Chương 153 - Yggdrasil (2-4)
Tại ngôi làng chờ này, tôi và Min Hayeon đã trải qua bốn ngày đắm chìm trong lối sống xa hoa mà người đời hiếm khi có cơ hội trải nghiệm.
Phòng căn hộ áp mái (penthouse) của khách sạn này là cơ sở lưu trú đỉnh nhất mà tôi từng ở.
Đặc biệt, khu vực hồ bơi thì phải gọi là một kiệt tác nghệ thuật.
‘Chà… vừa bơi vừa làm tình giống như trong phim, cảm giác sướng phê người.’
[Nếu có điều kiện, sau này anh nên thêm một khu bể bơi vào bên trong phi thuyền thì tốt hơn đấy.]
‘Cũng phải, dùng hồ bơi làm khu vui chơi giải trí thì quá hợp lý.’
Có vẻ đã đến lúc tôi phải chuẩn bị dần các cơ sở vật chất giải trí để phục vụ cho Viola và Beatrice rồi.
Bốn ngày qua, tôi và Min Hayeon đâu phải chỉ có ăn với nện.
Sáng và chiều, chúng tôi vẫn chăm chỉ đi săn quái vật để cày điểm.
Chuỗi ngày cứ lặp đi lặp lại một lộ trình: sáng vác mặt ra bãi săn cày cuốc điên cuồng, đến lúc mặt trời xế bóng mới lết xác trở về.
Và tôi còn âm thầm tuồn điểm cho Min Hayeon sau lưng Han Yeoreum, giúp cô ấy miệt mài nâng cấp kỹ năng.
Kết quả là, Min Hayeon đã đẩy Cung Thuật và Bullet Time lên tận cấp 10.
Cho dù có ở làng chờ đi chăng nữa, nếu không có bình thuốc Artemis, cô nàng còn lâu mới cày lên được mức đó.
Dù phải đi săn mệt mỏi là thế, nhưng chẳng ai cảm thấy khổ cực cả.
Cái khổ duy nhất là….
‘Vãi… Cũng may là kết thúc trước khi mình bị vắt kiệt thành xác ướp đấy….’
[Nếu không nhờ có Enel, chắc anh đã gục ngã vì kiệt sức từ đời nào rồi.]
‘Kiệt sức gì chứ, có khi thượng mã phong mà chết rồi ấy….’
Nhu cầu sinh lý của Min Hayeon thực sự khác biệt hoàn toàn so với những người phụ nữ tôi từng gặp.
Một khi đã bắt đầu lâm trận, 5 hiệp chỉ là con số khởi động.
Nhưng không phải lúc nào cô ấy cũng bộc lộ ham muốn tình dục một cách vô tội vạ.
Đúng với tố chất của một vận động viên thể thao, một khi đã tập trung đi săn là cô ấy dồn toàn tâm toàn ý để giải quyết mọi thứ thật nhanh gọn lẹ.
Khốn nỗi, sau khi dồn hết sự tập trung đó vào ban ngày, đến đêm xuống, cô nàng cũng dồn sự tập trung điên cuồng y như thế vào việc làm tình.
Hạnh phúc lắm. Đây không phải lời nói sáo rỗng đâu, hạnh phúc thật sự đấy.
Hạnh phúc đến mức tôi phải dùng từ “thượng mã phong” để diễn tả.
Một cuộc sống sung sướng đến vậy, ai mà nỡ chối từ cơ chứ?
‘Phù… Lại trở về Đấu trường sao.’
Thế nhưng, nghĩ đến việc một khi hồi quy, tôi sẽ phải diễn lại vở kịch này thêm một thời gian nữa cũng đủ khiến tôi phiền lòng.
Mặt trời đã từ từ nhô lên đỉnh đầu.
Đã đến lúc phải chuyển sang tầng tiếp theo.
