Chương 4 - Tuyệt chiêu cướp bồ của Anh Hùng (3)
Tôi bắt đầu thấy hối hận vì đã lỡ mồm bảo mình đang đói.
Vừa hay lúc tôi rời khỏi phòng, lão trưởng làng liền ngỏ lời mời dùng bữa cùng.
Dù đồ ăn dọn ra vốn là phần của lão, nhưng khối lượng lại nhiều đến mức đáng kinh ngạc.
Thế nhưng….
“Dở vãi chưởng….”
[Có lẽ do sự cách biệt về thời đại nên đây là điều khó tránh khỏi. Anh đừng buồn quá.]
Hay là do vị giác của mình đã bị đầu độc bởi mấy món mặn ngọt thời hiện đại rồi nhỉ?
“Dù sao thì nhờ lão trưởng làng cứ lảm nhảm suốt bữa ăn mà tôi cũng moi được khá nhiều thông tin.”
Lý do lão ta muốn tống khứ tôi đi là vì quy định quái đản của cái làng này.
Cấm cửa trai trẻ.
Có điều, tại sao lại cấm thì lão chẳng hề hé răng nửa lời.
“Trông lão có vẻ khá ngần ngại khi nhắc đến chuyện đó….”
[Có lẽ anh nên tìm cách khai thác thông tin từ những người dân trong làng xem sao.]
“Cũng đúng, nhưng thường thì mấy nơi giấu giếm điều gì đó đều rất nguy hiểm.”
[Dựa trên cơ sở nào mà anh khẳng định vậy?]
“Đa phần là motif kinh điển của các tác phẩm thôi. Cứ hễ che giấu cái gì là y như rằng diễn biến sau đó sẽ đầy rẫy hiểm nguy.”
[….]
Cái gì thế kia, ý kiến của tôi lạ lùng lắm sao? Hử?!
Tôi tạm thời rời khỏi nhà trưởng làng và bắt đầu đi dạo quanh một vòng.
Càng đi, tôi càng cảm nhận rõ rệt điều đó.
Dân làng toàn là phụ nữ, họa hoằn lắm mới thấy thấp thoáng vài bóng đàn ông trung niên hoặc mấy lão già khú đế.
Thậm chí đến cả đội dân binh bảo vệ làng cũng toàn là phái nữ. Vấn đề là nhìn từ xa, nhan sắc của mấy mụ này chẳng khác gì She-Hulk.
Một mụ đàn bà đô con đột ngột xuất hiện rồi chĩa thẳng ngọn thương vào người tôi.
Với cái tầm vóc kia thì cỡ 10 đứa như tôi… à không, 100 đứa lao vào chắc cũng chẳng làm gì nổi mụ ta.
“Thằng kia ở đâu đến, cút ngay lập tức!”
“Tôi đã được sự cho phép của trưởng làng….”
Vừa giải thích xong thì….
“À, xin lỗi nhé. Cứ tự nhiên đi lại đi.”
“….”
Đi thêm vài bước nữa, lại y như rằng.
“Thằng kia ở đâu đến, cút ngay lập tức!”
“Tôi đã được sự cho phép của trưởng làng….”
Sau khi nghe giải thích xong.
“À, xin lỗi. Cứ tự nhiên đi lại đi.”
“….”
Bộ chúng nó sao chép rồi dán thoại cho nhau à?
Không, đây đã là mụ thứ 15 hành xử như một con NPC thế này rồi.
“Ở đâu!”
“Sự cho phép của trưởng làng….”
“À, xin lỗi nhé….”
“Ở đâu….”
“Trưởng làng….”
“À, xin….”
Điên mất, lời thoại chẳng thay đổi tẹo nào.
Cảm giác như mình đang thực sự lạc vào trong một trò chơi vậy.
Fantasy Punk 1077 à.
Có vẻ tin tức đã lan truyền nên tôi thấy đám phụ nữ trong làng bắt đầu tụ tập lại.
- Ơ kìa, có thật này!
- Oa, lạ lùng chưa kìa.
Tất cả bọn họ đều nhìn tôi bằng ánh mắt tò mò như thể đang chiêm ngưỡng một con kỳ lân quý hiếm.
