Chương 6 - Tuyệt chiêu cướp bồ của Anh Hùng (5)
“Ơ, anh đang nhớ lại chuyện ngày xưa à?”
Viola không kìm được sự tò mò, liền lên tiếng hỏi ngay.
Nhưng tôi chẳng trả lời thẳng, chỉ ậm ừ cho xong chuyện.
“Cái đó… mà này, cũng muộn rồi đấy. Đi lung tung giờ này liệu có bị mấy tay dân phòng mắng không?”
“Vâng? À… không sao đâu anh. Ở đây đêm hôm người ta vẫn đi lại suốt ấy mà.”
“Đêm hôm mà vẫn đi lại thoải mái thế cơ á?”
“Vâng. Ơ! Em nghe bảo ở các thành phố khác buổi đêm nguy hiểm lắm, chẳng ai dám ra đường, có thật không anh?”
Đôi mắt Viola lấp lánh khi đặt ra một câu hỏi có phần lạ lùng.
Trước câu hỏi của Viola, tôi cảm thấy hơi khó hiểu.
‘Gì thế này? Có phải Hàn Quốc đâu mà đòi an toàn như thế...’
[Có lẽ ý cô ấy là an ninh ở làng này tốt đến mức đấy đấy.]
‘Cũng đúng, dân phòng đông như quân Nguyên thế kia mà...’
Mà nghe đâu trình độ của đội dân phòng ở đây cũng thuộc hàng “khủng” đấy.
Mấy tay dân phòng này toàn là hàng tuyển, được điều động trực tiếp từ vương quốc cả đấy.
Chỉ cần lôi mấy mụ She-Hulk lúc nãy đi thôi, chắc cũng đủ san phẳng sào huyệt đám phỉ trong một nốt nhạc.
“Thế giới bên ngoài thế nào hả anh? Anh vừa băng qua sa mạc để tới đây đúng không? Mấy ngôi làng bên đó trông ra sao nhỉ? Với cả...”
“Ơ kìa...”
Một tràng câu hỏi dồn dập trút xuống như mưa rào.
Dẫu đã biết trước, nhưng đúng là cái phẩm chất bẩm sinh này thú vị thật đấy.
-[Tò mò thái quá], [Mù tịt về tình dục]-
Mặt khác, tôi cũng lờ mờ đoán được Viola đang nghĩ gì về mình rồi.
‘Hình như em ấy chẳng coi mình là đàn ông tí nào thì phải.’
[Có vẻ anh đang gặp chút khó khăn ngay từ bước khởi đầu rồi nhỉ.]
‘Không đâu, thế này có khi lại còn dễ hành động hơn ấy chứ.’
[Vâng?]
Cứ trò chuyện nhiều vào là tốt nhất, chẳng thiệt đường nào mà lần.
Nếu Viola coi tôi là đàn ông dù chỉ một chút thôi thì sao nhỉ?
Dù là e ngại hay có thiện cảm, mớ cảm xúc phức tạp nảy sinh sẽ khiến cuộc trò chuyện chẳng thể nào bắt đầu nổi.
Vốn dĩ em ấy sẽ chẳng đời nào chịu chủ động tìm đến tôi như thế này đâu.
Hơn nữa, hiện tại tôi chỉ là một kẻ lạ mặt từ phương xa tới.
Việc em ấy tò mò cực độ với một người lạ chính là một tín hiệu xanh đầy triển vọng đấy.
“Với cả còn nữa, còn nữa...”
“Em cứ từ từ mà hỏi, anh sẽ kể hết cho nghe mà.”
“A... em xin lỗi nhé. Tại em thắc mắc nhiều thứ quá, hihi...”
“Ư...”
Nụ cười rạng rỡ đó làm lý trí tôi chao đảo trong thoáng chốc, nhưng tôi đã kịp trấn tĩnh lại ngay.
Cơ mà Viola lại tưởng biểu cảm của tôi là do vết thương lúc nãy đang đau.
