Chương 3 - Tuyệt chiêu cướp bồ của Anh Hùng (2)
[Tập đoàn NTR]
Nhân cái dịp đổi tên công ty, Armonia cũng đã sắm cho tôi một cái chức danh ra trò phết.
Giám đốc vận hành (COO) của Tập đoàn NTR.
Vậy là cái công ty này hiện tại vẻn vẹn có đúng hai mống nhân viên.
Vừa mới bước chân vào phòng làm việc riêng, tôi đã không nén nổi cái sự kinh ngạc mà thốt lên.
Trong phòng, từ bộ bàn làm việc sang chảnh, sofa tiếp khách, bàn trà cho tới kệ sách cùng đủ thứ nội thất văn phòng khác, tất cả đều được bài trí lộng lẫy, bóng loáng đến lóa cả mắt.
Thậm chí ở kia còn có cả một chiếc giường cực kỳ xa hoa nữa chứ.
“Hử? Đây là phòng tôi à? Định cho tôi ăn ngủ luôn ở đây đấy phỏng?”
“Không phải đâu. Phòng riêng của anh tôi đã chuẩn bị ở một nơi khác rồi. Đây chỉ là phòng làm việc thôi, nhưng tôi đã cố gắng trang bị đầy đủ tiện nghi nhất để anh có thể nghỉ ngơi trong lúc xử lý công việc. Tiện thể thì, nếu anh mở cánh cửa bên cạnh kia ra, đó chính là phòng tắm đấy.”
“Oài… Cái phòng tắm mà to ngang ngửa cái phòng làm việc này luôn à…”
Khi tôi vừa ngồi xuống chiếc ghế Giám đốc vận hành, Armonia liền đứng cạnh bên và bắt đầu giải thích.
Rõ ràng cô ấy mới là Giám đốc điều hành (CEO), vậy mà nét mặt chẳng chút biến sắc, phong thái chuyên nghiệp y hệt như một cô thư ký chính hiệu vậy.
“Thật xin lỗi vì anh vừa mới đến đã phải bắt tay vào làm việc ngay, nhưng tôi xin phép được trình bày về nội dung bản hợp đồng lần này.”
“Thôi, đằng nào cũng thế, cô cứ triển luôn cho nóng đi.”
“Trước hết, tôi sẽ giải thích cho anh về phương thức mà chúng ta thực hiện ủy thác này.”
Một màn hình lớn hiện lên ngay trước bàn làm việc của tôi, y hệt cái trong phòng của Armonia.
“Đầu tiên, chúng ta sẽ chỉ định địa điểm cần đến dựa trên những tài liệu mà khách hàng cung cấp. Sau đó, bằng cách sử dụng Enel, chúng ta sẽ lồng ghép thông tin của anh vào một danh tính phù hợp với thời đại và bối cảnh đó, rồi cưỡng ép đồng hóa anh với môi trường xung quanh.”
“Hả? Gì cơ, ý cô là kiểu tẩy não ấy hả?”
“Gần như là vậy. Tuy nhiên, anh cần lưu ý rằng danh tính càng thân thiết với nhân vật chính bao nhiêu thì lượng Enel cần thiết sẽ càng tăng theo cấp số nhân bấy nhiêu.”
“…Ok.”
Mẹ nó, lại là cái Enel phiền toái đấy.
Armonia vẫn điềm nhiên tiếp tục phần giải thích của mình.
“Sau đó, anh sẽ được truyền tống đến địa điểm đó. Trong quá trình tác chiến, anh sẽ giữ liên lạc với tôi và tùy vào tình hình mà sử dụng Enel để chiếm trọn trái tim của người phụ nữ của tên nhân vật chính.”
“Thế giờ tôi xuất phát luôn được chưa?”
“Vâng, nhưng có một điều anh tuyệt đối phải ghi nhớ kỹ.”
“Ừ, cô nói đi tôi nghe.”
