Làm Thế Nào Để Cướp Bạn Gái Của Nam Chính

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 849

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 17

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 504

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

Học viện ma pháp Shutra - 1 - Chương 47 - Học viện ma pháp Shutra (1-31)

Chương 47 - Học viện ma pháp Shutra (1-31)

“Khốn kiếp…”

Trong căn phòng làm việc vuông vức chừng 15 pyeong, một gã đàn ông nghiến răng buông tiếng chửi thề khẽ khàng.

Mang cái thân hình ục ịch lấp ló sau chiếc bàn làm việc sát cửa sổ, hắn tên là Hans Milberg.

Chính là lão trợ giáo sư phụ trách môn Ứng dụng Ma pháp trận của Seong Suho.

Tuần trước vừa tày đình quậy ra một màn muối mặt ngay trước mũi Hiệu trưởng, nhưng thấy cả ngày hôm đó mọi chuyện lướt qua êm đềm như mặt hồ mùa thu, hắn rung đùi yên tâm tận hưởng những ngày nghỉ cuối tuần.

Thế nhưng, ngay buổi vác mặt đi làm sáng thứ Hai, hắn đã bị ăn ngay cái trát sa thải giáng thẳng xuống đầu.

Hắn bị dồn vào thế phải cuốn gói dọn sạch phòng nghiên cứu của mình trong vòng một tháng.

Trong giới viên chức nhà trường, cái tin đồn động trời đó đã mọc cánh bay xa chóng mặt chỉ trong vòng 24 giờ khiến hắn nhục nhã ê chề không ngẩng nổi mặt lên nhìn chó nhìn mèo gì được nữa.

Hắn oanh liệt trở thành kẻ đầu tiên bị Học viện Shutra đá đít, ngoại trừ cái thằng giáo sư ngáo đá từng làm phản đòi nuốt chửng học viện vào 50 năm về trước.

Có điều thằng điên đó đã phơi xác dưới tay ma pháp của Hiệu trưởng nên mới bị xóa sổ, còn Hans Milberg thì nhục nhã ghi danh sử sách là trường hợp đầu tiên bị tống cổ khi vẫn còn thở hắt ra.

“Địt mẹ, chó chết thật! Bố mày đã vắt kiệt mồ hôi cống hiến cho cái xó này bao nhiêu tâm huyết cơ chứ!”

Cái sự “cống hiến” của hắn toàn là giở trò đồi bại quấy rối tình dục nữ sinh trong giờ học, nhưng não bộ tàn tạ của hắn lại hoang tưởng tự luyến cho rằng đó là sự nhiệt huyết nghề nghiệp.

“Khốn nạn… Nếu không dính cái phốt sa thải thì kiểu gì cũng lách luật được…”

Hắn từng vỗ ngực tự tin rằng với cái mác mạ vàng trợ giáo sư Học viện ma pháp Shutra, vác cái mặt đi đến bất kỳ quốc gia nào thiên hạ cũng sẽ trải thảm đỏ dang tay chào đón hắn.

Thế nhưng nếu đeo thêm cái gông “bị sa thải” thì bài toán lại rẽ sang một kịch bản hoàn toàn trớ trêu.

Rước một thằng cặn bã bị học viện Shutra đuổi thẳng cổ thì chả khác nào ôm bom nổ chậm vào nhà, vậy nên tỷ lệ cao là các quốc gia khác thậm chí còn cạch mặt cấm cửa hắn nhập cảnh.

Trong cơn bĩ cực vò đầu bứt tai, lão trợ giáo sư sực nhớ đến một cô ả hiện đang ấm chỗ làm pháp sư cung đình của Vương quốc Levin, và tính bài bám váy cô ả.

“Chỉ cần đào lại đống chuyện cũ rích ra bóp cổ uy hiếp thì con ả chả quỳ lạy van xin rớt nước mắt.”

Hans Milberg là một trong những khối u xì hơi ra nhiều lời đồn thổi thối nát nhất trong trường.

Lời đồn xoay quanh cái thói lạm quyền giáo sư để gọi các nữ sinh lên phòng kín và giở trò sờ soạng quấy rối tình dục.

Và cái sự thật khốn nạn đó là…

“Nghe phong phanh con ả sắp sửa lên xe hoa, chỉ cần lôi cái clip nóng từng bị tao chén ở trường ra nắn gân thì con bé sẽ tự động xì tiền lo liệu êm xuôi thôi.”

