Làm Thế Nào Để Cướp Bạn Gái Của Nam Chính

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mushoku Tensei (LN)

(Đang ra)

Mushoku Tensei (LN)

Rifujin na Magonote

Câu truyện xoay quanh một gã 34 tuổi thất nghiệp và bị đuổi ra khỏi nhà vì những hành động thối nát mà anh ta đã làm. Nhận ra bản thân thật rác rưởi và cả cuộc đời chỉ là một đống đổ nát, anh ta mong

162 2902

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

13 44

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

131 2664

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

531 3648

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

699 9628

Yggdrasil - 2 - Chương 159 - Yggdrasil (2-10)

Chương 159 - Yggdrasil (2-10)

Tôi vừa đi vào rừng vừa tự lẩm bẩm một mình với giọng điệu bực dọc.

“Chậc…. Còn sống mất một mạng rồi.”

Lý do tôi bực mình là vì vốn dĩ tôi chẳng có ý định tha chết cho tên Vibe Troll đó.

Ngay từ đầu tôi đã nhận ra hắn đang tiến lại gần, và tôi định sẽ xuyên thủng đầu hắn trước khi hắn kịp phóng giáo.

Nhưng vì khoảng cách quá xa nên quỹ đạo bay thẳng là không thể, trong lúc tôi đang đo khoảng cách để bắn theo quỹ đạo cong.

Ngay khoảnh khắc tôi định bắn thì tên Vibe Troll đã phóng giáo, khiến tôi không còn cách nào khác đành phải sử dụng ma pháp trận nhắm thẳng vào ngọn giáo rồi khai hỏa mũi tên.

Cây giáo đó cùng lắm cũng chỉ là đồ mua trong cửa hàng, đứng trước mũi tên siêu dẫn của tôi thì nó chẳng khác gì ngọn giáo thời đồ đá cũ.

Mũi tên đâm trúng tâm cây giáo đang lao đến, xuyên thủng nó rồi tiếp tục găm thẳng vào gã.

Vấn đề là gã đó lại cố tình né mũi tên đang bay tới.

Trong lúc cấp bách tôi đã dùng ma pháp trận để thay đổi quỹ đạo bay của mũi tên… nhưng kết cục là nó không cắm vào đầu mà lại trúng đùi gã.

Và ngay khi trúng vào đùi, Vibe Troll rơi vào trạng thái không thể chiến đấu và hệ thống tự động thông báo gã đã bị đánh bại.

Đó là lý do nãy giờ tôi luôn dùng đòn kết liễu một hit để tiêu diệt gọn đám trong rừng.

Nếu bị thương nửa vời và mất khả năng chiến đấu thì hệ thống sẽ tự động coi đó là thất bại trong trận quyết đấu.

Tức là, sẽ có kẻ sống sót rời khỏi nơi này.

Như vậy thì tôi không thể tạo ra đủ số phòng trống tương ứng với số lượng những kẻ sống sót, thế nên tôi mới tập trung hết sức để tiêu diệt tất cả.

Trong lúc tìm kiếm Han Yeoreum, tôi chợt nghĩ ra một kỹ năng có thể kết hợp tốt với cung.

‘Nếu có thể dùng kỹ năng của Hayeon tùy ý thì tốt biết mấy.’

[Ý anh là Bullet Time sao?]

‘Ừ.’

Bullet Time.

Là một trong những kỹ năng mà Min Hayeon sở hữu, đây là kỹ năng bị động ngẫu nhiên.

Vấn đề nằm ở chữ ngẫu nhiên.

‘Chà, trên đời này làm gì có chuyện mọi thứ đều theo ý mình chứ?’

[Chắc chắn nếu kỹ năng đó được kích hoạt khi cần thiết, dù bị giới hạn số lần sử dụng thì hiệu quả vẫn sẽ tăng cao.]

‘Phòng hờ vậy, sau này có thời gian phải học mới được. Nhưng mà Tàng Hình… đỉnh vãi.’

Kỹ năng mà tôi đã nâng cấp trước khi trận chiến bắt đầu chính là Tàng Hình.

Vốn dĩ cấp độ là 8, nhưng để cho chắc ăn tôi đã nâng lên cấp 10 rồi mới bước vào trận chiến.

