Chương 48 - Học viện ma pháp Shutra (1-32)
Luna gân cổ hét lên với gã trợ giáo sư.
“O, ông đang bày cái trò quỷ quái gì thế này!?”
Đứng tít từ xa, gã trợ giáo sư nhếch mép nói vọng lại chỗ Luna.
“Cứ ngoan ngoãn nằm phơi thây yên đó rồi mọi chuyện sẽ đâu vào đấy thôi.”
Luna đang bị tóm gọn trong lòng bàn tay hộ pháp của một con Golem khổng lồ.
Một con Golem quái đản được nặn ra bằng cát.
Luna lầm lũi bám đuôi lão trợ giáo sư, và hắn đã dắt mũi lừa cô chui tọt vào sâu trong một khu rừng hoang vắng.
Khổ nỗi là đúng lúc giáo sư ra rả bài giảng hôm nay thì cô lại chẳng để chữ nào lọt vào tai, nên cô hoàn toàn mù tịt về cái quy định cấm tiệt bén mảng tới Sân Tập Đấu ở khu rừng phía đông.
Dù trong lòng đã giăng sắn hàng rào cảnh giác cao độ nhưng cô vẫn bám theo cái bóng lão trợ giáo sư luồn sâu vào rừng.
Dù có sự cách biệt về thực lực, cô vẫn vênh váo tự tin bám gót lão vì cô đã tu luyện thành thạo cả thuật chạy trốn của hệ Phong.
Nhưng lão bỗng phanh gấp dừng phắt lại, chớp nhoáng cướp phăng lấy chiếc vòng tay ma pháp của cô rồi đẩy ngã nhào cô vào một đống cát.
Ngay tắp lự, đống cát điên cuồng cuộn lại, định hình thành một thân xác Golem trọn vẹn và tóm chặt lấy Luna chỉ bằng một tay.
“O, ông hoang tưởng làm cái trò này mà lấy vải thưa che mắt thánh được sao!?”
“Dám ăn nói xấc xược với giáo sư thế hả~? Hahaha!”
Trước những lời đe nẹt của Luna, gã trợ giáo sư lại càng ngoác mồm cười phá lên đầy giễu cợt bỉ ổi.
‘Lực trói còn lỏng lẻo, chỉ cần dứt điểm nhanh gọn con Golem cát này là xong chuyện!’
Dù sao thì cũng phải vắt óc tìm cách lách ra thoát thân đã.
Luna cố gắng vắt kiệt toàn bộ tinh thần để tập trung thi triển ma pháp trận.
Nhưng vì cái thói quen bình thường quá ỷ lại vào cái vòng tay ma pháp trận, nên khi cô vừa gồng mình cố gắng kích hoạt, dòng mana liền rung lắc dữ dội rồi bị cơn gió cuốn bay vỡ vụn tứ tán.
“Hahaha. Tiếng tăm học viên ưu tú đồn xa lắm cơ mà, hóa ra lột mặt nạ cũng chỉ là cái thùng rỗng kêu to!”
‘Hừ… Phải tập trung… Mình phải tập trung…’
Mặc xác những lời sủa bậy khiêu khích của lão, Luna dốc toàn lực dồn não tập trung.
Không ăn bám vào chiếc vòng tay nữa…
Ngay khoảnh khắc cô định vắt kiệt chính mana của mình để vẽ ra ma pháp trận.
Vút!
“Cái, cái quỷ gì thế này!”
“Hả!?”
Vừa đưa ngón tay lên không trung định vẽ ma pháp trận, một ma pháp trận màu xanh thiên thanh đã lù lù lơ lửng ngay trước mắt cô, nhắm thẳng họng pháo về phía con Golem.
‘Được rồi!’
Quá đỗi mừng rỡ, dù đang bị treo lơ lửng trong tình thế nghìn cân treo sợi tóc, một nụ cười rạng rỡ vẫn nở trên môi Luna.