Thực ra tin đồn lan truyền vẫn còn nhân đạo chán.

Năm nào cứ có lứa nữ sinh mới ngực nở mông cong chập chững bước vào là hắn lại lén lút thả thính bày mưu bắt thóp và cưỡng bức họ trót lọt.

Mỗi năm hắn khôn lỏi chỉ nhắm vào một hai con mồi nên mọi chuyện mới được dùng tiền bưng bít êm xuôi không để lại dấu vết.

Những nữ sinh dính bẫy đều là gốc gác thường dân, vì khao khát cái tấm bằng tốt nghiệp nên đành cắn răng chịu nhục nghe lời sai bảo của lão.

Và một trong số những học viên cắn răng chịu đựng đó sau khi ra trường đã phất lên như diều gặp gió và trở thành pháp sư cung đình.

Dù đôi tay nhúng chàm gây ra bao nhiêu tội ác tày trời, nhưng dù dư luận có đồn thổi bay xa đến đâu, lão cũng chưa từng bị lột mặt nạ.

Lão chính là cái gai sinh động nhất cho thấy nội bộ Học viện ma pháp Shutra vốn dĩ nát bét chẳng sạch sẽ gì cho cam.

“Nhắc tới lứa mới mới nhớ, Luna Stadtfeld…”

Lão sực nhớ đến một con mồi thơm phức mà dạo này lão đang thèm thuồng để mắt tới.

Trong đám hoa thơm cỏ lạ, năm nào cũng có vài bông hồng với nhan sắc bốc lửa lọt vào mắt xanh dâm đãng của lão.

Nhưng đen cái là hầu hết bọn họ đều là con cháu thế phiệt quý tộc, dù có đeo mác trợ giáo sư thì lão cũng thừa khôn ngoan để hiểu cái giới hạn sinh tử của mình là không được phép vớ vẩn đụng vào.

Thế nên, thú vui bệnh hoạn duy nhất lão có thể thỏa mãn là mạt sát sỉ nhục họ trong giờ học để tự sướng tinh thần.

Cơ mà dạo gần đây, hắn tình cờ đánh hơi được chút lai lịch về Luna.

Luna lại chính là người có dây dưa gốc gác từ Hoàng cung Levin mà lão đang định tính kế bám đuôi.

Về cái lý lịch trích ngang của cô ấy thì…

“…Kỳ quái thật. Tội phản nghịch vốn là cái án tử tru di tam tộc không trượt phát nào, thế mà con ranh đó lại nguyên vẹn sống sót một mình.”

Cả tông chi họ hàng bị tắm máu vì cái tội phản nghịch, thế nhưng mình cô lại bình yên sống sót và vênh váo ngẩng cao đầu như chưa từng có cuộc chia ly.

Nhưng xét cho cùng, việc cô chỉ là một thứ tàn dư quý tộc hết thời sa sút vẫn là sự thật như đinh đóng cột không thể chối cãi.

Không tước hiệu, lãnh địa cũng bị lột sạch, tất cả những gì lão hóng hớt được chỉ là cô đang bấu víu vào những đồng xu lẻ chu cấp của một gã quý tộc ất ơ quanh đó để đắp lên người cái mác quý tộc nửa mùa.

Một kịch bản đê tiện dơ bẩn liền nổ cái bùm lóe lên trong cái đầu đầy sạn của Hans Milberg.

Lão nhẩm tính rằng với cái thực lực tép riu của Luna Stadtfeld, cô chẳng có cửa nào để chễm chệ tốt nghiệp thủ khoa được.

Mà nếu không vớt được cái danh thủ khoa thì cạp đất mà ăn, chẳng có cái ngách nào để cô bám rễ trụ lại cái trường này.

Lão mưu mô nghĩ thầm, đằng nào mình cũng sẽ dạt về xin ăn Vương quốc Levin, và 3 năm nữa Luna cũng sẽ phải mò về cái máng lợn đó.

Dù không có được cái mác thủ khoa nhưng cô chắc chắn sẽ ôm cái bằng điểm số cao chót vót và hưởng bổng lộc đãi ngộ khổng lồ.

Lão vẽ ra viễn cảnh nếu có thể đè ngửa Luna và nắm giữ điểm yếu của cô từ ngay bây giờ, lão sẽ có quyền lực biến cô thành con chó cái sai vặt của mình đến hết đời.

