Làm Thế Nào Để Cướp Bạn Gái Của Nam Chính

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mushoku Tensei (LN)

(Đang ra)

Mushoku Tensei (LN)

Rifujin na Magonote

Câu truyện xoay quanh một gã 34 tuổi thất nghiệp và bị đuổi ra khỏi nhà vì những hành động thối nát mà anh ta đã làm. Nhận ra bản thân thật rác rưởi và cả cuộc đời chỉ là một đống đổ nát, anh ta mong

162 2902

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

13 44

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

131 2664

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

531 3649

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

699 9628

Học viện ma pháp Shutra - 1 - Chương 42 - Học viện ma pháp Shutra (1-26)

Chương 42 - Học viện ma pháp Shutra (1-26)

[Tôi đã ngộ ra rằng cái thế giới này thực sự quá đỗi bất công.]

“…Nói thật là chính tôi nghĩ lại cũng thấy điêu vãi chưởng.”

Tôi đang khoác trên mình bộ đồ ngủ do người hầu nhà này đưa, nằm ườn trên giường trân trân nhìn lên trần nhà.

Nằm trên chiếc giường xịn xò trong phòng dành cho khách, tôi vắt tay lên trán hồi tưởng lại chuyện ban nãy.

Lúc Luna đập bàn đứng phắt dậy, trước mắt tôi đã chớp lên cửa sổ hệ thống.

-[Chơi Violin LV 1 đã được khai mở. Nhờ hiệu ứng bổ trợ từ Khéo tay LV 555, cấp độ Chơi Violin đã được thay đổi thành 46.]-

Nếu Armonia không gọi hồn thì suýt nữa tôi đã bỏ lỡ cái thông báo này rồi.

Vấn đề cốt lõi là tôi đách biết mẹ một nốt nhạc nào cả.

Dù cái cheat code cẩu huyết kia có kích hoạt đi chăng nữa, thì làm sao tôi có thể kéo đàn khi trong đầu trống trơn như tờ giấy trắng cơ chứ.

Thế nhưng Armonia đã tìm ra giải pháp và hiển thị nó thẳng vào võng mạc tôi.

Thông qua một đoạn video 3D vô hình với người ngoài, hiển thị hình ảnh một tay nào đó đang say sưa chơi violin.

Tôi chỉ việc nhắm mắt đưa chân múa may bắt chước y xì đúc.

Chơi hay không chẳng quan trọng.

Chỉ cần làm màu đủ mượt để ra dáng dân chuyên nghiệp là được.

Nhưng khi vạch xong nốt cuối và nhìn quanh, ai nấy đều nhìn tôi như thể đang chiêm ngưỡng một kỳ quan thế giới vậy.

Tôi thì mù tịt đách biết mình chơi có hay không, chỉ là soi biểu cảm của họ thì đoán chừng mình đã buff một vố khá gắt.

Rồi bắt đầu từ khoảnh khắc Luna rớt nước mắt và vỗ tay, những người khác cũng rơm rớm rưng rưng và hùa theo vỗ tay rào rào.

Trừ thằng ất ơ kia ra.

Chẳng biết xuất xứ cái mớ năng lực này của tôi là cái quái gì, nhưng khẳng định mẹ nó là hack game lỗi rồi.

Cứ thế, khi màn trình diễn khép lại và mọi người vẫn còn đang ngơ ngẩn chìm trong dư âm thì mặt trời đã khuất bóng, chiều tà buông xuống, Luna và Louis mới rục rịch cáo từ ra về.

Luna nấn ná nhìn tôi chằm chằm một lúc, rồi lẳng lặng quay về học viện.

Chợt nhớ lại đoạn video ảo ma lúc nãy, tôi hỏi Armonia.

“Armonia này.”

[Vâng.]

“Cái tay trong video lúc nãy là ai thế?”

[….]

Khung hình Armonia cho tôi xem chẳng phải là mấy cái clip biểu diễn rẻ tiền tràn lan trên mạng.

Trong video, một người đàn ông trạc tuổi trung niên đang kéo violin, và địa điểm lại là nơi tôi đã nhẵn mặt.

Đó là phòng làm việc của Armonia.

