Làm Thế Nào Để Cướp Bạn Gái Của Nam Chính

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 849

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 17

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 504

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

Tuyệt chiêu cướp bồ của Anh Hùng - Chương 9 - Tuyệt chiêu cướp bồ của Anh Hùng (8)

Chương 9 - Tuyệt chiêu cướp bồ của Anh Hùng (8)

Một cái đặc tính mới toanh vừa được thêm vào bảng trạng thái của Viola.

-[Sốt ruột]-

“Chậc... Hóa ra cũng chẳng phải ghen tuông gì cho cam.”

[Khả năng cao đây là vấn đề bẩm sinh của cô Viola rồi.]

“Thôi thì, tầm này cũng đủ để tôi thấy khoái rồi.”

Cái môi của Viola cứ thế bĩu ra dài cả thước.

Mà phải công nhận, cái mặt cô nàng làm biểu cảm gì trông cũng xinh đáo để...

“Bản năng đúng là cái thứ diệu kỳ thật... Rõ rành rành là em ấy chưa từng gặp, chứ đừng nói đến chuyện có kinh nghiệm gì với đàn ông.”

[Thế giờ anh đã định bắt đầu một cách nghiêm túc chưa?]

“Chưa, vẫn chưa đến lúc đâu.”

[...Tôi thì tuyệt đối tin anh rồi, nhưng tôi trộm nghĩ dây dưa lâu quá cũng chẳng phải ý hay đâu.]

“Ngược lại hoàn toàn đấy, Armonia.”

[Vâng?]

Đứng dưới góc nhìn của Armonia, cô hẳn sẽ nghĩ chỉ cần nhanh chóng “chén” sạch người phụ nữ của tên Anh Hùng rồi bẻ gãy tâm lý hắn là xong chuyện.

Nhưng nếu cứ hùng hục làm kiểu đó, khéo lại phản tác dụng không biết chừng.

“Armonia này, cô tưởng gã Anh Hùng ấy sẽ dễ dàng suy sụp chỉ vì bị nẫng mất người yêu thôi sao?”

[Dựa vào mấy cái số liệu tôi điều tra được thì kết quả thống kê cho thấy đúng là vậy mà.]

“Đấy chỉ là cái kết quả thôi. Thế cô đã check xem trong cả cái quá trình ấy có những tình huống cụ thể nào chưa?”

[...Chuyện đó thì tôi vẫn chưa nắm bắt đến mức đấy.]

“Là chưa làm chứ gì? Vấn đề nó nằm ở chỗ đó đấy.”

Tôi bắt đầu ngồi giảng giải cho Armonia thông suốt.

Nếu bây giờ tôi đè Viola ra ngủ, chiếm trọn con tim em ấy rồi cứ thế quất ngựa truy phong thì sao? Lúc tên Anh Hùng phát hiện ra, đầu óc hắn chắc chắn sẽ xuất hiện vết nứt ngay tắp lự.

Nhưng suy cho cùng, Viola vẫn chỉ là phận nữ nhi thôi.

Một khi cái phao duy nhất mà em ấy có thể bấu víu chỉ còn lại thằng cha Anh Hùng đó, thì dù có hết tình cảm, em ấy vẫn sẽ quay về cái máng lợn cũ mà thôi.

Thậm chí, cái trò đó khéo còn trở thành liều thuốc phẫn nộ giúp gã ta quét sạch quân Ma Vương nhanh như một cơn lốc cũng nên...

NTR không phải là cái kiểu cưỡng ép hay vụng trộm một cách mù quáng chỉ để thỏa mãn cơn hưng phấn nhất thời.

Nó cần phải có một cái cốt truyện dẫn dắt đàng hoàng.

Phải thực hiện từng bước một theo đúng quy trình, rồi mới phơi bày tất cả trước mặt đối phương vào đúng lúc hắn lơ là nhất, từ đó mà đạp đổ hoàn toàn niềm tin bấy lâu nay của hắn dành cho người phụ nữ của mình.

Đó là một công việc đầy tính nghệ thuật: từng chút một biến tòa tháp tin cậy mà đôi nam nữ kia dày công xây đắp thành của riêng mình, bắt đầu ngay từ những viên gạch đầu tiên.

