Làm Thế Nào Để Cướp Bạn Gái Của Nam Chính

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Sổ Tay Thuật Sư

(Đang ra)

Sổ Tay Thuật Sư

听日

Một kẻ tử tù khao khát vượt ngục. Một nữ sinh nghèo muốn đổi đời.

0 0

Lỡ tay tạo ra tổ chức hắc ám

(Đang ra)

Lỡ tay tạo ra tổ chức hắc ám

시베허스

Nghĩa là, tôi lỡ tạo ra một tổ chức hắc ám mất rồi...

75 0

Dù tôi chỉ là nhân vật quần chúng trong cái thế giới này, tôi vẫn sẽ trở thành người mạnh nhất nếu tôi trở thành "THẰNG NGHIỆN"

(Đang ra)

Dù tôi chỉ là nhân vật quần chúng trong cái thế giới này, tôi vẫn sẽ trở thành người mạnh nhất nếu tôi trở thành "THẰNG NGHIỆN"

Nanashi Nanami

Thế giới này không còn là trò chơi nữa. Nó là một thực tại hữu hình, một thực tế vững chãi và không thể phủ nhận.

70 163

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

83 1767

Vào Đông Tái Hiện

(Đang ra)

Vào Đông Tái Hiện

Tuyết Lê Đôn Trà

Đây là một câu chuyện tuổi trẻ có chút ấm áp, có chút kinh dị, có chút lãng mạn, xảy ra trên một hòn đảo vào mùa đông, giữa một nhóm thiếu niên nam nữ.

366 5925

Tuyệt chiêu cướp bồ của Anh Hùng - Chương 10 - Tuyệt chiêu cướp bồ của Anh Hùng (9)

Chương 10 - Tuyệt chiêu cướp bồ của Anh Hùng (9)

Viola đang mơn trớn “cái gậy” của tôi một cách đầy cẩn trọng, gương mặt em hiện rõ vẻ thành kính xen lẫn ngưỡng mộ.

Có lẽ từ góc độ của Viola, em cảm thấy điều này kỳ diệu như việc một sinh mệnh được ra đời, khi nghĩ rằng bộ phận này là thứ trọng yếu để tạo ra em bé.

Em nâng niu nó cứ như thể đang chạm vào một món thánh vật linh thiêng nào đó vậy.

Cứ mỗi khi em tạo ra chút ma sát lên vật đó, khoái cảm trong tôi lại dâng trào mạnh mẽ.

‘Ưm... xem chừng “hàng họ” của mình cũng thuộc dạng cực phẩm, ra gì và này nọ phết đấy chứ.’

[Tôi lại thấy nó giống cảm giác của một nhà thám hiểm vừa phát hiện ra vùng đất mới hơn đấy.]

‘Kiểu như tìm thấy kho báu El Dorado ấy hả?’

[Chắc cũng chỉ ngang tầm nhìn thấy món đồ lạ mắt từ nhà hàng xóm thôi.]

‘Cái đồ... ư.’

Cái ngữ nhà cô, tâng bốc tôi một tí thì rụng mất miếng thịt nào à...

Mỗi lần Viola chạm vào chỗ đó, tôi lại không kìm được mà rùng mình.

Khi thấy vật kia của tôi run rẩy, em đã lầm tưởng rằng mình vừa làm sai điều gì đó.

“E-em xin lỗi. Anh có bị đau ở đâu không ạ?”

“Không đâu, vì anh thấy sướng nên mới thế đấy.”

“Vì... cảm giác sướng đó ạ?”

“Ừ. Chẳng phải lúc nãy khi Viola được anh chạm vào chỗ đó cũng thấy sướng rơn sao? Cảm giác y hệt vậy đấy.”

“A….”

Viola gật đầu đồng tình với lời tôi nói rồi lẩm bẩm: “Giờ phải làm sao đây nhỉ….”