Người đàn ông cao ráo với vẻ ngoài tuấn tú trong video đang khoác trên mình bộ đồng phục hạm trưởng phẳng phiu.

Nó cũng giống hệt bộ trang phục Armonia đang mặc.

Trước câu hỏi tọc mạch của tôi, Armonia ngậm hột thị không thèm nhả ra nửa lời.

“Chà, nếu muốn thì sau này cô tâm sự mỏng cho tôi nghe cũng được.”

[…Vâng, tôi hiểu rồi.]

Có vẻ như có uẩn khúc mờ ám gì đó.

Tôi quay xe đổi sang chủ đề khác.

“Carl Friedrich….”

[Dự đoán của chúng ta đã trúng phóc. Nguyên nhân gây vô sinh xuất phát từ ông ta.]

“Nhìn profile hoàn hảo vãi nhái, thế mà thấy cũng tội thật.”

Đúng như dự đoán, thủ phạm vô sinh là do Carl Friedrich.

Tôi còn tưởng lão có sở thích tình dục biến thái quái đản gì cơ, hóa ra đách phải.

-[Liệt dương]-

Dù Sonya có cạy miệng không kể mấy chuyện thầm kín này, nhưng là vợ chồng ngủ chung giường thì sao mà cô ấy giấu giếm cho được.

Thêm nữa, nhìn cái cảnh Sonya thiếu thốn tình dục khát khao đến mức đó, khả năng cao là ông ta đã ấp cái bệnh này từ thuở nảo thuở nào rồi.

Lúc nãy tôi còn khấn mong ước ao sau này được phong độ như ổng, nhưng thấy cái mác “Liệt dương” to đùng kia là mớ ảo tưởng ấy bay màu luôn.

Dù thế nào tôi cũng chẳng muốn rước cái bệnh yếu sinh lý đó vào người.

Thái giám không có tội, cũng chẳng có gì phải đội quần xấu hổ.

Tôi vốn nghĩ thế đấy.

Nhưng chuyện TÔI bị biến thành thái giám lại là một phạm trù thảm họa hoàn toàn khác.

Dù vậy, tôi cũng chẳng rảnh háng đi làm cái chuyện bao đồng ngu xuẩn là vung tiền Enel để chữa bệnh cho lão già đó đâu.

Chỉ thấy tội nghiệp xót xa cho Sonya thôi.

Cứ hễ nhắm mắt nhớ lại nụ cười hiền hậu và mái tóc xanh buông xõa của cô ấy là tôi lại….

Ờ….

…Lại nứng lên rồi.

“Mình cũng điên cụ nó mất rồi….”

[Anh đang lảm nhảm cái gì vậy?]

“Không, không có gì…. Nhưng mà thấy tội cho Sonya quá. Cô ấy còn chưa tới ba mươi mà. Chẳng lẽ phải sống lay lắt chẳng có chỗ nào để giải tỏa nhu cầu sinh lý sao.”

Hơn nữa, với một đứa nhạy cảm với Pheromone như tôi thì cô ấy mới bị kích thích, chứ nhìn kiểu gì cô ấy cũng không phải loại đàn bà lăng loàn đi dòm ngó chim chuột người đàn ông khác.

Bằng chứng rành rành là cô ấy chẳng thèm rung động trước thằng ất ơ kia.

Mặc dù tôi gán cho hắn cái mác thằng ất ơ, nhưng thực chất hắn chẳng phải dạng ất ơ đâu.

Sonya đã tát thẳng mặt một tên nam thần con ngoan trò giỏi hoàn hảo từ đầu tới chân đấy chứ.

“…Nghĩ lại thì, việc ở lại đây là do Sonya chủ động ngỏ lời cơ mà. Khéo đêm nay cô ấy lại mò mẫm sang đây không? Hehe….”

[Dù sao thì việc nhúng chàm vào một gia đình đã có chồng cũng tiềm ẩn rủi ro cực lớn. Dù cô ấy có tự mò đến, thiết nghĩ anh cũng nên lịch sự đá cô ấy ra ngoài thì hơn.]

“Thì cứ làm nhẹ nhàng là được thôi, lén lút ấy….”

Cốc, cốc, cốc.

Tiếng gõ cửa khe khẽ vang lên từ phía cửa phòng khách.

‘…Đỉnh vãi, linh thế.’