Người phụ nữ sẽ lần lượt dâng hiến cho tôi từng tầng của tòa tháp, còn gã đàn ông sẽ bị chính người mình yêu xỏ mũi, để rồi dần dần bị tống lên đỉnh tháp cô độc.

Phải làm sao để gã bị nhốt trên cái đỉnh tháp đó cả đời không ra nổi, chỉ vì lỡ trao hết chìa khóa cho người phụ nữ mà mình yêu thương nhất.

Để rồi từ cái nơi giam cầm ấy, hắn buộc phải trố mắt ra mà nhìn mọi thứ diễn ra bên trong tòa tháp và chìm nghỉm trong sự tuyệt vọng.

Đó mới chính là NTR chân chính.

[Tôi hiểu rồi. Nhưng xin anh hãy nhớ cho. Mục tiêu của chúng ta không phải là biến Anh Hùng thành kẻ tàn phế, mà là khiến gã yếu đi trong một khoảng thời gian nhất định thôi.]

“Hử? Bộ chỉ cần làm gã yếu đi một tẹo là cuộc chiến này sẽ có cửa thắng à?”

[Không đâu. Cục diện này đã ngã ngũ từ lâu rồi. Chừng nào Anh Hùng còn lù lù ở đó thì quân Ma Vương cầm chắc cái vé thất bại thôi.]

“Thế thì sự xuất hiện của chúng ta chẳng phải là công cốc à?”

[Chuyện đó...]

Thế là tôi lại được nghe một bài giải thích chi tiết hơn.

Phía Hắc Hoàng Đạo. lũ đang giật dây Ma Vương, nhận thấy không còn cửa thắng nên đã quyết định bỏ xó nơi này.

Tuy nhiên, dù bỏ mặc, bọn chúng vẫn cố chấp ban khải thị cho Ma Vương để duy trì thế giới này càng lâu càng tốt, cốt là để vắt kiệt thêm chút Enel nào hay chút nấy.

Và bọn chúng đã đặt hàng chúng ta như một phương án cuối cùng để câu kéo thêm chút thời gian rẻ mạt đó.

“À, ra là muốn tôi làm lung lay tâm trí gã trong vài tháng... không, dù chỉ vài tuần cũng được chứ gì.”

[Chính xác rồi. Tiền thưởng sau khi hoàn thành nhiệm vụ là 20.000 Enel. Một cái giá quá ổn cho công việc này.]

Với tôi thì 20.000 Enel là cả một gia tài, nhưng với cái hạng như Armonia, có vẻ đó chỉ là con số lẻ không đáng bận tâm.

Nghe cô ta nói xong, tôi cũng đã thông suốt được tình hình.

Nhưng mà... cảm giác cứ thấy nó lấn cấn thế nào ấy.

Tôi đưa mắt nhìn sang phía Viola, cái người vẫn đang làm bộ mặt dỗi hờn kia.

“....”

Chắc chắn là khi nhận thêm mấy cái nhiệm vụ khác, tôi vẫn có thể gặp được những cô nàng xinh đẹp chẳng kém gì Viola.

Nhưng mà...

“A!”

[Có chuyện gì thế?]

“Armonia! Hay là thế này đi?”

Tôi liền đem cái ý tưởng vừa lóe lên trong đầu kể cho cô ta nghe.

..

..

Armonia im lặng lắng nghe từ đầu đến cuối không hề ngắt lời, chỉ lên tiếng ngay khi tôi vừa dứt câu.

[Nếu mọi chuyện diễn ra đúng như lời anh nói, chắc chắn chúng ta sẽ vớ được món hời cực lớn. Uy tín của tập đoàn sẽ tăng vọt, và chất lượng cũng như số lượng yêu cầu trong tương lai chắc chắn sẽ thay đổi theo hướng tích cực hơn hẳn.]

“Thấy sao hả! Diệu kế của tôi đấy! Thế, lượng Enel phải nướng vào vụ này là bao nhiêu?”

[Ước tính khoảng 18.000. Tuy nhiên, nếu làm vậy thì cô Viola... Tôi cũng không dám chắc liệu cô ấy có thực sự muốn sống một cuộc đời như vậy hay không nữa.]

“Ừm... vụ đó thì cô khỏi phải lo.”

Tôi đưa một tay ra, kéo phắt bờ vai của Viola vào lòng.

