Làm Thế Nào Để Cướp Bạn Gái Của Nam Chính

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mushoku Tensei (LN)

(Đang ra)

Mushoku Tensei (LN)

Rifujin na Magonote

Câu truyện xoay quanh một gã 34 tuổi thất nghiệp và bị đuổi ra khỏi nhà vì những hành động thối nát mà anh ta đã làm. Nhận ra bản thân thật rác rưởi và cả cuộc đời chỉ là một đống đổ nát, anh ta mong

162 2899

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

13 44

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

131 2664

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

531 3646

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

699 9625

Yggdrasil - 2 - Chương 158 - Yggdrasil (2-9)

Chương 158 - Yggdrasil (2-9)

Bị bao vây giữa một đám đông nhung nhúc, tôi lia mắt nhìn xung quanh.

‘Không ngờ lại có hơn 100 người đăng ký đấy….’

[Anh có muốn giảm bớt số lượng xuống không?]

‘Thôi, lỡ rồi thì biết làm sao…. Ơ? Sao thằng nhãi kia lại không đi nhỉ?’

Đập vào mắt tôi là Han Yeoreum đang lườm tôi với ánh mắt sắc lẹm.

Mới ban nãy còn lườm tôi cháy máy, nhưng vừa chạm mắt với tôi một cái là hắn lập tức quay ngoắt đi rồi trốn sau lưng những người khác.

‘Định đứng xem trò vui à?’

[Cũng có thể là định tham gia.]

‘Thằng điên.’

Tôi cười khùng khục rồi lại đưa mắt nhìn quanh.

‘Nhưng số lượng đông quá. Lỡ để lộ sơ hở về khoảng cách thì tôi cũng không đỡ nổi đâu nhỉ?’

[Trong trường hợp xấu nhất, anh vẫn cần một nơi để ẩn nấp kể cả khi định sử dụng dịch chuyển.]

‘Hừm….’

Phía bên kia bãi đất trống, đập vào mắt tôi là một khu rừng.

Cũng không hẳn là rừng rậm, chỉ là những hàng cây mọc rải rác.

Nhìn vào khu rừng đó, tôi bỗng nảy ra một kế diệu kế rồi gọi Armonia.

‘Armonia.’

[Vâng.]

‘Nâng cấp kỹ năng nào.’

..

..

└GuardOfGayDick: Này thế này thì không ổn đâu…. Giờ rút lại còn kịp đấy.

“Đừng lo lắng.”

└GuardOfGayDick: Thằng điên này, giờ không phải lúc để giữ thể diện đâu. Tao bảo là dựa trên tiêu chuẩn một chọi một cơ, chứ không phải cái tình huống điên rồ này.

“Tôi là người đã tự tay đánh bại Shock Bee đấy~ Thế chẳng phải là rất mạnh sao?”

└GuardOfGayDick: Mẹ thằng điên! Dù mày có mạnh đi chăng nữa thì thế này cũng quá đáng rồi! Đối phương có hơn 100 người lận đấy!

Nếu là người có lý trí bình thường, nghe GuardOfGayDick nói vậy chắc chắn sẽ cụp đuôi lại ngay.

Chênh lệch 1 cấp độ cũng khá lớn rồi.

Nhưng dù có chênh lệch cấp độ đi nữa, một người chiến đấu tầm xa mà phải đối đầu với hơn 100 kẻ cận chiến lại là một chuyện hoàn toàn khác.

Chưa kể bên phe đối thủ cũng có những người triệu hồi đánh xa.

“Ơ? Có cả đàn bà nữa à?”

Vì phần lớn đám lởn vởn phía trước đều là đàn ông nên tôi cứ đinh ninh toàn là giống đực, nhưng cũng có kha khá phụ nữ đứng xem tình hình từ đằng xa.

Xem ra các cô ả đó cũng tham gia.

‘À, chắc là mấy mụ gia nhập phe của bọn này.’

Nghĩ lại thì mấy ả đó chắc cũng không muốn bỏ lỡ cơ hội này.

Và nhìn cái điệu bộ vui vẻ cười đùa với lũ đàn ông kia, có vẻ như bọn họ đã thích nghi và hoàn toàn không có chút bất mãn nào với cuộc sống như thế này.

