Làm Thế Nào Để Cướp Bạn Gái Của Nam Chính

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Sổ Tay Thuật Sư

(Đang ra)

Sổ Tay Thuật Sư

听日

Một kẻ tử tù khao khát vượt ngục. Một nữ sinh nghèo muốn đổi đời.

0 0

Lỡ tay tạo ra tổ chức hắc ám

(Đang ra)

Lỡ tay tạo ra tổ chức hắc ám

시베허스

Nghĩa là, tôi lỡ tạo ra một tổ chức hắc ám mất rồi...

75 0

Dù tôi chỉ là nhân vật quần chúng trong cái thế giới này, tôi vẫn sẽ trở thành người mạnh nhất nếu tôi trở thành "THẰNG NGHIỆN"

(Đang ra)

Dù tôi chỉ là nhân vật quần chúng trong cái thế giới này, tôi vẫn sẽ trở thành người mạnh nhất nếu tôi trở thành "THẰNG NGHIỆN"

Nanashi Nanami

Thế giới này không còn là trò chơi nữa. Nó là một thực tại hữu hình, một thực tế vững chãi và không thể phủ nhận.

70 163

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

83 1767

Vào Đông Tái Hiện

(Đang ra)

Vào Đông Tái Hiện

Tuyết Lê Đôn Trà

Đây là một câu chuyện tuổi trẻ có chút ấm áp, có chút kinh dị, có chút lãng mạn, xảy ra trên một hòn đảo vào mùa đông, giữa một nhóm thiếu niên nam nữ.

366 5925

Tuyệt chiêu cướp bồ của Anh Hùng - Chương 7 - Tuyệt chiêu cướp bồ của Anh Hùng (6)

Chương 7 - Tuyệt chiêu cướp bồ của Anh Hùng (6)

“Hộc... hộc... E-Em... em run quá...”

“Không sao đâu mà. Em sẽ sớm quen nhanh thôi.”

Viola nằm dài trên thảm cỏ, để lộ đôi gò bồng đảo trần trụi với cặp nhũ hoa hồng hào, nhỏ xinh đang khẽ nhô cao.

Dưới ánh trăng thanh, khuôn ngực em ấy lấp lánh lớp mồ hôi vì căng thẳng, phô diễn một tư thế đầy mê hoặc và gợi tình.

Tôi khẽ tách đôi chân của Viola ra, chăm chú quan sát sâu bên trong lớp váy của em.

Làn da mịn màng không chút tì vết. Đôi mắt tôi đang dán chặt vào nơi thầm kín nhất mà chưa từng có gã đàn ông nào được chiêm ngưỡng qua.

Từ mắt cá chân dọc theo đường cong tuyệt mỹ dẫn lối đến một chiếc quần lót trắng tinh khôi được thắt dây hờ hững ở hai bên.

Lòng bàn tay tôi lướt nhẹ từ cổ chân em, chậm rãi tiến dần về phía vùng thầm kín.

Có lẽ do cảm nhận được sự đụng chạm giữa hai chân, Viola bỗng giật mình thon thót.

“Ah...”

“Nếu em thấy khó khăn quá thì để anh dừng lại cũng được...”

“Kh-không... em không sao đâu ạ...”

Mới chỉ 30 phút trước thôi, tôi vẫn còn đang ngồi xem chỉ tay cho Viola.

Thế quái nào mà chỉ trong nửa tiếng đồng hồ, mọi chuyện lại diễn tiến đến mức này được nhỉ?

-30 phút trước-

Tuy bảo là bí mật này nọ, nhưng tôi cũng chỉ xem chỉ tay cho cô nàng y hệt mấy bà thím bói toán trong làng thôi.

Nào là em dễ thấy cô đơn, nào là không kiềm chế được sự tò mò... đại loại là vân vân và mây mây.

Thú thực thì tôi chọn chiêu xem bói này cũng chỉ vì muốn tranh thủ sờ soạng đôi bàn tay mềm mại ấy một chút thôi.

Rõ ràng là cô nàng có phản ứng đấy.