Não bộ nhận thức được tình hình thực tại trong một tíc tắc.
‘Thế này là đủ xài rồi!’
Cô vắt trào toàn bộ ma lực để thi triển ma pháp ‘Phong Nhẫn’.
Xoèttttt!
Dù sức sát thương không cao, nhưng những lưỡi dao gió sắc lẹm xé toạc không khí lao vụt về phía con Golem tạo nên một luồng áp lực đáng gờm.
‘Cùng lắm cũng chỉ là con Golem bằng cát. Tranh thủ cơ hội này… Ơ!?’
“T, chuyện quái quỷ gì thế này…”
Theo kịch bản lẽ ra con Golem phải bị chém xé xác và sụp đổ thành đống vụn, thế nhưng nó vẫn trơ cái mặt ra không mảy may xước một vết, tiếp tục siết chặt lấy cơ thể Luna.
“Ưư… Aaaa!”
“Ph… Phuhahaha!”
Lão trợ giáo sư bỗng nhiên ôm bụng bật cười rồi gào lên với Luna.
“Chẳng biết mày vừa giở cái trò khỉ gì nhưng xem kịch cũng giải trí phết đấy. Giá như mày khôn hồn xài ma pháp ngay cái lúc vừa bị tao tóm thì khéo giờ này đã chạy thoát thân rồi, tiếc thật.”
Luna hoàn toàn mù tịt trước những lời kháy đểu của lão trợ giáo sư.
“Nếu con Golem đó không hút cạn sạch sành sanh đống ma lực còm cõi của mày thì lúc đấy mới đáng nói cơ.”
“M, Mana Golem sao?”
Lão trợ giáo sư bệnh hoạn vẫn luôn quen mui lừa các nữ sinh non tơ đến cái chốn khỉ ho cò gáy này và giở cái trò đó ra để cưỡng bức thỏa mãn dục vọng.
Những học viên đen đủi khi bị con Golem trông có vẻ hiền lành vô hại này tóm lấy, ma lực sẽ dần bị rỉ ra bòn rút đến cạn kiệt, cuối cùng lịm đi rơi vào trạng thái kiệt quệ sức lực.
Khi chắc chắn nữ sinh đã mềm nhũn kiệt sức, hắn sẽ thảnh thơi giải trừ Golem, nhào vô giở trò đồi bại sờ soạng rồi lấy cái đoạn băng bêu rếu trước toàn trường ra để thóp cổ đe dọa, ép bọn họ ngoan ngoãn làm con búp bê tình dục tiêu khiển trong suốt 3 năm ăn học.
Hơn nữa, vốn dĩ cái con Mana Golem này không nằm trong chương trình học của năm nhất nên hầu hết tân học viên còn chẳng biết đến cái sự tồn tại của nó trên cõi đời.
Suốt bao nhiêu năm mài mòn cái chiêu cặn bã này, hắn chưa từng nếm mùi thất bại một lần nào.
“Luna Stadtfeld, mày có thấu cái cảm giác cạn kiệt ma lực sẽ phê như thế nào không?”
“Ư ư…”
Luna nghiến răng cố nặn thêm cái ma pháp trận một lần nữa, nhưng đầu óc đã bắt đầu ong ong choáng váng.
Cô đang dần chìm sâu vào trạng thái cạn khô ma lực.
Lão trợ giáo sư vuốt râu thỏa mãn nhìn ngắm cái cảnh tượng đó, tiếp tục nhởn nhơ đứng thuyết trình như thể đang đứng chém gió trên bục giảng.
“Đầu tiên, cơ thể sẽ bị bòn rút mất hết sạch sức lực. Sau đó, tầm nhìn bắt đầu mờ ảo nhòe đi và đầu óc quay cuồng lảo đảo.”
“Ư ư!”
Lão Phó giáo sư thản nhiên buông lời tiếp thị, mắt dâm tà dán chặt vào những đường cong của Luna.
