Chương 44 - Học viện ma pháp Shutra (1-28)
Sonya ngồi chễm chệ trên ghế, khoanh tay trước ngực, dùng ánh mắt sắc lẹm lườm tôi cháy máy và quát.
“Giơ cao tay lên!”
“…Vâng.”
Tôi đang cắn răng đứng giơ tay chịu phạt ngay cạnh mép giường.
Một hình phạt trẻ trâu mà hồi học tiểu học tôi cũng chưa bao giờ bị thầy cô bắt làm.
‘Điên mất, mình đâu còn là con nít bú mớm nữa….’
[Tạm thời bây giờ anh cứ ngậm miệng hùa theo cô ấy đi thì hơn.]
‘Phù….’
Đêm qua sau một trận chiến tàn bạo oanh liệt, tôi và Sonya chìm vào giấc ngủ say như chết và tỉnh dậy dưới ánh nắng mai chói lọi.
Vừa mở mắt ra vào buổi sáng, đập ngay vào mắt tôi là nụ cười rạng rỡ hạnh phúc của Sonya.
Cô ấy đang dịu dàng vuốt ve má tôi, không ngừng nhìn tôi cười mỉm chi.
Trên gương mặt Sonya chẳng vương một chút bực tức hay ghê tởm sỉ nhục nào.
Chỉ có một nụ cười ngập tràn niềm hạnh phúc mãn nguyện.
Cứ thế, chúng tôi trao nhau ánh mắt âu yếm không thèm nói một lời suốt ba mươi phút đồng hồ.
Đột nhiên, cô ấy trở mặt nhéo má tôi một cái rõ đau rồi xách cổ lôi tuột tôi ra khỏi giường.
“Em có biết đêm qua tôi đau đớn nhục nhã đến mức nào không hả?”
“…Em xin lỗi.”
Một khuôn mẫu bài vở quen thuộc: mắng mỏ tế sống về chuyện dâm tà xảy ra tối qua, rồi xin lỗi, lặp đi lặp lại như cái băng cát sét.
Sonya mắng xối xả rát cả mặt suốt mấy chục phút, đến khi xẹp lửa dịu lại, cô kéo tôi ngồi xuống cạnh rồi lên tiếng dặn dò.
“Cái trò thú tính đó… tuyệt đối cấm làm với trò Luna đâu đấy. Rõ chưa hả?”
“…Chẳng phải cô đã rên rỉ rất sướng sao? Ui da da da!”
Sonya lại nổi đóa nhéo má tôi không thương tiếc.
“Phù…. Đúng. Sướng. Cái trải nghiệm tuyệt vời điên rồ đó ấy à? Cả đời tôi chưa bao giờ dám mơ tới.”
“Vậy thì….”
“Nhưng cái kiểu sướng đó chẳng phải cảm giác thăng hoa trọn vẹn của một người phụ nữ, mà giống như một con thú hoang đang vùng vẫy tuyệt vọng xin tha mạng ấy.”
Sonya bảo lúc thức dậy vào buổi sáng, nhìn thấy tôi nằm cạnh cô ấy đã vô cùng hạnh phúc.
Nhưng đó là vì lý trí của cô ấy vẫn chưa hoàn toàn load xong tỉnh táo.
Cô nói rằng vài chục phút sau, khi não hoạt động, cảm giác nhục nhã ê chề ập đến trong đầu như đang gặm nhấm cắn rứt tâm trí cô vậy.
“Phù…. Rõ ràng là hôm qua định thả mồi lôi em về đây để khơi dậy sự ghen tuông của trò Luna, cuối cùng lại ngu ngốc thành ra hiến dâng cướp em khỏi tay con bé luôn rồi.”
“…Em xin lỗi.”
“Hứa với tôi đi.”
“Vâng?”
“Em có thể đè tôi ra làm thế. Nhưng tuyệt đối không được giở trò đó với trò Luna. Hoặc nếu có làm, thì tuyệt đối không được làm khi mối quan hệ chưa thực sự chín muồi tiến triển sâu đậm.”
“Đến mức đó cơ ạ?”
“Tôi không dọa đùa đâu, tự nhiên em lôi cái trò tàn bạo này ra áp dụng ép buộc với trò Luna á? Nó xấu hổ nhục nhã quá khéo lại bỏ em mà chạy mất hút đấy.”
“…Em sẽ khắc cốt ghi tâm.”
‘Hình như cô ấy không phải nói đùa đâu nhỉ?’
[Chẳng phải anh cũng đã từng giở trò dâm tà thế với cô Viola sao?]