Cuối cùng thì mọi sinh vật cũng đành phải khuất phục trước môi trường sống mà thôi.

Đó là quy luật của tự nhiên, và cũng là sự tàn nhẫn của nó.

Người ta hay bảo con người là một sự tồn tại ung nhọt trên Trái Đất hay đại loại thế, nhưng giả sử có sinh vật nào khác sở hữu trí tuệ thì chắc chắn chúng cũng sẽ lợi dụng môi trường sống của mình bằng chính sự ích kỷ y hệt con người.

Đó là bản chất của các sinh vật được sinh ra trong tự nhiên.

Và mấy cô ả đó cũng chỉ là những kẻ đã khuất phục trước những kẻ chiếm giữ lãnh thổ trước rồi hòa vào làm một mà thôi.

Ngay khoảnh khắc lòng tôi dấy lên chút xót xa.

Giữa khung cảnh hỗn loạn này, giọng nói của các cô ả lọt thỏm vào tai tôi một cách rành rọt.

“Cái bọn lúc nãy chảnh chó thật, thấy ghét không chịu được.”

“Ngày nào cũng nhìn bọn mình bằng ánh mắt thương hại, thực sự chướng mắt chết đi được.”

“Nếu mà chui xuống dưới trướng bọn mình thì phải đè đầu cưỡi cổ cho bõ ghét.”

“Ê, mấy trò đó cần gì. Cứ cho chúng nó bị hấp diêm tập thể là tự khắc phải luồn cúi ngay thôi?”

Nghe những lời đó, tôi lại có thể nở một nụ cười rạng rỡ.

‘Hóa ra cũng rác rưởi y hệt nhau cả.’

Thật may là tôi đã thở phào nhẹ nhõm vì không cần phải mang cảm giác tội lỗi khi đối xử với họ.

Vốn dĩ sự tức giận kiểu đó không hề bắt nguồn từ lý trí.

Có những kẻ luôn thấy bực tức không rõ lý do khi đi so sánh bản thân với những người đang cố gắng sống tử tế.

Trong lúc tôi đang gạt phăng sự áy náy sang một bên, Vibe Troll đã tiến đến gần tôi.

“Nào, bắt đầu thôi. Giờ mày không định bỏ chạy đâu đúng không? À! Nếu sợ thì cứ việc chạy nhé!”

Bọn chúng bắt đầu cười lớn, buông những lời lẽ miệt thị.

Tôi phớt lờ tiếng cười của bọn chúng và nói lên ý định của mình.

“Làm cũng được thôi, nhưng đổi địa điểm đi.”

“Ở đâu?”

“Đằng kia.”

Nơi tôi đang chỉ là khu rừng.

“Trong vòng bán kính 1km trong rừng thì sao?”

“Phù ha ha, được thôi, chứ đánh ở đây thì chán chết. Quả nhiên bắt kẻ chạy trốn mới thú vị chứ.”

Vibe Troll cười một tràng dài rồi nói với tôi.

“Nể tình mày, đợi mày vào đó 5 phút rồi bọn tao sẽ đi săn mày.”

======

Ben Crash và 126 người khác đã chấp nhận lời mời thách đấu của bạn.

Trận quyết đấu sẽ bắt đầu sau 5 phút.

======

└GuardOfGayDick: Mẹ kiếp… Cái sự sĩ diện của mày đáng giá lắm sao…

Màn hình đó đã hiện lên thì giờ không thể rút lại lời thách đấu được nữa.

Chỉ khi một bên rơi vào trạng thái không thể chiến đấu thì trận quyết đấu này mới kết thúc.

Vì đối phương có lợi thế về số lượng nên có lẽ tất cả phải rơi vào trạng thái không thể chiến đấu mới được.

Tôi nhìn GuardOfGayDick rồi nói.

“Đừng lo lắng.”

Vừa nói chuyện trong khung chat, tôi vừa lao thẳng vào rừng.

***

Nhìn bóng lưng Seong Suho lao về phía khu rừng, Han Yeoreum cười khẩy đầy ác ý.