- Bố tôi bảo đàn ông lúc còn trẻ ai cũng phong độ lắm, mà xem chừng thằng này cũng thường thôi nhỉ?
- Công nhận, quần áo trông cũng kỳ quặc nữa. Hô hô.
Này, bộ mấy người nhìn tôi như nhìn tê giác đấy à?
Có muốn nếm thử cú húc của con tê giác hồi quy này không?
Cứ thế, tôi chẳng thu hoạch được gì cho đến khi trời sẩm tối.
Và đám dân binh lại tìm đến tôi theo đúng lịch trình.
“Thằng kia ở đâu đến, cút ngay lập tức!”
Đúng là cái loại AI rác rưởi….
..
..
“Thằng kia ở đâu đến, cút ngay lập tức!”
“….”
Chắc chắn là con số đã vượt quá 50 lần rồi.
Ban đầu tôi cứ ngỡ chỉ do chỉ số thông minh của đám đàn bà ở đây thấp kém nên mới thế.
Thậm chí tôi còn tự hỏi liệu đây có phải là một thế giới game đã được lập trình sẵn hay không nữa.
[Lạ thật. Rõ ràng mụ dân binh kia lúc nãy vừa mới kiểm tra anh xong mà….]
‘À… tôi hiểu mang máng rồi.’
Nhìn phản ứng xung quanh là tôi có thể đưa ra kết luận ngay.
Mấy mụ này….
“Trả lời mau lên!”
Đơn giản là chúng nó đang muốn thả thính tôi thôi.
[Vì anh là người lạ nên họ mới làm vậy sao?]
‘Chà, chắc là có nhiều lý do, nhưng chủ yếu vì tôi là đàn ông đấy.’
[…?]
‘Lâu ngày không thấy bóng dáng trai trẻ nên chúng nó mới bày trò trêu hoa ghẹo nguyệt ấy mà. Lúc nãy trên đường đi, tôi còn thấy mấy mụ dân binh vừa nhìn mình vừa cười khúc khích nữa cơ.’
[Tình huống này có vẻ khá phiền toái cho anh đấy.]
Vốn dĩ đã gây chú ý rồi, nếu cứ bị làm phiền thế này thì chẳng thể làm nên trò trống gì cả.
Tôi đành lặp lại bài diễn văn cũ rích kia một lần nữa.
“Tôi đã được sự cho phép của trưởng làng….”
Sau khi nghe tôi giải thích, mụ dân binh khẽ cười khẩy rồi lặp lại đúng câu thoại đó.
“À, xin lỗi. Cứ tự nhiên đi lại đi.”
Tự nhiên cái con khỉ….
Tôi liền gọi với theo mụ dân binh đang định quay lưng bỏ đi.
“Này chị, cho tôi hỏi chút….”
“Hử?”
Mụ đàn bà đô con quay lại nhìn tôi.
Ánh mắt mụ ta trông như đang mong chờ điều gì đó.
Oa, nổi hết cả da gà….
“Tôi có làm gì khiến chị thấy không thoải mái không?”
“À, không. Làm gì có chuyện đó….”
Mụ dân binh bắt đầu lúng túng thấy rõ.
Có lẽ do tôi hành xử quá lịch sự nên mụ ta cảm thấy chột dạ chăng.
‘Cảm giác này cứ như mình đang lạc vào thể loại game đảo ngược vị trí nam nữ vậy nhỉ?’
[Đó là thể loại gì thế?]
‘À, là kiểu game mà địa vị xã hội của đàn ông và đàn bà bị hoán đổi cho nhau ấy. Trước tôi có chơi trò “Nam Sĩ Viết Văn Hay”, công nhận là bánh cuốn vãi chưởng.’
[…Đó cũng là một trò chơi khiêu dâm?]
Ư hự, nghe Armonia thốt ra cụm từ “trò chơi khiêu dâm” làm tôi thấy hơi rạo rực rồi đấy.
‘Nguyên gốc tên nó là “Nam nhân giỏi viết dâm thư”, nhưng lúc phát hành chính thức cho mọi lứa tuổi thì đổi thành “Nam Sĩ Viết Văn Hay”. Thực sự là đã mấy năm rồi tôi mới đụng vào mấy trò chơi lành mạnh như thế.’
Tình cảnh hiện tại của tôi y hệt như trong nội dung đó.