‘Không, đêm qua tôi làm khô máu bằng cả tính mạng luôn ấy… Còn với Viola thì mục đích chỉ là để dùng Khéo tay làm cho em ấy sướng rên thôi.’
Hôm qua chẳng hiểu sao khao khát thú tính tàn phá của tôi lại bốc lên hừng hực, và đối tượng xui xẻo gánh chịu hậu quả sập nguồn lại là Sonya.
Nhờ Sonya mà tôi mới ngộ ra được một thông tin cực kỳ hữu ích.
Rằng kỹ năng Khéo tay bá đạo của tôi chỉ nên xài ở mức độ vừa phải thôi.
Tôi cứ ảo tưởng dùng nó là thu phục được lòng người tuyệt đối, nhưng tôi lầm to.
Dù có thể kích thích khiến người có tình ý với mình tăng vọt mức độ thiện cảm trong chốc lát, nhưng tác dụng phụ dội ngược lại tâm lý cũng chẳng phải dạng vừa.
Vừa ngoan ngoãn chăm chú nghe lời khuyên răn của Sonya, tôi vừa rón rén lết thân chuồn về phòng khách.
..
..
Dùng xong bữa sáng ngượng ngùng tại nhà Sonya, tôi xách mông quay trở về ký túc xá.
Sonya và Carl còn thảo mai muốn tôi nán lại chơi thêm chút nữa, nhưng tôi nghĩ với tình thế cuckold ngang trái này, mặt dày nán lại nhà người ta quá lâu là không phải phép.
Lúc nhai cơm sáng, tôi linh cảm rằng Carl cũng lờ mờ đánh hơi đoán ra chuyện tày đình gì rồi.
“Làm ầm ĩ sập cả giường lên như thế mà éo biết thì mới là lạ.”
[Ở ngay phòng bên cạnh thì dù ông ta có nhét nút bông không muốn nghe cũng buộc phải nghe thôi.]
“Nhưng mà không biết Luna có khoái cái trò bạo dâm này không ta?”
Lúc xách mông về lại ký túc xá, Sonya đã dúi cho tôi một chiếc hộp gỗ khắc hoa văn vô cùng mỹ miều tinh xảo.
Không phải tặng cho tôi.
(Tặng cái này cho trò Luna giúp tôi nhé.)
Là một hộp trang điểm đồ nghề phụ nữ.
[Gần đây cô ấy có vẻ nổi hứng thú với việc làm đẹp tân trang, chắc hẳn đây sẽ là một món quà hối lộ tuyệt vời đấy.]
“Dù sao thì nếu cô ấy đổ đứ đừ thích là may rồi. Chắc mai phải vác đi đưa cho cô ấy thôi.”
Tôi xếp gọn đống quần áo xịn xò được tặng hôm qua, rồi thay sang bộ đồng phục quen thuộc.
[Anh Suho, anh lại định đi đâu nữa sao?]
“Ừ, tôi đã suy nghĩ kỹ rồi, có vài tuyệt chiêu tôi cần phải bế quan luyện tập thêm.”
[Anh định luyện tập môn gì cơ?]
Vừa rảo bước ra khỏi phòng, tôi vừa đắc ý nói.
“Búng Trán.”
Thực ra trong Yagem nó có một cái tên cực kỳ ngầu đét là Railgun, nhưng tôi cứ thích gọi dân dã là Búng Trán cơ.
Chẳng qua gọi nó là Railgun thì hơi ngượng mồm xạo chó, vì đẳng cấp cùi bắp của tôi còn khuya mới vươn tới trình độ bá đạo đó….
Lần trước, chỉ mải mê test uy lực mà dồn hết toàn bộ thanh ma lực sức mạnh thì có vẻ cũng xứng đáng với cái tên oách xà lách ấy, nhưng hôm nay tôi chỉ muốn cày cuốc tập luyện khả năng thực chiến ứng dụng sao cho vừa miếng.
“Tôi tính xem liệu có mượn được quyền xài phòng thực hành bằng mớ điểm thưởng tôi đang cầm có được không.”
[Nếu anh nằm chễm chệ trong top 10 học viên có điểm thưởng cao nhất thì sẽ được hưởng đặc quyền đó, chắc là khả thi đấy.]
Học viện ma pháp Shutra có hệ thống điểm thưởng cày cuốc, và điểm thưởng được tính theo thang điểm đánh giá xếp hạng tương đối.
Top 50 sẽ được cấp thẻ tự do ra ngoài quẩy vào ngày nghỉ, top 30 sẽ được phép vác xác đi qua đêm bên ngoài tự do vào ngày nghỉ.