“Chết rồi! Có phải anh bị thương nặng lắm không? Phải mau đến chỗ thuốc thôi...”
“Haha... anh không sao đâu mà. Giờ này còn đi làm phiền thầy thuốc thì bất lịch sự lắm.”
“Nhưng mà, nhưng mà...”
Trong lòng Viola chắc hẳn đang đấu tranh dữ dội giữa cảm giác tội lỗi và tính hiếu kỳ rồi.
Dĩ nhiên là tôi chẳng thấy đau đớn quái gì, nên cứ thế tự nhiên mà dắt mũi câu chuyện thôi.
“Vả lại được trò chuyện với em thế này anh cũng vui lắm.”
“A! Thật vậy hả anh? May quá! Em cứ sợ anh thấy phiền cơ...”
“Ừ. Thế em muốn anh bắt đầu kể từ đâu nào?”
“Sa mạc trông thế nào hả anh!? Anh kể cái đó trước đi!”
Đêm đó, tôi dành hàng tiếng đồng hồ để kể cho Viola nghe về thế giới bên ngoài.
…Tất nhiên, toàn là bốc phét cả đấy.
***
Tôi thả mình xuống giường, rên rỉ vài tiếng mệt mỏi.
“Oải thật đấy... mệt bã người...”
[Anh vất vả rồi.]
Tôi đã thao thao bất tuyệt với Viola về một cái thế giới quan do chính mình tự vẽ ra.
Mặc kệ tôi có chém gió thế nào, đôi mắt Viola vẫn cứ sáng rực như sao sa vậy.
May là bên kia sa mạc chẳng có chút giao thương nào, nên tôi cứ tha hồ mà “quăng lựu đạn” thôi.
Mà càng kể, tôi lại càng thấu hiểu cái nỗi khổ của cánh nhà văn.
“Chắc tôi chẳng làm nổi tiểu thuyết gia đâu...”
[Không đâu, tôi thấy anh làm khá tốt đấy chứ.]
“Thôi thì, tạm gác chuyện điểm số của một thằng đàn ông qua một bên, chứ điểm làm người của tôi chắc cũng tăng kha khá rồi. Lại còn nắm trong tay bí mật của riêng hai người nữa chứ... hắc hắc.”
Càng về khuya, Viola cũng bắt đầu gà gật rồi.
Sau khi hứa chắc như đinh đóng cột là mai sẽ lại tới, em ấy tiến đến nắm chặt lấy hai tay tôi rồi thì thầm.
- Đừng kể với anh trai em chuyện chúng mình gặp nhau nhé. Không em bị mắng chết...
- Nếu bị phát hiện là em tiêu đời luôn đó...
- Tất nhiên rồi. Đây là bí mật của riêng hai chúng ta thôi mà.
- Hihi.
Tôi chào tạm biệt Viola khi em ấy vẫn còn đang mỉm cười rạng rỡ.
[Lạ thật đấy. Dù anh là người lạ mà cô ấy lại chủ động đến mức này...]
“Chắc là nhờ cái sự bình yên đến vô lý ở cái chốn này thôi...”
[Cũng đúng, đến cả dân làng còn luôn đối xử với cô ấy một cách dè dặt nữa là.]
“Chuẩn luôn, em ấy chẳng khác gì một nàng công chúa không chút sự đời vậy.”
Qua cuộc trò chuyện, tôi cũng “mót” được vài thông tin về Viola.
Hóa ra em ấy chẳng có lấy một mống bạn thân thiết nào trong cái làng này.
Cùng lắm thì cũng chỉ xã giao vài câu cần thiết với lão trưởng làng thôi.
Vậy mà lão trưởng làng đột nhiên lại cấm túc, khiến em ấy phải lén lút trốn ra ngoài thế này.
Theo lời Viola kể vu vơ, có vẻ ai nấy đều thấy e ngại khi tiếp xúc với em ấy.