Và một khi đặt chân lên tầng mới, quyền kiểm soát tôi đặt lên Han Yeoreum sẽ tự động bị xóa sổ.
Thời hạn hiệu lực của mệnh lệnh này chỉ được thiết lập trong suốt thời gian chúng tôi lưu lại ngôi làng này.
Khoảnh khắc rời khỏi ngôi làng, Han Yeoreum chắc chắn sẽ dở chứng, hoặc là tự tử, hoặc là lao vào định liều mạng với tôi.
Bạn gái hắn, người từng bị cưỡng bức, giờ đây lại đắm chìm trong khoái cảm từ côn thịt của một gã đàn ông khác, ngày ngày uốn éo, đong đưa vòng eo trên hông kẻ khác với những tư thế vô cùng gợi tình.
Thay vì tự sát, khả năng cao hắn sẽ bất chấp việc bị trừ đi một nửa chỉ số để quyết ăn thua đủ với tôi.
Tôi cười mỉm, gửi tin nhắn qua sóng não.
‘Không biết chuyện gì sẽ xảy ra, nhưng mình cứ chuẩn bị trước thì hơn nhỉ?’
[Không thể đoán trước hắn sẽ giở trò gì đâu. Tốt nhất là anh cứ chuẩn bị tinh thần đi.]
Tôi thủ sẵn một viên đạn siêu dẫn trong túi áo, sẵn sàng ứng phó trong mọi tình huống khẩn cấp.
Sau khi tận hưởng bữa tiệc cuối cùng tại khách sạn, tôi và Min Hayeon đi đến khu vực trung tâm của ngôi làng.
Tại đây, Han Yeoreum đang đứng rũ rượi, bụng réo lên sùng sục vì nhịn đói suốt mấy ngày trời.
‘Đồ ngu, sĩ diện hão cho cố vào….’
Chỉ vì lo thằng chả chết vì bệnh tật nên tôi đã cố gắng lo cho hắn cái ăn cái ngủ tối thiểu nhất.
Điển hình là việc tôi định mang hắn đi ăn chung ở nhà hàng vì điều đó nằm trong phạm vi cho phép.
Ngặt nỗi, trừ phi tôi dùng lệnh ép buộc, còn không thì thằng ranh này nhất quyết giãy nảy, không thèm nhận lòng tốt của tôi, thế là tôi mặc kệ hắn luôn.
Dù vậy, hắn vẫn còn lết đi lết lại được thế này, tất cả là nhờ Min Hayeon cả.
Cô ấy đã mua đồ ăn từ cửa hàng và ném cho kẻ đang bụng đói meo là Han Yeoreum.
Min Hayeon vừa mua đồ ăn cho hắn, vừa tiện thể buông dăm ba câu tra khảo.
‘Hayeon đúng là quyết tâm hành hạ thằng Yeoreum đến cùng mà. Hahaha.’
[Sự phẫn nộ tích tụ trong cô ấy thời gian qua quả thực không thể đùa được đâu.]
‘Kỹ năng Tàng Hình cũng hữu dụng phết.’
..
..
Vài ngày trước, sợ Han Yeoreum mò ra kẽ hở trong mệnh lệnh của mình, tôi đã dùng kỹ năng Tàng Hình để nghe lén cuộc trò chuyện giữa hai người họ.
Min Hayeon vừa mua đồ ăn cho Han Yeoreum, vừa liên tục dội bom hắn bằng hàng tá câu hỏi về cách làm cho đàn ông sướng rên.
Han Yeoreum thì hễ có cơ hội ở riêng với Min Hayeon, lại khóc lóc ỉ ôi, cầu xin cô đừng gặp tôi nữa.
Tuy nhiên, Min Hayeon bỏ ngoài tai mọi lời của hắn, cô vịn vào những hành động đốn mạt hắn từng làm để biện minh cho bản thân.
“Trước giờ anh cũng lăng nhăng quen thói rồi còn gì! Sao tôi không được phép làm như vậy?”