Và top 10 quái vật học viên xuất sắc nhất sẽ được trao đặc quyền VIP sử dụng các cơ sở vật chất xịn xò của trường như phòng thực hành, phòng luyện tập.
Vì đang là chập chững đầu học kỳ nên số lượng học viên vơ vét nhận được điểm thưởng rất hiếm hoi.
Cái thể loại đớp một phát ăn ngay mười điểm ngon ơ như tôi thì lịch sử xưa nay chưa từng có tiền lệ.
Khi tôi ghé mông qua phòng giáo vụ, anh trợ giảng với hai cục quầng thâm mắt đen xì như gấu trúc đang cắm cúi hì hục viết lách gì đó.
Sau khi buông lời hỏi thăm….
“Duyệt!”
“À, vậy em có thể chui vào sử dụng phòng thực hành mà em đã dùng trong tiết Lôi thuộc tính hôm nọ được không ạ?”
“Đáng ra cái xó đó chỉ dành riêng cho các cốp giáo sư nên không được cấp phép, nhưng hiện tại trống không thì chắc xé rào cũng chẳng có vấn đề gì đâu.”
Thế nhưng, anh trợ giảng vừa mới tươi cười xởi lởi trả lời tôi xong, mặt mày đột nhiên nhăn nhó như khỉ ăn gừng.
“Nhưng mà ảo thật đấy. Hai đứa hẹn nhau à?”
“Vâng? Hẹn hò gì cơ ạ?”
“Đã có một bóng hồng học viên mò đến phòng thực hành đó trước rồi.”
“Hả? Lết đến cái xó rác đó á?”
“Ừ. Tôi không tiện xì tên, nhưng nếu em thò mặt đến đó thì kiểu gì cũng đụng mặt nhau thôi.”
Cái xó đó phế vật tàn tạ chẳng khác gì cái nhà kho bỏ hoang, làm quái gì có đứa nào dở hơi thèm đến đó sử dụng cơ chứ.
Tôi lập tức quay xe đi thẳng đến phòng thực hành Lôi thuộc tính.
Trong phòng thực hành vang lên tiếng động sột soạt gì đó.
(Khụ, khụ, khụ….)
Nghe sơ qua cũng biết mười mươi đó là tiếng ho sặc sụa của một đứa con gái.
Khi tôi đẩy cửa phòng thực hành và bước vào….
“…Cái quái thai gì thế này.”
Cả căn phòng ngập ngụa chìm trong màn bụi bay mù mịt vãi chưởng, một mớ hỗn độn thảm họa đến nỗi giơ tay ra trước mặt cũng chẳng thấy ngón nào.
***
Vừa thức dậy lồm cồm vào buổi sáng, Luna vệ sinh cá nhân, chải chuốt gọn gàng tươm tất rồi thay đồng phục.
Mặc dù là ngày nghỉ rảnh rỗi, cô vẫn nai nịt chuẩn bị lộng lẫy như ngày thường rồi rảo bước ra khỏi ký túc xá.
Khung cảnh bên trong khuôn viên trường học ồn ào náo nhiệt như trẩy hội khác hẳn ngày thường.
Dù không được phép ra ngoài, nhưng khuôn viên trường chật cứng những học viên đang rải rác ngồi trên ghế đá trò chuyện rôm rả, hoặc rủ nhau chơi thể thao xả láng.
Vài học viên đang hút rột rột thứ đồ uống bán trong nhà ăn của trường, vui vẻ mồm mép tán gẫu.
Luna lại một lần nữa thẩm thấu cảm nhận được bản thân mình đã thay da đổi thịt rất nhiều kể từ khi vác xác đến đây.
‘Trông ngon ghê, lát nữa kiếm cớ rủ cậu ấy uống thử xem sao.’
Luna đứng ngẩn ngơ chôn chân nhìn họ từ xa một lúc, rồi lại quay gót lầm lũi bước tiếp về hướng đang đi.
Nơi cô đang cắm đầu tiến đến là phòng giáo vụ.
Vừa thò mặt đến nơi, cô đã hỏi trợ giảng mang hai cục bọng mắt đen thui thùi lùi về vụ điểm thưởng.
“Luna… Stadtfeld… A! Em đủ điều kiện VIP rồi.”
“Phù….”
“Em định xài phòng nào?”
“Vâng… Em cũng không rõ địa điểm chính xác… Không biết em có thể sử dụng nơi mà bạn học viên học lớp Lôi thuộc tính dạo nọ từng dùng ké không ạ?”
“À!”
Trợ giảng lúi húi mở chiếc tủ bảo quản to đùng đặt ở giữa phòng giáo vụ, bới tìm một chiếc chìa khóa rồi ném cho Luna.