Mọi người đang buôn chuyện rôm rả, nhưng cứ hễ thấy em ấy ló mặt ra là lại nhìn trước ngó sau, chỉ dám nói dăm ba câu cho xong chuyện.
Trong mắt Viola, thế giới bên ngoài ngôi làng này là một nơi tràn ngập niềm vui và tiếng cười.
Ngoại trừ bản thân em ấy.
Và chính từ cái sự cô lập đó mà đặc tính [Tò mò thái quá] mới được sinh ra.
Một gã trai trẻ lạ hoắc.
Chẳng giống đám phụ nữ khác, Viola coi tôi như một sinh vật huyền bí kiểu như kỳ lân vậy.
“Nhìn vào đặc tính của Viola thì việc thay đổi em ấy chắc cũng chẳng khó nhằn gì đâu.”
[Nhưng tôi có một điều lo ngại.]
“Ừ, chuyện gì thế?”
[Chính là cái đặc tính [Thủy chung]. Có cái này đồng nghĩa với việc cô ấy chỉ hướng về mỗi tên Anh Hùng thôi, vậy thì...]
Cái thuộc tính [Thủy Chung] đó nhìn qua là hiểu ngay vấn đề nằm ở đâu rồi.
Một kiểu bản tính cả đời chỉ trao trọn tình yêu cho duy nhất một người.
Dẫu biết đặc tính bẩm sinh có thể thay đổi theo biến cố cuộc đời, nhưng nghe chừng cái này chẳng dễ gì mà xoay chuyển nổi.
Tôi có thể cảm nhận rõ nỗi lo lắng của Armonia.
Vì nếu nhiệm vụ này mà tạch, tập đoàn NTR sẽ tan tành xác pháo ngay.
Thế nhưng tôi chẳng mảy may bận tâm.
“Không phải lo đâu.”
[Hả? Tại sao thế?]
Tôi khẽ ngập ngừng một lát rồi mới cất lời.
“Viola… không hề coi tên Anh Hùng kia vượt quá mức anh trai đâu.”
[Anh có thể nhận ra điều đó ngay lập tức cơ á?]
Tôi dám khẳng định chắc như đinh đóng cột là như vậy.
Chỉ cần nhìn vào cái đặc tính [Mù tịt về tình dục] kia là rõ mười mươi rồi.
“Vốn dĩ nếu đã yêu anh trai mình theo kiểu nam nữ thì chẳng bao giờ lòi ra cái bản tính đó cả.”
[Quả thực đúng là như vậy thật.]
“Chắc hẳn gã Anh Hùng kia cũng nâng trứng hứng hoa cô em gái này lắm đây. Đồ ngu xuẩn, để tôi đây dạy dỗ em nó sa đọa cho mà xem. Khà khà.”
[…Anh đúng thật là một kẻ ác ôn chính hiệu. Nhưng dù sao thấy ý chí của anh trỗi dậy thế này tôi cũng nhẹ lòng.]
“Chỉ cần được ‘vui vẻ’ với Viola thì tôi sẵn sàng làm bất cứ điều gì luôn!”
Khác hẳn với bộ dạng ỉu xìu lúc nãy, giờ đây trong tôi lại hừng hực khí thế.
Trên hết, cứ nghĩ đến cảnh sau khi “chén” sạch Viola, rồi tên Anh Hùng kia sẽ tuyệt vọng thế nào khi biết chuyện...
A~ Phấn khích quá đi mất thôi~
“Trước mắt chúng ta cứ phải dốc hết sức làm những gì có thể đã.”
[Anh đã có kế hoạch gì rồi?]
“Ừ, một kế hoạch khá là hay ho đấy.”
Tôi mỉm cười, nhắm mắt lại rồi nói.
“Phải quăng ít thính đã...”
***
Tôi vờ vịt dạo quanh làng như ngày hôm qua để tiến dần về phía mục tiêu.