‘Thằng ngu. Đánh thắng tao rồi giết được con boss thì mày nghĩ mày có thể đánh thắng toàn bộ bọn ở đây chắc? Đúng là cái loại ảo tưởng sức mạnh đéo biết mùi đời….’

Lý do hắn vẫn nán lại đây khi Min Hayeon và Han Bom đã rời đi không phải vì mấy lý do nhạt nhẽo như đứng xem cho vui.

‘Bằng mọi giá… tao sẽ đâm lén cho mày chết thảm….’

Hắn ở lại đây là vì không thể kìm nén được cơn phẫn nộ đang sục sôi trong lòng.

Hắn cũng đã nhận ra rồi.

Điểm hồi quy đã thay đổi, và Seong Suho không phải là một kẻ tầm thường.

Lần đầu tiên trong đời hắn bị cướp mất phụ nữ, và phải rớt nước mắt để lộ ra vẻ yếu đuối trước mặt em gái mình.

Khi cơn thịnh nộ sinh ra từ việc đó đạt đến mức không thể nào hóa giải nổi, thì trùng hợp thay Seong Suho lại chìm đắm trong sự tự mãn mà đưa ra lời thách đấu điên rồ này.

‘Lần này phải giết hắn… bằng mọi giá phải cắn răng sống sót đến được điểm hồi quy. Nếu không thì trong suốt quá trình hồi quy, tao sẽ giết mày liên tục.’

Han Yeoreum dự định sẽ ẩn nấp lặng lẽ xung quanh mọi người cho đến khi thời gian quyết đấu bắt đầu.

Thế nhưng, dù có muốn ở yên thì những người phụ nữ xung quanh cũng không để hắn được yên.

“Trời ạ! Anh đến từ khi nào vậy? Nhìn lạ quá ta?”

“Anh mới đến đây đúng không?”

“A! Là người đi cùng với mấy con nhỏ lúc nãy….”

“….”

Vì bắt đầu nhận được sự chú ý nên đám đàn ông xung quanh cũng dần dồn ánh mắt về phía Han Yeoreum.

‘Mẹ kiếp, phiền phức vãi….’

Trong lúc hắn đang chửi rủa trong lòng, gã đàn ông mang dáng dấp thủ lĩnh vừa mới cãi vã ỏm tỏi với Seong Suho ban nãy bèn tiến lại gần Han Yeoreum.

“Hở? Gì đây? Sao mày lại ở đây? Không phải mày chung phe với thằng ranh lúc nãy à?”

“…Tao chưa từng chung phe với loại như hắn.”

“Hơ…?”

Tất cả đều nhìn Han Yeoreum bằng ánh mắt hoang mang.

Đám đàn ông bắt đầu túm tụm lại thì thầm to nhỏ.

“Không phải gián điệp đấy chứ?”

“Này… một trận thế này thì cần mẹ gì gián điệp?”

“Cũng đúng… Đằng nào thì cứ ló mặt ra là bị đập cho nhừ tử thôi.”

Nếu là một trận chiến quy mô lớn thực sự thì không nói làm gì, chứ cái thể loại nhiều chọi một thế này thì gián điệp cũng vô dụng.

Bực mình vì liên tục bị soi mói, Han Yeoreum khẽ gắt gỏng.

“Tao đến đây để giết thằng chó đó. Nên đừng có quan tâm, cút đi.”

“Khà khà… Vậy sao?”

Ben Crash vừa thấy ngứa mắt khi Han Yeoreum bị đám phụ nữ vây quanh, nhưng mặt khác hắn lại nảy ra một ý tưởng khá hay ho.

‘Thằng ranh này… Có vẻ ghét cay ghét đắng thằng kia nhỉ? Xem ra, cũng được lòng chị em phụ nữ phết…. Hay là dụ dỗ thằng này để lật ngược tình thế nhỉ.’

Đối với nhóm của hắn, những kẻ gần như thao túng cả ngôi làng này, sự tồn tại phiền phức nhất chắc chắn là băng nhóm của Han Bom.

Cái trò độc quyền nửa mùa của bọn họ khiến chúng gai mắt như cái dằm trong tim vậy.