“Xài xong, em nhất định phải mang chìa khóa đến trả lại nhé.”
“Dạ vâng, em cảm ơn.”
Luna chộp lấy chiếc chìa khóa rồi hí hửng đi theo hướng mà trợ giảng đã chỉ tay định vị.
Lạch cạch, roẹt.
Vừa đẩy cửa phòng thực hành lú đầu bước vào, Luna mở to mắt ốc nhồi nhìn quanh.
“…Cắm mặt học ở cái chỗ dơ dáy thế này, thảo nào tình trạng sức khỏe của cậu ấy lại tã rượi đến thế.”
Bên trong phòng thực hành, bụi bặm đóng thành từng lớp dày đặc cộm lên như những tấm thảm, và ánh sáng lọt qua khe cửa sổ đã tố cáo rành rành lượng bụi bẩn đang trôi lơ lửng đục ngầu trong không khí.
Đây đúng là cái bãi rác mà người ta chẳng thèm đặt chân vào dù chỉ nửa bước.
Luna đưa tay nhăn nhó bịt mũi, vội vàng xông thẳng vào trong phòng thực hành rồi cẩn thận mở tung hết tất cả các cửa sổ.
Thật may vì thời tiết bên ngoài rất chiều lòng người nên những cơn gió lộng mát mẻ bắt đầu lùa vào phòng.
Thế nhưng, chính những cơn gió vô duyên ùa vào ấy lại khiến những lớp bụi tích tụ lâu năm bắt đầu nổi điên tung bay mù mịt tứ tung.
“Toang rồi, làm sao bây giờ. Mình có biết cầm chổi quét dọn bao giờ đâu….”
Cả đời Luna chưa từng phải đụng tay đụng chân vào mấy cái việc vặt vãnh chân tay này.
Dù mang tiếng là một quý tộc sa sút, nhưng nhờ thế lực nhà Louis làm cái ô chống lưng, cô vẫn duy trì được lối sống của một quý tộc thực thụ.
Ký túc xá hiện tại của cô cũng là một căn phòng xịn xò chẳng kém gì phòng tổng thống nhờ thành tích thi đầu vào thủ khoa, những việc lao công như dọn dẹp hay giặt giũ đều có nhà trường nai lưng ra lo liệu.
Kết quả là, ở đây chẳng có việc gì để cô phải động móng tay ngọc ngà vào cả.
Nhưng Luna không muốn bỏ cuộc đi về như vậy.
“Hay là…. A!”
Một sáng kiến nảy số cái rẹt trong đầu Luna.
Cô chộp lấy một cây gậy ma pháp vứt chỏng chơ lăn lóc trong góc, rồi bắt đầu hí hoáy vẽ ma pháp trận xuống sàn phòng thực hành.
Dù rất bực bội phát điên với mớ bụi bặm bám đầy trên đầu gậy, Luna vẫn không ngừng tay.
Dưới sàn nhà, một ma pháp trận tỏa ra ánh sáng xanh lam huyền ảo đã hoàn tất.
Và cô bắt đầu vung tay kích hoạt.
Phùuuuuuu!
“Áaa?! Khụ, khụ, khụ….”
Những cơn gió lốc giật mạnh bạo từ ma pháp trận nhanh chóng thổi tung mớ bụi bặm văng tung tóe mù mịt khắp phòng.
Theo kịch bản dự tính ban đầu là dùng gió thổi bay mớ rác rưởi ra ngoài, nhưng do não tính toán sai lầm nên gió chỉ cuộn vòng quẩn quanh bóp nghẹt bên trong căn phòng.
Luna nhắm tịt mắt, hoảng loạn cố gắng tìm lối thoát, nhưng cứ loạng choạng đâm sầm và hít phải cả đống bụi phổi.
Nhưng đột nhiên có ai đó chộp lấy cánh tay cô, rồi trùm oạch một thứ gì đó lên đầu cô.
Quá hoảng hốt mất kiểm soát, Luna vùng vẫy loạn xạ như chim sa lưới tại chỗ.
“A, ai vậy!”
“Tôi đây, tóm lại cứ lết ra ngoài đã.”
“Hả?”
Chỉ nghe cái giọng cợt nhả thôi cô cũng biết mười mươi đó là ai.
Phải vất vả chật vật lắm Luna mới thoát được ra ngoài hành lang và nhìn rõ mọi thứ.
Trước mặt cô là một Seong Suho đang bám đầy bụi bẩn nhem nhuốc từ đầu đến chân.
“Trời ạ, kinh khủng vãi chưởng.”
“Sao cậu lại mò đến đây….”