“Từ cái giây phút đó coi như mọi thứ hạ màn chấm dứt rồi. Mày có thèm khát xài ma lực cũng chẳng rặn ra nổi nữa đâu. Và cứ để nó hút cạn thêm một lúc nữa thì…”
“Haa… D, dừng lại đi…”
“Đến cả cái việc há miệng ra để gào thét rên rỉ mày cũng còn thừa nổi chút sức nào đâu.”
Mặt mày Luna đã tái mét như tờ giấy, đầu gục thõng xuống bất lực.
“Cứ yên tâm, cái tình trạng cạn kiệt ma lực này chỉ cần tịnh dưỡng một tiếng đồng hồ là hồi lại thôi. Có điều…”
“Haa… Haa…”
“Tao sẽ ban ân huệ cho cái con người vẫn đang tỉnh táo mồn một như mày được sướng rên lên mây.”
Uất ức dâng trào nghẹn ứ ở cổ, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên đôi má Luna.
Lần đầu tiên trong đời có một bóng hình nam nhân vạch trần bức tường khiến trái tim cô rung động.
Thế nhưng, cái việc phải cay đắng dâng hiến nụ hồng lần đầu tiên của mình cho một tên cặn bã tởm lợm thay vì người con trai cô yêu khiến cô căm phẫn tột cùng.
Toàn bộ cơ thể Luna rã rời như đống bùn nhão, cô bắt đầu tự cắn dứt hối hận trong thâm tâm.
‘…Biết thế này lúc nãy mình vứt liêm sỉ đi tỏ tình luôn cho rồi.’
“Được rồi, thế là xong xui dọn bãi…”
Ngay khi lão trợ giáo sư mỉm cười dâm tà mãn nguyện và thò cái mặt sấn lại gần Luna.
Một giọng đàn ông từ phía sau lưng vang lên sắc lạnh.
“Đang múa may làm cái trò mèo gì thế này.”
“Đứa, đứa nào!”
Lão Phó giáo sư giật thót nảy mình trước sự xuất hiện phá đám của kẻ lạ mặt, vội vã quay ngoắt lại.
Nghe thấy cái âm thanh quen thuộc ấy, đôi đồng tử đã dại đi lờ đờ của Luna cố vắt kiệt sức ngước lên nhìn.
Qua cái tầm nhìn nhòe nhoẹt lờ mờ, bóng dáng quen thuộc của một người đàn ông đã lọt vào mắt cô.
“Vãi lồn, tin đồn hóa ra là thật à. Không, cái lão này còn bệnh hoạn tởm lợm hơn cả lời đồn.”
Là Seong Suho.
***
Đang vội lê cái xác về giảng đường để câu giờ thêm từng phút chợp mắt thì một cái tên không thể ngó lơ bỗng lọt vào tai tôi từ cuộc buôn dưa lê của đám nữ sinh.
“Bạn Luna, không nhẽ bị lão giở trò làm gì rồi sao?”
“Ây da… Làm gì có cái chuyện đó…”
“Chờ xíu đã, các cậu đang xì xầm cái chuyện quái gì thế?”
“Hả?”
Tôi sấn sổ dò hỏi đám nữ sinh ngọn ngành cái câu chuyện.
‘…Lão trợ giáo sư khốn nạn, rõ ràng đồn bị sa thải rồi cơ mà?’
[Chuẩn luôn. Rất có khả năng cao lão sẽ giở trò gây nguy hiểm cho Luna Stadtfeld.]
Tôi vội vã cậy nhờ đám nữ sinh một việc rồi co cẳng lao thẳng về phía Sân Tập Đấu nằm sâu trong rừng.
Tới nơi, đập vào mắt tôi là một khu rừng rậm rạp hoang vu.
“Cái chốn khỉ ho cò gáy này rộng vãi.”
[Có thể không nằm ở cái khu vực này…]
Sột soạt.
