Chương 43 - Học viện ma pháp Shutra (1-27)
Hành lang đã chìm trong bóng tối dày đặc, đến mức giơ bàn tay ra trước mặt cũng chẳng nhìn thấy năm ngón.
Tôi rón rén nhón gót từng bước, nín thở thu hẹp tối đa tiếng động.
Đích đến là giường ngủ của Sonya.
‘Tắt đèn đi ngủ rồi à?’
[Một nước đi nằm ngoài kịch bản dự đoán. Vì đã cất công rước anh về tận ổ, tôi cứ đinh ninh cô ấy đang rạo rực giương vây đòi ân ái chứ.]
Ngẫm lại thì, mớ hành động của Sonya hôm nay đúng là chập mạch kỳ quặc.
Chuyện cùng lão chồng rủ đi ăn thì coi như đã đành, đằng này trước mặt Luna cô ấy còn giở trò buông lời khiêu khích ghen tuông, vậy mà đến lúc về dinh thự lại tự tay dàn xếp cho hai đứa tôi chim chuột chung một cỗ xe.
Rõ ràng là đã rước trai về ngủ lại nhà rồi mà cô ấy chẳng hề có động tĩnh gì là muốn gạ gẫm xơi tái.
‘Chắc tại sợ vách có tai vì ông chồng lù lù ra đây chăng?’
[Nếu không đọc được não cô ấy, quả thật rất khó để bắt mạch nguyên nhân chính xác.]
Cho dù có đoán già đoán non ra hay không, hiện tại đối với tôi chỉ có một điều chân lý duy nhất.
Lạch cạch… kééét.
…Là tôi đang nứng nổ cạc.
Cẩn thận lẻn vào trong, tôi thấy Sonya đã ngoan ngoãn đắp chăn và say giấc nồng trên giường.
Cô ấy đang hít thở những nhịp đều đặn êm ái, hoàn toàn mất cảnh giác không phòng bị.
Dù nằm chèo queo một mình trên chiếc giường rộng thênh thang, cô ấy vẫn chừa lại một khoảng trống bên cạnh.
‘Chỗ ngon ăn đó từ nay là của bổn thiếu gia.’
[Trông cái điệu cười của anh đúng chuẩn phường rác rưởi phản diện rồi đấy.]
Tôi rón rén tiến lại gần chiếc giường.
Sonya đã đạp tung chăn ở nửa thân trên, bày ra một tư thế hớ hênh đầy mê hoặc.
Mắt dần quen với bóng tối, thân hình bốc lửa của cô ấy từ từ hiện rõ mồn một trong mắt tôi.
Bộ đồ ngủ mỏng tang dạng váy liền, chẳng rõ là màu xanh lam hay màu trắng, phô bày trọn vẹn đường cong nảy nở của cơ thể cô mà không sót lại chút mỡ thừa nào.
Có lẽ do cựa quậy trằn trọc trong lúc ngủ nên dải rút ở phần ngực đã nhẹ nhàng tuột ra, phơi bày bầu ngực đẫy đà núng nính vốn luôn bị kìm kẹp che giấu dưới lớp áo giáo sư cứng nhắc một cách hoàn toàn hớ hênh.
‘Phê lòi! Lúc nào cũng mướt rượt mới mẻ! Ngực bự đúng là chân ái của loài người!’
[….]
Tôi nhếch mép mỉm cười tà dâm, vươn bàn tay ma trảo về phía bầu ngực của Sonya.
Và ngay khoảnh khắc ngón tay tôi vừa xượt qua nhũ hoa mẫn cảm của cô ấy.
Phập!
“Hở!?”
Sonya đột nhiên nảy bật dậy như gắn lò xo, tay trái cô vặn siết chặt lấy cánh tay tôi, còn tay phải thì vút nhanh bắt đầu thi triển ma pháp trận sáng rực.
Tốc độ phản xạ kinh hồn bạt vía vượt ngoài sức tưởng tượng khiến tôi hoảng loạn, vội vã thốt lên bằng giọng lí nhí thảm thương.
“L, là em đây!”
“…Trò Suho?”
