Làm Thế Nào Để Cướp Bạn Gái Của Nam Chính

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mushoku Tensei (LN)

(Đang ra)

Mushoku Tensei (LN)

Rifujin na Magonote

Câu truyện xoay quanh một gã 34 tuổi thất nghiệp và bị đuổi ra khỏi nhà vì những hành động thối nát mà anh ta đã làm. Nhận ra bản thân thật rác rưởi và cả cuộc đời chỉ là một đống đổ nát, anh ta mong

162 2902

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

13 44

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

131 2664

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

531 3648

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

699 9628

Tuyệt chiêu cướp bồ của Anh Hùng - Chương 8 - Tuyệt chiêu cướp bồ của Anh Hùng (7)

Chương 8 - Tuyệt chiêu cướp bồ của Anh Hùng (7)

-[Khéo tay LV 555]-

“Armonia này.”

[Tôi nghe đây.]

“Cái cấp độ 555 này thì tầm cỡ thế nào nhỉ?”

[Thú thực tôi cũng chưa thấy bao giờ nên chẳng biết đong đếm sao cho chuẩn, nhưng giới Đại diện có một luật bất thành văn là thiên phú của nhân vật chính không được vượt quá mốc 300. Dẫu đôi khi vẫn lòi ra vài ngoại lệ...]

“Mà sao cứ phải là 300 thế?”

[Vì một khi kỹ năng vượt ngưỡng 300, nhân vật đó sẽ bá đến mức ngay cả những đại diện như tôi cũng chẳng thể nhúng tay vào can thiệp nổi nữa.]

Theo lời Armonia, một khi cấp độ vượt quá 300, họ có thể chế ra những món đồ nhảy vọt không gian, vung kiếm xé toạc hư không, hay sở hữu ma lực đủ sức thổi bay cả một hành tinh. Điều đó rõ ràng là mối đe dọa trực diện đến các đại diện.

Thế nhưng, vấn đề thực sự không chỉ là sự đe dọa. Nếu chẳng may nảy sinh tình huống buộc phải tiêu diệt một nhân vật chính mất kiểm soát như thế, tổn thất sẽ cực kỳ kinh khủng.

Để nuôi được một kẻ đạt tới cấp 300, lượng Enel tiêu tốn là một con số nằm ngoài sức tưởng tượng.

Cô ấy bảo rằng lượng Enel vắt kiệt từ cả một hành tinh cũng chẳng bõ dính răng để nâng cấp đến tầm đó.

Rốt cuộc, vì cái giá bỏ ra còn chát hơn cả số thu về, nên chẳng đại diện nào dại gì mà đi nuôi báo một nhân vật như vậy cả.

“Thế còn tôi thì sao….”

[Tôi thực sự xin lỗi. Chính tôi cũng chẳng hiểu nổi chuyện quái gì đang xảy ra nữa... Có điều.]

“Hử?”

[Cũng nhờ vậy mà tôi đã hiểu tại sao anh Suho lại xuất hiện với cái giá Enel mà tôi đã bỏ ra.]

“À, ra là cô dâng lễ cho Thần để triệu hồi tôi về đây hả?”

[Vâng, nhưng không phải cứ thế mà gọi anh đến được đâu.]

“Thế thì gọi kiểu gì?”

[Tôi đã triệu hồi anh theo hình thức... bốc quẻ nhân phẩm.]

“….”

Quay Gacha đấy à?

Đại khái là theo lời kể của Armonia, sau khi cô dâng Enel cho Thần, Ngài đã bảo cô chọn một trong mười lá bài.

#Kịch bản do Seong Suho tự biên tự diễn sau khi nghe giải thích

“Lạy thánh thần thiên địa! Xin Ngài cho con bốc được một con hàng siêu phẩm đúng như ý nguyện ạ!”

(Nào nào, có 10 lá bài ở đây~ cứ tự nhiên mà chọn đi nhé cưng~)

“Lá... lá bài ạ?”

(Trong đống này có một lá hạng EX, bốn lá hạng A, bốn lá hạng C với một lá hạng F phế vật đấy~)

“Thôi, con cứ bốc hạng A cho nó lành...”

(Thế thì khỏi bốc bẻ gì nữa hết~ Ta đi đây~)

“Ơ, không ạ! Con bốc chứ! Đâ... đây rồi ạ!”

..

..