Có vẻ em muốn đem lại khoái cảm tương tự cho tôi như những gì em đã trải qua ngày hôm qua, nhưng vì chẳng biết cách làm nên vẫn chưa dám thử.

Thế rồi bất chợt, em mở lời với vẻ mặt như vừa nảy ra một ý tưởng thiên tài.

“A! Thế... ‘sữa em bé’ có ngon không anh?”

“Em cứ gọi cái đó là tinh dịch đi.”

“Tinh... dịch. Tinh dịch!”

Tôi vừa nạp thêm một từ vựng cực kỳ quan trọng vào cái đầu nhỏ của Viola.

Hỡi tên Anh Hùng, tao đang giúp em gái mày mở mang đầu óc đấy. Lo mà cảm ơn tao đi nhé.

Mớ kiến thức đó, anh sẽ giáo dục thật kỹ để em chỉ có thể áp dụng lên mỗi mình anh thôi.

Nhìn gương mặt ngây thơ của người phụ nữ kia hét lên “Tinh dịch!”, “Của quý!”... thực sự khiến tôi vô cùng thỏa mãn.

“Thế, thế thì làm sao để tinh dịch chảy ra được ạ?”

“À, chuyện đó thì….”

Tôi bắt đầu giải thích cho Viola.

Tôi bảo rằng tinh dịch của đàn ông có thể được xuất ra nếu có phụ nữ giúp đỡ.

Tốt nhất là xuất tinh trong âm đạo, nhưng nếu không thì dùng tay hoặc miệng cũng có thể ra dễ dàng.

Và cả cảm giác sướng rơn người khi nó trào ra nữa….

“Aha…. Vậy phải làm thế nào….”

“Em dùng miệng làm cho anh nhé?”

“Dùng miệng ạ? Vâng!”

Viola đáp lại ngay lập tức rồi từ từ ghé sát đầu về phía hạ bộ của tôi.

Nên dùng tay hay dùng miệng thì sướng hơn nhỉ.

Thực tế thì miệng chắc chắn chiếm ưu thế tuyệt đối rồi.

Chưa kể Viola còn sở hữu đặc tính tình dục [Hôn].

Tôi rất kỳ vọng rằng nếu tận dụng điều này, kỹ năng [Fellatio] cũng sẽ xuất hiện.

Tôi bắt đầu giảng giải cho em về kỹ thuật bú liếm.

“Tuyệt đối không được dùng răng đâu nhé. Bề mặt của nó rất nhạy cảm nên dễ bị trầy xước lắm. Em phải dùng môi và lưỡi để kích thích nó.”

“Vâng…. Em sẽ cố gắng! Chỉ cần ngậm vào miệng là được phải không anh?”

“Không, trước tiên em hãy thè lưỡi ra rồi liếm quy đầu... Ư-ư!”

Viola bắt đầu dùng đầu lưỡi liếm láp xung quanh lỗ niệu đạo.

Em ngước mắt nhìn tôi với vẻ mặt như muốn hỏi “Làm thế này đúng chưa anh?”.

Viola thực sự chẳng chút e dè mà đưa lưỡi chạm vào món đồ kia của tôi.

Láp. Láp.

“Ư... đúng rồi, chỗ đó, sướng lắm….”

Có vẻ Viola cũng dần phân biệt được biểu cảm của tôi là đang đau hay đang hưng phấn.

Nhận ra rằng hành động của mình đang khiến người đàn ông trước mặt hưng phấn, em bắt đầu chủ động hơn hẳn.

Chụt, mút, mút.

“A... Viola tuyệt lắm…, đúng chỗ đó rồi, ư.”

Viola ngậm lấy quy đầu rồi đưa lưỡi lướt qua như đang nhấm nháp một viên kẹo ngọt.

Giống như khoái lạc tình dục lần đầu mà Viola trải qua, tôi cũng rùng mình trước cảm giác sướng lạ lẫm này.

