Làm Thế Nào Để Cướp Bạn Gái Của Nam Chính

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

133 2784

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

553 3689

Elf nuôi dạy trẻ

(Đang ra)

Elf nuôi dạy trẻ

O동글군O

*Tác phẩm nuôi dạy trẻ em đầu tiên trên Novelpia dành cho người lớn.

327 15144

Không Ngừng Chinh Phục Thiếu Nữ Và Cố Gắng Để Không Bị Họ Giết

(Đang ra)

Không Ngừng Chinh Phục Thiếu Nữ Và Cố Gắng Để Không Bị Họ Giết

Tiểu Nha Tê Hạn Đồng

Chàng thiếu niên am hiểu tâm lý học vô tình có được năng lực đọc thấu suy nghĩ và dự đoán cái chết. Thế nhưng chẳng hiểu vì sao, những cô nàng cầm dao phay truy sát cậu ở phía sau lại ngày một đông hơ

555 1314

Sống sót trong trò chơi với tư cách một Barbarian

(Đang ra)

Sống sót trong trò chơi với tư cách một Barbarian

Yung Joon-Kang

Trong căn phòng tối nơi anh ấy biến mất, chiếc máy tính mất nguồn điện đột nhiên tiếp tục chạy, những dòng chữ lại lần nữa xuất hiện trên màn hình điều khiển...

465 2524

Mushoku Tensei (LN)

(Đang ra)

Mushoku Tensei (LN)

Rifujin na Magonote

Câu truyện xoay quanh một gã 34 tuổi thất nghiệp và bị đuổi ra khỏi nhà vì những hành động thối nát mà anh ta đã làm. Nhận ra bản thân thật rác rưởi và cả cuộc đời chỉ là một đống đổ nát, anh ta mong

178 2954

Yggdrasil - 2 - Chương 154 - Yggdrasil (2-5)

Chương 154 - Yggdrasil (2-5)

Nghe thấy lời Armonia nói, tôi đờ người nhìn chằm chằm vào nút bấm, rồi cất tiếng hỏi lại.

‘Lần thứ bao nhiêu cơ?’

[Ngoại trừ lần hồi quy trước thì hiện tại đang là lần hồi quy thứ 43.]

Tôi thẫn thờ, cố gắng vắt óc xâu chuỗi lại tình hình.

Thế nhưng, chưa kịp để tôi suy nghĩ, Armonia đã bắt đầu giải thích tình hình.

[Han Yeoreum, kẻ đã đặt chân đến Thượng tầng, đang liên tục tìm cách tự sát.]

‘Nhưng bắt đầu lại từ đây có nghĩa là….’

[Đúng vậy.]

Armonia ngập ngừng một nhịp rồi chậm rãi nói tiếp.

[Điểm hồi quy đã thay đổi.]

‘….’

[Chính xác hơn là sau khi Han Yeoreum lên Thượng tầng, điểm hồi quy mới bắt đầu thay đổi.]

Theo suy đoán của Armonia, có vẻ như ngay khi nhìn thấy nút bấm Thượng tầng và Hạ tầng, Han Yeoreum đã lập tức nhấn vào Thượng tầng.

Lý do khiến cô ấy đưa ra suy đoán đó là vì dẫu tôi có ấn nút nhanh đến đâu đi chăng nữa, thì Han Yeoreum cũng đã yên vị ở Thượng tầng rồi.

Nghe vậy, tôi nở một nụ cười nhạt, cất tiếng hỏi.

Và tôi cũng chợt nhận ra lý do vì sao mình lại hoàn toàn mù tịt về chuyện này.

‘Dù sao thì Han Yeoreum cũng liên tục tự sát, nên tôi không cần thiết phải dịch chuyển đến đó, cô cứ để mặc mọi chuyện diễn ra đúng không?’

[Vâng đúng vậy. Chắc lát nữa anh ra ngoài thì thời gian cũng vừa khít.]

‘…Cứ phải lặp đi lặp lại mấy câu này chắc cô mệt mỏi lắm nhỉ.’