Có tiếng động ầm ĩ ồm ồm phát ra từ sâu tít bên trong.
“Hướng đó!”
Khi vác mặt đến nơi, mọi chuyện đang diễn ra đúng y chang bong như những gì tôi đã mường tượng trong đầu.
Ngoại trừ cái con Golem khổng lồ lù lù kia thì hoàn toàn trật đường ray dự đoán.
Khung cảnh kinh dị hiện ra trước mắt là Luna đang bị con Golem kìm kẹp, còn lão giáo sư thì đứng khoanh tay tít đằng xa cười cợt bỉ ổi mạn phép.
Ngay khi cái mặt tôi vừa thò ra xuất hiện, hắn hoảng hồn lắp bắp lải nhải mấy câu vô nghĩa.
“T, thằng ranh con này sao mày lại thò mặt ở đây! Cút ngay cho tao! Nếu không tao sẽ băm vằm xé xác mày ra!”
“Sủa cái gì thế. Câu đó tao nói mới đúng chứ? Cút nhanh lẹ thì tao còn rủ lòng thương nhắm mắt làm ngơ cho.”
“…T, thằng ranh con vắt mũi chưa sạch này! Mày dám láo lếu ăn nói xấc xược với giáo sư thế à!”
Lão trợ giáo sư có vẻ điên tiết vì cái quyền uy rác rưởi bị xúc phạm chà đạp hơn là việc cái hành vi bỉ ổi tởm lợm bị vạch trần.
Lão móc cây trượng của mình ra và bắt đầu niệm chú thi triển một ma pháp trận tỏa ra ánh sáng đỏ rực.
“Mày đéo phải bị tống cổ đuổi học nữa đâu, tao sẽ đào hố chôn sống mày ở đây!”
Lẽ ra nói đến cái nước đấy rồi thì lão phải biết đường mà cúp đuôi lẩn trốn để che đậy giấu giếm cái tội trạng, đằng này lại còn sĩ diện định đổ thêm dầu vào lửa.
‘Đúng là một thằng điên hết thuốc chữa.’
[Anh Suho, cẩn thận. Tên này vẫn đang mang cái mác trợ giáo sư, hắn hoàn toàn có thể lạm dụng quyền lực chức vụ để ngụy tạo bằng chứng giả, đẩy anh vào cái thế bí.]
Nhìn cái điệu bộ rồ dại của lão thì đúng là lão dám làm cái trò mèo đó như lời Armonia phân tích.
Đối phó với mấy thằng điên chó cắn này thì chỉ có một liều thuốc đặc trị duy nhất.
‘Được thôi… Khỏi đùa nữa! Bắn bỏ mẹ nó nào!’
[…?]
Nhìn cái ma pháp trận đang nhanh chóng tụ hình, tôi giơ cánh tay lên và dùng ngón tay búng mạnh viên bi sắt.
Pằng!
“Kieeeeeeeee!!”
Tiếng ré lên lanh lảnh như con lợn bị chọc tiết vang dội rách toạc cả khu rừng.
Lão trợ giáo sư đổ ập xuống nền đất, sùi bọt mép, toàn thân co giật liên hồi như cá trên cạn.
Hai tay thì cứ khư khư ôm rịt lấy cái hạ bộ bị đập nát.
Tôi sải bước tiến lại gần lão trợ giáo sư, giẫm phịch một chân lên cái lưng gù của hắn.
“Phù, đằng nào cũng là cái thằng phế vật bị sa thải. Tới đâu thì tới.”
[Anh Suho…]
“Hửm?”
[Mau vớt Luna Stadtfeld ra trước đã.]
“Đằng nào tên cặn bã này cũng thành cái dạng phế nhân này rồi thì cứ từ từ… Ơ?”
Tôi cứ chắc mẩm ngây thơ đinh ninh hạ gục được kẻ câm trịch điều khiển thì con Golem cũng sẽ tự động sập nguồn ngừng hoạt động cơ.