Trong game có đoạn một mụ béo ú chuyên để lại bình luận quấy rối tình dục dưới tiểu thuyết của nhân vật chính, nhưng khi được đối xử tử tế thì mụ ta lại thẹn thùng đến mức vặn vẹo cả người rồi điên cuồng ủng hộ tiền.
Lấy số tiền đó để đi hẹn hò với nữ chính quả thực là một chuyện nực cười.
Tôi tạm thời đeo chiếc mặt nạ tử tế lên và hành xử sao cho thật quý tộc.
“Rất xin lỗi vì đã khiến chị phải khó xử. Chắc hẳn việc canh gác làng đã đủ vất vả rồi. Từ giờ cho đến lúc rời đi, tôi sẽ hạn chế ra ngoài hết mức có thể.”
“Chờ, chờ chút đã!”
Âm lượng của mụ đàn bà này đúng là tỉ lệ thuận với cơ bắp.
Mụ ta vội vàng túm lấy vai tôi khi tôi định quay đi.
Oái!
Suýt chút nữa thì gãy cổ.
Bắp tay phụ nữ kiểu gì mà còn to hơn cả đùi của tôi thế này.
Rồi mụ ta với gương mặt đầy bối rối, cúi đầu tạ lỗi với tôi.
“Xi, xin lỗi nhé….”
***
Mụ ta đã thú nhận mọi chuyện.
Hóa ra chỉ sau một ngày, tôi đã trở thành nhân vật cực kỳ nổi tiếng trong đội dân binh. Vì nghĩ rằng đằng nào cũng chẳng thể làm quen hay đi chơi cùng được, nên họ mới bày trò trêu chọc để có cớ bắt chuyện với tôi.
Do quá vã đàn ông nên dù biết đó là hành vi không nên, họ vẫn tự nhủ rằng đằng nào vài ngày tới cũng chẳng bao giờ gặp lại nữa.
Dù sao thì sau khi thấy tôi hành xử lễ phép, mụ ta liền xin lỗi ngay và tỏ thái độ vô cùng tử tế.
Tôi không bỏ lỡ thời cơ đó mà ra sức khai thác thông tin.
“Ahaha, tôi sẽ dặn dò kỹ đám chị em trong đội. Từ giờ họ sẽ không làm phiền cậu nữa đâu.”
“Thật lòng cảm ơn chị rất nhiều.”
Ngay khi tôi vừa gửi lời cảm ơn và định rời đi, mụ ta lại gọi giật lại.
“Này, này cậu.”
“Vâng, chị còn điều gì muốn nói sao?”
“Thì…. nế-nếu có thời gian, chú-chúng ta đi làm chén rượu chứ?”
“….”
Ôi trời đất ơi….
Nếu mụ ta không còn giá trị lợi dụng, chắc chắn tôi đã ngó lơ rồi.
Ngay cả lúc này tôi cũng chẳng muốn dây dưa nửa lời, chẳng qua vì thông tin nên mới phải gượng ép đối thoại thôi.
Nhưng nếu kết thân được với đội dân binh thì chắc chắn là món hời lớn.
Thêm nữa, nghe đâu đám đàn bà trong đội này đều có thực lực đáng gờm, đến mức được điều động từ vương quốc về đây.
Tuy nhiên, nếu cứ thế mà đồng ý ngay thì mất giá quá.
“Tôi rất tiếc.”
“À…. Cũ-cũng phải thôi. Tôi lỡ lời rồi….”
Mụ nữ tướng lộ rõ vẻ thất vọng.
Đứng ở vị trí đàn ông trong cái thế giới đảo ngược này trải nghiệm thử, công nhận là buồn cười không chịu nổi.
Anh Jihun của “Nam Sĩ Viết Văn Hay” ơi, người kế vị anh đang xuất hiện ở đây này.
“Tôi vừa mới tới hôm nay, lại còn có trưởng làng ở đó nữa, nếu một người lạ như tôi cứ ra vào quán rượu thì e là không hay cho lắm.”
“À! À há!!”
Tiếng “À há!!” đầy nội lực.
Nhìn cái vẻ mặt như vừa tìm thấy tia hy vọng mới kia kìa.
Trông thảm hại thật sự.