“Đằng nào sự tình cũng nát bét đến nước này, chi bằng cứ ra tay tóm lấy điểm yếu của con ranh Luna Stadtfeld đó trước rồi… Hửm?”

Ngay cái tích tắc lão vừa mường tượng xong cái kế hoạch rác rưởi ấy và liếc mắt đá ra ngoài bậu cửa sổ, hình bóng một cô học viên đang ngẩn ngơ ngồi một mình trên băng ghế đá đập thẳng vào nhãn quan của gã.

Chính là Luna Stadtfeld.

***

Vừa đánh kẻng tan học, Luna chuồn lẹ khỏi giảng đường nhanh như một cơn gió.

Đơn giản vì cô không thể tiếp tục gồng mình chịu đựng cái sự ngột ngạt khi phải ngồi cạnh tên con trai đó.

Cứ thế cắm đầu chạy ra ngoài, cô lững thững lê bước chân vô hồn quanh khuôn viên trường rồi ngồi phịch xuống một bãi cỏ trống vắng tanh không bóng người.

Dù từ sáng tới giờ cái bụng chưa được tọng tí đồ ăn nào, nhưng cô cũng chẳng có mảy may rớt lại một giọt hứng thú nhai nuốt.

Tối qua, sau khi lọt tai những lời phũ phàng của Seong Suho, lúc bừng tỉnh lại cô đã thấy bộ dạng mình đang gục trên giường khóc như một đứa trẻ.

Một sự trống rỗng, mất mát chưa từng nếm trải trong đời bỗng ùa về bủa vây lấy tâm trí cô.

“Hóa ra bao lâu nay chỉ là mình ảo tưởng đơn phương.”

Luna quay cuồng hồi tưởng lại những thước phim đã lướt qua và nghĩ về Seong Suho.

Cậu đã chìa tay cứu giúp cô ứng dụng ma pháp trận, vung đấm đánh đuổi cái thói đê tiện của gã trợ giáo sư, và cả hai đã cùng thủ thỉ chia sẻ những góc khuất bí mật riêng tư.

Đắm chìm trong sự dịu dàng ân cần của cậu trong những khoảnh khắc ấy, cô cứ mù quáng đinh ninh rằng cậu cũng đang rung rinh tình cảm với mình.

Thế nhưng sau khi lĩnh trọn những lời gáo nước lạnh đêm qua, mọi bong bóng ảo tưởng vỡ vụn nát bét thành mây khói.

Trong cái thế giới quan hạn hẹp của Luna, không bao giờ tồn tại cái khái niệm một tay bắt hai cá, Seong Suho có thể thích một lúc hai người.

Trong đôi mắt của Luna, soi qua cách đối nhân xử thế thường ngày, cậu ta cũng chẳng mang cái dáng dấp của loại đàn ông hám gái lăng nhăng.

Phân tích cặn kẽ ra, cô tự vả mình rằng cậu chẳng có cái lý do nào để thích cô khi trái tim đã lỡ trao cho giáo sư Sonya.

Cô chẳng thể ngờ nổi cái tâm trạng băng giá của mình lại có ngày trồi sụt chập cheng thất thường chỉ vì một tên con trai.

Từ lúc xách vali bước chân vào ngôi trường này… Không, nếu chuẩn xác thì là từ khi va phải Seong Suho, bánh răng vận mệnh đã hoàn toàn trật nhịp.

Và thế là, cái đầu nhỏ bé bắt đầu nảy sinh hoài nghi về cái mối quan hệ mờ ám giữa cậu ta và giáo sư Sonya.

“Nhưng giáo sư Sonya đã là người có chồng rồi cơ mà. Khoan đã…”

Luna móc nối xâu chuỗi lại mọi tình tiết rời rạc xảy ra vào hôm qua.

Hình ảnh Seong Suho ngắm hoàng hôn buông với ánh mắt đượm buồn da diết. (Góc nhìn tự biên tự diễn của Luna)

Chiếc hộp phủ đầy hoa văn lòe loẹt lộng lẫy chễm chệ đặt bên cạnh cậu.

Nhìn không rõ ràng lắm nhưng cái mùi đích thị là hộp mỹ phẩm đồ hiệu.

Cô lục lọi lại trí nhớ những lời Seong Suho đã thốt ra hôm qua.

(Giáo sư Sonya!)

(Haa… Đúng là quần nhau ầm ĩ cả đêm thế này. Rã rời hết cả cơ khớp.)