“Cái, cái đó khác nhau chứ! Đàn ông với phụ nữ sao có thể đánh đồng được!”
“Thôi bỏ đi! Nói tóm lại, tôi đã dung túng cho anh đi lại với gái rồi, nên giờ tôi cũng sẽ gặp gỡ người khác!”
Cuộc hội thoại của hai người chỉ là một vòng luẩn quẩn những lời lẽ lặp đi lặp lại.
Nhìn cái bộ dạng ấy, ai dám tin hai người họ từng là một cặp đôi chứ.
Nhưng không chịu đầu hàng, Han Yeoreum đem những lời rác rưởi tôi từng nói ra để tố cáo với Min Hayeon, hòng thuyết phục cô ấy.
“Thằng, thằng khốn đó! Chính miệng nó đã thừa nhận nó cố tình tiếp cận em chỉ vì muốn chơi em thôi! Thậm chí nó còn cưỡng hiếp em cơ mà! Tại sao em lại cứ bám lấy một thằng như thế!”
“…Nhưng sướng thì biết làm sao.”
“Cái, cái gì!?”
Min Hayeon buông một tiếng thở dài thườn thượt, cô cúi gầm mặt xuống rồi đột nhiên gào toáng lên.
“Mỗi lần côn thịt của Suho đâm vào sướng quá đi mất thì tôi biết làm thế nào!!”
“Đừng, đừng có nói mấy lời đó nữa!! Min Hayeon, em đâu phải là loại người như vậy!!”
Nhìn Han Yeoreum nắm chặt hai bờ vai mình mà gào rú, Min Hayeon tiếp tục bồi thêm những đòn tấn công bằng ngôn từ chí mạng.
“Không phải là loại người đó thì sao! Phải! Lúc bị cưỡng hiếp đúng là sợ thật đấy! Thế nhưng… thế nhưng! Cứ mỗi lần bị Suho cắm dương vật vào là tôi lại thấy sướng điên người, thì tôi biết phải làm sao bây giờ!”
“Em cứ khăng khăng phải giữ sự trinh trắng trước hôn nhân, tất cả chỉ là dối trá thôi sao! Hả!?”
Quả thực Min Hayeon là người coi trọng sự trinh trắng trước hôn nhân.
Ngay cả trong phần đặc tính của cô ấy cũng ghi chép rành rành cô là một người tuyệt đối giữ gìn trinh tiết trước khi cưới.
Chỉ là do mức độ hảo cảm đối với tôi tăng vọt, cộng thêm đặc tính NTR được hình thành cùng với việc phải đối mặt với hoàn cảnh sinh tử, cô ấy mới quyết định qua đêm với tôi.
Thế nhưng, Han Yeoreum không hề biết điều đó, hắn vẫn khăng khăng cho rằng Min Hayeon bị mất màng trinh chỉ vì muốn giúp tôi thực hiện một yêu cầu.
Việc Min Hayeon vốn coi trọng trinh tiết trước hôn nhân bỗng chốc hóa thành một con nghiện tình dục, thử hỏi hắn làm sao có thể chấp nhận nổi.
Bởi chính Han Yeoreum cũng là người đã cố gìn giữ cái sự trinh trắng đó cho Min Hayeon cơ mà.
Min Hayeon nhìn Han Yeoreum với ánh mắt đầy ẩn ý, cô khẽ thì thầm.
“…Không đâu, điều đó thực sự rất quý giá đối với tôi.”
“Thế, thế thì!”
Chặn đứng lời Han Yeoreum, Min Hayeon nở một nụ cười rạng rỡ, đáp lời.
“Nhờ thế mà lúc làm tình với Suho, tôi mới có thể tận hưởng trọn vẹn cảm giác của lần đầu tiên đấy!”
“Min Hayeon!!!”
Cuối cùng, Min Hayeon gạt phăng cái gã Han Yeoreum dai như đỉa đó ra, buông một lời trách móc.