[Anh Suho, lần này tôi thành tâm khuyên anh nên tém tém lại.]

‘Xì…. Biết rồi khổ lắm nói mãi!’

Tôi trả treo lại lời dặn của Armonia với cái giọng phụng phịu rồi hắng giọng mở miệng.

“Mời vào.”

Kééét.

Kẻ mở cửa bước vào lại là một nhân vật ngoài tầm kiểm soát.

“Nếu cậu có rảnh rỗi, tôi muốn ghé qua hàn huyên chút chuyện.”

Là Carl Friedrich.

“A! Xin mời ngài vào.”

“Cảm ơn cậu. Vậy thì….”

Tay trái Carl cầm một chai rượu trông sặc mùi Whisky tây, còn tay phải cắp hai chiếc ly thủy tinh.

Ông ta đặt rượu và ly lên chiếc bàn ăn trong phòng khách rồi nở một nụ cười thâm trầm khó dò.

“Cậu… biết uống rượu chứ?”

“À, vâng. Nhưng tửu lượng của tôi cùi bắp lắm….”

“Tôi mang đến nhấp môi cho có lệ thôi, cậu đừng áp lực quá.”

Vừa thấy tôi hạ mông xuống ghế, Carl liền đưa ly và rót rượu cho tôi.

Lượng rượu chỉ cỡ lóng tay.

Nhận lấy ly rượu, tôi cũng lịch sự rót lại cho Carl rồi nốc cạn luôn một hơi.

‘Áaaaa! Cái dạ dày của tôi!’

[Đây là loại rượu có nồng độ cồn cực gắt. Anh không được tu ừng ực như thế đâu.]

‘Mẹ kiếp, tôi cứ tưởng nó ngọt như kẹo bơ cơ chứ!’

Xưa nay tôi cứ đinh ninh Whisky trên phim ảnh là loại rượu ngọt ngào như kẹo bơ.

Cả đời đã được nếm thử giọt nào đâu mà biết nó khét lẹt thế này.

Ruột gan tôi đang bốc cháy phừng phừng như bị tưới xăng.

Nhìn bộ dạng nhăn nhó của tôi, Carl ngạc nhiên trố mắt.

“Có vẻ cậu đam mê rượu chè hơn tôi tưởng đấy.”

“Haha….”

Carl rót thêm một ly nữa rồi bắt đầu vòng vo kể lể về chuyện tôi đánh đàn ban nãy.

“Che giấu tài năng xuất chúng thế này, chẳng phải cậu đang cố tình dìm hàng chúng tôi xuống đáy xã hội sao?”

“Haha….”

Thấy tôi chỉ biết cười gượng, Carl không gặng hỏi thêm.

Ông ta cẩn thận nâng ly, nốc cạn một hơi.

Đặt chiếc ly rỗng tuếch lên bàn, tay ông vẫn giữ khư khư lấy ly, khuôn mặt vô cùng đăm chiêu nghiêm túc.

Sau một hồi im lặng đến nghẹt thở, ông ta dè dặt hỏi tôi.

“Cậu nghĩ sao về Sonya?”

“Là giáo sư… đúng không ạ?”

‘Ông lão này đang giăng bẫy dò la mình đấy à?’

[Với tầm cỡ của một thương nhân lão làng, cái tài năng của ông ta hẳn bao gồm cả việc nhìn thấu hồng trần.]

Nghe tôi nói, Carl nhắm nghiền mắt lại với vẻ mặt đầy khổ não.

Một bầu không khí u ám khác hẳn so với lúc ban ngày.

Trong lúc đó, tôi tự rót thêm một ly rượu nhâm nhi.

Carl nốc sạch ly rượu vừa được rót, rồi ném cho tôi một ánh nhìn và thốt ra một câu vãi chưởng.

“Sonya… vợ tôi… cậu có thể thay tôi ôm ấp cô ấy được không?”

‘?..??…??…..????’

[?..???..?.??….?.?.?]

Chẳng thể thẩm thấu nổi thứ ngôn ngữ ngoài hành tinh của Carl, tôi và Armonia chỉ biết load não với hàng loạt dấu chấm hỏi mã Morse bay mòng mòng.

***

“Haaah….”