(Thì ngủ cùng nhau cũng là một phần tất yếu của công việc mà.)

Vì công việc… Vì cái bát cơm công việc…

Những kịch bản hoang đường sặc mùi drama bắt đầu tự vẽ ra trong tâm trí ngây thơ của Luna.

“Không lẽ nào… giáo sư Sonya…”

Một tên học viên lẹt đẹt đội sổ và một vị giáo sư cao quý.

Giao dịch thể xác mờ ám dưới gầm bàn.

Seong Suho đã cắn răng bán thân nam nhi để đổi lấy món quà tặng lấy lòng mình.

Cô bắt đầu buông thả trí tưởng tượng bay xa tít tắp, đinh ninh đóng cột rằng Sonya đã lấy quyền lực ép uổng chiếm đoạt trinh tiết của Seong Suho.

“Chuyện quỷ quái này không thể nào xảy ra được!”

Luna giật nảy mình bật dậy khỏi băng ghế và hét toáng lên.

Ngay lúc đó.

“A! Bạn Luna.”

“Hả?”

Vài mống nữ sinh vừa vặn xách váy đi ngang qua.

Bọn họ là những gương mặt thân quen học chung lớp với cô.

“Cậu làm cái gì ở đây thế?”

“Tôi có chút việc vướng bận cần suy nghĩ nên muốn yên tĩnh ở một mình.”

“Tụi tôi đang kéo nhau đi lấp đầy cái dạ dày nè, cậu có muốn đi cùng không?”

“Chuyện đó… Xin lỗi nhé. Hôm nay cái bụng tôi thấy hơi khó tiêu…”

“À… Vậy à.”

Đám nữ sinh nhún vai vừa định lướt qua mặt Luna.

Luna liền xoay đầu lại và vớt vát gọi với theo.

“Ngày mai tôi nhất định sẽ đi cùng nhé. Cảm ơn vì đã có lòng rủ.”

“Ơ! À, ừm!”

Đám nữ sinh vừa khuất bóng hướng về phía nhà ăn vừa xì xầm to nhỏ bắn tỉa.

(Bất ngờ nha, tôi cứ đinh ninh cậu ấy chảnh chọe ghét phải giao du chơi chung với bọn mình chứ.)

(Đúng là cái mỏ cậu ấy ít nói thật, nhưng dòm cái mặt có vẻ cũng không phải thể loại hắc ám đâu.)

(Tôi lại thấy tội nghiệp cái thân cậu ấy vì bị lão trợ giáo sư kia ghim hơn.)

Vốn dĩ bản tính Luna là thể loại người chẳng thèm vứt nửa con mắt đoái hoài gì đến những lời đánh giá của thiên hạ, nhưng dạo gần đây, bức tường thành kiêu ngạo bỗng nứt toác và cô bắt đầu để tâm lắng nghe chúng.

Luôn ảo tưởng mình là con sói cô độc nên cô chẳng bao giờ thèm để tâm đến miệng lưỡi thế gian rớt dãi ra sao.

Thế nhưng từ lúc có một cái bóng dáng bước đến che chở đứng cạnh cô, vì sợ cái danh tiếng thối nát của mình vạ lây người đó bị ảnh hưởng xấu, cô bắt đầu trở nên tò mò xem thiên hạ chọc ngoáy đánh giá mình ra sao.

Chỉ nơm nớp sợ nhỡ đâu cái sao quả tạ của mình lại giáng xuống đầu người đang đứng bên cạnh.

Đang thẫn thờ nhìn theo bóng lưng lũ lượt khuất dần của đám nữ sinh, một giọng ồm ồm của đàn ông từ phía sau gáy Luna cất lên.

“Chà chà… Đây chẳng phải là em gái Luna bé bỏng sao?”

“….”

Chẳng cần tốn calo quay ngoắt lại nhìn, Luna cũng thừa biết cái bản mặt dâm tà đó là của ai.

Cô nghiến răng cắn chặt môi dưới.

‘Haa… Sao cái nghiệp chướng lại ập đến đúng vào cái lúc này cơ chứ…’

Xoay người lại, quả đúng y như rằng là cái lão đó.

Gã trợ giáo sư hắc ám dạy môn Ứng dụng Ma pháp trận đang lù lù đứng sờ sờ ra đó.

Luna rụt rè đảo con mắt thăm dò rồi cất tiếng chào cho có lệ.

“Chào giáo sư.”

“Hừm…. Em làm gì ở đây một mình thế này?”

