mặt.

Chỉ đánh nhau với một con thôi mà hắn đã phải ra vào quỷ môn quan không biết bao nhiêu lần.

Ở làng Zephyrum, Han Yeoreum chẳng kiếm chác được bao nhiêu điểm, thành ra chỉ số năng lực của hắn giậm chân tại chỗ.

Thế nhưng, hắn vẫn liều mạng đi săn một mình bất chấp hiểm nguy, bởi ngọn lửa thù hận dành cho Seong Suho đang bùng cháy dữ dội trong lòng hắn.

Hắn tự nhủ, để bóp nát kẻ đã gieo rắc nỗi nhục nhã ê chề nhất trong cuộc đời hắn, thì dựa vào vận may thôi là chưa đủ.

“Năng lực… trước mắt phải nâng năng lực đã….”

Lẽ ra hắn phải tổ đội đi săn cùng bộ ba mỹ nữ kia.

Thế nhưng từ hôm qua, tự nhiên các cô ả cứ giữ khoảng cách với hắn.

Nhưng Han Yeoreum cũng đếch thèm quan tâm.

Mục tiêu duy nhất của hắn bây giờ là cày cuốc kiếm điểm, chờ ngày tóm được điểm yếu của Seong Suho và dìm hắn xuống đáy vực tuyệt vọng, hắn sẽ không bao giờ để vuột mất cơ hội đó.

“Dù đi săn một mình thì chua chát thật… nhưng vật phẩm rơi ra lại ngon ơ…. Chuyển đống này thành điểm thì….”

Trong lúc hắn đang mờ mắt vì điểm số và tìm kiếm mục tiêu tiếp theo.

Vừa vặn có một con quái vật hình sói xuất hiện, ngay lúc hắn lao vào chuẩn bị khô máu.

“Chết đi! Ơ ơ!?”

Han Yeoreum còn đang hừng hực lao đến, thì có kẻ khác đã nhào tới, hạ gục con quái vật trong nháy mắt.

Hắn tức sôi máu, trừng mắt nhìn đám người vừa nẫng tay trên con mồi của mình mà văng tục.

“Lũ chó đẻ này, dám hớt tay trên của tao!?”

Chỉ khi Han Yeoreum tiến lại gần định túm cổ áo đối phương, hắn mới nhận ra có gì đó sai sai.

‘Lũ này… trên đầu có màu đỏ….’

Han Yeoreum ngay lập tức nhận ra bọn chúng là Red Summoner.

Một tên bịt mặt lên tiếng.

“Mày là Han Yeoreum phải không?”

“…Tao có nghĩa vụ phải khai báo cho tụi mày à?”

Han Yeoreum bắt đầu thấy rén, trong bụng thầm tính kế.

‘Mẹ kiếp… Dù có chết thì cũng phải quy đổi điểm, lên cấp xong rồi mới hẵng chết…. Tạm thời cứ té đã!’

Đúng lúc hắn vừa quay lưng định tẩu thoát.

Thì ba tên bịt mặt đã di chuyển thoăn thoắt, tạo thành thế gọng kìm vây chặt Han Yeoreum.

“Cái lũ này!”

“Đứng lại. Tao có chuyện muốn nói.”

“Tao đếch có gì để nói với tụi mày!”

Ngay lúc Han Yeoreum chuẩn bị liều mạng vung kiếm lên chém bừa.

“Seong Suho.”

“Gì?”

Cái tên bất thình lình vang lên khiến Han Yeoreum khựng lại.

Tên bịt mặt nhìn thanh kiếm đã khựng lại, lạnh lùng buông lời.

“Bọn tao sẽ trừ khử thằng đó giúp mày.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!