Vừa lết xác về đến ký túc xá, Luna tắm rửa sạch sẽ, tròng bộ đồ ngủ màu trắng dạng váy liền rồi ngã vật ra chiếc giường êm ái.

Vùi mặt vào gối, cô miên man hồi tưởng lại mớ hỗn độn đã xảy ra hôm nay.

Cuộc gặp gỡ chớp nhoáng, màn đong đưa trong xe ngựa, và cả khúc vĩ cầm ảo ma kia….

Trước khi bước chân vào học viện Shutra, cuộc sống của Luna nhạt nhẽo vô vị.

Ngày nào cũng chỉ chạm mặt chừng đó con người, lặp đi lặp lại một thời gian biểu rập khuôn, và kết thúc một ngày cắm mặt tại cùng một địa điểm.

Luna thậm chí từng tự lừa mình dối người mà hài lòng với cái cuộc sống tẻ nhạt đến phát ngán đó.

Thế nhưng, mọi thứ bắt đầu đảo lộn từ cái ngày cô nhập học.

Mỗi ngày trôi qua đều là một trải nghiệm mới mẻ, mang những sắc màu rực rỡ bứt phá khỏi vùng an toàn trước đây.

Và tâm bão của những sự đổi thay đó luôn xoay quanh một người đàn ông.

Vừa vui sướng… lại vừa ức chế.

“Đồ tồi. Người ta đã bật đèn xanh rực rỡ thế rồi mà….”

Lúc rời khỏi dinh thự của vợ chồng Friedrich, Luna đã bắn cho cậu ấy ánh mắt van lơn như cún con.

Cùng đi với nhau đi mà.

Tôi muốn chúng mình cùng về học viện.

Vì xung quanh toàn kỳ đà cản mũi nên cô không tiện mở lời.

Thế nhưng, vẻ mặt của cậu ấy cứ thộn ra như ngỗng ỉa, như thể chỉ muốn nói lời tạm biệt cho rảnh nợ.

Kết cục, Luna đành ôm cục tức to đùng mà lủi thủi quay về ký túc xá.

Dù Louis cứ lải nhải thao thao bất tuyệt bên tai, nhưng những lời xàm xí của cậu ta chẳng lọt nổi vào tai cô.

Cô chợt nhớ lại mấy câu chuyện phiếm của đám đàn bà con gái trong các buổi tiệc tùng giao lưu trước đây.

(Thật tình, bọn đàn ông đúng là một lũ đần độn vô tâm….)

(Chuẩn luôn, bật đèn xanh chói cả mắt thế thì phải biết đường mà nhào vô chứ….)

Lúc nghe đám đàn bà đó ngồi lê đôi mách, Luna đã cảm thấy thật nực cười.

(…Không chịu nói ra thì ai mà biết được.)

Luna thậm chí còn thấy thương hại cho những gã đàn ông mù mờ mà bọn họ nhắc tới.

Thế nhưng, đến khi tự mình đạp trúng vết xe đổ, cô mới thấm thía đau đớn.

“Đúng là ngốc nghếch hết thuốc chữa mà….”

Cô tự thấy bản thân mình thật ngốc nghếch lố bịch.

Luna nhắm mắt nhớ lại hình bóng Seong Suho trên chuyến xe ngựa ban nãy.

Lúc chạm mặt ở đại sảnh, cậu ta toát lên khí chất như một con người hoàn toàn lột xác, đến mức cô còn chẳng dám nhận người quen.

Người đàn ông đã mỉm cười đưa tay về phía cô.

Cứ nghĩ đến người đàn ông đó, bụng dưới cô lại bắt đầu râm ran nóng rực.

“Chỉ… nốt hôm nay nữa thôi….”

Luna vô thức đảo mắt quanh phòng để chắc chắn không có con ma nào, rồi lén lút chui tọt vào chăn.

Mặc dù lý trí gào thét cấm cản không được làm thế, nhưng hôm nay cô lại tiếp tục cuộn tròn cơ thể và đưa tay xuống tự thỏa mãn.

***

Carl rước Sonya về dinh bốn năm trước.

Carl, vốn là một gã nghệ sĩ violin lang bạt kỳ hồ, chẳng màng đến chuyện dựng vợ gả chồng, đã trúng tiếng sét ái tình với Sonya ngay từ cái nhìn đầu tiên và vác cưa theo đuổi cô gắt gao.