Chỉ cần nuốt trọn được cái nhà trọ mà Han Bom đang ở, thì nơi này sẽ thực sự trở thành thiên đường trần gian đối với bọn chúng.

Dù đối với những Summoner mới đến thì nơi đây chẳng khác nào một mảnh đất băng giá nơi địa ngục….

‘Tạm thời đợi xong trận quyết đấu này rồi phải bắt chuyện thử mới được.’

Ben Crash nhẩm tính trong đầu rồi nhớ đến Seong Suho, kẻ đã chế giễu gọi hắn là Vibe Troll ban nãy.

‘Chó đẻ… tao tuyệt đối sẽ không để mày chết yên ổn đâu. Tao sẽ cho mày biết thế nào là hãm buồi thực sự.’

Ngay khoảnh khắc gã quyết tâm trong lòng, cửa sổ ba chiều hiện lên.

======

Trận quyết đấu sẽ bắt đầu sau 5 giây.

======

“Đi nào!!!”

“Mười nghìn điểm!!”

Vừa nhìn thấy màn hình đó, toàn bộ những người triệu hồi có mặt trên bãi săn đồng loạt phóng như bay về phía khu rừng.

..

..

Han Yeoreum bắt đầu thấy bực bội dần.

“Trời ạ, lần đầu tiên em thấy một người đẹp trai như anh đấy!”

“Xong chuyện này thì chúng ta cùng ăn một bữa nhẹ nhé…?”

“Anh không có phòng đúng không!? Vào phòng em thì sao?”

Hắn chỉ muốn nhanh chóng tìm ra Seong Suho đang lảng vảng trong khu rừng này.

Hắn chỉ lo những kẻ khác sẽ tìm thấy gã trước và giết chết gã mất.

‘Mẹ kiếp, tao muốn đâm cho thằng ranh đó một nhát…’

Chết hay tàn phế nửa đời người thì vẫn chưa đủ.

Dù sao đi nữa thì cũng phải một nhát.

Hắn chỉ muốn đâm một nhát thật chí mạng vào Seong Suho mà thôi.

‘Đã thế mấy con đàn bà xấu ma chê quỷ hờn này còn bu bám mẹ kiếp….’

Cả đời Han Yeoreum, dù phụ nữ có xấu xí đến mức nào thì hắn cũng chưa bao giờ buông lời chê bai.

Ngoại hình của những cô ả đang đu bám Han Yeoreum hiện tại hầu hết đều ở mức trung bình, nhưng trong mắt hắn thì 80% phụ nữ xếp hàng từ dưới lên đều bị hắn coi là bọn hạ đẳng như nhau.

‘Chỉ cần xong vụ này… thằng đó có chết hay nửa tàn phế cũng được, chỉ cần giành lại Hayeon là xong….’

Han Yeoreum cứ lẩm bẩm trong lòng như thế, bị kẹp giữa đám phụ nữ mà đi bộ vào rừng.

Đang lúc bước đi, từ đằng xa vang lên một tiếng hét lớn.

(Mẹ kiếp! Tao sẽ giết mày!)

(Đâu rồi! Ở đâu! Khực….)

(Cái thằng chó đẻ này chỉ nhắm vào đầu, mau tìm ch….)

Tiếng hét vang lên một lúc rồi bỗng chốc im bặt.

Người duy nhất nhận ra tiếng la hét đó là Han Yeoreum.

Những cô ả khác không biết có nghe thấy tiếng hét đó không, hay chỉ mải bám riết lấy Han Yeoreum mà ríu rít nói chuyện của riêng mình.

“Đồ ăn ở nhà trọ em ở….”

“Nếu ở cùng em thì khỏi lo chuyện điểm chác….”

“Hây dà….”

Cùng với tiếng thở dài của Han Yeoreum, lại có tiếng hét vang lên từ đâu đó.

(Gì thế! Ở đâu!)

(Mẹ kiếp! Giết….)

(Cúi đầu xuống! Thằng khốn đó chỉ nhắm vào đầu….)

Lại một lần nữa mọi thứ trở nên tĩnh lặng.

‘…Cái gì vậy? Đừng bảo là thằng đó thực sự định giết hết đấy nhé?’