“Vài ngày nữa, đích thân tôi sẽ mời chị.”
“Ấy, ấy! Đâu có được! Tôi là người rủ trước mà. Cứ yên tâm, đừng lo chuyện tiền nong!”
Biểu cảm của mụ ta lúc này chẳng khác gì một cô gái vừa được chàng trai mình thầm thương trộm nhớ đồng ý lời tỏ tình vậy.
Dù thân hình mụ ta là She-Hulk đi chăng nữa.
“Không đâu. Chị đã giúp đỡ tôi nhiều như vậy mà. Quan trọng hơn là… tôi thực sự muốn được mời chị.”
“Ơ… ơ ơ….”
Tôi vừa nói vừa nở một nụ cười đậm chất diễn kịch.
Mụ ta bối rối đến mức mặt mũi đỏ bừng như sắp nổ tung đến nơi.
“Thế, thế thì! Rư-rượu cứ để trai trẻ bao, cò-cò-còn tôi sẽ, cái gì nhỉ, chi phí phòng ở tôi lo, à không, chết tiệt, xi-xin lỗi không phải thế đâu!”
“Haha….”
Cảm giác của phụ nữ khi nói chuyện với một gã trai tân đần độn chắc cũng giống thế này nhỉ?
Có khi lúc này trong đầu mụ ta đang mộng tưởng đến cảnh lên giường với tôi, rồi được cả làng chúc phúc trong đám cưới, sinh ba đứa con, lo chuyện đại hỷ cho chúng, rồi cuối cùng là kề cận bên tôi lúc lâm chung để thì thầm lời yêu thương cũng nên.
Tỉnh mộng đi cưng…. chẳng có cái nào trong số đó xảy ra đâu.
Tôi có điên mới đi ngủ với phụ nữ ngoài đời thật.
Đã thế lại còn là She-Hulk?
‘Tất cả chuyện này đều là vì tôi phải gượng ép bản thân để sau này được hành sự với cô đấy nhé.’
[…Tôi nghe thấy hết lời anh nói đấy.]
‘Tôi cố tình nói cho cô nghe mà.’
[….]
“Dù có chuyện gì đi nữa, trước khi đi tôi nhất định sẽ mời chị một bữa.”
“Hahaha. Đư-được thôi! À không. Quyết định vậy nhé!”
Tôi mỉm cười chào tạm biệt mụ dân binh.
***
Nhờ mụ dân binh mà tôi đã nắm bắt được một sự thật vô cùng quan trọng.
Lý do trai trẻ không được bén mảng đến làng này là vì gã Anh Hùng.
Và cái sự an ninh tuyệt đối cùng cuộc sống sung túc ở nơi đây cũng đều nhờ gã ta mà có.
Và kết quả mà tôi đúc rút được chính là….
‘Chắc chắn gã có bồ nhí ở đây rồi.’
[Thông tin về việc có phụ nữ đang hẹn hò nghe chừng khá tin cậy. Tuy nhiên, nếu xét đến những lời đồn về em gái, cũng không loại trừ khả năng tất cả là vì cô em đó.]
‘Trừ khi thằng cha Anh Hùng kia là một kẻ cuồng em gái bệnh hoạn, bằng không thì chẳng bao giờ có chuyện đó đâu….’
Theo lời mụ dân binh, em gái của Anh Hùng hiện vẫn đang cư trú tại nơi này.
Vì sợ em mình gặp gỡ đàn ông mà tạo ra cái môi trường quái đản này sao?
Ghen tuông đến mức không cho chị em gái mình tiếp xúc với đàn ông à?
Đúng là thằng điên.
Mẹ kiếp, tự dưng nhắc đến mụ chị mình là lại thấy lộn ruột.
Đúng là đồ dở người, mong sao mụ bị tạt axit rồi sở hữu cái thân xác bất tử để mà nếm mùi địa ngục trần gian suốt kiếp cho biết mặt….
‘Dù sao thì từ ngày mai việc điều tra sẽ dễ thở hơn nhiều rồi.’
[Anh làm tốt lắm. Khả năng ăn nói của anh thực sự rất xuất sắc.]
‘Tôi chỉ hùa theo vài câu thôi m…. Ủa? Trưởng làng kìa?’