Nếu hỏi có khó khăn gì không thì chắc cũng chẳng khó khăn gì mấy.

Nhưng việc cứ phải lải nhải đi lải nhải lại một điều dù chỉ vài ba lần thì cũng chẳng vui vẻ gì cho cam.

[Tôi đã nói nhiều lần rồi, tôi không sao cả.]

‘Nếu cộng dồn tất cả thời gian lại thì trôi qua bao lâu rồi?’

[Đã trôi qua khoảng 5 tiếng rồi.]

Cô ấy giải thích rằng ban đầu Han Yeoreum tự sát rất nhanh, nhưng dần dà, dường như hắn đã đuối sức nên khoảng cách giữa mỗi lần chết đang dần kéo dài ra.

‘…Nào, giờ thì bắt đầu lên Thượng tầng thôi, dù gì thì cuối cùng tôi cũng phải quay lại chốn này mà.’

Tôi lẩm bẩm trong miệng với một nụ cười trên môi, ngón tay nhẹ nhàng chạm vào nút Thượng tầng.

..

..

Tự sát lần thứ 43.

Cho dù có khả năng hồi quy đi chăng nữa, tôi cũng đéo hiểu nổi động lực nào khiến hắn có thể tự sát đều đặn như vậy.

Thế nhưng Han Yeoreum vẫn miệt mài tự sát mà không hề ngơi nghỉ.

Có lẽ do điểm hồi quy đã thay đổi, vì không thể chấp nhận được sự thật phũ phàng đó nên hắn mới điên cuồng tìm cách tự sát hòng quay trở lại Đấu trường.

Và rồi, đợt tự sát thứ 44 chuẩn bị diễn ra.

Phải đến khi ánh sáng chói lòa trước mắt hoàn toàn biến mất, tôi mới có thể nhìn rõ khung cảnh xung quanh.

Min Hayeon đang đảo mắt ngó nghiêng tứ phía và….

“….”

Han Yeoreum, với đôi đồng tử dại đi và khuôn mặt trắng bệch như tờ giấy, đang đứng trơ ra đó.

‘Woa… Trông y hệt một cái xác chết biết đi luôn kìa.’

Thề luôn, không hề nói quá một chút nào, bộ dạng hiện tại của Han Yeoreum hệt như một cái xác chết tươi rói vừa được móc lên từ dưới quan tài.

Cơ mà cái xác chết chưa bị phân hủy đó cũng vẫn đẹp trai vãi chưởng.

Một con zombie đẹp trai vãi cả chưởng.

‘Á đù, thằng ranh này phải bị hành hạ đến mức nào thì cái nhan sắc kia mới tàn tạ được nhỉ?’

[Nếu điểm hồi quy cứ thay đổi theo kiểu này, thì có lẽ một ngày nào đó dung mạo của hắn sẽ bị biến dạng đúng như anh mong muốn thôi.]

Nghe vậy, tôi mỉm cười hài lòng, rồi cất tiếng hỏi.

‘Cơ mà hắn đã tự sát bằng cách nào vậy?’

Khi nghe Armonia dùng từ “tự sát”, tôi đã đinh ninh rằng ngay khi đặt chân lên tầng 1, hắn sẽ phóng thẳng ra ngoài khu vực dã ngoại.

Bởi lẽ việc tự hành hạ bản thân để tìm đến cái chết là một điều cực kỳ khó khăn.

Cách duy nhất để Han Yeoreum có thể tự sát trong chớp mắt là dùng thanh kiếm của chính mình tự cắt đứt cổ họng.

Cầm một thanh kiếm nặng trịch và tự chém đứt đầu mình trong một nhát ư?

Chuyện đó là bất khả thi.

Cấu trúc cơ thể con người vốn dĩ đã khiến việc đó trở nên cực kỳ khó nhằn. Thêm vào đó, với cái trình độ kiếm thuật cùi bắp của Han Yeoreum, thì việc đó không chỉ khó mà còn là chuyện viển vông.

Ngược lại, nếu chỉ bị cứa một đường nham nhở, hắn sẽ phải nếm trải cơn ác mộng sống không bằng chết trong một khoảng thời gian dài.