Đây là một trận chiến giúp tôi cảm nhận rõ uy lực của Tàng Hình cấp 10.

‘Rõ ràng là mấy đứa có kỹ năng phát hiện tàng hình cấp độ cũng thấp quá đi.’

[Vì có Summoner sở hữu kỹ năng phát hiện tàng hình cấp 7 nên tôi đã hơi lo lắng.]

‘Nếu mà đánh nhau trên bãi đất trống thì khéo tôi đã biến thành tổ ong từ lâu rồi nhỉ?’

Tôi cười khẩy, đi tìm Han Yeoreum.

Nhân vật sống sót duy nhất.

Giữa chừng cũng thỉnh thoảng thấy mặt, nhưng tôi cố tình không giết.

Tôi chỉ tha mạng cho vui thôi, nhưng cái trò chạy trốn vòng vèo của hắn lại biến hắn thành một con mồi hoàn hảo để vờn.

Tôi đã lo hắn sẽ tự sát, nhưng hắn lại không làm thế.

‘Nhìn là biết kiểu người không thể tự làm hại bản thân rồi nhỉ?’

[Có vẻ như hắn ta là người mắc chứng ái kỷ nặng. Tôi cho rằng hắn ta không thể tự làm hại mình.]

Với cái khuôn mặt như thế, hắn sẽ yêu bản thân đến mức chẳng bao giờ nghĩ mình lại mắc chứng bệnh ái kỷ.

Có vẻ hắn đã chọn cách chết dưới tay quái vật.

“Nào… Yeoreum à, cưng trốn đâu rồi.”

└GuardOfGayDick: hahahahahahaha Đang đóng phim kinh dị à?

“Kinh dị đâu ra. Ngữ điệu của tôi tình cảm ấm áp thế này cơ mà?”

└GuardOfGayDick: Hầu hết ma quỷ xuất hiện trong phim kinh dị lúc đầu đều tình cảm dịu dàng lắm thằng điên ạ hahahahaha 

GuardOfGayDick cười ngặt nghẽo kể lại những gì vừa xảy ra rồi khen ngợi tôi.

└GuardOfGayDick: Này, khá lắm. Lâu rồi mới thấy sảng khoái thế này. Thằng nhãi mà tao nhắm trúng mạnh phết, thú vị vãi đái.

“Ồ…. Thế thì cho tôi xin ít điểm đi.”

└GuardOfGayDick: Mẹ thằng con vẹt mở miệng ra là điểm hahahaha Mày xem nhiệm vụ đang treo rồi làm đi.

“Á… Đúng rồi. Có nhiệm vụ nhỉ.”

Vì đã qua một khoảng thời gian khá dài nên tôi đã quên béng mất.

Tôi nhìn bảng ba chiều, kiểm tra nhiệm vụ đang được đăng ký.

<Nhiệm vụ mới đã được đăng ký. -Lên giường với phụ nữ trong vòng một tháng (Nếu thất bại: Tích lũy 100 lần quay tay)- 100.000 điểm>

Nhìn thấy từ quay tay, tôi phát ớn.

“Cái trò thủ dâm khốn kiếp đó….”

└GuardOfGayDick: Ồ ồ. Giờ có hứng làm rồi hả? Tao giảm xuống còn 10 lần cho nhé?

“Không, khỏi cần! Tôi sẽ không làm đâu!”

└GuardOfGayDick: Không, sướng bỏ mẹ ra mà sao mày bảo không làm…. Làm cho tao xem tí đi….

“Không thích….”

Tôi trả lời dứt khoát rồi bắt đầu nói về người phụ nữ liên quan đến nhiệm vụ.

“Người phụ nữ trong nhiệm vụ ấy. Cái cô tên Han Bom hồi nãy thì thế nào?”

└GuardOfGayDick: Ê ê ê đừng có làm thế.

“Sao vậy? Đừng bảo là ông anh cũng không ưng ý nhé?”

Dù có nhìn thế nào, tôi cũng tự hỏi liệu trong suốt quá trình leo tháp Yggdrasil này, tôi có thể gặp được một cô gái nào xinh đẹp đến mức đó hay không.

Tôi tưởng là do vòng một của cô ấy, nhưng lý do GuardOfGayDick bảo không nên làm lại khác xa so với những gì tôi nghĩ.