Thế nhưng, một khung cảnh hoàn toàn khác biệt so với hôm qua đang đập vào mắt tôi.
“Oa, đẹp trai quá! Anh từ đâu đến thế ạ?”
“Cái con ngốc này? Nhìn là biết anh ấy vừa băng qua sa mạc rồi còn gì. Thậtttttt là đáng nể quá đi mất!”
“…Ai mà chả biết? Cô có thể né ra chỗ khác được không hả?”
“…Cô mới là người nên lượn đi đấy?”
“….”
Đám phụ nữ đang vây quanh tôi, đấu đá nhau từng tí một...
May là đám dân phòng không còn đến gây sự với tôi nữa.
Khốn nỗi là phụ nữ khắp hang cùng ngõ hẻm cứ thế kéo đến nườm nượp...
[Chúc mừng anh nhé. Mới có một ngày mà đã thành người nổi tiếng rồi.]
‘Im đi...’
Tuy hơi phiền phức nhưng bàn cờ đã được bày ra khá ổn rồi.
Và nơi tôi đặt chân đến chính là khu vực gần chỗ ở của tên Anh Hùng.
[So với nơi ở của một Anh Hùng thì chỗ này trông thô sơ quá nhỉ.]
‘Khoan bàn chuyện sang chảnh, đây chẳng phải chỉ là một cái nhà ghép từ mấy tấm ván gỗ thôi sao?’
Hai luồng đánh giá hoàn toàn trái ngược nhau.
Thực tế thì bên cạnh đó cũng có dãy nhà gỗ hai tầng mọc lên như nấm.
Hôm qua Viola đã hào hứng chỉ cho tôi vị trí ngôi nhà này rồi.
Tôi lôi kéo đám phụ nữ đi cùng về phía gần nhà Viola.
Khoảng cách này là đủ để người trong nhà nhìn qua cửa sổ là nhận ra ngay đang có biến rồi.
Thực ra dù có muốn lại gần hơn thì cũng chẳng được.
“Ờ... xin lỗi nhé, nhưng không được vào sâu hơn nữa đâu.”
Đó chính là mụ trong đội dân phòng tôi đã gặp hôm qua.
Tôi trưng ra cái bộ mặt tươi cười rồi cất lời chào.
“A! Chào chị nhé.”
“Ơ, ờ! Ahaha... có việc gì mà cậu lại đến đây thế?”
Lên luôn nào Seong Suho! Tung chiêu lừa đảo thôi!
“Tiện vì hôm qua nhận được sự giúp đỡ của các chị, nên tôi ghé qua định chào buổi sáng một câu thôi ấy mà.”
“Hả? Chào... chào tôi á?! A, ahaha. Ch... chào buổi sáng!”
Không ngờ chỉ vì một câu chào buổi sáng mà mụ lại sướng rơn đến mức ấy...
Chết tiệt, hình như điểm hảo cảm cứ thế tăng vọt ngoài ý muốn rồi.
‘Mình còn chẳng ngờ là sẽ chạm mặt mụ nữa cơ.’
Có thể thấy mụ dân phòng đang bồn chồn trước lời chào của tôi, bàn tay nắm chặt cây thương bắt đầu gồng lên thấy rõ.
Và rồi cây thương bỗng nhiên cong vút lại rồi gãy đôi.
Chỉ bằng tay không thôi đấy...
“A, khốn thật... m... mới bóp nhẹ cái đã hỏng mất rồi.”
‘Nhẹ á?’
Một cây thương bằng sắt mà bị bóp cong bằng tay không á?
‘Điên rồ thật... hạng người sở hữu quái lực như thế mà chỉ đi làm dân phòng ở cái vùng biên thùy này thôi á? Thế thì tên Anh Hùng kia còn mạnh đến mức nào nữa?’