“Trong tay chúng ta hiện tại chỉ có vỏn vẹn 2000 Enel thôi. Mà số này vốn là tiền đặt cọc nhận trước nữa. Dự kiến là nhiệm vụ đầu tiên này sẽ trầy da tróc vẩy đấy.”
Có vẻ như, dù Armonia chẳng hề biểu lộ cảm xúc ra mặt, nhưng tôi vẫn cảm nhận rõ mồn một cái vẻ áy náy đang toát ra từ cô ấy.
“Thôi, ngay từ đầu tôi cũng nghe cô bảo là khó nhằn rồi. Triển thôi nào~”
“Tôi sẽ vào phòng điều khiển để hoàn tất công tác chuẩn bị, sau đó sẽ tới phòng dịch chuyển gặp anh.”
***
“Thật xin lỗi vì đã để anh phải chờ lâu.”
“…Oài.”
Người xuất hiện trước mặt tôi lúc này chính là Armonia trong bộ trang phục hạm trưởng cực cháy.
Chiếc mũ hạm trưởng phối cùng bộ quân phục với tông trắng chủ đạo, điểm xuyết những hoa văn đen tinh tế.
Trông cô ấy cứ như biến thành một con người hoàn toàn khác vậy.
Thề có Chúa, sau này kiểu gì tôi cũng phải bắt cô mặc bộ này rồi “làm” cho một trận ra trò mới thôi.
Sau khi xác lập được mục tiêu mới, tôi hừng hực khí thế bước vào trong buồng dịch chuyển.
Phía trong khối trụ tỏa ra những làn ánh sáng xanh huyền ảo.
[Sau đây tôi xin phép bắt đầu buổi tóm tắt nhiệm vụ cho anh.]
Chà, nhìn cái cảnh này chắc khối người tưởng tôi là siêu anh hùng đang chuẩn bị xuất kích đi cứu thế giới không chừng.
Hoàn tất kiểm tra khởi động NTR-Số 01!
[Điểm đến là ngôi làng Krell trên lục địa Ilunia, dân số ước tính khoảng 1000 người.]
[Danh tính của anh sẽ là một thương nhân hành khố vừa mới băng qua sa mạc.]
[Làng Krell là nơi nhân vật chính sinh ra, hiện tại nhờ có sự hỗ trợ của lãnh chúa mà người dân nơi đây đang tận hưởng cuộc sống sung túc chẳng kém gì giới quý tộc đâu.]
[Tuy nhiên, theo thông tin từ phía Ma Vương, tên Anh Hùng đó hoàn toàn không có người yêu, nhưng ngay cả trong thời chiến, hắn vẫn đều đặn ghé thăm làng Krell mỗi tháng một hoặc hai lần. Dù quãng đường di chuyển bằng ngựa mất tới tận 3 tuần nhưng hắn vẫn đi lại mà chẳng hề ngần ngại chút nào.]
[Và mẩu tin cuối cùng cho biết rằng hắn có người tình ở làng Krell. Tuy nhiên, thông tin này không thể tin tưởng hoàn toàn được. Độ tin cậy được cho là khá thấp.]
[Mục tiêu tối thượng của nhiệm vụ lần này là chiếm lấy trái tim người phụ nữ mà tên nhân vật chính yêu thương tại làng Krell, từ đó làm lung lay ý chí của hắn và làm suy yếu quân đội chống lại Ma vương.]
[Rất may là trong lần ủy thác này, việc giả mạo thân phận không cần thiết nên chi phí ban đầu chỉ tiêu tốn 800 Enel dùng cho việc truyền tống thôi.]
[Nếu có thêm thông tin mới, tôi sẽ lập tức thông báo cho anh qua thiết bị liên lạc.]
[Trong trường hợp muốn nói chuyện với tôi, anh có thể nói trực tiếp vào không trung, hoặc nếu có người ở đó thì hãy dùng ý nghĩ để trao đổi với tôi.]