“Aish! Đang định hỏi anh vài chuyện mà rốt cuộc chỉ tốn thời gian vô ích!”
Mặc cho Han Yeoreum gào khóc phía sau, Min Hayeon vội vàng chạy thẳng về phía khách sạn.
..
..
└GuardOfGayDick: Chắc do sống lâu quá rồi hay sao ấy? Ở cái ngôi làng bé tí tẹo này mà lại tập hợp đủ một bộ ba những kẻ điên rồ được cơ đấy.
“Thôi đi anh ơi, mấy ai được bình thường như tôi đâu.”
└GuardOfGayDick: Chú mày mới là thằng điên nhất đám đấy hahahaha
Sau một hồi tâng bốc (?) tôi và cười ngặt nghẽo, GuardOfGayDick mới chuyển sang khen ngợi một cách đàng hoàng.
└GuardOfGayDick: Dù sao thì chú mày làm tốt lắm hahahaha Nhờ chú mày mà tao kiếm được 500.000 điểm đấy.
“…? Hả? 500.000 điểm ở đâu ra vậy? Bằng cách nào cơ?”
└GuardOfGayDick: Là phần thưởng chú mày nhận được khi vượt qua tầng 0 đó.
“?????”
Nhìn thấy vẻ mặt đần thối của tôi, GuardOfGayDick bắt đầu giải thích.
Những thực thể trên kênh trò chuyện vốn là những kẻ chỉ biết ném thời gian qua cửa sổ bằng cách lẻn vào kênh của các Summoner để hóng chuyện mua vui.
Khốn nỗi, dẫu các Summoner có vẽ ra những màn trình diễn đặc sắc đến đâu đi chăng nữa, thì tóm lại bọn họ cũng chỉ là những kẻ phàm phu tục tử, không phải lúc nào hành động của họ cũng có thể đem lại tiếng cười mãi được.
Chính vì thế, Yggdrasil mới bày ra cách để đẩy hứng thú của các thực thể trên kênh lên cao trào, và đó là lý do hệ thống điểm thưởng được sinh ra, chỉ cần các Summoner hoàn thành một điều kiện đặc biệt nào đó thì những thực thể theo dõi kênh đó sẽ nhận được phần thưởng.
Và với số điểm vừa được thưởng, họ sẽ dùng nó để giao nhiệm vụ cho Summoner, tạo ra những tình huống mà họ muốn hòng tận hưởng niềm vui.
└GuardOfGayDick: Dù đôi khi mỗi tuần nó bố thí cho 50.000 điểm, nhưng số lẻ tẻ đó coi như bỏ, chẳng bõ bèn gì.
“À… Vậy ra tôi có thể coi số điểm đó là của tôi rồi nhỉ? Giao nộp đây đi ông anh.”
└GuardOfGayDick: Mày bị điên à? hahahahahahah
Mặc kệ những lời mắng mỏ xen lẫn tiếng cười hô hố của GuardOfGayDick, tôi tò mò hỏi thêm một câu.
“Woa, vậy cứ mỗi lần có Summoner mới thì ông anh lại dò xem ai có khả năng sống sót cao nhất để nhảy vào kênh của người đó sao?”
└GuardOfGayDick: Mày bị điên à? hahahahahahah
“…? Thế còn ông anh thì sao?”
└GuardOfGayDick: Tao vào xem vì thấy mày trông giống một thằng chuyên quay tay đấy.
“Mẹ kiếp, cái gã này….”
Cái cách hắn nói nghe chẳng khác nào bảo tôi là thằng ế chỏng chơ chưa một mảnh tình vắt vai. Cảm giác bực mình thật sự.
└GuardOfGayDick: Hahaha Dẫu vậy thì tao vẫn mong mày sống sót. Tao chẳng muốn phải đổi sang kênh của Summoner khác đâu.