“Oa! Sao anh lại thấy được mấy thứ đó trong lòng bàn tay hay vậy? Thần kỳ quá đi mất!”

Khổ nỗi, cô em này chỉ thấy lạ lẫm rồi thôi.

Cái viễn cảnh ngượng ngùng đỏ mặt mà tôi hằng mong đợi tuyệt nhiên chẳng thấy đâu cả.

[Dường như cô ấy chỉ đơn thuần là thấy thú vị thôi.]

‘Mẹ kiếp cái thằng ranh Anh Hùng, nó dạy dỗ em gái kiểu gì mà thành con ngốc luôn rồi à...’

[Giờ anh định làm thế nào đây?]

‘...Phải thay đổi kế hoạch thôi.’

Tôi quyết định xoay chuyển tâm trí Viola ngay tại chỗ. Khi tôi chuyển từ bói tính cách sang bói về tương lai, bầu không khí lập tức biến đổi rõ rệt.

“Sắp tới em sẽ kết hôn đấy.”

“À... R-Ra là vậy ạ.”

“Nhưng mà, đối tượng kết hôn vẫn chưa được định đoạt đâu.”

“Hả? Ý anh là sao khi nói đối tượng chưa được định đoạt ạ?”

Tôi bốc phét kiểu như thần linh đã định sẵn hầu hết vận mệnh, nhưng những bước ngoặt quan trọng thì vẫn để con người tự dùng ý chí mà quyết định.

[Anh thêu dệt giỏi thật đấy.]

‘Thì cứ gắn vào đâu thì thành khuyên đấy thôi chứ có cái mẹ gì đâu.’

[...Cách so sánh của anh cũng nể thật đấy.]

Thế nhưng vẻ mặt của Viola vẫn chẳng khá khẩm hơn là bao.

Dường như cô nàng chưa bao giờ mảy may nghĩ đến việc sẽ kết hôn với ai khác ngoài anh trai mình.

Với Viola, anh trai là người thân duy nhất, nhưng đồng thời cũng là một gánh nặng tâm lý đè nặng.

Một bản thân luôn bị anh trai xoay như chong chóng.

Chắc hẳn em ấy chưa một lần được nếm trải hương vị của sự tự do.

Niềm khao khát về thế giới bên ngoài có lẽ là tia hy vọng duy nhất trong cuộc đời em.

Và vì gã trai trẻ xa lạ từ bên ngoài lần đầu xuất hiện này có thể là cơ hội cuối cùng, nên Viola đã bất chấp việc bị mắng để đến gặp tôi.

Để xua tan ý nghĩ về chuyện hôn nhân, Viola cất tiếng hỏi.

“Em thực sự thắc mắc lắm, Philia là ai vậy ạ? Anh cứ gọi nhầm em là Philia suốt thôi.”

“À...”

Tôi đáp lại bằng tông giọng như thể đã hoàn toàn buông xuôi tất cả.

Kỹ năng diễn xuất thượng thừa: KÍCH HOẠT.

“...Đó là người mà anh đã từng yêu thương sâu đậm.”

“Oa! Lạ thật đấy. Vậy là người đó rất giống em sao anh?”

“Đúng vậy...”

“Thế giờ chị ấy đang ở đâu rồi?”

“Cô ấy... mất rồi.”

“......Vâng?”

Ngay sau đó, Viola vừa khóc nức nở vừa rối rít xin lỗi tôi.

Dù chỉ là tò mò nhưng ý nghĩ mình đã vô tình khơi lại vết thương lòng của tôi khiến em ấy dằn vặt vô cùng...

Cuối cùng, chính tôi lại là người phải đi dỗ dành cô em đang khóc sướt mướt này.

Viola khóc một hồi lâu, miệng không ngừng lặp lại những lời hối lỗi chân thành.

“Em thực sự xin lỗi anh... hic...”

“Vậy thì... anh có thể nhờ em một chuyện được không?”

“B-Bất cứ chuyện gì anh cứ nói đi ạ, em sẽ làm!”