“Hửit!”

Thấy tôi vốn đang im thin thít bỗng nhiên quàng tay ôm vai, cô nàng lúng túng ngước lên nhìn tôi.

Đúng là một cực phẩm.

Viola nhìn giống hệt mối tình đầu của tôi vậy. Cho đến tận lúc nãy, tôi vẫn làm mọi thứ dựa trên cái giả định rằng mình sẽ phải chia tay em ấy.

Thế nhưng lúc này đây, tôi tuyệt đối không muốn để vuột mất người con gái này chút nào.

“Viola, cảm ơn em nhé.”

“Vâng? Ơ, vì chuyện gì hả anh?”

“Cảm ơn em vì đã xuất hiện trước mặt anh.”

“Ơ, kìa anh! Chuyện đó, chuyện đó là...”

Tôi vừa ôm chặt Viola vào lòng vừa thầm nhủ.

Cuộc điều giáo chính thức bắt đầu!

..

..

Armonia từng bảo.

‘Năng lực càng lớn thì trách nhiệm càng cao...’

[Tôi thề là tôi chưa bao giờ nói cái câu nào sến súa như thế cả.]

“...Gớm, hở ra một tí là lại ngắt lời tôi cho bằng được.”

Suho vừa tận hưởng màn đấu khẩu với Armonia, vừa quấn quýt môi lưỡi không rời cùng Viola.

Ngay khi nụ hôn bắt đầu, nàng thơ liền nhắm nghiền mắt lại, mê đắm ôm chặt lấy gã đàn ông và tham lam khám phá khoang miệng của anh.

Hai chiếc lưỡi đỏ hồng xoắn xuýt lấy nhau, mật ngọt quyện hòa khiến cả hai dần bị cuốn sâu vào vòng xoáy của khoái lạc thể xác.

“Chup... ha-ah... hự-ư... a...”

Khi Suho vừa dứt nụ hôn, đôi mắt mơ màng của Viola liền hạ xuống nhìn vào cơ thể mình.

Lớp áo trên của em lại trễ nải xuống y hệt cái ngày hôm qua.

Đôi gò bồng đảo trắng ngần, bóng bẩy vì lấm tấm mồ hôi đang phơi bày mồn một trước mắt.

Quầng vú và nụ hoa mang sắc hồng nhạt đầy mời gọi.

Suho cúi đầu xuống, ngậm trọn lấy nhụy hoa của Viola vào trong miệng.

Cơn rùng mình đột ngột ập đến khiến nàng thiếu nữ không khỏi run lên bần bật.

“Ah! Cảm giác... lạ quá anh ơi. Hự...”

“Viola... Em thật sự quá đỗi xinh đẹp...”

“A-ah! Nghe anh nói vậy... hự-ư!”

Nơi thầm kín chưa từng để ai thấy, nơi nhạy cảm chưa từng cho phép bất kỳ một ai được chạm vào.

Vậy mà giờ đây, nơi ấy lại đang bị một người đàn ông thỏa sức đùa giỡn, dày vò.

Thế nhưng Viola chẳng hề cảm thấy một chút khó chịu nào.

Ngược lại, thâm tâm em chỉ khao khát gã hãy giày vò bầu ngực mình thêm nữa, thêm nữa đi.

Nhưng sự trêu chọc của anh cũng chỉ dừng lại ở đó.

“Vậy thì tiếp theo nhé...”

“Cái... cái đó...”

Em muốn anh làm nhiều hơn thế nữa, nhưng lại chẳng biết phải mở lời làm sao.

Bản năng tình dục trong em vẫn chưa thức tỉnh đến cái mức có thể thốt ra yêu cầu người đàn ông hãy bú mớm đôi gò bồng đảo của mình.

‘M-mình phải nói sao đây... xấu hổ chết mất thôi...’

Suho phớt lờ cái vẻ ngượng nghịu của Viola, thò bàn tay phải vào dưới lớp váy em giống như lần trước.

Cảm nhận được hơi ấm thô ráp từ bàn tay anh nơi cổ chân, cô nàng nhắm chặt mắt, cố gắng khơi gợi lại cái ký ức của ngày hôm qua.

Nhưng mọi chuyện xảy ra lúc đó chỉ hiện lên một cách mờ mờ ảo ảo.