Mà ở đây cũng làm gì có tòa nhà cao tầng nào để hắn gieo mình xuống….

Theo suy đoán của tôi, phương án tự sát khả dĩ nhất của Han Yeoreum là lao ra cho quái vật xé xác.

Dù sao thì ở tầng 1, quái vật chắc chắn sẽ mạnh hơn ở làng Zephyrum.

[…Có lẽ bây giờ anh không cần phải bận tâm về chuyện đó nữa đâu.]

‘Tại sao?’

[Lẽ ra thì hắn đã cắm cổ chạy đi mất dạng từ lâu rồi, và sau đó không lâu sẽ hồi quy. Nhưng nhìn bộ dạng của hắn bây giờ, dường như hắn chẳng còn chút sức lực nào để tự sát nữa rồi.]

‘…Chẳng lẽ hắn định bỏ cuộc ở lần thứ 44 sao?’

Dừng lại ở cái con số xui xẻo kia là sao chứ.

Tuy không phải là một kẻ mê tín dị đoan, nhưng chuyện này vẫn khiến tôi cảm thấy rờn rợn.

Kiểu gì khi hồi sức lại, hắn cũng sẽ tiếp tục tìm đến cái chết, nhưng ít nhất là ngay lúc này, hắn trông chẳng còn chút sức lực nào để cựa quậy.

Min Hayeon hoàn toàn ngó lơ Han Yeoreum bên cạnh, cô nhìn tôi cất tiếng nói.

“…Làm em lo muốn chết. Sao anh ra chậm thế, làm người ta sốt hết cả ruột.”

“Anh xin lỗi. Sợ có biến nên anh mải chuẩn bị vài thứ….”

Tôi vừa nhìn Han Yeoreum vừa liên lạc qua sóng não.

‘À này, vậy ra hắn chưa kịp nhào vào tấn công tôi đúng không?’

[Hắn đã lao vào tấn công anh Suho khoảng 10 lần, sau đó bị giết và hồi quy rồi.]

‘…Đúng là thằng điên chính hiệu mà.’

Tôi cười thầm trong bụng, đôi mắt chăm chú quan sát Han Yeoreum.

Sở hữu vẻ ngoài siêu việt, lại được thần linh ban cho sự may mắn.

Lại còn có khả năng hồi quy.

Nắm trong tay tất cả những thứ đó, nhưng Min Hayeon sẽ không bao giờ quay về bên hắn đâu.

Mãi mãi.

Thấy tôi im lặng, Min Hayeon cho rằng tôi đang lo lắng, liền cẩn trọng dẫn dắt câu chuyện.

“Haa… Đáng lo thật đấy. Nghe những lời bàn tán trên kênh chat, hình như mọi thứ sẽ khác một trời một vực so với tầng 0.”

Qua lời kể của Armonia, tôi cũng loáng thoáng biết được rằng mọi thứ ở đây sẽ không giống với cái cảm giác thảnh thơi đi săn, hái ra điểm rồi thuê phòng trọ sống qua ngày như ở Zephyrum.

Nghe đồn, có những lúc người ta phải chịu cảnh màn trời chiếu đất, có lúc đang lội giữa bãi săn thì lương thực cạn kiệt, phải nhịn đói rã họng suốt mấy ngày liền.

Đám phòng trọ mà kín chỗ thì chuyện phải ngủ bờ ngủ bụi ngoài đường phố là chuyện xảy ra như cơm bữa….

Nhưng trên hết, điều quan trọng nhất vẫn là….

“Hayeon à. Trước tiên chúng ta phải kiếm chỗ trọ cái đã. Đâu ai biết trước được chuyện gì.”

“Vâng.”

Đáp lời tôi xong, Min Hayeon đưa mắt nhìn Han Yeoreum, bờ vai hắn vẫn buông thõng y như một cái xác không hồn.

Min Hayeon nhăn mặt, lẩm bẩm với vẻ khó hiểu.

“Thằng đó bị sao vậy nhỉ?”

“…Ai mà biết.”

