Làm Thế Nào Để Cướp Bạn Gái Của Nam Chính

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mushoku Tensei (LN)

(Đang ra)

Mushoku Tensei (LN)

Rifujin na Magonote

Câu truyện xoay quanh một gã 34 tuổi thất nghiệp và bị đuổi ra khỏi nhà vì những hành động thối nát mà anh ta đã làm. Nhận ra bản thân thật rác rưởi và cả cuộc đời chỉ là một đống đổ nát, anh ta mong

162 2901

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

13 44

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

131 2664

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

531 3646

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

699 9627

Yggdrasil - 2 - Chương 160 - Yggdrasil (2-11)

Chương 160 - Yggdrasil (2-11)

“Cạn ly!”

Tiếng hô vang của Min Hayeon vừa dứt, những người ngồi quanh bàn đồng loạt nâng ly chạm nhau lách cách.

Ngồi quanh bàn gồm có Min Hayeon, Seong Suho, Han Bom và Han Yeoreum.

Xung quanh, những người thân thiết cũng đang tụ tập và tận hưởng bữa tiệc trong một bầu không khí ồn ào, náo nhiệt.

Bấy lâu nay họ vẫn luôn sống trong nơm nớp lo sợ mỗi ngày.

Mỗi ngày trôi qua là một ngày 5 người phải chen chúc trong căn phòng chật chội, cứ muốn đi kiếm điểm là lại bị cản trở, đồng điểm cỏn con vừa kiếm được lập tức đội nón ra đi để trả tiền trọ.

Làm gì có cái khái niệm gọi là dư dả.

Vậy nên lúc này đây, những người đang tận hưởng sự rảnh rỗi hiếm hoi này tụ tập thành từng nhóm dăm ba người, vừa cụng ly vừa trò chuyện rôm rả.

Và cái bầu không khí ấy cũng lan tỏa đến bàn của Min Hayeon và Seong Suho.

Ngay cả Han Bom, người mới hôm qua còn coi Seong Suho như người tàng hình… à không, người cô muốn coi như tàng hình, giờ đây cũng đang cảm thấy biết ơn anh ta.

“À thì… Cảm ơn chú nhé. Nếu không có chú thì hôm nay bọn tôi thực sự bị tống cổ ra đường rồi….”

“Bom à! Chị đã bảo đừng gọi là chú rồi cơ mà.”

“Thì tại… gọi thế này là thoải mái nhất mà….”

Đó là lời thật lòng của Han Bom.

Cô không muốn thẳng thừng gọi tên với đàn ông, mà cũng chẳng muốn gọi “anh” thân mật kiểu đó.

Không phải vì ghét Seong Suho, mà do bản chất ghét đàn ông và ghét con trai lớn hơn mình, nên Han Bom chọn cách giữ một khoảng cách vừa phải với danh xưng “chú”.

Seong Suho trấn an Min Hayeon rồi bảo.

“Hayeon à, anh không sao đâu. Cứ để cô ấy gọi sao cho thoải mái.”

“Vâng.”

Nghe giọng điệu điềm đạm của Seong Suho, nét mặt Han Bom giãn ra và cô nở nụ cười.

Trong lúc ba cặp DNA đang kết hợp hài hòa và trò chuyện, lại có một kẻ đang tỏa ra sự ô nhiễm như phóng xạ phá bĩnh.

“Thằng chó… Mày dám tấn công tao rồi ngồi cười thế à?”

Nhớ lại chuyện ban nãy, Han Yeoreum liên tục tuôn những lời chửi rủa và mạt sát Seong Suho.

Dù ai nhìn vào cũng thấy rõ người làm ra trò ngu ngốc hệt như tự hại mình là Han Yeoreum, nhưng bản thân hắn lại không nghĩ vậy.

Và người đứng ra chặn họng Han Yeoreum lại chính là Han Bom.

“Thôi ngay đi!”

“Này… Mày đang bênh ai vậy hả?”

“Hây dà… Mày quên mất những gì tao nói ban nãy rồi à?”

“….”

Chẳng rõ là chuyện gì nhưng nghe Han Bom nói vậy, Han Yeoreum lập tức ngoan ngoãn im lặng.

Min Hayeon và Seong Suho nhìn hai người họ rồi đưa mắt nhìn nhau, thầm nghĩ.

‘Đã nói chuyện gì vậy nhỉ?’

Nhưng dù Seong Suho và Min Hayeon có gặng hỏi, Han Bom cũng chẳng chịu hé nửa lời nên họ đành qua chuyện.

Khi bầu không khí vì Han Yeoreum mà chùng xuống, Han Bom vỗ tay rồi hỏi Seong Suho.