└GuardOfGayDick: Không, tao nói thế là tốt cho mày thôi.

“…Sao cơ?”

└GuardOfGayDick: Cô bé Han Bom đó hình như bị bệnh ghét đàn ông. Tuy không phải Les nhưng có vẻ con bé ghét cay ghét đắng bọn đàn ông đấy.

“….”

Ông nội này rốt cuộc là thần thánh phương nào mà tò mò thế nhỉ.

Biệt danh thì gắn liền với mấy từ điên rồ như gay với bu*i, thế mà lại có thể đọc vị được ngay cảm xúc tình dục của phụ nữ chỉ qua một cái liếc mắt.

“Chậc, tôi lại muốn mây mưa với cô ẻm cơ….”

└GuardOfGayDick: Bị điên à? hahahahahahahaha Cứ làm đi. Thích thì cứ việc làm!!! Tao cá cược bằng toàn bộ tài sản luôn! Con bé đó thì tuyệt đối không đời nào hahahahahahahaha 

<Phần thưởng nhiệm vụ đã được thay đổi. 100.000 điểm -> 500.000 điểm>

Một con số cực kỳ hời đã hiện lên.

“Ông anh có chắc không đấy? Một khi tôi mà đã thật tâm tán tỉnh thì người phụ nữ nào cũng tự động đổ gục thôi.”

└GuardOfGayDick: hahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahaha 

“…Cười hơi lố rồi đấy.”

Vừa bị GuardOfGayDick chế nhạo pha chút trêu đùa, tôi vừa lùng sục tìm Han Yeoreum.

Và cuối cùng tôi cũng tìm thấy hắn một cách không mấy khó khăn.

“Chết đi!!”

“…Cái quái gì vậy.”

Han Yeoreum bỗng gào lên rồi vác kiếm lao thẳng về phía tôi, tôi nhẹ nhàng né tránh rồi để mặc cho hắn xẹt ngang qua.

“Á á! Á á á á! Bụng tao!!!”

“…Vãi chưởng.”

Han Yeoreum ngã nhào xuống đất, thanh kiếm trên tay hắn cắm phập xuống đất, và chuôi kiếm thì phang thẳng vào bụng hắn.

Kèm theo tiếng hét thảm thiết, hắn bắt đầu lăn lộn ăn vạ trên mặt đất.

└GuardOfGayDick: Wow, mấy cái tình huống bại não thế này mà cũng xảy ra được cơ à.

Nghe GuardOfGayDick nói vậy, tôi phì cười nhìn Han Yeoreum, còn hắn dường như đang sôi máu vì thấy tôi cười cợt nên lại cầm kiếm lên vung về phía tôi.

“Chết điiii!”

“Này thằng điên. Dừng lại đi….”

Han Yeoreum vung kiếm lên nhưng lần này lại bước hụt chân và….

“Khu a a a a a á!!!!”

“…Uầy, đỉnh thế.”

Cùng lúc ngã úp mặt xuống đất, hắn đã tự tay rạch một đường vào ngực mình bằng chính thanh kiếm đó.

Không ngờ tôi lại được tận mắt chứng kiến cái hành động bại não đó.

Cùng với tiếng thét chói tai của Han Yeoreum, một cửa sổ ba chiều hiện lên.

======

Người chiến thắng trận quyết đấu quy mô lớn: Seong Suho

Phần thưởng: 2.113.353 điểm

======

Cùng với màn hình đó, trên mu bàn tay tôi hiện lên con số 2,21 triệu.

Nó được cộng dồn từ 100 nghìn điểm dự phòng mà tôi đang giữ cùng với 2,11 triệu điểm.

Rõ ràng là một số điểm khổng lồ.

Nhưng mà….

“Chậc… Tưởng là bọn cộm cán trên tầng cao thì nhiều điểm lắm chứ.”

Tôi nhẩm tính mỗi tên chắc cũng phải có 50~100 nghìn điểm, nhưng có vẻ không nhiều như tôi nghĩ.

└GuardOfGayDick: hahahaha Thằng điên cuồng điểm. Giờ nhìn bãi săn xem. Làm gì có quái đúng không?

“Ừm… Nhắc mới nhớ, từ nãy đến giờ tôi chưa thấy một con nào.”