Lão trưởng làng mà tôi gặp ban nãy đang rảo bước đi đâu đó.
Nhưng lão không đi một mình mà đi cùng một nhóm mấy lão già khú đế khác.
Cảm giác như… họ chuẩn bị đi họp kín vậy?
‘Bíp bíp, đây là Snake, Otacon nghe rõ trả lời?’
[Vâng? Tôi là Armonia mà. Anh quên tên tôi rồi sao?]
‘….’
Biết thừa là cô ta sẽ chẳng tung hứng cùng rồi nhưng vẫn thấy quê xệ vãi….
Chiến dịch bắt đầu!
***
Tại một căn nhà lụp xụp, đám bô lão trong làng đang tụ tập bàn tán vô cùng xôn xao.
“Cái cậu thanh niên lượn lờ hôm nay là ai thế nhỉ?”
“Ăn mặc trông lạ lẫm phết.”
“Nhưng nếu cứ để cậu ta ở lại đây thì chúng ta có gặp rắc rối không đấy?”
“Nhìn cái bộ dạng mảnh khảnh như bún thiu thế kia, chắc gõ đầu một cái là lăn quay ra ngất luôn. Hay là cứ tẩn cho một trận rồi tống khứ đi cho rảnh nợ.”
Rõ ràng là họ đang nói xấu sau lưng tôi.
Gõ đầu một cái là ngất á? Trông mình yếu ớt đến mức đó sao?
Tôi nép mình sau hàng rào gần đó để nghe lén cuộc hội thoại.
Cộp! Cộp!
“Trật tự, trật tự mau!”
Lão trưởng làng vừa quát vừa đập tay xuống bàn.
“Mà này, bộ quần áo đó có đắt không nhỉ?”
“Lát nữa phải thử so găng một phen mới được. Gõ cho cái vào đầu phát!”
Cái quái gì thế, thấy người ta hiền lành là muốn nhào vô đấm đá ngay được, đúng là lũ điên.
Chẳng có ai thèm để tâm đến lời quát của lão trưởng làng cả.
“Trời ạ, mấy cái thân già này, nghe tôi nói một chút xem nào.”
“Thì cứ nói đi, bọn này vẫn đang nghe đây.”
“Đúng là cái lũ khốn nạn.”
Trưởng làng ra vẻ như đã bỏ cuộc, nhưng vẫn cố ép mình phải nói tiếp.
“Chắc mọi người cũng tò mò về cậu thanh niên đến hôm nay. Tôi không đuổi cậu ta đi là có lý do cả, gọi mọi người đến đây là để giải thích chuyện đó đấy.”
“Ông là người hiểu rõ nhất mà, nếu chuyện này lọt đến tai Anh Hùng thì cả lũ chúng ta xác định là tan xác đấy nhé.”
“Yên tâm đi, tôi sẽ có cách giải thích, cậu ta rồi cũng sẽ phải nghe lời tôi thôi.”
“Ngài Anh Hùng mà thèm nghe lời ông chắc…. Thế rốt cuộc là vì cái gì?”
“Chính là cái này.”
Lão trưởng làng đặt một vật gì đó lên bàn.
“Ôi, một viên ngọc trai trắng này, chà, hàng quý hiếm đây.”
“Nhưng ông lấy cái này ở đâu ra thế? Kích cỡ to bằng con mắt thế kia chắc giá trị phải khủng khiếp lắm nhỉ?”
Trắng? To bằng con mắt?
Lạ thật, viên ngọc giả tôi đưa cho lão bèo nhất cũng phải to bằng quả bóng chày chứ.
Chắc hẳn lão đã giấu viên ngọc giả của tôi đi và mang ra một món đồ khác có giá trị tương đương để lòe thiên hạ rồi.
“Khà khà, là cậu thanh niên kia đưa cho tôi đấy.”
“Ối chà, hóa ra là công tử nhà giàu à?”
Nghe trưởng làng nói xong, cả đám bắt đầu nháo nhào cả lên.
“Trước mắt! Đúng là vì viên ngọc này nên tôi mới cho cậu ta ở lại. Nhưng rõ ràng lúc tôi đưa cậu ta về đã khám xét từ đầu đến chân rồi, chẳng thấy lấy một đồng tiền đồng nào cả. Vậy mà đùng một cái, cậu ta lại lôi được viên ngọc này ra như làm phép vậy!”