Việc Min Hayeon có thể nhận ra sự hồi quy của Han Yeoreum là nhờ tôi đã kéo cô ấy theo mỗi khi tiến hành dịch chuyển.

Với góc nhìn hiện tại của Min Hayeon, Han Yeoreum chưa hề hồi quy, thế nên việc hắn tự dưng trưng ra cái bộ dạng đó quả thực là một điều bí ẩn.

Đang lúc phân vân không biết có nên vác theo cái gã mang bộ mặt xác chết Han Yeoreum này không, thì những tiếng gọi ríu rít của phụ nữ vang lên bên tai.

“Ôi trời! Anh Yeoreum!”

“Cô, cô Min Hayeon cũng ở đây sao?”

“Anh… Giả kim thuật sư…?”

…Cái mẹ gì.

Thôi thì Giả kim thuật sư cũng ngầu đấy, tôi nhịn.

Ba cô gái đang rảo bước lao về phía chúng tôi chính là bộ ba mỹ nhân cùng chung tổ đội ở làng Zephyrum.

‘Woa, ai mà ngờ mấy cô nàng này lại sống sót được cơ chứ.’

[Theo quan sát thì có vẻ như họ không tham gia vào trận đấu boss.]

Lướt ánh mắt qua ba cô gái, tôi nhìn lướt qua những người vừa hoàn thành màn Hướng Dẫn.

Nói thế nào nhỉ... Có cảm giác phái nữ chiếm quân số hơi áp đảo.

‘Cũng phải… Cái lũ đàn ông kia thì làm sao có chuyện bỏ qua trận đấu boss cho được.’

[….]

Rõ ràng là sẽ có phần thưởng hậu hĩnh. Bỏ qua cơ hội đó mà đi tiếp ư?

Lòng kiêu hãnh của một thằng đàn ông đâu cho phép.

Cơ mà cuối cùng thì mạng sống lại chẳng cho phép họ có cơ hội mò đến nơi này….

‘Đúng là mỉa mai thật. Kẻ có dũng khí thì chết thảm, còn những kẻ nhát gan, hèn mọn thì lại sống nhăn răng.’

Hẳn là sẽ có những thực thể thích thú với việc chiêm ngưỡng một nhân tài xuất chúng dễ dàng phá đảo trò chơi.

Nhưng phần lớn những kẻ ngự trị trong Yggdrasil có vẻ như lại chuộng cái cảnh một con mồi chật vật giãy giụa trong đau đớn hơn là cảnh một màn trình diễn phô diễn tài năng.

[Theo nguồn tin từ phía Hắc Hoàng Đạo, bắt đầu từ tầng 1, họ sẽ không chủ trương cắt giảm số lượng nhân sự một cách tàn nhẫn nữa.]

‘Nếu cứ tiếp tục cái đà gọt từ năm trăm xuống còn năm chục người thì cũng có vấn đề thật….’

Tổng số người có mặt ở đây hiện tại rơi vào khoảng 50 người.

Trong đó, số lượng nam giới là 5 người (tính cả tôi và Han Yeoreum), phần còn lại toàn bộ là phái nữ.

Nhỡ đâu có thằng đàn ông nào để tóc dài, hay có cô nàng nào để tóc tém thì tôi cũng chịu, chẳng có năng lực mà phân biệt nổi, nhưng cứ ước chừng 10% quân số là nam giới đi.

Ba cô nàng nhao nhao bu lấy tên zombie đẹp mã Han Yeoreum, líu lo hỏi han dạo này hắn sống thế nào.

Thay mặt cho Han Yeoreum đang mất trí, Min Hayeon đã đứng ra thuật lại mọi chuyện.

Phần lớn những sự kiện đã diễn ra (như mối quan hệ giữa tôi và Min Hayeon) đều bị giấu nhẹm đi, cô ấy chỉ kể rằng chúng tôi đã hạ được boss và giết thời gian bằng cách đi săn ở ngôi làng chờ.

Chắc sợ bị soi mói nên chuyện cá kiếm được cả đống điểm cũng bị cô nàng ém luôn.

“Haa… Tự dưng hai người biến mất, làm bọn em hết hồn.”