Dù ban đầu Sonya cũng chùn bước vì chênh lệch tuổi tác quá lớn, nhưng rồi vì cảm nhận được sự chân thành dai dẳng của Carl, cô đã gật đầu ưng thuận.

Sau đó, Carl rửa tay gác kiếm từ bỏ cuộc sống lãng tử bôn ba, cắm đầu tiếp quản công việc kinh doanh của cha mình và ngày càng phất lên như diều gặp gió.

Đó từng là một cuộc hôn nhân ngập tràn mật ngọt hạnh phúc.

Trong vỏn vẹn đúng một tháng….

Carl đột ngột dính trấu chứng liệt dương, và từ cái ngày định mệnh đó ông ta phải ngậm ngùi thông báo rằng hai vợ chồng chẳng thể ân ái mặn nồng được nữa.

Sonya đã cuống cuồng thử mọi phương pháp lượm lặt được từ giang hồ để chữa chứng yếu sinh lý cho chồng, nhưng căn bệnh ẻo lả đó vẫn chẳng hề có dấu hiệu thuyên giảm.

“…Sonya đã đánh đổi cả thanh xuân tươi sáng để theo tôi, nhưng tôi lại gieo cho cô ấy một bản án chung thân tày đình.”

“Giáo sư Sonya sẽ không oán trách như vậy đâu.”

Đời nào Sonya lại đi chì chiết người chồng của mình chứ.

Nhưng rành rành ra đó là cô ấy đang chôn vùi đời mình trong một vũng lầy vô cùng đáng thương.

Đang phí hoài những năm tháng rực rỡ mọng nước nhất của thanh xuân một cách lãng nhách.

Thế nhưng tại đách nào Carl lại tia trúng tôi?

“Tôi rất đồng cảm với hoàn cảnh của ngài, nhưng ngoài kia thiếu gì người tốt hơn tôi.”

“…Dù thời gian không thể gọi là quá dài, nhưng tôi đã âm thầm quan sát Sonya suốt bốn năm qua. Nhìn ánh mắt lấp lánh của cô ấy khi dõi theo cậu Suho, tôi có thể chốt hạ chắc nịch điều đó.”

Theo lời Carl xì ra, Sonya luôn là kiểu người điềm đạm chăm chú lắng nghe ông ta thao thao bất tuyệt.

Tuy nhiên, dạo gần đây cô ấy bắt đầu thay tính đổi nết, say sưa lảm nhảm về một thằng nhóc nam sinh với vẻ đầy hưng phấn, và ngay lúc đó radar của Carl đã hú còi inh ỏi.

“…Cậu Suho không biết đâu, nhưng đó là lần đầu tiên tôi thấy Sonya cười toe toét rạng rỡ như thế khi nhắc đến một người đàn ông khác.”

“….”

Tôi vội vã trao đổi qua đường truyền với Armonia.

‘Cứ vỗ ngực tự tin là mình giấu kỹ lắm chưa bị lộ, hóa ra lòi đuôi từ đời thuở nào rồi.’

[Bản chất con người vốn dĩ luôn bám víu vào sự ảo tưởng. Họ có xu hướng thổi phồng những điều mơ hồ mập mờ theo hướng tự làm mờ mắt mình.]

Đi đêm lắm có ngày gặp ma, nguyên lý cốt lõi đơn giản thôi.

Vì chẳng ai tự soi gương được xem cái đuôi của mình dài đến cỡ nào.

Cho dù Sonya có bị vạch trần phơi bày, chắc cô ấy vẫn cứng họng cho rằng đối phương chỉ đang làm quá lên thôi.

Bởi vì con người ta vốn dĩ mang cái nết dùng niềm tin mù quáng để tự lấp liếm lừa mình dối người trước khi mọi tội lỗi bị phơi bày trắng án mà.

Nghe những lời ruột gan Carl vắt ra, có vẻ ông ta không rảnh háng đi dò xét gài bẫy tôi.

Làm gì có chuyện tự lột mặt nạ phơi bày cả những góc khuất nhục nhã thầm kín nhất của bản thân chỉ để thả một cái mồi nhử rẻ tiền như thế.