Rõ ràng dùng tay cũng có thể đạt được khoái cảm cực độ.

Từ trước đến nay, tôi vẫn luôn sống với suy nghĩ rằng dùng tay, dùng miệng hay dùng âm đạo thì cũng như nhau cả thôi.

Chẳng phải cứ xuất ra thì tất cả đều là tinh dịch hay sao? Tôi đã từng nghĩ thế đấy.

Thế nhưng, chỉ cần thay đổi cách thức khơi gợi sự hưng phấn, tôi đã cảm nhận được một luồng khoái cảm hoàn toàn khác biệt.

Bảo quay tay với thổi kèn mà giống nhau á?

Chẳng khác nào bảo môn Tiếng Anh với môn Toán là một vậy.

Điểm chung duy nhất chắc là đều khiến đám học sinh phải gào thét như mấy thằng dở người ở trường thôi nhỉ?

Rốt cuộc tôi cũng chẳng khác gì Viola.

Là một gã ngu muội cứ lầm tưởng rằng mớ kiến thức trong đầu mình đã là tất cả.

Thế nhưng, giữa lúc cao trào hưng phấn ấy, một âm thanh không ngờ tới chợt vang lên.

Cộc, cộc, cộc.

“Ưm?!”

“Cái gì cơ?!”

Giữa bụi cây, khi cuộc mây mưa với Viola đang đến hồi cao trào thì bỗng nhiên có tiếng gõ cửa vang lên từ phía phòng tôi.

Tôi lập tức bảo Viola im lặng rồi giấu em xuống dưới cửa sổ.

Khoảng cách từ mặt đất đến bậu cửa sổ cao đến ngang hông tôi. Đó là độ cao đủ để Viola ẩn nấp.

Vì sợ bị phát hiện chuyện mình đang ở ngoài này, Viola nhả vật kia ra khỏi miệng rồi ngồi thụp xuống.

‘Là lão trưởng làng à? Cái thằng cha điên này giờ này còn... hay là giết quách đi cho rảnh nợ nhỉ.’

[Anh cần phải bình tĩnh lại.]

Một cơn thịnh nộ dữ dội trào dâng trong lòng tôi.

Dám làm phiền ta khi ta đang thực hiện công việc cao cả này sao?

Thật ra tôi cũng định trốn đi, nhưng nghĩ lại nếu một người ngoài như mình đột nhiên biến mất vào giờ này thì cũng rắc rối, nên đành cứ thế đứng bên ngoài cửa sổ.

Cộc. Cộc. Cộc.

Tiếng gõ cửa lại vang lên lần nữa.

Tôi từ phía ngoài cửa sổ vọng vào trong phòng. Trong tình trạng vẫn chưa kịp mặc quần….

“Mời vào.”

Cạch, kéttt.

Cùng với tiếng mở khóa cửa, một người phụ nữ tầm 40 tuổi trong trang phục hầu gái bước vào.

“Tôi, liệu có thể... Ơ? Ôi trời, cậu đang ở bên ngoài sao?”

“À... vâng. Kh-không biết giờ này bà ghé qua có việc gì đột xuất thế….”

Người phụ nữ vừa mở cửa là người phụ trách việc nội trợ trong nhà trưởng làng.

Nghe đâu bà ta không phải người làng này mà là người được thuê từ phía lãnh chúa tới.

“Thật xin lỗi cậu vì ghé qua lúc đêm muộn thế này…. Chuyện là... tôi muốn nhờ cậu xem giúp chỉ tay xem thế nào….”

“À….”

‘Không chứ, điên thật à? Giữa đêm hôm khuya khoắt thế này mà mò đến đây để xem chỉ tay?’

[Có lẽ ban ngày bà ta bận bịu quá không đi được nên giờ mới tranh thủ mò tới đấy.]

Mà cũng đúng, nhìn cảnh lão trưởng làng sai bảo bà ta như con ở cũng thấy hơi tội nghiệp thật.