“Người em hơi không khỏe nên em muốn ra đây hít thở không khí nghỉ ngơi chút ạ.”

Luna thầm chắp tay cầu nguyện trong lòng.

‘Biết thừa là có đuổi thì cái mặt dày của lão cũng chẳng thèm nhấc bước đi, nhưng xin đấy, làm ơn biến giùm đi cho khuất mắt…’

Khác xa với cái khuôn mặt lạnh lùng băng giá thường ngày, Luna đang soi lão trợ giáo sư với ánh mắt hình viên đạn như thể đang nhìn một bãi phân chó tởm lợm.

Hai hàng lông mày sâu róm của hắn giật giật, hắn nhếch mép lên tiếng.

“Sắc mặt em có vẻ tệ hại lắm. Chắc là dính bạo bệnh nặng thật rồi.”

“Xin lỗi giáo sư. Bây giờ em xin phép…”

“Trừ 10 điểm.”

“Hả?”

Luna sững sờ đóng băng trước lời phán nực cười đột ngột của gã trợ giáo sư, ngơ ngác trố mắt nhìn gã.

Đang giờ nghỉ giải lao, lại vác mặt ở một nơi công cộng như thế này, cô chẳng thể thẩm nổi cái logic nào cho phép lão có quyền lôi điểm cô ra mà gọt.

“Luna này, nghe đồn em là con cháu nhà quý tộc cơ mà, chẳng lẽ dăm ba cái phép tắc xã giao liếm gót cơ bản cũng bị chó tha rồi sao?”

“…Em xin lỗi.”

Cô ngậm chặt miệng, nghiến vỡ cả hàm răng.

‘Lũ giáo sư cái trường này toàn một phường cặn bã thế này sao?’

Sự cố hiểu lầm bung bét về giáo sư Sonya lúc nãy cộng dồn thêm cái lão trợ giáo sư hắc ám này đã khiến sự kỳ vọng màu hồng của Luna về Học viện Shutra rơi tự do rớt thẳng xuống đáy vực sâu thẳm.

Câu tiếp theo của lão trợ giáo sư lại càng chọc ngoáy vào máu điên của cô hơn.

“Cái thằng nhãi ranh cứ lẽo đẽo đi cạnh em cũng thế, đúng là một đống rác rưởi phế vật mà, rác rưởi.”

“…Ý thầy đang nhắm đến là ai đi cạnh em ạ?”

“Cái thằng oắt con học viên có cái tên dở hơi kỳ cục đó chứ ai! Cái tên gì của nó ta cũng chả thèm chứa trong đầu.”

Cái tên kỳ cục mà dạo này hay lảng vảng đi cạnh cô thì chỉ có thể chỉ đích danh là Seong Suho.

Mặc dù cậu ta trôi dạt đến từ một quốc gia nhà quê không mấy danh tiếng, nhưng ban đầu Luna cũng gật gù thấy tên cậu ta khá là độc lạ.

Câu tiếp theo của lão trợ giáo sư mới thực sự dội gáo nước lạnh khiến Luna bừng tỉnh.

“Ta thề có trời đất nhất định sẽ tìm đủ mọi thủ đoạn gọt sạch sành sanh điểm của cái thằng ranh đó để sút cổ nó ra khỏi trường.”

“…Hả?”

Luna chớp chớp mắt cứ ngỡ tai mình bị ù nghe nhầm.

“Bị âm 300 điểm là tự động ăn vé đuổi học. Mỗi ngày ta xén 10 điểm thì chỉ cần vỏn vẹn một tháng thôi. Em cũng đâu có điên mà muốn ôm nhau chịu chung số phận hẩm hiu như thế nhỉ?”

“Chuyện, chuyện đó… Sao thầy lại… cậu ấy đâu có…”

“Đừng xoắn. Luna Stadtfeld, ta đâu có dọa là em sẽ bị đuổi học đâu.”

Lão trợ giáo sư bắn ra mấy lời cặn bã đó mà trong đầu mù tịt chẳng nắm rõ cái gì về cái sự mờ ám giữa Luna và Seong Suho.

Hắn chỉ mưu hèn kế bẩn định lôi cái tên Seong Suho ra làm bia đỡ đạn để vỗ ngực ra oai dọa nạt nắn gân Luna mà thôi.

Nhưng trong tâm trí rực lửa của Luna lúc này, dăm ba cái điểm số cỏn con của bản thân đã chẳng còn mảy may quan trọng nữa.