Nghe những lời Carl thốt ra sau đó, tôi đã có thể phần nào bỏ túi sự chắc chắn.

“Thực ra từ vài năm trước, tôi đã cố tình viện cớ vắng nhà đi công tác vào cuối tuần và chúng tôi cũng chia phòng ngủ riêng. Đó là vì tôi không muốn cô ấy phải e dè nơm nớp lo sợ mỗi khi muốn rước người đàn ông nào đó vào nhà.”

“Nhưng nếu làm vậy thì chẳng phải giáo sư Sonya cũng sẽ….”

“Tôi không đành lòng nhìn cô ấy héo mòn sống một cuộc đời khô khan vô vị như thế.”

Dù vậy, cái nước cờ cực đoan là vác nhau ra tòa ly hôn cũng bất khả thi.

Hai người họ vẫn nặng tình, Sonya đâu phải loại đàn bà lăng loàn sẽ dứt áo ra đi chỉ vì cục nợ liệt dương của chồng, còn Carl thì chẳng dám ly hôn vì lo sợ Sonya sẽ bị vùi dập bởi những lời đồn thổi ác ý nếu hai người chia tay.

Ông ta thà đội sừng nhìn Sonya, người ông yêu sâu đậm, được lên đỉnh hạnh phúc, còn hơn là thấy một Sonya cắn răng cam chịu nguội lạnh chỉ vì cố giữ trọn đạo phu thê.

‘Nực cười vãi chưởng.’

[Đúng là một kịch bản drama thảm thương, nhưng chung quy lại thì mâm cỗ này lại cực kỳ béo bở cho anh.]

Đúng là chuột sa chĩnh gạo cmnr.

Carl bộc bạch thêm, ngoài thái độ dạt dào của Sonya, màn biểu diễn lố lăng của tôi hôm nay cũng giúp ông ta có thêm bằng chứng thép để chốt đơn.

Tuy không nắm rõ ngọn ngành tường tận mức độ thân mật giữa tôi và Sonya, nhưng ông ta đã lập tức đánh hơi được luồng Pheromone mờ ám bay lượn giữa hai người.

“Lý do sâu xa hôm nay tôi mời cậu đến dùng bữa chính là vì điều đó.”

“….”

“Xin cậu. Chỉ cần là yêu cầu trong khả năng, tôi sẽ gật đầu đáp ứng tất cả.”

Cái đó… bọn tôi liếm mút chán chê nát bét rồi, ông có dâng mỡ đến miệng thêm cũng bằng thừa thôi.

Sự im lặng như tờ của tôi có vẻ khiến ông ta lầm tưởng là tôi đang e thẹn do dự.

Thực ra là tôi đang ngượng chín mặt méo biết giấu mặt vào đâu đây này….

Tôi đành vuốt mặt nương theo bầu không khí.

“Nhưng nếu giáo sư Sonya không có hứng thú tình cảm với tôi, thì tôi cũng bó tay thưa ngài.”

“…Cậu nói được câu đó, tôi càng thấy đội ơn.”

Cho dù mọi chuyện đã ngã ngũ đi đến bước lột đồ, tôi cũng không thể huỵch toẹt phơi bày ra bằng những lời lẽ thô bỉ sặc mùi NTR được.

Tôi đã vuốt ve xoa dịu Carl bằng dăm ba câu đạo lý lịch sự tối thiểu, kiểu như “Tôi sẽ một lòng tôn trọng ý muốn của Sonya.”

Nghe tôi hứa hẹn vậy, Carl lảo đảo đứng dậy với vẻ mặt vô cùng thanh thản như trút được tảng đá ngàn cân.

“Người mà Sonya đã phải lòng chắc chắn phải có lý do của nó. Chỉ cần cậu không làm tổn thương Sonya, tôi sẽ bịt mắt bịt tai làm ngơ mọi chuyện.”

“Vâng.”

“Vậy tôi xin cáo từ….”

Carl lầm lũi khẽ mở cửa phòng rồi lủi mất hút ra ngoài.

Căn phòng lại chìm trong sự tĩnh lặng vắng lặng.

‘Triển thôi!’

Tôi vứt hết liêm sỉ phi ngay lập tức đến phòng ngủ của Sonya.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!