Tôi ngập ngừng một lát rồi cúi đầu, lầm bầm gì đó trong miệng.

Kiểu lầm bầm cố tình để em ấy nghe thấy mấy câu như: “Nhưng dù thế nào thì làm vậy cũng không đúng lắm”...

Viola bắt thóp được tiếng lầm bầm ấy, liền ghé sát mặt vào hỏi dồn.

“Thật đấy, anh cứ nói đi mà. Em sẽ làm tất cả vì anh!”

“Vậy... cho đến khi anh rời khỏi làng, em có thể cùng anh chung sống như một cặp tình nhân được không?”

“Tất nhiên rồi ạ!”

Tôi reo hò ầm ĩ trong kênh truyền tin nội bộ.

‘Chiếu tướng!’

[Thế mà cũng thành công cơ đấy.]

Đúng như Armonia nói. Chuyện này thành được hoàn toàn là nhờ vào cái tính cách của Viola.

Bởi lẽ dù mấy cô nàng trong làng cũng có sáp lại gần tôi, nhưng mục tiêu của bọn họ hoàn toàn khác hẳn với Viola.

Đám gái làng đó tìm đến chỉ để vặt sạch túi tiền của tôi thôi.

Trái lại, Viola tiếp cận tôi vì thực lòng muốn tìm hiểu về con người của tôi.

Tôi khẽ khàng ôm lấy Viola vào lòng mình.

“Cảm ơn em nhé, Viola.”

“A!”

Trong lúc bất ngờ vì cái ôm, Viola cũng vô thức vòng đôi tay qua eo tôi đáp lại.

“N-Nhưng mà, em không hiểu rõ về chuyện tình nhân phải làm gì lắm...”

“Không sao đâu. Từ giờ chúng ta sẽ cùng nhau tìm hiểu dần dần.”

“Đ-Đúng là vậy nhỉ. Hihi...”

Hành động hiện tại của Viola chẳng cho thấy chút kháng cự nào đối với tôi nữa.

Ngược lại, em ấy chỉ lo mình sẽ mắc lỗi nên cứ gặng hỏi đủ thứ về chuyện của hai người.

“Liệu cách nói chuyện của anh có kỳ quá không... Vì là người yêu nên anh nghĩ chúng ta nên xưng hô thoải mái một chút...”

“Kh-không sao đâu ạ! E-Em cũng nên đổi cách xưng hô luôn với anh nhỉ?”

“Không cần đâu, em cứ giữ như thế này là tốt nhất rồi.”

“Vậy em sẽ giữ nguyên như thế này. Hì hì.”

Viola nói đoạn rồi tự nhiên rúc sâu vào lồng ngực tôi.

Đúng là một cô nàng ngây thơ hệt như một đứa trẻ vậy.

Vậy thì giờ...

Đã đến lúc biến em thành một người phụ nữ thực thụ rồi đấy.

Tôi dùng một tay nhẹ nhàng nâng cằm Viola lên rồi đặt một nụ hôn nồng cháy lên môi em.

“Ơ? Ưm...”

Khi đôi môi vừa chạm nhau, Viola mở to mắt, cả người cứng đờ, nhưng khi hai đầu lưỡi bắt đầu quấn quýt lấy nhau, đôi mắt em ấy dần trở nên mơ màng đắm đuối.

Sau nụ hôn kéo dài cả phút đồng hồ, tôi mới chịu rời môi em ra.

“Hộc... hộc... Đ-Đây là...”

“Đó là hôn, chuyện mà các cặp tình nhân vẫn thường làm đấy em.”

“Phù... R-Ra là thế ạ.”

“Xin lỗi nhé, em thấy khó chịu lắm à?”

“A, không đâu! T-Tại vì em thấy nó tuyệt quá...”

Vẻ mặt của Viola quả thực không biết nói dối.

Gương mặt em ấy ngập tràn trong sự đê mê hưởng thụ.

Dù có mù tịt về chuyện giường chiếu đến đâu thì bản năng cơ thể cũng đang cưỡng ép em rơi vào trạng thái hưng phấn tột độ.