(Chúc mừng nhé, nổ hũ rồi~ Hạng EX luôn cơ đấy~)

“Kha kha kha! Công nhận cái trò quay gacha này gây nghiện vãi chưởng!!!”

-Trở về hiện tại-

[...Tôi chẳng bao giờ dùng cái giọng điệu rẻ tiền như thế nhé. Mà Thần cũng không rảnh để trò chuyện trực tiếp với chúng tôi đâu. Ngài chỉ đưa ra những mặc khải để chúng tôi tự cảm nhận bằng trực giác thôi.]

“Cái gì! Cô lại tự ý đọc trộm suy nghĩ của tôi đấy à!?”

[Tại anh cứ oang oang trong đầu cho tôi nghe thấy đấy chứ, tôi có muốn nghe đâu.]

Mà thôi, dù sao thì...

“Khét đấy chứ. Tôi là hạng EX cơ à... Nhưng chuyện này không phải vấn đề lớn sao?”

[Anh định nói về phương diện nào?]

“Cái kỹ năng Khéo tay của tôi tận 555, chẳng phải nó sẽ khiến phụ nữ ai nấy đều mê mẩn đến lú lẫn như bây giờ sao? Thế thì còn diễn kịch với làm ăn gì được nữa...”

Phải rồi, kỹ thuật đôi tay ở cái tầm này thì đúng là hớp hồn phái nữ thật, nhưng tôi cực kỳ ghét cái kiểu dùng mã hack để gian lận...

[Anh nhầm to rồi. Cấp độ kỹ năng cao không chỉ là mạnh, mà nó còn bao hàm cả độ thuần thục nữa. Anh Suho sẽ không làm cho đối phương lên đỉnh một cách vô tội vạ, mà anh hoàn toàn có thể điều khiển để đưa họ vào bất kỳ trạng thái nào anh muốn.]

“Ồ! Thế thì ngon quá. Từ mai tôi phải thử kìm lại mới được. Lúc nãy hăng quá nên tôi cũng hơi quá tay.”

Chốt lại là cứ cấp cao thì cái gì cũng sướng.

Nhưng mấy cái chỉ số khác lẹt đẹt cấp 1 thì cũng hơi quá đáng thật...

“Mà tại sao mấy cái kia toàn 1, mà chỉ có mỗi cái món này là vọt lên như thế nhỉ?”

[Làm sao để đạt được con số đó bằng chính thực lực của mình thì thú thật ngay cả tôi cũng thấy tò mò đấy...]

“Hừm... Thôi mấy chuyện chưa rõ cứ dẹp sang một bên đi. Đợi xong xuôi việc này rồi tìm hiểu sau cũng không muộn.”

[Anh nghĩ vậy là sáng suốt đấy.]

Tôi nhìn đăm đăm vào Viola đang nằm đó.

Viola, sau khi bị đôi tay của tôi làm cho phê pha đến ngất ngây, lúc này dường như đã hạ hỏa. Em đang chìm sâu vào giấc ngủ với nhịp thở đều đặn, khẽ khàng.

Tôi nằm xuống cạnh Viola rồi để em gối đầu lên tay mình.

Tôi đặt lên môi người con gái đang say giấc nồng một nụ hôn.

“Hưm… chụt… hà…”

Dù đang ngủ say tít thò lò, nhưng ngay khi nụ hôn chạm tới, cơ thể em liền lập tức có phản ứng.

Có lẽ vì bản chất tính cách gắn liền với nụ hôn, nên khi tôi vừa bắt đầu, em đã vô thức rướn mặt về phía tôi ngay cả trong giấc mộng.

“Chụt, haa, nữa đi mà…. Hưm.”

Khi nụ hôn kéo dài, khuôn mặt em đỏ ửng lên và bắt đầu dần dần hưng phấn thấy rõ.

Chỉ đến khi tôi chịu dừng lại, em mới ngoan ngoãn nằm yên.

“Hưm….”

“Armonia này. Tôi đi ngủ đây. Lát nữa thấy Viola sắp tỉnh thì cô gọi tôi dậy với nhé.”

[Vâng, tôi biết rồi.]

***

[Anh Suho.]

“Hử?”

Tôi choàng tỉnh bởi tiếng gọi của Armonia.

Qua tầm nhìn vẫn còn mơ màng, khuôn mặt của một người phụ nữ hiện ra ngay trước mắt.

Đó là Viola, em đang mở to đôi mắt tròn xoe nhìn tôi chăm chăm.