Thế nhưng mọi diễn biến lại đi ngược hoàn toàn với những gì tôi mường tượng.
“Aaaaa!!”
Ngược lại, con Golem nắm chặt cứng lấy Luna rồi bắt đầu điên cuồng làm loạn xới tung khắp khu rừng.
Rồi nó lừ lừ quay ngoắt tiến về phía tôi.
Sắc mặt trắng bệch không còn hột máu, Luna thều thào qua từng hơi thở đứt quãng.
“Mana… Chạy đi…”
Tôi chắc nịch là Golem sẽ phanh lại sập nguồn nếu hạ gục được kẻ đứng sau giật dây.
“Cái quỷ gì thế này!”
[Anh Suho, đó là Mana Golem. Phải mau né đi.]
“Là cái con khốn đó á?”
Chính là cái con quái vật được nhai đi nhai lại mổ xẻ trong tiết học sáng nay.
Ông giáo sư dạy môn Học thuyết Ma pháp Đặc thù rành rọt dặn dò kỹ lưỡng rằng.
Mana Golem là thiên địch chí mạng đối với những học viên yếu kém như tôi và Luna.
“Đệch mợ, phải bồi thêm một viên nữa.”
Tôi nhắm thẳng họng pháo vào đầu con Golem đang lừ lừ sấn tới, búng viên bi sắt.
Pằng!
Keng!
“Cái quái gì thế này!”
Rõ ràng là nhắm trúng phóc cái sọ của nó.
Nếu đắp bằng cát thì đáng lẽ nó phải vỡ vụn tung tóe thành trăm mảnh mới chuẩn bài.
Vậy mà viên bi sắt chưa kịp vào đầu nó đã bị một màng chắn màu xanh bật lại vỡ tan tành mây khói.
[Nó đã hấp thụ ma lực của Luna Stadtfeld rồi. Lượng ma lực vẫn đang liên tục được nạp vào, nếu cứ thế này anh cũng sẽ gặp nguy hiểm.]
“Vậy giờ phải thế nào đây!?”
[Tạm thời anh phải mau rút lui và tìm người đến ứng cứu.]
“Không được! Luna đang bị…”
[Cái mạng sống của anh quan trọng hơn Luna. Với cái lượng ma lực ít ỏi hiện tại của anh, anh không thể xuyên thủng nổi cái lớp khiên bảo vệ đó đâu. Mau chạy đi…]
Khác xa với cái sự điềm tĩnh máu lạnh thường ngày, Armonia bỗng gắt lên hốt hoảng cuống cuồng.
Con Golem vốn ở tít xa giờ đã lừ lừ tiến sát đến nơi mấp mé.
Armonia liên tục gào thét ầm ĩ trong đầu bảo tôi chạy trốn.
…Bảo tôi cúp đuôi chạy trốn á?
Nực cười…
Nhất định phải vắt óc có cách…
[Anh Suho! Cả anh cũng sắp bị nó hút cạn rồi!]
“Biết rồi khổ lắm nói mãi!”
Tôi thò tay móc sâu trong túi ra một viên đạn siêu dẫn lụm được từ hôm qua.
Đặt viên đạn bạc chễm chệ lên ngón tay, chuẩn bị tư thế nhắm bắn.
Armonia liền ra sức gào thét ngăn cản tôi.
[Lớp khiên của Golem đã quá sức vững chắc rồi! Toàn bộ lượng ma lực của Luna Stadtfeld đều được nó dồn hết vào cái màng phòng hộ, chút ma lực của anh không đủ để xuyên thủng nó đâu!]
“…Nhưng ngoài cái ma lực của tôi ra thì ở đây vẫn còn kho dự trữ mà!”
Tôi lập tức thiết lập ma pháp trận áp thẳng lên lưng lão trợ giáo sư đang quằn quại.
[Đó là…]
Hấp thụ Ma lực.