“Làm sao mà chú đánh bại được ngần ấy người vậy?”

..

..

Câu chuyện của Seong Suho không dài lắm.

Một cuộc tàn sát đơn thuần thì làm gì có cốt truyện nào kịch tính.

Có chăng chỉ là cuộc chiến với gã đàn ông sống sót cuối cùng, nghe có vẻ thú vị nên Min Hayeon và Han Bom cũng tỏ ra kinh ngạc.

“Cái đó bắn giỏi đến mấy cũng đâu dễ gì mà trúng được….”

“Chị làm không được à?”

“Nói năng hàm hồ…. Ngọn giáo bay tới đâu có rảnh mà đợi mình…. Chưa kể việc xuyên thủng nó lại là một phạm trù hoàn toàn khác….”

Trong lúc Han Bom và Min Hayeon đang bàn luận về tình huống đó, Han Yeoreum đang say mèm bèn lẩm bẩm.

“Bại não thật… Mày tin mấy cái lời chém gió đó à? Nấc….”

“…Say rồi thì về phòng mà ngủ đi.”

Han Bom ấn ngón tay vào thái dương, cau mày.

‘Thằng nhãi này sao lại ra nông nỗi này? Đâu đến mức này cơ chứ….’

Đúng là đôi khi Han Yeoreum cũng có biểu hiện hèn kém, nhưng cả đời hắn lúc nào cũng tự tin ngút ngàn.

Bình thường thì lúc nào cũng mang cái tính thích coi khinh những thằng đàn ông khác, nhưng hành động hiện tại không phải là coi khinh mà giống như một sự hèn hạ bị dồn ép từ cảm giác mất mát.

‘Hơn nữa thằng này tửu lượng cũng khá lắm mà…. Chắc là mệt quá thật chăng?’

Đang lúc Han Bom nhìn Han Yeoreum bằng ánh mắt xót xa.

Rầm.

Khi Han Bom đang lầm bầm trong lòng, trùng hợp làm sao Han Yeoreum vừa nốc cạn chén soju cuối cùng thì đổ gục xuống bàn.

Min Hayeon nhìn Han Yeoreum đang nằm gục trên bàn với ánh mắt đầy vẻ khinh bỉ, rồi lẩm bẩm thành tiếng.

“Giờ thì cũng được yên tĩnh rồi.”

“….”

Nghe lời thì thầm của Min Hayeon, Han Bom bắt đầu cảm thấy chạnh lòng.

‘Ngày xưa rõ ràng là thân thiết lắm mà…. Mà thôi, cũng là tự làm tự chịu….’

Hai người từng vô cùng thân thiết thời thơ ấu nay bỗng chốc trở nên xa cách, thậm chí chẳng khác nào kẻ thù không đội trời chung.

Hơn nữa, Min Hayeon và Han Yeoreum vẫn đang trong mối quan hệ yêu đương chính thức.

Thế mà nhìn hành động hiện tại của Min Hayeon, ai nhìn vào cũng nghĩ Seong Suho mới là người yêu của cô.

Khuôn mặt Min Hayeon vừa cau có khi nhìn Han Yeoreum, lập tức giãn ra thành một nụ cười khi quay sang Seong Suho.

Han Bom nhìn chằm chằm vào Seong Suho và đăm chiêu suy nghĩ.

‘…Rõ ràng là rất mạnh. Đó là sức hấp dẫn. Cộng thêm sự nghiêm túc…. Đó cũng là sức hấp dẫn nhỉ?’

Han Bom phần nào cũng nghĩ ra được sức hấp dẫn của Seong Suho và nhớ lại những ưu điểm của anh ta.

Rõ ràng một người đàn ông khiến Min Hayeon phải bám rịt lấy và khao khát tình yêu đến mức đó thì chắc chắn phải sở hữu sức quyến rũ chết người.

Nhưng có một điều cô không tài nào hiểu nổi.

‘Sao lại đi yêu một tên hiếp dâm cơ chứ!?’

Theo lời Han Yeoreum, Seong Suho là một tên hiếp dâm.

Làm quái gì có người phụ nữ nào trên đời lại đi yêu một kẻ như vậy.

Thà bảo là thích từ trước, rồi sau đó mới bị cưỡng hiếp thì chí ít Han Bom còn có thể cố gắng hiểu được đôi chút.

Và kết luận duy nhất của Han Bom là.

‘Đừng bảo là đã thích từ trước khi bị cưỡng hiếp nhé? Ngoài cái đó ra thì chả thể nào giải thích nổi….’