“À, hóa ra cô tính theo dõi tôi 24/7 kiểu phim Truman Show đấy phỏng? Nghe cũng kích thích phết nhỉ.”
[…Những suy nghĩ thầm kín mà anh không muốn cho tôi biết sẽ không được truyền đi đâu, nên anh không cần phải lo lắng về sự bất tiện đó đâu.]
“Ồ, cái trò thần giao cách cảm này tiện phết.”
[Vụ ủy thác lần này chính là cơ hội cuối cùng của Tập đoàn… N…TR chúng ta rồi. Chúc anh may mắn.]
Tôi mỉm cười nhìn Armonia.
Nghĩ đến việc mình vừa làm lay động được chút ít tâm tư của “Người đàn bà thép” Armonia, tự dưng tôi thấy khoái chí lạ lùng.
Tập đoàn NTR, đúng là cái tên chuẩn không cần chỉnh mà.
Sau khi kết thúc buổi tóm tắt, Armonia bắt đầu một mình thao tác dàn máy móc vốn cần rất nhiều người vận hành một cách vô cùng thuần thục.
Có tới hàng trăm cái nút bấm, vậy mà cô ấy có thể nhấn, tắt, rồi nhập liệu mọi thứ chính xác tuyệt đối, cứ như thể đang dùng thuật phân thân của ninja vậy.
Đúng là đỉnh vãi chưởng…
Và thế là quá trình dịch chuyển bắt đầu.
Mấy cái vệt sáng cứ nhay nhay trước mắt tôi như đang làm trò hề vậy.
Thay vì để tâm đến cái cảm giác dịch chuyển đã nếm trải trước đó, tôi lại thấy hơi hồi hộp không biết mình sắp bị ném xuống cái xó xỉnh nào.
Liệu có phải ở ngoài làng không? Hay là ngay giữa làng luôn? Khà khà, nếu mà rơi thẳng vào nhà tắm nữ thì đúng là cười vỡ bụng mất.
Tôi chẳng mặn mà gì với phụ nữ ngoài đời thật, nhưng mấy cái tình huống oái oăm trong Yagem thì tôi lại cực kỳ khoái.
Phựt!
“Ư hự!”
Luồng sáng bất thình lình khiến tôi phải lấy tay che mắt lại.
Hơi nóng hầm hập, không khí mờ ảo vì cái nắng run người.
Phải rồi, nơi này chính là…
Sa mạc.
..
..
Trên người tôi lúc này là bộ trang phục của người Ả Rập.
Nhưng chuyện đó chẳng quan trọng gì với tôi lúc này cả.
Bởi vì vừa mới đến nơi chưa đầy 10 giây, tôi đã cảm thấy da mặt mình như đang bị thiêu cháy đến nơi rồi.
Tôi liền dùng thần giao cách cảm để nói với Armonia.
‘Này… Armonia? Mặt tôi sắp bị nướng chín đến nơi rồi đây này.’
[Thành thật xin lỗi anh. Có vẻ như đã xảy ra sai sót gì đó. Đáng lẽ nơi đó phải là một khu rừng gần làng mới đúng chứ…]
Mới có 20 giây thôi mà tôi cảm tưởng như mình sắp biến thành Ghost Rider đến nơi rồi đây này.
“Hự hự~ Hù oàaa~ Hí khí hàaa~”
Ngay giây phút này, tôi chẳng thể giữ nổi lấy một tia bình tĩnh nào nữa.
“…Chẳng lẽ mình sắp chết thật à?”
Cái này không đùa đâu, chết người như chơi đấy chứ chẳng bỡn!
Chútt.
“Ơ hơ?”
Một chiếc ô che nắng và một bình nước bỗng dưng xuất hiện từ hư không.
[Tôi đã mạn phép tự ý sử dụng 1 Enel để tạo ra nước và một chiếc ô siêu nhẹ cho anh rồi đấy.]