Vì lo sợ điều gì đó, Han Yeoreum vội vàng chạy đi tìm Seong Suho.

“Ối! C-Cùng đi với chứ!”

Đám phụ nữ thấy Han Yeoreum chạy thì hoảng hốt, bèn đuổi theo sát nút.

..

..

“Mẹ kiếp!!”

Ben Crash đang chạy trối chết để thoát khỏi khu rừng.

Gã vừa chạy vừa nhìn những cái xác nằm la liệt xung quanh.

‘Chuyện quái quỷ gì thế này!! Sao ngần này người lại có thể chết dưới tay một thằng nhãi cơ chứ!’

Quả thực là một chuyện không thể nào hiểu nổi theo lẽ thường.

Ở Midgard cũng có vài kẻ mạnh đến mức một địch một trăm.

Nhưng Ben Crash chỉ được nghe kể qua những lời đồn thổi, chứ chưa từng tận mắt chứng kiến bao giờ.

Thế mà lại chỉ ở tầng 1 này.

Một nơi như thế này lại xuất hiện một con quái vật như vậy thì không chỉ Ben Crash mà cả những cái xác đang nằm rải rác đằng kia chắc chắn cũng không thể lường trước được.

‘Mẹ kiếp! Khốn kiếp! Trước mắt phải sống đã! Thằng đó chỉ toàn nhắm thẳng vào đầu!’

Seong Suho ngắm chuẩn xác vào thái dương của từng người mà kết liễu.

Chưa trượt một mũi nào.

Cũng chẳng lỡ tay bắn trúng chỗ khác.

Anh ta luôn bắn những mũi tên hướng thẳng vào đầu để đảm bảo đối phương sẽ bỏ mạng tức khắc.

‘Hà… Hà… Phải đến chỗ đất bằng phẳng không có cây cối cản trở mới được! Đ-Đằng kia rồi!’

Sau khi vượt qua vô số thi thể, một bãi đất trống bụi bay mù mịt hiện ra như một ánh sáng chói lóa trước mắt hắn.

Kẻ địch đang liên tục bắn những mũi tên từ một nơi nào đó không xác định.

Ben Crash cho rằng muốn đối đầu với kẻ như vậy thì phải ra chỗ bằng phẳng để tạo cơ hội nhìn thấy đối phương.

‘Công nhận tài bắn cung của nó giỏi thật đấy… Nhưng có là mũi tên rách! Chỉ cần lọt vào tầm mắt thì tao có thể dùng giáo gạt đi rồi tiếp cận nó!’

Gã cố gắng thoát khỏi khu rừng, đảo mắt nhìn xung quanh.

Và rồi từ bãi đất trống, gã nhận ra có một người đang đứng nhìn về phía khu rừng.

‘Mẹ kiếp!’

Gã giật mình hoảng hốt, vội vàng trốn sau gốc cây ngay bên cạnh.

Sau khi cố gắng ổn định lại nhịp thở, gã hạ thấp người, rụt rè thò đầu ra để xác nhận bóng người đang đứng đó.

‘Thằng chó đó, nó ra đây từ lúc nào thế!’

Thằng nhãi vừa nãy còn điên cuồng săn người trong rừng, giờ lại đang thản nhiên ngoái đầu nhìn ngó xung quanh bên ngoài bìa rừng.

‘…Khoan đã! Giờ chẳng phải là cơ hội tốt sao?’

Lúc này, khoảng cách giữa Ben Crash và Seong Suho chưa đầy một trăm mét.

‘…Chỉ cần thu hẹp khoảng cách thêm chút nữa thì mình có thể ném giáo vỡ sọ thằng ranh đó!’

Với cấp độ hồi còn ở trên tầng cao, hắn tự tin có thể ném trúng mục tiêu từ khoảng cách một trăm mét.

Nhưng vì cấp độ đã bị giảm nên hiện tại gã không chắc chắn về thực lực của mình.

‘Một chút nữa thôi… cẩn thận….’

Hai tay gã nắm chặt cây giáo, nấp sau những gốc cây lén lút tiến lại gần hướng của anh ta, nhẹ nhàng đến mức không để phát ra tiếng dẫm cỏ dưới chân.