Trong lúc Han Bom nhìn Seong Suho và mải mê suy nghĩ xem rốt cuộc tại sao Min Hayeon lại thích anh ta.

Seong Suho bỗng cúi rạp người xuống rồi bắt đầu run rẩy.

“Hự… Fuu….”

“…? Chú ơi, chú bị đau ở đâu à?”

“À, không có gì đâu. Hự!”

“…?”

Nghe thấy tiếng rên khó hiểu của Seong Suho, Han Bom bắt đầu lo lắng không biết có phải do anh ta cố quá sức tham gia buổi nhậu hay không.

“Nếu thấy trong người không khỏe thì hôm nay nghỉ ở đây thôi….”

“Không sao! Ổn mà!”

Người bảo ổn không phải là Seong Suho, mà là Min Hayeon.

“…? Chị bảo ổn á?”

“Chắc Suho chỉ hơi mệt một chút thôi. Bom à, chúng ta cứ uống đi.”

“Ừ, ừm….”

Bị Min Hayeon gạt đi, Han Bom đành tự nhiên trò chuyện cùng cô ấy về những gì đã xảy ra trong thời gian qua.

***

‘Kuh! Sướng vãi đái!’

[….]

Nhà hàng đang trong bầu không khí huyên náo.

Ai nấy đều chìm đắm vào ly rượu trên bàn mình và say sưa trò chuyện vui vẻ.

Bàn của tôi cũng không ngoại lệ.

“Lúc chị mới tới đây ấy….”

“Chắc là vất vả lắm nhỉ….”

Ngoại trừ Han Yeoreum đã ngất xỉu và tôi đang gục mặt, Min Hayeon và Han Bom vẫn tiếp tục cuộc trò chuyện.

Nhưng tôi biết rõ một điều.

Đó là Min Hayeon không hề tập trung lắng nghe những gì Han Bom nói.

[Phụ nữ đa nhiệm tốt hơn anh tưởng tượng nhiều. Hiện tại, não bộ chỉ huy lời nói và não bộ chỉ huy đôi tay của Min Hayeon chắc chắn đang hoạt động độc lập.]

‘…Cô thì giỏi rồi. Hự!’

Việc tôi gục xuống bàn và phát ra những tiếng rên rỉ hoàn toàn không phải vì cái lý do vớ vẩn như mệt mỏi.

Lúc nãy, ngay khi Han Yeoreum gục xuống bàn, Min Hayeon đã kề tai tôi thì thầm.

(Đây là hình phạt vì lúc nãy anh dám trêu em.)

(…Phạt? L, làm gì cơ?)

(Bảo là phạt cơ mà?)

Min Hayeon mỉm cười đầy gian xảo, kéo khóa quần tôi xuống rồi bắt đầu dùng tay vuốt ve côn thịt của tôi.

Và cái cậu bé chẳng có lấy một tẹo liêm sỉ nào của tôi vừa chạm phải bàn tay Min Hayeon đã lập tức bước vào trạng thái hưng phấn tột độ.

Thấy côn thịt của tôi bỗng chốc dựng đứng lên, Min Hayeon nở một nụ cười tinh nghịch rồi lại thì thầm.

(Đồ biến thái….)

(Kuh….)

Đáp lại lời mắng mỏ của Min Hayeon, côn thịt nảy bật lên như một con cá hồi vừa mới bị bắt, rồi cô ấy dùng bàn tay bao trọn lấy nó và bắt đầu chầm chậm tuốt dọc.

Những ngón tay thon dài của cô ấy có phần thô ráp và lành lạnh.

Cảm nhận được cái lạnh từ từng đốt ngón tay, côn thịt càng lúc càng rực lửa như để xua tan đi cảm giác đó.

Vì đây là tình huống mà người ngoài có thể nhìn thấy, nên để tránh bị phát hiện, tôi cố gắng rướn sát vào mép bàn và cúi gập người xuống thấp nhất có thể.

Khi dịch bôi trơn bắt đầu rỉ ra, cô dùng ngón cái quệt lấy nó và bôi trơn khắp bề mặt quy đầu.

Rồi cứ thế, cô đưa ngón tay cái vẫn đang phủ lớp dịch bôi trơn đó lên môi mình.

“…Chụt.”

“Chị. Tự nhiên liếm ngón tay làm gì thế?”

“À! Tay chị dính đồ ăn ấy mà!”

“Hây dà… Cứ lấy khăn giấy lau đi là được mà….”

Han Bom cười gượng rồi lại tiếp tục câu chuyện.

Trong lúc lắng nghe Han Bom nói, Min Hayeon lại một lần nữa dùng tay vuốt ve côn thịt của tôi.