Sonya khựng lại cánh tay đang vẽ dở ma pháp trận, rồi dưới ánh sáng xanh nhạt hắt ra từ đó, cô trừng mắt chằm chằm nhìn tôi.
Cô thở phào một tiếng hắt ra, buông lỏng tay thả tôi ra.
Rồi giáng một cú búng trán nổ đom đóm mắt rõ đau vào đầu tôi.
Cốc!
“Ui da.”
“Làm tôi giật bắn cả mình, tí thì….”
Sonya với tay vặn chiếc đèn lồng đặt cạnh giường, thắp sáng cả căn phòng.
Bằng chất giọng khe khẽ rít qua kẽ răng, cô bắt đầu lải nhải cằn nhằn xả cục tức.
Sau một hồi giáo huấn tế sống tôi, có vẻ như cái vẻ mặt xị ra phụng phịu của tôi đã lọt vào mắt cô, cô ngồi ghé cặp mông đầy đặn bên mép giường, đưa tay xoa xoa vuốt ve đầu tôi.
“…Đau lắm hả? Tôi lỡ tay, xin lỗi nhé.”
“Là em táy máy trước mà, có sao đâu ạ.”
“Nhưng tôi vẫn muốn xin lỗi.”
Tôi thầm suýt xoa tâng bốc Sonya qua hệ thống thông tin.
‘Chà, ngầu vãi chưởng.’
[Pháp sư vốn dĩ là những cỗ máy sinh ra chuyên trị chiến đấu, nên có lẽ vì thế mà phản xạ của cô ấy mới bá đạo đến vậy.]
‘Tôi cứ ngây thơ tưởng giáo sư thì chỉ biết đứng gõ đầu trẻ vẽ ngoệch ngoạc trên bảng và chém gió thuyết trình thôi chứ….’
Hôm nay tôi mới thấm thía bài học xương máu rằng, không bao giờ được phép khinh thường mấy kẻ làm nghề gõ đầu trẻ.
Vừa nãy tôi đúng là múa rìu qua mắt thợ, đi vuốt ve cặp vú của một cỗ máy chiến tranh khét lẹt sẽ được quăng thẳng ra tiền tuyến ngay nếu có biến.
…Dù cỗ máy đó mềm mại và ấm áp đàn hồi thật. Gọi là Vũ khí lạnh thì hơi sai, gọi là Vũ khí ấm áp thì chuẩn cmn bài.
Sonya vuốt tóc tôi một lúc, rồi nở một nụ cười tinh quái ranh mãnh.
“…Tính đè tôi ra đúng không?”
“Hả? Làm, làm gì có chuyện đó ạ. Em chỉ định lén sang xem cô ngủ ngon không thôi.”
“…Bớt điêu, nói thật đi.”
“Vâng. Em định đè cô ra thật.”
“Phụt….”
Cái thằng tôi đúng là một tên rác rưởi hạ lưu vứt đi mà….
[Tôi thật lòng tò mò muốn phỏng vấn anh, vừa rồi là anh nói thật lòng đấy à?]
“…Đúng là vô thức trớ lòi mồm thốt ra thật.”
Đúng là do phản xạ không não bộ điều kiện mà mồm miệng tôi tự động phun ra như cái máy như thế.
Sức hút ma mị tuyệt vời nhất của Sonya chính là cái khả năng lôi tuột những suy nghĩ bậy bạ thật lòng của người khác vứt tẹt ra ngoài.
Sonya vuốt ve miết nhẹ má tôi, lả lơi cất lời.
“Dù vậy, đêm nay em ráng nhịn thu liễm lại đi. Giờ chồng tôi đang nằm ở ngay phòng bên cạnh.”
“….”
Chắc chắn cô ấy chẳng hề đánh hơi được vụ thương lượng dơ bẩn giữa tôi và Carl.
Lòng tôi cồn cào ngứa ngáy muốn khai toẹt ra với cô ấy ngay lập tức cho rảnh nợ.
‘Á chà, muốn làm tình quá đi mất…. Hay là ngả bài bảo chồng cô đã cấp visa cho phép rồi nhỉ….’