‘Mình thực sự không nhớ rõ chuyện gì đã xảy ra hôm qua nữa... Thế mà... mình lại muốn được trải nghiệm nó thêm lần nữa...’

Dù không nhớ chính xác, nhưng trong thâm tâm Viola vẫn luôn khao khát được nếm lại cái dư vị ấy.

Suho nhẹ nhàng vén váy lên, đưa mắt chiêm ngưỡng đôi chân ngọc ngà từ cổ chân lên tận đùi non.

“Chà~~~ Tuyệt phẩm thật sự. Sao mà lại không có lấy một vết tì vết nào thế này chứ... Ơ?”

[Có chuyện gì vậy?]

“Wow. Nội y của em ấy...”

Thứ đang lọt vào tầm mắt Suho khác hẳn với bộ ngày hôm qua.

Ngày hôm qua rõ ràng là kiểu nội y trắng trơn bình thường với dây buộc hai bên hông.

Thế nhưng hiện tại, món đồ nhỏ ấy lại được làm từ lụa hồng bóng bẩy với những đường ren thêu cực kỳ lộng lẫy.

Anh cứ dán chặt mắt vào đó mà chẳng thể nào rời đi nổi.

Sự ngượng ngùng khiến cô nàng tức thì dùng hai tay che kín mít khuôn mặt mình.

‘Chết mất thôi! Phải làm sao đây! Là anh tặng rồi bảo sau này hãy mặc, không biết anh có thấy mình kỳ lạ không nữa!? Ơ? Ah-hự!’

Tuy nhiên, nỗi hổ thẹn của Viola đã tan biến trong tích tắc. Cảm nhận được thứ gì đó đang len lỏi vào bên trong nội y, em giật mình khép chặt hai chân lại.

Cặp đùi non vô thức phản kháng. Nhưng sự chống cự đó chẳng hề có chút ý nghĩa gì.

Suho khẽ khàng vuốt ve vùng kín của nàng.

Chỉ trong khoảnh khắc, sức lực ở đùi tan biến sạch sành sanh, khiến cô nàng dần buông lỏng hoàn toàn.

“Hi-hự! Ha-ah..., ha-ah...”

Cơn rùng mình đến từ một lần cọ xát duy nhất này mang lại cảm giác khác hẳn so với hôm qua.

Nếu ngày hôm qua giống như cảm giác khiến trí não tan chảy, thì hôm nay chỉ đơn thuần là những kích thích tê dại đến từng tế bào.

Suho rút tay ra và đưa cho Viola xem. Những ngón tay ướt đẫm của anh hiện rõ mồn một trước mắt em.

Viola chẳng mất quá lâu để hiểu được chuyện gì đang xảy ra.

Thế nhưng, em lại nhầm tưởng chất dịch chảy ra từ chỗ ấy của mình chính là nước tiểu.

“E-em xin lỗi! Hức hức.... Phải làm sao đây.... Em lỡ tiểu ra rồi.... Hức hức....”

“Viola, cái này không phải nước tiểu đâu em.”

“Hức hức... Vâng?”

Anh giải thích cho em rằng đó là ái dịch tiết ra khi nam nữ gần gũi và trao nhau tình cảm.

Nghe vậy, Viola nín hẳn rồi tò mò hỏi anh.

“Vậy đàn ông cũng tiết ra cái này sao hả anh?”

“Đúng thế chứ lị.”

“Vậy thì cho em xem với.”

“B-bây giờ luôn hả?”

“Chỉ mình em cho anh xem thì bất công lắm...”

Viola hờn dỗi bĩu môi, ngước đôi mắt long lanh nhìn anh.

Anh thầm mở cờ trong bụng.

“Khà~ Quả nhiên là em, anh biết ngay là em sẽ nói thế mà! Viola!”

Khi anh đang định hí hửng cởi quần ra thì Viola đã ngăn lại.

“Để em cởi cho.... Vì lúc nãy anh cũng cởi cho em rồi mà.”

“Em làm giúp anh nhé?”

Suho gào thét đầy phấn khích với Armonia qua đường truyền tâm linh.

“Khà khà khà~ Armonia ơi! Ở đây có một vị thiên sứ này!”