Thậm chí nghe bảo còn chẳng bao giờ được ngồi ăn cùng mâm.

Ai không biết nhìn vào chắc lại tưởng là nô lệ với quý tộc không bằng….

‘Khoan đã! Người phụ nữ này vẫn luôn ăn ở và làm việc tại đây đúng không? Thế thì đây lại là cơ hội tốt đấy.’

[Ý anh là cơ hội gì cơ?]

‘Cơ hội để tống khứ bà ta đi.’

Sắp tới tôi cần phải thám thính bên trong nhà trưởng làng, nên việc có người làm hay không chính là yếu tố quyết định độ khó của nhiệm vụ.

“Bà lại đây đi. Để tôi xem chỉ tay cho. Nhưng mà tuyệt đối không được lại quá gần đâu nhé. Hiện tại... tôi... đang trong quá trình thực hiện một nghi thức quan trọng….”

“Ôi chết, ôi chết, tôi xin lỗi. Biết thế tôi đã không làm phiền cậu vào giờ này….”

“Không sao đâu. Bà cứ lại đây.”

Nghe thấy hai chữ nghi thức, người phụ nữ trung niên lộ vẻ sợ sệt, rón rén tiến lại gần tôi.

Gương mặt bà ta hiện rõ vẻ hối lỗi vô cùng.

Thế nhưng tôi chẳng mặn mà gì với mấy lời xin lỗi đó, chỉ mong bà ta biến đi cho nhanh mà thôi.

“Quan trọng nhất là bà hãy vươn tay ra hết mức có thể. Tốt nhất là giữ khoảng cách với tôi một chút.”

“Thật sự cảm ơn cậu nhiều lắm…. Dạo này tôi cứ lo lắng cho gia đình quá….”

Chẳng hiểu chuyện lo cho gia đình thì liên quan quái gì đến xem chỉ tay, nhưng có vẻ người phụ nữ này không nghĩ vậy.

Tôi định lướt qua bàn tay bà ta một chút, xem qua đặc tính rồi nói dăm ba câu bốc phét cho xong chuyện.

“À, chỗ này. Ư-ư!”

“Trời đất! Sao, sao thế!?”

“À, không... ư... hự….”

Tôi hoảng hốt, chỉ còn cách cúi xuống nhìn.

Viola đang ngước lên nhìn tôi với ánh mắt sắc lẹm trong khi vẫn đang ngậm chặt lấy cái ấy.

Mút, chụt, mút.

Viola vừa mút vừa nhả nó ra như một cách để phản đối tôi.

Em đang gây áp lực không lời rằng sao dám bỏ mặc em để làm chuyện khác.

Điều đáng yêu ở Viola là ngay cả trong lúc này, em vẫn tuyệt đối không dùng đến răng.

‘Này, khoan đã! D-dừng lại đi!’

[Anh bảo dừng thì tôi cũng chịu chứ làm được gì đâu. Hay là thử dùng Enel để giảm độ hưng phấn xuống xem sao?]

Đúng là Enel cái gì cũng làm được nhỉ….

Nhưng làm vậy thì chẳng khác nào nhận thua, nên tôi chẳng muốn chút nào.

Vì sợ tôi sẽ lùi lại phía sau, Viola dùng hai tay ôm chặt lấy bắp đùi của tôi.

Ánh mắt của Viola lúc này như muốn nói rằng em chẳng thèm quan tâm chuyện có bị lộ hay không nữa rồi.

Kiểu như: “Dám bỏ rơi em để xem tay cho con mụ khác à?” vậy….

Tôi bấu chặt lấy bậu cửa sổ để nhẫn nhịn.

May mắn thay, chắc thấy bộ dạng của tôi hơi thảm hại nên Viola đã giảm tốc độ bú mút lại.

Thế nhưng tôi vẫn thấy rõ.