“Oài vãi… Sống rồi.”
“Đại nhân Enel ơi, hương vị dòng nước ngài ban tặng, con sẽ không bao giờ quên ơn đâu.”
Ực ực ực.
“Phàaa….”
Dù lá phổi vẫn còn nóng rát kinh khủng, nhưng nhờ có nước lạnh vào người nên tôi thấy tỉnh táo hơn hẳn.
Mẹ nó, hồi đi nghĩa vụ quân sự cũng phải cả ngày trời mới thấy thèm nước đến mức này.
[Thành thật xin lỗi anh. Đó là sơ suất của tôi. Do lỗi của tôi mà ra cả.]
“Phù…. Dù sao thì thông tin cũng là do phía khách hàng cung cấp mà đúng không?”
[…Vâng.]
“Thế thì được rồi. Trước mắt cứ giải quyết cái tình cảnh này đã. Chẳng lẽ tôi bị ném sang mẹ nó lục địa khác rồi hay sao?”
Nếu mà thế thật thì đúng là toang hẳn.
[Không phải vậy đâu. Theo như tôi vừa tìm hiểu, nơi đó ban đầu vốn là rừng nhưng có vẻ như quá trình sa mạc hóa đang diễn ra. Chính vì thế mà ngôi làng cũng đã được di dời đi chỗ khác rồi.]
“Cũng đúng, ai mà sống nổi trên sa mạc cơ chứ. Thế giờ cô có biết tôi phải đi hướng nào không?”
[Trước mắt anh cứ đi về hướng Đông đi. Tôi sẽ cố gắng tìm kiếm thông tin nhanh nhất có thể.]
“Biết rồi~ Tôi cũng chẳng muốn chết đâu, nên là đi thôi nhỉ.”
[…Thực sự rất xin lỗ-]
Tôi ngắt lời Armonia.
“Đừng xin lỗi tôi nữa.”
[…Vâng?]
“Đằng nào cũng bắt đầu rồi, lần sau cô đừng để mắc lỗi nữa là được.”
[Vâng, tôi hiểu rồi. ……Cảm ơn anh.]
“Ừ, thế là được rồi.”
Hí hí. Sau này dùng chuyện này để hành hạ rồi bắt cô ấy “làm” một trận thì thú vị phải biết.
Nghĩ đến mấy chuyện rác rưởi đó tự dưng bước chân tôi thấy nhẹ nhàng hơn hẳn.
..
..
Hai ngày đã trôi qua.
Chỉ cần đi bộ 30 phút thôi cũng đã cực khổ chẳng kém gì hành quân 40 cây số rồi.
Vậy mà tôi đã trụ được suốt 2 ngày trời ròng rã.
Và rồi cuối cùng tôi cũng đã đến được một khu rừng.
“…Tôi chết mất.”
Không phải nói đùa đâu, tôi cảm thấy mình sắp lìa đời đến nơi rồi, nên vừa thấy bóng râm là tôi lăn đùng ra đó luôn.
[Anh Suho! Có người đang tới đấy. Anh phải tỉnh táo lại ngay đi!]
“…Mặc kệ. Tới đâu thì tới thôi.”
Dù sao thì nếu là con người tới thì tôi cũng chẳng bận tâm.
Trên người tôi có cái vẹo gì để mà lấy đâu cơ chứ.
[Anh Suho….]
Tầm nhìn của tôi bắt đầu mờ dần đi.
Và rồi, một người phụ nữ xuất hiện trước mặt tôi.
“Anh… không… sao… chứ?”
Dù không nghe rõ tiếng nhưng đó là một người phụ nữ có ngoại hình giống hệt mối tình đầu của tôi.
Có phải em đến để đón anh đi sau khi chết không?
Tôi vô thức nắm lấy bàn tay cô ấy.
“Philia….”
Và thế là tôi lịm đi.
..
..
[Anh Suho..]
Buồn ngủ quá….
[Anh Suho..]