[Theo thông tin tôi có thì chỉ cần một đường kiếm là anh ta có thể lấy mạng cả nghìn người đấy. Anh ta sở hữu kỹ năng [Huyết Phong Thiên Kích], một mình cân cả quân đoàn Ma Vương luôn.]
‘Lão Ma Vương phải chiến đấu với một con quái vật như thế này á? Nếu lỡ mình động vào Viola mà bị phát hiện thì...’
[Nói thêm cho anh biết nhé, kỹ năng [Huyết Phong Thiên Kích] cũng có thể dùng lên một mục tiêu duy nhất. Nó sẽ tung ra 1000 nhát chém cùng lúc trước khi đối phương kịp nhận ra mình đã chết.]
‘……Cảm ơn cô vì cái thông tin cực kỳ “hữu ích” này nhé.’
Tôi hiểu đó là lời nhắc nhở rằng nếu không muốn trải nghiệm cái chết 1000 lần cùng lúc thì hãy mau mà tán tỉnh cho xong rồi chuồn sớm đi.
Thế nhưng đám phụ nữ xung quanh khi nghe thấy cuộc đối thoại giữa tôi và gã dân phòng thì bắt đầu xì xào bàn tán.
“…Hai người có quen biết nhau à?”
“…Trông thân thiết gớm nhỉ…”
“…Quen nhau từ bao giờ thế không biết…”
“…Lúc đứng trước chúng ta cậu ấy có bao giờ cười như thế đâu... thật là quá đáng mà.”
“…Đang giờ làm việc mà lại đứng đó léng phéng với đàn ông…”
Thật là lạnh cả sống lưng...
Một mụ dân phòng mà ngay cả đàn ông như tôi nhìn còn thấy hãi, thế mà lại bị mấy mụ này mỉa mai công khai ngay trước mặt.
Chắc vì không thích thấy tôi trò chuyện với mụ kia, đám phụ nữ bỗng nhiên lại càng áp sát vào tôi hơn.
“Em biết một quán ăn ngon tuyệt cú mèo ở đây nè~ Là quán của Ronel ấy, để em dẫn anh đi~”
“A! Em cũng biết chỗ đó! Để em dẫn anh đi cho!”
“Này, không xéo đi à? Tôi mới là người định dẫn anh ấy đi trước mà?”
“Gì cơ? Tôi là khách quen của quán đó đấy! Cô đã bao giờ được ăn món nào ra hồn ở đó chưa mà tinh tướng hả?!”
“Mày nói cái gì đấy hả con kia? Chính tao là Ronel đây này!”
Đúng là một lũ nực cười…
***
“…Đúng là mệt phờ râu trê luôn.”
[Anh đã vất vả rồi.]
Cả ngày hôm đó, tôi tốn mớ thời gian bù khú với đám phụ nữ tại bãi đất trống gần nhà Viola.
Để kích thích sự phấn khích của đám phụ nữ càng nhiều càng tốt, tôi đã vạch ra một mưu kế.
Chính là xem chỉ tay.
[Lạ thật đấy. Không ngờ định mệnh lại được quyết định qua những đường nét trên lòng bàn tay cơ đấy.]
“Tôi thì chẳng tin đâu, cơ mà phái nữ thì lạ lùng lắm, cứ mấy trò này là họ lại mê như điếu đổ.”
Và thế giới này cũng chẳng phải ngoại lệ.
Đầu tiên, ở đây hoàn toàn không tồn tại khái niệm xem chỉ tay.
Nhờ thế mà dù lúc đầu đám phụ nữ còn bán tín bán nghi, nhưng sau khi tôi xem cho vài người và đoán trúng phóc tính tình của họ, họ bắt đầu phát cuồng lên.
Thực ra tôi thèm vào mà nhìn mấy cái bàn tay đó.
Tôi chỉ đơn giản là nhìn vào những đặc tính bẩm sinh hiện ra trên đầu họ thôi.
Tôi đã tiêu tốn kha khá Enel để có thể quan sát bản tính của phụ nữ trong làng.