└GuardOfGayDick: Dù quái có respawn liên tục thì cũng có giới hạn. Bọn này ngày nào cũng càn quét sạch sẽ, số lượng đông như vậy chia chác nhau thì số điểm kiếm được mỗi ngày sẽ bị hạn chế thôi.

“À ha….”

Cuối cùng thì tính ra mỗi đứa chỉ có khoảng 1~2 vạn điểm mà thôi.

└GuardOfGayDick: Thằng thủ lĩnh chắc cũng phải có nhiều hơn chứ nhỉ?

“Cũng đúng. Nhưng ngần này thì cũng khá nhiều rồi….”

└GuardOfGayDick: Cầm hơn hai triệu điểm trong tay mà còn nuối tiếc như mày thì đúng là hiếm có khó tìm hahahahahahaha 

Kết thúc cuộc trò chuyện với GuardOfGayDick, tôi ném một ánh mắt khinh bỉ về phía Han Yeoreum đang la hét.

“Đau quá á á!”

“Hây dà….”

…Phải cứu nó mới được.

..

..

Tôi dùng bình thuốc để chữa trị vết thương cho Han Yeoreum rồi lôi hắn về nhà trọ.

Vấn đề là tình trạng của tôi không được tốt cho lắm.

‘À… Chắc lượng ma lực tiêu hao lúc chế tạo bình thuốc ban nãy vừa chạm đến mức tối đa rồi….’

[Xin anh hãy cố gắng thêm chút nữa. Chắc Min Hayeon đã giải quyết xong chuyện nhà trọ rồi.]

‘Phù….’

Tôi đã sử dụng phục hồi ma lực một lần rồi.

Định dùng Enel để hồi phục trạng thái, nhưng vì không đến mức cạn kiệt ma lực mà chỉ là thiếu ma lực dẫn đến mệt mỏi, nên tôi quyết định tiết kiệm Enel.

Tôi cố gắng tỉnh táo và đi thẳng đến nhà trọ, còn Han Yeoreum lẽo đẽo theo sau tôi với vẻ dò xét.

Chẳng biết là do cuộc tàn sát ban nãy hay do tôi dùng bình thuốc chữa trị cho hắn, mà trước mắt hắn không có biểu hiện gì chống đối.

‘Đỡ phiền phức cũng là may rồi.’

[Có vẻ như hắn ta nhận thấy mình không thể làm gì được nên đang quan sát tình hình.]

‘Biết ngay mà….’

Thằng nhãi này không phải loại người biết biết ơn hay sợ hãi tôi.

Nếu biết sợ thì lúc ở làng Zephyrum chân bị chọc lỗ, hắn đã sợ vãi đái ra rồi.

Khi tôi lê lết về đến nhà trọ, người đón tôi không phải Min Hayeon mà là Han Bom.

“Ơ!? Về rồi à?”

“Vâng… Hayeon đâu rồi?”

“Ch-Chị Hayeon… à, chị ấy… vừa chạy ra bãi săn tìm chú rồi….”

“À….”

Xui xẻo làm sao lại đi lướt qua nhau.

Khi tôi gọi tên Hayeon, Han Bom có vẻ không thoải mái nhưng vẫn cẩn thận hỏi.

“Cái… Trận đấu ban nãy thế nào rồi….”

“Tôi giải quyết xong cả rồi. Chắc nhà trọ cũng có phòng trống rồi nhỉ.”

“Vâng. Nhưng có một vấn đề.”

“…?”

Thấy tôi tỏ vẻ thắc mắc, cô ấy lập tức giải thích.

“…Bọn tôi không có điểm. Phòng trống thì đủ rồi, nhưng hiện tại bọn tôi không có điểm để tất cả mọi người có thể ở lại….”

Cũng phải thôi, vốn dĩ một phòng nhét mấy mạng người mà còn đang thiếu điểm cơ mà….

Một đêm tốn 1.000 điểm, số lượng người ở đây tính sơ sơ cũng phải hơn trăm người.

Tức là ít nhất một ngày phải tốn cả trăm nghìn điểm.

“Trước mắt tôi đã nhận số điểm chị Hayeon có, nhưng vẫn không đủ nên… chị ấy mới đi tìm chú đấy.”

“Phù….”

Tôi mệt mỏi thở dài, thấy vậy Han Bom hốt hoảng bắt đầu lúng búng nói.