Chỉ là….

‘Cậu ấy không phải cái hạng để một kẻ cặn bã như ông giẫm đạp chà đạp…’

Ngọn lửa cuồng nộ bắt đầu bùng cháy phừng phừng khi tận tai thấy gã trợ giáo sư khinh miệt Seong Suho.

Tuy nhiên, qua lăng kính của lão trợ giáo sư, hình ảnh Luna lúc này trông chẳng khác gì một con thỏ non đang run rẩy co rúm vì sợ hãi trước lời đe dọa.

Hắn tự luyến ảo tưởng rằng cái kế hoạch rác rưởi của mình đang tiến triển mượt mà thuận lợi, liền hếch cằm ra lệnh với Luna.

“Nếu có cái gì khúc mắc chưa thông về vụ bị trừ điểm thì đi theo ta!”

“…Vâng.”

Nuốt cục tức đắng ngắt vào trong họng, Luna lầm lũi xách chân lết đi theo lão trợ giáo sư.

***

Tôi tọng đồ ăn no nê kềnh càng trong nhà ăn, vừa gãi gãi gáy vừa đủng đỉnh bước ra ngoài.

Xung quanh đám học viên cứ tấp nập đi lại, ồn ào náo nhiệt như cái chợ vỡ.

‘Haa… Chắc tại hôm nay thời tiết ươn ươn người ngợm hơi oải nên nhai không vô hay sao ấy.’

[Vừa kêu ca nhai không vô mà nãy giờ tôi thấy anh ăn còn kinh hồn bạt vía hơn ngày thường đấy.]

‘Tại nay nhà bếp có món thịt kho mà… Nói chung là ăn chẳng thấy ngon mồm so với bình thường thôi, chứ cứ tọng đại vào họng thì vẫn trôi tuột tuốt luốt.’

Từ lúc vác xác tới cái chỗ này tôi mới ngộ ra một chân lý, đồ ăn trưa ngày thứ Hai ngon nhức nách vãi chưởng.

Chắc mẩm đây là chiêu bài tẩy não của nhà trường để dập tắt cái căn bệnh chán đời ngày thứ Hai.

Căng da bụng chùng da mắt no say xong xuôi, những cái mớ lo toan bòng bong lại bắt đầu rục rịch nổi lềnh phềnh lên.

‘Không biết giáo sư Sonya có một tay che trời dọn dẹp êm xuôi được cái đống rác kia không nhỉ?’

[Về cơ bản cô ấy là kiểu người có cái đầu lạnh năng lực phân tích rất tuyệt vời. Tôi cá là cô ấy sẽ xử lý ổn thỏa đâu vào đấy thôi.]

‘…Thế giới nơi tôi từng sống từng lưu truyền một câu châm ngôn kinh điển lắm.’

[Là câu châm ngôn gì vậy?]

‘Đem quân đi thống nhất cả cái châu Âu còn dễ xơi vạn lần hơn cái việc nhét hai người phụ nữ vào một phòng bắt làm hòa với nhau.’

[….]

‘Ý đại khái là nó khó nhằn vãi cả đái ra ấy…’

Chưa kể cái fact thú vị là cái lão vĩ nhân thốt ra câu đó đến lúc nhắm mắt xuôi tay còn chả gộp nổi châu Âu lại làm một cơ mà.

Nhưng nếu ăn may Sonya biết điều nhượng bộ lùi lại một bước thì cái kịch bản lại dễ thở hơn.

Đang mải lơ lửng bồng bềnh giữa lằn ranh lạc quan yêu đời và bi quan cùng cực, tiếng xì xào của đám nữ sinh bên cạnh bỗng lọt vào lỗ tai.

“Phải làm sao đây hả trời… Mình có nên báo cáo lại không?”

“Haa… Nhỡ nói toạc ra xong lại rước họa vào cái thân thì sao…”

Armonia nhanh nhảu báo cáo qua hệ thống liên lạc.

[Đó là bạn học cùng lớp đấy.]

‘Thế à? Giờ tôi mới load được cái mặt. Đúng là cái thế gian này đi đến xó nào cũng đầy rẫy chuyện phiền não rách việc. Về giảng đường cúp một giấc nạp pin cho khỏe thân thôi.’

Tôi uể oải lê lết bước chân về phía giảng đường để tranh thủ chợp mắt câu giờ thêm vài phút.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!