Dù tốn nhiều Enel hơn dự tính, nhưng tính ra mỗi người cũng chỉ mất 2 đến 3 đơn vị, rồi cứ dựa vào đó mà phán bừa, thế là mấy mụ đàn bà ấy bắt đầu đi rêu rao khắp nơi như mấy kẻ truyền giáo cuồng tín vậy.
Chẳng hạn như thấy ai có đặc tính [Lười biếng] thì tôi bảo bớt ngủ lại, ai có tính [Tham ăn] thì khuyên nên ăn uống điều độ, còn gặp ca nào [Nghiện thủ dâm]... thì tôi ghé sát tai thì thầm: “Làm vừa thôi nhé”. Cứ kiểu kiểu như vậy đấy.
Thêm nữa là ở cái thời đại này, về sau ngay cả những lời phán bừa bãi đó cũng bị thêu dệt thành tin đồn rằng tôi đang giao tiếp được với thần linh.
Nhờ vậy mà bọn họ bắt đầu tôn sùng tôi chẳng khác gì Giáo hoàng luôn.
“Hơn nữa tôi còn nghe lỏm được vài thông tin cực kỳ giá trị nữa cơ...”
[Vâng. Thật chẳng ngờ tên Anh Hùng lại có cái phương diện như vậy...]
Những gì tôi tìm hiểu được về tên Anh Hùng khi tới đây cũng chỉ xoay quanh việc hắn là một kẻ cuồng em gái nặng.
Tôi đã gặng hỏi mụ She-Hulk khi điểm hảo cảm đã chạm nóc, và câu trả lời đúng là ngoài sức tưởng tượng thật.
Lời đồn đại trong vùng này kể rằng, ngày xưa hễ có gã trai nào dám bén mảng lại gần em gái hắn là hắn sẽ xuống tay giết không tha luôn.
Không phải kiểu đánh cho nhừ tử đâu, mà là giết thật sự ấy...
Tuy nhiên, mụ cũng bảo rằng chuyện này không hẳn là đáng tin hoàn toàn.
Dẫu sao cũng chỉ là nghe từ một bà lão kể lại mà thôi...
‘Có lẽ ngày mai mình nên tìm gặp bà lão đó để hỏi cho ra ngô ra khoai mới được.’
Trong lúc tôi đang mải suy tính kế hoạch cho ngày mai, Armonia liền đặt ra một câu hỏi.
[Nhưng nếu chỉ cần nắm bắt đặc tính rồi phán thì đâu nhất thiết phải nắm tay cho phiền phức làm gì, nhìn mặt thôi cũng được mà?]
‘Ồ~ Thực ra thì cũng có bộ môn gọi là xem tướng đấy. Tức là nhìn mặt để đoán định tính cách và tương lai của một người.’
[Vậy sao anh lại chọn xem chỉ tay?]
‘À thì, rồi cô sẽ thấy nó hiệu quả đến mức nào thôi.’
[…?]
Thật tình thì tôi cũng chẳng mặn mà gì với việc xem chỉ tay cho mấy mụ này đâu.
Cái bàn tay phụ nữ ngoài đời thực thì có gì hay ho đâu chứ...
Tất cả chuyện này là để~~~
Cộc cộc cộc.
Một cô gái đang lén lút nhìn vào trong phòng từ phía cửa sổ.
“Có... có ai ở nhà không ạ?”
Tất cả là vì Viola thôi.
***
Tôi và Viola lại ngồi tâm sự trong lùm cây cạnh nhà trưởng làng giống hệt hôm qua.
Hôm nay cũng chẳng khác gì hôm qua, tôi tiếp tục tung ra một tràng những lời nhảm nhí.
Và hôm nay tôi cũng nhận ra một điều.
Đó là trong khi những người phụ nữ khác dù ghét hay thích thì vẫn coi tôi là một người đàn ông, thì Viola lại chỉ xem tôi như một kẻ ngoại quốc kỳ lạ mà thôi.