“Chú, chú không sao chứ? Có bị thương ở đâu không? T-Tôi là Healer đây. Nếu có chỗ nào bị thương thì… Á á!”

Thấy Han Bom lúng búng hoảng hốt, tôi bèn tóm lấy cổ tay cô ấy.

“L-Làm, làm gì thế!”

“Thằng chó đẻ này, mày làm trò gì với em gái tao hả!”

Han Bom hốt hoảng hét lên một tiếng kỳ quái, còn Han Yeoreum thì buông lời chửi rủa tôi.

Vì quá mệt mỏi nên tôi mặc kệ phản ứng của hai người họ mà làm việc của mình.

Han Bom vùng vằng cố gỡ tay tôi ra rồi hét lên.

“Làm trò gì vậy! Bỏ tay… Ơ?”

“Tạm thời dùng cái này giải quyết đi.”

Tôi chuyển 500 nghìn điểm cho Han Bom rồi buông tay ra.

Han Bom nhìn số điểm được khắc trên mu bàn tay mình rồi ngước lên nhìn tôi với vẻ mặt kinh ngạc.

“C-Cái, cái này… sao lại….”

“Hây dà… Giờ tôi phải đi tìm Hayeon, trong lúc đó cô chia số điểm này cho mọi người rồi thuê phòng đi. Phòng khi có kẻ nào đó nẫng tay trên….”

“C, vâng, v… à, t-tôi biết rồi! Này! Mày cũng lại đây!”

“Mẹ kiếp… Tao đang mệt… Á á á!”

Han Bom nắm lấy cánh tay Han Yeoreum đang đứng cạnh tôi rồi lôi tuột hắn vào trong nhà trọ.

‘Chậc, tự nhiên quẳng một lúc 500 nghìn điểm cho đi thế này đúng là hơi tiếc đứt ruột.’

[Hãy coi đó như một khoản đầu tư đi.]

‘Cũng đúng….’

Vốn dĩ việc tàn sát những Summoner trên bãi săn cũng là để chiếm lấy nhà trọ mà.

Nhưng tôi lo Han Bom có đủ lương tâm để phân phát điểm một cách đàng hoàng hay không.

Có khi bỗng nhiên nhận được số điểm lớn như vậy, cô nàng lại nảy sinh dã tâm cũng nên.

‘Chà… Chắc cô ấy tự biết phải làm gì.’

Vừa lẩm bẩm trong lòng, tôi vừa quay gót định hướng về phía bãi săn để tìm Min Hayeon.

“Ơ!? Suho à!”

“À… May quá.”

Tôi với cơ thể kiệt sức đón lấy cô ấy đang chạy về phía tôi.

Vừa sà vào lòng tôi, cô ấy lập tức nhận ra tôi đang kiệt sức và bắt đầu lo lắng.

“Suho à! Anh sao thế? Có đau ở đâu không? Có bị thương không?”

“…Hayeon à.”

Tôi vùi mình trong vòng tay cô ấy, thì thầm với giọng yếu ớt.

Min Hayeon giật mình trước tình trạng của tôi, bỗng dưng bật khóc, lay người tôi và hét lên.

“Sao vậy!? Anh nói đi!!”

“Hayeon à, anh có chuyện muốn nhờ….”

“Nhờ gì? Chuyện gì? Trước mắt cứ vào nhà trọ để Bom chữa trị cho anh đã!”

“Không! Phải làm ở đây cơ….”

“Đ-Đừng làm thế. Đừng có nói những lời kỳ lạ nữa!”

Nhận ra mức độ nghiêm trọng trong tình trạng của tôi, Min Hayeon bắt đầu rơi những giọt nước mắt mà cô đã kìm nén.

Tôi nhẹ nhàng ôm lấy cô, hứng trọn tiếng nức nở của cô. 

“Anh muốn nhờ là….”

“Hức hức…. Không phải chuyện gì kỳ lạ đúng không?”

Tôi khẽ ghé sát vào tai Min Hayeon, phát ra những âm thanh như đang trêu đùa màng nhĩ của cô.

“…Anh muốn sờ ngực em.”

“….”

Sau đó, tôi đã hứng trọn một trận mưa cốc đầu nhưng đổi lại được tự do xoa bóp bộ ngực của cô ấy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!