“Hai người không đến điểm hẹn, phòng cũng trống trơn làm bọn em hoảng lắm đó.”

…Này mấy cô, thế còn tôi thì sao?

“Dù sao thì anh Yeoreum bình an vô sự là tốt rồi.”

Nghe câu cảm thán của cô nàng cuối cùng, tôi thầm thề trong bụng.

‘Han Yeoreum, tao sẽ giết mày.’

[….]

Hãy hứng chịu cơn thịnh nộ của một kẻ bị ra rìa đi.

..

..

Dù rất muốn vứt quách cái xác chết Han Yeoreum lại, nhưng sự xuất hiện của bộ ba mỹ nữ đã buộc chúng tôi phải đồng ý (?) mang hắn theo.

Chúng tôi lang thang tìm kiếm các cơ sở lưu trú dù còn chẳng biết tên ngôi làng mình đang đứng.

Và càng rảo bước quanh làng, biểu cảm của ba cô nàng đang hì hục dìu Han Yeoreum càng trở nên tối tăm.

Lý do rất đơn giản.

‘Không có cái khách sạn nào cả.’

[Hơn nữa, so với làng Zephyrum, cơ sở vật chất ở đây trông có vẻ tồi tàn hơn hẳn.]

‘Đúng vậy, rác rưởi vứt bừa bãi khắp mọi nơi….’

Hồi ở làng Zephyrum, đi mỏi mắt cũng khó mà kiếm ra một mẩu rác.

Cảm giác như mấy người NPC ở đó dọn dẹp rất chuyên nghiệp.

Còn ở đây, những đống rác thải cứ nằm chễm chệ, rải rác khắp nơi.

Những mẩu nhựa và túi nilon làm hỏng bét bầu không khí thời Trung cổ Châu Âu….

Nếu ngay từ đầu đã bị ném thẳng đến cái chốn này thì có lẽ tôi đã chẳng bận tâm đến thế.

Có chút rác rưởi trên đường thì đã sao cơ chứ.

Thế nhưng, sau một tuần ăn trắng mặc trơn ở Zephyrum, dù không muốn thì sự so sánh vẫn tự động bật ra trong đầu.

Và có vẻ Min Hayeon cũng không thể làm ngơ trước cảnh tượng này.

Biểu cảm của cô ấy cũng y chang ba cô gái kia.

‘Cũng phải… Ở khách sạn, lại còn là phòng penthouse suốt bốn ngày trời, nên khi đến đây mới thấy hụt hẫng đến vậy.’

Trong lúc tôi đang mải thương cảm cho Min Hayeon, thì chúng tôi đã tìm thấy một nhà trọ gần đó.

Thoạt nhìn, bề ngoài của nó khá giống với quán trọ ở Zephyrum.

Tiếng nói cười rôm rả của một đám người bên trong vọng hẳn ra ngoài.

Kétttt.

Ngay khoảnh khắc chúng tôi bước chân vào quán trọ.

“….”

“….”

Những âm thanh ồn ào ban nãy lập tức tắt lịm bởi sự hiện diện của chúng tôi.

Mặc dù mặt trời vẫn đang treo lơ lửng trên đỉnh đầu, nhưng những chiếc bàn ăn trong quán trọ lại ngổn ngang những ly rượu lăn lóc.

Đám người đang huyên thuyên cười đùa bỗng im bặt, họ chằm chằm nhìn chúng tôi và bắt đầu xì xào to nhỏ.

‘Gì thế này? Chỉ là có khách bước vào thôi mà, có cần thiết phải im lặng thế không?’

Không chỉ tôi, mà cả Min Hayeon và những thành viên khác trong đội cũng đều nhận ra có điều gì đó không ổn.

“Trước tiên cứ thuê phòng đã.”

Tôi đi đầu, tiến thẳng đến chỗ một người đàn ông có vẻ là chủ quán.

Một người đàn ông trạc độ ngũ tuần đang ngồi ở quầy lễ tân, nhìn qua là biết ngay đây là chủ cái quán trọ này.