-[Mù tịt về tình dục]-
‘Vấn đề cốt lõi là phải bóc trần được cái đó. Phải thật thận trọng, như thể đang cởi xiêm y của một cô nàng trinh nữ vậy.’
[…Nếu ngay cả tên Anh Hùng kia còn chẳng thể bóc tách nổi thì hẳn là không dễ dàng gì đâu.]
‘Không phải là không bóc được.’
[Vậy thì….]
‘Mà là gã không muốn bóc đấy thôi.’
Đến tầm này thì tôi chỉ có thể đoan chắc một điều.
Tôi cho rằng gã Anh Hùng kia muốn nuôi dạy em gái mình thật thuần khiết rồi sau đó mới biến em nó thành vật sở hữu của riêng mình.
Tôi khẽ liếc nhìn Viola.
Giữa cuộc trò chuyện, Viola cứ bứt rứt không yên, em ấy khẽ quan sát sắc mặt tôi rồi mới lên tiếng.
“Cái đó... em nghe bảo ở bên kia sa mạc có bộ môn xem chỉ tay phải không anh?”
“À, đúng rồi. Đại loại là định mệnh của mỗi người đều nằm gọn trong lòng bàn tay ấy mà... haha. Nhưng sao em biết được hay vậy? Chuyện này vốn dĩ chỉ lưu truyền ở bên kia sa mạc thôi cơ mà.”
“Hihi, ban nãy em nghe mấy chị đi ngang qua kể lại đấy ạ.”
Viola bảo rằng dù chỉ ở trong nhà, em ấy vẫn tình cờ nghe lỏm được cuộc tán gẫu của đám phụ nữ và mấy người dân phòng đi ngang qua.
Viola rướn người về phía trước, bày ra vẻ nũng nịu với tôi.
“Anh xem chỉ tay cho em với được không? Nhé? Em năn nỉ đấy mà.”
“Tất nhiên rồi.”
“Oa! May quá. Em nghe nói để tiết lộ tương lai thì người xem sẽ phải chịu đựng vất vả lắm cơ.”
“Hahaha….”
“Mọi người cứ kháo nhau rằng anh phải nhận khải huyền từ thần linh và phải trả một cái giá cực kỳ đắt nữa... Cơ thể anh vẫn ổn chứ ạ?”
Nghe Viola nói thì tôi hiểu ngay là tin đồn kia đã bị tam sao thất bản qua hàng trăm cái miệng rồi.
Nào là phải nhận khải thị từ thần linh mới thấy được tương lai, nào là phải đánh đổi cả tuổi thọ mới nhìn ra được chân tướng, đúng là đủ loại chuyện trên đời.
Chỉ vì nghe dăm ba câu nhảm nhí của người qua đường mà Viola đã lầm tưởng xem chỉ tay là một loại ma thuật cổ xưa của các vị thần.
Nhưng thế này lại càng hay.
“Em đừng lo. Nhưng quả thực là cũng cần phải có một cái giá đấy.”
“A... hóa ra là thật ạ... Vậy thì thôi em không xem nữa đâu. Không thể vì em mà khiến cơ thể anh bị tổn hại được...”
Viola lộ rõ vẻ thất vọng trên khuôn mặt rồi cúi đầu xuống.
Tính cách em ấy giống hệt như Philia vậy.
“À, không ảnh hưởng gì đến sức khỏe của anh đâu.”
“Ơ?! Thật vậy sao ạ?”
“Vâng, thay vào đó thì cái giá sẽ là....”
Tôi dùng cả hai tay bao trọn lấy bàn tay trái của em ấy.
“Hửm?”
“Anh cần một lời hứa rằng em sẽ giữ kín bí mật này.”
Giờ là lúc để lợi dụng sự [Mù tịt về tình dục] rồi đây.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