Và khi khoảng cách rút ngắn lại khoảng chừng 50 mét, gã đã chắc mẩm.

‘Chỗ này là đẹp. Đã xác định được vị trí…. Điều hòa nhịp thở một chút….’

Gã nắm chặt cây giáo bằng cả hai tay, nấp sau gốc cây thở dốc và tập trung cao độ.

‘Chỉ một nhát thôi… Chỉ cần nhắm trúng một nhát là…. Bây giờ!’

Vừa gầm thét trong lòng, gã vừa phi ra khỏi gốc cây, dồn toàn bộ sức mạnh vào cây giáo trên tay rồi ném thẳng về phía Seong Suho.

Một cú vung tay mang theo tiếng gầm và sức mạnh mà cả đời gã chưa từng có.

“Khu a a a a!”

Xoạc!

Cây giáo mang sức nặng khổng lồ xé gió lao đi.

Đối phương là cung thủ, và việc né ngọn giáo là phương án tối ưu nhất.

Nhưng khi thấy hành động ném giáo của Ben Crash, Seong Suho không hề né tránh mà lại nâng cung lên.

Nhìn hành động của Seong Suho, gã lập tức khẳng định.

‘Được rồi! Giờ mày có bắn tên thì cũng đéo cản được ngọn giáo này đâu!’

Gã vẫn giữ nguyên tư thế ném giáo, nắm chắc phần thắng trong tay.

Dù đối phương có bắn tên thì gã cũng tự tin có thể nhìn bằng mắt thường và né tránh.

Thế nhưng, đối phương chỉ đứng yên giương cung nhìn ngọn giáo đang phóng tới phía mình.

Và rồi, ngay khoảnh khắc đó.

Đoàng!

“Ơ?”

Cùng lúc dây cung bung khỏi tay đối phương, một tiếng nổ tựa như đạn pháo nổ vang dội màng nhĩ gã.

Và mũi tên….

Xoẹt xoẹt! Keng!

Xuyên qua tâm ngọn giáo mà Ben Crash đã ném, khiến nó vỡ vụn thành trăm mảnh rồi lao thẳng về phía gã.

“Mẹ kiếp!!!!”

Tốc độ cực kỳ kinh khủng nhưng may mắn là vẫn có thể nhìn thấy bằng mắt thường.

Gã dùng phản xạ ngã ngửa ra sau để cố né mũi tên.

Thế nhưng mũi tên đó lại….

Phập!

“Á á á á!!!!”

Rõ ràng mũi tên đáng lẽ phải sượt qua gã đang ngã ngửa, thế mà nó lại đổi hướng đâm cắm phập xuống dưới xuyên qua đùi gã rồi cắm xuống đất.

“Á á á á!!!”

Tiếng hét thảm thiết vang lên báo hiệu nỗi đau đớn tột cùng, nhưng tuyệt nhiên chẳng có lấy một ai đến cứu gã.

Ngoài tiếng gào thét, gã chẳng thể làm được gì.

Trong lúc gã quằn quại trong đau đớn, nước mắt đầm đìa và miệng không ngừng sùi bọt mép, thì đối phương đã đến ngay trước mặt gã từ lúc nào.

Gã bắt đầu van xin Seong Suho một cách thảm thiết.

“X-Xin hãy tha mạng!!! Xin cậu!! Bảo gì tôi cũng làm!!! Á á á!”

“Hừm….”

Seong Suho nhìn Ben Crash, bĩu môi lẩm bẩm.

“Ế, trượt rồi. Sao tự nhiên lại né làm gì….”

“G-Gì cơ?”

Seong Suho liên tục lẩm bẩm những câu khó hiểu.

“Mình vẫn còn non lắm. Vậy giờ đi tìm người cuối cùng thôi nhỉ?”

“Hà… Hà… Hả?”

Đợi đến khi Seong Suho rời đi, Ben Crash mới hoàn hồn và đưa mắt nhìn bảng điều khiển hình ba chiều hiện lên trước mặt.

=====

Ben Crash thất bại. (Số lượng người còn lại: 1 người)

=====

Với mũi tên cắm ngập vào đùi, Ben Crash bất tỉnh nhân sự.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!