“Ối mẹ ơi.”
Những lời đó khiến đám dân làng lác cả mắt.
“Thế nên trước khi cậu ta rời khỏi đây, chúng ta phải lột sạch sành sanh mới được. Mọi người có cao kiến gì thì nôn ra mau.”
[….]
Điên thật rồi, họ đang họp bàn để tìm cách lột sạch đồ của tôi đấy à?
Cả lũ bỗng chốc im như phỗng.
Làm sao mà họ nghĩ ra cách để cướp đồ từ một người sử dụng Enel để lấy vật phẩm cơ chứ.
“A! Thế này thì sao nhỉ?”
“Hử? Nói thử xem.”
“Cái làng này chẳng có gì ngoài con gái. Hay là chúng ta dùng mỹ nhân kế nhỉ? Đàn ông trẻ tuổi thì chắc chắn là không thể cưỡng lại được sức hút của phụ nữ rồi.”
“À! Ý hay đấy.”
Ngay lập tức, đám người trong phòng xì xầm tán thưởng đó là một phương án tuyệt vời.
Chết tiệt, phen này phiền phức to rồi đây.
Vừa mới giải quyết xong bên dân binh thì lại có một rắc rối lớn hơn ập đến.
“Vậy mọi người về nhà bảo con gái mình chuẩn bị cho tốt vào.”
“Thực ra nếu Viola mà ra tay thì chẳng phải là xong ngay sao?”
“Cũng đúng…. Nhưng nếu để cậu ta gặp gỡ Viola thì liệu có xảy ra chuyện lớn không?”
“Mọi người làm trò này mà không sợ đến tai ngài Anh Hùng là chúng ta tiêu đời thật à?”
“Chuyện đó đừng lo. Tôi đã cấm con bé ra ngoài từ trước rồi.”
“…. Nhưng vẫn thấy bất an lắm…. Chuyện này mà bại lộ thì không chỉ đơn giản là bị mắng thôi đâu….”
“…Suốt 10 năm qua có xảy ra chuyện gì đâu. Lần này rồi cũng sẽ êm xuôi thôi.”
Tôi trầm ngâm suy nghĩ một lát.
‘Lúc nãy họ bảo em gái Anh Hùng tên là Viola phải không nhỉ?’
[Vâng, đúng là vậy.]
Những người trong nhà bắt đầu bàn tán rôm rả về cô gái tên Viola đó.
Giữa lúc ấy, lời của một mụ đàn bà bất ngờ lọt vào tai tôi.
“Gã anh trai xưa nay vốn cưng chiều em gái như thế, chắc giờ định cưới luôn rồi nhỉ?”
Cái gì cơ!?
“Thì nếu thích em gái quá thì cưới luôn chứ sao.”
“Hai mươi hai tuổi đầu rồi mà ngoài ông anh trai ra chẳng biết đến người đàn ông nào khác, kể cũng tội cho con bé…”
“Hà hà~ Có gì mà phải tội. Chẳng phải đó là ngài Anh hùng sao? Nghe đồn ngài ấy đang từ chối hàng tá công chúa từ khắp các vương quốc đang vây quanh đấy thôi….”
“Cũng phải… Làm Anh Hùng thì còn sướng hơn cả làm vua ấy chứ. Vừa trẻ trung, vừa mạnh mẽ, lại còn giàu nứt đố đổ vách.”
“Viola có đối tượng là Anh Hùng thì cũng là phúc phần rồi.”
Mọi người đều gật gù đồng ý.
Ngoại trừ tôi.
‘Chà, lấy cái này làm tiêu đề tiểu thuyết thì chuẩn bài luôn.’
[Tiêu đề gì thế?]
‘Cách xơi tái em gái Anh Hùng trong một thế giới mà Anh Hùng cuồng em gái là chuyện bình thường.’
[Tôi thấy cái tên đó dài dòng quá.]
‘Có những nơi người ta chuộng kiểu này lắm….’
Trong lúc tôi còn đang mải suy nghĩ vẩn vơ, một giọng nói của một mụ già bỗng vang lên từ phía trong nhà.
“Hừ, đúng là một lũ dở hơi.”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