Lòng bàn tay cô lốm đốm những vết chai sạn, nên mỗi lần ma sát vào côn thịt lại mang đến một kích thích vô cùng mãnh liệt.

Nghĩ đến việc những vết chai sần hình thành qua quá trình rèn luyện khắc nghiệt ấy nay lại đang chuyển động vì côn thịt của mình, từng đợt sóng khoái cảm bắt đầu cuộn trào trong não bộ.

Đó không chỉ là kích thích vật lý, mà dường như cuộc đời và sự nỗ lực của cô cũng đang truyền vào tôi thành một dạng kích thích trọn vẹn.

Một Min Hayeon từng yêu say đắm Han Yeoreum, kể cả khi bọn họ đã đến được với nhau, chắc chắn cũng sẽ không bao giờ làm trò handjob giữa chốn đông người thế này.

Đây là hành động cô ấy chỉ dành riêng cho tôi mà thôi.

Cánh tay cô không hề tỏ ra mệt mỏi, nhẹ nhàng nâng niu côn thịt và tiêm vào đó những dòng khoái cảm bất tận.

‘Ra, sắp ra rồi!’

[Nếu anh xuất tinh ở đây thì sẽ gặp phải tình huống rắc rối đấy. Anh phải cố nhịn đi.]

‘Khực! Armonia! Cô dùng từ xuất tinh làm tôi càng thấy muốn ra hơn đấy!’

[….]

Không đùa đâu, là thật đấy.

Cứ đà này thì tôi sẽ biến thành thằng rác rưởi xuất tinh giữa chốn nhà ăn mất.

Dù mọi người đang nói chuyện rôm rả, chẳng ai mảy may chú ý đến bàn chúng tôi, nhưng chỉ cần mùi hương lan tỏa ra là câu chuyện sẽ khác ngay.

Mùi tinh dịch là thứ mùi cực kỳ đặc trưng, chỉ thoáng qua thôi cũng đủ để người ta nhận ra.

Và với lượng tinh dịch tôi đang tích tụ, nếu tôi mà xuất ra thì kiểu gì người ta cũng sẽ đánh hơi thấy.

Hơn nữa, nếu xuất tinh trong tư thế này, lỡ chẳng may nó bắn tung tóe lên đôi chân của Han Bom đang ngồi đối diện thì sao.

‘…Thế thì ngon quá ấy chứ? Á á! Mẹ kiếp, càng lúc càng khó nhịn rồi!’

[….]

Trong lúc tôi đang cố nén dòng điện chạy rần rần dưới hạ bộ và kìm hãm cơn xuất tinh.

Min Hayeon nhìn mặt tôi rồi trưng ra biểu cảm như vừa nhớ ra chuyện gì đó.

“Á, rơi đồ rồi.”

“Hửm? Em có thấy rơi gì đâu.”

“Đợi chị kiểm tra xem sao….”

Min Hayeon cúi gập người xuống với lý do tìm đồ bị đánh rơi và….

Dưới gầm bàn, cô ngậm chặt lấy côn thịt của tôi, bắt đầu điên cuồng bú mút, nuốt trọn lấy những dòng tinh dịch.

‘Khụ hự! Bị hút sạch rồi!’

[…Anh không cần phải tường thuật lại tình huống thì tôi cũng biết rồi.]

Biết rồi nhưng tôi cứ muốn cho cô nghe thêm lần nữa đấy!

Côn thịt ban nãy còn cảm nhận được sự ma sát thô ráp và lạnh lẽo từ bàn tay, nay nhờ cái chạm êm ái của đôi môi và chiếc lưỡi của Min Hayeon, cơn cực khoái đã vỡ òa và giải phóng toàn bộ khắp cơ thể.

Một đợt… hai đợt… Dù tôi liên tục xuất tinh, Min Hayeon vẫn không bỏ sót một giọt nào mà nuốt trọn.

Có lẽ vì lượng tinh dịch nhiều hơn dự kiến nên Min Hayeon cứ cúi lom khom dưới gầm bàn mãi, thấy vậy Han Bom lo lắng đẩy ghế lùi ra sau rồi lên tiếng.

“Chị làm rơi cái gì vậy? Để em tìm phụ cho.”

“T-Tìm thấy rồi! Pfff….”

“À, vậy hả? Cái gì thế?”

“K-Không, có gì đâu. Ha ha ha….”

“…?”

Min Hayeon bối rối nhìn tôi, còn tôi thì cẩn thận kéo khóa quần lên, đứng lom khom rồi khẽ nói.

“Tôi đi vệ sinh một lát nhé.”