[Cô Viola cũng vừa mới tỉnh thôi.]

‘Ra là thế.’

“Đây là đâu vậy anh?”

“À, hôm qua em tự dưng ngất lịm đi nên anh bế em về giường anh nghỉ ngơi đấy.”

“Vâng... Em, em xin lỗi anh!”

Tôi còn đang phân vân sao em lại xin lỗi, hóa ra em thấy hối hận vì nghĩ mình đã làm tôi vất vả khi phải vác cái xác không hồn này về.

“Em xin lỗi... Chỉ tại em mà anh phải khổ...”

Đúng là thiên thần mà.

Dù sớm muộn gì tôi cũng sẽ biến em thành thiên thần sa ngã dưới tay mình thôi...

“Nói gì lạ thế, chúng mình đang yêu nhau mà, chuyện đó là lẽ đương nhiên thôi.”

“Thế, thế ạ?”

“Ừ, những lúc thế này thì đừng có nói xin lỗi. Phải làm thế này này mới đúng.”

“Ưm!”

Tôi trao cho Viola một nụ hôn cháy bỏng rồi mới chịu để em về.

..

..

Sau khi tiễn Viola về, tôi mò đến gặp bà lão ngay từ sáng sớm.

“Bà ơi, có nhà không ạ?”

“Chết hết rồi, cút đi.”

“... .”

Mẹ kiếp... phiền hà thật đấy.

Bà lão chẳng thèm thò mặt ra khỏi cái lều nát mà đã buông lời đuổi khách thẳng cổ.

Phải khơi mào được câu chuyện thì mới tính tiếp được chứ.

Tôi quyết định lôi cái chủ đề đã hóng hớt được trong cuộc họp làng ra làm mồi nhử.

“Tôi ghé qua là để hỏi về chuyện Anh Hùng đấy.”

“... .”

“Và cả về con trai của bà nữa.”

“... Cái gì cơ?”

Đúng như dự đoán, dính mồi ngay.

Bà lão lù lù bước ra khỏi lều với vầng trán nhăn nheo chồng chất nếp nhăn.

“Mày là thằng nào?”

“Tôi đến từ phía bên kia sa mạc.”

“Đừng có bốc phét, cái hạng như mày thì biết cái thá gì về con trai tao?”

“….”

Tôi bắt đầu dệt thêm vài lời nói dối để giải trình.

Tôi bốc phét mình là mật thám được cử đi điều tra những vết nhơ của Anh hùng.

Thú thực thì chẳng còn cách nào khác để moi bí mật từ cái bà già này cả.

Tôi chỉ quyết định đánh vào [Lòng thù hận] của bà ta mà thôi.

“Mày tưởng tao sẽ tin lời mày chắc...”

“Và còn nữa...”

“?”

“Tôi đến đây cũng là để đòi lại món nợ máu cho gia đình mình.”

“!”

Bà lão nhìn tôi trân trân với vẻ mặt đầy sửng sốt.

[Anh càng ngày càng diễn sâu, nói dối như cuội rồi đấy.]

‘Hừ, chỉ cần không bị lộ thì nói dối cũng chính là sự thật thôi.’

[... Vâng, anh nói cũng có lý.]

Bà lão nhắm mắt trầm ngâm một hồi lâu, rồi như đã hạ quyết tâm, bà nhìn thẳng vào tôi rồi cất giọng.

“Thằng khốn đó đã giết chết con trai tao...”

“Nhưng dân làng lại bảo con trai bà phạm phải lỗi lầm gì đó...”

“Không phải! Con trai tao đời nào làm cái loại chuyện đồi bại đó!”

Bà ta không phải đang gào lên vì giận tôi.

Mà đó là một lời thanh minh đầy cay đắng.

Bà lão bắt đầu kể lại cho tôi nghe câu chuyện của 20 năm về trước.

Bà giải thích rằng ngôi làng thuở ấy nằm sâu phía sa mạc chứ không phải chỗ này.

Tuy nằm gần sa mạc nên ít quái vật hơn, nhưng không phải là tuyệt nhiên không có.

Giữa lúc dân làng đang chật vật mưu sinh thì bỗng dưng lũ quái vật lại thưa thớt dần một cách chóng vánh.

“Đến lúc tìm hiểu nguyên nhân thì mới vỡ lẽ ra là nhờ cái thằng nhãi du mục đó...”

“Thằng nhóc đó...”