[Tôi nghĩ anh cứ nói thẳng ra cũng được mà.]
‘Éo. Cô đách hiểu cái cảm giác kích thích dâm đãng khi làm chuyện vụng trộm giữa những lằn ranh đạo đức mờ ảo và những ảo tưởng sai lệch nó phê pha tuyệt vời đến mức nào đâu.’
[….]
Tôi có thể đập bàn khẳng định chắc nịch.
Để duy trì cái mối quan hệ đầy kích thích thú tính với Sonya, nhất thiết phải có những yếu tố rủi ro vụng trộm và mập mờ cài cắm gia vị vào đó.
Nỗi sợ hãi len lỏi giữa cảm giác biết mười mươi nhưng lại vờ như không biết luôn là liều thuốc phiện kích thích con người ta mãnh liệt nhất.
…Và lý do đơn giản dễ hiểu nhất là tôi đang nứng nứt cạc.
Tưởng bở rụng trứng là húp trọn ổ nên lết thân bò đến tận đây, giờ bảo xách quần đi về không thì đúng là hãm tài.
Chợt một ý tưởng dâm tà nảy số trong đầu, tôi bèn thả thính đưa ra đề nghị với Sonya.
“Thế này nhé, em sẽ âu yếm mơn trớn cơ thể cô, nếu cô cắn răng chịu đựng được không rên thì em sẽ ngoan ngoãn xách quần rút lui.”
“Ối chà? Em cá chắc chứ?”
Sonya nheo mắt nhìn tôi với ánh nhìn đầy khiêu khích, bàn tay hư hỏng bắt đầu luồn xuống mơn trớn cự vật đang căng cứng của tôi.
“Tôi tính mở đường hiếu sinh tha cho em rồi đấy, nhưng nếu em thua thì có ngoan ngoãn về không nào?”
“Uy tín luôn.”
“Hí hí.”
Ngoại trừ cái đêm bóc tem đầu tiên, hầu hết những lần ân ái mây mưa, Sonya đều là người vồ vập chủ động dẫn dắt cuộc chơi.
Cho dù tôi có vùng vẫy cỡ nào, Sonya vẫn là người phụ nữ dạn dĩ đã chai mặt thử trăm phương ngàn kế cốt để vắt kiệt sức chữa khỏi bệnh liệt dương cho chồng suốt bao năm qua.
Thế nhưng….
‘Sonya Friedrich…. Vậy là cô đã tự tay giải khai phong ấn Hắc Viêm Long của tôi rồi đấy.’
[….]
Tôi chậm rãi nham hiểm luồn bàn tay trái vào sâu trong lớp váy mỏng tang của cô ấy.
..
..
“Uhm!! Kh... uhm!!! Hmmm! Uhm!!”
Sonya oằn mình nằm rạp trên giường, hai tay bịt chặt lấy khuôn miệng, cố gắng vất vả kìm nén những tiếng rên rỉ dâm đãng chực chờ vỡ òa.
Chìm ngập trong một cơn lốc khoái cảm chưa từng nếm trải qua trong đời, cô ấy ứa nước mắt, trao cho tôi ánh nhìn ướt át khẩn thiết van lơn.
Hai bắp đùi nuột nà của cô đã bị cơn sóng dâm đãng nơi âm đạo xâm chiếm triệt để, chẳng còn đọng lại chút sức lực nào để khép chặt lại nữa.
Đôi chân run rẩy lập cập vắt vẻo ấy giờ đây chỉ còn tác dụng duy nhất là tạo điểm tựa dang rộng cho những ngón tay hư hỏng của tôi xâm nhập chọc ngoáy vào nơi tư mật.
“Kuh! Haaaah! Uhm! Ahhh!! Uhm!”
Bản thân cô cũng giật nảy mình trước những tiếng rên rỉ dâm đãng như tiếng thét thi thoảng vọt ra khỏi kẽ môi, lại cuống cuồng lấy hai tay dập miệng.
Tôi nhếch mép mỉm cười đầy tà dâm, nhìn Sonya đang oằn mình và cất lời.
“Giáo sư? Chẳng lẽ cô vẫn chưa sướng tới đỉnh sao?”