Buồn ngủ quá….
[Anh Suho!!]
“Ối giời ơi! Mẹ kiếp, làm tôi giật cả mình.”
Hoảng hốt tỉnh dậy, tôi dáo dác nhìn quanh.
“Gì đây, chỗ nào đây?”
[Tôi đã rất lo lắng vì thấy anh mãi không tỉnh lại đấy.]
“Armonia à? Gì đây, chỗ này là đâu? Tôi chỉ nhớ mang máng là mình băng qua sa mạc rồi tới được khu rừng thôi.”
[Anh đã ngất ngay khi vừa bước chân vào rừng. May mà có người dân làng đi ngang qua cứu giúp.]
“May mà không phải quái vật, đúng là phúc tổ mười đời.”
Ở cái thế giới có cả Anh Hùng lẫn Ma Vương thì chắc chắn phải có quái vật rồi.
Thoáng chốc tôi đã tưởng tượng ra cảnh mình bị một con Orc cái cưỡng hiếp.
“…Có vẻ như thần kinh tôi cũng chẳng bình thường nữa rồi.”
[…?]
“Không có gì, thế chẳng lẽ chỗ này là Krell à?”
[Vâng, đúng vậy. Anh đã tới được Krell. Tuy nhiên, có lẽ anh nên cẩn thận một chút.]
“Hả? Sao thế?”
[Đây là nhà của trưởng làng, và lão ta đã sờ soạng khắp người anh đấy.]
“….”
Chẳng lẽ tôi vừa bị lão trưởng làng cưỡng bức à?
[Có lẽ lão ta chỉ đang tìm kiếm tiền bạc thôi.]
“Phù….”
Tôi thở phào nhẹ nhõm.
Suýt chút nữa thì cuộc đời tôi lại thêm cái thể loại furry hay đam mỹ vào thì chắc tim tôi nổ tung mất.
“Armonia, giải thích qua tình hình cho tôi đi.”
[Tôi hiểu rồi.]
Sau khi giải thích cặn kẽ những điều tôi đã biết, cô ấy liền thông báo một tình huống mới.
[Bên phía đại diện của Hắc Hoàng Đạo đã gửi thêm 2000 Enel coi như lời xin lỗi.]
“Enel à…. Tuyệt đấy. Cái thứ này đúng là đỉnh của chóp luôn.”
Tôi đã thực sự trải nghiệm được sự vĩ đại của Enel khi băng qua sa mạc.
Cần là có nước lạnh, thậm chí còn tạo ra được cả lều trại và thức ăn nữa.
Số Enel tiêu tốn để băng qua sa mạc chỉ là 10 thôi.
Nếu không có Enel thì chắc tôi đã bị nướng chín rồi vừa giơ tay chào mặt trời vừa héo queo rồi.
Và cô ấy cũng giải thích lý do vì sao chúng tôi lại rơi xuống sa mạc.
Vốn dĩ bản đồ địa hình mà quân đội Ma Vương sở hữu là từ mấy chục năm trước rồi.
Tức là qua một thời gian dài, nơi đó đã bị sa mạc hóa và toàn bộ ngôi làng cũng đã được di dời.
Vốn dĩ quân Ma Vương đang mải chiến đấu với quân đồng minh nên chẳng còn hơi đâu mà để mắt đến một ngôi làng hẻo lánh như thế này.
Cộp, cộp, cộp.
[Có ai đó đang tới kìa.]
Cái người “ai đó” kia chẳng thèm gõ cửa mà cứ thế xồng xộc bước vào.
Nhìn cái mặt thôi cũng đủ thấy cái chức danh trưởng làng này sinh ra là dành cho lão rồi.
“Không sao chứ?”
“Vâng, nhưng đây là đâu vậy ạ…?”
Dù đã biết tỏng rồi nhưng tôi vẫn giả bộ hỏi để bắt chuyện.