Tôi lại một lần nữa cúi đầu về phía Viola.

“Hà... chụt...”

Khác hẳn với lúc nãy, lần này Viola cũng phản xạ tự nhiên, khẽ nghiêng đầu đón nhận nụ hôn của tôi.

“Ưm, chụt, ưm.”

Những cử động lưỡi đã nồng cháy hơn hẳn vừa rồi.

Nhưng thứ tôi nhắm đến đâu có chỉ dừng lại ở một nụ hôn đơn thuần.

Vừa tập trung hôn, tôi vừa chậm rãi nới lỏng từng chiếc cúc áo trên người Viola một cách cực kỳ khéo léo.

Vậy mà cô nàng vẫn cứ đắm chìm trong nụ hôn đến nỗi chẳng hề hay biết y phục của mình đang dần bị trút bỏ hoàn toàn.

Sau một hồi môi kề môi còn lâu hơn cả trước đó, tôi mới lùi đầu lại.

Ngược lại, Viola lại chủ động tiến tới, khao khát chiếm lấy làn môi tôi thêm lần nữa.

“Hà... Nữa đi... Làm thêm nữa đi anh...”

Nụ hôn đầu đời đã mang đến cho em ấy khoái cảm tột đỉnh chưa từng có.

Gã trai trẻ đầu tiên em gặp gỡ ngoài anh trai mình.

Và sự dịu dàng của một người lạ mà em lần đầu tiên được nếm trải trong đời.

Một nụ hôn chưa từng có trong tiền lệ cuộc đời em.

Một cảm giác kích thích dục vọng lần đầu tiên thực sự được đánh thức.

Lúc này đây, đối với em ấy, nụ hôn ấy chính là cả thế giới.

Thế nhưng tôi lại khẽ khàng né tránh làn môi em ấy, cố tình trêu ngươi em một chút.

“Anh sẽ cho em nếm trải thứ còn tuyệt vời hơn thế này nhiều.”

“Hể...?”

Mãi đến tận lúc này, Viola mới sực nhận ra tình cảnh trớ trêu của bản thân.

“T-Từ lúc nào mà y phục của em...”

Chiếc áo choàng của Viola đã bị phanh ra hoàn toàn, để lộ đôi gò bồng đảo trước thanh thiên bạch nhật. Ngay khoảnh khắc em ấy định lấy tay che lại vì xấu hổ.

“Viola à.”

“...Vâng?”

Tôi ghé sát tai Viola thầm thì đầy nam tính.

“...Anh yêu em.”

“A!”

Vừa nghe thấy tiếng thì thầm ấy, Viola lập tức siết chặt lấy eo tôi.

Dù đôi khi cũng được nghe câu nói ấy từ anh trai, nhưng với Viola, đó chỉ đơn thuần là biểu hiện của tình cảm gia đình nhàm chán.

Hồi nhỏ thì em ấy vui vẻ đón nhận, nhưng chẳng biết từ bao giờ, câu nói ấy lại trở thành một nỗi áp lực nặng nề.

Lời thì thầm đầu tiên đến từ một người đàn ông xa lạ.

Một cảm xúc yêu đương lần đầu tiên thực sự chớm nở.

Lời thì thầm ấy tựa như chiếc chìa khóa mở toang cánh cửa trái tim đang bị khóa chặt bấy lâu của em.

Tôi chậm rãi đặt Viola nằm xuống nền đất êm ái.

Viola cũng chẳng còn tâm trí đâu mà che đậy khuôn ngực đầy đặn đang phô bày hết thảy của mình nữa.

Nụ hôn, lời thì thầm ngọt ngào.

Chỉ với hai thứ đó thôi, mọi lớp phòng bị trong lòng Viola đã hoàn toàn tan biến sạch sành sanh.

Dù chẳng biết chuyện gì sẽ xảy đến tiếp theo, nhưng trong mắt em ấy lúc này, tôi đã trở thành một đấng tối cao đang ngự trị tâm hồn em ấy.