“Kuhhh! Uhm! Hmmm! Hmmm uhm~!”
Có vẻ như cô ấy muốn há miệng chửi thề nhưng chẳng dám bỏ tay ra khỏi miệng.
Chỉ biết rơi nước mắt tèm lem và dùng khuôn mặt khẩn thiết ướt át để cầu xin tôi tha mạng.
Trong mắt tôi, cái vẻ mặt thảm hại đó như đang gào thét: xin hãy đâm tôi, cho tôi lên đỉnh đi.
[Anh ác độc quá đáng rồi đấy.]
‘Phải thưởng thức cái vẻ quằn quại cầu xin tha thiết thế này nó mới sướng tê người!’
Tôi yêu Sonya.
Nhưng làm tình không phải chỉ có mỗi sự thấu hiểu dịu dàng ẻo lả tinh tế.
Đôi khi cũng cần đến những pha dập nát thô bạo, vồ vập thú tính.
Việc phòng tuyến kiêu hãnh của người phụ nữ bị đập nát vụn bởi kỹ năng thượng thừa của mình chính là niềm mơ ước lãng mạn dâm đãng mà gã đàn ông nào cũng khao khát trong đời.
Và tôi có thể dễ dàng đánh sập tơi tả bất kỳ người phụ nữ nào bằng kỹ năng Khéo tay bá đạo của mình.
“Kuh! Hmmm! Heuk… haaah… haaah….”
Lần này, tôi lại khốn nạn dừng tay lại ngay trước bờ vực khi Sonya mấp mé lên đỉnh.
Nơi tư mật đang giật giật của cô ấy đã tiết ra lượng dâm thủy nhớp nháp ướt đẫm cả chiếc áo ngủ và thấm loang lổ xuống tận ga giường.
“Heuk…. X, xin em… Haaaah… xoa thêm chút nữa thôi mà….”
“Thế nào cơ… cô thèm thuồng muốn lên đỉnh sao?”
“…Vâng.”
Sự uy nghiêm mực thước của một người giáo sư lớn tuổi mà Sonya vẫn luôn gồng mình thể hiện trước mặt tôi giờ đã tan nát thành mây khói.
Chỉ còn sót lại một người đàn bà lăng loàn bị đập tan phòng tuyến, sẵn sàng mở rộng háng đón nhận tất cả mọi sự chà đạp.
“Vậy đêm nay, em đè giáo sư ra làm tình được không?”
“Cái, cái đó….”
Trước câu hỏi thô thiển của tôi, khuôn mặt Sonya đỏ lựng như gấc, cô quay mặt lảng đi chỗ khác, không mồm mép nào đưa ra được câu trả lời dứt khoát.
Tôi chỉ muốn đè ra liếm láp sạch những giọt nước mắt nhục nhã tuôn rơi trên má cô.
‘Ố ồ, tinh thần thép lì lợm thật đấy. Tưởng tới nước này là não bộ sụp đổ hoàn toàn rồi chứ.’
[Cô ấy là một người phụ nữ có ý chí kiên định rất đáng gờm.]
‘…Thế này éo ổn.’
[…?]
‘Tôi sẽ móc cua cho đến khi cô ấy rên rỉ thảm thiết vì khoái lạc và vứt bỏ liêm sỉ mở miệng van xin tôi đâm vào thì thôi!’
[….]
Tôi lại nhét tọt hai ngón tay ướt át vào sâu trong âm đạo của cô ấy.
Nơi tư mật trân quý của Sonya đã không còn phù hợp để dùng từ “ướt” yếu đuối nữa.
Nó đã lênh láng chảy tràn trề dâm thủy, bên trong vách thịt nóng rực co bóp gọi mời đến mức nếu không đút của quý vào thì thật là một tội ác tày trời.
Nhưng thứ tôi muốn chiêm ngưỡng không phải là âm đạo ướt át xinh đẹp của cô.
“K, không được! Uhm!! Kuh! Kuhhhm!”
Mà là khao khát muốn thấy cô ấy sụp đổ nhân cách hoàn toàn trước mặt tôi, thảm thiết dâm đãng van xin khao khát cự vật của tôi.