Một ma pháp vốn bị hắt hủi coi là thứ phế thải vứt xó vì hiệu suất như hạch.
Nhưng nếu có thể xào nấu kết hợp sử dụng cùng lúc với ma pháp khác thì đây lại là một con bài tẩy ma pháp tuyệt đỉnh.
Bây giờ con Golem đã bắt đầu rục rịch thò vòi hút ma lực của tôi.
Tôi lấy tinh thần tập trung nhắm thẳng vào giữa ngực Golem.
“Armonia! Bơm ma lực ngay lập tức vào cho tôi!”
[Đã rõ.]
Cảm giác luồng ma lực sục sôi cuồn cuộn chảy dào dạt rần rần trong huyết quản.
Lấy viên đạn bạc làm lõi trung tâm, mười hai ma pháp trận cỡ đồng xu lấp lánh xếp thành hai hàng dài ngang sang hai bên như đôi cánh.
Hơn nữa, cái ma pháp trận mà tôi đang điên cuồng thi triển lúc này chính là cái thứ ma pháp chết tiệt từng khiến tôi rơi vào cảnh cạn kiệt ma lực thừa sống thiếu chết.
Khác với cái hình dạng xập xệ ọp ẹp của 4 ma pháp trận cùi bắp trước đây, giờ đây chúng rực sáng sắc vàng kim chói lóa, nối liền nhau đúc thành một nòng súng dài ngoẵng bá đạo.
“Sáu nấc, khai hỏa!”
[Anh Suho, cái đó là!]
Ngay khi tôi vừa bung bét tung ma pháp trận, lão trợ giáo sư bắt đầu rống lên những tiếng gào thét thê lương vượt ranh giới cả tiếng kêu của con người.
“Khaaaaaaaaaaaa!!!!!”
Tiếng hét lúc nãy khi bị đập nát hạ bộ nghe như tiếng con lợn bị chọc tiết, thì giờ đây tiếng thét này nghe rợn gai ốc như tiếng kêu oán than của vong hồn bị đày đọa dưới tầng đáy địa ngục.
Cái sự khốn nạn là không chỉ lượng ma lực của lão, mà ma lực của tôi cũng đang bị bòn rút cạn kiệt.
Cũng may là cái lượng ma lực hấp thụ từ cơ thể lão trợ giáo sư nhiều hơn nên ma lực của tôi chỉ bị hao hụt chút ít chứ không tới cái mức chầu diêm vương.
Và cái khoảnh khắc mọi thứ đã lên nòng sẵn sàng.
12 cái ma pháp trận xếp chăn hai bên đồng loạt rực sáng ánh vàng kim, phóng ra một luồng điện năng khổng lồ như tia chớp.
Dù cánh tay đang run lẩy bẩy bần bật, điểm ngắm chốt hạ của tôi vẫn chĩa thẳng tắp vào ngay ngực con Golem.
“Chính là cái lúc này!”
ĐOÀNGGGG!!!
Viên đạn siêu dẫn lao đi xé gió với một luồng sóng âm khác bọt hoàn toàn một trời một vực so với những viên bi sắt ghẻ lở bình thường.
Vừa bóp cò nổ súng, luồng sóng xung kích đã làm chim chóc trong rừng hốt hoảng bay tán loạn mù mịt.
Tôi buông thõng hai cánh tay rã rời, dán mắt ghim chặt vào con Golem.
“Haa… Haa…”
Tấm khiên màu xanh lam trâu bò của Golem… đã vỡ nát tan tành vụn vặt.
Tuy nhiên…
Grừừừ….
Con Golem chỉ bị đẩy lùi lại vài bước chao đảo do dư chấn của viên đạn siêu dẫn, nhưng cái thân hình tảng đá của nó vẫn hoàn toàn nguyên đai nguyên kiện.
“Haa… Haa… C, cái chuyện quái quỷ gì…”
[Anh Suho, là cái lõi! Rào chắn đã bị phá nát nhưng cái lõi trung tâm vẫn còn nguyên.]