“Tôi muốn thuê phòng ở đây.”

“Hết rồi.”

“…Vâng?”

“Tôi bảo là hết phòng rồi.”

Gì cơ chứ.

Quán trọ mà lại hết phòng là sao.

Nhưng tôi chẳng hề có ý định gây hấn với NPC, hơn nữa, dựa vào quy mô của ngôi làng, chắc chắn sẽ còn những quán trọ khác.

Thế nhưng….

[Có gì đó rất bất thường. Trời mới chỉ vừa sáng mà đã hết phòng rồi ư….]

‘Đúng là có gì đó rất kỳ lạ. Chúng ta phải nhanh chóng đi tìm chỗ khác thôi.’

Ôm lấy nỗi bất an đang cuộn trào trong lòng, ngay khoảnh khắc tôi định bảo Min Hayeon và những người khác rời sang quán trọ khác.

Đám đàn ông trong quán trọ ồ ạt kéo đến, bao vây lấy Min Hayeon và các cô gái, rồi bắt đầu buông những lời trêu ghẹo, tán tỉnh trắng trợn.

“Có đi chỗ khác thì cũng kín chỗ thôi! Ngủ chung phòng với anh thì sao?”

“Woa, mấy em lứa này mướt phết nhỉ?”

“Thế này mà chỉ gọi là mướt thôi á? Phải gọi là cực phẩm mới đúng chứ? Chà… Đặc biệt là cặp vú của em gái này…. Ơ!?”

Một gã đàn ông đang vươn tay chực chờ chạm vào Min Hayeon.

Chẳng màng đến suy nghĩ, tôi chộp ngay lấy cổ tay gã đàn ông đang định sàm sỡ cô ấy, giật mạnh sang một bên.

“Ặc!?”

“Muốn sống thì cút ra chỗ khác.”

Dù là một kẻ ghét dính vào rắc rối, nhưng trong khoảnh khắc ấy, cơn thịnh nộ đã khiến tôi dồn toàn lực vào bàn tay.

Và một thông báo bất ngờ hiện ra trước mắt tôi.

=======

[Ác Lực LV 1 đã được thức tỉnh. Nhờ Khéo tay LV 555 bổ trợ, cấp độ của Ác Lực được điều chỉnh thành 65.]

=======

Sức bóp khủng khiếp từ bàn tay tôi xuyên thấu da thịt trong nháy mắt, khiến gã đàn ông rống lên thảm thiết.

“A a a á á á!”

“Mày có biết đây là đâu không hả!?”

Trước hành động của tôi, đám đàn ông xung quanh đồng loạt đứng phắt dậy, chực chờ lao vào ăn thua đủ với tôi.

“Đừng có gây sự ở đây!”

“….”

Tiếng gắt gỏng tức giận của lão chủ quán vang lên, đám người kia liền mang vẻ mặt đầy châm biếm, lục đục ngồi lại chỗ cũ.

Dù những ánh mắt mang hình viên đạn vẫn găm chặt lấy tôi.

Lão chủ quán nhăn mặt, nhìn tôi bằng một ánh mắt khó chịu và lặp lại câu nói ban nãy.

“Đừng có gây rối nữa, mau ra khỏi đây đi.”

“…Vâng.”

“Mẹ kiếp….”

Gã đàn ông bị tôi bóp nát cổ tay cố gắng rũ rũ bàn tay, hòng làm dịu đi cơn đau buốt.

Nhờ sự can thiệp của lão chủ quán, chúng tôi đã thoát khỏi quán trọ mà không xảy ra thêm xô xát nào.

Chỉ là, trong lúc chúng tôi rời đi, những tiếng xì xào bàn tán xung quanh vẫn cứa thẳng vào màng nhĩ.

(Khà khà, lứa này có mấy đứa thú vị phết nhỉ.)

(Cược xem thằng ranh kia trụ được mấy ngày không? Thích cá cược không?)

(Tao cược một tháng.)

(Tao cược một tuần. Thường thì mấy thằng hay tỏ vẻ như nó mới là loại vô dụng nhất.)