Tôi tách đôi chân bên trong váy của Viola ra và bắt đầu cuộc thám hiểm sâu hơn. Tôi đưa những ngón tay luồn qua lớp đồ lót mỏng manh của em ấy.

“Ch-Chỗ đó, tại sao anh lại... Ah!”

“Viola, cứ thoải mái mà tận hưởng nó đi em.”

“Ưm... vâng ạ anh...”

Tôi không vội vã đưa ngón tay vào bên trong âm đạo ngay mà chỉ âu yếm vuốt ve vùng nhạy cảm phía ngoài của em.

Chứng kiến màn dạo đầu đầy kỹ thuật của tôi, Armonia không khỏi thắc mắc.

[Tiến hành nhanh hơn chẳng phải sẽ tốt hơn sao?]

‘Cô nói cái gì thế! Mấy chuyện này là phải khơi gợi cho đủ độ chín đã chứ...’

[Ra là vậy.]

‘Với cả, để ngón tay làm rách màng trinh thì phí của giời lắm cô ạ.’

[….]

Cho đến tận bây giờ, đối với Viola, vùng kín có lẽ chẳng khác gì một nơi để bài tiết, không hơn không kém.

Một nơi thầm kín chưa từng để ai nhìn thấy hay chạm vào bao giờ.

Vậy mà chốn ấy đang bị tôi giày xéo một cách không thương tiếc trong tư thế không chút phòng bị của em ấy.

Lúc này chắc hẳn em ấy đang nếm trải cảm giác như thể não bộ đang bị nung chảy vì sung sướng.

Tuy nhiên, dù tôi chưa làm gì nhiều, nhưng phản ứng của Viola lại mãnh liệt hơn tôi tưởng tượng nhiều.

“Hưm... Ah... Ư ư!”

Viola ưỡn cong người ra sau, đôi tay bấu chặt lấy áo tôi trong vô vọng.

“...Viola?”

“….”

Viola đã lịm đi trong vũng nước mắt đầy hạnh phúc.

Cực khoái đầu tiên trong cuộc đời em ấy.

Bàn tay tôi rút ra từ trong lớp nội y ướt đẫm, dịch tình dâm đãng vẫn còn đang chảy dài trên ngón tay.

..

..

Tôi bế Viola vào phòng và đặt em ấy nằm xuống giường của mình một cách nhẹ nhàng.

Nhìn Viola đang bất tỉnh nhân sự, tôi kết nối truyền tin với Armonia.

“Tôi không ngờ luôn ấy, mới động chạm tí thôi mà cô nàng đã lăn quay ra ngất xỉu rồi...”

Vốn dĩ hôm nay tôi đã định làm chuyện ấy với em ấy cho xong luôn rồi.

Tôi định làm cho tới bến vì sợ kết thúc dở dở ương ương thì sau này em ấy lại ngại chẳng thèm tìm đến nữa.

Nhưng ai mà dè... mới dùng ngón tay mơn trớn vùng kín một chút mà em ấy đã sướng đến mức xỉu mất tiêu.

[Có một số thay đổi đã xuất hiện ở cô Viola rồi đấy.]

“Ồ, để tôi xem nào.”

=======

Tên : Viola

-Đặc tính-

[Bản năng mẫu tử], [Lòng trắc ẩn], [Thủy chung], [Thật thà], [Tò mò thái quá], [Dục tính].…

=======

Đập ngay vào mắt tôi là một thứ hoàn toàn mới lạ so với trước đây.

-[Dục tính]-

“Cái gì thế kia hả...”

[Đó là đặc tính nảy sinh từ trải nghiệm tình dục đầu tiên đấy. Trong hệ thống này, có một số đặc tính sẽ không hiển thị nếu nó chưa từng được kích hoạt lần nào.]

Cũng đúng thôi, mấy cái đặc tính chả bao giờ dùng đến mà cứ hiện lên loạn cả mắt thì có mà bó tay chấm cơm.

Có khi ngồi soi đặc tính của một người mà mất cả đời cũng nên chứ đùa.