“Chính là cái đứa mà giờ thiên hạ cứ xoen xoét cái mồm gọi là Anh hùng đấy.”

“Hóa ra hắn không phải người gốc làng này à?”

“Chắc tại biết nhau từ nhỏ nên mọi người cũng chẳng để tâm sự khác biệt đó đâu.”

Một đứa trẻ mới 8 tuổi đầu đã có thể tàn sát lũ quái vật như giết kiến.

Một kẻ như thế lại được sinh ra trong một gia đình du mục.

Rồi hắn tình cờ quen biết dân làng, bắt đầu giao dịch bằng cách tiêu diệt quái vật để đổi lấy cái ăn.

“Rồi tình cờ tao biết nó vẫn còn người thân. Nghe đâu nó sống cùng một đứa em gái nhỏ.”

“….”

“Con trai tao thấy hai đứa nhỏ tội nghiệp quá nên mới đùm túm ít thức ăn mang đến cho chúng nó...”

Sau đó, con trai bà được tìm thấy khi đã là một cái xác không hồn. Những lời cái thằng khốn “Anh Hùng” kia thốt ra khi đến làng thực sự khiến người ta phải rợn tóc gáy.

Hắn đe dọa rằng nếu còn kẻ nào dám lởn vởn quanh em gái hắn lần nữa, hắn sẽ giết sạch không chừa một ai.

“... Con trai tao không hề có ý đồ xấu xa gì cả! Nó chỉ thấy thương hại chúng nó thôi. Vậy mà cái thằng chó chết đó…”

Bà giải thích rằng vì dân làng can ngăn nên bà chẳng thể làm gì, cứ thế ngậm đắng nuốt cay mặc kệ thời gian trôi.

Tên Anh Hùng cứ thế lớn lên, rồi đến một ngày hắn nổi danh như cồn và được triệu tập vào tận hoàng cung.

Ngôi làng này mọc lên cũng là vì tên Anh Hùng không thể cứ dắt theo em gái ra chiến trường đánh đấm suốt được.

“Trong lúc đó, kẻ thì bỏ mạng, người thì bỏ đi... Thêm nữa, lão lãnh chúa vùng này nhờ hơi thằng Anh hùng mà thăng quan tiến chức, nên lão tìm đủ mọi cách để bưng bít mọi chuyện...”

“Hừm, không phải tôi nghi ngờ gì đâu, nhưng cho tôi hỏi để xác nhận lại lần nữa. Con trai bà thực sự không có ý đồ xấu đấy chứ?”

“Mày sủa cái quái gì thế! Ngày hôm đó nó còn lỉnh kỉnh mang theo bao nhiêu đồ ăn cho bọn trẻ, sao có thể bảo nó định làm cái trò đồi bại đó được? Huống hồ con bé lúc đấy mới có 3, 4 tuổi đầu?”

“À, chuyện đó thì rõ quá rồi. Thế sau đó bà có bằng chứng nào cụ thể về những người đàn ông đã chết không?”

“Cái đó thì tao cũng chịu chết. Thế nhưng...”

“?”

“Lão trưởng làng, tao đoán lão ta chắc cũng nắm được đại khái đầu đuôi câu chuyện đấy.”

Tin sốt dẻo đây.

‘Hay lại dùng danh tính giả để mồi chài lão ta nhỉ?’

[Tôi thì tôi không khuyến khích việc đó đâu.]

‘Tại sao?’

[Kẻ nào cứ thích xía mũi vào điều tra mọi ngóc ngách trong làng sớm muộn cũng bị nghi ngờ thôi. Rất có thể anh sẽ chẳng còn cơ hội gặp lại cô Viola nữa đâu.]

‘Cũng đúng…’

Dù sao thì tôi cũng đã chốt hạ được một dòng thông tin ngắn gọn.

Thằng cha Anh Hùng kia đích thị là một gã biến thái, súc vật, tâm thần phân liệt chính hiệu.

***

Hôm nay tôi vẫn tiếp tục buôn dưa lê với đám phụ nữ gần nhà Viola như thường lệ.

Và bản thân tôi cũng đã bắt đầu có chút thay đổi.

“Tương lai của em thế nào hả anh!?”

“Quẻ cho thấy sắp tới em sẽ gặp được ý trung nhân từ bên ngoài làng đấy.”

“Hì hì hì, thế liệu trong làng này có ai lọt mắt xanh em không anh?”