Chắc mẩm lão sẽ bảo đây là làng Krell, bọn ta đã cứu cậu đấy, biết ơn đi, vân vân và mây mây.
Và rồi lão buông một câu không ngờ tới.
“Thôi, tỉnh táo lại rồi thì mau rời khỏi làng đi.”
“Vâng?”
“Tai cậu bị điếc à? Chậc chậc, đúng là không biết nghe tiếng người mà.”
Chỉ là hỏi lại thôi mà lão đã coi mình như thằng đần rồi.
Một cơn thịnh nộ bắt đầu bùng lên trong lồng ngực tôi.
‘Cái lão già khụ này chắc là chán sống rồi hay sao ấy nhỉ….’
[Xin anh hãy bình tĩnh. Đối đầu với trưởng làng lúc này chẳng có lợi lộc gì đâu.]
‘Biết rồi….’
Trước hết tôi cần phải hiểu rõ về lão già này đã.
‘Armonia, cho tôi biết đặc tính của lão già đó đi.’
[Vâng, tôi hiểu rồi.]
Như đọc được suy nghĩ của tôi, Armonia liền hiển thị cửa sổ trạng thái của lão trưởng làng ngay trước mắt.
=======
Tên: Hern
Nghề nghiệp: Trưởng làng Krell
-Đặc tính-
[Hám tiền], [Bắt nạt kẻ yếu - Sợ hãi kẻ mạnh], [Tật trộm cắp],…
=======
Điên thật chứ… Một kẻ làm trưởng làng mà lại có cái [Tật trộm cắp] à.
Nhưng quan trọng nhất không phải cái đó.
Mà là cái tính [Hám tiền].
‘Armonia, trên lục địa này có loại đá quý nào giá trị nhất không?’
[Có một loại gọi là Ngọc trai pha lê. Đó là loại đá quý hiếm chỉ có thể tìm thấy ở biển, vì nơi này nằm sâu trong đất liền nên nó được coi là cực kỳ hiếm gặp đấy.]
‘Để tạo ra nó thì tốn bao nhiêu Enel?’
[Mất tận 983 Enel.]
Mẹ nó, đắt lòi kèn….
‘Thế còn hàng giả thì sao?’
[Hàng nhái thì chỉ tốn 12 Enel thôi.]
‘Thế thì tạo cho tôi một cái đi.’
Phựt.
Thấy một viên ngọc trai pha lê to bằng nắm tay bỗng dưng xuất hiện trên tay tôi, lão trưởng làng kinh hãi tột độ.
“Úi giời, giật cả mình. Cái quái gì thế!”
“Ông có biết Ngọc trai pha lê là gì không?”
“Cái đó, tất nhiên là ta biết rồi.”
“Tôi sẽ tặng ông cái này. Làm ơn cho tôi ở lại đây một thời gian. Khi nào đi tôi sẽ tặng thêm cho ông một viên nữa.”
Tôi thản nhiên đưa viên hàng giả cho lão trưởng làng với vẻ mặt lạnh tanh.
Chắc lão đang thắc mắc không biết tôi lấy nó từ cái xó nào ra.
Vì lúc nãy khi sờ soạng khắp người tôi, lão chẳng tìm thấy lấy một xu dính túi mà.
“Thế nhưng, cậu lấy cái này ở đâu ra vậy?”
“Đó là một kiểu ma pháp lưu trữ đồ đạc thôi. Tôi không thể tiết lộ thêm cho ông được đâu.”
“Hừm, hừm. Ờ, ta hiểu rồi. Chắc hẳn cậu đã vất vả lắm mới băng qua được cái sa mạc đó. Cứ ở lại đây một thời gian cũng được.”
“À mà, này ông.”
Lão trưởng làng phớt lờ lời tôi nói rồi vội vã chạy biến ra khỏi phòng.
“…Chán thật sự, tôi đang đói ngấu ra đây. Phải cho người ta miếng cơm gì chứ cái lão này.”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