Gương mặt ửng hồng của Viola….

Đó là gương mặt của một người hoàn toàn hiểu rõ tình cảnh hiện tại.

Mút... chụt….

Em không còn tấn công dồn dập như lúc nãy nữa mà từ tốn nhấm nháp món đồ kia.

Lúc này chắc chắn dịch precum của tôi đã tiên phong xông ra và đang chu du trong khoang miệng của Viola.

Vậy mà trên mặt Viola chẳng hề lộ ra một chút ghê tởm nào.

Ngược lại, những giọt dịch dính trên lưỡi dường như càng khiến em thêm phần kích thích.

Và đây là kẻ hoàn toàn nằm ngoài cuộc vui của chúng tôi.

“C-cậu không sao chứ? Ôi trời, tất cả là tại tôi….”

“Kh-không sao đâu. Trước mắt thì, hự... sắp tới, ư... sẽ có chuyện không lành, hộc.”

Nội dung tôi bốc phét là bà ta nên sớm trở về quê nhà thì hơn.

Nếu không sẽ gặp phải đại họa, đại loại thế.

Tôi vừa cảm nhận làn môi của Viola lướt trên dương vật vừa bốc phét bừa bãi.

Nhìn thấy bộ dạng run rẩy như sắp lên đồng của tôi, người phụ nữ sợ hãi vô cùng rồi đưa cho tôi một thứ gì đó.

“C-cái này là... ư!”

“L-là chìa khóa dự phòng đấy. Tuy ngài trưởng làng bảo phải khóa cửa lại, nhưng tôi nghĩ cậu sẽ bất tiện khi muốn đi vệ sinh….”

“C-cảm ơn bà…, ư.”

“Hôm nay thật sự cảm ơn cậu nhiều lắm. Tôi nhất định sẽ làm theo lời cậu dặn!”

Để lại lời cảm ơn, người phụ nữ vội vàng chạy khỏi phòng.

Giờ đây nơi này chỉ còn lại tôi và Viola.

Tình huống đã có thể thoải mái trò chuyện mà không cần để ý xung quanh nữa.

Thế nhưng cả hai chúng tôi đều chẳng nói với nhau câu nào.

Tôi tì người vào bậu cửa sổ, hơi dang rộng hai chân. Viola chẳng cần tôi nhắc, em tự nhiên tiến vào giữa hai chân tôi, quỳ xuống và tập trung toàn lực vào việc bú liếm.

Biểu cảm lúc này của Viola y hệt như những gì tôi đã thấy hôm qua và cả lúc nãy.

Một gương mặt đắm say như khi đang hôn.

Đối với em lúc này, việc “thổi kèn” cũng đem lại khoái lạc chẳng kém gì một nụ hôn nồng cháy.

Chụt... ưm... mút….

“Ư... ưm….”

Không còn những cú nhấp nhả thô bạo như lúc nãy, đây là màn phục vụ tận tâm mà em dành cho tôi.

“A, sắp ra rồi!”

Mút, chụt, mút mút.

Nắm bắt được giọng nói đầy kích động của tôi, Viola bắt đầu tăng tốc độ. Nhịp điệu của em cuối cùng đã đánh bại sự phòng thủ của túi tinh.

Những tinh binh thoát ra qua ống dẫn tinh kích thích vùng bụng dưới của tôi, và khi cơ bụng gồng lên, dương vật phình to rồi bắn thẳng tinh dịch vào trong miệng Viola.

Ực! Khà.... mút.

“Á! Đừng có bú chỗ đó nữa!”

Viola vừa nuốt chửng lượng tinh dịch vừa tuôn ra, vừa mút sạch nốt những giọt còn sót lại trong niệu đạo.

Một khoảnh khắc khoái cảm ngập tràn.

Cảm giác xuất tinh lúc này mãnh liệt đến mức tôi chưa từng được trải qua trong đời.