“Hahaha, trong làng này có ai bảnh tỏn thì anh không biết, chứ chỉ có mỗi anh ở đây thì chắc không phải đối tượng em tìm rồi.”

“Anh cứ đùa. Anh Suho cũng phong độ ngời ngời thế này... Hay là tí nữa anh với em…”

“Này này, xê ra cho người khác nhờ cái coi? Đằng sau còn cả hàng dài đang đợi đến lượt đây này!”

“Xì….”

Những người phụ nữ bằng xương bằng thịt đang rồng rắn xếp hàng dài.

Cho đến tận hôm qua, tôi cam đoan là mình chẳng có lấy một mống cảm xúc nào với họ.

Nhưng sau cuộc mây mưa với Viola tối qua, dù mới chỉ là màn dạo đầu, nhưng khá nhiều thứ trong tôi đã đổi khác.

Cái nhìn của tôi dành cho phái đẹp đã biến chuyển rõ rệt.

‘Chà, nhìn kỹ lại thì mấy cô nàng này trông cũng mướt mắt phết đấy chứ…’

[Thật đáng mừng là những suy nghĩ tiêu cực khi làm nhiệm vụ của anh có vẻ đã tan biến hết rồi.]

‘Dù thế tôi cũng chẳng muốn phải đày xác thế này chỉ để được diện kiến mấy cô nàng ở đây đâu…’

Một kẻ lúc nào cũng chỉ tôn thờ game 18+ với thế giới 2D như tôi, giờ đây đã có thể vui vẻ đối mặt với phụ nữ bằng xương bằng thịt.

Thế nhưng….

“Hàaa. Cuối cùng cũng đến lượt tôi. Mà này... khi nào chúng mình mới đi uống r... rượu đây hả?”

“Hahaha... để khi nào có dịp tôi sẽ mời chị sau nhé.”

She-Hulk thì vẫn mãi là She-Hulk thôi.

‘Cái bàn tay quái gì mà to gần bằng mặt mình thế không biết... Bàn tay này mà chộp lấy đầu mình rồi siết một cái, chắc nát bét như tương quá?’

[Tôi nghĩ không đến mức đó đâu. Chắc không giống đậu phụ đâu, mà sẽ bị bóp nát bấy như một quả quýt thôi.]

“….”

Mới tưởng tượng thôi mà đã thấy thốn vãi chưởng rồi….

Dù vậy, theo lời bà lão thì cô nàng lực điền này thi thoảng vẫn ghé qua buôn chuyện, xét về tính cách thì cũng thuộc dạng người tốt.

Và tôi vẫn còn nhớ như in lời chốt hạ của bà lão khi kết thúc cuộc trò chuyện.

- Cưới nó đi, nhìn hai đứa mày xứng lứa vừa đôi lắm.

“….”

‘Tôi sẽ trả thù... Sao bà dám thốt ra mấy lời độc địa như thế với tôi hả bà già?’

[... Đó gọi là tình cảm đấy.]

‘Cái gì cơ?’

[Lần trước anh lấy cớ xem chỉ tay cho Viola để khơi gợi sự hứng thú, nhưng giờ hai người đã là tình nhân của nhau, tôi e là cô ấy sẽ thấy chạnh lòng khi thấy anh cứ cầm tay người khác thế này đấy.]

‘Lẽ nào... không chỉ là chạnh lòng đâu, mà phải là ghen tuông lộn ruột lên mới đúng. Tôi tốn bao công sức đâu phải chỉ để khiến em ấy thấy chạnh lòng nhẹ nhàng thế.’

[Thế chẳng phải sẽ phản tác dụng?]

‘Đêm nay gặp là biết mùi nhau ngay ấy mà.’

..

..

Khi màn đêm buông xuống, Viola lại mò đến như thường lệ.

Tôi cùng Viola ngồi bệt trên thảm cỏ, nắm lấy tay em và lặng lẽ ngắm nhìn vầng trăng sáng.

Thế nhưng biểu cảm của Viola hôm nay có vẻ gì đó sai sai so với hôm qua.

“... Hôm nay anh lại xem chỉ tay cho mấy người khác nữa hả?”

“Ừ. Viola có muốn anh xem cho một quẻ không?”

“Dạ, không!”

Có thể thấy rõ cái vẻ mặt đang phụng phịu, dỗi hờn của Viola.

Trong bảng trạng thái hiện ra trước mắt tôi, một đặc tính mới của Viola vừa được cập nhật.

-[Sốt ruột]-

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!