“Đó là câu tôi phải ném cho cậu mới đúng.”
Seong Suho vừa giũ phạch phạch chiếc áo choàng dùng để trùm đầu Luna lúc nãy, vừa lườm hỏi.
Luna ngập ngừng không biết phải bẻ lái trả lời sao.
‘Nếu thú tội bảo mình đến để làm lao công dọn dẹp, cậu ấy lại coi mình là một đứa dở hơi mất….’
Luna chẳng hề có ý khinh miệt những người làm công việc tay chân, nhưng cô tuyệt đối không muốn bị Seong Suho xem như một hầu gái cắm mặt làm mấy việc đó.
“Tôi đến để luyện tập thực chiến ma pháp trận.”
“Hả? Chui rúc ở đây á?”
“Chuyện đó… vâng.”
Cô không muốn nói dối chém gió, nhưng cũng chẳng muốn bị lột trần tâm tư dại trai thật sự.
“Tôi, tôi chuồn về trước đây.”
“Tối nay cậu rảnh không?”
“…Hả? A, vâng, rảnh.”
“Vậy chốt kèo hẹn nhau ở sân thượng vào giờ cũ nhé.”
“…Vâng.”
Nghe cậu ấy gạ gẫm vậy, Luna tủm tỉm mỉm cười rồi vác váy chuồn mất hút.
Trên đường đi, cô vừa vỗ vỗ giũ sạch đống bụi bẩn bám trên tóc và đồng phục, vừa tiến thẳng một mạch đến phòng giáo vụ.
Mang theo tâm trạng lâng lâng vui sướng vì tối nay lại được chim chuột gặp cậu ấy, Luna mang chìa khóa đến trả, lúc này trợ giảng lại gãi đầu tỏ vẻ thắc mắc.
“Ơ? Cậu học viên kia không vác mặt đến phòng thực hành sao?”
“Có ạ, cậu ấy có mò đến.”
“Á, thế thì toang, hiện tại cậu ấy không có chìa khóa để vào rồi….”
“A…. Để em mang lại cho cậu ấy.”
“Phiền em nhé. Giờ tôi bị chôn chân chẳng thể rời khỏi cái hố này được, haha….”
Luna lại tức tốc quay xe trở lại phòng thực hành.
Rõ ràng là rước thêm việc vào thân rảnh háng, nhưng trong lòng cô lại ngập tràn cờ hoa hân hoan.
Trái lại, cô còn đang vô cùng sung sướng rú lên vì lại vớ được thêm cái cớ để gặp mặt cậu ấy.
Cất bước chân nhẹ tênh sáo rỗng trở lại phòng thực hành, cô thấy cánh cửa đang khép hờ.
‘Bụi bay đi sạch trơn rồi nè.’
Khẽ khàng hé cửa bước vào, cô thấy Seong Suho đang lẩm bẩm khùng điên gì đó với một tư thế kỳ quặc.
‘…Lần nào cũng đơ đơ vậy, chắc đây là tính cách thật chập mạch của cậu ấy nhỉ?’
Thay vì nghĩ hành động của cậu ta là thần kinh kỳ quái, Luna lại tò mò hóng hớt một cách ngây ngô.
Đứng lải nhải lẩm bẩm một mình như đang trò chuyện với ma, rồi lại nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định, cứ như thể thế giới trong mắt cậu ta không cùng một tần số với mọi người vậy.
Cậu ta vươn dài một tay ra trước, đặt một thứ gì đó lên đầu ngón tay.
Là một viên bi sắt bé tí.
‘…? Định dùng cái đồ chơi đó búng trúng hồng tâm nên mới đến cái xó này sao?’
Trong đầu Luna nhảy múa đầy rẫy những dấu chấm hỏi mã Morse, nhưng cô nghĩ việc rình mò coi trộm là một thói quen không tốt nên định giao chìa khóa rồi chuồn lẹ.
“Cậu….”
Đúng lúc đó.
Đoàng!!
“…!”
Luna giật bắn mình đánh thót suýt hét ré lên.
Viên bi sắt trên tay cậu ta đã xuyên thủng nát bét tấm thép với một tiếng nổ chát chúa xé tai.
Sau khi nã xong viên bi sắt, Seong Suho cúi gập người ôm bụng xuống như thể đã bị vắt kiệt sức, thở phì phò một hơi rồi lẩm bẩm, âm thanh lọt thỏm vào lỗ tai Luna một cách rõ nét.
“Haaah…. Quả nhiên với lượng ma lực cùi bắp hiện tại của mình thì uy lực phế vật chỉ gãi ngứa đến mức này thôi sao.”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