Ngay khoảnh khắc tôi vừa nhen nhóm chút thiện cảm với gã GuardOfGayDick này, thì một thắc mắc khác lại nảy ra trong đầu tôi.
“Vậy nếu hoàn thành tầng 0, ông anh thoát kênh rồi bám theo một Summoner mới, tiếp tục bào 500.000 điểm chẳng phải hời hơn sao?”
Dẫu tỷ lệ thất bại có cao đi chăng nữa, thì 500.000 điểm cũng đâu phải là con số nhỏ.
Cứ bào điểm kiểu đó rồi nhảy vào kênh nào mình thích, ném một mớ điểm vào làm nhiệm vụ thì cũng ổn đấy chứ.
Tuy nhiên, GuardOfGayDick đã lập tức dập tắt ngay sự nghi hoặc của tôi.
└GuardOfGayDick: Không không, một khi đã vào kênh thì cấm tiệt việc thay đổi. Trừ phi Summoner ngỏm củ tỏi thì mới được chuyển kênh thôi.
Theo như lời GuardOfGayDick thì để tránh tình trạng các thực thể nhảy nhót lung tung gây rối, hệ thống chỉ cho phép chuyển kênh khi Summoner đã đi bán muối.
Tuy nhiên, hắn cũng kể thêm rằng thỉnh thoảng vẫn có vài trường hợp sau khi Summoner của mình ngỏm củ tỏi, họ lại chui sang kênh của kẻ đã sát hại Summoner của mình để gây rối.
└GuardOfGayDick: Mấy thằng lỡ đồng cảm với Summoner rồi nổi máu điên thì nên đề phòng là hơn. Cơ mà, có cách nào biết được thằng điên đó đang coi hay không đâu.
Đám thực thể trên kênh đâu phải ai cũng cợt nhả tếu táo như GuardOfGayDick.
Chắc chắn sẽ có những kẻ lúc nào cũng nóng máu, có những kẻ lại bi quan mù quáng.
Một khi những kẻ đó đã lỡ trao trọn cảm xúc cho Summoner của mình, thì nếu Summoner đó có bỏ mạng, chúng chắc chắn sẽ không bao giờ để yên.
Đành rằng nếu chúng mò vào kênh chat thì có thể ban nick, nhưng cách đó cũng có giới hạn nhất định.
Đặc biệt, như Min Hayeon đã giải thích, ở những nơi như trận đánh boss thì việc ban nick là hoàn toàn vô hiệu.
Nhằm chà đạp tinh thần tôi, chúng sẽ tung ra đủ mọi lời lẽ đê tiện nhất để phá nát tâm lý của tôi.
“Nghĩa là không được gây thù chuốc oán chứ gì.”
└GuardOfGayDick: Ừ. Lên tầng 1 rồi thì kể cả bọn cùi bắp cũng hay kiếm chuyện cắn xé nhau lắm, cẩn thận đấy.
“Cảm ơn nhé. Tôi sẽ chú ý.”
Tôi vừa gửi lời cảm ơn đến GuardOfGayDick, vừa đưa mắt nhìn Min Hayeon.
‘Dù sao thì… Dù có lên đến tầng 1, thì một khi hồi quy cũng lại phải quay về tầng 0 bắt đầu lại từ đầu thôi….’
Có lẽ vì bốn ngày qua đã được tắm trong hạnh phúc, nên giờ đây, cảm giác buồn bã lại ập đến bủa vây tôi.
Nếu sau này vô tình được quay lại nơi này cùng Min Hayeon, thì chắc chắn tên Han Yeoreum kia cũng sẽ sẵn sàng tự sát để phá đám mối quan hệ của chúng tôi.
[Xin anh đừng quá lo lắng. Chắc chắn sẽ có một ngày hai người cùng nhau bước đến cái kết…]
Giữa lúc Armonia đang xoa dịu tôi, một tấm màn chắn màu xanh lam bất ngờ giăng ra xung quanh.