“Oa... Vậy nghĩa là tôi là gã đàn ông đầu tiên khai phá vùng nhạy cảm đó của cô nàng rồi. Thêm nữa là cái [Sự cô độc] cũng biến mất luôn... Tuyệt vời ông mặt trời. Viola à, em chạy đâu cho thoát khỏi anh nữa.”

[Tôi sẽ hiển thị chi tiết cho anh thấy nhé.]

Dòng chữ “Dục tính” được phóng đại lên, để lộ một từ khóa duy nhất ẩn chứa bên trong.

-[Hôn]-

“Gì vậy, có mỗi một cái thôi à?”

[Nhiều khả năng đây là đặc tính sẵn có từ trước. Đôi khi chúng vẫn luôn ẩn giấu sâu bên trong mà ngay cả bản thân chủ thể cũng không hề hay biết.]

“Hắc hắc... Rồi tôi sẽ khai phá sạch sành sanh cho mà xem.”

Máu ăn thua trong tôi bắt đầu trỗi dậy mạnh mẽ.

Dù chưa chính thức mây mưa trận nào ra trò, nhưng nhìn biểu hiện của Viola hôm nay, tôi thấy triển vọng tương lai là cực kỳ sáng sủa rồi.

[...Và còn một điểm nữa cũng đã thay đổi đấy.]

“Hử? Gì thế?”

[Là đặc tính của chính anh đấy.]

“Ơ? Cái gì cơ? Cho tôi xem đặc tính của mình đi nào.”

[......Vâng.]

Gì đây, sao tự dưng cô nàng lại ngập ngừng làm tôi thấy có chút bất an thế nhỉ...

Thông tin cá nhân hiện ra ngay trước mắt tôi.

=======

Tên: Seong Suho

-Đặc tính-

[Kỹ năng giường chiếu LV 111], [Điềm tĩnh], [Bậc thầy khiêu khích], [Ứng biến linh hoạt], [Ham muốn sa đọa], [Kẻ thái nhân cách]…

=======

…111 luôn á?

“Armonia này.”

[Vâng, anh gọi tôi à.]

“Cái Level trên 100 thì đạt đến cái đẳng cấp nào rồi nhỉ?”

[Ở mảng kỹ năng, level càng tiệm cận mốc 100 thì có thể coi là tài năng cấp độ nhân vật chính rồi. Để anh dễ hình dung thì [Kiếm thuật] của gã Anh Hùng nơi này cũng chỉ mới đạt mức 96 thôi.]

“Oa, vậy là kỹ năng giường chiếu của tôi còn vượt xa cả cấp độ nhân vật chính á? Vãi chưởng thật sự!”

[...Trên bề nổi thì đúng là vậy, nhưng để tôi cho anh xem chi tiết bên trong nhé.]

Phần kỹ năng giường chiếu được phóng to ra, làm hiện ra một vài dòng thông số riêng biệt.

-[Giao cấu LV 1], [Kỹ năng miệng LV 1], [Sự giao thoa LV 1], [Pheromone LV 1]...-

“Đùa tôi à, cấp độ Anh Hùng cái nỗi gì? Rác rưởi vãi lều!”

Cứ tưởng Kỹ năng giường chiếu LV 111 là cái gì ghê gớm lắm, ai dè toàn một lũ level 1 hạng “trai tân” rách rưới xếp hàng dài dằng dặc.

Phải là trước đây thì tôi đã chẳng thèm để tâm đến mấy cái level vớ vẩn này làm gì, vì hồi đó tôi có mảy may hứng thú gì với phụ nữ ngoài đời thực đâu.

Nhưng giờ công việc chính của tôi lại là đi “chén” các em gái, thế nên cái đống thông số bết bát này thực sự là một vấn đề nan giải đấy.

“Nhưng mà Armonia này, tất cả đều là 1 thì thế quái nào mà Level kỹ năng giường chiếu lại vọt lên tận 111 được?”

[...Mời anh xem dòng cuối cùng ở phần khéo tay đi.]

“Hả... cái gì đây trời...”

-[Khéo tay LV 555]-

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!