“Haa… Ơ, ở cái xó nào… A…”
Tôi chợt bừng tỉnh nhớ ra cái cẩm nang cách đối phó với Mana Golem mà ông giáo sư đã rành rọt dặn.
(Điểm khác biệt cốt lõi của Mana Golem chính là cái phần lõi. Hầu hết các con Golem bình thường đều giấu lõi ở trung tâm ngực. Bởi vì cái khu vực ngực được đắp cực kỳ dày và kiên cố. Giống hệt như quả tim của chúng ta vậy.)
Ông ấy thuyết giảng rằng cái lõi của Mana Golem lại chạy di chuyển luồn lách liên tục bên trong cái đống cát.
(Vậy thì tại sao cái lõi của Mana Golem lại được thiết kế lắt léo để di chuyển? Nguyên do là phần lõi đóng vai trò cái vòi hút ma lực. Lõi luôn…)
“Haa… Haa…”
Cơ thể mệt lử như sợi bún, tôi vắt kiệt cố gượng chút sức lực tàn tạ cuối cùng để nhấc cánh tay lên.
Trên đỉnh đầu ngón tay là một viên bi sắt dự phòng.
Cái mục tiêu mà tôi đang rướn mắt nhắm đến là… Luna.
Cô ấy đã ngất lịm đi như khúc gỗ vì bị bòn rút cạn kiệt ma lực.
Chĩa họng súng ngón tay về phía cô ấy, tôi thều thào với Armonia.
“Ma lực… Haa… Haa… Bơm cho tôi nạp…”
[Không được đâu! Nếu cái lúc này anh cố đấm ăn xôi dùng thêm kỹ năng đó thì sẽ vượt quá giới hạn không thể vãn hồi được nữa!]
Bất chấp lời gào thét cảnh báo của Armonia, não bộ tôi đã quyết đoán chốt hạ phải bóp cò.
Trong đầu tôi vang dội câu chốt hạ chân lý của giáo sư.
(Lõi luôn ngự trị ở cái nơi có thể hút trọn ma lực hiệu quả nhất.)
Cái điểm ngắm chĩa vào ngực Luna lúc nãy giờ đây nhích dần xuống phần cát đang cuốn bao lấy ngón tay của con Golem…
“…!”
Pằng!
Trúng phóc ngay điểm đen lõi.
Sức sát thương yếu ớt èo uột đến mức chẳng thể vác ra đong đếm đem so sánh với những cú búng tay xé gió trước đó.
Nhưng con Golem lại đổ ập sập xuống như tòa nhà sập móng, đống cát tơi tả rơi lả tả xuống nền đất.
Hình bóng Luna bị chôn vùi trong đống cát lờ mờ hiện ra lộ rõ.
Phải vớt lôi cô ấy ra khỏi cái đống đó…
Nhưng cái thân thể tàn tạ của tôi chẳng chịu tuân lệnh nhúc nhích.
Đúng chuẩn hơn là mẹ nó không thể nhúc nhích nổi.
[-__---! __---!!]
Armonia đang gào thét ầm ĩ cái gì đó nhưng màng nhĩ tai tôi đã ù đi đặc sệt chẳng nghe rành lọt thỏm một chữ nào.
Tầm nhìn của tôi bắt đầu bị nhuộm đặc một màu đỏ quạch.
Cảm nhận rõ mồn một có thứ chất lỏng gì đó đang rỉ ra ứa từ mũi và khoang miệng.
Vô vàn những giọt chất lỏng túa ra rơi tõm lộp bộp xuống nền đất.
Chẳng còn phân biệt nổi là cái tầm nhìn đang bị nhuộm đỏ lòm hay là cái thứ chất lỏng đang chảy ròng ròng kia có màu đỏ máu, tôi cứ thế đổ gục xuống nền đất lạnh lẽo.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