Sonya lại chắp tay bịt mồm, cơ thể oằn mình vặn vẹo chống cự một cách vô vọng bệ rạc, cố gắng nuốt ngược tiếng rên rỉ nghẹn ngào vào trong cổ họng.
Thứ dâm thủy đặc sệt còn chưa chảy hết lại tiếp tục ồ ạt tuôn trào ra ga giường.
Vờn nhả, mấp mé bờ vực thăng hoa, lại vờn nhả, lại mấp mé...
Sau một giờ đồng hồ dài đằng đẵng liên tục tra tấn lặp lại….
“Haaah! X... Xin em! Cho vào đi! Cô không chịu nổi nữa rồi! Có chồng ở ngay phòng bên cũng mặc kệ đi!”
Có vẻ như giới hạn đứt dây thần kinh chịu đựng đã vượt mức, Sonya rên lên một tiếng nhục nhã.
Đủ lớn để khiến lão chồng bất lực ở phòng bên nghe rõ mồn một.
Tôi tàn nhẫn dừng tay lại và nhìn xuống Sonya.
Sonya dùng cánh tay run rẩy yếu ớt chộp lấy tay tôi, ánh mắt ướt át như một con điếm khát tình van xin tha thiết.
“Xin em…. Haaah!”
Tôi thô bạo dang rộng banh hai chân của Sonya ra, dán chặt mắt vào giữa háng cô.
Nơi vùng kín được cạo dọn dẹp sạch sẽ nhẵn nhụi gọn gàng trước khi ngủ của cô nay đã bị một gã đàn ông chà đạp bằng tay tơi tả, nhão nhoét và bê bết dâm thủy dính nhớp.
Lỗ âm đạo tư mật quý giá của Sonya đã sưng tấy đỏ rực lên, mở hé hờ hững phập phồng như đang gào thét mời gọi, sẵn sàng nhai nuốt chấp nhận bất cứ dị vật thô to nào xâm nhập.
Sonya ngước nhìn tôi bằng ánh mắt đờ đẫn, ngây dại dâm đãng.
Và đang tỏ ra vô cùng thèm khát kỳ vọng.
Sự kỳ vọng nhục nhã rằng, cô đã tự dang rộng háng ra rồi, tôi sẽ mau chóng đâm cự vật vào trong….
“Haaah… haaah….”
“….”
“E, em muốn bị cho vào đúng không?”
Câu nói tự vả đó của Sonya đã vắt kiệt chút liêm sỉ và lòng tự tôn cuối cùng của một người phụ nữ đức hạnh.
Tôi nhìn xuống Sonya bằng nụ cười khốn nạn tàn nhẫn.
“…Không được đâu ạ? Thái độ của giáo sư vẫn còn chống đối lắm.”
“Th, thái độ ư? L, là sao…. Ahhh! Uhm!! Hmmm!!”
Và thế là, tôi tự tay giẫm nát bét chút lòng tự trọng rơi rớt cuối cùng của Sonya.
Tôi dùng ngón cái và ngón trỏ tàn nhẫn nắn nót, vê xoay chuyển điểm nhạy cảm đã sưng tấy đỏ rực trên âm đạo Sonya như thể đang nâng niu chà đạp một viên ngọc quý.
“Heuk… uhm… haaaah….”
Chẳng còn là vẻ mặt đê mê ngập ngụa trong khoái cảm như lúc nãy nữa.
Cô ấy đã há hốc mồm thở dốc, tròng mắt sắp sửa lật trắng dã dại đi đến nơi.
Khi tôi đột ngột dừng lại việc trêu đùa hạt đậu nhỏ đang cương cứng, cô ấy thẫn thờ ngước nhìn tôi, cái miệng đê tiện không sao khép lại được, khuôn mặt kiệt quệ sức lực rỏ dãi.
Sonya khó nhọc uốn lưỡi cất tiếng.
“C... chin em….”
“Cô lảm nhảm cái gì cơ?”
Cái lưỡi đã tê dại chẳng thể uốn nắn nổi nữa, Sonya cố vắt kiệt chút sức lực tàn tạ để thốt ra lời van nài cuối cùng.