Đang lúc tôi mải nghe ngóng những lời bàn tán đó, Min Hayeon nắm lấy tay tôi, khẽ khàng lên tiếng.

“Suho à, đừng để bụng. Chúng ta đi thôi.”

“Ừ.”

Tôi bước theo bóng lưng Min Hayeon rời khỏi quán trọ.

..

..

Sau đó, chúng tôi lật tung cả ngôi làng như tìm kim đáy bể để mò ra một quán trọ còn trống.

Nhưng mọi nỗ lực đều đổ sông đổ biển.

Chúng tôi tụ tập lại đúng nơi xuất hiện khi vừa đặt chân đến tầng 1, cùng nhau bàn bạc về cái tình huống quái đản này.

“Nghĩ nát óc vẫn thấy vô lý! Quán trọ gì mà chẳng còn lấy một phòng trống!”

“Đã thế bọn người ở đó toàn là một lũ biến thái….”

“….”

Quả thực là một tình huống nằm ngoài sức tưởng tượng.

Đành rằng từ tầng 1 trở đi, các tiện ích sẽ bị cắt giảm đáng kể, tôi đã được nghe rêu rao về chuyện đó rồi.

Nhưng chính Armonia, người chuyên cung cấp thông tin cho tôi, cũng đã khẳng định mọi thứ không đến mức tồi tệ thế này cơ mà.

Ngay cả GuardOfGayDick, người chuyên bổ sung thông tin cho Armonia, cũng đồng ý như vậy.

└GuardOfGayDick: Chà, vụ này kỳ lạ thật đấy. Dù biết tầng 1 và tầng 0 là hai thế giới khác biệt, nhưng đâu đến mức này.

GuardOfGayDick kể rằng trước đây hắn cũng từng chui vào kênh của những Summoner ở tầng 1, nhưng bầu không khí hồi đó khác xa bây giờ.

└GuardOfGayDick: Tầng 1 dù sao cũng là làng tân thủ, tuy không được như tầng 0, nhưng ít ra mọi người vẫn cố gắng giúp đỡ, đùm bọc lẫn nhau cơ mà. Bầu không khí chỗ mấy người đang đứng có vẻ căng thẳng quá nhỉ?

Hắn bảo tầng 1 vốn dĩ là nơi những con người đang ôm chung nỗi bất an cùng nhau hợp sức, cổ vũ nhau cùng cố gắng.

Dù rằng khi đến đây, áp lực sinh tồn và nỗi lo âu sẽ dần tăng lên, thi thoảng có xảy ra vài vụ xô xát cũng là điều dễ hiểu.

Nhưng cái không khí ngột ngạt hiện tại trông chẳng khác nào một trại tập trung của những kẻ thảm hại bị đá đít từ tầng trên xuống, đó là quan điểm của GuardOfGayDick.

Và không chỉ mình Min Hayeon, có vẻ những cô gái khác cũng đã dùng kênh chat để moi móc được những thông tin tương tự tôi.

Tuy nhiên, chẳng ai rõ ngọn nguồn lý do vì sao lại xảy ra cớ sự này.

Theo lời họ, ngay cả những thực thể trên kênh cũng rất hiếm khi ngó ngàng đến cái tầng 1 này.

Giữa lúc cả đám đang rối bời suy nghĩ về bước đi tiếp theo, một giọng nữ bất ngờ vang lên từ phía xa.

“Chị? Có phải chị Hayeon không!?”

“Ơ?”

Kèm theo tiếng cười rạng rỡ vang vọng, một cô gái đang mạnh mẽ sải bước chạy về phía chúng tôi.

Mái tóc đuôi ngựa năng động, chiếc áo thun cotton trắng tinh khôi kết hợp cùng chiếc quần short (hot pants) ngắn bó sát cũng trắng muốt không kém.

Và một khuôn mặt đẹp không góc chết.

‘Mẹ kiếp~! Đẹp vãi lồn!!!!! Armonia ơi, cô bé này xinh vãi chưởng!!!!’

[…Tôi hiểu rồi. Tôi sẽ hiển thị phần đặc tính ngay đây.]

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!