Tôi ngay lập tức nhận ra chân tướng của tấm màn chắn xanh lam này.
“Khu an toàn sao?”
Nó giống hệt với khu an toàn cá nhân lúc tôi mới bước vào Đấu trường.
Nhìn sang Min Hayeon và Han Yeoreum, tôi thấy họ cũng đang hốt hoảng trong khu an toàn của riêng mình.
‘Bộ sắp bị ném lên tầng tiếp theo ngay bây giờ luôn à?’
[Theo lời giải thích từ phía Hắc Hoàng Đạo, họ sẽ cung cấp những hướng dẫn cơ bản cùng với 10.000 điểm, sau khi anh đưa ra quyết định chọn tầng, họ sẽ tiến hành dịch chuyển.]
Lời giải thích của Armonia vừa dứt, một con tinh linh lập tức chui ra.
“Xin chào! Cuộc sống ở nơi này có thú vị không?”
“Ờ… ờ.”
Bọn tinh linh này con nào con nấy giống nhau như đúc, nên tôi chẳng có chút manh mối nào để nhận ra đây có phải là con lần trước hay không.
“Là tôi đây! Người mà anh đã gặp lần trước ấy! Tinh linh số 108!”
“À… Tôi biết thừa rồi.”
“Đừng có xạo! Vậy tôi xin phép bắt đầu phần hướng dẫn nhé~”
Tinh linh bắt đầu luyên thuyên hướng dẫn tôi về tầng tiếp theo.
Những thông tin về Thượng tầng và Hạ tầng thì tôi đã nằm lòng từ lâu rồi.
Tôi và Min Hayeon cũng đã chốt sổ là sẽ nhắm thẳng đến Thượng tầng.
“Kể từ tầng 1 trở đi, sẽ khó lòng mà có được cuộc sống an nhàn như ở làng Zephyrum nữa đâu! Tuy nhiên, như một phần thưởng khích lệ cho những ai đã vượt qua được màn Hướng Dẫn, chúng tôi xin tặng bạn 10.000 điểm!”
“Woa….”
“….”
Tôi ráng nặn ra một nụ cười, cất tiếng cười giả trân ‘Ha.Ha.Ha.Ha.Ha’.
10.000 điểm tức là 1.000 Enel, dù có muốn mừng cũng chẳng lấy đâu ra động lực mà mừng nổi.
1.000 Enel thì mang đi làm cái đéo gì cơ chứ….
Sau khi con tinh linh thao thao bất tuyệt xong, hai bảng ba chiều hình chữ nhật lập tức hiện ra trước mắt tôi.
Trên mỗi bảng điều khiển hiển thị dưới dạng nút bấm, ghi rõ dòng chữ: Thượng tầng và Hạ tầng.
“Vâng, nhiệm vụ của tôi đến đây là kết thúc! Mong anh hãy suy nghĩ thật kỹ trước khi nhấn vào nút chọn địa điểm mình muốn đến. Xin chào tạm biệt!”
Chẳng biết bận bịu gì mà con tinh linh vừa nói dứt câu đã tàng hình mất tăm.
Ném con tinh linh đó ra sau đầu, ánh mắt tôi dán chặt vào hai chiếc nút bấm đang lơ lửng trước mặt.
‘Phù… Hayeon không đến nỗi ấn nhầm vào nút Hạ tầng đâu nhỉ?’
Trước câu hỏi ngớ ngẩn của tôi, Armonia lập tức đưa ra câu trả lời.
[Cả Min Hayeon và Han Yeoreum đều sẽ an toàn đến được Thượng tầng.]
‘…? Cô nói cái gì vậy? Từ phi thuyền có thể quan sát được những nơi khác sao?’
Armonia điềm tĩnh trả lời câu hỏi của tôi.
[Hiện tại đang là lần hồi quy thứ 43.]
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