“Ch, cho pào đi em…. Ahhh!”
Vừa nghe dứt câu chốt hạ, tôi liền cầm cự vật đâm lút cán thẳng vào âm đạo đang đói khát.
Một con đường thịt thông suốt trơn tuột chẳng gặp chút vách ngăn kháng cự nào.
Trái lại, những hạt thịt li ti bám đầy dâm thủy bên trong đang rần rần trơn tru co bóp chào đón dương vật tàn bạo tiến vào.
Nhiệt độ của mật ngọt nóng hổi như muốn nướng chảy cả côn thịt của tôi.
Mỗi lần tôi nhấp hông thúc mạnh, Sonya lại thè lưỡi dại ra, thở hổn hển những tiếng rên đứt quãng như sắp ngất lịm đi.
“Heuk…. Heuk… uhm….”
Hình bóng tôi thậm chí không hề phản chiếu nổi trong đồng tử đã đờ đẫn của cô.
Cơ thể hoàn toàn mất lực nhão ra như bùn, cả tay và chân Sonya buông thõng vô lực trên giường, dồn hết mọi nơ-ron thần kinh dâm đãng về phía nơi tư mật đang bị nhồi nhét.
Chìm đắm trong cơn hưng phấn bạo chúa tột độ khi đánh gục nhân phẩm cô ấy, tôi bắt đầu nhấp hông dập điên cuồng.
Phạch, phạch, phạch, phạch.
“Heuk… heuk… uhm….”
“Haaah! Haaah! Giáo sư, bóp chặt sướng vãi!”
“T, tô pũng thệ…. Heuk….”
Bấu víu lấy chút lý trí mục nát mong manh chực chờ sụp đổ để háu đói đón nhận từng cú nã pháo côn thịt của tôi, Sonya vẫn dâm đãng cố gắng hồi đáp lời tôi trong vô vọng.
Và rồi giây phút giải phóng cuối cùng cũng xộc tới.
“Giáo sư, em bắn đây!”
“B, bắn ngập đi….”
“Kuhhh!”
“Heuk….”
Đâm lút cán cự vật đang nhấp liên tục gí chặt vào tận cửa tử cung mẫn cảm của cô ấy.
Dòng tinh dịch xối xả phóng phọt thẳng vào tử cung đồng thời tưới trắng xóa đánh sập cả phần lý trí tàn dư cuối cùng của Sonya.
“Haaah… haaah….”
Tôi thở hổn hển như trâu bò, nhìn xuống bãi chiến trường Sonya và….
“….”
Sonya lật trắng dã hai mắt, lưỡi thè ra ahegao và ngất lịm hoàn toàn.
***
“Haaah… haaah….”
Luna ló khuôn mặt đỏ lựng mướt mát mồ hôi ra khỏi chăn, mang vẻ mặt chìm đắm thỏa mãn trong dư âm.
Cả đời Luna chưa bao giờ tưởng tượng được cái trò tự mình móc ngoáy thỏa mãn lại có thể sướng tê người đến mức này.
Thế nhưng, kể từ một ngày định mệnh nào đó, cô bắt đầu lún sâu trượt dài vào việc thủ dâm ngày qua ngày, chẳng tài nào phanh lại dừng lại được.
Cô cứ tự nhủ cắn răng tự vả đây là lần cuối cùng, để rồi hôm sau lại tiếp tục nhớ về hình bóng người đàn ông trong mộng và lại bắt đầu tự sướng.
Vừa ý thức được đây là hành vi tục tĩu mất nết, lại vừa không sao thoát khỏi sự cám dỗ đầy nghiện ngập dâm đãng này.
Chìm trong dư âm râm ran, Luna miên man suy nghĩ dâm tà.
‘Nếu được nhét thứ cứng cáp đó vào trong, sẽ sướng điên dại đến mức nào nhỉ….’
Luna chìm vào giấc ngủ sâu trong khi mơ màng mường tượng về thứ cự vật mà cả đời cô chưa bao giờ được nhìn thấy tận mắt.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