“À… Vâng.”

Han Bom nhìn tôi bằng ánh mắt lo lắng, còn Min Hayeon thì nhìn tôi với vẻ mặt đầy tội lỗi.

Bước ra khỏi nhà trọ, tôi lẩm bẩm.

“Đang ngon trớn thì đến phút cuối lại….”

Trong lúc say sưa mút mát dòng tinh dịch tôi phóng ra, Min Hayeon lại bị hành động đột ngột của Han Bom làm cho giật mình, thế là dòng tinh cuối cùng chảy vào họng khiến em bị sặc và phun toẹt ra quần tôi.

Cũng may là lượng tinh dịch Min Hayeon phun ra không nhiều, nên có thể dễ dàng dùng nước rửa sạch.

Tôi đảo mắt quanh nhà trọ xem có vũng nước nào để gột rửa tinh dịch hay không.

‘Á, đừng bảo là phải vào phòng tắm nhé? …Hửm? Có người kìa?’

Vô tình nhìn ra phía sau nhà trọ, tôi thấy có vài bóng người đang tụ tập nói chuyện.

“Cái tình huống này tính sao….”

“Cứ thế này thì….”

“Kế hoạch….”

Vì đã muộn nên họ đang xì xầm bàn tán to nhỏ.

‘Người của nhà trọ này à? Trông lạ hoắc.’

Một phụ nữ và ba người đàn ông đang tụ tập lại.

Trong lúc tôi đang thập thò ngoái đầu quan sát bốn người họ thì Armonia lên tiếng báo cáo.

[Ba gã đàn ông đó chắc chắn là những người chưa từng gặp mặt, nhưng người phụ nữ kia là một trong những đồng đội của Han Bom.]

‘À, vậy sao?’

Thành thật mà nói, ngoài Han Bom ra, tôi chẳng có lấy một chút ký ức nào về những người khác.

Bởi vì những kẻ có nhan sắc không nổi bật thì tôi sẽ ngay lập tức xóa sổ khỏi bộ nhớ.

Trong lúc tôi đang lén lút quan sát đám người mờ ám đó, một kẻ từ trong lùm cây bước ra và tiến về phía chúng.

“Mẹ kiếp… Sao lại là cái chỗ này cơ chứ….”

Nhìn cái dáng đi khập khiễng và cái miệng không ngừng lầm bầm của kẻ đang tiến lại gần bọn chúng, tôi có thể ngay lập tức đoán ra danh tính của hắn.

‘Gì đây, là tên Vibe Troll mà?’

Kẻ đang bước chân tập tễnh đó chính là tên Vibe Troll mà lúc nãy tôi chưa kịp giết.

Khi hắn xuất hiện, đám người mờ ám kia im bặt và chằm chằm nhìn hắn.

Vừa thấy hắn bước vào nhóm, một gã đàn ông cất lời.

“Nhân vật chính xuất hiện rồi đây.”

“Câm mồm….”

“Cảm ơn nhé. Nhờ phúc của mày mà kế hoạch đổ bể hết sạch.”

“Câm ngay!”

“Im mồm đi đồ ngu….”

Tên Vibe Troll vừa nãy bực mình hét lớn bỗng hoảng hốt đưa mắt nhìn quanh.

Nhờ đang ở trạng thái tàng hình nên hắn hoàn toàn không nhận ra tôi, hắn thở phào nhẹ nhõm.

“Sao mày không hét toáng lên để thiên hạ biết chúng ta đang tụ tập luôn đi?”

“Câm đi….”

“Ngu lại còn hay ra dẻ…. Mày không nắm bắt được tình hình hiện tại à?”

“Khu ức….”

Ba gã đàn ông bắt đầu mạt sát tên Vibe Troll không thương tiếc.

Và tôi cũng phần nào đoán được thân phận của đám người mờ ám này.

‘Hóa ra đây là đám chủ mưu vụ cướp nhà trọ.’

[Có vẻ là vậy. Nhưng lạ thật. Người phụ nữ đằng kia rõ ràng là đồng đội của Han Bom mà….]

Người duy nhất không nói một lời nào và giữ im lặng từ đầu đến cuối chỉ có người phụ nữ đó.

Tôi đang tự hỏi không lẽ ả ta ra ngoài đi dạo rồi bị bắt? Và tại sao đám chủ mưu lại gặp nhau ở đây? Thì người phụ nữ nãy giờ im bặt bỗng nhiên lên tiếng.

“Sắp tới Boss sẽ đến. Phải dùng mọi thủ đoạn để biến con nhãi Han Bom đó thành Red Summoner.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!