Viola từ từ nhả món đồ kia ra.

Trên làn môi đỏ mọng vẫn còn vương lại những vệt trắng đục.

Với gương mặt mang vẻ mê hoặc đàn ông, Viola ngước nhìn tôi rồi khẽ mỉm cười.

“Tinh dịch... đắng quá anh ạ. Hì hì.”

***

Sau khi kết thúc màn thổi kèn, chúng tôi cùng vào trong phòng nằm nghỉ.

Đáng lẽ ra trong bầu không khí này thì phải làm một trận ra trò, nhưng vẫn chưa đến lúc.

Tôi muốn được tận hưởng em một cách thong thả.

Dù sao thì tên Anh Hùng cũng mới vừa rời đi chưa lâu.

Viola nằm gối đầu lên tay tôi rồi cất lời xin lỗi.

“…Em xin lỗi anh.”

“Anh mới là người phải xin lỗi, tự dưng lại khiến em phải nổi giận.”

Tôi bắt đầu giải thích cặn kẽ cho em hiểu.

Tôi bảo rằng vì sợ nếu không xem tay cho bà ấy thì bà ấy sẽ còn quay lại quấy rầy, nên tôi mới đành phải làm vậy.

“Anh chỉ lo vì anh mà Viola bị mắng thôi….”

“A….”

Viola dụi đầu vào cánh tay tôi, cười khúc khích đầy mãn nguyện.

‘Đợi sau khi tiễn Viola về, mình phải lập kế hoạch tác chiến kỹ càng hơn mới được.’

[Nhưng tôi chợt thấy có điểm đáng ngờ đấy.]

‘Điểm gì cơ?’

[Tôi thắc mắc sao cô Viola có thể mò đến đây dễ dàng như thế. Chẳng phải dân phòng canh gác nghiêm ngặt lắm sao, bình thường đâu có dễ lọt ra ngoài….]

‘...Ừ nhỉ?’

Đội dân phòng đó chẳng đời nào nghe lời nhờ vả của Viola mà cho qua đâu.

Chính bọn chúng cũng thừa hiểu rằng nếu tôi và Viola gặp nhau thì chuyện lớn sẽ xảy ra….

Vậy mà Viola vẫn cứ ra vào nơi này như đi chợ.

“Viola, anh có chuyện này muốn hỏi.”

“Vâng, anh nói đi ạ.”

“Làm sao em đến được đây thế? Anh thấy quanh khu đó lính canh nghiêm ngặt lắm mà.”

“À.... Dưới hầm nhà em có một lối đi bí mật ạ.”

Theo lời Viola, dưới tầng hầm nhà em có một đường hầm bí mật.

Em bảo nó đã có sẵn ở đó từ lúc gia đình em mới chuyển đến.

“Anh trai em bảo nếu lỡ có gặp tình huống nguy hiểm thì hãy dùng lối đó để trốn đi, nên anh ấy đã tu sửa lại nó đấy.”

“Nhưng mà Viola này….”

“Vâng?”

“Em tiết lộ chuyện đó cho anh biết thì có ổn không đấy?”

Đã gọi là lối đi bí mật thì chẳng phải là nơi tuyệt đối không được nói cho bất kỳ ai sao?

“Không sao đâu ạ. Nếu không phải người được cấp phép thì tuyệt đối chẳng ai vào được đó đâu.”

“Thần kỳ thật đấy….”

“Nhưng sao tự nhiên anh lại hỏi chuyện đó thế ạ?”

“Tại anh cũng muốn sang tham quan nhà Viola xem thế nào. Trước anh cũng định đi rồi mà mấy tên dân phòng cứ chặn đường mãi.”

Nghe tôi nói vậy, Viola tì cằm lên ngực tôi, ngước nhìn lên rồi nở nụ cười rạng rỡ.

“Oa! Thế lần này anh có muốn ghé qua nhà em chơi không ạ?”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!