[...Tôi không rõ tình huống hiện tại có liên quan gì đến thiên sứ hay không, nhưng dù sao cũng chúc mừng anh vậy.]

Viola quỳ sụp xuống, bắt đầu từ từ kéo quần của anh xuống. Thế nhưng bỗng nhiên có thứ gì đó vướng lại khiến nó không tụt xuống được.

‘Cái gì thế này? Trong túi có gì sao?’

Trong mắt cô nàng, có một thứ gì đó cứ nhô lên vướng víu bên trong quần. Dù có cố kéo xuống thì vật đó vẫn cứ cản trở liên tục.

“Anh Suho ơi, túi quần anh có đựng gì à? Cái này khó...”

“À, chuyện đó là...”

“Hây!”

Vì nôn nóng muốn kéo quần xuống, Viola dùng cả hai tay dùng sức lôi mạnh một cái.

Ngay lập tức, một khúc gậy đỏ sẫm sượt qua môi nàng rồi bật ra, lủng lẳng ngay trước mắt em.

Viola chết trân, trố mắt nhìn cái “của quý” đang rung rinh của Suho.

Với một người chưa từng nghe nói đến sự tồn tại này, thậm chí còn chẳng rõ sự khác biệt giữa nam và nữ như Viola, thứ đó không phải là đối tượng gây hưng phấn mà là một sự kinh ngạc tột độ.

“A-anh Suho! Có cái gì lạ lắm mọc ở đây này!”

“À, cái đó là thứ vốn dĩ đàn ông ai cũng có cả.”

“Đàn ông có ạ? Thế còn phụ nữ thì sao?”

“Thì, phụ nữ thì...”

Viola dù có thể hiểu được khoái lạc trên cơ thể một cách bản năng, nhưng về mặt kiến thức thì em vẫn chẳng khác gì một đứa trẻ.

Suho liền giảng giải ngắn gọn rằng trong bụng phụ nữ có một căn phòng cho em bé, còn đàn ông thì có một cơ quan để bơm sữa vào cái căn phòng đó.

“Oa! Vậy là phải bơm sữa vào thì em bé mới lớn được sao ạ?”

“Ừ, sau này khi kết hôn thì người ta sẽ làm thế.”

[Đúng là một bài giáo dục giới tính rất dễ hiểu.... Và tôi cũng thấy lạ là cô Viola lại chẳng mảy may nghi ngờ lời nói đó lấy một chút nào luôn đấy.]

“Thì hồi bé ai chẳng thế. Dù Viola không phải trẻ con thật, nhưng mà...”

Sự ngây thơ chân chính không phải là biết thẹn thùng, mà là biết tò mò.

“Chứ cái kiểu đỏ mặt tía tai, lấy tay che mắt rồi kêu ‘Á’ này nọ làm bộ làm tịch thì là loại biết tỏng hết cả rồi.”

[Chưa nói đến người đàn ông khác, nhưng việc chung sống cả đời với Anh Hùng mà cô ấy vẫn mù tịt đến mức này thì khả năng che giấu của gã kia cũng không phải dạng vừa đâu.]

“Đúng là thằng điên mà, điên thật sự...”

Suho vừa lắc đầu ngán ngẩm vừa nhìn về phía Viola.

Nàng thơ vẫn đang tò mò dán mắt vào cái của quý của anh. Dù rất muốn chạm thử nhưng em nghĩ việc tự tiện đụng vào cơ thể người khác là điều bất lịch sự.

“Cái...”

“Viola. Em muốn chạm thử không?”

“A! E-em chạm vào cũng được hả anh?”

“Tất nhiên rồi... Những người phụ nữ khác thì không được đâu, chứ riêng em thì cứ thoải mái đi.”

“Oa! Thế nhưng cái này gọi là gì vậy anh...”

Nhìn cái của quý thì chẳng thấy ngại ngùng gì, vậy mà Viola lại đang đỏ mặt vì xấu hổ do không biết tên gọi của nó là gì.

Suho bật cười một tiếng rồi đáp lời.

“Cứ gọi nó là của quý đi em.”

“Vâng...”

Nghe xong, Viola liền dùng tay phải nắm lấy cái đó, tay trái khẽ nâng hai hòn ngọc lên, chiêm ngưỡng với ánh mắt đầy vẻ tôn sùng.

“Của quý...”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!